Việt Nam luôn tôn
trọng và bảo vệ quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, đó là sự thật không thể
phủ nhận. Về mặt pháp lý, ngay sau khi thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng
hòa, tại Điều 10 của bản Hiến pháp đầu tiên được Quốc hội thông qua ngày
09/11/1946 nêu rõ: “Công dân Việt Nam có quyền: tự do ngôn luận; tự do xuất bản;
tự do tổ chức và hội họp; tự do tín ngưỡng; tự do cư trú, đi lại trong nước và
ra nước ngoài”. Những quyền cơ bản này đã được hiến định xuyên suốt trong các bản
hiến pháp của Việt Nam sau đó và việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy
định.
Luật Báo chí (năm
2016) tiếp tục khẳng định: “Báo chí ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
là phương tiện thông tin thiết yếu đối với đời sống xã hội; là cơ quan ngôn luận
của cơ quan Đảng, cơ quan Nhà nước, tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức chính
trị xã hội - nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp; là diễn
đàn của nhân dân”. Cũng theo Luật này, công dân được tham gia vào các quy trình
sáng tạo, sản xuất sản phẩm báo chí, tiếp nhận báo chí, ngôn luận trên báo chí;
các cơ quan báo chí có trách nhiệm bảo đảm công dân thực hiện quyền tự
do báo chí theo quy định. Cơ quan báo chí và nhà báo được hoạt động trong khuôn
khổ pháp luật và được Nhà nước bảo hộ, không bị kiểm duyệt trước khi in, truyền
dẫn và phát sóng; được tạo mọi điều kiện tốt nhất để hoạt động nghề nghiệp,
không ai có quyền cản trở nhà báo khai thác và thể hiện thông tin theo đúng quy
định của pháp luật. Vì vậy, nền báo chí Việt Nam có sự phát triển lớn mạnh
không ngừng, đóng góp to lớn cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Thực tiễn đã chứng
minh, báo chí Việt Nam luôn thực hiện tốt chức năng, nhiệm vụ thông tin, tuyên
truyền đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước đến với
nhân dân; luôn bám sát cuộc sống, phản ánh đúng, trúng, nhanh nhạy, sâu sắc mọi
mặt đời sống xã hội; kịp thời định hướng dư luận, tích cực đấu tranh với cái
sai, điều xấu, phản bác luận điệu sai trái, thù địch. Báo chí còn là diễn đàn
ngôn luận mang tính phản biện cao và là cầu nối chuyển tải ý nguyện, công cụ để
bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của nhân dân.
Theo số liệu của Bộ
Thông tin và Truyền thông, tính đến tháng 01/2024, cả nước có 127 cơ quan báo,
671 cơ quan tạp chí, 72 cơ quan đài phát thanh, truyền hình; hầu hết đã và đang
được chuyển đổi thành cơ quan truyền thông đa phương tiện, đa loại hình, hiện
diện trên môi trường internet với các loại hình báo chí di động, báo chí mạng
xã hội, báo chí trí tuệ nhân tạo,... mang tính tương tác cao, đáp ứng nhu cầu
báo chí mọi lúc, mọi nơi cho mọi giai cấp, tầng lớp, thành phần xã hội. Nhân sự
hoạt động trong lĩnh vực báo chí có khoảng 41.000 người; tính đến tháng
12/2023, tổng số người được cấp thẻ nhà báo kỳ hạn 2021 - 2025 là 20.508 trường
hợp; trong đó, 7.587 trường hợp có bằng tốt nghiệp đại học trở lên ngành báo
chí. Hợp tác quốc tế trong lĩnh vực báo chí cũng đang phát triển mạnh mẽ với gần
40 hãng truyền thông quốc tế đang hoạt động tại Việt Nam và được tạo điều kiện
thuận lợi mà không có bất kỳ rào cản công nghệ hay pháp lý nào trong tiếp cận
công chúng, trong đó có nhiều hãng truyền thông lớn, như: CNN, Reuters, TV5,
AP, AFP, Kyodo, Hãng thông tấn Asia (Hàn Quốc), Hãng thông tấn Rossiya Segodnya
(Nga), Bloomberg, v.v. Các nhà báo quốc tế được Chính phủ Việt Nam tạo điều kiện
thuận lợi trong tác nghiệp; đồng thời, có nhiều cơ chế, chính sách thuận lợi để
nhà báo Việt Nam được học tập, tác nghiệp tại nước ngoài. Thực tế đó bác bỏ
hoàn toàn mọi luận điệu cho rằng tình hình tự do báo chí tại Việt Nam đang ngày
càng xấu đi.
Tuy nhiên, xin được
nhắc lại rằng: trong mọi lĩnh vực, ở mọi quốc gia không thể có thứ tự do nào vô
giới hạn, vô chính phủ, đứng ngoài pháp luật. Do đó, tự do báo chí ở bất kỳ quốc
gia nào cũng phải luôn đặt trong khuôn khổ của pháp luật của quốc gia đó. Luật
pháp quốc tế cũng như pháp luật các quốc gia đều khẳng định quyền tự do báo chí
không phải là một quyền tuyệt đối, mà phải chịu những hạn chế nhất định nhằm bảo
vệ lợi ích chung của xã hội, nhà nước, của người dân. Chẳng hạn như, Điều
18, Hiến pháp của Cộng hòa Liên bang Ðức quy định: “Ai lợi dụng các quyền tự do
ngôn luận, đặc biệt là tự do báo chí, tự do tuyên truyền,… làm công cụ chống lại
trật tự của xã hội tự do dân chủ sẽ bị tước bỏ quyền công dân”; Điều 2385, Bộ
luật Hình sự của Mỹ nghiêm cấm: “In ấn, xuất bản, biên tập, phát thanh, truyền
bá, buôn bán, phân phối hoặc trưng bày công khai bất kỳ tài liệu viết hoặc in
nào có nội dung vận động, xúi giục hoặc giảng giải về trách nhiệm, sự cần thiết
tham vọng hoặc tính đúng đắn của hành vi lật đổ hoặc tiêu diệt bất kỳ chính quyền
cấp nào tại Mỹ bằng vũ lực hoặc bạo lực”. Do đó, không thể lấy danh là
“nhà báo tự do” mà có thể đứng ngoài vòng pháp luật. Việc các nhà báo hoặc giả
danh nhà báo thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, như: Phạm Đoan
Trang, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Lân Thắng, Lê Trọng Hùng,… đều bị trừng trị thích
đáng là điều tất yếu, theo đúng pháp luật Việt Nam, chứ hoàn toàn không có chuyện
Việt Nam giam giữ nhà báo “tuỳ tiện” như RSF quy chụp.
Những thông tin
sai trái, thù địch, xuyên tạc về tự do báo chí ở Việt Nam là vô cùng nguy hiểm,
tạo ra cái nhìn thiên lệch, thiếu thiện cảm của cộng đồng quốc tế về Việt Nam, ảnh
hưởng đến thu hút đầu tư, du lịch, phát triển đất nước. Chính vì vậy, việc nhận
diện, phản bác, đấu tranh chống thông tin sai lệch, xuyên tạc về tự do báo chí
đòi hỏi phải có sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị; trong đó đội ngũ nhà báo
chân chính là lực lượng nòng cốt. Để hoàn thành trọng trách đó, đòi hỏi đội ngũ
nhà báo phải có: (1). Bản lĩnh chính trị vững vàng, không ngừng
trao dồi, nâng cao trình độ chuyên môn; thường xuyên tu dưỡng, rèn luyện đạo đức
nghề nghiệp trong tác nghiệp. (2). Đề cao tinh thần nhiệt huyết,
trách nhiệm xã hội, lòng tự trọng nghề nghiệp để bám sát thực tiễn cuộc sống;
tiên phong, khởi tạo, định hướng dư luận bằng ngòi bút sắc bén. (3). Bằng
trí tuệ để nhận diện sự thật, bản lĩnh trước những khó khăn, thử thách và dũng
cảm bảo vệ lẽ phải, bảo vệ chính nghĩa, kịp thời và kiên quyết phản bác mạnh mẽ,
đập tan âm mưu của các thế lực thù địch, phản động, bất mãn chính trị, góp phần
cùng cả hệ thống chính trị bảo vệ vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng. (4). Luôn
đứng trên tâm thế, trí tuệ và niềm tự hào của nền báo chí cách mạng Việt Nam để
tích cực hội nhập, tiếp thu thành tựu của thế giới để phát triển các loại hình,
phương thức truyền thông tiên tiến, thỏa mãn nhu cầu báo chí, thông tin ngày
càng cao của mọi tầng lớp nhân dân, xây dựng nền báo chí cách mạng Việt Nam
chuyên nghiệp, nhân văn, hiện đại. Làm tốt những điều trên sẽ góp phần quan trọng
bác bỏ mọi luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch về tự do báo chí tại Việt
Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét