Biểu hiện không thành khẩn nhận khuyết điểm và không tự giác nhận kỷ luật của một số cán bộ, đảng viên, tổ chức đảng đã tồn tại từ lâu. Trong những năm gần đây biểu hiện này ngày càng rõ nét và hậu quả mà nó gây ra không chỉ đối với mỗi cá nhân mà còn ảnh hưởng đến sự trong sạch, vững mạnh của toàn Đảng, làm giảm sút niềm tin trong nhân dân. Thực tiễn cách mạng đã cho thấy, chỉ khi mỗi cán bộ, đảng viên, từng cấp ủy, tổ chức đảng tự phê bình, tự nhận khuyết điểm một cách thành khẩn, nghiêm túc, thì tổ chức đảng cán bộ, đảng viên mới được nhân dân tin yêu, mến phục và ủng hộ nhiệt thành.
Thiếu thành khẩn nhận khuyết điểm, không tự giác nhận kỷ luật là sự yếu kém trong tự phê bình, cần phải khắc phục. Tự phê bình có thể hiểu một cách đơn giản là bản thân mỗi người, mỗi tổ chức đảng tự nhìn lại quá trình học tập, công tác, sinh hoạt của mình xem cái gì mạnh, cái gì yếu; cái gì đúng, cái gì sai; cái gì đã làm được và cái gì chưa làm được; cái gì là tích cực, cái gì là tiêu cực để từ đó tìm ra biện pháp phát huy những ưu điểm, khắc phục những tồn tại, khuyết điểm. Như vậy, mục đích của tự phê bình là rất nhân văn. Nhưng nếu mỗi người, mỗi tổ chức thiếu thành khẩn, không tự giác thì công việc này sẽ trở thành hình thức. Để tự phê bình có hiệu quả, thiết thực thì trước tiên các tổ chức đảng và từng đảng viên phải thành khẩn nhận khuyết điểm, tự giác và dũng cảm nhận kỷ luật.
Tự kiểm điểm, tự phê bình một cách thành khẩn, nghiêm túc là việc làm rất cần thiết, rất quan trọng để mỗi cá nhân, tổ chức không ngừng tiến bộ, đó là việc làm cần thiết, nhưng không phải ai cũng muốn làm là được. Khi tự kiểm điểm, tự phê bình, cán bộ, đảng viên thường chủ yếu nói về kết quả, thành tích, phần khuyết điểm chỉ là thứ yếu, chung chung… Chỉ đến khi tổ chức kiểm tra, thanh tra, cơ quan bảo vệ pháp luật vào cuộc, mọi chuyện vỡ lở thì lúc ấy sự việc đã đi quá xa và trở thành chuyện đã rồi.
Không ít người mắc lỗi lầm đã được chỉ ra nhưng vẫn không trung thực, không thành khẩn báo cáo trước tập thể, mà cố tình ngụy biện che đậy, khi tổ chức phải áp dụng hình thức xử lý thì không dũng cảm nhận kỷ luật. Thậm chí có người mặc dù sai phạm đã rõ rang nhưng vẫn còn quanh co đổi lỗi cho người khác, cho tập thể. Dũng cảm nhận lỗi, nhận kỷ luật là hành động thể hiện sự chịu trách nhiệm về những việc mà mình đã làm. Khi trung thực nhận lỗi, dũng cảm nhận kỷ luật chúng ta sẽ thấy lòng mình nhẹ nhàng, thanh thản hơn bởi mọi chuyện đã rõ ràng, sáng tỏ. Những người thành khẩn nhận lỗi, dũng cảm nhận kỷ luật chắc chắn sẽ rút ra được bài học cho mình để sửa chữa tiến bộ, để không tái phạm những lỗi lầm đã mắc phải. Ngược lại, những người có khuyết điểm mà thiếu thành khẩn, không dũng cảm nhận kỷ luật thì thật khó rút ra bài học để sửa chữa và sớm muộn sẽ tái phạm.
Tự phê bình, tự nhận khuyết điểm trung thực là biện pháp hữu hiệu để mỗi cán bộ, đảng viên nâng cao khả năng “tự đề kháng”, phòng chống những biểu hiện thoái hóa, biến chất, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có hiệu quả. Để làm tốt công việc này, trước hết mỗi cán bộ, đảng viên, nhất là cấp ủy, người đứng đầu cần nhận thức rõ ràng về vị trí, vai trò, mục đích, ý nghĩa, tác dụng và sự cần thiết của việc tự phê bình và phê bình trong sinh hoạt Đảng. Chỉ có trên cơ sở thống nhất về nhận thức chúng ta mới có sự đồng thuận và quyết tâm trong tổ chức thực hiện, duy trì chế độ tự phê bình và phê bình thường xuyên, nghiêm túc. Môi trường sống, môi trường làm việc cũng là những yếu tố ảnh hưởng lớn đến việc tự phê bình và phê bình, ảnh hưởng đến sự tồn tại, phát triển cái tốt, cái xấu trong mỗi con người. Vì thế, nếu không có một môi trường dân chủ, mọi người chân thành, thẳng thắn thì thật khó để mỗi cán bộ, đảng viên thành khẩn tự phê bình, tự giác nhận kỷ luật. Do đó, cần phải tạo ra một môi trường thuận lợi, động viên, khích lệ cán bộ, đảng viên nêu cao ý thức tự phê bình và phê bình trong sinh hoạt Đảng.
Tự phê bình thành khẩn, tự giác nhận khuyết điểm là cơ sở để các đảng viên thẳng thắn, chân tình phê bình chỉ rõ cho nhau những điểm mạnh, điểm yếu để từ đó có biện pháp phát huy những điểm mạnh và khắc phục những điểm yếu, phấn đấu chuyển biến tiến bộ. Tự phê bình và phê bình sẽ mất đi ý nghĩa và mục đích đầy tính nhân văn của nó nếu để xảy ra tình trạng làm qua loa đại khái, thiếu thành khẩn, thiếu tự giác, lợi dụng tự phê bình và phê bình để “bới lông tìm vết”, tranh công đổ lỗi, dùng những lời lẽ thiếu văn hóa để khích bác, miệt thị, nói xấu lẫn nhau, dẫn đến nội bộ mất đoàn kết.
Như vậy, mục đích cao nhất của tự phê bình và phê bình không gì khác đó là vì sự tiến bộ của mỗi cá nhân và sự vững mạnh của tập thể. Chỉ có thành khẩn nhận khuyết điểm, tự giác nhận kỷ luật mới giúp từng đảng viên và toàn Đảng ta nâng cao được vai trò lãnh đạo, là biện pháp hữu hiệu để phòng chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” và tăng cường củng cố niềm tin trong nhân dân./.
Môi trường ST.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét