CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: VIỆT NAM CẦN HỌC TRUNG QUỐC ĐỂ BẢO VỆ CÁC GIÁ TRỊ LỊCH SỬ!
Thưa các bạn,
Lịch sử là dòng máu nóng, là sinh mệnh và linh hồn của một dân tộc. Khi một quốc gia đánh mất đi ký ức lịch sử, quốc gia đó tự đặt mình trước bờ vực của sự đồng hóa hoặc diệt vong.
Thử nhìn vào hai quốc gia láng giềng, đồng văn là Việt Nam và Trung Quốc, chúng ta sẽ thấy hai cách tiếp cận, hai thái độ đối xử với quá khứ, để rồi từ đó soi chiếu vào thực trạng nhức nhối mang tên: Showbiz và Giới trẻ.
1. Việt Nam - Trung Quốc: Hai quốc gia, hai lựa chọn bảo vệ cội nguồn lịch sử.
Thời gian gần đây, dân mạng Việt Nam vô cùng bức xúc khi có những cá nhân ở Việt Nam xuyên tạc lịch sử, hạ bệ lãnh tụ ... vẫn không hề hấn gì. Câu hỏi đặt ra ở đây, là liệu có tồn tại một thế lực ngầm đứng sau những người ấy hay không?
Trong khi đó, nhìn sang Trung Quốc, nước láng giềng sát vách Việt Nam mà xem. Con rồng Trung Hoa thực thi chính sách cực kỳ cứng rắn và áp dụng biện pháp "không khoan nhượng" để trừng trị các hành vi viết truyện, làm phim bị cho là "xét lại lịch sử" (bên họ gọi đây là Chủ nghĩa hư vô lịch sử) hoặc bóp méo, thay đổi lịch sử. Chính quyền nước này sử dụng đồng bộ các biện pháp từ xây dựng luật pháp, chế tài tài chính đến cấm sóng toàn diện nhằm bảo vệ hệ tư tưởng chính thống.
- Hình sự hóa bằng luật pháp (Phạt tù): Năm 2017, Trung Quốc đưa ra Luật bảo vệ anh hùng, liệt sĩ, lập tức có hiệu lực từ năm 2018. Luật này nghiêm cấm mọi hành vi bôi nhọ, phủ nhận hoặc xuyên tạc công lao của các nhân vật lịch sử, liệt sĩ cách mạng.
Kể từ năm 2021, xúc phạm danh dự của anh hùng, liệt sĩ chính thức trở thành tội danh hình sự tại Trung Quốc với mức án lên tới 3-5 năm tù giam.
- Siết chặt kiểm duyệt và "Cấm sóng" toàn diện (Phong sát) đối với tất cả các cá nhân/tổ chức, trừng phạt nền tảng và xóa sổ tài khoản mạng xã hội với các tác phẩm có hành vi lật sử.
Cụ thể, Quảng Điện - Tổng cục Phát thanh, Truyền hình Trung Quốc (NRTA) ban hành các quy định khắt khe bóp nghẹt thể loại phim kháng chiến chống Nhật mang tính "thần thánh hóa" phi logic (như tay không xé xác địch, kỹ xảo siêu nhiên đi ngược kiến thức quân sự). Đồng thời, phim cung đấu cũng từng bị cấm phát sóng dài hạn vì bóp méo hình tượng nhân vật lịch sử và cổ xúy đấu đá tàn nhẫn.
Đồng thời, những bộ phim bị phát hiện cải biên sai lệch lịch sử (ví dụ: biến nhân vật phản diện trong lịch sử thành anh hùng, hoặc bôi nhọ các tướng lĩnh có công) đều bị tịch thu giấy phép phát sóng vĩnh viễn. Các tác giả truyện mạng, biên kịch hoặc người nổi tiếng có hành vi "xét lại lịch sử" sẽ ngay lập tức bị các nền tảng lớn như Weibo, Douyin, WeChat khóa tài khoản vĩnh viễn. Các nền tảng phát sóng, hoặc tiếp tay để cho những tác phẩm này lan truyền đều bị phạt rất nặng.
