Cách mạng Tháng Mười Nga là cuộc cách mạng vĩ đại, sâu sắc
nhất trong lịch sử. Bởi, đó là “Cuộc cách mạng biết tự bảo vệ”, là ngọn cờ
giải phóng nhân loại khỏi áp bức bóc lột; “ngôi sao chỉ đường” để Đảng Cộng sản
Việt Nam lãnh đạo nhân dân ta làm nên thắng lợi Cách mạng Tháng Tám năm 1945 và
trong đấu tranh bảo vệ thành quả cách mạng, xây dựng, bảo vệ Tổ quốc hiện nay.
Kế thừa, phát triển sáng tạo tư tưởng của C.Mác và
Ph.Ăngghen về vũ trang quần chúng, bảo vệ thành quả cách mạng và kinh nghiệm
rút ra từ sự thất bại của Công xã Pari năm 1871 (chỉ tồn tại 72 ngày do giai
cấp công nhân “chưa trưởng thành về chính trị”, khi bảo vệ chính quyền chưa
triệt để dẫn đến thất bại), vì vậy, ngay trong đêm thắng lợi đầu tiên của Cách
mạng Tháng Mười (25/10/1917), Đại hội Xô viết toàn Nga lần thứ II đã thông qua
Sắc lệnh hòa bình, tuyên bố: nước Nga Xô viết rút khỏi cuộc chiến tranh và đề
nghị các nước tham chiến nhanh chóng chấm dứt các hoạt động quân sự, tiến hành
đàm phán để đi tới ký kết một hòa ước dân chủ và công bằng. Nhưng các nước đế
quốc thuộc phe Hiệp ước đều bỏ qua đề nghị đó, buộc nước Nga Xô viết phải tiến
hành đàm phán riêng rẽ và ký Hiệp định đình chiến với Đức, ngày 02/12/1917;
theo đó, các hoạt động quân sự chấm dứt và hai bên bắt đầu thảo luận những điều
kiện để ký hòa ước. Song, lợi dụng tình trạng còn non yếu của nước Nga Xô viết,
tại bàn thương lượng, phái đoàn Đức đã đưa ra yêu sách có tính xâm lược và nô
dịch: Nga phải chuyển giao cho Đức một vùng lãnh thổ rộng tới 150 nghìn ki lô
mét vuông (gồm Ba Lan, Litva và một phần Bêlarút; tách Ucraina khỏi Nga). Tuy
nhiên, Trốtky - người dẫn đầu phái đoàn Nga đã không chấp hành chỉ thị của V.I.
Lênin là phải ký ngay hòa ước theo những điều kiện của Đức và tuyên bố bác bỏ
yêu sách của nước này. Chỉ chờ có vậy, quân đội Đức mở đợt tấn công vào hướng thủ
đô Petrograd nhằm lật đổ Chính quyền Xô viết.
Trước tình thế “lâm nguy”, V.I. Lênin gửi điện cho Beclin
chấp nhận những yêu sách của Đức, nhưng họ im lặng và tiếp tục tấn công. Cùng
lúc đó, nội bộ Đảng Bônsêvích xuất hiện hai nhóm đối lập: đa số Ban Chấp hành
Trung ương cùng hai Đảng bộ chủ chốt là Petrograd và Mátxcơva đều không đồng ý
với chủ trương ký hòa ước của Lênin. Chỉ sau nhiều lần kiên trì giải thích trên
các diễn đàn, Lênin mới nhận được sự chấp nhận có tính ủy thác: được toàn quyền
giải quyết các vấn đề chiến tranh và hòa bình, nhưng không có nghĩa Ban Chấp
hành Trung ương đồng ý ký hòa ước. Theo đó, lệnh tổng động viên được công bố,
thanh niên nhập ngũ, tiến ngay ra mặt trận; chỉ sau khi bị chặn đứng trước
thành Petrograd, Đức mới đồng ý trở lại bàn đàm phán. Ngày 03/3/1918, Hòa ước
Brest – Litov được ký kết với những điều kiện nặng nề hơn trước (Nga phải cắt
đi một lãnh thổ rộng tới 750 nghìn kilômét vuông; phải giải ngũ quân đội và bồi
thường cho Đức 06 tỉ Mác). Theo Lênin, đây là một “hòa ước bất hạnh”, nhưng hết
sức cần thiết để giữ vững Chính quyền Xô viết và có được một
thời gian hòa bình quý báu để củng cố, chuẩn bị lực lượng. Đúng như dự đoán của
Lênin, đầu tháng 11/1918, cuộc cách mạng tư sản đã diễn ra ở Đức và giành thắng
lợi, nước Nga Xô viết ngay lập tức tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Brest – Litov, quyết
tâm khôi phục lại lãnh thổ và dân cư của đất nước theo kịch bản đã dự định. Từ
đây, nước Nga bước vào cuộc chiến chống can thiệp vũ trang của 14 nước đế quốc
cùng với những cuộc bạo loạn của các tướng tá Bạch vệ. Chỉ sau ba năm (1918 -
1920) chiến đấu ngoan cường dưới sự lãnh đạo của V.I. Lênin và Đảng Bônsêvích,
nhân dân các dân tộc Nga lần lượt đánh bại các cuộc nổi loạn và can thiệp vũ
trang của kẻ thù, mở ra khả năng mới cho cuộc đấu tranh vì hòa bình, độc lập
dân tộc, dân chủ và chủ nghĩa xã hội. Đồng thời, làm sáng rõ vấn đề cơ bản của
cuộc cách mạng: “giành chính quyền đã khó, giữ chính quyền càng khó khăn phức
tạp hơn nhiều”; “một cuộc cách mạng chỉ có giá trị khi nào nó biết
tự vệ”; quá trình đó, đôi khi phải chấp nhận một “bước lùi” với
những điều kiện cay đắng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét