Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: ĐỀ XUẤT BỎ CƠ QUAN ĐIỀU TRA CỦA VKSND TỐI CAO!

     Viện kiểm sát ND là (1) cơ quan thực hành quyền công tố và (2) kiểm sát hoạt động tư pháp.

Có thể nói là quyền tối cao đương nhiên đã "mặc định", được hiểu như một vai trò, chức năng trụ cột của nền dân chủ XHCN - Nhà nước pháp quyền XHCN của xã hội ta.

Theo hiến pháp, những điều 107,108,109 đã hiến định rõ chức năng và nhiệm vụ của cơ quan Viện Kiểm Sát Nhân Dân, tuy không nói đến cơ quan điều tra.

Bản chất pháp lý của VKSND là đại diện cho nhà nước và nhân dân, thực thi hoạt động tư pháp, chứng minh và công tố buộc tội vi phạm pháp luật. Nhiệm vụ cốt lõi trên nhiều chuyên trách pháp lý là bảo vệ pháp chế XHCN

Trong cấu trúc lập pháp - hành pháp - tư pháp, bất cứ ở những "mô hình lý luận" nào về "Nhà nước và Pháp luật" thì Viện kiểm sát luôn là cơ quan đại diện tối cao của Nhà nước, thay mặt nhà nước và nhân dân thực thi giữ gìn "an ninh pháp lý" => Bản chất pháp lý của VKS là Công tố và Giám sát nên luôn có "Cơ quan điều tra VKS" để thực hiện tốt 2 chức năng trên. 

Căn bản không thể mất đi hoạt động điều tra (theo nghĩa bao hàm nhiệm vụ Công Tố với hoạt động Kiểm sát) cũng như các quyền đề nghị, kháng nghị, tạm giam hoặc khởi tố một đối tượng hoặc tổ chức vi phạm PL..., cấu thành một hệ thống tam giác thiết chế những công bằng dân chủ và công minh của pháp luật

 Làm rường cột cho dân chủ pháp quyền -> tiếp nhận những ý kiến, thư từ khiếu nại, tố cáo của người dân. 

Bỏ cơ quan điều tra của viện kiểm sát là một điều tạo ra một sự rỗng nền tảng trong nội hàm tư pháp và pháp luật nói chung, khó hiểu quá.

 VKS với Quyền công tố, một trong những trụ cột bảo vệ công lý của Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa - trong đầy đủ ý nghĩa thống nhất tam quyền của nhà nước

 Thiết nghĩ đây là cái quyền "tối sơ" trong "đời sống pháp luật" và như một thành trì thường xuyên bảo vệ lẽ phải để sự công bằng, nghiêm minh luôn được nhìn nhận tin tưởng hơn trong đời sống tư tưởng nhân dân.

Về mặt lý luận nói lên tinh thần khách quan, kiến tạo các nền tảng nhận thức xã hội và thực tiễn phát huy đường lối cách mạng, xây dựng "nhân tố con người" mang đầy đủ tính chủ thể, nội quy thượng tôn pháp luật.

Trong kiến trúc về hệ thống hiến pháp và pháp luật của NN thì Viện Kiểm Sát phải là một Pháp viện, phản chiếu đầy đủ mọi tính cách, lương tri và trách nhiệm của mỗi con người đối với đất nước, xã hội.

Cơ quan điều tra của VKS là "An ninh pháp lý" ở tầm tư tưởng và nhận thức chung, gắn kết giữa nền dân chính và văn hóa pháp luật.

 Hoàn toàn khác với nghĩa vụ, chức năng đấu tranh giữ vững an ninh, trật tự xã hội, ngăn chặn trực diện đối với hành vi vi phạm pháp luật, tính chất phát sinh tội phạm của cơ quan công an, cảnh sát và quân đội.

Nếu bị tước bỏ cái quyền "tối sơ" ấy thì suy vi cái nền tảng Công Tố - Kiểm Sát -> "an ninh pháp lý".

 Nghĩa là bình diện "an ninh tư tưởng" và "nghĩa vụ pháp lý" của mỗi công dân sẽ ở vào tâm thế suy yếu nhiều mặt ý nghĩa, bao hàm tác động sâu sắc theo xu hướng ích kỷ vào "hệ ý thức con người XHCN". 

Hệ quả sẽ kìm hãm nhiều sức mạnh cải cách và định hướng phát triển xã hội, dựng xây một đời sống thịnh vượng, phát huy nhân tố con người, công bằng và tiến bộ xã hội, trong quá trình phát triển của đất nước./.
Ảnh minh họa.
QV-ST!

TẠI SAO Ts NGUYỄN THÀNH NAM LỘNG NGÔN XUYÊN TẠC BÁC HỒ?

     Anh ta sinh năm 1961 tính đến nay đã 65 tuổi. Sinh ra trong một gia đình có thành phần cơ bản tốt. Quê hương địa linh nhân kiệt ở Nam định (cũ). Học giỏi xuất sắc, thi đại học đạt điểm tuyệt đối 30/30. Được du học ở Liên xô (cũ) học ở trường đại học danh giá LOMONOSOV.

TẠI SAO CUỐI ĐỜI DỄ BỊ TÙ TỘI?

Tôi nghĩ:
- Do tâm tối và m.ồm t.hối.
- Do vong ơn bội nghĩa.
- Do học nhiều nên tâm thần kinh không ổn định ( Có người học nhiều quá sau đó phát điên).
- Anh ta sang Mỹ một thời gian được học kiểu tự do Mỹ. 
Ts Nguyễn Thành Nam muốn áp dụng giáo dục KHAI PHÓNG ở Việt nam.
- Hơn nữa anh ta cùng bà Đặng Thị Hoàng Yến nữ doanh nhân người Mỹ gốc Việt rất tôn thờ NỮ THẦN TỰ DO (Bà đầm xoè) mà quên mất Trưng Trắc - Trưng Nhị và hàng triệu vong linh AHLS và Bác Hồ kính yêu của dân tộc Việt nam. Trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược , để giải phóng miền nam thống nhất đất nước đã có biết bao thanh niên khoác ba lô vượt Trường sơn vào Nam đánh giặc, thì anh ta chỉ là cậu học sinh. Nhờ học giỏi nên được nhà nước cho sang Liên xô học tập . Khi một con người phai nhạt lý tưởng cách mạng , đi chệch hướng (Biết đâu bị đồng Đô la cám dỗ) dễ mà trượt ngã…

Nên suy nghĩ và biết ơn những người đã hy sinh xương máu để mình có được như ngày hôm nay Ts Nguyễn Thành Nam ạ. Nghiệm lại câu thành ngữ các cụ xưa để lại rành đúng: ĐỒ ĂN NO RỮNG MỠ!. /.
QV-ST!

CẢ CUỘC ĐỜI CỦA BÁC HỒ ĐÃ DÀNH TRỌN VÌ TỔ QUỐC, VÌ NHÂN DÂN CHO LÊN THẾ HỆ CON CHÁU MUÔN ĐỜI PHẢI BẢO VỆ TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH CỦA NGƯỜI!

     Dưới góc nhìn lịch sử Việt Nam, có một sự khác biệt rất lớn giữa nhiều bậc quân vương phong kiến và Chủ tịch Hồ Chí Minh, một sự khác biệt chạm đến tận gốc của tư tưởng trị quốc.

Ngày xưa, trong chế độ quân chủ, vua là thiên tử, quyền lực tối thượng nằm trong tay hoàng gia. Tài sản quốc gia, giang sơn xã tắc trên thực tế thường gắn chặt với hoàng tộc. Cung điện xây cho vua, kho báu tích cho triều đình, bổng lộc ưu tiên cho tầng lớp thống trị. Dĩ nhiên lịch sử cũng có minh quân yêu dân, thương dân, nhưng mô hình cốt lõi vẫn là quyền lực tập trung về một dòng tộc. Vua giữ giang sơn để truyền lại cho con cháu mình.

Còn Hồ Chí Minh thì khác.

Người không dựng ngai vàng cho dòng họ.
Người không tích lũy tài sản cho con cháu.
Người không để lại cung điện, điền sản hay gia sản khổng lồ.
Bác để lại một di sản lớn hơn mọi vàng bạc trên đời.
Bác để lại một đất nước độc lập cho toàn dân.

Đó là điều khiến cả dân tộc Việt Nam phải cúi đầu kính phục.

Hãy nhìn thật công bằng. Khi giành được chính quyền năm 1945, nếu muốn sống như một nguyên thủ hưởng đặc quyền, Bác hoàn toàn có thể. Nhưng Bác chọn sống trong căn nhà sàn đơn sơ, ăn bữa cơm đạm bạc, mặc bộ kaki bạc màu, đi đôi dép cao su đã thành biểu tượng. Không phải vì Bác diễn cho ai xem. Cả cuộc đời Bác sống như thế.

Một con người nắm vận mệnh cả dân tộc nhưng ra đi gần như không để lại tài sản riêng cho bản thân.

Thử hỏi trong lịch sử thế giới, có mấy lãnh tụ làm được như vậy?

Bác Hồ không coi quyền lực là công cụ hưởng thụ.

Bác coi quyền lực là trách nhiệm phục vụ nhân dân.

Tư tưởng ấy thể hiện rất rõ trong câu nói bất hủ của Người:
“Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành.”

Đọc kỹ đi.

Không có chữ nào cho bản thân Bác.
Không có chữ nào nói về gia đình riêng.
Không có chữ nào nói về dòng họ.
Tất cả đều là cho dân.
Cho nước.
Cho tương lai dân tộc.
Đó chính là tầm vóc của Hồ Chí Minh.

Cho nên, nói về Bác không thể chỉ nói Bác là một nhà cách mạng hay một nguyên thủ quốc gia. Bác là hiện thân của một triết lý lớn của dân tộc Việt Nam: lấy dân làm gốc.

Dân tộc này tôn kính Bác không phải vì tuyên truyền.

Mà vì lịch sử đã chứng minh bằng sự thật.

Một người dành trọn thanh xuân đi tìm đường cứu nước.
Một người bôn ba ba mươi năm nơi đất khách.
Một người chấp nhận tù đày, hiểm nguy, cô đơn.
Một người dành cả đời cho độc lập dân tộc.

Người như thế, dân không kính mới lạ.

Vì vậy, bất kỳ ai cố tình xuyên tạc, bôi nhọ hay hạ thấp Hồ Chí Minh cần hiểu một điều: họ không chỉ đang công kích một cá nhân lịch sử.

Họ đang động chạm vào ký ức thiêng liêng của hàng triệu gia đình Việt Nam.

Họ đang đi ngược lại dòng chảy biết ơn của dân tộc.

Phê bình lịch sử bằng tinh thần khoa học là một chuyện.
Nghiên cứu đa chiều là một chuyện.
Nhưng bóp méo sự thật, xúc phạm biểu tượng dân tộc, biến sự hy sinh của tiền nhân thành trò cợt nhả - đó không còn là học thuật.

Đó là sự vô ơn.
Mà dân tộc Việt Nam từ ngàn đời nay ghét nhất hai chữ: vô ơn.

Người Việt có thể nghèo, có thể khổ, nhưng không được quên gốc.

Ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây.
Uống nước phải nhớ nguồn.

Nguồn của Việt Nam hiện đại có dấu ấn không thể xóa nhòa của Hồ Chí Minh.

Bởi vậy, bảo vệ sự thật về Bác không đơn thuần là bảo vệ một lãnh tụ đã đi xa.
Mà là bảo vệ đạo lý dân tộc.
Bảo vệ lòng biết ơn.
Bảo vệ nền tảng tinh thần của đất nước.

Có thể mỗi người có góc nhìn khác nhau về nhiều vấn đề trong hiện tại. Nhưng trước lịch sử, trước máu xương của cha ông, trước công lao của những người làm nên độc lập cho dân tộc, điều tối thiểu phải có là sự tôn trọng.

Và xin nói một câu từ tận đáy lòng của một người Việt Nam:

Vua xưa có thể giữ của cải cho hoàng tộc.
Nhưng Hồ Chí Minh đã dành gia tài lớn nhất cho toàn dân Việt Nam.
Gia tài ấy là độc lập.
Là tự do.
Là quyền được ngẩng cao đầu làm người Việt Nam trên chính quê hương mình.

Và chừng nào dân tộc Việt Nam còn nhớ nguồn, còn giữ lòng tự trọng dân tộc, thì tên tuổi Hồ Chí Minh vẫn sẽ sống mãi trong trái tim nhân dân.

Bác Hồ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta.
Dân tộc Việt Nam đời đời ghi nhớ công ơn Người. 🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: THÔNG ĐIỆP CỦA TỔNG THỐNG NGA PUTIN GỬI ĐẾN CHÍNH PHỦ VÀ NHÂN DÂN ĐỨC!

     Đòn kết liễu giáng xuống chỉ bằng lời nói - không cần vũ khí… “Chúng tôi không muốn tấn công các bạn! Tại sao chúng tôi phải làm vậy? Những thời kỳ đó đã qua từ lâu! Bất kỳ ai còn tỉnh táo và suy nghĩ rõ ràng đều hiểu điều đó.

1️⃣ Thứ nhất: - Các bạn đã có nợ quốc gia lên tới 2,5 nghìn tỷ euro, và không một nhà kinh tế nghiêm túc nào biết các bạn dự định trả lại số nợ đó như thế nào. 
Và giờ đây các bạn còn muốn vay thêm 1 nghìn tỷ euro để vũ trang chống lại chúng tôi. 
Các bạn có muốn nhân dân Nga phải gánh chịu hóa đơn đó không? Không bao giờ!

2️⃣ Thứ hai: - Đất nước các bạn đang tràn ngập hàng triệu người di cư, những người khiến các bạn tốn kém 50 tỷ euro mỗi năm. Liệu nhân dân Nga có phải chịu trách nhiệm cho điều đó không?

3️⃣ Thứ ba: - Một phần đáng kể dân số các bạn bị rối loạn đến mức họ tin rằng mình có thể ảnh hưởng đến khí hậu bằng cách đạp xe và ăn côn trùng. Có lẽ sự tổn thương não bộ khổng lồ này có thể được sửa chữa, nhưng điều đó cũng sẽ tốn kém của chúng tôi một khoản kha khá.

4️⃣ Thứ tư: - Hệ thống giáo dục của các bạn từng là hình mẫu. Giờ đây, trong nhiều lớp học, hầu như không còn bài giảng nào diễn ra nữa vì gần như chẳng ai nói tiếng Đức.

5️⃣ Thứ năm: - Hạ tầng của các bạn đang sụp đổ, và các bạn không thể theo kịp việc sửa chữa.

6️⃣ Thứ sáu: - Đường sắt của các bạn từng là niềm tự hào của cả thế giới. Giờ đây tàu hỏa của các bạn chạy như ở Ấn Độ.

7️⃣ Thứ bảy: - Chúng tôi không cần những kỹ sư nổi tiếng của các bạn. Trong thời kỳ trừng phạt, chúng tôi đã học được rằng mình có thể sống thiếu họ. Nhưng nếu cuối cùng chúng tôi vẫn cần họ, chúng tôi sẽ quay sang Trung Quốc. Ở đó họ không chỉ rẻ hơn mà còn tốt hơn nữa.

8️⃣ Thứ tám: - Các bạn không có nguyên liệu thô cũng chẳng có nguồn năng lượng. Vậy tại sao chúng tôi phải chinh phục đất nước các bạn? Để giải quyết những vấn đề mà nếu không thì chúng tôi thậm chí còn chẳng gặp phải? Nói một cách thực tế: Ngay cả nếu các bạn gọi chúng tôi đầu hàng, và giương cờ trắng, chúng tôi vẫn sẽ không đến!
QV-ST!

BỌN LẬT SỬ ĐỨNG ĐẦU LÀ PHAN HUY LÊ ĐÃ "LẬT NHỮNG GÌ"!

     Xưa tôi học lịch sử cấp 1 (hệ 10/10 ở Miền Bắc Việt Nam)... có bài học về chủ nghĩa anh hùng cách mạng "Quyết Tử Cho Tổ Quốc Quyết Sinh"...

Ngọn đuốc sống Lê Văn Tám đốt cháy kho đạn, kho xăng Thị Nghè trong đêm 17/10/1945... bài học đã luôn làm nguồn sống của thế hệ chúng tôi "khát vọng chiến công, trở thành anh hùng"...

Vậy mà nhóm "LẬT SỬ" đứng đầu là tên cáo già PHAN HUY LÊ, hắn ta là EM RUỘT của PHAN HUY QUÁT năm 1965 là thủ tướng của NGUỴ QUYỀN SÀI GÒN... hắn ta nói ngọn đuốc LÊ VĂN TÁM là không có thật và hắn và đồng bọn đã loại ngọn đuốc sống Lê Văn Tám khỏi sách giáo khoa (SGK)... vấn đề là BGD làm ngơ, chính quyền "có mắt giả mù, có tai giả điếc..." Lê Văn Tám là ngọn đuốc của chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong kháng chiến chống thực dân Pháp, kháng chiến chống giặc ngoại xâm.. nó đại diện cho sức mạnh của quân ta trong một trận đánh cụ thể( kho đạn, kho xăng Nhà Bè) nó chuyền cảm hứng chủ nghĩa anh hùng cách mạng, quyết tử cho tổ quốc quyết sinh... vậy mà hỡi ôi bọn lật sử mà đứng đầu là con ma PHAN HUY LÊ kia cầm đầu!

Chúng loại khỏi lịch sử thì tôi sẽ đưa lần lượt các anh hùng dân tộc lên trang mạng để họ được bất tử cùng loài người trong công nghệ 4.0..5.0...6.0...7.0... vv.. vv
Xin mọi người chia sẻ!
Ảnh minh hoạ.
QV-ST!

NHÓM 72 NGƯỜI TỰ XƯNG "NHÂN SĨ TRI THỨC" - NHỮNG KẺ XUYÊN TẠC, NGỤY BIỆN,TỰ DIỄN BIẾN, TỰ CHUYỂN HÓA, ĐI NGƯỢC LẠI LỢI ÍCH CỦA DÂN TỘC VÀ NHÂN DÂN!

     Trong bất kỳ giai đoạn lịch sử nào, đội ngũ trí thức chân chính luôn là lực lượng giữ vai trò quan trọng trong việc kiến tạo tư tưởng, bảo vệ nền tảng văn hóa và góp phần định hướng sự phát triển của dân tộc. Trí thức không chỉ được đo bằng học vị hay danh xưng, mà còn được khẳng định bởi trách nhiệm công dân, bản lĩnh chính trị và sự trung thành với lợi ích quốc gia, dân tộc.

Thế nhưng, thời gian qua xuất hiện một số cá nhân tự xưng là “nhân sĩ, trí thức”, lợi dụng quyền tự do ngôn luận và môi trường mạng xã hội để phát tán những quan điểm sai lệch, xuyên tạc lịch sử, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, bóp méo thành tựu cách mạng và gieo rắc tâm lý hoài nghi trong xã hội. Dưới vỏ bọc của “phản biện”, “góp ý”, nhiều luận điệu thực chất mang tính ngụy biện, phiến diện và phục vụ cho những động cơ đi ngược lại lợi ích chung của đất nước.

Điều đáng suy ngẫm là không ít người trong số đó từng được đào tạo, trưởng thành trong chính môi trường giáo dục của chế độ; từng được Nhân dân tạo điều kiện học tập, cống hiến và khẳng định vị trí trong xã hội. Nhưng thay vì giữ gìn phẩm giá của người trí thức cách mạng, họ lại quay sang phủ nhận những giá trị nền tảng đã tạo nên độc lập, hòa bình và sự phát triển của dân tộc hôm nay.

Cần khẳng định rằng, phản biện xã hội là cần thiết cho sự phát triển của đất nước. Tuy nhiên, phản biện phải dựa trên tinh thần xây dựng, khách quan và vì lợi ích quốc gia – dân tộc. Mọi biểu hiện lợi dụng dân chủ để xuyên tạc sự thật, kích động tư tưởng cực đoan, cổ súy cho “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đều không còn là phản biện khoa học, mà là hành vi gây tổn hại đến sự ổn định chính trị, niềm tin xã hội và khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Trong bối cảnh các thế lực thù địch không ngừng đẩy mạnh chiến lược “diễn biến hòa bình”, không gian mạng trở thành mặt trận tư tưởng đặc biệt phức tạp. Vì vậy, việc nhận diện rõ bản chất của những luận điệu xuyên tạc, nâng cao bản lĩnh chính trị, củng cố niềm tin của Nhân dân đối với Đảng và Nhà nước là yêu cầu cấp thiết.

Một dân tộc muốn phát triển bền vững không thể đánh mất nền tảng lịch sử, càng không thể để những tiếng nói cực đoan phủ bóng lên thành quả được đánh đổi bằng máu xương của nhiều thế hệ. Trách nhiệm của trí thức chân chính không phải là kích động sự hoài nghi hay phủ nhận quá khứ, mà là góp phần bảo vệ sự thật lịch sử, hun đúc tinh thần dân tộc và đồng hành cùng đất nước trên con đường phát triển./.
QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: SỰ HY SINH CỦA CÁC ANH GIẢI PHÓNG QUÂN ĐÃ TẠC VÀO LỊCH SỬ!

     Trước khi xuất trận, mỗi chiến sĩ Đội 11 biệt động độc lập được tặng một bộ com-lê, đầy đủ áo vest, sơ mi, cà vạt và một đôi giày da bóng loáng với lời dặn: "Đêm nay, các anh nhận một nhiệm vụ vô cùng quan trọng: Đánh thẳng vào tận sào huyệt của bọn Mỹ, giáng cho chúng một đòn sấm sét. Hãy thay bộ đồ này vào, vừa để ngụy trang khi di chuyển trên đường phố, vừa để cho bọn Mỹ thấy chiến sĩ Giải phóng của chúng ta cũng đàng hoàng như thế, chứ không phải như những điều chúng vẫn tuyên truyền". Ai cũng xác định đó là những giây phút cuối nhưng không nói nên lời.

Đúng vào lúc 02h45 rạng sáng 31/1/1968 (Mùng 2 Tết Mậu Thân), Đội 11 biệt động độc lập xuất phát từ quán Phở Bình và vài cơ sở ém quân khác, áp sát Tòa Đại sứ Mỹ. Bức tường quá cao, không vào được leo vào được, các chiến sĩ biệt động đưa khối TNT 6,75kg đánh bờ tường rào thủng một lỗ lớn (trong ảnh). Đội chia thành nhiều mũi tiến công Tòa Đại sứ Mỹ. Theo phương án tác chiến, đồng chí Ba Đen và Út Nhỏ trực tiếp chỉ huy mũi chủ công đánh thẳng vào khu nhà chính.

Chỉ trong ít phút đầu, lực lượng biệt động làm chủ tầng trệt, thu nhiều vũ khí và bắt giữ một số lính Mỹ. Tuy nhiên, ngay sau đó, quân Mỹ nhanh chóng điều lực lượng quân cảnh, xe bọc thép và trực thăng đến bao vây, phản kích từ bốn phía.

Trực thăng gầm rú trên bầu trời, tìm cách đổ quân xuống nóc tòa nhà. Bên ngoài hàng rào, giữa làn đạn và tiếng trực thăng, các phóng viên quốc tế đội mũ sắt liên tục ghi lại những hình ảnh sẽ xuất hiện trên trang nhất của nhiều tờ báo lớn trên thế giới.

Kết thúc trận đánh, toàn bộ thành viên đội 11 đều hy sinh, riêng đồng chí Ba Đen chỉ bị đạn sượt vào hông, may mắn sống sót nhưng bị bắt giam làm tù binh. Người đội trưởng Út Nhỏ đã thực hiện trọn vẹn lời hứa trước giờ xuất kích: "Đánh đến người cuối cùng".

Suốt hơn nửa thế kỷ sau trận đánh, hai chữ "Út Nhỏ" xuất hiện nhiều trong hồi ký của đồng đội, trong những trang sử về Tết Mậu Thân. Nhưng phía sau bí danh ấy là ai, quê ở đâu, tên thật là gì... vẫn là khoảng trống chưa có lời giải. Mãi đến đầu năm 2026, thông tin về người chỉ huy Út Nhỏ mới được sáng tỏ, đó là đồng chí Bùi Văn Ráng, sinh năm 1928, quê huyện Cần Giuộc (Long An cũ). Ông nhập ngũ năm 1947, tập kết ra miền Bắc năm 1954. Năm 1966, ông về miền Nam chiến đấu và là cán bộ thuộc Ban Quân báo Sài Gòn - Gia Định.

Tháng 1/2026, ông Bùi Văn Ráng (bí danh Út Nhỏ) cùng 48 chiến sĩ biệt động Sài Gòn hy sinh trong đợt 1 cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân được Nhà nước công nhận là liệt sỹ, truy tặng Bằng "Tổ quốc ghi công". Trong số 49 trường hợp, ông là người duy nhất xác minh được đầy đủ nhân thân./.
Ảnh: Lính Mỹ đứng cạnh thi thể các chiến sĩ Biệt động Sài Gòn hi sinh trong trận đánh vào Tòa Đại sứ quán Mỹ, sự kiện Tết Mậu Thân 1968.
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NHỮNG KẺ ĐƯỢC HỌC, CÓ HỌC NHƯNG VÔ HỌC, TRỞ CỜ HÃY HỌC LẠI TỔNG THỐNG BURKINA FASO, IBRAHIM TRAORÉ!

     Những tên: Như Nam trọc, Vượng râu, bè lũ nhóm 72, Nguyễn Quốc Thệ, Nhạ nghẹo, Ph nghẹo, Th thất đức, Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Một, Bảo Ninh, CT Hội NV Thái Nguyên,… cùng lũ đệ tử của Phan Huy Lê, Nguyễn Minh Thuyết, Nguyễn  Mạnh Hà, Trần Đình Sử, Nguyên Ngọc, Dương Chi na, Trần Bình Phương và nhóm Tây nội địa xem cháu này tận bên Châu Phi nói về lẽ phải và giá trị của hoà bình nè, lũ zơ zẩy chúng mày mở mắt ra, hác cái mồm ra mà thẩm, ngậm giấy bạc nhiều quá ú ớ hết cả rồi!

TỔNG THỐNG BURKINA FASO, IBRAHIM TRAORÉ, RẤT NGƯỠNG MỘ VIỆT NAM ÔNG NÓI NHỮNG LỜI RẤT HAY VỀ VIỆT NAM!

Việt Nam không đơn thuần là định danh của một dải đất. Trái lại, trong tâm thức của vô vàn dân tộc bị đọa đày khắp cõi nhân sinh, Việt Nam hiện lên như một bức tượng đài sừng sững, một ngọn đuốc thiêng liêng thiêu dụi màn đêm mịt mùng của chủ nghĩa đế quốc và thực dân.

Xuyên suốt thế kỷ đã qua, những đạo quân viễn chinh khét tiếng nhất, trang bị những cỗ máy chém giết tân tiến bậc nhất, đã mang theo dã tâm chà đạp lên giang sơn của họ. Thế nhưng, bè lũ xâm lăng đều phải ngã gục dưới chân những con người vóc dáng nhỏ bé, nhưng lồng ngực lại sục sôi một thứ vũ khí áp đảo mọi loại bom đạn hay hạm đội - ấy là khát khao tự do đến cháy lòng.

Họ đã hiến dâng vô vàn sinh mệnh để tạc vào lịch sử một chân lý tuyệt đối: Chắng có một thế lực bạo chúa hay cường quốc khổng lồ nào đủ sức bẻ gãy nhuệ khí của một quốc gia đã quyết tâm vùng dậy làm chủ sinh mệnh của chính mình.

Tôi luôn khắc cốt ghi tâm hình bóng Việt Nam như một bậc đạo sư vĩ đại trên con đường giải phóng.
Chính tư tưởng soi đường chỉ lôi của vị lãnh tu kiệt xuất Hồ Chí Minh đã vượt muôn trùng sóng vỗ để cập bến lục địa của chúng ta. Người đã khai sáng cho chúng ta một lẽ sống: Rằng nền độc lập vĩnh viễn không phải là món bố thí để nhặt nhạnh từ sự thương xót của lũ ngoại xâm"./.
QV-ST!

BẠN CÓ BIẾT: BỘ PHIM "HOÀNG HẬU CUỐI CÙNG" BỊ BỌN PHẢN ĐỘNG (TRIỀU NGUYỄN, BA QUE, TÂY NỘI ĐỊA) XUYÊN TẠC 🇻🇳🇻🇳🇻🇳!

     Trong thời gian gần đây, các nhà làm phim và đạo diễn Việt Nam đã sản xuất bộ phim Hoàng hậu cuối cùng nhằm kể lại cuộc đời của Nam Phương hoàng hậu cuối cùng triều Nguyễn Việt Nam và khoảng khắc bà theo chồng sang Pháp tỵ nạn.

Ngay lập tức, một số thành phần lật sử và đám chống cộng Việt Nam lên mạng xã hội xuyên tạc nhà nước chính thức công nhận công lao của vua Bảo Đại, mục đích làm bộ phim này là thừa nhận tính chính danh của vua bù nhìn Bảo Đại, sự tồn tại của chế độ ngụy (QGVN), sau này đổi tên (VNCH) ba que do Mỹ hậu thuẫn. Bớt ngáo và ảo tưởng đi cái đám chỉ biết chống cộng sống qua ngày và đám lật sử nhận tiền của ngoại bang, mục đích tác giả làm phim này là để cho người dân Việt Nam xem cuộc sống của Nam Phương hoàng hậu khi phải sống dưới vua bù nhìn Bảo Đại, trong kịch bản phim Nam Phương hoàng hậu từng khuyên chồng làm việc cho chính phủ cách mạng, nhưng Bảo Đại vẫn tiếp tục ăn chơi và làm tay sai cho Thực dân Pháp. Đến khi bị Ngô Đình Diệm lật đổ, bỏ phiếu bầu giả nhằm truất phế vua Bảo Đại khiến ông phải dẫn cả nhà sang Pháp sống lưu vong, đến khi qua đời cũng chôn nơi xứ người.

Bộ phim mà tác giả muốn hướng tới là cuộc đời của Nam Phương hoàng hậu khi lấy vua bù nhìn Bảo Đại cho đến lúc chế độ triều Nguyễn do Thực dân Pháp cai trị sụp đổ, chứ không phải là phim rửa tội làm tay sai cho ngoại bang của vua Bảo Đại hay mong muốn hồi phục triều Nguyễn đâu, cho nên đám anh em phản động triều Nguyễn, Tây nội địa, ba que (VNCH) bớt tưởng tượng chính phủ Việt Nam cho phép phim này ra mắt nhằm tri ân vua bù nhìn Bảo Đại hoặc công nhận vua Bảo Đại là người khai sinh nước Việt Nam.

Chỉ có chủ tịch Hồ Chí Minh mới là người dành cả tuổi thanh xuân, giúp nhân dân Việt Nam giành được độc lập, tiến tới xây dựng một nước Việt Nam giàu mạnh, độc lập và phát triển. Xin cảm ơn các bạn vào xem bài viết và lắng nghe ý kiến của mình./.




QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: ĐẠI TƯỚNG NGUYỄN CHÍ THANH - NGƯỜI HỌC TRÒ XUẤT SẮC CỦA BÁC HỒ, VỊ TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN!

     Nhân kỷ niệm 59 năm ngày mất Đại tướng Nguyễn Chí Thanh (06/7/1967- 06/7/2026), Bảo tàng xin giới thiệu đoạn trích: "MỘT NGƯỜI CON TRUNG HIẾU, MẪU MỰC CỦA ĐẢNG VÀ NHÂN DÂN TA" - bài viết của Đại tướng Văn Tiến Dũng, Nguyên Uỷ viên Bộ Chính Trị, Nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.

Như chúng ta đã biết, trước yêu cầu phát triển của cuộc kháng chiến chống Pháp, Đảng chủ trương kiện toàn bộ máy Quân sự Trung ương, Bộ Tổng Tư lệnh với ba bộ phận: Bộ Tổng Tham mưu, Tổng cục Chính trị, Tổng cục Cung cấp và chủ trương điều động nhiều cán bộ đảng tăng cường cho lực lượng vũ trang. Theo chủ trương đó, năm 1950 đồng chí Nguyễn Chí Thanh được điều từ cương vị Bí thư Liên khu ủy IV về Bộ Tổng Tư lệnh giữ chức Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam. 

Mãi đến cuối năm 1953 tôi mới được chuyển từ Đại đoàn 320 về Bộ Tổng Tư lệnh đảm nhiệm cương vị Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam và có dịp trực tiếp làm việc với đồng chí. Nhưng tôi đã gián tiếp hiểu đồng chí qua những tác động tích cực, có kết quả trong hoạt động của đồng chí trên cương vị mới. Đây là thời kỳ quân dân ta chuẩn bị và tiến hành thắng lợi Chiến dịch Biên Giới, một chiến dịch có ý nghĩa chiến lược làm phá sản kế hoạch Rơve (Revers) khiến địch thấy không thể thắng được về quân sự trong cuộc chiến tranh này, từ đó cuộc kháng chiến chuyển sang giai đoạn mới. Đây cũng là thời kỳ diễn ra Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ II của Đảng (1951) để hoàn chỉnh, bổ sung đường lối cách mạng, xác định kịp thời những chính sách, biện pháp đưa kháng chiến đến thắng lợi. 

Để làm tốt những nhiệm vụ nói trên, Đảng chủ trương tăng cường xây dựng Đảng và xây dựng lực lượng vũ trang, nâng cao giác ngộ giai cấp và dân tộc cho cán bộ, chiến sĩ, quán triệt những định hướng của cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân, đẩy mạnh bồi dưỡng đội ngũ cán bộ; tiến hành tinh binh, tinh cán, nhằm nâng cao chất lượng chiến đấu của các lực lượng vũ trang lên một bước mới. Đồng chí Nguyễn Chí Thanh đã có nhiều công lao trong việc củng cố lập trường cho cán bộ, đảng viên thống nhất tư tưởng và hành động trên cơ sở đấu tranh chống các biểu hiện tư tưởng phi vô sản, các biểu hiện “hữu khuynh” và “tả khuynh”, củng cố Đảng và lực lượng vũ trang về chính trị, tư tưởng và tổ chức, xác định vị trí quan trọng trong việc xây dựng nền nếp công tác đảng, công tác chính trị trong lực lượng vũ trang để hoàn thành sứ mệnh lịch sử trong giai đoạn mới. 

Dĩ nhiên, do những hạn chế lịch sử, chúng ta cũng phạm phải những sai lầm khuyết điểm trong chỉnh quân, chỉnh Đảng, nhưng nhìn toàn cục phải thừa nhận rằng đồng chí là người đã đóng góp không nhỏ vào việc làm vững chắc thêm nền tảng chính trị của các lực lượng vũ trang ta. 

Ngoài việc tiến hành những công tác nhằm nâng cao sức chiến đấu của bộ đội đủ sức đánh những đòn tiêu diệt lớn, đồng chí Nguyễn Chí Thanh cùng tôi đã chạy vạy khắp miền Bắc và Khu IV khẩn trương đẩy mạnh công tác chuẩn bị cho Chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ trong toàn dân. Cả thực tiễn chiến đấu và xây dựng trong ba năm 1951, 1952, 1953 đã chứng minh thành công của công tác đảng, công tác chính trị trong lực lượng vũ trang và tạo tiền đề cho quân dân ta giành thắng lợi có ý nghĩa chiến lược trong Đông - Xuân 1953 - 1954. 

Sau khi miền Bắc được hoàn toàn giải phóng, nhiệm vụ cách mạng thay đổi, hoàn cảnh cũng thay đổi. Vấn đề củng cố quốc phòng, xây dựng quân đội cách mạng, chính quy, hiện đại, chuẩn bị sẵn sàng làm nhiệm vụ bảo vệ miền Bắc, giải phóng miền Nam thống nhất Tổ quốc được đặt ở trung tâm chú ý của Quân ủy Trung ương và Bộ Tổng Tư lệnh. Trong khi đó, những tác động tiêu cực của điều kiện từ chiến tranh chuyển sang tương đối hòa bình cũng đe dọa làm xói mòn phẩm chất của anh bộ đội Cụ Hồ. Có thể nói rằng đồng chí Nguyễn Chí Thanh đã quán triệt sâu sắc quan điểm tư tưởng của Bác Hồ về tầm quan trọng, nội dung và chuẩn mực của đạo đức cách mạng; suốt đời đấu tranh cho Đảng, cho cách mạng, đặt lợi ích của Đảng, của cách mạng, của nhân dân lên trên. Phải đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân mới có thể xây dựng thành công chế độ mới. Đồng chí là người đầu tiên trong quân đội nổ phát súng chống các biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân, công thần, kiêu ngạo trong hoàn cảnh mới. Việc này có tác động lớn về giữ vững ý chí chiến đấu, cảnh giác trước nguy cơ thoái hóa và giúp cho một số người ghìm cương trước vực thẳm. 

Trong xây dựng quân đội ở thời kỳ này, đồng chí cũng là người đầu tiên đấu tranh chống những biểu hiện giáo điều, hình thức chủ nghĩa, hạ thấp vai trò lãnh đạo của Đảng trong xây dựng quân đội chính quy, hiện đại. Câu chuyện “xương sống, xương sườn” có thể có đồng chí chưa đồng ý về cách nói nhưng phải thừa nhận rằng nó đã góp phần nâng cao nhận thức tư tưởng về việc giữ vững bản chất và ngọn cờ lãnh đạo của Đảng đối với quân đội. 

Từ khi được cử làm Chính ủy các lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam cho đến lúc qua đời, cống hiến lớn nhất của đồng chí là từ thực tiễn của cuộc chiến đấu của quân dân miền Nam, khẳng định có thể đánh Mỹ và thắng Mỹ bằng cách hạn chế chỗ mạnh, khoét sâu chỗ yếu của chúng. Tư tưởng “Bám thắt lưng địch mà đánh”, những “Vành đai diệt Mỹ” cũng chính là đồng chí đã rút ra từ kinh nghiệm của quần chúng./.
(Trích trong bộ Tổng tập: Đại tướng Nguyễn Chí Thanh trong lòng đồng đội và nhân dân, Nhà xuất bản Quân đội nhân dân. Tr42)./.
QV-ST!

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: HỌC HÀM, HỌC VỊ CHƯA HẲN LÀ NGƯỜI CÓ VĂN HOÁ!

     Trước những vấn đề bức xúc của xã hội, tôi có những bài viết phản biện trên tinh thần xây dựng để làm sáng tỏ vấn đề với trách nhiệm xã hội và đạo đức công dân.

Một số người phê phán tôi phản biện không bằng tư duy khoa học và ngôn ngữ học thuật. 

Đúng!

Tôi không phải là nhà khoa học nên không có kiến thức phản biện bằng tư duy khoa học.

Tôi cũng không phải là nhà nghiên cứu, nhà phê bình văn học, đặc biệt là không có điều kiện được du học tại Mỹ và các nước Tây Âu để tiếp cận với nền văn minh khai phóng nên việc tôi phản biện không bằng ngôn ngữ học thuật cũng là điều dễ hiểu.

Trước một vấn đề “nóng”, “nhạy cảm”, mỗi người một góc nhìn, do khác nhau về nhãn quan chính trị nên quan điểm khác biệt là chuyện bình thường, nhưng không ai có thể bóp méo bản chất sự việc bằng tư duy khoa học và ngôn ngữ học thuật.

Các anh chị học vị tiến sĩ; học hàm giáo sư và phó giáo sư nên phản biện bằng ngôn ngữ bác học còn tôi là công dân bình thường nên phản biện bằng ngôn ngữ đời thường, nói sao người khác dễ nghe, viết sao cho người khác dễ hiểu tạo tiếng nói chung, tiếng nói lương tri, đạo đức và trách nhiệm xã hội.

Tư duy khoa học, ngôn ngữ học thuật nào cho phép các anh chị đứng trên đạo lý, luật pháp để bảo vệ cho cuốn sách “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh và “Chuyện với Thanh” của Nguyễn Thành Nam xuyên tạc lịch sử, bôi xấu hình ảnh QĐND Việt Nam, xúc phạm Chủ tịch Hồ Chí Minh, tấn công vào tư tưởng Hồ Chí Minh?

Tự do học thuật nào để loại hết những câu tục ngữ, cao dao bản sắc văn hoá của dân tộc trong sách giáo khoa bằng các câu chuyện hài hước phương tây rẻ tiền, bằng những câu văn dung tục vô văn hoá?

Văn hoá phi chính trị bằng cách phủ nhận tính chính nghĩa của các cuộc kháng chiến chống quân xâm lược của dân tộc, đánh tráo khái niệm rửa mặt cho chế độ nguỵ quyền tay sai bán nước và mấy kẻ tội đồ của dân tộc ư?

Các anh chị coi mình là giới tinh hoa, có kẻ còn lộng ngôn cho rằng chỉ có tiến sĩ mới đủ trình độ hiểu về “khai phóng” còn dân đen các ông thì biết gì mà lắm chuyện?

Chẳng hiểu các anh chị tài cao, chức trọng đến đâu nhưng phản biện không thể hiện đạo đức và tư cách nghề nghiệp. Là nhà báo, nhà văn, thậm chí Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật của một tỉnh còn ngạo mạn dùng ngôn từ xấc xược khinh rẻ chúng tôi là “đám bầy đàn”, “bọn thổ cải”, “đàn bò”, “văn hoá lúa nước”. Vậy ai văn minh hơn ai? Ai tử tế hơn ai?

Xin nhắc lại, chúng tôi là người dân, chúng tôi phản biện bằng đạo lý, bằng quan điểm của Đảng và quy định pháp luật. Nên nhớ, tất cả những kiến nghị chính đáng của chúng tôi đều được các cơ quan nhà nước có thẩm quyền xử lý chứng tỏ chúng tôi phản biện đúng. Vậy thì các anh chị lấy tư cách gì để xúc phạm và miệt thị chúng tôi?

Tôi tôn trọng các anh chị không nêu tên nhưng đừng đẩy tôi về giới hạn cuối cùng trong văn hoá ứng xử./.
Theo face PTC.
QV-ST!

TẠI SAO MỘT CÔNG TRÌNH LỚN CÓ TÍCH CHẤT HẠ BỆ LÃNH TỤ NHƯ VẬY MÀ CÁC CƠ QUAN CÓ TRÁCH NHIỆM Ở ĐÂU ĐỂ XÂY DỰNG?

     Một tượng đài vừa xây dựng ở Khu đô thị E City Tân Đức xã Đức Hoà, tỉnh Tây Ninh đã gây phản ứng của dư luận, với tên gọi Nữ thần khai phóng. Xét về tính biêu tượng tên gọi đã xa rời văn hóa tâm linh Việt Nam, xét về hình thức hình dáng thì đây là sự ăn cắp hình dáng tượng Nữ thần tự do ở Mỹ, một tượng đài đã từng dược xây dựng ở Hà Nội dưới thời thực dân Pháp xâm lược nước ta đã bị nhân dân ta dỡ bỏ; khối chân đế tượng rất phản cảm khi liên tưởng đến Lăng lãnh tụ… lại đặt tên Khai phóng một cái tên rất xa lạ nếu không muốn nói hai từ này đang là vấn đề đang tranh luận ở nước ta.

Nếu từng sự việc riêng lẽ có thể chúng ta cho rằng đây chỉ là sai sót về tính biểu tượng song nếu đặt nó trong tổng thể một số sự việc xảy ra trong những ngày gần đây ta có thể nhận định đang có âm mưu hạ bệ thần tượng , tấn công vào ba trụ cột (Đảng Cộng sản gắn bó mật thiết với Dân, Thần tượng Hồ Chí Minh và Quân đội ta - Bộ đội Cụ Hồ), các thế lực thù địch cho rằng đánh sập ba trụ cột đó thì sẽ làm sụp đổ chế độ XHCN ở Việt Nam, Liên hệ ta thấy họ đã tấn công mạnh mẽ quyết liệt vào cả ba trụ cột: Cùng với việc tìm mọi cách để tách Đảng ra khỏi Nhân dân thì cuối năm 2025 bằng cuốn sách Nỗi buồn chiến tranh họ đã xuyên tạc phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ của Quân đội ta, biến quân đội ta thành đội quân ô hợp, không lý tưởng, không phải là đội quân từ nhân dân mà ra vì nhân dân chiến đấu, đội quân vô kỷ luật, hèn nhát… Không còn là đội quân bách chiến bách thắng cùng Nhân dân đánh bại hết kẻ thù này đến kẻ thù khác và bây giờ họ tập trung hạ bệ thẩn tượng Bác Hồ bằng rác phẩm “ Chuyện với Thanh “, bằng các Clip của Nguyễn Thành Nam xuyên tạc sự thật, xúc phạm Hồ Chủ tịch và lại thêm cái tượng đài Nữ thần đạo nhái phản cảm này.

Là công dân yêu nước, theo nguyện vọng của rất nhiều bạn bè đã gọi điện, nhắn tin gởi gắm lòng mong muốn cơ quan bảo vệ pháp luật các cấp cần vào cuộc làm rõ tính chất lỗi phạm, những hiện tượng vi phạm pháp luật của cá nhân và tổ chức để xử lý nghiêm minh đúng người đúng lỗi phạm; đồng thời dỡ bỏ tượng đài phản cảm này. Qua đó rút ra bài học kịp thời ngăn chặn không để lặp lại những sự việc như vừa qua nhằm cũng cố niềm tin của Dân với Đảng và Nhà nước ta./.

QV-ST!

ĐỌC LẠI GIÚP BẠN: MỘT BÀI VIẾT RẤT HAY CỦA TỔNG BIÊN TẬP BÁO CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM - TRẦN NHUNG!

     Nhân hiện tượng bức tượng "khai phóng"tại Trường đại học Tân Tạo nhớ về một kỉ niệm làm báo.

Mấy hôm nay dư luận xã hội trao đổi nhiều về bức tượng khai phóng của Trường Đại học Tân Tạo đặt tại xã Tân An tỉnh Tây Ninh. Hình ảnh người phụ nữ trên bức tượng mô phỏng hình tượng nữ thần Tự do tại New York Mỹ nhưng lại nhìn na ná hình ảnh bà Đặng Thị Hoàng Yến là một doanh nhân giàu có chủ sở hữu và quản lý trường Đại học Tân Tạo hiện nay định cư tại Mỹ. Phần chân đế của bức tượng gây phản cảm về việc mô phỏng một công trình kiến trúc nhằm tôn vinh lãnh tụ được nhân dân Việt Nam và cộng đồng quốc tế trân trọng ghi nhận công lao vĩ đại của Người.

Trước phản ứng của dư luận, Ủy ban nhân dân xã Đức Hòa đã nhanh chóng vào cuộc và thông tin cho biết sự vi phạm quy định của pháp luật trong xây dựng công trình này của Tập đoàn Tân Tạo. Và Tập đoàn Tân Tạo đã khắc phục sai phạm đang tháo dỡ công trình bức tượng "khai phóng'. 

Nhân việc này tôi nhớ lại một kỷ niệm sâu sắc trong cuộc đời làm báo cách đây 15 năm.

Tại cuộc bầu cử Quốc hội khóa 13 dư luận không đồng tình với việc một số doanh nhân được bầu làm Đại biểu Quốc hội có vấn đề về phẩm chất đạo đức và nghi vấn dùng tiền chạy vào làm Đại biểu Quốc hội, nổi lên là 4 nhân vật là hai chị em bà Đặng Thị Hoàng Yến và Đặng Thành Tâm là hai doanh nhân thuộc loại giàu có nhất của Việt Nam vào thời điểm đó . Hai là bà Châu Thị Thu Nga một doanh nhân giàu có ở Hà Nội và ba là nữ doanh nhân Đỗ Thị Huyền Tâm quê ở Bắc Ninh. Bà Tâm vẫn an toàn do được quý nhân bảo trợ còn bà Châu Thị Thu Nga thì bị bắt giam và bỏ tù trong nhiệm kỳ bà là Đại biểu Quốc hội khóa XIV.

Tháng 7 năm 2011 trong chuyến công tác theo đoàn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang Mỹ, khi đến thăm thành phố Hu-ston, tôi và một số nhà báo cùng vải đại biểu tham gia Đoàn được bà Đặng Thị Hoàng Yến mời đến thăm nhà. Đó là một biệt thự rất đẹp trong một khuôn viên rộng lớn sát gần trang trại của Tổng thống Mỹ Bu-sơ. Tôi chụp bức ảnh bà Yến mở tiệc chiêu đãi đoàn và thầm nghĩ bà này chắc rất giàu có và có thế lực thì mới có thể mua một mảnh đất và xây biệt thự ở vị trí đặc biệt như thế này. Về nước trong một lần đến thăm để mời nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu dự một sự kiện của Báo Cựu Chiến binh Việt Nam, nhân việc nguyên Tổng Bí thư nói về cuộc bầu cử Quốc hội khóa 13 có một số dư luận phản ánh với ông về một số Đại biểu Quốc hội có vấn đề, tôi báo cáo với Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu về việc doanh nhân Đặng Thị Hoàng Yến trúng cử Đại biểu Quốc hội khóa XIII . Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu ngạc nhiên nói với tôi sao có việc này được, cô này đang ở tù cơ mà. Rồi Tổng Bí thư cho tôi biết năm 1997, Tổng Bí thư được báo cáo về một nữ doanh nhân định cư ở Mỹ tên là Đặng Thị Hoàng Yến về đầu tư kinh doanh ở Việt Nam phạm tội mang tài liệu bí mật nhà nước xuất cảnh tại sân bay Nội Bài đã bị bắt,tôi đã chỉ đạo điều tra và xử lý nghiêm minh việc này. "Nhưng do công việc bận rộn và sau khi nghỉ tôi cũng quên đi vụ việc nữ doanh nhân Đặng Thị Hoàng Yến". Một tuần sau đó tôi được một cán bộ an ninh là Luật sư NTC chuyển đến tôi lá đơn tố cáo bà Đặng Thị Hoàng Yến dùng tiền chạy vào Quốc hội của Đại tá cựu chiến binh Nguyễn Văn Tuyến. Luật sư nói với tôi,tôi đã đưa đơn tố cáo này cũng tài liệu đến nhiều tờ báo nhưng các Tổng Biên tập đều từ chối không đăng và nói với tôi:-"Tôi nghĩ chỉ có Báo Cựu chiến binh là tờ báo của Bộ đội cụ Hồ, có bản lĩnh chính trị kiên định tôn chỉ mục đích của tờ báo là bảo về Đảng và chế độ, kiên quyết chống tham nhũng tiêu cực thì có thể công bố đơn thư tố cáo này cho dư luận biết và phải đưa được Đại biểu Quốc hội Đặng Thị Hoàng Yến ra khỏi cơ quan quyền lực nhà nước tối cao."

Xem đơn tố cáo và tài liệu kèm theo, tôi thấy đây là một vấn đề cực kỳ nhạy cảm và quan trọng nên suy nghĩ rất nhiều có nên đăng hay không nhưng cuối cùng tôi quyết định đăng bài báo do tôi biên tập căn cứ đơn tố cáo của Đại tá Nguyễn Văn Tuyến cùng tài liệu kèm theo dưới tiêu đề Cần xem xét tư cách Đại biểu Quốc hội của bà Đặng Thị Hoàng Yến đăng ngày 12 tháng 7 năm 2011 đúng ngày khai mạc kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XIII. Ngay khi bài báo đăng gây chấn động dư luận trong Quốc hội và xã hội, chiều hôm đó Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cho trợ lý gọi điện cho tôi yêu cầu chuyển các số báo Cựu Chiến binh cho ông đọc. Tôi đã chuyển các tờ báo này và kèm theo một bức thư với nội dung cuộc bầu cử Quốc hội khóa XIII có một số đại biểu không đủ tiêu chuẩn và phẩm chất đạo đức trúng cử, trong đó nổi bật là hai doanh nhân là hai chị em ruột Đặng Thị Hoàng Yến và Đặng Thành Tâm gây bức xúc dư luận và báo Cựu Chiến binh quyết định đưa vụ việc này đề nghị cơ quan có thẩm quyền xem xét kết luận.

Ngày hôm sau, Bà Đặng Thị Hoàng Yến đến trụ sở Hội Cựu chiến binh Việt Nam gặp Trung tướng PKĐ, Phó Chủ tịch hội phụ trách báo đồng thời cũng là Đại biểu Quốc hội nhờ giúp đỡ. Trong cuộc giao ban của Hội Cựu Chiến bình, ông Đ. Nghiêm khắc phê bình Tổng Biên tập báo Cựu Chiến binh Việt Nam thiếu ý thức kỷ luật không báo cáo cho ông trước khi đăng bài báo này và bài báo này gây tác hại rất nghiêm trọng làm mất uy tín của Đảng và Quốc hội cần phải kỷ luật. 

Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam Trung tướng Trần Hanh - Anh hùng lực lượng vũ trang chủ trì giao ban kết luận: 
- Tổng Biên tập báo Cựu Chiến binh được quyền quyết định đăng hay không đăng các bài báo về tất cả các vấn đề và chỉ phải chịu trách nhiệm trước Đảng và pháp luật về nội dung thông tin. Trước khi các cơ quan có thẩm quyền vào cuộc xem xét kết luận vụ việc của Đại biểu Quốc hội Đặng Thị Hoàng Yến là đúng hay sai thì chưa thể có cơ sở để xem xét kỷ luật Tổng Biên tập Báo Cựu chiến binh Việt Nam. 
Mấy hôm sau, Chủ tịch Trần Hanh chuyển cho tôi nội dung cuộc làm việc giữa ông và Chủ nhiệm Ủy ban công tác Đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Nương về quan điểm của Hội Cựu Chiến binh Việt Nam đối với vụ việc của bà Đặng Thị Hoàng Yến và đề nghị Quốc hội xem xét vấn đề này để có kết luận. Nếu Tổng Biên tập Báo Cựu Chiến binh Việt Nam thông tin sai sự thật thì Hội Cựu Chiến binh Việt Nam sẽ xử lý nghiêm túc.

Những ngày sau khi báo Cựu Chiến binh đăng bài thì báo Nhân Dân đăng một bài rất dài chiếm gần trọn một trang ca ngợi doanh nhân Đặng Thị Hoàng Yến. Báo An ninh thế giới đăng bài quy kết Tổng Biên tập báo Cựu Chiến binh Việt Nam vu cáo Đại biểu Quốc hội và đề nghị truy cứu trách nhiệm hình sự. Phó Chủ nhiệm văn phòng Quốc hội 

Tiến sĩ NSD trả lời phỏng vấn báo chí quy kết trách nhiệm thông tin sai sự thật và đề nghị xử lý kỷ luật Tổng Biên tập báo Cựu chiến binh Việt Nam. Luật sư Tiến sĩ T Đ T cùng một nữ trợ lý đến gặp tôi nói ông được bà Yến ký hợp đồng bảo vệ bà Yến và đưa đơn tố cáo của bà Đặng Thị Hoàng Yến. Tôi tiếp luật sư và nói báo Cựu Chiến binh đăng bài căn cứ sự thật và chịu trách nhiệm trước pháp luật nếu luật sư thấy báo sai thì đề nghị viết bài phản bác tôi sẽ đăng trên báo Cựu Chiến binh Việt Nam để rộng đường dư luận nhưng không thấy có bài báo phản bác gửi đến.

Một tuần sau đó, Tổng Biên tập Báo Người Cao tuổi Kim Quốc Hoa đã hưởng ứng báo Cựu Chiến binh Việt Nam đăng một bài báo về bà Đặng Thị Hoàng Yến có nhiều nội dung như Báo Cựu chiến binh Việt Nam đã nêu. Và từ đó tôi và anh Kim Quốc Hoa phối hợp với nhau rất chặt chẽ để liên tục đăng các bài về Đại biểu Quốc hội Đặng Thị Hoàng Yến và cuối cùng đã đạt được kết quả là tháng 7 năm 2012 Quốc hội đã bãi nhiệm Đại biểu Quốc hội của bà Đặng Thị Hoàng Yến Có rất nhiều tình tiết ly kì hấp dẫn và gay cấn trong thời gian này nhưng do bài đã dài nên không muốn nêu tỉ mỉ. Riêng tôi trong vụ việc này đã bị Trung tướng P.K.Đ ba lần đề nghị thi hành kỷ luật nhưng cả ba lần tôi đã kiên quyết đấu tranh và không thể thi hành kỷ luật được. Bộ Thông tin và Truyền thông cũng căn cứ đơn tố cáo của bà Đặng Thị Hoàng Yến đề nghị kỷ luật và xử phạt Tổng Biên tập báo Cựu Chiến binh Việt Nam và Tổng Biên tập báo Người cao tuổi nhưng cũng không thể xử phạt được. Tôi cũng còn bị tố cáo tiết lộ tài liệu bí mật quốc gia cho thế lực thù địch nhưng cũng may mắn thoát nạn nhờ sự bảo vệ công tâm và khách quan của cơ quan có thẩm quyền . Tôi còn bị Trung tướng PKĐ với tư cách Bí thư Đảng ủy cơ quan chỉ đạo kiểm tra Báo Cựu Chiến binh và cố tình quy kết nhiều vấn đề không có cơ sở sự thật nhưng vẫn kết luận là sai trái để thi hành kỷ luật cảnh cáo tôi.

Tôi rất biết ơn Tổng bí thư Lê Khả Phiêu, Đại tướng Nguyễn Quyết, các Trung tướng Nguyễn Quốc Thước Khuất Duy Tiến và cựu chiến binh trong cả nước và nhiều bạn đọc đã kiên quyết ủng hộ báo Cựu Chiến binh Việt Nam trong vụ việc này.

Cuối năm 2012, nhận thấy nếu tôi tiếp tục giữ chức Tổng Biên tập trọng nhiệm kỳ tới khi Chủ tịch hội Cựu Chiến binh Việt Nam Trần Hanh ủng hộ tôi đã nghỉ công tác vào đầu năm 2013 trong khi đó Trung tướng Đ.vẫn còn tại vị trong nhiệm kỳ tới thì chắc chắn rồi sẽ gặp rất nhiều khó khăn và biết đâu sẽ bị kiếm cớ để thi hành kỷ luật. Mà vì thế tôi đã làm đơn xin nghỉ công tác từ tháng 1 năm 2013.

Ngẫm lại cuộc đời làm báo thì vụ việc đăng bài báo về Đại biểu Quốc hội Đặng Thị Hoàng Yến là thử thách nghiêm trọng mà tôi đã phát biểu trong Hội nghị Ban chấp hành Hội Cựu chiến binh Việt Nam là tôi lấy tính mạng mình để để đăng các bài báo bảo đảm báo chí phải thông tin đúng sự thật và kiên quyết chống tham nhũng tiêu cực dám đương đầu với mọi thách thức khó khăn để giữ ngay ngòi bút./.
QV-ST!

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: DÂN NGHE ÔNG NÓI VÀ CHỜ ÔNG LÀM, ĐỪNG ĐỂ MẤT NIỀM TIN CỦA NHÂN DÂN!

     Lâu lắm rồi, tôi chờ đợi tiếng nói và hành động của Trưởng Ban Tuyên giáo - Dân vận Trung ương về vai trò của mình trên không gian mạng, sau phát biểu chỉ đạo của Tổng Bí thư BCHTW Đảng Cộng sản Việt Nam Tô Lâm.

Thời gian qua, nhân dân cảm thấy khó hiểu, đôi lúc suy giảm niềm tin vào Ban Tuyên giáo - Dân vận trước thái độ im lặng về một số sự việc xảy ra gần đây ở Bộ Văn hoá, Thể thao - Du lịch; Bộ Giáo dục và Đào tạo, Hội Nhà văn Việt Nam về việc vinh danh cuốn sách “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh; Cuốn “Chuyện với Thanh” của Nguyễn Thành Nam xuyên tạc lịch sử; bôi xấu hình ảnh QĐND Việt Nam; hạ bệ Chủ tịch Hồ Chí Minh, tư tưởng Hồ Chí Minh; đưa nội dung một số cuốn sách không phù hợp vào sách giáo khoa, đề thi tốt nghiệp THPT 2026…

Tình hình đã có bước chuyển biến tích cực ban đầu đáng ghi nhận. Ngày 02/7/2026 tại Hà Nội, Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương tổ chức Hội nghị toàn quốc sơ kết công tác tuyên giáo và dân vận 6 tháng đầu năm, triển khai nhiệm vụ 6 tháng cuối năm 2026; Ông Trịnh Văn Quyết - UVBCT, Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương đã chỉ rõ “Niềm tin mới là tuyến phòng thủ cuối cùng, là vùng cấm mà không một thế lực nào được phép xâm phạm. Tuyệt đối không để khoảng trống cho tin xấu”. Điều Ông lo ngại chính là điều nhân dân đã cảnh báo với Đảng: “Mất danh dự là mất rất nhiều, mất niềm niềm tin là mất tất cả”. Khi Tuyên giáo - Dân vận không làm tròn trách nhiệm trước dân, trước Đảng, bỏ trống “Trận địa thông tin” để cho nhân dân lo lắng, hoài nghi; để cho các thế lực thù địch chống phá nền tảng tư tưởng của Đảng, chống phá chế độ thì niềm tin của nhân dân vào Tuyên giáo - Dân vận coi như chấm hết. Mọi nhiệm vụ của Tuyên giáo - Dân vận suy cho cùng đều hướng về mục tiêu tối thượng, giữ vững bồi đắp niềm tin của Nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và chế độ. Niềm tin ấy là gốc rễ của “thế trận lòng dân”, là nguồn lực nội sinh không gì thay thế được. 

Cũng mừng là Ông Trịnh Văn Quyết đã xác định cho ngành Tuyên giáo - Dân vận “làm chủ không gian mạng là vấn đề sống còn”; phải bảo vệ vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng, xây dựng đội ngũ cán bộ “tâm trong, trí sáng, bút sắc”, gần dân, hiểu dân, nói dân hiểu, làm dân tin. Đối với lĩnh vực Văn hoá, Văn nghệ, Xuất bản, Ông Trịnh Văn Quyết yêu cầu siết chặt kỷ cương, xử lý nghiêm sai phạm, không để tái diễn sản phẩm sai về quan điểm, đường lối, lệch chuẩn về văn hóa, thẩm mỹ.

Nhân dân hy vọng ở Trưởng Ban Tuyên giáo - Dân vận Trung ương sẽ làm tốt vai trò tư lệnh ngành trong thời gian tới. Mong Ông nói đi đôi với làm, làm đến nơi đến chốn; đi sát cuộc sống nắm chắc tình hình, dẫn dắt dư luận, đấu tranh kiên quyết với các thù địch trong lĩnh vực chính trị tư tưởng, chống “Diễn biến hoà bình” bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng và sự sống còn của chế độ./.
QV-ST!

VÌ SAO CHỈ CÓ BÁO CÔNG AN NHÂN DÂN LÊN TIẾNG?

     Dư luận xã hội rất đồng tình trước bài viết trên Báo Công an Nhân Dân của Tiến sĩ Lê Thế Cương đã thẳng thắn phê phán Nguyễn Thành Nam tác giả cuốn sách “Chuyện với Thanh” không thể nhân danh “Phản biện”, “Khai phóng” để xuyên tạc lịch sử, lãnh tụ. Đây là quan điểm của Ngành Công An về vụ việc này trước công luận để bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng và Tư tưởng Hồ Chí Minh. Không một ai có thể xuyên tạc lịch sử, xúc phạm Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.

Rất tiếc, dư luận xã hội vẫn trông chờ tiếng nói của Báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Việt Nam sau cáo lỗi, gỡ bài ca ngợi cuốn sách “Chuyện với Thanh” của Nguyễn Thành Nam đến nay vẫn chưa có động thái tích cực nào, khiến dư luận cảm thấy khó hiểu!

Báo Quân Đội Nhân Dân gần đây có bài của tác giả Nguyên Thanh như muốn giảm nhẹ tội cho Nguyễn Thành Nam, sau khi dư luận xã hội phản đối đã chỉnh sửa một số từ, bỏ một vài đoạn nhưng dư luận vẫn không hài lòng về ứng xử của Ban Biên tập báo Quân Đội Nhân Dân. 

Cục Xuất bản, In ấn và Phát hành kết luận cuốn sách “Chuyện với Thanh” do Nhà Xuất bản Hội Nhà Văn Việt Nam xuất bản “có nội dung vi phạm rất nghiêm trọng” đã xử phạt hành chính buộc thu hồi cuốn sách này. Tuy nhiên đây mới chỉ là hình thức xử lý hành chính trên lĩnh vực xuất bản, phát hành. Còn hành vi của Nguyễn Thành Nam xuyên tạc lịch sử, xúc phạm Chủ tịch Hồ Chí Minh mà thực chất là tấn công vào hệ tư tưởng Hồ Chí Minh, nền tảng tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam phải bị lên án không chỉ Báo Công an Nhân Dân và dư luận xã hội mà cần tiếng nói trên các phương tiện truyền thông của Đảng, Quân Đội và các tổ chức chính trị xã hội. 

Tội của Nguyễn Thành Nam phải được các cơ quan bảo vệ pháp luật truy cứu trách nhiệm hình sự./.


QV-ST!

GIÁO DỤC KHAI PHÓNG - NGUY CƠ NỀN TẢNG TƯ TƯỞNG CỦA ĐẢNG MẤT CƠ SỞ TỒN TẠI HIỆN THỰC TRONG THẾ HỆ TRẺ!

     Nền tảng tư tưởng của Đảng chỉ có thể tồn tại hiện thực trong thế hệ trẻ khi được thấm nhuần trở thành hạt nhân thế giới quan, nhân sinh quan thông qua quá trình giáo dục, bồi dưỡng mục tiêu lý tưởng cách mạng từ trên ghế nhà trường.

Chuyển hóa nền giáo dục và đào tạo xã hội chủ nghĩa là mục tiêu trong chiến lược “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch nhằm xóa bỏ thành quả cách mạng Việt Nam. Thực chất, đây là “cách mạng trắng” nhằm làm phai nhạt ý thức hệ, làm suy yếu nền tảng tư tưởng của Đảng và cắt đứt sự tiếp nối sự nghiệp cách mạng đối với thế hệ trẻ. Vì vậy, đấu tranh làm thất bại chiến lược này trong lĩnh vực giáo dục và đào tạo có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với việc bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng và bảo đảm sự kế tục sự nghiệp cách mạng của các thế hệ Việt Nam.

Giáo dục khai phóng – nguy cơ nền tảng tư tưởng của đảng mất cơ cở tồn tại hiện thực trong thế hệ trẻ

Để triển khai chiến lược “diễn biến hòa bình”, hay còn gọi là “cách mạng trắng” (White Revolution) trong lĩnh vực giáo dục và đào tạo ở nước ta, các thế lực chống phá sử dụng nhiều thủ đoạn với mức độ công khai và tinh vi khác nhau. Trên các kênh báo chí, truyền thông trái chiều và mạng xã hội, những hiện tượng tiêu cực nảy sinh trong hoạt động giáo dục và đào tạo như tuyển sinh, thi cử, quan hệ đồng nghiệp, bạo lực học đường… thường bị chúng lợi dụng, thổi phồng, xuyên tạc nhằm bôi nhọ bản chất của nền giáo dục Việt Nam. Từ các vụ việc cá biệt, chúng quy kết rằng mọi hạn chế của giáo dục đều bắt nguồn từ việc áp đặt quan điểm chính trị, qua đó phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà nước đối với lĩnh vực giáo dục và đào tạo. Đây là thủ đoạn khá lộ liễu, dễ bị nhận diện và vô hiệu hóa khi các sai phạm được xử lý nghiêm minh, kịp thời, đồng thời các hành vi lợi dụng để xuyên tạc, chống phá bị ngăn chặn bằng các biện pháp hành chính và pháp luật.

 Tinh vi và nguy hiểm hơn là việc lợi dụng, cổ xúy cái gọi là “giáo dục khai phóng” để từng bước chuyển hóa nền giáo dục xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Dưới danh nghĩa đổi mới, hội nhập và tự do học thuật, các thế lực thù địch tìm cách truyền bá những quan điểm giáo dục xa rời định hướng xã hội chủ nghĩa, từng bước hình thành cái gọi là “nền giáo dục khai phóng” nhằm làm suy giảm vai trò định hướng chính trị, tư tưởng của giáo dục, qua đó thực hiện mục tiêu “diễn biến hòa bình”, “cách mạng trắng” trong lĩnh vực giáo dục và đào tạo.

“Giáo dục khai phóng” (Liberal Education) có nguồn gốc từ triết học Hy Lạp – La Mã cổ đại và phát triển qua nhiều giai đoạn lịch sử như một trào lưu tư tưởng về giáo dục. Bên cạnh những giá trị tích cực như đề cao tự do tư tưởng, chống tư tưởng chuyên chế và khuyến khích phát triển tư duy phản biện trong nhận thức chân lý, bản thân mô hình này cũng chứa đựng nhiều yếu tố gây tranh luận, như khuynh hướng tuyệt đối hóa tự do cá nhân, cổ súy chủ nghĩa hoài nghi và quan niệm giáo dục đứng ngoài chính trị. Xét từ nền tảng tư tưởng và mục tiêu giáo dục, “giáo dục khai phóng” có sự khác biệt căn bản với nền giáo dục Việt Nam hiện nay. Điều 3, khoản 1, Luật Giáo dục năm 2019 khẳng định: nền giáo dục Việt Nam là nền giáo dục xã hội chủ nghĩa, có tính nhân dân, dân tộc, khoa học, hiện đại, lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng.

 Trên thực tế, việc lợi dụng tư tưởng “giáo dục khai phóng” để từng bước làm thay đổi nền giáo dục truyền thống và định hướng chính trị không chỉ được đặt ra đối với Việt Nam mà đã xuất hiện ở nhiều quốc gia có thể chế chính trị khác biệt. Theo quan điểm này, “giáo dục khai phóng” được xem là một trong những yếu tố tác động đến các phong trào biểu tình, bạo loạn và bất ổn xã hội tại một số quốc gia như Trung Quốc với “Sự kiện Thiên An Môn” năm 1989, Bangladesh với làn sóng biểu tình năm 2024 (còn gọi là Cách mạng tháng Bảy), Nepal năm 2025, cũng như nhiều cuộc bãi khóa, biểu tình của học sinh, sinh viên ở các nước khác. Ngay tại nhiều quốc gia phương Tây, những tranh luận về hệ quả của mô hình giáo dục này cũng gắn với các phong trào phản đối chính sách giáo dục và những biến đổi về giá trị văn hóa, đạo đức truyền thống. Từ đó, ở nhiều nơi đã xuất hiện những quan điểm phê phán hoặc phản đối mô hình “giáo dục khai phóng” do lo ngại các tác động tiêu cực đối với ổn định chính trị, xã hội và hệ giá trị văn hóa truyền thống.

Đối với Việt Nam, các thế lực thù địch bị cho là đã lợi dụng những yếu tố tiêu cực của “giáo dục khai phóng” để phục vụ chiến lược “diễn biến hòa bình”, “cách mạng trắng”, từng bước tác động vào nền tảng tư tưởng của Đảng trong lĩnh vực giáo dục và đào tạo. Dưới các khẩu hiệu như “tự do học thuật”, “tự do tư tưởng”, “cách nhìn đa chiều”, “phát triển tư duy phản biện”…, họ tìm cách phủ nhận hoặc làm suy giảm các giá trị truyền thống của gia đình, dân tộc và cách mạng; làm phai nhạt lòng yêu nước xã hội chủ nghĩa, tinh thần tự tôn, tự hào dân tộc, từ đó hướng một bộ phận học sinh, sinh viên đến tư tưởng bất đồng chính kiến, cực đoan và chống đối thể chế. Để thực hiện mục tiêu này, các đối tượng chống phá lợi dụng quá trình mở cửa, hội nhập và hợp tác quốc tế trong giáo dục, đồng thời móc nối với những cá nhân có biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, nhằm tác động vào các khâu của quá trình đổi mới giáo dục và đào tạo. Những thủ đoạn này được triển khai dưới nhiều hình thức khác nhau, trong đó nổi bật là các phương thức sau đây:

Một là, tác động làm thay đổi triết lý giáo dục từ truyền thống dân tộc và triết lý giáo dục xã hội chủ nghĩa sang triết lý “giáo dục khai phóng”.
  
“Tiên học lễ, hậu học văn” là triết lý giáo dục truyền thống cốt lõi của dân tộc Việt Nam, đề cao việc tu dưỡng đạo đức, rèn luyện nhân cách và chuẩn mực ứng xử làm nền tảng trước khi tiếp thu tri thức. Kế thừa và phát triển truyền thống đó, triết lý giáo dục xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam được xây dựng trên nền tảng chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, hướng tới mục tiêu đào tạo con người phát triển toàn diện về đức, trí, thể, mỹ, đáp ứng yêu cầu xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa.

Theo quan điểm này, các thế lực tiến hành “diễn biến hòa bình”, “cách mạng trắng” đang tìm cách từng bước thay thế triết lý giáo dục truyền thống và triết lý giáo dục xã hội chủ nghĩa bằng triết lý “giáo dục khai phóng”. Thực tế, tại một số cơ sở đào tạo, khẩu hiệu “Tiên học lễ, hậu học văn” đã được thay bằng các phương châm như “Toàn diện - Khai phóng”, “Nhân văn - Khai phóng - Sáng tạo”… Qua đó, từng bước định hình mô hình giáo dục đề cao chủ nghĩa cá nhân, làm giảm vai trò của chủ nghĩa tập thể, chuyển từ quan niệm công dân gắn với quốc gia, dân tộc sang “công dân toàn cầu”, từ đó tác động đến định hướng tư tưởng và hệ giá trị của người học.

Sự chuyển đổi này còn được thể hiện qua việc thay đổi các biểu tượng giáo dục trong nhà trường. Theo đó, hình tượng các danh nhân văn hóa, nhà giáo dục có nhiều đóng góp cho dân tộc như Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Lê Quý Đôn… dần bị thay thế hoặc giảm vị trí biểu tượng, trong khi xuất hiện những biểu tượng mới được cho là xa lạ với truyền thống giáo dục Việt Nam. Theo quan điểm của tác giả, việc xây dựng biểu tượng “Nữ thần Khai sáng” tại Trường Đại học Tân Tạo xã Đức Hòa, Tây Ninh là một biểu hiện đáng chú ý của xu hướng này, đặt ra yêu cầu cần nghiên cứu, đánh giá khách quan về tác động đối với bản sắc và định hướng của nền giáo dục Việt Nam.

Hai là, từ việc từng bước thay đổi triết lý và mục tiêu giáo dục, các thế lực chống phá tiếp tục tác động những yếu tố tiêu cực của “giáo dục khai phóng” vào toàn bộ quá trình đổi mới giáo dục, từ chương trình, nội dung, phương pháp dạy học đến kiểm tra, đánh giá, trong đó trọng tâm là nội dung giảng dạy, phương pháp truyền thụ và thi cử.

Về nội dung giảng dạy, lợi dụng chủ trương đổi mới giáo dục và đào tạo, các đối tượng chống phá tìm cách tác động làm cắt giảm nội dung và thời lượng các môn khoa học xã hội và nhân văn, nhất là lịch sử, giáo dục chính trị (giáo dục công dân) và ngữ văn, đặc biệt là bộ phận văn học cách mạng. Theo quan điểm của tác giả, quá trình đổi mới sách giáo khoa phổ thông với việc đồng thời tồn tại nhiều bộ sách do các hội đồng khác nhau biên soạn đã bộc lộ những vấn đề cần được xem xét. Có thể trước hết xuất phát từ những hạn chế về nhận thức chính trị trong quá trình xây dựng chương trình, song cũng không loại trừ khả năng có sự tác động từ bên ngoài hoặc sự tham gia của một số cá nhân có biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong quá trình lựa chọn nội dung đưa vào sách giáo khoa.

Thực tế cho thấy, một số nội dung được cho là có ý nghĩa giáo dục truyền thống đã không còn xuất hiện hoặc giảm vị trí trong chương trình mới. Chẳng hạn, 5 điều Bác Hồ dạy và một số bài thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh về lịch sử dân tộc không còn trong sách giáo khoa tiểu học; môn Lịch sử từng được bố trí là môn học lựa chọn ở một số cấp học; nhiều tác phẩm thuộc dòng văn học cách mạng trong chương trình Ngữ văn được tinh giản, làm giảm vai trò chủ lưu của mạch văn học này. Đồng thời, dư luận cũng từng đặt vấn đề về thành phần một số hội đồng biên soạn sách giáo khoa, trong đó có những cá nhân từng tham gia các kiến nghị liên quan đến sửa đổi Điều 4 Hiến pháp năm 2013, từ đó làm dấy lên những tranh luận về định hướng chính trị trong quá trình đổi mới giáo dục.

Cùng với việc điều chỉnh cơ cấu nội dung, theo quan điểm của tác giả, các thế lực chống phá còn tìm cách đưa vào chương trình những tác phẩm hoặc quan điểm còn nhiều tranh luận về lịch sử và chiến tranh cách mạng. Thông qua chủ trương đa dạng hóa sách giáo khoa, các ấn phẩm mang tư tưởng khác với quan điểm chính thống được quảng bá rộng rãi, từng bước tạo dư luận, vận động để đưa vào chương trình giáo dục phổ thông. Trường hợp tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh được xem là một ví dụ điển hình. Theo cách nhìn này, tác phẩm sử dụng hình thức hư cấu, góc nhìn cá nhân và cách tiếp cận đa chiều đối với chiến tranh, từ đó bị cho là làm giảm tính chính nghĩa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, gây tranh luận về hình tượng người lính cách mạng và cách diễn giải lịch sử. Việc giới thiệu tác giả ở cấp trung học cơ sở và đưa trích đoạn tác phẩm vào chương trình trung học phổ thông được nhìn nhận là lộ trình từng bước mở rộng ảnh hưởng của cách tiếp cận này đối với nhận thức của học sinh.

Về phương pháp truyền thụ - lĩnh hội, các thế lực chống phá phê phán phương pháp giảng dạy truyền thống là cứng nhắc, giáo điều, coi người học chỉ tiếp nhận tri thức một chiều, từ đó cổ súy áp dụng phương pháp của “giáo dục khai phóng”, nổi bật là phương pháp “đối thoại”. Đây là phương pháp có nguồn gốc từ triết học Hy Lạp cổ đại, còn gọi là phương pháp Socrates (Socratic Method), dựa trên việc đặt câu hỏi liên tục để dẫn dắt người học khám phá vấn đề. Theo quan điểm của tác giả, khi được vận dụng trong một số hoạt động giáo dục ở nước ta, phương pháp này có thể bị lợi dụng để dẫn dắt người học từ nghi vấn đến hình thành những mâu thuẫn mang tính hình thức, qua đó phủ định những tri thức đã được xác lập. Để tăng sức tác động, phương pháp “đối thoại khai phóng” còn được kết hợp với các cách tiếp cận như “đa chiều”, “giải thiêng”, từng bước gieo rắc chủ nghĩa tương đối và chủ nghĩa hoài nghi. Hệ quả là làm xuất hiện tâm lý hoài nghi đối với các giá trị lịch sử, cách mạng, biểu tượng anh hùng dân tộc, từ đó ảnh hưởng đến niềm tin vào chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước.

Về kiểm tra, thi cử, theo quan điểm của tác giả, tư tưởng “giáo dục khai phóng” đã từng bước được phản ánh trong cách xây dựng đề thi, tiểu luận và hình thức đánh giá ở một số môn khoa học xã hội. Tác giả dẫn chứng kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông năm 2026, trong đó đáp án môn Ngữ văn nêu nội dung “xây dựng nền giáo dục khai phóng, sáng tạo…”. Từ đó đặt vấn đề liệu cách diễn đạt này có hàm ý định hướng xây dựng “giáo dục khai phóng” như một mô hình giáo dục thay thế nền giáo dục xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.

Cũng theo quan điểm của tác giả, việc sử dụng đoạn trích từ tác phẩm Code và Cat của Phan Tuấn trong đề thi Ngữ văn tốt nghiệp trung học phổ thông năm 2026 là một biểu hiện cần được xem xét. Tác giả cho rằng đây là người có nhiều phát ngôn gây tranh luận liên quan đến lịch sử, lãnh tụ cách mạng và thể chế chính trị; đồng thời nhận định các câu hỏi còn lại của đề thi cũng thể hiện cách tiếp cận mang tinh thần “khai phóng”, cần được đánh giá thận trọng về tác động đối với định hướng giáo dục.

Những thủ đoạn tác động các yếu tố tiêu cực của triết lý “giáo dục khai phóng” vào các khâu của quá trình đổi mới giáo dục và đào tạo thực chất là sự lợi dụng quy luật nhận thức thông qua quá trình truyền thụ - lĩnh hội để từng bước đưa những quan điểm lệch chuẩn vào nhận thức của người học. Mục tiêu của chúng là làm phai nhạt niềm tin của thế hệ trẻ đối với nền tảng tư tưởng của Đảng, chủ trương, đường lối của Đảng và chính sách, pháp luật của Nhà nước ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Đây là thủ đoạn tinh vi và nguy hiểm, nhằm từng bước làm suy giảm sức sống, làm xói mòn cơ sở tồn tại hiện thực của nền tảng tư tưởng của Đảng trong các thế hệ kế tục sự nghiệp cách mạng.

Sinh thời, trong Di chúc, Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn: “Bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau là một việc rất quan trọng và rất cần thiết.” Lời căn dặn của Người có ý nghĩa chiến lược đối với sự nghiệp cách mạng Việt Nam. Để thực hiện nhiệm vụ đó, yêu cầu cốt lõi là phải thông qua giáo dục và đào tạo làm cho nền tảng tư tưởng của Đảng thấm sâu vào nhận thức, trở thành hạt nhân của thế giới quan, nhân sinh quan, lý tưởng và lẽ sống của các thế hệ trẻ, bảo đảm sự kế tục vững chắc sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Trên đây là một cách tiếp cận nhằm nhận diện thủ đoạn lợi dụng “giáo dục khai phóng” trong chiến lược “diễn biến hòa bình”, “cách mạng trắng” để phá hoại nền tảng tư tưởng của Đảng, từng bước làm chệch hướng nền giáo dục và đào tạo xã hội chủ nghĩa ở nước ta. Để đấu tranh làm thất bại thủ đoạn tinh vi này, cần tập trung thực hiện tốt một số giải pháp sau:

Một là, nâng cao nhận thức về tầm quan trọng của nhiệm vụ bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng trong lĩnh vực giáo dục và đào tạo trước âm mưu, thủ đoạn chuyển hóa nền giáo dục xã hội chủ nghĩa của các thế lực thù địch. Trong bối cảnh hiện nay, cần tăng cường cảnh giác, nhận diện đúng bản chất và phương thức lợi dụng “giáo dục khai phóng” với những biểu hiện, thủ đoạn ngày càng tinh vi; đẩy mạnh tuyên truyền, thống nhất nhận thức trong toàn Đảng, toàn dân và toàn ngành giáo dục; đồng thời kịp thời ban hành, triển khai đồng bộ các chủ trương, giải pháp và biện pháp phù hợp nhằm chủ động phòng ngừa, ngăn chặn, đấu tranh có hiệu quả.

Hai là, quán triệt và thực hiện nhất quán triết lý giáo dục truyền thống của dân tộc và triết lý giáo dục xã hội chủ nghĩa của Đảng trong toàn bộ quá trình đổi mới giáo dục và đào tạo. Trọng tâm là tiếp tục đổi mới chương trình, nội dung sách giáo khoa, nhất là ở bậc giáo dục phổ thông; đặc biệt chú trọng các môn Lịch sử, Ngữ văn và Giáo dục chính trị (Giáo dục công dân), bảo đảm tính khoa học, hiện đại, phù hợp thực tiễn, đồng thời giữ vững định hướng xã hội chủ nghĩa, không để các yếu tố tiêu cực của triết lý “giáo dục khai phóng” tác động làm chệch hướng mục tiêu giáo dục.

Ba là, chủ động xây dựng “sức đề kháng” cho nền giáo dục và đào tạo trước mọi âm mưu, thủ đoạn chống phá. Theo đó, cần tập trung xây dựng nền giáo dục và đào tạo vững mạnh theo tinh thần Đại hội XIV của Đảng và Nghị quyết số 71-NQ/TW ngày 22/8/2025 của Bộ Chính trị về đột phá phát triển giáo dục và đào tạo, hướng tới phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao. Trong đó, cần đặc biệt quan tâm xây dựng đội ngũ cán bộ quản lý và nhà giáo có đủ Tâm - Tầm - Trí, đáp ứng yêu cầu đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo; tăng cường sàng lọc, kiên quyết xử lý, đưa ra khỏi ngành những cán bộ, giáo viên có biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”; đồng thời không ngừng đổi mới nội dung, phương pháp và hình thức giáo dục, kịp thời khắc phục những bất cập, hạn chế trong thực tiễn để không tạo kẽ hở cho các thế lực thù địch lợi dụng chống phá, làm suy giảm niềm tin của thế hệ trẻ đối với Đảng và chế độ ngay từ môi trường nhà trường.

Trong bối cảnh các thế lực thù địch đẩy mạnh chiến lược “diễn biến hòa bình”, “cách mạng trắng”, giáo dục và đào tạo tiếp tục là một trọng điểm chống phá nhằm làm chệch hướng nền giáo dục xã hội chủ nghĩa và từng bước xói mòn nền tảng tư tưởng của Đảng. Việc lợi dụng những yếu tố tiêu cực của triết lý “giáo dục khai phóng” để tác động vào triết lý, mục tiêu, nội dung, phương pháp và quá trình đổi mới giáo dục là thủ đoạn tinh vi, lâu dài, cần được nhận diện đúng để chủ động đấu tranh, ngăn chặn. Vì vậy, kiên định triết lý giáo dục của Đảng, giữ vững định hướng xã hội chủ nghĩa, đồng thời xây dựng nền giáo dục tiên tiến, hiện đại trên nền tảng các giá trị dân tộc, chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh vừa là yêu cầu của đổi mới giáo dục, vừa là nhiệm vụ chiến lược trong bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng. Bảo vệ nền giáo dục xã hội chủ nghĩa là bảo vệ môi trường hình thành thế giới quan, nhân sinh quan, lý tưởng cách mạng của các thế hệ tương lai; qua đó giữ vững cơ sở tồn tại hiện thực và sức sống bền vững của nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo đảm sự kế tục sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa./.

Bài và ảnh Nguyên Hà!
QV-ST!

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: NHỮNG ĐIỀU LO LẮNG CỦA 7 CCB CHỐNG MỸ!

     Hôm nay tôi ở quê, biết tin bạn bè đồng đội đến thăm giao lưu. Trong đó có 5 người chúng tôi là thầy giáo cấp 2 một thời dạy học ở quê: Hoàng Kiền, Trần Đức Phu, Bùi Văn Đức, Mai Văn Đông, Nguyễn Quốc Huy, năm 1970 , 1971 đều vào chiến trường đánh Mỹ. Anh Phạm Đức Tiến đi bộ đội Hải quân từ năm 1963. Anh Lương Xuân Sơn cùng vào Trường Sơn trước tôi.

Ngồi kể chuyện chiến trường: Trường Sơn, Tây Nguyên, Củ Chi - Sài Gòn... Đều vô cùng ác liệt, hy sinh rất lớn, nhưng tinh thần ý chí rất cao.

Chúng tôi nói nhiều đến việc lật sử, nguỵ sử, đã đưa vào bộ sử 15 tập bỏ từ ngụy thay bằng Việt Nam Cộng Hòa...

Nói đến quyển rác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh", xuyên tạc bôi nhọ quân đội. Anh Đông và anh Đức đều chiến đấu trên chiến trường Tây Nguyên khẳng định những điều viết trong tiểu thuyết "Nỗi buồn chiến tranh" là xuyên tạc, bịa đặt, vu khống nhầm hạ uy tín Quân đội nhân dân Việt Nam, bộ đội Cụ Hồ.

Rồi bàn nhiều đến độc phẩm "Nói với Thanh" xuyên tạc về lịch sử, xuyên tạc , xúc phạm Bác Hồ một cách trắng trợn của Nguyễn Thành Nam - nguỵ sử.
Thế mà hai rác độc phẩm ấy được xuất bản được các tờ báo lớn ca ngợi, được đưa vào SGK, được giảng dậy cho sinh viên nhiều trường đại học. Cùng với đó là GD khai phóng đang mở ra với hướng đi lệch lạc. Tiến sỹ kinh tế học ở Mỹ về làm BTBGD tiên phong khai phóng…
Biểu hiện rõ ràng nhất là đề thi tốt nghiệp phổ thông trung học (cấp 3) năm nay.
Môn lịch sử bỏ từ nguỵ, công nhận Việt Nam cộng hoà, đúng là nguỵ sử đã chuyển sang nguỵ giáo dục.
Bài thơ đọc lên thật lủng củng
Đề thi văn: Trang web Spiderum có thành viên là Phan Tuấn viết sách Code và Cát xúc phạm lịch sử nước và Nhà nước Việt Nam.
Bộ giáo dục trích Code và Cát đưa vào đề thi môn văn tốt nghiệp trung học phổ thông 2026 này.
Chúng tôi đều cảm thấy diễn biến hoà bình diễn ra ở Liên Xô trước đây đang được các thế lực thù địch thực hiện chống phá ở nước ta trên lĩnh vực tư tưởng văn hoá. Đặc biệt âm mưu tiến hành cách mạng màu trong giáo dục.
Rồi đến dựng tượng "nữ thần khai phóng" rất đồ sộ.
Chẳng ai quản lý hay sao?
Hay cơ quan quản lý cho phép? 
Lạ kỳ!

Điều phản động nhất của bọn lật sử nguỵ sử là đòi công nhận Việt Nam cộng hoà, Việt Nam từ 1954 - 1975 có hai quốc gia. Coi cuộc kháng chiến CMCN vĩ đại của dân tộc ta là nội chiến, miền Bắc xâm lược miền Nam, Mỹ giúp VNCH chống VNDCCH xâm lược…

Tất cả đều cảm thấy lo lắng với những gì đang diễn ra. Niềm tin?

     Nhìn bài học của Liên Xô
     Thảo dân cũng thấy nỗi lo tăng dần
     Lên tiếng chống giặc nội xâm
     Để cho đất nước vững vàng đi lên./.



QV-ST!