Thứ Năm, 20 tháng 8, 2026

HÃY CẢNH GIÁC VỚI ÂM MƯU, THỦ ĐOẠN BIỂU TÌNH, BẠO LOẠN CỦA "GENZ PHẢN ĐỘNG" TRONG NƯỚC!

     Hãy chia sẻ mạnh mẽ thông tin này cho mọi gia đình cùng biết để phòng tránh âm mưu của đám phản động, để chúng ta - dân tộc ta đón một dịp Lễ Quốc Khánh 2/9/2026 với niềm vui độc lập trọn vẹn bình yên.

Vụ việc gốc cây số 55 đường Nguyễn Huy Tự, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội là nơi từng xảy ra vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng vào ngày 30/5/2025 khiến một nữ sinh tử vong đã được xử lý dứt điểm, gia đình nạn nhân không có ý kiến gì lên tiếng trước công luận.Thế nhưng, bất ngờ vụ việc cách xa hơn cả năm trời lại bùng phát trở lại thành một hiện tượng xã hội vào đầu tháng 8/2026 này? 

GENZ là gì? Gọi đúng với bản chất sự việc ngày xưa thì gọi là TRẺ TRÂU 🐃 🐃 🐃

Biểu hiện của nó tại thực địa xẩy ra tai nạn cho thấy nhiều người trẻ (chủ yếu GenZ) nghi vấn là thành viên hội yêu cây, yêu hoa, hội yêu dân chủ nhân quyền, chóa quyền Tây mơ lông đến đây bằng cách đặt hoa tại gốc cây và dơ 3 ngón tay chào như các hành vi bạo loạn ở Hồng Kông, Bangladesh, Nepal... và ở một số nước khác thời gian qua rồi chụp ảnh, quay video đăng lên MXH hô hào bạo động biểu tình đòi công lý với khẩu hiệu "sự thật cần được tôn trọng, làm rõ và người vi phạm phải chịu trách nhiệm trước pháp luật..." cho cô gái ấy để tạo ra một tâm lý dư luận xã hội tiêu cực và nguy hiểm cho xã hội, cho cuộc sống bình yên trên phố phường Hà Nội.

Theo "các nguồn tin tình báo nước ngoài" nhận định: Gốc cây 55 chính là âm mưu của thế lực thù địch bên ngoài lưu vong kết hợp với bọn GenZ phản động trong nước đang thực hiện các chiêu trò bảo động cho một hoạt động chống đối nhân dịp kỷ niệm Cách mạng tháng Tám và Quốc Khánh mồng 2/9 tới đây. 

Vì sao lại nhận định là một âm mưu chống phá thì đây vừa là câu hỏi, vừa là câu trả lời chính xác nhất:

Vụ nữ sinh bị tai nạn tại đường Nguyễn Huy Tự, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội đã được đưa đi cấp cứu, điều trị và sau đó đã mất tại bệnh viện, chứ không phải ở gốc cây 55 này.

Vụ việc sau đó đã được giải quyết bằng các quy định của pháp luật và 2 gia đình.

Giỗ đầu của cô gái đã hơn 2 tháng rồi.

Người nhà nạn nhân không có ý kiến gì, kể cả những bài viết trên MXH cũng không xuất hiện.

Bạn bè thân thiết của cô gái vẫn đến sẻ chia với gia đình nỗi mất mát ấy.

Chính quyền sở tại cũng thường xuyên động viên quan tâm gđ nạn nhân không có phản ứng gì từ trong gia đình, anh em, họ hàng, bạn bè thân thiết của nạn nhân.

Việc phản ứng hầu như chỉ thấy ở mấy trang phản đông dựng cảnh đặt hoa, lên tiếng, đến đây chủ yếu toàn đám "GenZ nngu dân" phát ra những lời lẽ rất tăng động và ảo ảo, mây mây, chứng tỏ rõ ràng chúng đang tạo cớ "gây hấn" tại gốc cây này chứ không phải là một vụ việc đòi lại công lý cho cô gái.

Có thể kết luận rằng đây là âm mưu của bọn phản động kích động. Song, mọi âm mưu thủ đoạn của chúng đã bị bại lộ, và lộ rõ nguyên hình. Ở Ucraina, Hồng Kông, Bangladesh, Nepal... hay bất kỳ quốc gia nào, bọn chống đối bên ngoài lưu vong kết hợp với bọn GenZ phản động trong nước có thể kích động được đông đảo "GenZ nngu dân" ra đường biểu tình, bạo loạn phá nát đất nước...

Nhưng ở Việt Nam, chúng mày khó thoát khỏi vòng tay của lực lượng An ninh và của "Phong trào TOÀN DÂN bảo vệ An ninh tổ Quốc" của Việt Nam!

Người dân Việt Nam chủ động cảnh giác cùng với các lực lượng đập tan âm mưu của chúng. Cha mẹ, người thân của giới trẻ hãy giải thích điều này để các cháu nhận thức đúng bản chất, âm mưu của bọn giặc cỏ "GenZ phản động" trong nước, đừng để lòng thương cảm trở thành “mồi lửa” châm ngòi cho bạo loạn. Đừng để sự nhiệt huyết của thế hệ trẻ vô tình bị sử dụng cho những mục đích gây mất ổn định!

Hãy chia sẻ mạnh mẽ thông tin này cho mọi gia đình cùng biết để phòng tránh âm mưu của đám phản động, để chúng ta - dân tộc ta đón một dịp Lễ Quốc Khánh 2/9/2026 với niềm vui độc lập trọn vẹn bình yên./.




#QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: TẠI SAO TRUNG QUỐC LẠI "GĂM" TÊN LỬA SAM-3 LIÊN XÔ VIỆN TRỢ CHO VIỆT NAM TRƯỚC NĂM 1972?

     Nhiều người thường thắc mắc: Trong chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không" tháng 12/1972, nếu có trong tay hệ thống SAM-3 (S-125 Pechora) hiện đại hơn, bớt bị nhiễu hơn, chúng ta có thể làm phá sản cuộc tập kích của Mỹ nhanh hơn nữa hay không? Và tại sao các đoàn tàu chở khí tài này từ Liên Xô lại bị ách tắc tại Trung Quốc?

Hãy cùng nhìn lại bức tranh địa chính trị đầy sóng gió của thập niên 70 để hiểu rõ bản chất vấn đề.

1. Bàn cờ địa chính trị Mỹ - Trung - Xô (Thập niên 1970)
- Sự rạn nứt Trung - Xô: Cuối những năm 1960, quan hệ giữa Bắc Kinh và Moscow rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng (đỉnh điểm là xung đột biên giới đảo Trân Bảo năm 1969). Trung Quốc xem Liên Xô là mối đe dọa lớn nhất.

- Cái bắt tay lịch sử Nixon - Mao Trạch Đông (2/1972): Để đổi lấy việc Mỹ rút khỏi Đài Loan, công nhận vị thế quốc tế và dỡ bỏ cấm vận, Trung Quốc chấp nhận trở thành "đối tác chiến lược" ngăn chặn ảnh hưởng của Liên Xô ở châu Á.

- Quân bài Việt Nam: Mỹ muốn Trung Quốc ép Việt Nam chấp nhận giải pháp có lợi cho Washington trên bàn đàm phán Paris. Ngược lại, Bắc Kinh cũng muốn duy trì một Việt Nam không quá mạnh, không độc lập hoàn toàn để giữ vai trò "vùng đệm".

2. Đằng sau sự chậm trễ của những chuyến tàu viện trợ:
- "Câu giờ" để làm hài lòng Washington: Việc làm chậm tiến độ giao các khí tài hạng nặng như SAM-3 hay các dòng máy bay hiện đại qua đường sắt quá cảnh là tín hiệu ngầm Bắc Kinh gửi đến Mỹ: Họ đang tích cực phối hợp để giảm áp lực quân sự lên Mỹ tại chiến trường Việt Nam.

- Cản trở ảnh hưởng của Liên Xô: Trung Quốc không muốn Việt Nam tiếp nhận quá nhiều vũ khí tiên tiến từ Moscow, lo ngại Việt Nam sẽ hoàn toàn ngả về phía Liên Xô sau khi chiến tranh kết thúc.

- Lý do "thủ tục" và "xung đột tuyến đường": Hàng loạt rào cản hành chính, kiểm tra kéo dài, thậm chí là giữ lại để nghiên cứu công nghệ đã làm chậm đáng kể thời gian khí tài đến tay lực lượng Phòng không - Không quân Việt Nam.

3. Khối óc "vàng" và Bản lĩnh Việt Nam

- Không có SAM-3 như dự kiến, Bộ đội Tên lửa Việt Nam bước vào cuộc đối đầu lịch sử với B-52 chỉ bằng SAM-2 (S-75 Dvina) - dòng tên lửa thế hệ cũ hơn và bị không quân Mỹ nghiên cứu, gây nhiễu dải rộng cật lực.

- Nhưng người Việt Nam đã làm nên điều kỳ diệu:
+ Sáng tạo nghệ thuật quân sự: Vạch nhiễu tìm thù, cải tiến khí tài, tận dụng mọi phương pháp bắt mục tiêu bằng mắt và tính toán tọa độ thủ công.

+ Xây dựng lưới lửa nhiều tầng: Kết hợp pháo cao xạ, dân quân tự vệ tầm thấp ép B-52 phải bay vào đúng "luồng chết" của SAM-2.

🔥 Lời kết:
Chiến thắng 12 ngày đêm lịch sử năm 1972 không chỉ là chiến thắng trước pháo đài bay B-52 của Mỹ, mà còn là minh chứng hùng hình cho tinh thần tự lực, tự cường của dân tộc. Trên bàn cờ địa chính trị của các nước lớn, Việt Nam đã chiến thắng bằng chính lòng dũng cảm, trí tuệ và bản lĩnh không chịu khuất phục của mình!


#QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: NGƯỜI CON ANH HÙNG CỦA QUÊ HƯƠNG VĨNH LỘC!

