Tự do báo chí là một
trong những quyền cơ bản của con người đã được Việt Nam cam kết và nghiêm túc
thực hiện theo nguyên tắc chung của Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền. Thế
nhưng, các thế lực thù địch, phản động, bất mãn chính trị luôn xuyên tạc thực tế
đó nhằm chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa.
Như thường lệ,
nhân Ngày Tự do Báo chí thế giới (03/5) năm nay, Tổ chức Phóng viên không biên
giới (RSF) đã đăng tải cái gọi là “Chỉ số tự do báo chí Thế giới
năm 2024”; trong đó, xếp Việt Nam đứng thứ 174/180 quốc gia, kèm theo vô số những
lời “bình luận”, như: “Việt Nam vẫn là quốc gia “tồi tệ nhất” về tự do báo
chí”, “Việt Nam nằm trong top 10 quốc gia giam giữ nhiều nhà báo nhất thế giới”,
v.v.
Và “té nước theo
mưa”, một số website, trang mạng xã hội của các tổ chức phản động, chống phá Việt
Nam thi nhau đưa tin, viết bài xuyên tạc về tự do báo chí ở Việt Nam với những
luận điệu, như: “Vì sao Việt Nam luôn bị “đội sổ” về tự do báo chí trên thế giới?”;
“Độc đảng thì không thể tự do báo chí”,… rồi chúng cho rằng: báo chí ở Việt
Nam “bị” Đảng, Nhà nước “đăng ký”, “kiểm duyệt”, “hà khắc”,... nhằm xuyên tạc sự
nghiệp lãnh đạo, quản lý đúng đắn của Đảng, Nhà nước Việt Nam về báo chí. Mục
đích cuối cùng của những luận điệu đó luôn hướng tới việc đòi xóa bỏ vai trò
lãnh đạo của Đảng ta, kêu gọi thay đổi thể chế chính trị ở nước ta. Để hà hơi,
tiếp sức cho những luận điệu xuyên tạc của bọn phản động, cơ hội chính trị, một
số đài, báo phương Tây vốn định kiến với Việt Nam, như: BBC, RFI, RFA, VOA,...
thi nhau la lối, suy diễn, xuyên tạc tình hình tự do báo chí của Việt Nam. Từ
đó, chúng đẩy mạnh các hoạt động cổ xúy cho cái gọi là “tự do báo chí”, “xã hội
dân sự” với mục đích chính trị phản động.
Song, điều đáng
nói là tất cả những cái gọi là “nhận định, đánh giá” mà họ đưa ra đều dựa trên
những nhận xét, đánh giá sai lệch, thiếu khách quan, “nhai đi nhai lại” những
điều bịa đặt về tình hình tự do báo chí ở Việt Nam của RSF trong nhiều năm qua.
Cả RSF và các website, trang mạng xã hội nói trên đều cố tình phớt lờ thực tế
sinh động về tự do ngôn luận, tự do báo chí ở Việt Nam được thể hiện trong mọi
lĩnh vực của đời sống xã hội và trong chính hoạt động thực tiễn của các phóng
viên, cơ quan báo chí.
Bản thân RSF thực
chất cũng chỉ là một tổ chức “nửa mùa”, nhuốm màu chính trị. Bởi, lấy danh
nghĩa là tổ chức bảo vệ nền báo chí thế giới theo phương thức khoa học, “bảo vệ
tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực, giúp đỡ những nhà
báo đang bị giam giữ” và hành động trên cơ sở của Điều 19, Tuyên ngôn quốc tế về
nhân quyền của Liên hợp quốc, nhưng RSF thường xuyên có những luận điệu quy chụp,
xuyên tạc tình hình tự do báo chí, tự do ngôn luận của các nước, đi ngược lại
chủ trương của Liên hợp quốc và trái với tôn chỉ của chính mình. Để khuếch
trương uy tín, RSF ra sức bênh vực công khai những đối tượng lấy danh nghĩa báo
chí để thực hiện các hành vi phạm tội, đã bị các quốc gia xử lý hình sự để
chính trị hóa, quốc tế hóa vấn đề tự do báo chí ở Việt Nam, tìm cách hạ uy tín,
kêu gọi quốc tế can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, trong đó có các đối
tượng, như: Phạm Đoan Trang, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Lân Thắng, Lê Trọng Hùng,
v.v. Thật nực cười khi trong số những “nhà báo độc lập” theo cách gọi của RSF
có cả những người chưa từng làm báo, chưa qua trường lớp báo chí, họ mới chỉ viết
bài chống đối chính quyền trên mạng xã hội đã được RFS tung hô, xưng tụng. Điểm
qua một vài ví dụ để chúng ta hiểu và tỏ tường bản chất thật của RFS là gì? Câu
trả lời là lợi dụng cái gọi là quyền “tự do báo chí” để dựng chuyện, xuyên tạc,
chống phá Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét