Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: TỔNG THỐNG BELARUS KHUYÊN ARMENIA BÀI HỌC XƯƠNG MÁU - CẦN CẨN TRỌNG KHI CHỌN GIỮA NGA VÀ EU KHÔNG LẠI GIỐNG UKRAINE!

     Tổng thống Belarus Alexander Lukashenko cho biết người dân Armenia cần hết sức cẩn trọng khi lựa chọn giữa Nga và châu Âu để tránh lặp lại những gì đã xảy ra ở Ukraine.

"Do đó, trước khi đưa ra quyết định như vậy (lựa chọn giữa Liên minh Kinh tế Á Âu và Liên minh châu Âu), người dân Armenia cần suy nghĩ thật kỹ. Đó là điều duy nhất tôi kêu gọi họ làm. Người dân sẽ bày tỏ ý kiến của mình, và chúng tôi sẽ đồng ý với điều đó," nhà lãnh đạo Belarus nói trong cuộc phỏng vấn với nhà báo Pavel Zarubin của hãng tin Vesti.

Ông Lukashenko cũng lưu ý rằng các chính trị gia châu Âu đến Armenia không hứa hẹn điều gì cụ thể, mà chỉ trích Nga và Belarus.

Ngày 29 tháng 5, Tổng thống Nga Vladimir Putin tuyên bố rằng việc Armenia có thể rút khỏi Liên minh Kinh tế Á Âu (EAEU) sẽ dẫn đến những hậu quả kinh tế nghiêm trọng đối với nước cộng hòa này, bao gồm việc mất các ưu đãi thương mại, giá năng lượng tăng cao và những thay đổi trong điều kiện việc làm của công dân Armenia tại Nga.

Cuối tháng 5, Chủ tịch Duma Quốc gia Nga Vyacheslav Volodin gọi Thủ tướng Armenia Nikol Pashinyan là "thiếu đạo đức" vì sử dụng khí đốt giá rẻ của Nga trong bối cảnh những lời lẽ chống Nga. Đáp lại, Bộ Ngoại giao Nga đã thông báo cho Yerevan về khả năng hủy bỏ thỏa thuận cung cấp năng lượng miễn thuế./.


Theo Vedomosti.
QV-ST!

NẾU CÒN NHỮNG VIÊN ĐẠN CUỐI CÙNG CHÚNG TA SẼ NHẰM VÀO NHỮNG KẺ TRỞ CỜ BẤT NGHĨA LẪN BẤT TRUNG!

     Cả trăm triệu người dân Việt Nam đều biết rằng: để có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay, là xương máu trí tuệ của biết bao thế hệ cha anh.

 Trong bóng đêm nô lệ, người đi tìm ánh sáng cứu cả dân tộc thoát chết dưới gót giày thực dân tàn bạo là Nguyễn Ái Quốc, cũng chính người đã hy sinh trọn cả cuộc đời mình cho dân cho nước, cho dân tộc không mảy may một chút riêng tư.
"Thà hy sinh tất cả, nhất định không chịu mất nước, không chịu làm nô lệ", lời hiệu triệu ấy thấm vào máu, bừng lên trong huyết quản của mọi thế hệ con dân đất Việt. 

Trước cái chết dưới họng súng quân thù, những anh hùng liệt sỹ vẫn hô vang: "Hồ Chí Minh muôn năm, Việt Nam muôn năm...", dùng những giọt máu cuối cùng trước lúc hy sinh vẽ hình của Bác Hồ và hình hài Tổ quốc, trong những lá thư viết cho gia đình - người yêu hay bạn bè trước lúc ra trận đều nhắc đến Bác Hồ và Tổ quốc của mình mãi trong tim, bởi họ tin vào lý tưởng cao đẹp, tin vào sức sống mãnh liệt của một dân tộc đã từng có LS hơn bốn nghìn năm giữ nước và dựng nước và tinh thần yêu nước cùng sự tự tôn dân tộc cao cả không dễ bị khuất phục trước mọi kẻ thù dù chúng có hung bạo nhất quả đất này. 

Hơn 90 năm qua hình ảnh Đảng - Bác Hồ luôn hiện thân làm một, trong mọi hoạt động xây dựng đất nước cũng như ngoại giao quốc tế, được vận dụng rất đúng và rất trúng "dĩ bất biến, ứng vạn biến", bởi, niềm tin nguyên tắc này không thể tách rời, vậy bất cứ ai cố ý tách ra, đi ngược dòng chảy của cả dân tộc đều là kẻ phản bội lợi ích của quốc gia.Thật trớ trêu không ít kẻ khoác áo cộng sản, nhưng chúng lại đỏ vỏ đen lòng, mượn danh nhà khoa học, nhà nghiên cứu văn hoá - giáo dục... thậm chí có những kẻ quan chức to trong bộ máy công quyền chúng phản bội lời thề khi tuyên bố, bỏ đảng, hãm hại lý tưởng cao đẹp cả dân tộc đã dày công gây dựng, chúng cố tình xuyên tạc, bóp méo, bôi đen, đánh tráo khái niệm lịch sử, hòng phủ nhận công lao của đảng, giá trị thời đại Hồ Chí Minh; những kẻ phản bội, bán rẻ đất nước, đội giặc lên đầu, gọi giặc lên làm cha, hòng làm tha hoá chính nghĩa, chà đạp lên xương máu của biết bao thế hệ. đặc biệt nhóm 72 tất cả bọn họ đều bị những người yêu nước chính nghĩa vạch mặt, điểm tên, bóc phốt, phơi bày mọi âm mưu thủ đoạn, mặc chúng dùng đủ chiêu trò, lắm thủ đoạn nhưng không thể qua mắt nhân dân. 

Kỳ lạ thay, ngạc nhiên chưa? một số kẻ càng bị lên án, lại càng được xuất hiện trong những chương trình thời sự VTV, các sự kiện quan trọng phát trên truyền hình quốc gia, để thuyết giáo đạo đức CM.... làm người dân bất bình, một việc làm, vừa như thách thức, vừa như hăm doạ những chiến sĩ kiên trung, cùng chính nghĩa và lẽ phải.Vậy ai đã thao túng, bảo kê, chống lưng cho họ ? hay sự lạc điệu cơ quan tuyên truyền họ đang ấu trĩ về chính trị?

Điều này khiến những người đấu tranh chính nghĩa, những người yêu nước, yêu chế độ này có chút hoài nghi, lăn tăn suy nghĩ lo cho sự an nguy của đất nước và chế độ. Tuy nhiên, đến lúc này, họ vẫn kiên quyết dũng cảm quyết không lùi bước, không nao núng, không từ bỏ trên mọi mặt trận trong đó trận chiến không tiếng súng không kém phần gay go và quyết liệt của mình, một cuộc đấu tranh “giai cấp”, chuyên chính vô sản với kẻ thù trong tình hình mới hiện nay, mặc dù dự báo cuộc chiến không ít gian nan, thậm chí chấp nhận những đe dọa, oan ức, sách nhiễu, tổn thương... 

Song lưới trời lồng lộng, điều gì đến và đã đến. Giờ đây mọi chuyện đã rõ, đối với những chiến sĩ quả cảm kiên trung với đảng, tận hiếu với dân và chế độ họ luôn ý thức rằng: Nếu còn những viên đạn cuối cùng, sẽ nhằm vào những kẻ trở cờ phản đảng "bất nghĩa lẫn bất trung"./.



QV-ST!

VỀ VIỆC VƯỢNG RÂU LÊN ANTV: BÀI CŨ ĐĂNG LẠI VẪN CÒN CÓC GIÁ TRỊ VỚI TÌNH HÌNH HIỆN NAY!

     Mấy hôm nay lùm xùm quanh vụ Vượng râu lên ANTV nhân vụ này có liên quan đến Vượng Râu khi bôi nhọ những thanh niên áo đỏ yêu nước thành lũ DLV vong bản, thậm chí là những con tinh trùng khuyết tật và một tờ báo.... thời đó cũng viết bài thóa mạ các TN áo đỏ chống lại đám rận và NoU giả danh yêu nước tại vườn hoa Lý Thái Tổ ngày 14/3/2018!

Hôm nay, lại có báo Lao động cũng tung hô Nguyễn Công Vượng một kẻ đang có âm mưu chống phá đất nước, ông TBT báo LĐ cũng giống TBT ...năm 2015, mù màu nhìn "gà hóa cuốc biến Cú thành Công" 

Xin đăng lại bài viết này của tôi năm 2018, vì vẫn còn giá nguyên trị ....trong tình hình hiện nay.

THƯ GỬI NGÀI TBT BÁO......

Tôi là Bố của cháu trong nhóm mà Ngài và các cộng sự của Ngài cho là “Vong ân bội nghĩa” ….Thưa Ngài! Hôm qua cháu nhà tôi đi học về, thấy cháu không vui, Tôi hỏi cháu thì được biết: Cháu sợ tôi buồn vì sau sự việc tại tượng đài Vua Lý Thái Tổ, báo của Ngài đăng bài, gọi các cháu và các bác Cựu chiến binh (CCB) là “Vong ân bội nghĩa”, báo còn hỏi thêm là: “không biết gia đình người thân nghĩ gì? Có thấy xấu hổ khi sinh ra các cháu không……”.? Tôi đã nói với cháu rằng: Bố biết cả rồi! Con không phải lo lắng. Bố sẽ gửi thư tới bác Tổng Biên tập để trả lời thắc mắc của báo.
 Nên hôm qua tôi đã mượn bàn phím, gõ mấy dòng gửi tới Ngài Tổng Biên tập.?

Thưa ngài! Vào ngày 14/3/2015 hôm đó, tôi không biết Ngài và cộng sự ở đâu trên Quả Đất này mà nhìn nhận sự việc một cách “không rõ màu” và đưa ra những nhận xét hàm hồ và đầy xúc phạm như vậy? Làm đến chức Tổng Biên tập thì chắc Ngài cũng hiểu rằng, khu vực Tượng đài Vua Lý Thái Tổ là không gian công cộng, là nơi tưởng niệm đức Vua Lý Thái Tổ. Xét về góc độ pháp lý, nếu các tổ chức, hội nhóm nào muốn tổ chức sự kiện thì phải có sự cho phép bằng văn bản của cơ quan quản lý, phải có người đại diện và chịu trách nhiệm về hoạt động của mình. Còn nếu không thì quyền tiếp cận và chiếm lĩnh không gian đó mọi người đều bình đẳng như nhau. Nếu ai đó mang một bó hoa đến nói là để “ Tưởng niệm Liệt sỹ Gạc Ma” thì tôi cũng có thể mang một cỗ xôi, con gà đến để tạ lễ nhà Vua đúng không?
Còn ở khía cạnh tục lễ, đạo nghĩa dân tộc. Nói như báo của Ngài, “Việc biết ơn tưởng nhớ đến các Anh hùng liệt sỹ (AHLS) là truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta”.

 Nhưng dân tộc ta từ xưa đến nay thờ cúng, tưởng niệm người đã khuất nói chung, các AHLS nói riêng đều phải đúng nơi, đúng chỗ, ở nơi trang nghiêm tôn kính nhất. Các AHLS có đài tưởng niệm riêng được đảng và nhà nước và nhân dân quan tâm, tri ân dành cho họ. Việc một nhóm người mà các Ngài gọi là “Người yêu nước” đặt hương hoa xuống chân tượng nhà Vua cách mấy thế kỷ để tưởng niệm các AHLS Gạc Ma là việc sai quy định là không đúng với đạo lễ, trái với đạo nghĩa, xúc phạm nhà Vua, coi thường anh linh các Liệt sĩ có phải không? 

Hơn nữa, nhóm người mà Ngài gọi là “Người yêu nước” kia họ mang theo những gì Ngài có biết? Thưa ngài, đó là các băng rôn khẩu hiệu có nội dung xuyên tạc sự hy sinh của các Liệt Sỹ tại Gạc Ma, bôi nhọ hình ảnh người chiến sĩ QĐNDVN, làm đau lòng thân nhân gia đình các Liệt Sỹ, ảnh hưởng đến tâm tư của các gia đình, cùng chiến sĩ đang làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ Quốc, họ chửi bới, vu khống lãnh đạo Đảng và Nhà nước, xúc phạm đến anh linh Chủ Tịch Hồ Chí Minh…….Như vậy, Cháu nhà tôi cùng các bạn và các bác CCB ngăn chặn một nhóm người có hành động trái quy định, không đúng nơi đúng chỗ, xuyên tạc sự hy sinh của các AHLS, những hành vi gây rối chống phá Đảng, chính quyền là đúng, phù hợp với chính sách toàn dân tham gia phòng chống tội phạm, đảm bảo an ninh trật tự và an toàn xã hội chứ có gì sai?

 Những hành động như vậy của các cháu xứng đáng được xã hội và người dân hoan nghênh phải coi đó là một hành vi yêu nước, yêu chế độ, một nghĩa cử rất đáng được khen ngợi cần được nhân rộng. Tại sao Ngài cùng các cộng sự lại gọi các cháu và các bác CCB là “Vong ơn bội nghĩa”?

Lương tâm của người làm báo khi viết bài Ngài cùng các cộng sự của Ngài có bao giờ tìm hiểu, có tự đặt câu hỏi: Tại sao các cháu tự nhận là (DLV)áo đỏ lại làm vậy, cái tên mà lũ người xấu đặt ra để miệt thị người yêu nước? Họ không tôn kính hay không muốn tưởng niệm các Anh hùng Liệt sĩ? Nếu các cháu không muốn thì sao họ lại mặc áo in hình cờ Tổ quốc? Họ vẫy cờ Đảng, cờ Tổ quốc với niềm tin yêu mãnh liệt vào Đảng, vào chế độ và tỏ rõ quyết tâm bảo vệ chế độ này. Họ mới chính là người yêu nước và tôn kính các Liệt sĩ hơn gấp vạn lần những kẻ cố giương biểu ngữ phản cảm trong một buổi được cho là tưởng niệm các Liệt sỹ mà lại có các nội dung, cùng với những lời lẽ vô cùng phản động! 

Vì chính các cháu đã ra tay ngăn cản hành động lợi dụng tưởng niệm Liệt sĩ để “Mưu cầu lợi ích cá nhân và những kẻ đầu cơ chính trị” của nhóm người đang mang danh dân chủ giả hiệu, chống đối chính quyền, phản lại dân tộc. Chính bọn họ(NO-U)và người làm báo hồ đồ, vô trách nhiệm như Ngài và các cộng sự mới là những kẻ xúc phạm đến anh linh các Liệt sĩ chứ không phải là các cháu DLV áo đỏ dũng cảm! Các cháu DLV họ cũng là Nhân dân, họ có nhãn quan cùng ý thức chính trị, họ có quyền lên tiếng với cái xấu, có quyền hành động khi cái ác đã được xác nhận! Nếu không có họ những DLV Nhân dân dũng cảm thì liệu ai sẽ chống lại các luận điệu xuyên tạc? Các nhà làm báo CM mà vô chính trị như các Ngài liệu có làm nổi không? Viết báo mà hồ đồ, thiếu trách nhiệm, không tìm hiểu rõ vấn đề nhìn "gà hóa cuốc, biến Cú thành Công", xúc phạm danh dự, làm tổn hại đến lòng yêu nước của biết bao con người nhiệt huyết là các thanh niên được cho là các DLV đang đại diện cho tiếng nói và hành động của những người dân yêu nước chân chính.

 Sự việc ngày 14/3/2015 Ai là người yêu nước, ai là kẻ chống phá chính quyền đã quá rõ như ban ngày, nghề làm báo(họ) cứ như “Mù mầu” không phân biệt nổi “Trắng đen” dù vô tình hay hữu ý người làm báo như Ngài cùng cộng sự đã và đang “Nối giáo cho giặc”quảng bá công khai cho chúng trên hệ thống truyền thông Nhà nước, họ cố tình vùi dập, xúc phạm đến các thanh niên yêu nước trong sáng, một cách không thương tiếc trong sự vô trách nhiệm của nghề làm báo, cùng các cơ quan tuyên giáo, quản lý báo chí và cả những người có trách nhiệm.

 Ngài có biết người ta thường nói “Kẻ thù chê ta là ta đang làm đúng, kẻ thù khen ta là ta đang làm sai” nay, sự lầm lẫn tai hại của Ngài cùng cộng sự được các báo phản động trong nước như Dân làm báo, Quan làm báo…….và nước ngoài nhất là mấy tờ lá cải BBC, RFA, RFI, ĐÀN CHIM VIỆT, TTXVA……. Chớp thời cơ khai thác, chúng đang hả hê, tung hô Ngài, khen Ngài cùng cộng sự hết lời, bởi cách làm báo,“Đổi trắng thành đen, biến phải thành trái, biến xấu thành tốt, biến bọn phản động thành “Người yêu nước”của các Ngài cũng giống như cách làm báo của họ.

Khi gọi các hành động của các bác CCB và các cháu Sinh viên được gọi là DLV là “Vong ơn bội nghĩa”, thì xin hỏi Ngài: Khi một số kẻ đu tường nhảy vào đại sứ quán các nước Úc, Mỹ, Canada, Nauy để “dâng sớ” yêu cầu các nước này gây áp lực lên nhà nước đòi bỏ một số điều luật. Một hành động chà đạp lên giá trị Tối Thượng của một Quốc gia, một thứ mà hàng triệu đồng bào, chiến sĩ phải đổ xương máu để dành lại. Khi đó các “Chiến sĩ trên mặt trận văn hoá tư tưởng” các nhà báo Cách mạng như Ngài ở đâu? Mà chỉ thấy các cháu DLV áo đỏ ngăn cản họ?

Xin hỏi Ngài: khi cháu Phương Uyên nghe lời lời kẻ xấu, chế tạo bom để phá tượng đài Bác Hồ, sản xuất cờ ba sọc, biểu tượng của những kẻ ôm chân ngoại bang bắn vào đồng bào chiến sĩ, bị bắt và xử án công khai, tại sao Ngài và cộng sự lại không lên tiếng? Tại sao im thin thít vậy….??? Phải chăng Ngài và các cộng sự cho rằng những hành động đó không vô ơn, không phản quốc? Các Ngài sợ? Hay vì một lý do nào đó không thể mở miệng ra được? Ngài cho tôi biết lý do được không?

Là bậc làm Cha, làm Mẹ, tôi chỉ sợ các cháu cuồng si với các ngôi sao xa lạ, say sưa với những văn hoá ngoại lai, sợ các cháu ăn phải “Bánh vẽ”, sợ các cháu nhận vài đồng đô la của những kẻ đã từng ôm chân ngoại bang, bán rẻ lương tâm phản bội Tổ quốc, Nhân dân, làm xấu hổ với tổ tiên dòng họ, có lỗi với cha anh, với các Anh hùng liệt sỹ. 

Còn giờ thấy các cháu biết phản ứng trước những kẻ lợi dụng xương máu các AHLS nhằm mục đích xấu, các cháu biết phân biệt phải trái, trắng đen, biết đấu tranh chống lại các luận điệu xuyên tạc của các thế lực đen tối, góp phần giữ bình yên cho đất nước là tôi thấy vui. Tôi không xấu hổ khi sinh ra cháu, tôi ủng hộ việc làm của các cháu. Tôi tự hào khi cháu được gọi là DLV.

  Khi báo của Ngài Giật tít“Những kẻ vong ơn bội nghĩa” họ là ai? Xin được trả lời: Họ chính là những kẻ phản động cùng hạng “bồi bút” mất nhân cách đã phản bội nền báo chí Cách mạng, phản bội lại Tổ quốc, Nhân dân và sự thật”, Đó là câu trả lời của tôi dành cho Ngài, cùng các cộng sự và “đối tác” của Ngài. 
Xin được hồi âm ý kiến của Ngài bằng chính tờ báo GDVN mà Ngài đang là Tổng biên tập.

        Mời các bạn xem clip các cháu thanh niên cờ đỏ(DLV) yêu nước, dũng cảm đối đầu bọn phản động tại vườn hoa Lý Thái Tổ ngày 14/3/2015./.
https://www.youtube.com/watch?v=GXAu5FCE72A
 
Xin chào Ngài 
Người gõ thư: Bố của cháu DLV.

QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: PHẢI THỰC HIỆN ĐẠO ĐỨC CỦA NGƯỜI QUÂN NHÂN CÁCH MẠNG “CẦN, KIỆM, LIÊM, CHÍNH NHƯ THẾ NÀO”?

     Ngày 25-10-1951, Chủ tịch Hồ Chí Minh nói chuyện tại Trường Chính trị trung cấp Quân đội. Khi nói về Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Người nhấn mạnh: “Cần, Kiệm, Liêm, Chính của ta là đạo đức của người quân nhân cách mạng. Các chú phải thực hiện đạo đức đó”.

Cùng với việc nêu rõ tầm quan trọng của việc thực hiện Cần, Kiệm, Liêm, Chính trong đạo đức quân nhân cách mạng, Chủ tịch Hồ Chí Minh còn phân tích, nhấn mạnh, hướng dẫn việc thực hiện như thế nào cho chặt chẽ nhất, hiệu quả nhất, nêu rõ trách nhiệm của mọi quân nhân cũng như của đội ngũ cán bộ.

Về đức tính Cần, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhắc nhở: nếu quân nhân cách mạng, cán bộ quân đội “cả ngày các chú chỉ hùng hục làm việc của mình” thì cũng chưa thực hiện được chữ Cần, mà còn phải, “dạy cho bộ đội chăm chỉ học tập chính trị, quân sự để giết được nhiều giặc” và “khuyến khích và giúp đỡ nhân dân tăng gia sản xuất, phục vụ tiền tuyến” thì khi đó mới trọn vẹn được đức tính Cần.

Đối với đức tính Kiệm, Chủ tịch Hồ Chí Minh nêu rõ: “Không tiêu hoang phí tiền riêng của các chú cũng chưa phải là Kiệm”. Theo Người, “Các chú còn phải biết tiết kiệm của công, dạy cho bộ đội biết tiết kiệm của công, thì mới thật là Liêm”.

Chủ tịch Hồ Chí Minh nhắc nhở quân nhân cách mạng, cán bộ Quân đội: nếu không lấy của công làm của tư, không lấy chiến lợi phẩm về cho gia đình bè bạn của mình thì “mới chỉ là Liêm một nửa”. Muốn thật là Liêm thì còn phải “dạy cho bộ đội và khuyến khích nhân dân không lấy của công, không lấy chiến lợi phẩm làm của riêng”. 

Với đức tính Chính của quân nhân cách mạng, cán bộ Quân đội, Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng nêu rất ngắn gọn, cụ thể. Người yêu cầu: “Phải quý trọng tất cả mọi công việc và của cải của Chính phủ”. Người nêu thí dụ: Đi đường thấy sợi dây thép đổ mà dựng lên là Chính, không dựng lên là không Chính, không chấp hành mệnh lệnh cũng là không Chính.

Hơn 80 năm qua, các thế hệ quân nhân cách mạng, cán bộ quân đội dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng, sự tin tưởng, yêu thương, đùm bọc, giúp đỡ của nhân dân, trong mọi thời kỳ, mọi hoàn cảnh, kháng chiến cũng như kiến quốc đều nỗ lực cố gắng rèn luyện phấn đấu thực hiện tốt đạo đức quân nhân cách mạng Cần, Kiệm, Liêm, Chính. Quân đội luôn huy động được sự đồng thuận, cố gắng của toàn quân cùng thực hiện tích cực, đồng bộ, chặt chẽ mối quan hệ biện chứng Cần, Kiệm, Liêm, Chính với các cuộc vận động, các phong trào thi đua, gắn với phòng, chống chủ nghĩa cá nhân, tham nhũng, lãng phí, tiêu cực để giữ gìn phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”. Tiêu biểu như gần đây, toàn quân đã triển khai thực hiện sâu rộng Nghị quyết số 847-NQ/QUTW ngày 28-12-2021 của Quân ủy Trung ương về phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, kiên quyết chống chủ nghĩa cá nhân trong tình hình mới. Một trong những nội dung quan trọng của Nghị quyết là xây dựng Cần, Kiệm, Liêm, Chính, chí công vô tư đã được thực hiện nghiêm túc với trách nhiệm cao của cán bộ, đảng viên và quần chúng trong toàn quân, trước hết là đội ngũ cấp ủy viên, cán bộ chủ trì các cấp. Nhờ vậy, đã góp phần để Quân đội ta không ngừng trưởng thành, lớn mạnh, là đội quân có sức mạnh vô địch, bách chiến, bách thắng, luôn luôn xứng danh “Bộ đội Cụ Hồ”. Quân đội cũng luôn là lực lượng xung kích, đấu tranh có hiệu quả trong việc bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch. Các thế lực thù địch cố tình bịa đặt, xuyên tạc, vu cáo về phẩm chất đạo đức, sự trung thành với Tổ quốc, với Đảng, Nhà nước và nhân dân, những cống hiến hy sinh của “Bộ đội Cụ Hồ”. Nhưng bản chất, truyền thống tốt đẹp, trong đó có đạo đức Cần, Kiệm, Liêm, Chính, sự rèn luyện, phấn đấu không ngừng nghỉ, tinh thần cống hiến hy sinh to lớn của người quân nhân cách mạng, của các thế hệ “Bộ đội Cụ Hồ” đã bác bỏ hoàn toàn sự chống phá của các thế lực thù địch.

Bước vào kỷ nguyên phát triển mới của đất nước, cùng với toàn Đảng, toàn dân, Quân đội nhân dân Việt Nam đã và đang khẩn trương, sôi nổi cùng với toàn Đảng, toàn dân thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV. Đảng, Nhà nước và nhân dân tin tưởng, kỳ vọng Quân đội tiếp tục là lực lượng tiên phong, gương mẫu, nói đi đôi với làm, xứng đáng là tấm gương tiêu biểu cho việc thực hiện nghị quyết của Đảng trong toàn Đảng cũng như toàn xã hội. Muốn vậy, một trong những giải pháp quan trọng đặt ra là Quân đội phải thật sự Cần, Kiệm, Liêm, Chính, mẫu mực về bản lĩnh chính trị, tinh thần hành động, kỷ luật, hiệu quả công tác và chất lượng tổ chức thực hiện nghị quyết của Đảng.

Để thực hiện thắng lợi mục tiêu, nhiệm vụ của mình, một trong những yêu cầu, giải pháp quan trọng đặt ra là cán bộ, chiến sĩ toàn quân cần đoàn kết nhất trí thực hiện đồng bộ, hiệu quả các cuộc vận động, phong trào thi đua quyết thắng với kết quả cao nhất. Cụ thể là tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh; phát huy truyền thống, cống hiến tài năng, xứng danh “Bộ đội Cụ Hồ” thời kỳ mới bằng sức mạnh của toàn quân, trong đó chú trọng đến phương châm: “Trên làm gương mẫu mực, dưới tích cực làm theo”.

Chúng ta hãy quyết liệt, khẩn trương, nghiêm túc thực hiện đúng chỉ đạo của đồng chí Tổng Bí thư Tô Lâm, Bí thư Quân ủy Trung ương về việc Quân đội thực hiện nghị quyết Đại hội Đảng. Yêu cầu đăt ra là kết quả thực hiện nghị quyết phải được đo bằng chuyển biến thực chất trong huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu, xây dựng đơn vị, chấp hành kỷ luật và niềm tin của nhân dân đối với Quân đội. Quân đội phải tiếp tục là lực lượng đi đầu trong hành động, gương mẫu trong kỷ luật, nói đi đôi với làm, làm đến đâu chắc đến đó, “quyết tâm gấp mười lần, hành động gấp trăm lần”; phải biến quyết tâm cao thành kết quả rõ ràng, hành động phải chắc, trúng và hiệu quả đến cùng. Đặc biệt, toàn quân phải đặc biệt coi trọng công tác chính trị, tư tưởng, xây dựng Đảng bộ Quân đội thật sự trong sạch, vững mạnh; giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng đối với Quân đội; giữ vững phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”; xây dựng Quân đội vững mạnh về chính trị, làm cơ sở để nâng cao chất lượng tổng hợp, sức mạnh chiến đấu, khả năng sẵn sàng chiến đấu, quản lý kỷ luật, xây dựng chính quy, đẩy mạnh chuyển đổi số và tiến lên hiện đại./.
QV-ST!

CHA ÔNG TA GIỮ NƯỚC: TƯỚNG LÊ ĐỨC ANH "NGƯỜI PHÁ THẾ TRẬN THẬP DIỆN MAI PHỤC"!

     Giữa những năm 80, tình hình đất nước vô cùng căng thẳng, ngột ngạt & nguy cấp.

Các nước XHCN anh em lâm vào khủng hoảng nghiêm trọng. Liên Xô cắt giảm viện trợ đến con số 0 vào 1985. Trung Quốc say sưa mặn nồng với cuộc tình Trung - Mỹ. Vòng vây cấm vận siết chặt đến ngạt thở.

Trong nước thì lạm phát lên đến 750%/năm. Nhân dân thiếu ăn, thiếu cả những mặt hàng cơ bản thiết yếu nhất. Bọn cơ hội, xét lại công khai ngóc đầu lên đòi "cải tổ tận gốc rễ". Quân đội căng mình trên cả 2 mặt trận với những hy sinh, tổn thất & sự chịu đựng vượt ngoài sức tưởng tượng thông thường.

Tình thế đó buộc phải tìm đường đột phá giải vây, thoát khỏi cô lập, cứu đất nước trước nguy cơ bị các thế lực phản động, bành trướng dìm chết rồi xâu xé, chia phần. Nhưng phá vây bằng cách nào đây? Thoát kiểu gì để vẫn giữ được phẩm giá Việt Nam? Vẫn tự lực tự cường & kiêu hãnh về nền độc lập, tự do?...

Thời đó, Thái Lan cực kỳ hung hãn, húng ch.ó & bố láo. Họ dâng vùng biên giới Thái - Cam cho Mỹ làm mật khu để huấn luyện cho 3 phái Kh'mer phản động & các tổ chức "Phục quốc" của tụi giẻ vàng lưu vong. Vũ khí Mỹ, tiền bạc phương Tây & tiềm lực Trung Quốc thì khỏi nói rồi. Khủng khiếp! Hễ 1 quả pháo ta bắn đi thì nó đáp lại 120 quả. Bộ đội f309, f7 (Quân đoàn 4) cởi trần đi đánh giặc. Vũ khí bộ binh chọi với mưa đạn & hỏa tiễn từ trực thăng Thái Lan... Tình thế nguy đến nỗi, Tổng bí thư, kiêm thủ tướng, kiêm Bộ trưởng quốc phòng CPC, Pen Sovann - đã âm mưu đảo chính để thoả hiệp với phương Tây.

Trước tình hình đó, chỉ có những trái tim bằng thép & trí tuệ siêu phàm mới có thể cứu vãn được bàn cờ vô cùng bất lợi.

Nguyên tắc: Không khoan nhượng, thỏa hiệp với bất cứ kẻ thù nào được đặt lên hàng đầu. Hội nhập, nhưng phải trên tư thế người mạnh mẽ. Làm bạn, với tư cách bình đẳng & cùng có lợi.

Với sự ủng hộ, hậu thuẫn của các đồng chí: Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Phạm Hùng, Võ Chí Công, Đỗ Mười, Hoàng Văn Thái, Nguyễn Văn Linh... tướng Lê Đức Anh đề xuất các phương án cực kỳ táo bạo, quyết đoán & có tầm nhìn chiến lược rất cao & xa: Đánh sâu vào đất Thái Lan nhằm tiêu diệt tận hang ổ bọn đồ tể khát máu, phá hủy các căn cứ kho tàng & cơ sở huấn luyện của các loại địch. Xây dựng tuyến phòng thủ K5 ngăn ngừa địch xâm nhập. Các đòn đánh hiểm hóc, dữ dội & hiệu quả của quân tình nguyện Việt Nam đã khiến Băng Cốc kéo còi báo động, tinh thần binh lính hoàng gia Thái Lan hoảng loạn đến cực điểm. Thủ tướng Thái là tướng Chatichai Choonhavan vội vã phất cờ trắng: "Đề nghị Việt Nam biến chiến trường thành thương trường". Ít lâu sau ta tham gia vào ASEAN trên tư thế ngẩng cao đầu!

Trên biên giới phía Bắc, tướng Lê Đức Anh chủ động giảm độ nóng giao tranh, lui quân ở những vị trí đối phương thưa mỏng, yếu kém. Gửi đi những tín hiệu làm lành, tiến tới các cuộc tiếp xúc hội đàm để tháo ngòi xung đột. Tướng Lê Đức Anh là người trực tiếp giao nhiệm vụ đặc biệt cho thiếu tướng, giáo sư Nguyễn Huy Phan: Đảm nhận sứ mạng ngoại giao lương y. Sau chuyến công du thầm lặng nhưng thành công vang dội, phía Mỹ đáp lễ bằng đoàn bác sỹ "Phẫu thuật nụ cười". Ít lâu sau, cấp độ quan hệ qua lại tăng dần & nhanh chóng trở thành nhịp cầu đàm phán "Bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ".

Giữa lúc chập chùng khó khăn thiếu thốn nhưng tướng Lê Đức Anh đã nhìn ra khơi xa từ năm 1985: Đưa Hải quân ra trấn giữ các đảo chìm đảo nổi, kể cả rạn san hô ngầm. Khi Trung Quốc giật mình nhận thấy thì Việt Nam đã cắm mốc chủ quyền được 18/25 đảo ngày ngay ta có.

Năm 1989, sau khi cơ bản hoàn tất việc tảo thanh tàn quân Kh'mer phản động, ta bàn giao chiến trường đã gần sạch bóng thù cho bạn Campuchia, rút quân về nước.

Cực kỳ đúng lúc: Khối XHCN Đông Âu tan rã & sụp đổ thì hơn 300.000 chiến binh dày dạn trận mạc đã đứng chật đất Nam Bộ. Thế & Lực của ta đã mạnh, nay càng thêm vững vàng. Bọn giẻ vàng đã lập đồng hồ đếm ngược tính toán thời điểm ta sụp đổ thì ngao ngán thở dài, tuyệt vọng. Cả 2 đầu biên giới bình yên, kẻ thù đã trở thành bạn bè, đối tác...
Từ đó, Việt Nam phát triển với tốc độ 10%/năm liền 1 mạch đến 2005.

Sự thần kỳ này có phần đóng góp hết sức quan trọng của vị tướng ít nói, nhu hòa & trầm tĩnh: Đại tướng Lê Đức Anh.

Tướng Lê Đức Anh là tấm gương tiêu biểu về tinh thần trách nhiệm: Dám làm & tự chịu trách nhiệm cá nhân! 

Ông là vị đại tướng kính yêu của thế hệ bộ đội thời giữ nước. Là vị Chủ tịch nước dũng cảm, can trường, tài trí & đầy mưu lược của nhân dân Việt Nam.

Xin hãy nghỉ ngơi, vị tướng trận kính yêu của chúng ta. Xin hãy phù hộ độ trì cho đất nước được bình an, hùng cường & vững bền./.
QV-ST!

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: 🇦🇪🇮🇷 CÚ 'LẬT MẶT' Ở VÙNG VỊNH - UAE ĐÃ THAM GIA HÀNG CHỤC CUỘC KHÔNG KÍCH IRAN!

     Trong suốt cuộc chiến với Iran, các quốc gia vùng Vịnh duy trì trước công chúng một lập trường tương đối nhất quán: không cho mượn không phận, không trực tiếp tham chiến, ưu tiên ngoại giao và kiểm soát leo thang.

Nhưng câu chuyện đó giờ đây có thể phải được viết lại đáng kể, ít nhất là trong trường hợp của một bên.

Ngày 29/5, The Wall Street Journal dẫn lời nhiều nguồn thạo tin tiết lộ rằng Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, UAE, đã tiến hành hàng chục cuộc không kích nhằm vào lãnh thổ Iran, bắt đầu từ những ngày đầu tiên của cuộc chiến và kéo dài thêm cả một ngày sau khi lệnh ngừng bắn Mỹ-Iran có hiệu lực.

Các đòn tấn công này được cho là đã được phối hợp trực tiếp với Washington và Tel Aviv, trong đó cả Mỹ lẫn Israel đều cung cấp tình báo cho Abu Dhabi.

Nói cách khác, UAE không còn là một quan sát viên đứng ngoài cuộc. Họ đã trở thành một bên tham chiến thực tế.



🎯 IRAN BẮN 2.800 TÊN LỬA: UAE ĐÁP TRẢ THEO CÁCH RIÊNG

Để hiểu vì sao Abu Dhabi lựa chọn hành động quân sự trong khi Riyadh tiếp tục đi theo hướng ngoại giao, cần nhìn vào mức độ thiệt hại và áp lực an ninh mà mỗi bên phải đối mặt.

Trong suốt cuộc chiến, Iran được cho là đã phóng hơn 2.800 tên lửa và drone nhằm vào UAE, nhiều hơn tổng số nhằm vào tất cả các quốc gia khác cộng lại, kể cả Israel. Các cơ sở dầu khí, cảng biển và sân bay của UAE đều trở thành mục tiêu.

Bộ Quốc phòng UAE xác nhận hệ thống phòng không nước này đã đánh chặn gần 3.000 tên lửa và drone trong thời gian giao tranh.

Phản ứng của Abu Dhabi không chỉ dừng ở phòng thủ.

Các cuộc không kích của UAE nhắm vào đảo Qeshm và Abu Musa ở eo Hormuz, cảng Bandar Abbas, nhà máy lọc dầu trên đảo Lavan và tổ hợp hóa dầu Asaluyeh. 

Đáng chú ý nhất là cuộc tấn công vào Asaluyeh, được thực hiện cùng Israel, đã tạo ra phản ứng quốc tế đủ mạnh để Mỹ yêu cầu Israel dừng các đòn đánh vào hạ tầng năng lượng.



🤝 LIÊN MINH UAE-ISRAEL: TỪ KINH TẾ ĐẾN QUÂN SỰ!

Ít ai hình dung rằng Hiệp ước Abraham ký năm 2020 lại có ngày được thể hiện rõ ràng đến vậy trên thực địa quân sự.

Israel đã triển khai các khẩu đội Iron Dome tới UAE - lần đầu tiên trong lịch sử hệ thống phòng thủ này được đặt bên ngoài lãnh thổ Israel và Mỹ. Cùng với đó là hàng chục binh sĩ Israel được triển khai để vận hành hệ thống tại một căn cứ ở UAE cho đến hiện nay.

Theo các nguồn tin, Iron Dome đã đánh chặn thành công hàng chục tên lửa Iran nhằm vào lãnh thổ UAE.

Quyết định triển khai được Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đưa ra sau một cuộc điện đàm trực tiếp với Tổng thống UAE Mohamed bin Zayed.

Sau đó là một loạt chuyến thăm bí mật: bản thân Netanyahu, Giám đốc Mossad, người đứng đầu Shin Bet và Tổng tham mưu trưởng Israel đều được cho là đã tới UAE trong thời gian chiến tranh để điều phối hoạt động.

Đây là bước chuyển lớn: quan hệ UAE-Israel không còn chỉ xoay quanh thương mại, công nghệ, đầu tư hay ngoại giao biểu tượng. Nó đã bước vào tầng hợp tác an ninh-quân sự trực tiếp.


RẠN NỨT VÙNG VỊNH: UAE VÀ SAUDI Ở HAI ĐẦU CÁCH TIẾP CẬN

Phần phức tạp nhất của câu chuyện nằm ở nội bộ các nước vùng Vịnh.

Ngay từ đầu tháng 4, Saudi Arabia được cho là đã bí mật phàn nàn với Washington rằng các cuộc tấn công của UAE có nguy cơ đẩy khu vực vào một vòng leo thang mới, đặc biệt nếu Iran đáp trả vào cơ sở năng lượng trên toàn vùng Vịnh.

Với Riyadh, kịch bản đó có thể kéo giá dầu tăng vọt, gây bất ổn thị trường toàn cầu và làm suy yếu nỗ lực hạ nhiệt căng thẳng.

Saudi Arabia muốn Mỹ gây áp lực để Abu Dhabi dừng các hoạt động quân sự và quay lại con đường ngoại giao. Nhưng tại Abu Dhabi, cách nhìn lại khác.

Tổng thống UAE Mohamed bin Zayed được cho là đã thất vọng rõ rệt với Thái tử Saudi Mohammed bin Salman khi Riyadh từ chối tham gia hành động quân sự phối hợp. Đây không chỉ là một bất đồng chiến thuật trong thời chiến.

Nó phản ánh một vết nứt địa chiến lược sâu hơn giữa hai cường quốc vùng Vịnh - những bên vốn đã cạnh tranh ảnh hưởng ở Sudan, Yemen và Biển Đỏ trong nhiều năm.

Cố vấn ngoại giao cấp cao của UAE, ông Anwar Gargash, công khai nhận xét rằng phản ứng tập thể của GCC trước các cuộc tấn công của Iran là “yếu nhất trong lịch sử”.

Phát biểu này được đưa ra ngay tại cuộc họp của các lãnh đạo vùng Vịnh ở Jeddah, nơi Saudi Arabia đang thúc đẩy thảo luận về hạ nhiệt căng thẳng.

Trong ngôn ngữ ngoại giao vùng Vịnh, đó là một lời chỉ trích hiếm khi được nói thẳng đến vậy.

GÓC NHÌN: NHỮNG RỦI RO CÒN Ở PHÍA TRƯỚC!

Câu hỏi lớn hơn là liệu UAE có đủ năng lực, chiều sâu chiến lược và sức chịu đựng chính trị để duy trì đường lối cứng rắn này hay không.

Các cuộc không kích của UAE chỉ chiếm một phần nhỏ trong tổng số hơn 20.000 đòn tấn công do Mỹ và Israel thực hiện.

Xét về quy mô quân sự, vai trò của Abu Dhabi mang tính biểu tượng và chính trị nhiều hơn là yếu tố quyết định trên chiến trường. Nhưng cái giá mà Tehran có thể đặt lên Abu Dhabi thì không hề nhỏ.

Đầu tháng 5, Iran tấn công cảng dầu Fujairah sau khi hải quân Mỹ mở chiến dịch nhằm phá vỡ sự kiểm soát của Iran tại eo Hormuz. Sau đó, một drone được phóng từ Iraq - nơi các lực lượng dân quân thân Iran vẫn hoạt động mạnh - đã đánh trúng khu vực gần nhà máy điện hạt nhân của UAE.

Thông điệp từ Tehran là rõ ràng: Iran chưa khép lại hồ sơ với Abu Dhabi.

Trước thực tế đó, UAE trong những tuần gần đây đã có sự điều chỉnh đáng chú ý theo hướng ngoại giao.

Abu Dhabi tích cực thúc đẩy các giải pháp đàm phán, trong đó chính Tổng thống Mohamed bin Zayed là một trong những lãnh đạo khu vực kêu gọi ông Donald Trump tìm kiếm một thỏa thuận hòa bình với Iran trong cuộc điện đàm hồi đầu tháng 5.

Đó là sự thay đổi giọng điệu đáng chú ý từ một quốc gia vừa tiến hành hàng chục cuộc tấn công vào lãnh thổ đối phương.

UAE cũng đã rút khỏi OPEC vào tháng 4, đồng thời tuyên bố tăng cường quan hệ an ninh với Mỹ và Israel. Nhưng Abu Dhabi hiểu rất rõ thực tế địa lý của mình: các cơ sở năng lượng khổng lồ, nền kinh tế dịch vụ mà Dubai đang xây dựng, cũng như vị thế trung tâm tài chính khu vực của UAE đều nằm trong tầm bắn của Iran.

Trong chiến tranh, UAE đã chọn đánh.

Và khi hòa bình đến, họ sẽ phải sống với hệ quả của lựa chọn đó./.
* Nguồn: The Wall Street Journal, Middle East Eye, Times of Israel, The Pundit, ABC News, Chosun.
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: TOÀN VĂN BÀI PHÁT BIỂU CỦA TỔNG BÍ THƯ, CHỦ TỊCH NƯỚC TÔ LÂM TẠI SHANGRI-LA 23!

      Tối 29.5, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã có bài phát biểu dẫn đề tại Đối thoại Shangri-La lần thứ 23. Xin trân trọng giới thiệu toàn văn bài phát biểu.

CHỦ ĐỘNG KIẾN TẠO HÒA BÌNH - ỔN ĐỊNH - PHÁT TRIỂN TRONG MỘT THẾ GIỚI NHIỀU BIẾN ĐỘNG

Thưa Ngài Lawrence Wong, Thủ tướng nước chủ nhà Singapore,

Thưa Tiến sĩ Bastian Giegerich, Tổng giám đốc Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế (IISS),

Thưa quý vị và các bạn!

Trước hết, tôi trân trọng cảm ơn Chính phủ Singapore và Viện Nghiên cứu chiến lược quốc tế đã dành cho tôi vinh dự phát biểu tại phiên khai mạc của diễn đàn quan trọng này. Trong hơn hai thập kỷ qua, Đối thoại Shangri-La đã trở thành không gian đối thoại hàng đầu về an ninh khu vực, nơi các quốc gia cùng chia sẻ nhận định, lắng nghe nghiêm túc và tìm kiếm những cách tiếp cận có trách nhiệm cho hòa bình, ổn định và phát triển.

Chúng ta gặp nhau vào thời điểm thế giới đứng trước nhiều rủi ro, bất định: kết nối rộng hơn nhưng dễ tổn thương hơn; công nghệ tiến bộ hơn nhưng rủi ro lạm dụng lớn hơn; phụ thuộc lẫn nhau sâu sắc hơn nhưng cũng dễ bị biến thành công cụ gây sức ép hơn. Trong khi các quốc gia đều nói về hòa bình, ổn định và hợp tác, môi trường chiến lược lại gia tăng nghi kỵ, phân mảnh và cạnh tranh thiếu kiểm soát. Vì vậy, điều chúng ta cần là thống nhất và triển khai một tầm nhìn chung, tối thiểu và thiết yếu, để bảo đảm hòa bình, lòng tin và phát triển cho nhân loại trong thế kỷ XXI. Đồng thời, nâng cao năng lực ngăn ngừa khủng hoảng từ sớm, từ xa; bởi thực tế cho thấy, nhiều khủng hoảng lớn thường bắt đầu từ những hiểu lầm không được hóa giải, những tín hiệu không được giải mã đúng và những cơ chế phòng ngừa không kích hoạt kịp thời.

Trên tinh thần ấy, tôi muốn chia sẻ chủ đề: Chủ động kiến tạo hòa bình - ổn định - phát triển trong một thế giới nhiều biến động.

Thưa quý vị,

Biến động là trạng thái thường trực của thế giới. Nhưng để biến động dẫn tới xung đột hay trở thành động lực tiến tới hòa bình lại là lựa chọn chiến lược của các quốc gia và cộng đồng quốc tế. Khi nhìn vào thế giới hôm nay, tôi cho rằng những bất ổn hiện nay phản ánh ba cuộc khủng hoảng nền tảng đang diễn ra đồng thời và tác động lẫn nhau. Đó là: khủng hoảng trật tự quốc tế, khủng hoảng mô hình phát triển và khủng hoảng lòng tin chiến lược.

Trước hết là khủng hoảng trật tự quốc tế. Trật tự quốc tế không phải là điều bất biến. Một trật tự công bằng có thể điều chỉnh để phản ánh những thay đổi của thế giới. Nhưng mọi sự điều chỉnh cần diễn ra bằng luật lệ, đối thoại, chia sẻ và tự kiềm chế; không thể bằng cưỡng ép, áp đặt, đe dọa sử dụng vũ lực hoặc tạo "sự đã rồi".

Khủng hoảng trật tự quốc tế bắt đầu khi luật lệ vẫn được nhắc đến, nhưng sức ràng buộc suy giảm; khi cam kết vẫn được tuyên bố, nhưng hành động thực tế lại làm xói mòn chính những cam kết ấy; khi nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế bị diễn giải theo hướng áp đặt chủ quan, được thực thi không nhất quán, hoặc bị đặt sau tư duy ưu tiên sử dụng sức mạnh, "cá lớn nuốt cá bé". Trong một môi trường như vậy, các quốc gia, nhất là các quốc gia vừa và nhỏ, phải đối mặt với sức ép chọn phe, sự cưỡng ép về kinh tế, công nghệ, tài chính và an ninh; đồng thời những không gian kết nối như biển và đại dương, không gian mạng, chuỗi cung ứng, hạ tầng số, tuyến cáp dữ liệu lại có nguy cơ trở thành không gian cạnh tranh. Những căng thẳng gần đây tại các tuyến hàng hải chiến lược ở Trung Đông cho thấy xung đột tại một điểm nóng có thể nhanh chóng tác động đến thương mại, năng lượng, logistics và đời sống kinh tế - xã hội của nhiều khu vực khác nhau trên phạm vi toàn cầu.

Hai là khủng hoảng mô hình phát triển. Trong nhiều thập kỷ, toàn cầu hóa, thương mại, đầu tư, công nghệ và kết nối chuỗi cung ứng đã tạo ra cơ hội phát triển to lớn cho nhiều quốc gia, trong đó có các nước đang phát triển. Nhưng cũng chính những động lực ấy đang đứng trước nhiều sức ép mới. Tăng trưởng chậm lại. Nợ công và chi phí vốn gia tăng. Biến đổi khí hậu đe dọa sinh kế của hàng trăm triệu người. Công nghệ mới mở ra cơ hội lớn nhưng cũng tạo ra khoảng cách mới. Thương mại, tài chính, thuế quan, năng lượng, lương thực, dữ liệu và công nghệ có nguy cơ bị sử dụng như công cụ gây sức ép.

Đối với rất nhiều quốc gia, phát triển không phải là lựa chọn thứ yếu đặt sau an ninh. Phát triển chính là nền tảng của an ninh bền vững. Nếu quá trình phát triển bị gián đoạn, nếu các nước đang phát triển bị thu hẹp cơ hội vươn lên, thì sự "tròng trành" về kinh tế rất dễ chuyển hóa thành bất ổn về xã hội, chính trị và thậm chí bất định về chiến lược.

Ba là khủng hoảng lòng tin chiến lược. Đây là cuộc khủng hoảng âm thầm nhưng nguy hiểm, vì nó khiến các quốc gia dễ nhìn hành động của nhau qua lăng kính nghi kỵ và bất an. Khi lòng tin suy giảm, một động thái phòng vệ có thể bị diễn giải thành khiêu khích, một khác biệt lợi ích có thể bị đẩy thành đối đầu, một sự cố nhỏ có thể kích hoạt vòng xoáy phản ứng nếu thiếu đối thoại, liên lạc và tự kiềm chế. Lòng tin chiến lược không phải là xóa bỏ khác biệt hay phủ nhận cạnh tranh. Điều cốt lõi là quản trị khác biệt trong khuôn khổ luật lệ, làm cho cạnh tranh có giới hạn, có trách nhiệm và có thể dự báo. Một trật tự khu vực bền vững không thể được xây dựng trên nỗi sợ thường trực và sự thiếu tin cậy lẫn nhau.

Công nghệ mới đang làm thách thức này phức tạp hơn. Dữ liệu lớn, trí tuệ nhân tạo, không gian mạng, công nghệ lượng tử, hệ thống tự động và hạ tầng số vừa mở rộng năng lực phát triển cao hơn, vừa có thể khuếch đại nghi kỵ, thao túng thông tin, rút ngắn thời gian ra quyết định và làm tăng nguy cơ tính toán sai lầm. Khi công nghệ vượt quá tốc độ của luật lệ và sự kiểm soát của con người, ổn định chiến lược trở nên mong manh hơn. Vì vậy, vượt qua khủng hoảng lòng tin đòi hỏi có một khung chiến lược để xây dựng lòng tin chiến lược, gồm kênh liên lạc nhanh khi có sự cố, minh bạch, đối thoại, chia sẻ thông tin thực chất để giảm hiểu lầm, quy tắc ứng xử rõ ràng để ngăn va chạm và chuẩn mực công nghệ đủ mạnh để bảo đảm con người luôn giữ trách nhiệm cuối cùng trong những quyết định có hệ quả an ninh nghiêm trọng.

Thưa quý vị,

Ba cuộc khủng hoảng nêu trên đang hội tụ rõ nét tại châu Á - Thái Bình Dương. Đây là trung tâm tăng trưởng năng động của thế giới, nhưng cũng là nơi cạnh tranh chiến lược gay gắt; là không gian của các tuyến hàng hải huyết mạch, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro trên biển; là khu vực hưởng lợi sâu từ toàn cầu hóa, nhưng đang chịu sức ép trực tiếp từ phân mảnh chuỗi cung ứng, biến đổi khí hậu, chuyển đổi công nghệ và cạnh tranh địa kinh tế mới. Chính vì là nơi hội tụ thách thức, châu Á - Thái Bình Dương cũng phải là nơi khởi phát lời giải. 

Khu vực này có lợi ích chung trong hòa bình, kết nối và phát triển; có kinh nghiệm hợp tác đa tầng; có ASEAN như một cấu trúc đối thoại và cân bằng; có đủ động lực và quyết tâm không để cạnh tranh trượt thành đối đầu, không để các tuyến kết nối trở thành đường ranh chia cắt, không để an ninh của nước này thành bất an của nước khác.

Từ cách nhìn đó, tôi xin chia sẻ một số định hướng để cùng nhau kiến tạo một châu Á - Thái Bình Dương hòa bình, ổn định, phát triển, tự cường và có năng lực giảm thiểu rủi ro từ sớm, từ xa.

Thứ nhất, phải làm cho luật lệ và đối thoại trở thành phương tiện hữu hiệu giảm thiểu rủi ro thực sự. Đối thoại Shangri-La là nơi các quốc gia lắng nghe nhau, làm rõ ý định, tìm kiếm điểm chung và kiểm soát khác biệt, nhưng đối thoại không nên dừng ở phát biểu lập trường. 

Đối thoại phải giúp nhận diện sớm rủi ro, chia sẻ thông tin, duy trì kênh liên lạc khi căng thẳng và ngăn khác biệt trượt thành khủng hoảng. Trật tự dựa trên luật lệ cũng không thuộc về riêng một nhóm quốc gia nào, mà là nền tảng chung để các nước lớn, vừa và nhỏ cùng tồn tại hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, Hiến chương Liên Hiệp Quốc, tôn trọng độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, không sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực, giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình và bình đẳng giữa các quốc gia. 

Luật lệ chỉ có sức sống khi được thực thi nhất quán và chuyển hóa thành cơ chế cụ thể như cảnh báo sớm, liên lạc khẩn cấp, xử lý sự cố, tự kiềm chế và hợp tác có thể kiểm chứng.

Điều này đặc biệt quan trọng đối với biển và đại dương. Biển và đại dương là tài nguyên, là không gian kết nối chung, là huyết mạch của thương mại, năng lượng, lương thực và chuỗi cung ứng toàn cầu. Không quốc gia nào được lợi nếu các tuyến kết nối ấy trở thành nơi phô diễn sức mạnh, cưỡng ép hoặc đối đầu.

Đối với Biển Đông, lập trường của Việt Nam là nhất quán, rõ ràng và có nguyên tắc. Việt Nam ủng hộ giải quyết mọi tranh chấp và bất đồng bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước Liên Hiệp Quốc về luật Biển năm 1982. Việt Nam tôn trọng quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của các quốc gia khác; đồng thời kiên quyết, kiên trì bảo vệ độc lập, chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán hợp pháp của mình theo luật pháp quốc tế.

Thứ hai, cần kiến tạo một cấu trúc khu vực mở, bao trùm và lấy ASEAN làm trung tâm. Trong bối cảnh nhiều cơ chế và sáng kiến mới xuất hiện, chúng ta cần xây dựng một cấu trúc có khả năng kết nối lợi ích, giảm nghi kỵ và bổ trợ cho các cơ chế hiện có. 

Mọi sáng kiến đóng góp cho hòa bình, ổn định và phát triển đều đáng được hoan nghênh, nếu minh bạch, tôn trọng luật pháp quốc tế, bổ trợ cho nhau và không làm suy yếu vai trò trung tâm của ASEAN và không biến Đông Nam Á thành không gian đối đầu giữa các khối. Vai trò trung tâm của ASEAN không tự nhiên mà có và cũng không tự duy trì. ASEAN chỉ có thể giữ vai trò đó bằng đoàn kết, tự chủ chiến lược và năng lực kiến tạo chương trình nghị sự chung. 

Bao trùm phải gắn với hiệu quả, đối thoại phải tạo ra hành động, đồng thuận phải giúp khu vực phản ứng kịp thời trước các vấn đề chung. Việt Nam ủng hộ và sẵn sàng hợp tác chặt chẽ với Philippines trên cương vị Chủ tịch ASEAN 2026, cùng các nước thành viên củng cố hòa bình, an ninh, mở rộng các hành lang thịnh vượng, thúc đẩy kết nối, phát triển bao trùm, bền vững và đặt người dân ASEAN ở vị trí trung tâm.

Thứ ba, cần đặt an ninh con người và năng lực chống chịu xã hội vào trung tâm của an ninh bền vững. Bất ổn hôm nay không chỉ đến từ xung đột quân sự mà còn từ những đứt gãy trong đời sống phát triển. Vì vậy, củng cố quốc phòng là nhu cầu chính đáng, nhưng an ninh bền vững không thể chỉ dựa vào sức mạnh quân sự, càng không thể được xây bằng chạy đua vũ trang hoặc bằng cách làm gia tăng bất an phát triển cho nước khác. Điều chúng ta cần là một nền tảng phát triển có khả năng chống chịu cao trước các cú sốc, chuỗi cung ứng mở và đa dạng, kết nối hạ tầng thông suốt, hợp tác về tài chính, công nghệ và nhân lực; đồng thời thúc đẩy hợp tác thiết thực trong cứu trợ thảm họa, y tế, an ninh nguồn nước, lương thực, năng lượng, an ninh mạng, bảo vệ hạ tầng trọng yếu và tìm kiếm cứu nạn. Một khi hợp tác mang lại sự bảo đảm an toàn, sinh kế và nâng cao đời sống của người dân, lòng tin chiến lược sẽ được củng cố và bồi đắp.

Thứ tư, cần kiến tạo các chuẩn mực trách nhiệm đối với công nghệ mới và công nghiệp quốc phòng. Trí tuệ nhân tạo, dữ liệu lớn, công nghệ lượng tử, hệ thống tự động, công nghệ không gian, an ninh mạng và chuỗi cung ứng công nghệ cao đang định hình lại an ninh quốc tế. Những công nghệ này có thể mở rộng năng lực phát triển, dự báo rủi ro và quản trị, nhưng cũng có thể bị lạm dụng để tấn công mạng, thao túng thông tin, tự động hóa xung đột, giám sát bất hợp pháp hoặc tạo ra các hình thức cưỡng ép mới. Trong quốc phòng - an ninh, câu hỏi hệ trọng không phải là công nghệ mạnh đến đâu mà là con người có thể kiểm soát được công nghệ ấy đến mức nào. Vì vậy, chúng ta cần thúc đẩy đối thoại về AI trong quốc phòng - an ninh, bảo đảm trách nhiệm cuối cùng của con người trong các quyết định có hệ quả nghiêm trọng, quy tắc ứng xử trên không gian mạng, bảo vệ cáp biển, hạ tầng dữ liệu trọng yếu, minh bạch đối với các công nghệ tác động đến ổn định chiến lược. Công nghiệp quốc phòng cần phục vụ phòng vệ chính đáng và ổn định khu vực, không trở thành động lực cho chạy đua vũ trang.

Thứ năm, cần củng cố nền tảng xã hội và khả năng chống chịu; bảo vệ không gian thông tin và nâng cao nhận thức. Trong thế giới kết nối số sâu rộng, bất ổn không chỉ đến từ xung đột quân sự, đứt gãy chuỗi cung ứng hay tấn công mạng, mà còn có thể bắt đầu từ sự xói mòn niềm tin trong xã hội. Tin giả, thao túng thông tin, kích động cực đoan, phân cực xã hội và các chiến dịch gây ảnh hưởng có chủ đích có thể làm suy yếu đồng thuận quốc gia, làm méo mó nhận thức công chúng, khoét sâu chia rẽ và khiến khủng hoảng lan nhanh hơn. Vì vậy, bảo vệ hòa bình trong thời đại mới cũng đòi hỏi phải bảo vệ sự thật, củng cố niềm tin xã hội, nâng cao năng lực truyền thông chiến lược, giáo dục công dân số, thúc đẩy trách nhiệm của các nền tảng công nghệ và hợp tác quốc tế trong chống thông tin sai lệch. Một xã hội có khả năng phân biệt đúng sai, giữ được đồng thuận trước biến động và không bị dẫn dắt bởi sợ hãi, thù hận hay thao túng sẽ là nền tảng quan trọng của an ninh bền vững.

Thứ sáu, cần nâng cao năng lực ngoại giao phòng ngừa, hòa giải và trung gian trong khu vực. Nhiều cuộc khủng hoảng không bùng phát chỉ vì khác biệt lợi ích mà vì các bên thiếu kênh trao đổi đáng tin cậy, thiếu không gian để xuống thang và thiếu cơ chế giúp chuyển đối đầu trở lại đối thoại. Vì vậy, châu Á - Thái Bình Dương cần coi ngoại giao phòng ngừa là một năng lực chiến lược, không phải là biện pháp tình thế sau khi khủng hoảng đã xảy ra. Chúng ta cần nhiều hơn các kênh tham vấn khác nhau, các cơ chế trung gian linh hoạt, các nhóm tiếp xúc khi có sự cố, các diễn đàn bán chính thức và những sáng kiến xây dựng lòng tin giữa quân đội, an ninh, lực lượng thực thi pháp luật, học giả, doanh nghiệp và các tổ chức xã hội. Mục tiêu là tạo ra những "lối thoát ngoại giao" trước khi các bên bị cuốn vào vòng xoáy leo thang dẫn đến nguy cơ xung đột.

Với các đối tác có ảnh hưởng lớn trong và ngoài khu vực, Việt Nam mong muốn gửi một thông điệp chân thành: châu Á - Thái Bình Dương là không gian mở, mọi quốc gia có lợi ích chính đáng đều có thể đóng góp cho hòa bình, ổn định và phát triển. Khu vực hoan nghênh sự hiện diện minh bạch, có trách nhiệm, tôn trọng luật pháp quốc tế, ủng hộ vai trò trung tâm của ASEAN và góp phần giảm căng thẳng. Điều khu vực mong muốn không phải là sự hiện diện hay vắng mặt thuần túy của bất kỳ nước lớn nào, mà là một cam kết có trách nhiệm. Chúng tôi nhìn nhận cạnh tranh là tất yếu, nhưng cạnh tranh phải được đặt trong giới hạn của luật pháp, minh bạch và tự kiềm chế.

Thưa quý vị,

Ba cuộc khủng hoảng của thế giới hôm nay không phải là điều tất yếu mà chúng ta buộc phải chấp nhận. Điều quan trọng là phải nhìn thẳng vào khủng hoảng, nhưng không để khủng hoảng che khuất cơ hội hành động. Khủng hoảng trật tự quốc tế cho thấy luật pháp quốc tế và sự tự kiềm chế cần được củng cố. Khủng hoảng mô hình phát triển cho thấy cần làm mới các động lực tăng trưởng theo hướng bao trùm, bền vững và lấy con người làm trung tâm. Khủng hoảng lòng tin chiến lược đòi hỏi đối thoại, minh bạch, trách nhiệm và những cơ chế hợp tác thực chất hơn.

Những câu trả lời ấy sẽ không tự hình thành. Chúng chỉ có thể trở thành hiện thực nếu các quốc gia cùng nhau duy trì và kiến tạo luật lệ, kết nối lợi ích, củng cố lòng tin và xây dựng các cơ chế giảm thiểu rủi ro có hiệu lực trong thực tế. Trong một thế giới nhiều biến động, thách thức không chỉ đến từ những bất ổn bên ngoài, mà còn từ việc chúng ta chưa chuẩn bị đủ tốt để quản trị rủi ro. Điều quan trọng là chuyển từ ứng phó bị động sang kiến tạo chủ động; từ nhắc lại nguyên tắc sang vận hành cơ chế; từ quản lý khủng hoảng sau khi xảy ra sang giảm thiểu rủi ro trước khi khủng hoảng bùng phát.

Vì vậy, lựa chọn của châu Á - Thái Bình Dương hôm nay không phải là giữa cạnh tranh hay không cạnh tranh, bởi cạnh tranh là một thực tế của quan hệ quốc tế. Lựa chọn quan trọng hơn là giữa cạnh tranh thiếu kiểm soát và cùng tồn tại có trách nhiệm; giữa chia rẽ và đối thoại; giữa nghi kỵ, cưỡng ép và một trật tự dựa trên luật lệ và lòng tin. Việt Nam tin rằng khu vực của chúng ta có đủ bản lĩnh và lợi ích chung để lựa chọn con đường hòa bình, hợp tác và thịnh vượng.

Thưa quý vị,

Việt Nam hiểu rõ giá trị của hòa bình bằng chính lịch sử của mình, hiểu giá trị của phát triển bằng chính hành trình Đổi Mới và hội nhập của mình. Từ trải nghiệm ấy, Việt Nam nhận thức sâu sắc rằng lợi ích quốc gia của chúng tôi gắn bó chặt chẽ với hòa bình, ổn định và thịnh vượng của khu vực. Đóng góp cho hòa bình khu vực cũng là bảo vệ lợi ích lâu dài của Việt Nam. Mở rộng hợp tác, giảm thiểu rủi ro và kết nối các lợi ích chính đáng cũng chính là cách Việt Nam thực hiện trách nhiệm của mình đối với cộng đồng quốc tế.

Hòa bình, ổn định và phát triển là mẫu số chung của mọi quốc gia và dân tộc. Nhưng chỉ có ý nghĩa khi được chuyển hóa thành hành động cụ thể, kiềm chế trước bất đồng, đối thoại khi khác biệt gia tăng, hợp tác khi thách thức vượt qua biên giới, và xây dựng những cơ chế giảm thiểu rủi ro có thể vận hành trong thực tế.

Với tinh thần đó, Việt Nam sẵn sàng cùng các quốc gia trong và ngoài khu vực củng cố luật lệ, bồi đắp lòng tin, thúc đẩy đối thoại, tăng cường hợp tác, giảm thiểu rủi ro và cùng nhau kiến tạo một châu Á - Thái Bình Dương an toàn hơn, tự cường hơn và thịnh vượng hơn./.


QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NHỮNG PHI CÔNG ƯU TÚ ĐẶC BIỆT TRONG NHIỆM VỤ ĐẶC BIỆT!

     Khoảng 2 giờ sáng ngày Quốc khánh 2-9-1969, các phi công được đánh thức báo động, nhanh chóng tập hợp lên phòng họp. Thủ trưởng đơn vị giao nhiệm vụ đặc biệt: Phi công Mig-21 chia thành hai đội hình lớn 12 chiếc, phi công Nguyễn Hồng Nhị chỉ huy phi đội 1 và phi công Nguyễn Văn Bảy chỉ huy phi đội 2.
      
Ngày 3-9-1969, tin Chủ tịch Hồ Chí Minh mất được Phó Tư lệnh Quân chủng, Thiếu tướng Đào Đình Luyện phổ biến cho toàn đơn vị. Quân chủng lập phương án bay tiễn biệt Bác. Trong số 50 phi công lái Mig-21 lúc bấy giờ, đơn vị tuyển chọn 12 phi công ưu tú nhất được vinh dự bay nhiệm vụ đặc biệt, chia thành 3 biên đội.
      
Phương án bay sau khi cất cánh liền nhau, tập hợp đội hình trên độ cao khoảng 1.000m, chia thành 3 tốp, 4 chiếc mỗi tốp theo hàng dọc, bay theo hình bay tay xòe, cách nhau cự ly 600m, dãn cách giữa hai máy bay 20-30m. Sau khi Tổng Bí thư Lê Duẩn đọc xong điếu văn, đội hình bay xuất hiện trên Quảng trường để chào tiễn biệt Bác và nhân dân cũng sẽ nhìn thấy...
     
Và thời khắc thiêng liêng đã đến, 9h sáng ngày 9-9-1969, phi đội cất cánh, Trung đoàn 921 (Sao Đỏ) mang cả niềm vinh dự, tự hào và cảm xúc thiêng liêng theo mỗi phi công trong buồng lái, chuyến bay lịch sử vĩnh biệt Bác Hồ kính yêu. Trong buồng lái, Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy kìm cơn xúc động để chỉ huy đội bay, nhưng khi hạ độ cao xuống Quảng trường Ba Đình, nước mắt bỗng tràn ra hai má ướt nhẹp... Cho đến khi hạ cánh rồi mà người còn bần thần như trong mơ vì Bác đã đi xa...
    
Cho đến những năm tháng cuối đời, những lần được gặp Bác là những dấu ấn không bao giờ phai mờ trong trái tim ông./.
QV-ST!

THẾ GIỚI - VẤN ĐỀ - SỰ KIỆN: SỰ TUYÊN TRUYỀN GIẢ DỐI CỦA PHƯƠNG TÂY VỀ VỤ KHỦNG BỐ CỦA CHÍNH QUYỀN KIEV Ở STAROBELSK!

     Trong cuộc họp báo ngày 28/05/2026, Người phát ngôn của Bộ ngoại giao Nga Maria Zakharova trả lời câu hỏi của các nhà báo, trong đó có câu hỏi về vụ khủng bố của chính quyền Kiev ở Starobelsk. 

Câu hỏi: Trong khuôn khổ Diễn đàn an ninh quốc tế, Bà đã bình luận về tuyên bố của Đại diện thường trực Latvia tại Liên hợp quốc liên quan đến thảm kịch ở Starobelsk. Xin nhắc lại, bà ấy nói rằng Nga đang “nói dối” và phát tán “cẩm nang tuyên truyền của Điện Kremlin”. Tôi muốn hỏi theo hướng sau: Nga dự định phá vỡ sự phong tỏa thông tin này trong các tổ chức quốc tế như thế nào để thế giới nhìn thấy sự thật về vụ tấn công khủng bố? Bộ Ngoại giao Nga đang thực hiện những bước đi ngoại giao và pháp lý cụ thể nào để buộc Liên hợp quốc công nhận cái chết của trẻ em do máy bay không người lái của Ukraine gây ra?

Trả lời: Tôi cho rằng câu hỏi này không cần một câu trả lời đầy đủ từ A đến Z, bởi nếu không chúng ta có thể mất tới ba hoặc bốn giờ. Tôi sẽ nêu một số ví dụ cụ thể để quý vị hiểu cách chúng tôi hành động.

Chính để đáp lại những tuyên bố mà quý vị vừa nhắc tới của các chính trị gia Phương Tây đã có những phát ngôn mang tính phi nhân đạo, trong thời gian diễn ra phiên họp của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc, chúng tôi đã tổ chức một chuyến đi thực tế (khó có thể gọi đơn thuần là một chuyến tham quan báo chí) cho các phóng viên nước ngoài tới Starobelsk. Tại đó, họ tận mắt chứng kiến và chứng tỏ những đại diện thường trực của các nước EU và NATO tại Liên hợp quốc đã nói dối rằng ở đó không phải các công trình dân sự, không phải là trường học hay trường cao đẳng, mà là một công trình quân sự nào đó v.v.

Hơn 50 người đến từ 20 quốc gia trên tất cả các châu lục - thực sự là các nhà báo đại diện cho nhiều khu vực khác nhau trên thế giới - đã tận mắt chứng kiến mọi chuyện, sau đó viết bài và truyền tải thông tin. Đúng là truyền thông dòng chính thường phục vụ cho các chế độ cầm quyền hiện nay. Tôi vừa lấy ví dụ về Pháp. Nhưng sự thật vẫn đang tìm được đường đi của nó.

Ngày 26/5 vừa qua, Đại diện thường trực của chúng tôi tại Liên hợp quốc Vasily Nebenzya đã tổ chức họp báo tại trụ sở Liên hợp quốc. Trong cuộc họp báo đó, ông đã trình chiếu các hình ảnh về những người bị thương, các nhân chứng cùng những lời kể của họ về thảm kịch ở Starobelsk. Các đại diện của chúng tôi tại Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu (OSCE) cũng tổ chức họp báo, trả lời phỏng vấn và công bố các tài liệu liên quan. Quý vị hoàn toàn có thể tự mình kiểm chứng điều này. Tất cả các cơ quan đại diện của Nga ở nước ngoài, không có ngoại lệ, sẽ đưa thảm kịch ở Starobelsk thành trọng tâm trong công tác thông tin và chính trị của mình. Tôi có thể cam kết với quý điều đó.

Thành thật mà nói, điều này không chỉ cần thiết đối với chúng tôi mà còn đối với toàn thế giới. Bởi vì có một điểm không thể làm ngơ. Nếu tin vào những người mà chúng tôi cho là đang nói dối ở Latvia, Đan Mạch và một số quốc gia khác - những người tuyên bố tại Hội đồng Bảo an rằng không hề có việc trẻ em bị sát hại, thì thế giới sẽ tiếp tục trượt sâu vào cái gọi là “thời đại hậu sự thật”, và rồi sẽ trở nên loạn trí ngay cả trước những vấn đề nền tảng nhất: điều gì là tốt, điều gì là xấu; điều gì là thiện, điều gì là ác; điều gì là dối trá và điều gì là sự thật. Chúng tôi sẽ làm mọi thứ để không để xẩy ra sự loạn trí đó. 

Tôi cũng muốn nói thêm rằng tôi sẽ gửi cho quý vị các tài liệu liên quan đến lập trường của Ban Thư ký Liên hợp quốc. Theo chúng tôi, cơ quan này không nên tham gia vào một “trò chơi riêng”, chiều lòng các nước Phương Tây hay thậm chí phục vụ lợi ích của họ. Ban Thư ký phải hành động theo những nguyên tắc được quy định trong Hiến chương Liên hợp quốc và trong nhiệm vụ chính thức của các nhân viên Ban Thư ký cũng như bộ máy hành chính của cơ quan này. Họ không nên tự mình định ra những cách diễn giải riêng về thực tế, mà phải dựa trên các sự kiện và bằng chứng./.

+++Русский:
Вопрос: В ходе Международного форума по безопасности Вы уже комментировали заявление постпреда Латвии в ООН о трагедии в Старобельске. Напомню, она сказала, что Россия якобы говорит ложь и распространяет кремлёвскую методичку. Хочу задать вопрос по теме в таком направлении: как Россия планирует прорывать эту информационную блокаду в международных структурах, чтобы мир увидел правду о теракте? Какие конкретно дипломатические и правовые шаги предпринимает МИД России, чтобы заставить ООН признать гибель детей от украинского дрона?

Ответ: Мне кажется, этот вопрос не требует полноформатного ответа «от А до Я», потому что иначе мы уйдем часа на 3 или 4. Давайте я приведу конкретные примеры, чтобы Вы поняли, как мы действуем.

Именно в ответ на упомянутые Вами заявления западников с человеконенавистнической риторикой в ходе заседания Совета Безопасности ООН была организована поездка (пресс-туром это сложно назвать) иностранных корреспондентов в Старобельск, где они своими глазами увидели, что эти самые западные постоянные представители стран ЕС, НАТО, при ООН просто врут. Потому что они ведь говорили о том, что это якобы не социальный объект, не школа, не колледж, что это чуть ли не какое-то военное сооружение и т.д.

Больше 50 человек из 20 стран со всех континентов (это действительно были представители журналистского сообщества различных частей мира) всё это увидели, написали, передали. Да, безусловно, мейнстрим работает на обслуживание действующих режимов. Сейчас приводила пример Франции. Но правда пробивается.

26 мая с.г. наш Постоянный Представитель при ООН В.А.Небензя провел пресс-конференцию в штаб-квартире всемирной Организации, в ходе которой продемонстрировал кадры с пострадавшими и очевидцами, их рассказами о трагедии в Старобельске. Наши представители при ОБСЕ проводят пресс-конференции, дают интервью, публикуют соответствующие материалы.

Как я уже сказала, Вы можете проверить это всё сами. Все наши загранучреждения, без исключения, будут делать трагедию в Старобельске центральной частью своей информационно-политической работы. Это я Вам могу обещать. Честно говоря, это нужно не только нам, это нужно всему миру. Потому что есть точка невозврата. Если верить врунам из Латвии, Дании и других стран, которые заявляют в Совбезе о том, что никакого убийства детей не было, то дальше мир скатится в пучину этого самого мира постправды и вообще запутается, даже в основополагающих вещах. Что такое хорошо, что такое плохо, что такое добро, а что такое зло, что такое враньё, а что такое правда. Мы сделаем всё, чтобы этого не произошло.

Но я еще хочу сказать, что дополнительно направлю Вам материалы по позиции Секретариата ООН. Вот он должен играть всё-таки не в какую-то свою игру, подыгрывая западникам, а порой просто обслуживая их интересы. Он должен действовать по тем правилам, которые сформулированы в Уставе ООН и в мандате сотрудников самого Секретариата и его непосредственных бюрократов. Не придумывать никакие собственные прочтения реальности, а основываться на фактах./.
QV-ST!

TRỐNG ĐÁNH XUÔI, KÈN THỔI NGƯỢC!

Trong lúc ANTV lên án, dư luận xã hội bức xúc trước hành vi của Nguyễn Công Vượng (Vượng Râu) lợi dụng tự do ngôn luận, lèo lái, xuyên tạc lịch sử, chống phá đất nước, xúc phạm anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu thì Báo Lao Động thuộc Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam một tổ chức chính trị xã hội đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam lại có bài ca ngợi Nguyễn Công Vượng.

Báo Lao Động là kênh báo chí, truyền thông chính thức của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam không thể phát ngôn ngược chiều, sai lệch về quan điểm chính trị. Đề nghị Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam xem xét trách nhiệm của Tổng Biên tập Báo Lao Động và phóng viên VÂN CHI đã viết bài này./.



Theo Face PTC.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM - ĐỪNG XEM NGA LÀ CON HỔ GIẤY!

     Chiến dịch quân sự đặc biệt của Nga tại Ukraine đã bước sang thứ 5 vẫn chưa đến hồi kết. Một số ý kiến cho rằng Nga chỉ là con hổ giấy, có nguy cơ sa lầy tại Ukraine(?) Hãy phân tích cuộc chiến của Nga ở Ukraine như thế nào?

1. Về mục tiêu

Nên nhớ ngay từ đầu cuộc chiến của Nga tại Ukraine năm 2022, Tổng thống Vladimir Putin tuyên bố mục tiêu của Chiến dịch quân sự đặc biệt nhằm "phi quân sự hóa" và "phi phát xít hóa" Ukraine, bảo vệ cộng đồng nói tiếng Nga tại vùng Donbass và ngăn chặn Ukraine gia nhập NATO. Đây là CUỘC CHIẾN TIÊU HAO KÉO DÀI thắng bại phụ thuộc vào tiềm lực kinh tế và sức chịu đựng chính trị của các bên. Mục tiêu làm suy yếu năng lực quốc phòng, không phải lật đổ chế độ Ukraine, khác hoàn toàn với Mỹ và NATO tấn công tiêu diệt, phủ đầu, lật đổ chế độ. 

2. Về bản chất

Cuộc chiến của Nga ở Ukraine không nhắm vào công trình dân sự và sát hại dân thường. Nên nhớ, Nga và Ukraine có lịch sử dân tộc anh em trong cùng Liên bang Xô Viết. Tại Ukraine trước khi xung đột quân sự có khoảng 8,3 triệu người dân tộc Nga (chiếm 17,3% dân số), ước tính khoảng 30% dân số coi tiếng Nga là tiếng mẹ đẻ và trên 50% người dân thường xuyên sử dụng ngôn ngữ này tập trung đông nhất ở khu vực phía Đông và phía Nam, đặc biệt là tại Crimea, Donbas (Donetsk và Luhansk). Tránh thương vong cho người dân là ưu tiên số một của Nga, vì vậy lựa chọn mục tiêu tấn công của Nga ở Ukraine không chỉ là thuật toán quân sự mà còn mang ý nghĩa nhân đạo.

3. Cuộc chiến so găng bày đàn

Cuộc chiến tại Nga - Ukraine thực chất là cuộc chiến tranh uỷ nhiệm của Mỹ và NATO với Nga mà Ukraine là chiến trường. Nga không chỉ đối đầu với Mỹ và khối NATO mà với hơn 50 nước liên minh, thân Mỹ. Mỹ đã chi 130 tỷ USD, các nước châu Âu chi hơn 217 tỷ USD khí tài, quân sự cho Ukraine. Một cuộc đối đầu cân não đối với Nga và chỉ có Nga mới làm được điều phi thường đó.

4. Kết thúc cuộc chiến 

Nếu loại trừ yếu tố nhân đạo, một chọi một thì Nga huỷ diệt Ukraine trong mấy nốt nhạc. Tiềm lực quân sự của Nga vượt trội so với Ukraine về quy mô nhân lực, ngân sách quốc phòng và số lượng vũ khí hạng nặng như máy bay, tàu chiến, tên lửa. Nga sở hữu khoảng 1,5 triệu quân nhân tại ngũ gấp mấy lần Ukraine. Dân số Nga lớn hơn, có lực lượng dự bị động viên đông đảo khả năng tuyển quân hơn Ukraine. Về vũ khí, khí tài, hoả lực Nga hoàn toàn vượt trội so với Ukraine. Nga áp đảo hoàn toàn trên không, kiểm soát mặt biển với hạm đội tàu chiến và tàu ngầm hùng hậu. Không quân Nga có số lượng vượt trội so với Ukraine. Lực lượng trên bộ và tên lửa Nga duy trì lợi thế về số lượng xe tăng, thiết giáp và các hệ thống tên lửa đạn đạo, hành trình tầm xa; có lợi thế về hỏa lực pháo binh, khả năng tiến hành các cuộc không kích quy mô lớn và kiểm soát các vùng lãnh thổ Ukraine.

Trong 4 năm 2022 - 2025, từng nấc thang Chiến dịch quân sự đặc biệt của Nga tại Ukraine được tính toán kỹ lưỡng về mặt pháp lý và nhân đạo. Sang năm 2026, cục diện chiến trường đã khác khi Mỹ và NATO đã đẩy Nga vào giới hạn chịu đựng cuối cùng buộc Nga phải tìm cách kết thúc cuộc chiến. Nga đủ sức làm điều đó. Nga đã chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất không chỉ bảo vệ người Nga tại Ukraine mà tất cả những nơi nào có người Nga sinh sống. Nga sẵn sàng giáng trả vào những cái đầu lạnh, những trung tâm ra quyết định không chỉ ở Ukraine mà bất cứ nơi đâu trên thế giới đe doạ đến an ninh và sự sống còn của Nga.

Nga nói là làm. Hãy đợi xem hồi kết./.
Theo face PTC.
QV-ST!

TỪ XUYÊN TẠC LỊCH SỬ ĐẾN ÂM MƯU TÁCH RỜI LÒNG YÊU NƯỚC KHỎI NỀN TẢNG DÂN TỘC!

     Bài đăng trên Trang CAND Online của tác giả Cao Hồng Hận - Phạm Ngọc Thủy, Trường Đại học An ninh nhân dân.

1. Lòng yêu nước mã gene” chính trị của dân tộc

Những năm gần đây, mỗi dịp đất nước kỷ niệm những dấu mốc lớn của dân tộc, từ các tuyến phố rực đỏ cờ hoa đến không gian mạng, hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng lại xuất hiện với sức lan tỏa mạnh mẽ. Những người trẻ hát Quốc ca, chụp ảnh bên quốc kỳ, chia sẻ các nội dung về lịch sử và đất nước như một cách thể hiện niềm tự hào dân tộc. Điều đó cho thấy lòng yêu nước vẫn đang hiện diện rất sâu đậm trong đời sống xã hội Việt Nam hôm nay.

Có lẽ hiếm dân tộc nào mà tình yêu Tổ quốc lại trở thành một phản xạ tinh thần sâu đậm như ở Việt Nam. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định: “Nhân dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta”. Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, lòng yêu nước ấy đã trở thành một “mã gen tinh thần” xuyên suốt, âm thầm chảy trong huyết quản của nhiều thế hệ, để mỗi khi Tổ quốc cần, tinh thần ấy lại bùng lên mạnh mẽ như một lẽ tự nhiên. Nhưng lòng yêu nước Việt Nam chưa bao giờ chỉ là một cảm xúc mơ hồ hay thứ tình cảm đứng ngoài vận mệnh dân tộc. Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, lòng yêu nước Việt Nam luôn gắn chặt với ý thức bảo vệ chủ quyền quốc gia và sự tồn vong của dân tộc. Từ đó, chủ nghĩa yêu nước ở Việt Nam từ rất sớm đã mang tính chính trị – lịch sử rõ ràng: đứng về phía dân tộc, chống lại mọi thế lực xâm lược và lệ thuộc ngoại bang.

Bước sang thời đại Hồ Chí Minh, lòng yêu nước ấy tiếp tục được nâng lên thành một sức mạnh chính trị - cách mạng to lớn dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Chính lòng yêu nước đã biến những đoàn dân công hỏa tuyến thành những dòng người bất tận kéo lên Điện Biên Phủ, làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”; biến những thanh niên “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” thành biểu tượng của cả một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập dân tộc, làm nên mùa Xuân đại thắng năm 1975 để non sông thu về một mối và đưa dân tộc gặt hái được nhiều thành tựu đáng tự hào trong công cuộc đổi mới, hội nhập hôm nay. Trước thực tế sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc và nền tảng chính trị - xã hội ở Việt Nam tiếp tục được giữ vững, hoạt động chống phá của các thế lực thù địch phản động cũng buộc phải liên tục điều chỉnh phương thức, thủ đoạn theo hướng ngày càng tinh vi, êm ái và khó nhận diện hơn. Nếu như trước đây chúng chủ yếu sử dụng các hình thức chống phá trực diện như kích động bạo loạn, lật đổ, khủng bố, phá hoại hay tìm cách “phi chính trị hóa” lực lượng vũ trang, thì trong kỷ nguyên số hiện nay, mũi nhọn chống phá đang dần chuyển sâu vào trận địa tư tưởng, nhận thức xã hội, đặc biệt là thế hệ trẻ, với một mũi tấn công nguy hiểm âm thầm thẩm thấu: “phi chính trị hóa” lòng yêu nước.

Thủ đoạn này không còn xuất hiện dưới dạng những lý thuyết hàn lâm khô cứng, mà được cụ thể hóa bằng những thông điệp truyền thông ngắn gọn, đánh trúng tâm lý đám đông trên mạng xã hội. Nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, khi tiếp xúc với các luận điệu như: “yêu nước chứ không cần yêu Đảng”, “dân tộc là trường tồn, đảng phái chỉ là giai đoạn” hay “lịch sử cần nhìn đa chiều” thường có cảm giác đó là dạng tư duy “cấp tiến”, “văn minh”. Nhưng đây thực chất là một quá trình tác động nhận thức có chủ đích nhằm từng bước làm nhạt phản xạ chính trị, cắt rời lòng yêu nước khỏi ký ức lịch sử và trách nhiệm công dân đối với vận mệnh quốc gia. Sự nguy hiểm nằm ở chỗ, các hoạt động chống phá hôm nay không trực tiếp phủ nhận lòng yêu nước, mà mượn chính lòng yêu nước để xuyên tạc theo hướng phi trách nhiệm, phi chính trị. Một khi thế hệ trẻ mất dần hệ quy chiếu nhận thức về dân tộc, về chế độ, thì lòng yêu nước rất dễ bị dẫn dắt theo những quỹ đạo lệch lạc, mơ hồ, vô định, thậm chí bị lợi dụng để quay ngược lại phủ nhận chính nền tảng đã tạo nên sự tồn tại của quốc gia dân tộc hôm nay.

2. Hướng lái nhận thức sai lệch về lịch sử trên không gian mạng

Nhưng bằng cách nào các thế lực thù địch có thể làm được điều đó trong một dân tộc vốn có truyền thống yêu nước sâu đậm như Việt Nam? Câu trả lời nằm ở chính nơi nuôi dưỡng và định hình lòng yêu nước của dân tộc: Lịch sử, ký ức và nền tảng nhận thức xã hội. Lịch sử của một dân tộc không đơn thuần là những trang biên niên ký ghi dấu thời gian, mà là nền móng tinh thần, là cách một dân tộc nhớ về những người đã ngã xuống cho đất nước mình, là hệ quy chiếu đạo lý để phân định chính - tà, đúng - sai. Đối với một quốc gia suốt hàng nghìn năm đối mặt với hiểm họa xâm lăng để bảo vệ sự tồn vong như Việt Nam, ký ức lịch sử chính là “mã định danh” của lòng yêu nước, là biểu tượng của ý chí độc lập và khát vọng tồn tại của Tổ quốc. Một khi lịch sử bị cuốn vào vòng xoáy của những toan tính chính trị đương thời thì sự thật thường cũng là thứ đầu tiên bị hy sinh

Ý thức rất rõ điều đó, trong âm mưu, thủ đoạn “phi chính trị hóa” lòng yêu nước các thế lực thù địch, phản động đã chọn lịch sử làm một trong những trận địa tấn công trọng yếu. Chúng hiểu rằng muốn làm suy yếu hệ điều hành chính trị của một dân tộc, con đường ngắn nhất là làm nhạt ký ức lịch sử, xóa mờ ranh giới chính nghĩa và hướng lái lòng yêu nước kiểu phi trách nhiệm, đứng ngoài vận mệnh quốc gia. Nhìn rộng ra thế giới, từ những biến động ở Liên Xô trước đây cho tới nhiều quốc gia Đông Âu sau này, có thể nhận ra một hiện tượng đáng suy ngẫm: cùng với những thay đổi về mô hình chính trị - xã hội là quá trình định nghĩa lại quá khứ và tái kiến tạo ký ức lịch sử. Trong làn sóng ấy, nhiều tượng đài bị kéo xuống, tên đường phố bị thay đổi, còn một số nhân vật lịch sử từng gây tranh cãi lại được dựng lên như những biểu tượng mới của tinh thần dân tộc.

Đối với Việt Nam, thời gian qua vấn đề này diễn biến theo kịch bản tương tự với nhiều lớp thủ đoạn không kém phần tinh vi, xảo quyệt. Bước đầu tiên là “trung tính hóa tội lỗi”, được ngụy trang dưới danh nghĩa “khách quan”, “đa chiều”, hay “hòa giải”. Không gian mạng bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều luận điệu cố tình đảo lộn hệ giá trị lịch sử như: “Ngô Đình Diệm cũng là người yêu nước”, “Việt Nam Cộng hòa cũng có lý tưởng”, “bên nào cũng yêu nước” hay “cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước chỉ là nội chiến”... Những nhân vật từng bị lịch sử phê phán nay lại được “rửa mặt”, đánh giá lại theo hướng tách rời khỏi toàn bộ bối cảnh lịch sử và lợi ích dân tộc đương thời, thậm chí được mô tả như những người “đi trước thời đại”, “nạn nhân của lịch sử” hay “có tinh thần canh tân đất nước”… Tất cả những luận điệu đó đều hướng tới việc làm mờ ranh giới giữa chính nghĩa và phản bội, giữa đấu tranh giải phóng dân tộc với những lực lượng từng đứng về phía đối lập với lợi ích Tổ quốc và nhân dân. Bước tiếp theo là “đảo chiều biểu tượng”. Sau khi từng bước làm mờ ranh giới đúng - sai của lịch sử, đối phương bắt đầu hướng mũi nhọn tấn công vào những biểu tượng anh hùng dân tộc đã tạo nên hệ giá trị và bản lĩnh của dân tộc Việt Nam, nhằm xuyên tạc chiến công hoặc công kích, gieo hoài nghi về những giá trị vốn đã được lịch sử khẳng định bằng máu và sự hy sinh của nhiều thế hệ. Và bước chốt hạ là “bình thường hóa sự đảo lộn”. Khi các luận điệu ấy được lặp đi lặp lại đủ nhiều trên không gian mạng với sự hỗ trợ của thuật toán truyền thông, điều từng bị xem là phi lý sẽ dần được tiếp nhận như “một góc nhìn khác”.

Ý đồ sâu xa của toàn bộ quá trình này không đơn thuần là “đánh giá lại lịch sử”, mà là từng bước triệt tiêu tính chính nghĩa của các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc, tạo tiền đề làm suy yếu niềm tin vào nền tảng chính trị và con đường phát triển hiện nay của đất nước. Không cần xe tăng hay đại bác, chỉ cần đủ nhiều bài viết, đủ nhiều video, đủ nhiều “ý kiến cá nhân” được lặp lại liên tục, những giá trị từng được xem là nền tảng cũng có thể bị đặt lại dấu hỏi. Mục tiêu của chiến lược này không nhất thiết là thuyết phục tất cả mọi người, mà chỉ cần khiến xã hội dần mất đi sự chắc chắn về quá khứ của chính mình.

Trước tác động trên, một bộ phận người trẻ dễ rơi vào trạng thái hoang mang nhận thức. Bởi đây là thế hệ năng động, thích khác biệt, dễ tiếp cận cái mới nhưng lại ít trải nghiệm lịch sử và thường tiếp cận quá khứ chủ yếu qua mạng xã hội. Khi thiếu nền tảng lịch sử và kỹ năng kiểm chứng thông tin, nhiều người rất dễ nhầm lẫn giữa sự trái chiều với xuyên tạc, giữa sự khác biệt với chân lý. Cái gì lạ tai thì tưởng là phát kiến; cái gì đi ngược số đông thì mặc nhiên cho là sâu sắc. Khi ranh giới chính - tà bị làm cho mờ nhạt, thì việc tách lòng yêu nước khỏi nền tảng chính trị - lịch sử của dân tộc cũng bắt đầu trở nên dễ dàng hơn. Đó là lúc những luận điệu như “yêu nước chứ không cần phải yêu Đảng”, “yêu nước chứ không đồng nghĩa yêu chế độ” bắt đầu có đất sống trên không gian mạng.

Nếu nhìn lại lịch sử dân tộc, có thể thấy ngay sự phiến diện trong cách lập luận ấy. Đúng là dân tộc Việt Nam đã tồn tại hàng nghìn năm trước khi Đảng ra đời. Nhưng cũng chính lịch sử cho thấy, trong suốt một thời gian dài, các phong trào yêu nước dù đầy nhiệt huyết vẫn liên tiếp rơi vào bế tắc vì thiếu một đường lối đúng đắn và một tổ chức đủ sức quy tụ sức mạnh dân tộc. Nguyên nhân không nằm ở lòng yêu nước thiếu mãnh liệt, mà ở chỗ chưa tìm ra được con đường phù hợp với quy luật vận động của thời đại. Chỉ đến khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, phong trào yêu nước mới thực sự được tổ chức thành sức mạnh cách mạng có khả năng lãnh đạo dân tộc giành độc lập, thống nhất đất nước và xây dựng chế độ mới. Từ thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám, đến các cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ và công cuộc đổi mới, xây dựng đất nước trong kỷ nguyên vươn mình hôm nay, tất cả đều gắn với vai trò lãnh đạo của Đảng trong tiến trình lịch sử dân tộc. Vì vậy, xét về cả đạo lý lẫn khoa học chính trị không thể vừa đứng trên nền tảng, thụ hưởng thành quả của một tiến trình lịch sử cụ thể, lại vừa phủ nhận chính lực lượng lãnh đạo, dẫn dắt tiến trình lịch sử ấy.

Nguy cơ từ "Vòng xoáy im lặng”.

Sức sát thương lớn nhất của âm mưu "phi chính trị hóa” lòng yêu nước trên không gian mạng hiện nay còn nằm ở một hiện tượng tâm lý truyền thông nguy hiểm: hiện tượng “Vòng xoáy của sự im lặng”. Khi lên tiếng bảo vệ tính chính nghĩa, bảo vệ lẽ phải trên mạng xã hội, nhiều người bị tấn công kiểu hội đồng. Họ đứng trước các áp lực khiến nhiều người có nhận thức đúng dần ngại lên tiếng, lựa chọn im lặng, rút lui khỏi các cuộc tranh luận để tự bảo vệ mình. Khi tiếng nói chính nghĩa suy giảm, không gian số mặc nhiên bị nhường lại cho các luồng quan điểm độc hại, tạo ra cảm giác ảo tưởng rằng “phe xét lại lịch sử” mới là phe đa số, mới là những người “tiến bộ” và “dũng cảm”.

Sự im lặng ấy dần dẫn đến một trạng thái đáng lo ngại khác: sự thờ ơ. Trong môi trường mạng xã hội, sự vô cảm chính trị và thái độ đứng ngoài các vấn đề của đất nước đang bị tô vẽ như biểu hiện của lối sống “văn minh”, “tỉnh táo”. Người trẻ dần bị dẫn dắt tới suy nghĩ rằng quan tâm đến lịch sử, chính trị hay vận mệnh quốc gia là điều “lỗi thời”, thay vào đó, lối sống thực dụng, ích kỷ cá nhân, đứng ngoài các vấn đề của đất nước mới là đỉnh cao của sự tự do. Hệ quả là trách nhiệm công dân và tính chiến đấu trong đời sống tinh thần xã hội từng bước bị bào mòn, còn lòng yêu nước dễ bị đẩy về trạng thái cảm xúc hời hợt, phi trách nhiệm./.
QV-ST!