Thứ Ba, 15 tháng 9, 2026

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: ĐỪNG NGHE GIẶC!

     Kiến trúc thiết kế Đề án Không gian văn hóa Hồ Gươm xanh là ông Kiến trúc sư Hồ Thiệu Trị, có quốc tịch Pháp, ông ta cũng từng là tác giả thiết kế, thi công lại Nhà hát lớn Hà Nội đã gây thất thoát hàng tỷ đồng của Nhà nước, nay lại đưa ra cái thiết kế biểu tượng Khải Hoàn môn mang ảo ảnh hình thù cái "máy chém" ngay cạnh Hồ Gươm.

Đề nghị Lãnh đạo, Chính quyền Hà Nội suy xét kỹ trước khi quyết định một vấn đề có tính hệ trọng quốc gia trong Đề án tái tạo không gian Hồ Gươm, bởi Không gian văn hóa Hồ Gương là một mảng không gian văn hóa - lịch sử linh thiêng, gắn liền sự tích của Lê Lợi - Vị  Vua khai quốc Triều đình nhà Lê Sơ, cùng với phong trào yêu nước Đông Kinh Nghĩa Thục và các cuộc mít tinh lớn trong Cách mạng Tháng Tám năm 1945, rất linh thiêng, mang đậm nét văn hóa tâm linh của dân tộc.

Văn hóa luôn gắn liền với lịch sử và lịch sử là cơ sở quan trong hình thành và quyết định bản chất - bản sắc - giá trị văn hóa địa lý - quốc gia và văn hóa nói chung. Khi có dự án về văn hóa, lãnh đạo chính quyền phải có tầm nhìn lịch sử, không thể tùy tiện.

Bài học Đề án đổi mới Sách giáo của Bộ Giáo dục và Đào tạo năm 2018 đưa Nguyễn Minh Thuyết, Trần Đình Sử, Đỗ Ngọc Thống và 1 số khác trong nhóm 72 chống chế độ, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng vào Ban đề án soạn thảo đã phá nát tri thức văn hóa - lịch sử, bây giờ Trung ương phải chủ trương xây dựng lại bộ sách mới. Hay như lĩnh vực văn học, ông Nguyễn Quang Thiều đã biến chất đổi màu, dọn đường cho thằng phản động Nguyễn Thành Nam và một số đối tượng trong Hội Nhà văn VN phá nát nền văn học cách mạng hiện đại nước nhà... Hậu quả để lại về mặt văn hóa tư tưởng chính trị vô cùng lớn, gây bức xúc trong toàn dân là bài học lớn không chỉ dành cho lãnh đạo Hà Nội mà cấp ủy địa phương nào cũng phải lấy những vụ việc ấy rút ra bài học để có tầm nhìn sâu sắc trong kiến tạo văn hóa, kiến trúc văn hóa - lịch sử quốc gia hiện nay. 

Đổi mới tuyệt đối không được đổi màu, phát triển nhưng không được phép đi trật đường ray XHCN, đi ngược giá trị văn hóa hoặc phá vỡ không gian văn hóa lịch sử vốn có của đất nước. Đó là nguyên tắc lãnh đạo mà Đảng đã quán triệt, đồng thời về về luật nhân quả cũng cần cân nhắc kỹ chuyện tâm linh và sự linh thiêng của dân tộc!




#QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: KHÔNG THỂ ĐẶT “KHẢI HOÀN MÔN” CỦA PHÁP ĐỂ SO SÁNH VỚI BỨC TƯỢNG “QUYẾT TỬ ĐỂ TỔ QUỐC QUYẾT SINH” CỦA CHÚNG TA!

     Khải Hoàn Môn là thứ cả thế giới nhớ về nước Pháp. Còn tượng đài Quyết tử là thứ người Việt Nam nhớ về cuộc chiến chống chính nước Pháp ấy.

HAI BIỂU TƯỢNG, HAI KÝ ỨC KHÔNG THỂ HÒA GIẢI
Khi ai đó nhắc đến nước Pháp, người ta nghĩ ngay đến tháp Eiffel, bảo tàng Louvre và Khải Hoàn Môn.

Đó là biểu tượng của một đế chế từng thống trị phần lớn châu Âu và nhiều vùng đất trên thế giới.
Khải Hoàn Môn Paris được Napoleon cho xây dựng năm 1806 sau chiến thắng tại Austerlitz - một chiến thắng chinh phạt, một cuộc viễn chinh đánh bại liên quân Áo - Nga.
Trên các bức phù điêu của nó là hình ảnh quân đội Pháp ra đi chinh phục, trở về trong vinh quang, mang theo chiến lợi phẩm và tù binh.
Đó là vinh quang của kẻ đi xâm lược.
Và nước Pháp, dù muốn hay không, vẫn được thế giới nhớ đến qua biểu tượng ấy.

Còn tượng đài “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” bên Hồ Gươm là ký ức của người bị xâm lược.

Ba nhân vật trong tượng đài - người chiến sĩ Vệ quốc đoàn ôm bom ba càng, nữ chiến sĩ cầm gươm, người công nhân cầm súng - không ai trong số họ ra đi để chinh phục ai.

Họ ở lại, giữa lòng Hà Nội, trong 60 ngày đêm của năm 1946-1947, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để kéo dài thời gian cho Trung ương rút lui lên Việt Bắc.

Và đây là điều tôi thấy đau lòng nhưng không thể phủ nhận:
Cùng một nước Pháp, nhưng một bên là kẻ đi chinh phạt được tôn vinh bằng Khải Hoàn Môn, một bên là kẻ xâm lược bị ghi nhớ bằng tượng đài “Quyết tử”.

Khải Hoàn Môn ca ngợi việc Pháp đánh thắng người khác.

Tượng đài “Quyết tử” ghi nhớ việc người Việt đánh đuổi Pháp ra khỏi đất mình.

Hai biểu tượng ấy không thể cùng tồn tại trong một câu chuyện.
Chúng là hai ký ức đối nghịch, và cả hai đều có thật.

NHƯNG CÓ MỘT CÂU NÓI ĐÃ THAY ĐỔI TẤT CẢ

Giữa những ngày Hà Nội chìm trong khói lửa, Tết Đinh Hợi năm 1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi một bức thư cho các chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô.

Người gọi họ là “các em” - hai tiếng ấy thôi đã đủ thấy Bác không viết như một vị lãnh tụ ra lệnh, mà như một người cha nói với con mình.

Trong bức thư ấy, có một câu mà tôi không thể nào quên:
“Các em là đội cảm tử, các em quyết tử để Tổ quốc quyết sinh.”

Tôi đã đọc câu này rất nhiều lần.

Nhưng phải đến khi đặt nó cạnh Khải Hoàn Môn Paris, tôi mới thật sự hiểu tại sao nó là trái tim của mọi thứ.

Khải Hoàn Môn không có một câu nói nào.
Nó chỉ có những bức phù điêu khắc hình binh lính, chiến lợi phẩm, tù binh.
Nó không có lời thề nào.
Nó không có một người cha nào nói với con mình rằng: hãy chết để đất nước sống.

Còn bức thư của Bác Hồ thì có.
Và đó là điều làm cho tượng đài bên Hồ Gươm khác biệt hoàn toàn với bất kỳ công trình chiến thắng nào trên thế giới.
Nó không tôn vinh chiến thắng.
Nó tôn vinh sự lựa chọn hy sinh.
Nó không kể chuyện kẻ mạnh thắng kẻ yếu.
Nó kể chuyện những người biết mình có thể chết, và chọn chết, để đất nước được sống.

Tôi nghĩ, nếu Khải Hoàn Môn là biểu tượng của một nước Pháp đi xâm lược, thì bức thư ấy là câu trả lời của Việt Nam:
Chúng ta không có Khải Hoàn Môn. Chúng ta có những người mẹ, người cha, những người con, sẵn sàng chết để Tổ quốc được sống. Và chúng ta ghi nhớ họ không phải bằng đá, mà bằng máu thịt của chính mình.

SỰ TÍCH TRẢ GƯƠM: LINH HỒN CỦA MẢNH ĐẤT NƯỚC: 

Nhưng tại sao tượng đài ấy lại đứng bên Hồ Gươm?

Không phải bên một quảng trường mới, không phải trong một khuôn viên quân sự.

Mà là bên cạnh hồ nước gắn liền với truyền thuyết Lê Lợi trả gươm.

Truyền thuyết ấy kể rằng sau khi đánh đuổi giặc Minh, Lê Lợi cưỡi thuyền rồng dạo trên hồ Tả Vọng.

Rùa Vàng nổi lên, đòi lại thanh gươm thần mà Long Quân đã cho mượn để đánh giặc.
Lê Lợi trả gươm.
Rùa Vàng đón lấy và lặn xuống đáy sâu.
Từ đó, hồ đổi tên thành Hoàn Kiếm - hồ trả gươm.

Ý nghĩa của hành động ấy sâu xa hơn một câu chuyện cổ tích.
Trả gươm là tuyên bố rằng chiến tranh đã kết thúc.

Gươm được trao đi để giết giặc, và khi giặc tan, gươm phải được trả lại.
Không ai được giữ gươm lại để làm vũ khí chinh phục người khác.
Khát vọng của dân tộc Việt Nam, từ ngàn năm, không phải là bành trướng.
Khát vọng ấy là hòa bình.

VỊ TRÍ KHÔNG THỂ THAY THẾ 

Và đây là điều tôi nhận ra: Tượng đài “Quyết tử” đứng bên Hồ Gươm không phải là một sự trùng hợp.

Đó là một sự cộng hưởng lịch sử.

Hồ Gươm là nơi Lê Lợi trả gươm - nơi dân tộc tuyên bố từ bỏ chiến tranh sau khi giành được độc lập.

Tượng đài “Quyết tử” là nơi ghi nhớ những người đã cầm gươm một lần nữa, nhiều thế kỷ sau, để bảo vệ nền độc lập ấy trước một kẻ xâm lược mới - chính là nước Pháp, kẻ đã dựng Khải Hoàn Môn để ca ngợi việc mình đi xâm lược người khác.

Hai sự kiện, cách nhau hơn năm thế kỷ, nhưng cùng nằm trên một mảnh đất, cùng kể một câu chuyện:
Gươm được rút ra khi cần, và gươm được trao lại khi hòa bình trở về.

Và ở giữa dòng chảy ấy, bức thư của Bác Hồ là nhịp cầu nối liền hai thời đại.

Lê Lợi trả gươm sau khi đánh đuổi giặc Minh.

Bác Hồ viết thư động viên những người lính Thủ đô cầm gươm đánh đuổi giặc Pháp.

Cả hai đều nói lên một điều: dân tộc này chỉ cầm gươm khi bắt buộc, và sẽ trả gươm khi có thể.