Và, ta có thể thấy sự khác biệt lớn nhất giữa Trung Quốc và Việt Nam trong công cuộc bảo vệ các giá trị lịch sử nằm ở bản lĩnh thực thi và ranh giới kiểm duyệt.
Với Trung Quốc là Cương quyết và Thiết huyết, vì lịch sử là bất khả xâm phạm. Họ dựng lên một "bức tường thép" pháp lý vững chắc.
Hãy nhìn vào bản án 7 tháng tù giam dành cho blogger triệu view La Xương Bình vào năm 2021. Tội danh của anh ta ư? Chỉ vì dám đăng một dòng trạng thái chế giễu sự hy sinh của các chiến sĩ Đại đội 9 trong trận chiến hồ Trường Tân. Hay câu chuyện bộ phim truyền hình "Lôi Đình Chiến Tướng" bị gỡ bỏ vĩnh viễn khỏi tất cả các đài lớn như Hồ Nam, Tencent chỉ sau vài tập phát sóng. Lý do bởi phim đã "thần thánh hóa" quá khứ, xây dựng hình ảnh chiến sĩ Bát Lộ quân vuốt keo bóng lộn, ở biệt thự sang trọng giữa chiến trường ác liệt.
Trung Quốc chọn cách thanh trừng không khoan nhượng mọi mầm mống của "chủ nghĩa hư vô lịch sử" để bảo vệ sự thiêng liêng của quá khứ. Thế nhưng nhìn lại chính Việt Nam chúng ta, tại sao lại có một sự thờ ơ, buông lòng công tác quản lý.
Thế nhưng, cơ quan chức năng Việt Nam luôn lý giải rằng đây là sự mềm mỏng, ưu tiên đối thoại học thuật.
Học thuật kiểu gì, kho mà chúng ta cởi mở công nhận những góc nhìn mới của các giáo sư đầu ngành như Phan Huy Lê, Trần Quốc Vượng ... trong công cuộc tẩy trắng tội danh cho những tội đồ bán nước, bôi đen - hắt nước bẩn lên anh hùng dân tộc. Chúng ta đưa vào chương trình giáo dục phổ thông tác phẩm xuyên tạc như "Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh rồi nói rằng ở góc độ nghệ thuật, đó là tinh thần nhân văn và sự đổi mới tư duy. Thế nhưng, chính sự dung hòa này đôi khi lại tạo ra kẽ hở cho những kẻ cơ hội, mượn danh "xét lại lịch sử dưới góc nhìn phương Tây" để phủ nhận thành quả cách mạng hiện đại.
2. Sự biến chất khi Truyền thông thì me Tây và giáo dục thì bị thương mại hóa.
Không phải nói tất cả, nhưng đang có một sự dịch chuyển về tư duy đáng báo động.
Tại sao giới showbiz Trung Quốc ngày càng kỷ luật, trong khi showbiz Việt Nam lại bị coi là một mớ hỗn độn? Tại sao giới trẻ Trung Quốc ngày nay sống đầy lý tưởng, ngập tràn tự hào dân tộc, đặc biệt trân trọng các giá trị nguồn cội hay "tính Đỏ". Trong khi đó, một bộ phận không nhỏ giới trẻ Việt Nam đang rơi vào hội chứng "me Tây", sùng bái các giá trị ngoại lai và thờ ơ, ghẻ lạnh với lịch sử nước nhà.
Câu trả lời nằm ở việc tầm nhìn khác nhau ở các cơ quan chức năng, ở việc có những bộ luật cụ thể quy định về trách nhiệm rõ ràng.
Ở Trung Quốc, nghệ sĩ không chỉ bán tài năng, họ phải bán cả tư cách đạo đức và trách nhiệm công dân. Một ngôi sao vi phạm pháp luật hay lệch chuẩn đạo đức sẽ chịu hình phạt "phong sát" tuyệt diệt, xóa sổ tài khoản mạng xã hội, gỡ bỏ toàn bộ tác phẩm cũ, cấm xuất hiện trên truyền thông suốt đời. Sức nặng của việc "tước đoạt sinh kế và danh tiếng" buộc giới nghệ sĩ xứ Trung phải tự răn đe, khép mình vào khuôn khổ.
Nhìn lại Việt Nam, sự "vô tư" đến mức thờ ơ của các cơ quan quản lý đã dung túng cho một nền giải trí bát nháo. Hãy nhìn vào những cá nhân như Vượng Râu ... kẻ từng có những phát ngôn lệch lạc, đảo lộn giá trị thật - giả, tôn vinh những nhân vật có tì vết với lịch sử dân tộc. Họ nhận hình phạt gì? Gần như không có, hoặc nếu có thì chỉ là những án phạt hành chính vài triệu đồng mang tính "gãi ngứa". Họ vẫn nhởn nhơ chạy show, vẫn livestream kiếm tiền trên các nền tảng mạng xã hội.
Đau lòng hơn, những cuốn sách xuyên tạc hình ảnh lãnh tụ như cuốn sách "Chuyện với Thanh" của Nguyễn Thành Nam, trước được truyền thông tung hô lên mây. Sau có người chỉ ra sai phạm, dù bị cấm nhưng vẫn âm thầm phát tán qua các đường link lậu, các bản PDF trên không gian mạng mà không có một chiến dịch truy quét triệt để nào. Sự thiếu vắng các biện pháp mạnh tay đã biến showbiz Việt thành mảnh đất màu mỡ cho những chiêu trò bẩn, nơi rác phẩm và những tiếng nói lệch chuẩn vẫn hiên ngang tồn tại.
Và lạ đời nhất, là người ta bắt đầu tôn vinh những tên Việt gian bán nước, có nợ máu với non sông. Chúng bắt đầu công nhận những rác phẩm xuyên tạc cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc là nội chiến và vinh danh nó ... Thế mà, cơ quan chức năng vẫn cố tình giả câm giả điếc không xử lý. Khi dư luận kịch liệt lên án, căng thẳng quá thì lặng im gỡ bài, không hề xử lý gốc rễ là những thế lực đứng sau chống lưng, khiến nhiều người dân yêu nước cảm thấy bị tổn thương.
Tâm lý "me Tây", thờ ơ với cội nguồn của một bộ phận giới trẻ Việt Nam không phải là căn bệnh tự phát, mà là hệ quả tất yếu của một nền giáo dục đang bộc lộ những khoảng trống đáng báo động về mặt định hướng tư tưởng.
Đầu tiên, để gia nhập WTO năm 2008, chúng ta đã chấp nhận thương mại hóa giáo dục, cho bàn tay dơ bẩn của Tư bản phương Tây thò vào Thánh đường tri thức. Hậu quả là "sự loay hoay có toan tính" trong cải cách Sách giáo khoa, đổi mới giáo dục ngày càng khiến giới trẻ hoang mang.
Hãy nhìn vào thực tế những năm qua, khi môn Lịch sử liên tục bị đặt lên bàn cân để tranh cãi xem nên là môn học "bắt buộc" hay "tự chọn" trong chương trình THPT. Sự thiếu nhất quán này vô hình trung đã gieo vào đầu học sinh tư duy: Lịch sử chỉ là một môn phụ, có thể học hoặc bỏ qua. Trong khi đó, việc biên soạn SGK mới dưới sự chủ trì của các chủ biên có quan điểm gây tranh cãi (như việc thay đổi, giảm nhẹ tính chất ác liệt của các cuộc kháng chiến chống xâm lược) đã làm phai nhạt đi tính hào hùng, oanh liệt của quá khứ.
Chúng ta hãy nhìn nhận công bằng về sự đối lập về phương pháp giáo dục giữa 2 quốc gia, là Trung Quốc và Việt Nam sẽ rõ. Tại Trung Quốc, lịch sử được xem là "môn học đỏ" - trục xương sống để xây dựng lòng tự tôn dân tộc. Học sinh Trung Quốc được giáo dục về truyền thống văn hóa hào hùng lẫn nỗi nhục quốc thể thời cận đại (Bách niên quốc sỉ) để từ đó hun đúc ý chí tự lực tự cường và tinh thần cống hiến cho quốc gia.
Trong khi đó tại Việt Nam, lịch sử trong nhà trường nhiều nơi vẫn bị đóng khung trong những câu chuyện nhớ nhớ quên quên, ranh giới giữa tội đồ bán nước và anh hùng dân tộc đang bị xóa nhòa, có những bài học ca ngợi Gia Long Nguyễn Ánh ... như những anh hùng dân tộc - lại có những nội dung mập mờ nói rằng Tây Sơn là phường giặc cỏ. Thậm chí, việc biên soạn sách nửa Tây nửa ta, mang góc nhìn phương Tây để biên soạn bình phán lịch sử, văn hóa, văn học, con người một quốc gia Á Đông như Việt Nam ta khiến bài học văn hóa - lịch sử nước nhà trở nên nhàm chán, học sinh dễ dàng bị cuốn theo những trào lưu văn hóa, những luận điệu lịch sử được tô vẽ bóng bẩy, hấp dẫn của phương Tây trên internet.
3. Không gian mạng ở Việt Nam đầy rác: Sự lỏng lẻo và thiếu trách nhiệm của bộ lọc văn hóa khiến "Chủ nghĩa hư vô" đang trỗi dậy.
Không gian mạng chính là bãi chiến trường vô hình nhưng khốc liệt nhất, nơi các giá trị lịch sử của Việt Nam đang bị tấn công và xói mòn từng ngày do sự quản lý thiếu quyết liệt từ các cơ quan chức năng.
Đầu tiên là sự bất lực, hoặc thờ ơ trước làn sóng "Lật sử" xuyên biên giới. Trên các nền tảng như Facebook, YouTube, TikTok, hàng loạt hội nhóm, kênh truyền thông núp bóng dưới danh nghĩa "tìm hiểu lịch sử đa chiều", "vén màn bí mật quá khứ" liên tục đăng tải các bài viết, video xuyên tạc trắng trợn. Họ bôi nhọ lãnh tụ, hạ thấp chiến thắng Điện Biên Phủ hay chiến dịch Hồ Chí Minh, tôn vinh những biểu tượng phong kiến lỗi thời hoặc chế độ thực dân. Thế nhưng, hàng rào an ninh mạng của chúng ta lại phản ứng quá chậm chạp. Các tài khoản này vẫn ngang nhiên hoạt động, thu hút hàng triệu lượt xem từ giới trẻ mà không bị đánh sập hay chặn truy cập một cách triệt để.
Thứ hai là sự thỏa hiệp của các thuật toán thương mại. Các nền tảng xuyên biên giới ưu tiên giật gân, câu view. Những nội dung xét lại lịch sử, kích động tranh cãi thường được thuật toán ưu tiên phân phối mạnh mẽ hơn những bài viết chính thống, khô khan. Khi cơ quan quản lý Việt Nam chỉ dừng lại ở mức "yêu cầu gỡ bỏ" một cách thụ động thay vì xây dựng các chế tài phạt nặng, buộc các nền tảng phải chủ động bộ lọc như cách Trung Quốc áp dụng với Weibo, Baidu, chúng ta đã tự đánh mất quyền kiểm soát không gian tư tưởng của chính con em mình.
Thay lời kết, các bạn ạ, bao dung là bản chất của người Việt, nhưng bao dung với những kẻ làm tổn thương lịch sử là tội ác đối với tổ tiên và là sự phản bội đối với tương lai. Một dân tộc muốn đứng vững trước những cơn bão táp địa chính trị và sự xâm lăng văn hóa của phương Tây thì gốc rễ lịch sử phải được bám sâu và bảo vệ bằng những rào dậu kiên cố nhất.
Đã đến lúc Việt Nam cần học tập sự quyết liệt, cứng rắn của Trung Quốc trong việc giữ gìn trận địa văn hóa và tư tưởng. Bảo vệ lịch sử chính là bảo vệ quyền được tồn tại độc lập, tự chủ và kiêu hãnh của quốc gia. Nếu chúng ta không cầm gươm bảo vệ quá khứ ngay từ hôm nay, chúng ta sẽ mất cả một thế hệ tương lai vào tay kẻ khác!
QV-ST!