Các thế lực thù địch, phản động, cơ hội
chính trị ra rả “thuyết âm mưu”, coi đây là “át chủ bài” trong hoạt động chống
phá: Tham nhũng bắt nguồn từ chế độ “tập quyền”, “một đảng” (!?). Chúng quy
chụp đây là “quốc nạn, không có thuốc chữa”; “Đảng Cộng sản Việt Nam không thể
đấu tranh chống tham nhũng, suy thoái thành công vì Đảng cũng suy thoái, tham
nhũng”. Đây là luận điệu bịa đặt, mang tính tuyệt đối hóa, cực đoan, hoàn toàn
thiếu cơ sở khoa học và thực tiễn. Bởi vì:
Tiếp cận từ góc độ
đạo đức, lòng tham chính
là “hạt giống”, tồn tại với tư cách là một thuộc tính cố hữu của con người,
trong điều kiện thích hợp có thể “sinh sôi nảy nở”, phát triển thành các biểu
hiện cụ thể của hành vi tham nhũng. Bởi lẽ, chính mâu thuẫn giữa “cái hiện có”
với “cái muốn có” trong bản thân sự vật, hiện tượng chính là nguồn gốc để sự
vật, hiện tượng vận động, phát triển. Hay nói cách khác, chính những mong muốn
tạo ra của cải vật chất, tinh thần, nhằm thỏa mãn nhu cầu mỗi lúc một nhiều của
con người chính là động lực để xã hội vận động, phát triển. Chính Mác Vê-bơ,
nhà kinh tế chính trị và xã hội học nổi tiếng người Đức,
trong tác phẩm Nền đạo đức Tin lành và tinh thần chủ nghĩa tư
bản, đã chỉ rõ, ham muốn chiếm hữu, ham muốn chạy theo danh lợi, tiền
bạc, càng nhiều càng tốt... đã từng tồn tại và đang tồn tại ở hầu hết mọi
tầng lớp trong xã hội(5). Như vậy, nếu đồng ý rằng tham nhũng
bắt nguồn từ chính lòng tham của con người, thì đó là nguyên nhân sâu xa, cố
hữu, thuộc về “tính người”, rất khó có thể, thậm chí là không thể bị loại bỏ.
Bàn về tật xấu của tham nhũng, Chủ tịch
Hồ Chí Minh dùng khái niệm tham ô để nói về các hành vi, như “lấy trộm của
công, chiếm của công làm của tư”(6); “gian lận tham lam... không tôn trọng
của công... không thương tiếc tiền gạo do mồ hôi nước mắt của đồng bào làm ra,
do xương máu của chiến sĩ làm ra”(7)... Về nguyên nhân của các hành vi này,
Người cho rằng, “vì thiếu đạo đức cách mạng, thiếu tinh thần trách nhiệm”(8), “họ quên mất tác phong gian khổ phấn đấu, lạt lẽo với công
việc cách mạng, xa rời Đảng, xa rời quần chúng. Dần dần, họ mất cả tư cách và
đạo đức người cách mạng, sa vào tham ô, hủ bại”(9).
Đặc biệt, Người nhấn mạnh, nguyên nhân sâu xa, gốc rễ dẫn đến tham nhũng, tiêu
cực chính là chủ nghĩa cá nhân, bởi vì “cá nhân chủ nghĩa nên đặt lợi ích riêng
lên trên lợi ích chung, rồi sinh ra vô kỷ luật, vô tổ chức, tham địa vị, tham
danh vọng, bè phái, tham ô, lãng phí, quan liêu”(10).
Theo Người đây là “giặc nội xâm”, “giặc ở trong lòng”, “trong xã hội đế quốc,
tư bản, phong kiến, người không ăn cắp, tham ô rất ít. Không nhiều thì ít đều
có cả”(11). Chủ tịch Hồ Chí Minh cho rằng, tham
nhũng là “giặc ở trong lòng”, nếu tự thân không tu dưỡng đạo đức cá nhân thật
tốt thì bất kỳ ai cũng có thể phạm vào tham nhũng, tiêu cực.
Tiếp cận dưới góc độ
quyền lực, theo quan điểm
của chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tham nhũng gắn liền với sự tha hóa quyền lực của
nhà nước. Lúc này, nhà nước trở thành công cụ để bóc lột nhân dân lao động, là
phương tiện bảo vệ đặc quyền, đặc lợi của giai cấp thống trị; nhân dân mất dần
khả năng kiểm soát quyền lực, trở thành nạn nhân của sự quan liêu, lạm quyền,
chuyên quyền, độc đoán. Có thể thấy, tham nhũng được xem là “bóng tối vươn theo
quyền lực”, gây suy giảm quyền lực nhà nước, ảnh hưởng trực tiếp đến uy thế,
thanh danh của Đảng và nhà nước, biến bộ máy chính quyền và các tổ chức đảng
trở thành bộ máy quan liêu, xa rời lợi ích của đảng, nhân dân. V.I. Lê-nin cho
rằng, “tệ quan liêu, tham nhũng khiến nhiều cán bộ, đảng viên bị tha hóa, trở
thành những kẻ chuyên quyền, độc đoán, thậm chí nó có thể phá hủy một chính
đảng, làm tiêu vong một chế độ”(12). Bàn về vấn đề này, Chủ tịch Hồ Chí
Minh cho rằng: “Tham ô lãng phí một phần lớn là do bệnh quan liêu mà ra”(13); “Có những người... đến khi có ít nhiều quyền hạn trong tay
thì đâm ra kiêu ngạo, xa xỉ, phạm vào tham ô, lãng phí, quan liêu”(14). Tham ô là sâu mọt từng ngày, từng giờ đục khoét, phá hoại
sự nghiệp cách mạng của Đảng; làm lung lay, vơi dần niềm tin của quần chúng
nhân dân vào vai trò lãnh đạo của Đảng, tính tiền phong, gương mẫu của cán bộ,
đảng viên. Người khẳng định: Tham ô, tham nhũng là kẻ thù nguy hiểm vì “nó
không mang gươm mang súng, mà nó nằm trong các tổ chức của ta, để làm hỏng công
việc của ta”(15), nó làm “chậm trễ công cuộc kháng
chiến và kiến quốc của ta. Nó làm hỏng tinh thần trong sạch và ý chí khắc khổ
của cán bộ ta. Nó phá hoại đạo đức cách mạng của ta là cần, kiệm, liêm, chính”(16).
Kế thừa và phát triển quan điểm của
V.I. Lê-nin và Chủ tịch Hồ Chí Minh, trong cuốn sách Một số vấn đề lý
luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở
Việt Nam, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh: “Tham nhũng là “khuyết
tật bẩm sinh” của quyền lực và là một trong những nguy cơ đe dọa sự tồn vong
của Đảng và chế độ; thời đại nào, chế độ nào, quốc gia nào cũng có, không thể
xóa bỏ tận gốc tham nhũng trong một thời gian ngắn”. Cũng theo Tổng Bí thư, “Tham nhũng là một loại hành vi
tiêu cực do người có chức vụ, quyền hạn thực hiện, là loại biểu hiện cụ thể của
suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”. Như vậy, dù tiếp cận dưới góc độ khác nhau, song có thể
thấy, chính sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống và việc không
có cơ chế kiểm soát quyền lực hiệu quả chính là nguyên nhân căn cơ để tình
trạng tham nhũng, tiêu cực phát sinh, phát triển. Trong đó, “Tiêu cực là môi
trường làm nảy sinh tham nhũng; tham nhũng tác động trở lại làm trầm trọng hơn
tình trạng tiêu cực”.
Ở bất kỳ quốc gia nào, người đứng đầu
và các chức vụ quan trọng của chính quyền nhà nước đều là người của đảng cầm
quyền và đường lối, chủ trương của đảng cầm quyền tất nhiên sẽ chi phối đường
lối, chính sách của quốc gia. Như vậy, chế độ một đảng hay đa đảng không tác
động đến nguồn gốc làm nảy sinh tham nhũng, tiêu cực, nghĩa là ở bất kỳ quốc
gia nào dù lựa chọn chế độ một đảng cầm quyền hay đa đảng thay nhau cầm quyền
thì vấn nạn tham nhũng, tiêu cực vẫn xảy ra. Theo Báo cáo Chỉ số cảm nhận tham
nhũng năm 2023, do Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI) công bố, có đến hơn 80% dân
số thế giới sống ở các quốc gia có chỉ số cảm nhận tham nhũng dưới mức trung
bình toàn cầu là 43.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét