Tiếp nối câu chuyện về sự linh hoạt của "Madam Bình", hôm nay chúng ta sẽ quay ngược thời gian về năm 1964, với một tình huống ngoại giao rất thú vị.
Lúc bấy giờ, bà Nguyễn Thị Bình nhận một nhiệm vụ rất quan trọng: Phải gặp bằng được Tổng thống Indonesia, Sukarno để vận động chính phủ nước này cho phép Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam đặt cơ quan đại diện. Nhưng làm sao để một đại diện chưa được công nhận chính thức có thể tiếp cận vị nguyên thủ quốc gia?
Cơ hội đã đến khi bà được những người bạn quốc tế sắp xếp tham gia một buổi dạ hội có sự góp mặt của Tổng thống Sukarno. Và rồi điều bất ngờ nhất đã xảy ra: Tổng thống đích thân tiến đến vị trí của bà và nhã ý mời bà khiêu vũ để mở màn buổi tiệc!
Tình huống lúc đó quả thực ngoài dự đoán. Bà Bình hoàn toàn... không biết khiêu vũ! Từ chối thì mất cơ hội tiếp cận, mà bước ra thì nguy cơ trở thành trò cười giữa hàng trăm quan khách.
Với bản lĩnh của một người làm cách mạng, bà quyết định "đánh cược". Trong hồi ký, bà nhớ lại: "Tôi rất lo vì tôi có biết khiêu vũ đâu, nhưng nghĩ mình phải gặp cho được Tổng thống để nói lên yêu cầu của Mặt trận nên tôi lấy hết can đảm..."
Bà mỉm cười, đặt tay lên vai vị Tổng thống và bước ra sàn nhảy lộng lẫy. Trong những phút lóng ngóng bước đi đầu tiên, thay vì tập trung vào nhịp điệu, bà dồn toàn bộ trí lực để... đàm phán! Giữa những bước nhảy chuệch choạc, bà tranh thủ tự giới thiệu và trình bày trọn vẹn nguyện vọng xin phép lập cơ quan đại diện của Mặt trận.
Nhiều người hẳn sẽ tò mò: Kết quả của cuộc đàm phán chớp nhoáng ấy ra sao?
Sự chân thành và tinh thần hết lòng vì Tổ quốc của bà đã hoàn toàn thuyết phục được Tổng thống Sukarno.
Lịch sử ngoại giao đã ghi nhận, ngay sau đó, Chính phủ Indonesia đã chính thức đồng ý để Mặt trận lập cơ quan đại diện tại thủ đô Jakarta. Lời đề nghị vội vã trên sàn khiêu vũ ngày ấy đã mở ra một bước ngoặt rất lớn trên mặt trận ngoại giao của Việt Nam!
Một nhà ngoại giao kiệt xuất, một người phụ nữ tỏa sáng giữa cuộc khiêu vũ lộng lẫy. Thế nhưng, trước khi khoác lên mình những bộ trang phục sang trọng ấy, "Madam Bình" từng có những tháng ngày lam lũ, gánh từng rổ trứng vịt, quả cà chua ra chợ bán.
👉 Bạn có hình dung được một cô gái bán hàng xén giữa chợ Sài Gòn lại có thể khiến cảnh sát ngơ ngác bằng một tràng tiếng Pháp sắc lẹm?
Đừng bỏ lỡ câu chuyện về cô gái gánh cà chua trên CÁNH SÓNG ÂM VANG nhé./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét