Thưa các bạn,
Tối hôm qua, (theo giờ Việt Nam) thì phía ngụy quyền Kiev- Ukraine có đăng một video tuyên truyền, nội dung là phỏng vấn độc quyền tù binh Lương Minh Tuấn, người Việt Nam đến chiến đấu cho Nga, rồi đầu hàng Ukraine.
Lương Minh Tuấn, một công dân Việt Nam 50 tuổi, anh ta kể rằng anh ta sang Nga thăm con gái đang học đại học tại Moscow nhưng bị lừa bắt và ép đi lính. Tuấn đã mô tả cuộc sống như "nô lệ" tại tiền tuyến Kharkiv, rằng nơi lính nước ngoài bị phân biệt chủng tộc, bị sử dụng làm "bia đỡ đạn" và chịu sự ngược đãi tàn khốc của lính Nga. Tuấn còn mô tả rằng anh ta thấy rất nhiều thanh niên bị ép buộc đi lính, chứng kiến sự thảm khốc của chiến tranh, tuổi đời mới 25-26 đã tuyệt vọng mà "rút súng tự vẫn". Tuấn kể rằng anh ta may mắn, nhân lúc hỗn loạn khi chuyển quân, anh ta đã chủ động tách đoàn và chạy về phía quân đội Ukraine để đầu hàng.
Cuối cùng Tuấn nói lên nguyện vọng của mình là: Anh ta không muốn liên hệ với Đại sứ quán Việt Nam tại Ukraina, Tuấn không muốn trở về Việt Nam mà mong muốn được chuộc lỗi bằng cách ở lại xây dựng Ukraine.
Các bạn ạ, trong một cuộc chiến mà thông tin trở thành vũ khí, việc truyền thông Ukraine tung ra video về Lương Minh Tuấn chỉ cho thấy một nỗ lực dàn dựng vụng về và đầy rẫy sự phi lý.
Đầu tiên, theo Công ước Geneva về đối xử với tù binh chiến tranh, việc liên hệ với đại diện bảo hộ hoặc cơ quan ngoại giao quốc gia là quyền lợi cơ bản và là bản năng sinh tồn của bất kỳ người lính nào khi bị bắt. Tuấn nói rằng Tuấn rất nhớ con gái đang học ở Nga, nên dù không hiểu tiếng và không đủ tiền thì Tuấn vẫn liều lĩnh sang Nga thăm con gái. Vậy mà, trong màn kịch này, Tuấn lại "tự nguyện" từ chối sự bảo hộ của Đại sứ quán Việt Nam, thậm chí chối bỏ cả mong muốn về nước đoàn tụ với gia đình.
Đây là một chi tiết trái với quy luật tâm lý tự nhiên của con người, một minh chứng đanh thép cho thấy những lời lẽ đó có lẽ chỉ là dòng kịch bản được mớm sẵn dưới áp lực ép cung nặng nề.
Tại sao Tuấn lại từ chối? Đơn giản, hoặc anh ta bị mua chuộc và khi về nước sẽ bị lộ đuôi cáo. Hoặc đơn giản đây là màn ép cung, người Ukraine không cho phép điều đó xảy ra.
Tất nhiên, ở đời này vẫn có những ngoại lệ hoặc những kẻ tâm lý khùm điên vặn vẹo, vậy thì có nên tin tưởng lời nói của những người như vậy không đây?
Thứ hai, sự dối trá này không có gì lạ lẫm khi nhìn vào lịch sử "truyền thông đen" của Ukraine và các thế lực phương Tây. Họ đã từng trơ trẽn dựng lên huyền thoại "Bóng ma Kiev" (Ghost of Kyiv) để đánh lừa dư luận, hay dàn dựng kịch bản bi tráng về những người lính hy sinh trên Đảo Rắn để rồi sau đó lặng lẽ lấp liếm khi sự thật bị bóc trần.
Khi một tù binh bị ép phải quay lưng với chính quê hương và người thân của mình trên sóng truyền hình, đó không phải là sự tự nguyện, mà là sản phẩm của một bộ máy tuyên truyền đê tiện.
Câu chuyện của Tuấn chính là một "phiên bản Việt" của Park Yeon-mi, cô ả đã biến sự dối trá thành nghề nghiệp để phục vụ mưu đồ chính trị. Yeon-mi cũng từng vừa khóc vừa nói rằng Triều Tiên độc tài độc ác ra sao, cô và mẹ cô ta đã bị tra tấn và đối xử tàn tệ ra sao, rồi hành trình Yeon-mi đã vượt biên tìm đến với xứ Hàn Quốc thiên đường đã trắc trở và khó khăn như thế nào. Hồi ấy, màn kịch rẻ tiền ấy cũng từng lấy được nước mắt của rất nhiều người, cho tới khi thân phận của ParkYeon-mi bị lộ, khi màn kịch rẻ tiền ấy bị vạch trần ra ánh sáng.
Thứ ba, chúng ta hãy nhìn vào thực tế, nơi đã có những bằng chứng thép không thể phủ nhận được. Chính người Ukraine đã tung lên mạng hàng ngàn thước phim chân thực về tình hình bắt lính ở Ukraine nó mới ngang ngược và tàn nhẫn làm sao.
Lấy ví dụ thuật ngữ "Busification" đã trở nên phổ biến tại Ukraine để mô tả việc các sĩ quan tuyển quân (TCC) bất ngờ chặn người trên đường phố, tại các trung tâm thương mại hoặc phương tiện công cộng và cưỡng ép họ lên xe để đưa đến trung tâm đăng ký. Video về các vụ việc này có rất nhiều trên mạng, thường xảy ra nhiều ở các thành phố lớn như Odessa, Lviv hay Kharkiv.
Và giờ, đám TCC còn điên cuồng đến nỗi chúng bắt bất cứ thanh niên, người Ukraine nào đơn lẻ lọt vào tầm ngắm. Có thể là hai người đàn ông va quệt tranh cãi trên đường, có thể là một người dẫn vợ đi dạo phố, hay thậm chí còn xộc vào bắt cả người đang bán lẻ ở tiệm tạp hóa. Tình trạng cưỡng bách vô lý và tàn bạo đến nỗi nó đã dẫn đến làn sóng phản kháng mạnh mẽ từ người dân Ukraine. Số vụ tấn công nhắm vào các sĩ quan tuyển quân đã tăng vọt. Chỉ riêng trong năm 2025, cảnh sát Ukraine ghi nhận hàng trăm vụ tấn công liều chết bằng hung khí, thậm chí có cả nổ súng và đánh bom tại các văn phòng tuyển quân.
Và có một nghịch lý thế này, nhiều người đàn ông Ukraine trong độ tuổi nghĩa vụ nếu không đủ tiền đút lót thì phải lẩn trốn, không dám ra đường hoặc tìm cách vượt biên trái phép sang các nước láng giềng như Moldova để tránh bị bắt đi lính
Đấy, các bạn của tôi ạ. Vậy nên tôi nghĩ, toàn bộ nội dung video này chỉ mang tính chất tham khảo cho vui, một vở kịch rẻ tiền nhằm bôi nhọ đối phương và mị dân. Đừng để những giọt nước mắt hay lời thú tội được dàn dựng làm mờ mắt; sự thật luôn nằm ở những điều phi lý mà kẻ đạo diễn đã bỏ quên.
Một người lính thực thụ khi chán ghét chiến tranh nhất định sẽ tìm đường về với gia đình, nhất định là sẽ thế. Chỉ có một "con rối" truyền thông mới nói những lời chối bỏ nguồn cội để đổi lấy sự tồn tại trong tay kẻ bắt giữ.
QV-ST!



















