Câu nói “quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” không phải là lời cổ vũ chiến tranh.

Đó là lời thề rằng: chúng ta chấp nhận chết, để con cháu chúng ta không bao giờ phải cầm gươm nữa.

Đặt tượng đài ở bất kỳ nơi nào khác - một quảng trường mới, một khuôn viên quân sự, một ngã tư nào đó - sẽ là tách nó khỏi linh hồn của nó.

Nó sẽ trở thành một tượng đài chiến thắng đơn thuần.

Nhưng bên Hồ Gươm, nó là một phần của dòng chảy liên tục từ Lê Lợi đến Trung đoàn Thủ đô, từ thế kỷ XV đến thế kỷ XX.

Nó không đứng một mình.

Nó đứng cùng hồ nước, cùng truyền thuyết, cùng lời thề rằng dân tộc này chỉ cầm gươm khi bắt buộc, và sẽ trả gươm khi có thể.

ĐIỀU TÔI TIN 

Có nhà sử học từng nói rằng "bản thân Hồ Gươm và những câu chuyện lịch sử gắn liền với nó đã là một Khải Hoàn Môn vô giá trong lòng người dân".

Tôi nghĩ ông đúng - nhưng theo một nghĩa khác với những gì Khải Hoàn Môn La Mã từng mang.

Khải Hoàn Môn Paris là khải hoàn môn của kẻ đi chinh phạt.
Hồ Gươm là khải hoàn môn của sự trở về.

Không phải trở về với chiến lợi phẩm, mà là trở về với hòa bình.
Tượng đài “Quyết tử” đứng đó, bên cạnh hồ, không phải để tôn vinh chiến tranh.

Nó tôn vinh những người đã chiến đấu để chiến tranh không còn cần thiết nữa.

Và trên hết, nó tôn vinh một câu nói.

Một câu nói không được khắc trên đá, nhưng được khắc trong tim mỗi người Việt Nam.

Câu nói ấy là trái tim của tượng đài, là linh hồn của Hồ Gươm, là câu trả lời của chúng ta trước mọi Khải Hoàn Môn trên thế giới:
“Các em là đội cảm tử, các em quyết tử để Tổ quốc quyết sinh.”

Khải Hoàn Môn Paris, dù có đứng sừng sững đến đâu, vẫn mãi mãi là biểu tượng của một nước Pháp từng đi xâm lược - trong đó có Việt Nam.

Và tượng đài “Quyết tử” bên Hồ Gươm, với câu nói ấy ở trái tim mình, là câu trả lời của chúng ta:

Chúng tôi nhớ. Chúng tôi đã đứng lên. Và chúng tôi đã trả gươm./.
#QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: TOÀ PHÚC THẨM TUYÊN ÁN KHÔNG CẦN THIẾT PHẢI ĐIỀU TRA LẠI

     Dư luận xã hội đặc biệt quan tâm. Ngày 10-11/9/2026, TAND thành phố Hà Nội mở phiên toà xét xử phúc thẩm vụ án liên quan đến dạy thêm tại trường THCS Ba Đình - Hà Nội sau khi nhận được kháng cáo kêu oan của bà Nguyễn Thị Bình - cựu Hiệu trưởng và bà Phạm Thị Minh Nguyệt - cựu kế toán nhà trường.

1. Niềm tin và hy vọng đối với bà Nguyễn Thị Bình và những người trọng công lý là Toà phúc thẩm sẽ huỷ bản án sơ thẩm, tuyên bà Nguyễn Thị Bình vô tội do cơ sở pháp lý toà sơ thẩm buộc tội bà Nguyễn Thị Bình là Quyết định 22/2013/QĐ-UBND của UBND thành phố Hà Nội đã bị bãi bỏ theo Quyết định số 2339/QĐ-UBND ngày 05.5.2026 của UBND thành phố Hà Nội do có nội dung trái pháp luật sau khi có ý kiến của Cục Kiểm tra văn bản và Tổ chức thi hành pháp luật (Bộ Tư pháp). Nhưng đáng tiếc là đại diện VKS lại đề nghị Hội đồng xét xử hủy bản án sơ thẩm để điều tra lại vì cho rằng hồ sơ còn nhiều vấn đề cần làm rõ như: tính hợp pháp của căn cứ buộc tội, mức độ thiệt hại từ hành vi của các bị cáo…

2. Điều đáng lưu ý là: Kết luận của Bộ Tư pháp đặc biệt là những gì diễn ra tại phiên toà phúc thẩm không phát sinh tình trạng pháp lý mới. Trình tự, thủ tục trong quá trình điều tra vụ án trước đây đã được thực hiện. Viện Kiểm sát cấp sơ thẩm cũng đã kiểm sát hoạt động điều tra. Vụ án này đã 6 lần trả hồ sơ điều tra bổ sung, vì vậy không nhất thiết phải huỷ bản án sơ thẩm để điều tra lại.

3. Việc tổ chức dạy thêm, học thêm tại Trường THCS Ba Đình - Hà Nội năm học 2013 - 2014 được thực hiện đúng trình tự thủ tục hành chính. Được Phòng Giáo dục và Đào tạo quận Ba Đình (cũ) cấp giấy phép. Trong trường hợp hoạt động dạy thêm có những vi phạm về thủ tục như không có đơn xin học thêm, không chia nhóm, chia lớp theo quy định thì cũng chỉ là hành vi vi phạm hành chính không đủ yếu tố cấu thành tội phạm, hình sự hóa vụ án này.

4. Việc Viện Kiểm sát tại phiên toà phúc thẩm đã thay đổi quan điểm cho rằng bà Bình “thu đúng” nhưng chi sai quy định. Nên nhớ, các khoản chi dạy thêm, học thêm tại Trường THCS Ba Đình - Hà Nội đã được kết luận thanh tra 143 UBND TP Hà Nội xác định "về cơ bản đúng quy định, đúng quy chế chi tiêu nội bộ và đúng thỏa thuận với cha mẹ học sinh". Kết luận giám định của Sở Tài chính Hà Nội cũng nêu rõ: “Chưa đủ căn cứ để kết luận số tiền cụ thể ngoài sổ sách kế toán và không xác định được mức thiệt hại”.

5. Theo dõi toàn bộ vụ việc và những diễn biến tại phiên toà phúc thẩm, tôi đồng quan điểm với các luật sư đề nghị HĐXX Toà Phúc không chấp nhận quan điểm của Viện kiểm sát hủy án sơ thẩm điều tra lại. Đề nghị Toà phúc thẩm tuyên bị cáo Nguyễn Thị Bình không phạm tội và đình chỉ điều tra vụ án./.
Theo face PTC.
#QV-ST!

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: VÀI CÂU HỎI XIN GỬI KTS HỒ THIỆU TRỊ VỚI TƯ CÁCH LÀ MỘT NGƯỜI LÀM NGHỀ VÀ MỘT NGƯỜI VIỆT!

     Đã trót mượn danh Hồ Gươm để đặt công trình của mình, xin KTS vui lòng trả lời sòng phẳng vài câu hỏi về lịch sử:
1. Về Hồ Gươm: KTS có biết Hồ Gươm tên chữ là gì không? Tại sao vua Lê lại trả gươm chứ không phải treo gươm, dựng gươm để khoe chiến công? Tinh thần "trả gươm" khác với tinh thần "khải hoàn" của La Mã ở chỗ nào?

2. Về không gian thờ tự: KTS có biết cách công trình của mình vài chục mét, ở số 16 Lê Thái Tổ, có một tượng đài đã tồn tại 130 năm không? Tại sao tiền nhân chỉ dám làm tượng Vua Lê cao 1,2m trên bệ đá 9m, khiêm nhường nép dưới tán cây, mà ông lại dám dựng một khối bê tông sừng sững 36m - cao gấp 4 lần - ngay tại cửa ngõ của di sản?

3. Về biểu tượng: Khải Hoàn Môn của La Mã, của Pháp, là để vinh danh quân đội viễn chinh, mang quân đi đánh xứ người. Còn "Khải Hoàn Môn" của Việt Nam ở Hồ Gươm là để vinh danh ai, vinh danh cuộc chiến nào? Hà Nội cần vinh danh chiến tranh ở chính nơi biểu tượng của hòa bình hay sao?

4. Về cái máy chém: KTS có từng đến Bảo tàng Lịch sử, nhìn tận mắt cái máy chém thực dân Pháp đã từng chém cụ Hoàng Lê Kha và hàng nghìn người yêu nước không? Hai trụ gỗ lim, một lưỡi dao thép 50kg treo trên xà ngang. Về mặt kết cấu, nó khác gì với hai trụ bê tông và một phiến ngang mà ông gọi là Khải Hoàn Môn?

5. Về lá cờ: KTS đặt lá Quốc kỳ - máu của bao liệt sĩ - vào đúng vị trí của lưỡi dao trong kết cấu máy chém đó, KTS có thấy rùng mình không? Người Pháp treo lưỡi dao thép để hành quyết. Kts lại treo lá cờ Tổ quốc vào vị trí ấy, ý nghĩa thị giác sẽ là gì?

6. Về Thăng Long: KTS có nhớ Hồ Gươm từng có chùa Báo Ân - một trong những công trình tráng lệ nhất Hà Nội - đã bị chính người Pháp phá bỏ để xây Bưu Điện và Ngân Hàng không? Hôm nay, lại tự tay phá vỡ không gian Hồ Gươm bằng một khối bê tông ngoại lai, thì các vị khác gì họ năm xưa?

Một công trình đặt ở Hồ Gươm mà không trả lời được 6 câu hỏi lịch sử tối thiểu ấy, thì dù có gọi nó là Khải Hoàn Môn, Nhân Hòa Môn hay Cổng Hòa Bình, nó vẫn chỉ là một mớ petong vật thể lạ, vô hồn.

Và lịch sử sẽ không tha thứ cho những kẻ coi Hồ Gươm như ao làng của mình./.
#QV-ST!

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: ĐỪNG KẸP LÁ CỜ TỔ QUỐC VÀO HAI GỌNG KÌM!

     Cờ đỏ sao vàng Việt Nam 🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳... Lá cờ ấy không sinh ra từ những bản vẽ trên bàn kiến trúc.

Nó đi qua chiến tranh.
Đi qua máu và nước mắt.
Đi qua những năm tháng đói nghèo, mất mát, hy sinh...

Để hôm nay ngạo nghễ tung bay giữa trời Việt Nam.

Vậy mà bây giờ, trong một thiết kế đặt ngay bên Hồ Gươm, lá cờ lại được đặt vào giữa hai khối trụ khổng lồ, tạo nên một cảm giác rất khó lý giải: như bị kẹp giữa hai gọng kìm.

Xin lỗi...

Kiến trúc có thể là nghệ thuật.
Biểu tượng có thể có nhiều cách diễn giải.

Nhưng biểu tượng quốc gia thì không thể tùy tiện bắt người dân phải “giải mã” theo ý tưởng của người thiết kế.

Nếu người dân nhìn vào mà liên tưởng đến một chiếc máy chém, một cái kẹp, một thế giằng ép...

thì câu hỏi không phải là:
“Người dân có hiểu đúng ý đồ kiến trúc sư hay không?”

Mà phải hỏi ngược lại:
Tại sao một công trình đặt giữa không gian thiêng của Hà Nội lại để cho lá cờ Tổ quốc rơi vào một hình thế gây phản cảm như vậy?

Một Việt Nam đang vươn mình.

Một Việt Nam đang bước ra thế giới.

Một lá cờ phải tung bay, chứ không phải bị đóng khung.

Phải vươn lên, chứ không phải bị hai khối kiến trúc ép chặt hai bên.

Tôi không phản đối kiến trúc mới.

Tôi cũng không phản đối sáng tạo.

Nhưng sáng tạo đến đâu cũng phải biết đâu là giới hạn của biểu tượng quốc gia, đâu là hồn cốt của một không gian lịch sử.

Hồ Gươm không phải một khoảng đất trống để muốn đặt gì thì đặt.

Lá cờ đỏ sao vàng cũng không phải một chi tiết trang trí để người thiết kế tùy ý “tạo hình”.

Đừng lấy hai chữ “nghệ thuật” để bắt người dân phải chấp nhận mọi thứ.

Và càng không thể lấy những lời giải thích mỹ miều để che đi một câu hỏi rất giản dị:
Tại sao lá cờ Tổ quốc lại phải đứng giữa hai “gọng kìm”?

Câu hỏi ấy...
Bọn nó vẽ công trình, vẽ dự án để rút ruột người dân. 
Cái gì liên quan tới CM thì nó nhăm nhe viện cớ xoá bỏ. Nhưng những kẻ cõng rắn cắn gà nhà thì chúng nó gào lên nào thì mở rộng, nào thì nâng cấp sửa chữa.
Còn vươn mình nữa chứ, vươn thành vượn rồi. Còn đâu văn thơ cách mạng, còn đâu những người AHDT ở trong sách giáo khoa, còn đâu dạy thờ cha kính mẹ (tiên học lễ hậu học văn). Tết cổ truyền chúng cũng muốn bỏ, đại biểu nhân dân còn không nhớ ngày 27-7… các CCB thời chống Mỹ, thời bảo vệ biên giới muốn về thăm chiến trường xưa cũng tự quyên góp hoặc bỏ tiền túi chứ làm gì có tiền công đoàn… Nực cười chúng nó đề nghị bỏ Lăng CTHCM nhưng lại muốn đưa Bảo Đại về để lập Lăng tẩm … 
Thời thế đảo điên hay lòng người điên đảo.
Đất Thăng Long ngàn năm văn hiến, sao lại bỏ cũ để lập mới, 36 phố phường cổ HN là đất hiếm. Đi khắp thế gian có nước nào được như vậy không? 36 phố cổ là 36 ngành nghề thủ công thời đầu lập đô giờ chúng nó lại quy hoạch bê tông để xoá đi ký ức.
Chúng ta ủng hộ chính quyền vì chính phủ ấy bảo vệ nhân dân vì chính quyền ấy tôn trọng di tích lịch sử, giữ gìn truyền thống dân tộc chứ không ủng hộ cái chính quyền có ý đồ làm chư hầu.
Còn cái hình Khải hoàn môn nhìn từ xa rất giống với cái máy chém (luật 10-59 nhà ngô đình) có lẽ đáng được trả lời trước khi người ta nói đến những mỹ từ như “biểu tượng”, khải hoàn”, “hội nhập” hay “vươn mình”.

CÒN TÔI, CHỈ LÀ MỘT CÔNG DÂN THỦ ĐÔ CŨNG XIN CÓ CHÚT Ý KIẾN.
Bọn nó vẽ công trình, vẽ dự án để rút ruột người dân. 
Cái gì liên quan tới CM thì nó nhăm nhe viện cớ xoá bỏ. Nhưng những kẻ cõng rắn cắn gà nhà thì chúng nó gào lên nào thì mở rộng, nào thì nâng cấp sửa chữa.
Còn vươn mình nữa chứ, vươn thành vượn rồi. Còn đâu văn thơ cách mạng, còn đâu những người AHDT ở trong sách giáo khoa, còn đâu dạy thờ cha kính mẹ ( tien học lễ hậu học văn). Tết cổ truyền chúng cũng muốn bỏ, đại biểu nhân dân còn không nhớ ngày 27-7… các CCB thời chống Mỹ, thời bảo vệ biên giới muốn về thăm chiến trường xưa cũng tự quyên góp hoặc bỏ tiền túi chứ làm gì có tiền công đoàn… Nực cười chúng nó đề nghị bỏ Lăng CTHCM nhưng lại muốn đưa Bảo Đại về để lập Lăng tẩm … 
Thời thế đảo điên hay lòng người điên đảo.
Đất Thăng Long ngàn năm văn hiến, sao lại bỏ cũ để lập mới, 36 phố phường cổ HN là đất hiếm.đi khắp thế gian có nước nào được như vậy không? 36 phố cổ là 36 ngành nghề thủ công thời đầu lập đô giờ chúng nó lại quy hoạch bê tông để xoá đi ký ức.
Chúng ta ủng hộ chính quyền vì chính phủ ấy bảo vệ nhân dân vì chính quyền ấy tôn trọng di tích lịch sử, giữ gìn truyền thống dân tộc chứ không ủng hộ cái chính quyền có ý đồ làm chư hầu.
Còn cái hình Khải hoàn môn nhìn từ xa rất giống với cái máy chém (luật 10-59 nhà ngô đình).
Hà Nội đã có Khải hoàn môn. Được đặt tại vườn Hồng trước mặt Lăng CTHCM từ lâu rồi.
Hồ gươm biểu tượng của Thanh kiếm và vua Lê Lợi sao ko có những thiết kế mang ý nghĩa rùa vàng Vĩnh Cửu...




#QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: TRƯỚC GIỜ "G" - GIA CÁT DỰ!!!

     Trước giờ "G" (8h30) ngày 14/9, giờ tòa Phúc thẩm xét xử vụ án cựu Hiệu trưởng THCS Ba Đình, Hà Nội - cô giáo Nguyễn Thị Bình, đông đảo các tầng lớp xã hội nóng lòng chờ đợi, với nhiều tâm trạng xúc cảm khác nhau. Có lẽ đa phần là mong muốn: CÔNG LÝ được thực thi, cô Bình được tuyên VÔ TỘI.

Gia Cát Dự cũng dự cảm như vậy, bởi các lý do:
1. PHIÊN SƠ THẨM
Dựa vào QĐ22 là trái pháp luật (khẳng định của Đại diện Bộ Tư Pháp trước Toà). Cô Bình và BGH trường THCS Ba Đình làm đúng TT17 của Bộ Giáo Dục & Đào tạo. Việc học thêm, học phí 15 nghìn/tiết, có sự thống nhất tự nguyện của phụ huynh học sinh. Số tiền thu được chi giáo viên đứng lớp 70% còn 30% chi cho bảo đảm cơ sở vật chất và quản lý. Số dư (sau thanh tra) nộp ngân sách nhà nước hơn 200 triệu. Cô Bình không tư lợi. Như vậy là không có bên bị hại. Theo đó, việc khởi tố cô Bình theo Điều 356 Bộ Luật Hình sự 2015 là không có cơ sở. Người tố cáo là GV dạy toán ở trường (đã hưởng 70% ). Câu hỏi đặt ra, nếu người tố cáo cho là thu tiền dạy thêm như trên là vi phạm pháp luật sao lại nhận 70% kinh phí thu từ dạy thêm? Cô ta muốn mình là đồng phạm sao?

* Với căn cứ trên, có thể kết luận: Phiên Sơ thẩm dựa trên QĐ 22 (trái pháp luật) tuyên cô Nguyễn Thị Bình 3 năm tù là vô căn cứ, có dấu hiệu vi phạm nghiêm trọng Luật Tố tụng hình sự. Mọi tổ chức, cá nhân đều bình đẳng trước pháp luật. Theo đó phiên Sơ thẩm xét xử vụ cô Bình là có dấu hiệu vi phạm pháp luật, cần phải được xử lý theo quy định pháp luật.

2. PHIÊN PHÚC THẨM
Đại diện Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội khăng khăng cô Bình làm sai luật! Không rõ vị này có hiểu luật hay cố tình gán cho Cô Bình phạm tội?

Quá trình tố tụng không phát sinh tình tiết mới. Viện Kiểm sát thấy rằng không thể vin vào QĐ 22 cũng như TT 17 thu tiền học thêm để quy tội thì chuyển sang lập luận: "chi sai cũng là vi phạm pháp luật!", với cáo buộc như "mua vòng hoa, lễ thắp hương..." (việc chi này ở Việt Nam, có thể nói là phổ biến, chỉ có nội bộ nói ra thì ngoài mới biết, vấn đề mấu chốt ở đây là không tư lợi), rồi khăng khăng quan điểm "trả hồ sơ điều tra bổ sung!". Điều khó hiểu là trước đó, Viện Kiểm sát đã 6 lần yêu cầu như vậy và đã tiến hành điều tra bổ sung rồi! Điều đáng trân trọng là các luật sư của "bị cáo", nổi lên là LS Phùng Huyền rất có tâm, luôn vì công lý, với những lập luận dựa chắc trên cơ sở pháp luật và thực tiễn, làm sáng tỏ cô Bình đã bị Toà Sơ thẩm xét xử, kết tội oan sai, yêu cầu Toà Phúc thẩm áp dụng "suy đoán vô tội" hủy án sơ thẩm, tuyên VÔ TỘI đối với cựu Hiệu trưởng THCS Ba Đình, Hà Nội - cô giáo Nguyễn Thị Bình.
* Quan sát diễn biến phiên Phúc thẩm, phải lùi sau hơn 2 ngày đến 8h30 thứ 2 tới (14/9) mới tuyên, thể hiện sự thận trọng của Hội đồng xét xử Phúc thẩm. Gia Cát Dự phán đoán:
- Khả năng cao là Toà tuyên cựu Hiệu trưởng Nguyễn Thị Bình "VÔ TỘI". Nếu khả năng này là hiện thực thì được đa số các tầng lớp xã hội theo dõi vụ án đồng tình ủng hộ, tin tưởng vào công lý, tin vào luật pháp.

- Khả năng khác là Toà đưa ra phán quyết theo quan điểm của Viện Kiểm sát "trả hồ sơ để điều tra bổ sung". Nếu là thế thì không chỉ lợi bất cập hại, dễ gây hoang mang, mất lòng tin của xã hội vào luật pháp, mà còn gây nghi ngờ rất lớn về âm mưu, thủ đoạn phá hoại nền tư pháp XHCN của đất nước. Không ít người sẽ đặt ra nghi vấn: thế lực nào đó đã cài cắm nhân sự cấu kết với thoái hóa biến chất, "lợi ích nhóm" trong ngành tư pháp để phá hoại? Nghi vấn càng cao hơn khi có thông tin Thẩm phán, Chủ tọa phiên Sơ thẩm đã tìm cách tác động để cựu Hiệu trưởng THCS Nguyễn Thị Bình "nhận tội" (lời cô Bình ngoài phiên tòa). Lại có tin đồn về cuộc gọi điện thoại đe dọa người thân, cụ thể là con trai cô Bình hiện công tác trong ngành Công an!!!
Chúng ta hãy chờ xem phán quyết của phiên tòa Phúc thẩm và những diễn biến tiếp theo nữa nhé!
Ảnh: Cô Bình và LS Phùng Huyền.
#QV-ST!

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: KẾT LUẬN CỦA PHÓ THỦ TƯỚNG VỀ QUY ĐỊNH KHOẢNG CÁCH AN TOÀN TRÊN CAO TỐC!

     Theo lãnh đạo Chính phủ, quá trình triển khai thực hiện các quy định về khoảng cách an toàn, nhất là xử phạt vi phạm với tài xế không tuân thủ, còn một số hạn chế nhất định.
Văn phòng Chính phủ vừa có Thông báo số 482 kết luận của Phó Thủ tướng Thường trực Phạm Gia Túc tại cuộc họp rà soát quy định về khoảng cách an toàn đối với xe tham gia giao thông trên đường bộ.

Theo lãnh đạo Chính phủ, việc bảo đảm khoảng cách an toàn đối với phương tiện khi lưu thông trên đường bộ nói chung và đường cao tốc nói riêng nhằm bảo đảm an toàn giao thông là cần thiết.

Phó Thủ tướng Thường trực ghi nhận các đơn vị thường xuyên yêu cầu, vận động người điều khiển phương tiện giao thông phải chủ động giữ khoảng cách an toàn với xe phía trước liền kề, đồng thời xử lý nghiêm đối với các trường hợp cố tình vi phạm, gây mất an toàn và tai nạn giao thông.

Việc này nhằm bảo đảm an toàn giao thông cho người và phương tiện tham gia giao thông trên đường bộ, nhất là đường cao tốc.

Tuy nhiên, theo Phó Thủ tướng Thường trực, trong quá trình triển khai thực hiện các quy định về khoảng cách an toàn, nhất là khi xử phạt vi phạm hành chính đối với người điều khiển phương tiện không tuân thủ quy định về khoảng cách an toàn, còn một số hạn chế nhất định cả về hành lang pháp lý, truyền thông chính sách và tổ chức triển khai thực hiện trên thực tế.

Cùng với đó, thời gian triển khai chưa tạo thuận lợi cho người tham gia giao thông...

Vì thế, Phó Thủ tướng yêu cầu Bộ Công an, Bộ Xây dựng cùng các địa phương cần đẩy mạnh tuyên truyền, yêu cầu, vận động người điều khiển phương tiện giao thông chấp hành nghiêm các quy định của pháp luật giao thông đường bộ, tự giác giữ khoảng cách an toàn với xe lưu thông liền kề phía trước.

Phó Thủ tướng Thường trực giao Bộ Xây dựng chủ trì, phối hợp với các bộ ngành liên quan khẩn trương nghiên cứu, sửa đổi bổ sung các tiêu chuẩn, quy chuẩn kỹ thuật liên quan đến hoạt động giao thông đường bộ.

Trong đó, các cơ quan cần nghiên cứu sửa đổi, bổ sung Thông tư số 38 năm 2024 của Bộ Xây dựng (trước đây là Bộ Giao thông vận tải), bảo đảm đồng bộ, đáp ứng đầy đủ yêu cầu thực tiễn về tốc độ và khoảng cách an toàn của xe cơ giới, xe máy chuyên dùng tham gia giao thông trên đường bộ, nhất là đường cao tốc.

Lãnh đạo Chính phủ lưu ý cần quy định về khoảng cách an toàn phải phù hợp đối với tốc độ, điều kiện của cầu, đường, mật độ giao thông, địa hình, thời tiết và các yếu tố ảnh hưởng khác để bảo đảm an toàn giao thông.

Với những vấn đề vượt thẩm quyền, Phó Thủ tướng Thường trực yêu cầu báo cáo Thủ tướng.

Trước mắt, Bộ Xây dựng được giao phối hợp với Bộ Công an và các cơ quan, địa phương có liên quan đặt biển báo ở những đoạn đường cao tốc có áp dụng xử phạt vi phạm hành chính với hành vi không tuân thủ quy định về khoảng cách an toàn để người điều khiển phương tiện biết và chấp hành.

Cùng với đó, theo Phó Thủ tướng Thường trực, cần tăng cường công tác tuyên truyền bằng hình thức phù hợp trong trường học, cơ quan, công sở, khu, cụm công nghiệp để người dân hiểu đúng và chấp hành pháp luật khi tham gia giao thông.

Phó Thủ tướng Thường trực chỉ đạo Bộ Công an đưa vào giáo trình đào tạo cấp giấy phép lái xe các nội dung, tình huống liên quan theo quy định của pháp luật; trong đó có tình huống bảo đảm khoảng cách khi tham gia giao thông trên cao tốc đảm bảo an toàn.

Ông nêu rõ yêu cầu xử lý vi phạm phải có lộ trình phù hợp, kết hợp với tuyên truyền, hướng dẫn người điều khiển phương tiện giao thông; đồng thời phải bảo đảm đầy đủ các điều kiện về hạ tầng, thiết bị, tiêu chuẩn, quy chuẩn trước khi triển khai.

Việc triển khai quy định xử phạt này, theo Phó Thủ tướng Thường trực, không được gây ùn tắc và xung đột giao thông, nhất là trong các dịp lễ, Tết khi mật độ phương tiện tăng cao./.
#QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT, MỘT CÂU CHUYỆN RẤT LY KỲ CỦA TÌNH BÁO VIỆT NAM!

     Sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, điệp viên Tống Văn Trinh tập kết ra Bắc và được Cục Tình báo - Bộ Tổng tham mưu cử sang hoạt động, cài cắm ở Thủ đô Viêng Chăn, Lào với vỏ bọc là “nhân viên Sở Công chính” của ngụy quyền Lào.

Trong dịp chuẩn bị đón Tết Tân Hợi (1971), các cụm tình báo của ta hoạt động tại Lào phát hiện có nhiều xe mang cờ “ba que” của Đại sứ quán chính quyền ngụy Sài Gòn chạy trên đại lộ Lane Xang ở Viêng Chăn. Nhận thấy có dấu hiệu bất thường, trong lần đến chuyện trò thân mật với Trung tá Bảo - Tùy viên quân sự của Đại sứ quán, điệp viên Tống Văn Trinh được Bảo cho biết: “Tổng thống Thiệu vừa cử một số cán bộ cao cấp sang Lào đàm phán một số vấn đề quan trọng”. Nghe thấy vậy, Trinh liền ngỏ ý: “Nhân dịp đón Tết, chẳng mấy khi có đồng hương từ Sài Gòn sang, theo tôi, các anh nên có một bữa tiệc chiêu đãi thịnh soạn”. Bảo liền nói: “Với danh nghĩa tùy viên quân sự, tôi đã mời 7 sĩ quan cao cấp vừa từ Sài Gòn sang tới dự tiệc tại Phòng tùy viên”.

Ngay sau đó, bữa tiệc liên hoan được tổ chức tại nhà riêng của Trung tá Bảo, cũng đồng thời là nơi làm việc của Phòng tùy viên quân sự, trên đường đi Thát Luông. Tại cuộc gặp mặt này, theo gợi ý của Tống Văn Trinh, Bảo đã mời gần 30 quan khách của hai nước. Khi sang Lào, vì không mang theo vợ con nên Bảo tha hồ “tự do” gọi các thiếu nữ xinh đẹp từ Thái Lan về Viêng Chăn phục vụ. Có gái đẹp, rượu ngon, trong lúc say sưa, các sĩ quan ngụy quân Lào-Việt đã tiết lộ nhiều tin bí mật. Một tên nói lớn trong bàn nhậu:
"Chủ tịch Hội đồng Tham mưu Liên quân sau khi đi thị sát chiến trường Đông Dương đã xin tăng quân viễn chinh ở ba nước Đông Dương, nghĩa là thêm gần 30 vạn quân nữa. Vừa qua, Tổng thống Hoa Kỳ Ních-xơn còn nhắc Tổng thống Thiệu về việc từ năm 1966, Việt Cộng đã đưa từ Bắc vào Nam qua đường Trường Sơn trên đất Lào hàng chục nghìn người, hàng trăm tấn lương thực, vũ khí, vì vậy cần cử đại diện sang Lào đàm phán, phối hợp tổ chức một cuộc hành quân tìm diệt, phá hủy các cơ sở của Cộng sản Việt-Lào, cắt đứt con đường vận chuyển của Bắc Việt vào miền Nam".

Thấy một sĩ quan ngụy đang chú ý đến mình, Tống Văn Trinh đã vin cớ quá say, xin được đi nghỉ. Trung tá Bảo đã bố trí cho Trinh vào phòng riêng của anh ta nằm ngủ. Qua khe cửa, điệp viên Trinh thấy bọn sĩ quan đang nằm kề bên các cô gái Thái, vừa hút thuốc phiện, vừa say sưa bàn nhiều chuyện đại sự. Quan sát trong phòng, Trinh thấy trên mặt bàn có một tập hồ sơ ghi đậm dòng chữ: “Opération Lam Sơn 719”, phía dưới là hai chữ “Tuyệt mật”; phía trên tường là một tấm bản đồ quân sự Mỹ ghi tỉ mỉ địa điểm, thời gian, từng đơn vị tham gia chiến đấu. Ông nhanh chóng đọc vội, nhớ thật kỹ nội dung tập hồ sơ nói về mục tiêu cuộc hành quân của ngụy quyền Lào-Việt ở Đường 9-Nam Lào với đầy đủ các địa điểm nhảy dù, ngày giờ bắt đầu và từng giai đoạn hành quân, các lực lượng ngụy Lào, Việt chiến đấu cùng các đơn vị quân Viễn chinh Mỹ yểm trợ... Sau khi ghi trong đầu tất cả những điểm quan trọng, Trinh mở cửa ra phòng ngoài. Thấy Trinh, Trung tá Bảo niềm nở: “Nằm đây để tôi cho các em tiêm mấy viên a phiến giải sầu đã”. Trinh lắc đầu, vin cớ quá say rồi xin về nghỉ. Về nhà, ông đã thức đến sáng, dùng mật mã viết bằng mực hóa học về cuộc “Hành quân Lam Sơn 719” của địch rồi gửi lên cấp trên...

Sau khi nhận báo cáo của Bộ Quốc phòng về cuộc hành quân Lam sơn 719 của địch, Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương đã quyết định mở ngay “chiến dịch phản công đường 9 - Nam Lào” do đồng chí Lê Trọng Tấn, Phó Tổng Tham mưu trưởng làm Tư lệnh và đồng chí Lê Quang Đạo, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị làm Chính ủy.

Chiến dịch bắt đầu từ ngày 30/1/1971 (đúng 30 tháng Chạp năm Canh Tuất, chuẩn bị đón Tết Tân Hợi 1971, cũng là ngày bắt đầu kế hoạch Lam Sơn 719 của địch). Từ ngày 30/1/1971 đến 23/3/1971, trước sức tiến công mãnh liệt của các sư đoàn 308, 304, 324, Sư đoàn 2 và lực lượng tại chỗ của các mặt trận B4, B5, 559 và một số lực lượng của Bộ, phối hợp với các đơn vị quân Giải phóng nhân dân Lào, được 4 trung đoàn pháo xe kéo và mang vác, 3 trung đoàn cao xạ, phòng không, 3 trung đoàn công binh, 4 tiểu đoàn thiết giáp... chi viện, liên quân Lào - Việt đã hoàn toàn làm chủ Bản Đông, diệt 1.762 tên, bắt sống trên 100 tên, thu và phá hủy 113 xe quân sự, 24 khẩu pháo, bắn rơi 52 máy bay và nhiều phương tiện chiến tranh khác, buộc địch phải rút hết quân khỏi Bản Đông. Chiến dịch phản công đường 9 - Nam Lào của quân dân hai nước Việt - Lào đã kết thúc thắng lợi ngày 23/3/1971./.
#QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: VỊNH THÁI LAN DẬY SÓNG - NƯỚC CỜ 30 NĂM TRƯỚC CỦA VIỆT NAM ĐANG PHÁT HUY GIÁ TRỊ

     Người Việt thường nhìn ra Biển Đông khi nói về an ninh biển, nhưng ngay phía sau lưng đất nước, Vịnh Thái Lan đang trở thành một bàn cờ ngày càng quan trọng. Một vùng biển nông, nằm giữa Việt Nam, Campuchia, Thái Lan và Malaysia, nhưng bên dưới là dầu khí, trên mặt nước là tuyến hàng hải, cảng biển, căn cứ quân sự và những tranh chấp chưa được giải quyết hoàn toàn. Cái đáng quan tâm không phải một chiếc tàu chiến xuất hiện, mà là khi quân sự, năng lượng, logistics và chính trị cùng hội tụ trên một vùng biển.

Campuchia đang nâng cấp Ream với sự hỗ trợ của Trung Quốc, phát triển hải quân và xây dựng kênh đào Funan Techo để giảm phụ thuộc vào các tuyến quá cảnh qua Việt Nam. Thái Lan lại mắc kẹt trong tranh chấp tài nguyên với Campuchia, trong khi tham vọng xây dựng hành lang logistics mới để giảm phụ thuộc eo Malacca vẫn còn nhiều dấu hỏi về hiệu quả kinh tế. Nhìn kỹ sẽ thấy, các nước quanh Vịnh Thái Lan đều đang tìm cách tăng quyền tự chủ chiến lược. Và chính trong hoàn cảnh ấy, những nước cờ Việt Nam đặt xuống từ hơn 30 năm trước bắt đầu phát huy giá trị.

Năm 1997, Việt Nam và Thái Lan ký hiệp định phân định ranh giới biển, giải quyết một vùng chồng lấn rộng lớn bằng luật pháp thay vì để nó trở thành điểm nóng kéo dài. Với Malaysia, Việt Nam lựa chọn một cách tiếp cận khác: Cùng khai thác khu vực PM3 thay vì để tranh chấp tài nguyên khóa chặt lợi ích kinh tế. Dòng dầu khí sau đó được đưa về Cà Mau, phục vụ điện, đạm và sản xuất của cả Đồng bằng sông Cửu Long. Đây mới là thứ Alex cho rằng đáng suy nghĩ: Chủ quyền không chỉ nằm trên bản đồ. Chủ quyền phải tạo ra không gian phát triển.

Một vùng biển được bảo vệ tốt không nhất thiết phải là nơi có nhiều tàu chiến nhất. Đó phải là nơi luật pháp đủ rõ để giảm nguy cơ xung đột, lợi ích kinh tế đủ sâu để các bên cần hòa bình và quan hệ đủ ổn định để không một cường quốc nào dễ dàng biến nó thành sân chơi độc quyền. Việt Nam đã đi theo logic ấy từ rất sớm.

Nhìn sang Thái Lan và Campuchia sẽ thấy mặt trái của câu chuyện. Hàng trăm tỷ USD tài nguyên dầu khí nằm dưới đáy biển nhưng vẫn chưa thể khai thác tương xứng vì tranh chấp chủ quyền đã bị kéo vào chính trị nội bộ. Tài nguyên không thiếu, công nghệ không thiếu, cái thiếu lại là khả năng biến bất đồng thành một cơ chế cùng có lợi. Đây là bài học mà bất kỳ quốc gia nào cũng phải trả giá nếu bỏ qua.

Với Funan Techo, Việt Nam cũng không nên phản ứng bằng tâm lý lo sợ. Campuchia có quyền tìm kiếm một con đường logistics độc lập hơn. Nhưng về kinh tế, một con kênh có quy mô hạn chế khó thay thế vai trò của hệ thống cảng nước sâu Việt Nam trên các tuyến xuyên đại dương. Vấn đề lớn hơn nằm ở dòng Mekong: Bất kỳ thay đổi đáng kể nào về nguồn nước cũng có thể tác động trực tiếp đến Đồng bằng sông Cửu Long, nơi hàng triệu người phụ thuộc vào dòng chảy này.

Hạ tầng có thể nằm trong lãnh thổ một quốc gia, nhưng dòng sông thì không biết đến biên giới.

Còn Ream? Cũng không nên nhìn mọi sự hiện diện của Trung Quốc bằng một màu duy nhất. Campuchia có lợi ích riêng và đang tìm cách tận dụng quan hệ với các cường quốc để nâng cao năng lực quốc gia. Điều Việt Nam cần làm không phải là hoảng loạn, mà là duy trì thế cân bằng bằng ngoại giao, hợp tác biên giới biển, tuần tra chung, đường dây nóng và quan hệ kinh tế đủ sâu với Phnom Penh.

Nhưng có một điều Việt Nam phải làm tốt hơn nữa: Nghiêm minh với chính đội tàu của mình. Một quốc gia muốn bảo vệ chủ quyền bằng luật pháp quốc tế thì trước hết phải chứng minh rằng chính mình tôn trọng luật pháp quốc tế. Những vi phạm IUU không chỉ là chuyện một vài tàu cá vượt ranh giới; nó ảnh hưởng đến uy tín quốc gia, thị trường xuất khẩu và khả năng xây dựng hình ảnh một quốc gia biển có trách nhiệm.

Nhìn lại ba thập niên, nước cờ khôn ngoan nhất của Việt Nam không nằm ở một căn cứ hay một chiến hạm. Nó nằm ở việc đưa tranh chấp vào luật pháp, đưa tài nguyên vào hợp tác và đưa lợi ích của người dân vào trung tâm của chiến lược.

Vịnh Thái Lan sẽ còn thay đổi. Trung Quốc sẽ tiếp tục hiện diện, Campuchia sẽ tiếp tục tìm kiếm không gian chiến lược, Thái Lan sẽ tiếp tục tính toán logistics và năng lượng. Nhưng Việt Nam có một lợi thế mà không phải quốc gia nào cũng có: Những đường biên giới biển quan trọng đã được định hình bằng pháp lý từ rất sớm, cùng một mạng lưới hợp tác kinh tế đã tạo ra lợi ích thực tế.

Biển Đông là mặt tiền của Tổ quốc. Vịnh Thái Lan là cánh cửa phía sau. Giữ được cánh cửa ấy không chỉ bằng sức mạnh quân sự, mà bằng trí tuệ chiến lược, luật pháp và khả năng biến hòa bình thành lợi ích.

Theo bạn, trong 20 năm tới, Việt Nam nên đặt trọng tâm lớn nhất ở Vịnh Thái Lan vào sức mạnh quân sự, ngoại giao pháp lý hay liên kết kinh tế?
#QV-ST!

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: TẠI SAO LẠI ĐƯA BÀI THƠ CỦA KỂ CHỐNG PHÁ NHÀ NƯỚC VÀO SGK LỚP 6?

     Có một thực trạng rất đau xót rằng những người dân chân chính vẫn đang cố gắng bảo vệ các nền tảng tư tưởng đạo đức cách mạng, đồng thời lên án vấn nạn xuyên tạc lịch sử, chống phá làm sai lệch đi tình hình đất nước… Thì ở ngay trong những cuốn sách giáo khoa được dạy cho hàng triệu học sinh ở biết bao nhiêu thế hệ, lại tồn tại những tác giả có suy nghĩ đồi bại, sai lệch

Gần đây bài thơ Bắt nạt trong SGK lớp 6 được người dân quan tâm rầm rộ, tác giả của bài thơ này là Nguyễn Thế Hoàng Linh. Tôi không rõ Nguyễn Thế Hoàng Linh là người nào nhưng khi nhận được báo cáo của nhiều bạn bè, tôi cảm thấy rằng các cơ quan biên soạn sách giáo khoa dường như đã đưa một người có nhân cách, đạo đức khá tệ hại, phiến diện, quy chụp, tung tin giả vào trong SGK.

Nguyễn Thế Hoàng Linh từng vu khống Chính phủ Việt Nam hạ đẳng bán nước cho Trung Quốc và dâng 3 hòn đảo cho Trung Quốc trong dự thảo đặc khu 2018. Dự thảo luật đặc khu chỉ nhằm mục đích kinh tế, các nước đều có thể đầu tư phát triển công nghiệp, du lịch, thương mại, chứ không chỉ riêng Trung Quốc. Linh vừa tung tin giả, vừa sai ở chỗ “3 hòn đảo”, thực tế là 2 hòn đảo và mà một vùng ven biển mà thôi. Một tin giả khác mà Linh tung tin sai là Trung Quốc được dùng luật Trung Quốc trong các đặc khu. 

Linh lên án Trung Quốc, nhưng đồng thời lại đề xuất cho Hoa Kỳ thuê để bảo kê cho Việt Nam, đảm bảo chủ quyền Việt Nam. Việc đề xuất như thế này là phá hoại chính sách trung lập của Việt Nam đồng thời biến chính sách kinh tế thành phục vụ mục đích quân sự. 

Trong khi đó, Chính phủ Việt Nam liên tục có các chính sách hỗ trợ ngư dân bám biển, xây dựng mở rộng các đảo, xây trường xây chùa ở các đảo, nâng cấp các khu vực nhà giàn, thực thi nghiêm túc chủ quyền Biển Đông, nghiên cứu vũ khí, các chiến sĩ đang ngày đêm bảo vệ chủ quyền thì một thằng thợ viết thơ đi chỉ trích, xúc phạm và tung tin giả.

Lão này cũng chỉ trích Quốc hội Việt Nam là bù nhìn gian dối, Đồng thời, Linh cũng gọi Cố Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân là những đứa em đối xử tệ và không hiểu nhân dân rồi Linh muốn chỉ đạo, dạy bảo hai lãnh đạo này. 

Khi biết những tin này, tôi thực sự cảm thấy khó hiểu, đau lòng khi một người như thế này lại đường hoàng xuất hiện trong sách giáo khoa, được hàng triệu học tập và biết đến. Chẳng lẽ cơ quan ban ngành làm nhiệm vụ liên quan đến SGK không hề kiểm tra, xác thực gì hay sao mà để những đứa chửi Bác Hồ, chửi Đảng, chửi Chính phủ, tung tin giả, xuyên tạc, bất mãn, chống phá vào SGK, rồi bắt hàng triệu trẻ em phải học về tác phẩm, tác giả này?

Và biết bao nhiêu tác giả, tác phẩm yêu nước, thương dân, tử tế, đời tư trong sạch minh bạch, có nhiều cống hiến… lại bị thờ ơ, bỏ qua và cắt giảm? Không biết, họ định làm gì với giáo dục Việt Nam và thế hệ trẻ Việt Nam đây?
#QV-ST!

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: ẨN Ý CỦA KTS VIỆT KIỀU HỒ THIỆU TRỊ

     Chỗ dự định đặt cái gọi là “khải hoàn môn” của HN, chính là pháp trường "Vườn dừa" xưa (nay là Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục), nơi thực dân Pháp đã hành quyết nhiều nghĩa sĩ, trong đó hai nhân vật tiêu biểu và được lịch sử ghi nhận rõ nét nhất là Nguyễn Cao và Tạ Văn Đình.

1/ Nghĩa sĩ Nguyễn Cao (1828 - 1887) là một sĩ phu yêu nước kiên trung, từng lãnh đạo nghĩa quân chống Pháp oanh liệt ở vùng Bắc Ninh, Gia Lâm. Khi bị giặc Pháp bắt, ông giữ vững khí tiết, không chịu khuất phục và tự rạch bụng để tuẫn tiết nhưng không thành. Sau đó, thực dân Pháp đã đưa ông về Hà Nội và hành quyết bêu đầu tại bãi Vườn dừa vào năm 1887.

Bài thơ “Ngục trung tác” của Nguyễn Cao 
Trải qua trăm trận vẫn còn thù 
Một sớm sa cơ thành tử tù  
Mối hận nghìn năm còn giữ mãi
Trăm năm lệ máu hóa thành thơ 
Sắp thăng còn mộng chém đầu giặc  
Khi sống từng cười cợt lãng du
Quyết giữ đài gương vầng trăng sáng
Chiếu soi muôn dặm cõi thanh hư – (Dịch thơ: Lão Va)

2/ Nghĩa sĩ Tạ Văn Đình (đội Đình): Ông là một trong những người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa của binh lính thành Hà Nội chống lại thực dân Pháp. Sau khi cuộc khởi nghĩa thất bại, ông bị giặc Pháp bắt giữ và đưa ra xử tử công khai tại khu vực này để răn đe dân chúng.
 
Khu vực này vào cuối thế kỷ XIX liên tục chứng kiến các vụ hành quyết chặt/đầu, xử trảm các nghĩa quân tham gia các phong trào Bãi Sậy, Ba Đình và các cuộc nổi dậy tự phát tại Bắc Kỳ. Chính vì tính chất tàn khốc đó mà trong cuốn sách "Hà Nội cũ" (xuất bản năm 1943), nhà nghiên cứu Doãn Kế Thiện đã mô tả Vườn dừa là một trong những nơi "rùng rợn" nhất Hà Thành thời kỳ đầu Pháp thuộc.

Theo một số ghi chép của người Pháp ghi nhận sự can trường của các nghĩa sĩ, không một ai tỏ vẻ khiếp sợ. Họ ra pháp trường vẻ điềm tĩnh lạ thường, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. 

Dân chúng An Nam đi xem rất đông, họ có vẻ thích xem các cảnh tượng rùng rợn này. Tuy ko thể hiện bất cứ hành động chống đối nào, nhưng dường như sự phẫn uất đã được dồn nén lại và như chúng ta đã thấy, nó bùng lên mạnh mẽ khi thời cơ chin muồi. Một 
dân tộc ko thể bị khuất phục bởi bất cứ điều gì.

Trở lại thiết kế của KTS VIỆT KIỀU HỒ THIỆU TRỊ.

Nhiều người nhận xét nó giống như cái máy chém. 
Nhìn góc độ khác lại thấy hai cánh tay bị xiềng xích giơ lên. 
Những hàng cây tái tạo lại vườn dừa xưa. 
Lá cờ tù túng trong góc hẹp khác nào bị treo cổ?

Tái hiện thời khắc đau thương của dân tộc, ông ta muốn đưa ra thông điệp gì? Tại sao phải che giấu điều đó?

Ai cũng có thể nhận ra được, nó không tử tế gì, chắc chắn là như vậy. 

HỒ THIỆU TRỊ là ai?

Đó là người sinh ra và lớn lên trong chế độ cũ, tốt nghiệp ĐH KT Sài Gòn năm 1973. Sang Pháp định cư, học KT tại Mỹ. Năm 1995 trở về nước làm ăn. Như vậy là một nhân vật ko có gì nổi trội, học các trường tầm thường. KT ở Mỹ ko có tiếng tăm gì cả, học ở Nhật hay Pháp còn có một chút uy tín.

Theo nhận xét của một Parisien gốc Việt, tốt nghiệp KT thời ấy cầm chắc thất nghiệp. Nếu muốn có việc làm phải chịu khó đi Châu Phi, Trung Đông…

HTT trở về VN năm 1995 là thức thời và may mắn, đất nước đang bước vào thời kỳ phục hồi và phát triển sau khi cấm vận bị hủy bỏ. Biến cái mác Việt Kiều Paris thành món hàng QC đắt giá để lùa tiền thiên hạ.

HTT không làm một mình, các văn phòng KT thường có một đội ngũ đông đảo các KTS giúp việc. và tôi tin chắc rằng họ đều là người kinh qua chế độ cũ.

Tôi ko có ý phân biệt hay bài xích nhưng qua các tiếp xúc trên mạng nhiều năm, tôi thấy rõ ràng họ luôn mang một thái độ thiếu thiện cảm với chế độ mới. Và nếu có đ/k “chơi một phát” cho bõ ghét thì chắc chắn họ sẽ không bỏ qua cơ hội. 

Nhất là những người gốc Hoa, con cháu địa chủ, cải tạo tư sản, họ thường thích thâm nho chơi ác.

Tóm lại, nên LOẠI GẤP KTS VIỆT KIỀU HỒ THIỆU TRỊ và ê kíp của ông ta ra khỏi dự án cải tạo TT HN. Và nếu có thể dừng dự án này thì cũng nên dừng để có nhận thức thấu đáo hơn về những điều cần làm.

Đây ko phải là vụ án, hay trận đánh mà cần gấp gáp, điều có thể dẫn tới những bất cập mà để sửa sai còn tốn kém gấp nhiều lần. 

Hồn cốt của thủ đô ngàn năm văn hiến có thể mất đi vĩnh viễn.

Nếu cần một thủ đô mới hiện đại, chúng ta có thể xây ở đâu đó, Nghệ tĩnh, Thanh Hóa, Ninh Bình hay Hưng Yên, tha hồ sáng tạo. Còn Hà Nội cũ hãy cứ để nó cũ như vậy, đó mới là Hà Nội đích thực./.
#QV-ST!

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2026

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: SAO CỨ LUẨN QUẨN QUANH HỒ GƯƠM?

     Hà Nội đang đứng trước một giai đoạn phát triển mới, với không gian đô thị ngày càng mở rộng và nhiều công trình, trung tâm, biểu tượng mới đang được đặt ra. Nhưng nhìn vào những đề xuất gần đây, tôi lại có một cảm giác khá lạ: dường như mỗi khi muốn tạo thêm một dấu ấn mới cho Thủ đô, chúng ta lại quay về Hồ Gươm.

Những tranh luận mấy ngày qua về Khải Hoàn Môn, trụ sở HĐND - UBND thành phố mới và việc dự kiến phá dỡ một số công trình quanh hồ càng khiến tôi nghĩ đến câu hỏi ấy.

Tại sao mỗi khi muốn tạo ra một không gian mới, một công trình mới, thậm chí một biểu tượng mới cho Hà Nội, chúng ta lại cứ luẩn quẩn quanh Hồ Gươm?

Hồ Gươm là không gian bảo tồn nghiêm ngặt

Hồ Gươm không phải khu đô thị mới đang chờ chúng ta quy hoạch. Cũng không phải một khoảng đất trống để mỗi thế hệ lại đặt vào đó một dấu ấn kiến trúc của mình, mà là không gian di sản đặc biệt cần được bảo tồn nghiêm ngặt theo các quy định về bảo vệ di sản và quy hoạch hiện hành.

Vì vậy, với Hồ Gươm, tôi đề nghị lựa chọn một nguyên tắc rõ ràng là bảo tồn tối đa cấu trúc không gian hiện hữu. Điều gì thực sự bất cập thì chỉnh trang. Công trình nào thực sự làm tổn hại cảnh quan, không còn giá trị hoặc không còn phù hợp thì xem xét từng trường hợp, trên những căn cứ rõ ràng. Có điều kiện mở thêm không gian công cộng, cây xanh, đường đi bộ thì nên làm.

Việc phá dỡ các công trình hiện có để mở rộng không gian khu vực Hồ Gươm cần được cân nhắc rất kỹ, không chỉ về cảnh quan mà cả về công năng sử dụng lâu dài và hiệu quả kinh tế. Nếu phá bỏ một công trình cũ rồi lại xây một công trình mới vào chính khoảng đất vừa được giải phóng, thì càng phải đặt câu hỏi việc phá dỡ ấy thực sự đem lại điều gì cho không gian Hồ Gươm.

Theo tôi, với một khu vực cần được bảo tồn nghiêm ngặt như thế này, nếu đã có cơ hội tạo thêm khoảng trống thì nên hết sức thận trọng trước khi lấp khoảng trống ấy bằng một công trình mới.

Hà Nội cần cái mới, nhưng cái mới có nhất thiết phải ở Hồ Gươm?

Đất nước đang nói đến một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Kiến trúc và quy hoạch của Thủ đô cũng cần thể hiện được khát vọng ấy. Nhưng tại sao cứ phải thể hiện nó quanh Hồ Gươm?

Hà Nội hôm nay đã là một đô thị nhiều triệu dân. Theo Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm đang được nghiên cứu, quy mô dân số dự báo đến năm 2045 khoảng 15 -16 triệu người; đến năm 2065, tức chỉ còn khoảng 39 năm nữa, khoảng 17-19 triệu người và về dài hạn có thể tiến tới ngưỡng 20 triệu người. Một Thủ đô với quy mô như vậy không thể chỉ sống bằng những công trình của quá khứ. Hà Nội cần những quảng trường mới, những trung tâm hành chính, tài chính, thương mại, văn hóa có quy mô tương xứng, cùng những công trình và biểu tượng kiến trúc mang dấu ấn của thế kỷ XXI.

Hà Nội hôm nay đã khác rất xa thành phố vài chục năm trước. Không gian đô thị đang mở rộng mạnh về nhiều hướng. Chính những không gian ấy mới là nơi đáng được nghiên cứu để tạo dựng diện mạo của Hà Nội thế kỷ XXI, thay vì cứ quanh quẩn với Hồ Gươm.

Những công trình hiện đại có quy mô lớn cần một không gian đủ rộng để thể hiện ngôn ngữ kiến trúc của thời đại mình mà không phải tranh chấp không gian với những biểu tượng đã trở thành ký ức của thành phố.

Vậy tại sao không nghiên cứu một hoặc một số khu vực ở Đông Anh, phía Đông, phía Tây Hà Nội để hình thành những trung tâm mới với tầm nhìn 50 năm, thậm chí 100 năm? Ở đó có thể có những quảng trường rộng lớn hơn nhiều Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục. Có thể có những trung tâm văn hóa, hành chính, tài chính mới. Có thể có những công trình biểu tượng mà kiến trúc sư không phải dè dặt từng mét chiều cao vì sợ lấn át Tháp Rùa, đền Ngọc Sơn hay Tháp Bút.

Một công trình cao 36 m, 100 m hay vài trăm mét, nếu thực sự cần thiết và phù hợp quy hoạch, hoàn toàn có thể được đặt trong một tổng thể đủ rộng để nó trở thành biểu tượng của thời đại mình.

Muốn có biểu tượng cho một kỷ nguyên mới, hãy dành cho nó một không gian mới tương xứng với khát vọng ấy. Đừng cố nhét những khát vọng của Hà Nội thế kỷ XXI vào mấy chục hecta quanh một hồ nước đã mang trên mình quá nhiều lớp lịch sử.

Hà Nội cần được nhìn với tầm nhìn 100 năm tới, chứ không chỉ từ một dự án hay một đồ án quy hoạch hôm nay. Một thành phố đang mở rộng, một Thủ đô đang muốn vươn lên một tầm vóc mới mà cứ xoay quanh câu hỏi phá gì, xây gì, dựng thêm biểu tượng gì bên Hồ Gươm thì tầm nhìn ấy quá hẹp.

Hồ Gươm không thể là cái áo để chúng ta tiếp tục nhét vào đó mọi khát vọng phát triển của một Hà Nội đang lớn lên từng ngày. Cái áo ấy đã quá chật cho một cơ thể đang muốn trở nên cường tráng.

Hãy bảo tồn tối đa những gì lịch sử đã trao lại cho Hồ Gươm. Chỉnh trang những chỗ bất cập. Làm cho khu vực này xanh hơn, thoáng hơn, đẹp hơn, thuận tiện hơn. Và hết sức thận trọng trước mỗi quyết định hạ giải một công trình hiện hữu để thay bằng một công trình mới.

Còn những quảng trường lớn, những trung tâm mới, những công trình táo bạo và những biểu tượng của thời đại mới?
Thì hãy nhìn rộng ra. Hà Nội còn cả một không gian rộng lớn phía trước. Một Thủ đô muốn bước vào kỷ nguyên vươn mình cần đủ tầm nhìn để tạo ra những không gian mới cho kỷ nguyên mới, thay vì cứ tìm cách đặt những biểu tượng mới vào không gian của quá khứ.

Muốn Hà Nội vươn mình, thì tư duy quy hoạch trước hết cũng phải vươn ra khỏi Hồ Gươm./.
P/s: Tượng vua Lê Thái Tổ (Lê Lợi) trong khu tưởng niệm tại số 16 phố Lê Thái Tổ, bên bờ phía tây Hồ Gươm, Hà Nội. Tượng được dựng năm 1894 dưới thời Kinh lược sứ Bắc Kỳ Hoàng Cao Khải, là một trong những tượng đài cổ nhất còn lại ở Hà Nội.
#QV-ST!

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: TÔI ĐÃ ĐỌC VỀ QUY HOẠCH THỦ ĐÔ VÀ HỒ GƯƠM. Ý KIẾN CỦA KÉ NÚI VỀ HỒ GƯƠM THẾ NÀY!

     - Kính gửi: Lãnh đạo Thủ đô và bà con cả nước.
Trước hết, xin cảm ơn Lãnh đạo Thủ đô đã công khai xin ý kiến nhân dân về quy hoạch Hồ Gươm.

Tôi là người miền xuôi lên miền núi khai hoang phục hóa, phát triển kinh tế miền núi 60 năm nay. Tôi không ở Thủ đô, nhưng Thủ đô là của cả nước. Vậy tôi xin phép có ý kiến như sau:

Hồ Gươm không phải một khu đất trống để quy hoạch. Hồ Gươm là một thiên sử thi của đất Việt. Nơi cất chứa một câu chuyện mà thế giới chưa đâu có.

Hồ Gươm không lớn về mét vuông, nhưng nó lớn trong tâm hồn người Việt. Ở đó có chuyện Lê Lợi trả gươm, có chuyện bà con Hà Nội năm 1946 ôm bom ba càng giữ Thủ đô, có chuyện cụ già ngồi câu cá ngày Hòa bình lập lại. Nó là "Hồ thiêng" của cả nước.

Vì vậy, Ké núi tôi đã suy nghĩ kỹ bằng thiện tâm, xin có 3 điều để bàn dân thiên hạ cùng con cháu 54 dân tộc ta đọc và cùng suy ngẫm :

1. ĐỪNG XÂY THÊM BIỂU TƯỢNG MỚI LẠ, HÃY LÀM RÕ VÀ ĐẸP BIỂU TƯỢNG CŨ.

Hồ Gươm đã có biểu tượng rồi: Đó là "Tháp Rùa". Tháp nhỏ thôi, rêu phong thôi, nhưng cả thế giới biết đó là Hà Nội.

Nếu xây một "Khải Hoàn Môn" to lớn bên cạnh, dù đẹp đến mấy, thì vô tình ta nói rằng Tháp Rùa chưa đủ tầm. Mà Tháp Rùa là đủ rồi.

Hà Nội không cần khải hoàn vì chiến thắng ai ? Hà Nội chỉ cần HÒA BÌNH - ĐỘC LẬP - TỰ DO.

Ta đâu cần chiến thắng ai ? Nhưng ta đã đánh tan mọi thứ giặc giã. Hà Nội thực sự đã khải hoàn 81 năm nay vì theo Đảng, theo Bác Hồ mà giữ được hòa bình và hồn cốt dân tộc như lời Bác dạy. Biểu tượng đó, không bê tông nào, không kiến trúc sư nào xây nổi.

2. QUY HOẠCH KHU VỰC HỒ GƯƠM PHẢI LÀ "BỚT" CHO SẠCH - SANG - SÁNG, CHỨ KHÔNG PHẢI LÀ "THÊM".

Người Pháp 100 năm trước quy hoạch Hồ Gươm rất giỏi: họ xây thấp, nhiều cây, để mặt nước được thở.

Giờ ta nên làm ngược lại đô thị mới, bằng 4 BỚT và 4 THÊM :

" Bớt " nhà, bớt tầng, bớt xe, bớt ngập lụt.
" Thêm" cây xanh, thêm ghế đá, thêm môi trường xanh - sạch - đẹp - sáng - thơm, thêm chỗ cho người già và trẻ con đi bộ.

Chỗ trụ sở UBND Thành phố cũ nếu hạ giải, tôi trộm nghĩ nên làm vườn cây đại thụ, làm thư viện mở, làm bảo tàng ký ức Hà Nội 36 phố phường, chứ không nên mọc lên một tòa nhà 9 tầng khác.

3. NGƯỜI DÂN PHẢI LÀ CHỦ CỦA HỒ, KHÔNG PHẢI LÀ KHÁCH VÃNG LAI CỦA HỒ HOÀN KIẾM.

Hà Nội dân chủ công khai việc lấy ý kiến 20 ngày là rất quý. Mọi người vừa góp ý, vừa tự hỏi xem mình đã làm gì cho Hồ Gươm thêm đẹp, thêm linh.

Chúng ta hãy hỏi nhau và tư trả lời : Hồ Gươm có phải là của bà bán xôi đầu Hàng Khay ? của người bán hàng rong ? của những thợ chụp ảnh ? hay của các cô cậu sinh viên ngồi vẽ Tháp Rùa, của các cựu binh đến chụp ảnh ? Mà phải thực sự là của toàn dân, của dân tộc. Nơi đi nhẹ, nói khẽ, không khạc nhổ; không có bất kì một hành vì vô văn hóa làm mất thanh cao cùng thanh lịch.

Nếu người dân đi qua Hồ mà thấy lạ, thấy không phải của mình nữa, thì quy hoạch có hiện đại mấy cũng thất bại, lại lãng phí... hậu thế trách.

TÓM LẠI Ý KÉ MONG :

Giữ Hồ Gươm như giữ một bài thơ. Bài thơ hay không phải vì thêm chữ, mà vì bớt được chữ thừa.

Hà Nội đã đủ khải hoàn rồi sau 81 năm Độc lập.

Việc của chúng ta là giữ cho Hồ được yên, được xanh - sạch - đẹp, để cả Hồ Gươm và Thủ đô cùng toàn dân được thở, được hết ồn - bụi - lội - tắc đường - kẹt xe, mới có ý nghĩa.

Nếu phải xây gì mới, hãy xây "LÒNG TIN" của dân vào chính quyền biết lắng nghe.

Đó là ý mọn của Ké, một công dân Việt yêu Hà Nội.
Tg Ké Núi - Hòa Bình.
#QV-ST!

VIỆT NAM - THẾ GIỚI: 🥁 PHÁP “TẶNG” VIỆT NAM TRỐNG ĐỒNG ĐÔNG SƠN!

VIỆT NAM - THẾ GIỚI: 🥁 PHÁP “TẶNG” VIỆT NAM TRỐNG ĐỒNG ĐÔNG SƠN!
     Trong khuôn khổ chuyến thăm Pháp, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã hội đàm, trao đổi về nhiều định hướng hợp tác nhằm đưa quan hệ Đối tác chiến lược toàn diện Việt Nam - Pháp ngày càng sâu sắc, thực chất và hiệu quả.

Đáng chú ý, phía Pháp đã “tặng” Việt Nam hiện vật Trống đồng Đông Sơn, trong khuôn khổ cam kết của hai bên về chống buôn bán trái phép tài sản văn hóa; đồng thời Pháp cũng trao trả một số hiện vật cho Bảo tàng Đảng Cộng sản Việt Nam.

Hai bên nhất trí tiếp tục tăng cường giao lưu văn hóa, giao lưu nhân dân; thúc đẩy hợp tác trong lĩnh vực công nghiệp văn hóa, bảo tồn và phát huy các giá trị di sản.

Đây là một nội dung có ý nghĩa trong quan hệ Việt Nam - Pháp, thể hiện sự hợp tác giữa hai nước trong việc bảo tồn, gìn giữ và phát huy các giá trị văn hóa, lịch sử./.
#QV-ST!

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: VỤ 🔥 7 PHÚT TRUY ĐUỔI VÀ “PHÁT ĐẠN CHỐT HẠ” TRỪNG PHẠT TÊN VIỆT GIAN CHỈ ĐIỂM KHÉT TIẾNG Ở CẦN THƠ!

     Đầu năm 1968, khi lực lượng cách mạng tại Cần Thơ đang âm thầm chuẩn bị cho Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, một biến cố xảy ra như sét đánh giữa trời quang: 13 cán bộ, đảng viên nòng cốt trong nội ô bị địch bắt chỉ trong một đêm. Người chỉ điểm lại chính là Lê Văn Sáu, tức Sáu Khẩn, Trưởng Ban An ninh thị xã ,người từng được tổ chức tin tưởng giao nhiệm vụ bảo vệ mạng lưới cách mạng trong lòng địch.

Khi bị nghi ngờ và triệu về căn cứ để làm rõ, Sáu Khẩn đã lựa chọn con đường phản bội. Đồng chí Bảy Thiện, cán bộ Khu được cử xuống làm việc với y, bị y nổ súng sát hại; Sáu Khẩn sau đó trộm một chiếc vỏ lãi chạy về Cà Mau xin chiêu hồi. Từ một cán bộ am hiểu sâu sắc mạng lưới cơ sở, y quay lại săn lùng chính những người từng là đồng chí, đồng đội của mình.

Ty Cảnh sát Quốc gia tỉnh Phong Dinh đưa Sáu Khẩn về bằng trực thăng và nhanh chóng biến y thành một thứ “báu vật” tình báo. Nhờ những gì từng biết về cơ sở nội thành, y liên tiếp chỉ điểm cán bộ, cơ sở và hầm bí mật, khiến 4 thành ủy viên cùng 12 cơ sở nội tuyến của An ninh và binh vận sa vào tay địch; nhiều cán bộ phải rút về căn cứ, nội thành Cần Thơ chịu tổn thất nặng nề.
-------
MỆNH LỆNH: “TRỜI KHÔNG DUNG, ĐẤT KHÔNG THA!”

Giữa năm 1973, tại một hội nghị Tỉnh ủy mở rộng có đồng chí Võ Văn Kiệt – Bí thư Khu ủy Tây Nam Bộ tham dự, nhiệm vụ tiêu diệt Sáu Khẩn được xác định là một yêu cầu đặc biệt quan trọng. Từ đây, Ban An ninh thành phố bắt đầu dựng một kế hoạch mà chỉ cần sai một bước, những người tham gia có thể phải trả giá bằng chính mạng sống.

Hai nữ trinh sát trẻ Nguyễn Thị Sương (A20) và Lương Thị Năm (A12) được giao nhiệm vụ. Một người từng làm hậu cần, một người từng làm giao liên, họ không phải những tay súng chuyên nghiệp nhưng đã nhận một nhiệm vụ mà ai cũng hiểu: đối mặt trực tiếp với kẻ từng khiến cả mạng lưới nội thành lao đao.

Người được giao tiếp cận mục tiêu là cơ sở nội thành Thái Hồng Tâm (Đ26). Tâm dựng lên câu chuyện về một “cô em vợ xinh đẹp ở Phụng Hiệp”, đánh đúng vào sự chủ quan và ham muốn của Sáu Khẩn; cuối cùng, y gật đầu: “Để tôi sắp xếp, mình đi chơi một chuyến.”

14 GIỜ 55 PHÚT – 7 PHÚT SINH TỬ

Ngày 14-10-1974, chiếc Honda 67 lăn bánh. Đ26 cầm lái, Sáu Khẩn ngồi phía sau, áo sơ mi bỏ ngoài, tóc chải bóng mượt, hoàn toàn không biết rằng chuyến đi tưởng như một cuộc vui ấy đang đưa mình đến điểm kết thúc.

Đến một đoạn cua vắng cách Cái Răng khoảng 2,5km, xe dừng lại. Đ26 giả vờ đi vệ sinh, còn từ hai bên ruộng lúa, hai người phụ nữ đội nón lá bước ra, tà áo bà ba khẽ lay trong gió.

ĐOÀNG!

Tiếng s.ú.n.g xé toạc không gian. Sáu Khẩn trúng đạn nhưng chưa gục, hắn vùng chạy, bỏ cả dép rồi phóng xuống ruộng để tìm đường thoát; nhưng hai nữ trinh sát lập tức truy đuổi, cuộc rượt đuổi kéo dài 7 phút giữa đồng ruộng và cuối cùng kết thúc trên quốc lộ.

Viên đạn cuối cùng đã hạ gục kẻ phản bội.
-------
19 NGÀY TRA TẤN VÀ MỘT CÂU TRẢ LỜI

Chiến công ấy chưa phải là dấu chấm hết đối với những người tham gia. Đồng chí Nguyễn Thị Sương bị bắt, trải qua 19 ngày tại Khám Lớn Cần Thơ dưới những trận tra tấn tàn nhẫn, nhưng trước sau vẫn giữ kín những điều cần phải giữ.

Khi bị hỏi về động cơ, chị chỉ nói: “Tôi tham gia cách mạng chỉ mong b.ắ.n c.h.ế.t nó để trả thù cho cha mẹ, thân nhân và anh chị em tôi bị nó sát hại, bắt bớ tù đày, ngoài ra tôi không biết gì hết.” Thái Hồng Tâm sau đó cũng bị bắt và cả hai bị đưa ra Tòa án quân sự Vùng IV với những bản án nặng nề.

Phát đạn diệt Sáu Khẩn không chỉ đập tan vòi độc tình báo địch, làm hàng loạt tay sai hoang mang bỏ chạy, mà còn khôi phục toàn bộ thế trận an ninh nội thành, dọn đường cho đại thắng Mùa Xuân 1975./.
#QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: NGƯỜI ĐỨC TỰ HỎI "LIỆU NGA CÓ THA THỨ CHO CHÚNG TA LẦN NỮA KHÔNG?"

     Hôm nay, nhà báo Đức Khrome Shmalts đã công khai đặt câu hỏi: "Nga sẽ tha thứ cho chúng ta một lần nữa chứ?"

Đó là một câu hỏi logic và hoàn toàn hợp pháp - một câu hỏi được đặt ra bởi một con người nhìn thấy sự thật và không bị ảnh hưởng bởi tuyên truyền, người hiểu biết lịch sử và biết rằng việc quên lãng nó là sai lầm vĩnh cửu của chúng ta. 

Dưới sự dẫn dắt của những kẻ như Kalas và Von der Leyen, toàn bộ châu Âu đã khiêu khích Nga suốt bốn năm, hy vọng rằng Putin sẽ giữ các tên lửa hạt nhân của mình trong silo. 

Lý do chính thức là cuộc xâm lược của Nga vào Ukraine - một quốc gia thậm chí còn không phải là thành viên NATO. Không ai tự hỏi động cơ của Nga là gì, và chúng ta cũng tiện thể giả vờ rằng mình đã quên cuộc nội chiến đã xé toạc Donbass suốt tám năm, cũng như ai là kẻ nuôi dưỡng nó. 

Trong suốt 80 năm, Mỹ đã xâm lược các quốc gia khác nhau trên thế giới với đủ loại lý do bịa đặt, và không ai phản đối. Ngược lại, đôi khi châu Âu còn tham gia vào những cuộc phiêu lưu đó. Và rồi thì sao? 

Sự thật là, từ thời Hitler, chúng ta, những người phương Tây, luôn coi người Nga là những kẻ Bolshevik thô kệch, những nông dân quê mùa, những tên lừa đảo và những kẻ nghiện rượu. Điều khiến chúng ta khó chịu là thực tế rằng họ có một đế chế khổng lồ, một lãnh thổ rộng lớn đầy tài nguyên, trong khi chúng ta ở châu Âu đã cạn kiệt từ lâu, tất cả mọi thứ. 

Trong nhiều thập kỷ, ngành công nghiệp của chúng ta tồn tại bằng cách nhập khẩu tất cả các nguyên liệu thô mà nó cần, và giờ đây còn bị áp lực từ sự cạnh tranh của Trung Quốc, những "nông dân quê mùa và lừa đảo" khác. 

Và rồi hãy nói thẳng ra đi: 
"Chúng ta không khác gì Hit/ler!" 
Sự khác biệt là ông ta công khai tuyên bố rằng mình cần "không gian sinh tồn", trong khi chúng ta đạo đức giả khi khiêu khích Nga, hy vọng rằng nó sẽ dần dần tan rã. 

Chúng ta suýt nữa đã thành công vào thời Yeltsin. Nhưng sau đó, tên khó chịu Putin xuất hiện. 

Sau khi Bức tường Berlin sụp đổ, chúng ta bắt đầu đặt tên lửa hạt nhân ngày càng gần Moscow hơn, đến mức cuối cùng "con ếch không nhận ra chuyện gì đang xảy ra và không nhảy ra khỏi nồi". 

Và giờ đây, sau khi gây ra toàn bộ mớ hỗn độn này, Mỹ rút lui, một chuyên môn lớn của họ, và chúng ta bị bỏ lại như những kẻ ngốc hoàn toàn với que diêm đang cháy trong tay, trong khi ai đó tự hỏi liệu Nga có bao giờ tha thứ cho chúng ta hay không."
#QV-ST!