     "Đồng Đen còn thì Sài Gòn m.ấ.t!" - câu nói truyền miệng đầy tự hào của cán bộ, chiến sĩ biệt động và nhân dân vùng ven năm xưa mang hàm ý: chừng nào chiến sĩ Đồng Đen còn sống và chiến đấu, thì căn cứ đầu não của chính quyền Sài Gòn sẽ không bao giờ an yên, ngày giải phóng, thống nhất đất nước sẽ không còn xa. Lời truyền tụng ấy đã trở thành minh chứng bất tử cho bản lĩnh xuất thần của Anh hùng, liệt sĩ Nguyễn Văn Kịp (biệt danh Đồng Đen), người con ưu tú của quê hương Vĩnh Lộc.🇻🇳

Sinh năm 1939 và nhập ngũ tháng 8/1958, ông liên tục hoạt động trong lòng nội đô với vai trò chiến sĩ, cán bộ tiểu đoàn và sau này là Cụm trưởng Biệt động Sài Gòn mang cấp bậc Thượng úy. Trong 9 năm chiến đấu kiên cường (1958 - 1967), ông đã trực tiếp tham gia 83 trận đánh, cá nhân d.i.ệ.t 153 tên đ.ị.c.h, phá hủy 25 máy bay và 15 xe quân sự, trở thành niềm khiếp đảm thường trực của đối phương.

Tên tuổi của ông gắn liền với sự mưu trí và bản lĩnh hiếm có. Mùa thu năm 1966, khi bị kẹt lại sân bay Tân Sơn Nhất do đ.ị.c.h lùng bố gắt gao, ông đã táo bạo đột nhập nhà một sĩ quan kỹ thuật không quân đ.ị.c.h, khéo léo cảm hóa và thuyết phục người này dùng xe ô tô riêng chở ông cùng đồng đội thoát ra vùng ven an toàn. Ông cũng từng dành 3 giờ đồng hồ tự mình trinh sát, ghi nhớ trọn vẹn sơ đồ bãi xe quân sự ngã tư Bảy Hiền để chỉ huy đơn vị phá hủy 98 xe, d.i.ệ.t 100 tên đ.ị.c.h; đồng thời tham gia trinh sát cho trận pháo kích Tân Sơn Nhất lần thứ nhất phá hủy 65 máy bay.

Đặc biệt, đêm 21/11/1966, ông trực tiếp dẫn tổ trinh sát ém quân chờ giờ G và chỉ huy trận t.ậ.p k.í.c.h sân bay Tân Sơn Nhất lần thứ hai. Trận đánh chớp nhoáng bằng thủ pháo và súng liên thanh của đơn vị đã phá hủy 3 kho b.o.m, kho xăng, 74 máy bay và d.i.ệ.t 1.000 tên đ.ị.c.h, giáng đòn sấm sét vào lực lượng đối phương.

Sẩm tối ngày 26/9/1967, hầm b.í mật của ông bị phát hiện. Dù bị thương sau quả l.ự.u đ.ạ.n khiến hai đồng đội h.y s.i.n.h, Đồng Đen vẫn tung nắp hầm xông lên chiến đấu, d.i.ệ.t thêm 11 tên đ.ị.c.h trước khi h.y s.i.n.h anh dũng.

Cống hiến trọn đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, ông được tặng thưởng nhiều Huân chương Chiến công, 8 lần đạt danh hiệu Dũng sĩ d.i.ệ.t Mỹ và được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 6/11/1978.

Ngày nay, tên tuổi của người chiến sĩ biệt động quả cảm không chỉ được khắc ghi qua con đường Đồng Đen tại TP. Hồ Chí Minh hay ấn phẩm "Anh hùng Đồng Đen - Rạng danh Vĩnh Lộc", mà còn trở thành "Địa chỉ đỏ" sống động cho thế hệ trẻ.

Sự h.y s.i.n.h anh dũng của Anh hùng Nguyễn Văn Kịp là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, tinh thần "Quyết t.ử cho Tổ quốc quyết sinh". Cuộc đời ông để lại bài học quý báu cho thế hệ hôm nay về bản lĩnh vượt qua nghịch cảnh, trí tuệ mưu trí sáng tạo trong mọi hoàn cảnh, và trên hết là lý tưởng sống cống hiến quên mình vì nền độc lập, tự do của dân tộc. Thành kính tri ân người con ưu tú của quê hương Vĩnh Lộc, thế hệ trẻ nguyện tiếp bước truyền thống anh hùng, nỗ lực học tập và dựng xây đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh. ❤️🇻🇳❤️
#QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: CON GIUN BỊ XÉO LẮM PHẢI QUẰN!

     Gói trừng phạt thứ 21 của EU thông qua trong tháng 07/2026 nhằm hợp thức hóa điều khoản tịch thu dầu và hàng hóa thuộc "đội tàu bóng tối" của Nga, thậm chí còn cấm vận những quốc gia mua dầu mỏ và khí đốt của Nga. Với gói trừng phạt này, EU toan tính sẽ siết chặt vòng kim cô kinh tế đối với Nga mà Moscow không có cách nào hoá giải nhưng họ đã nhầm!

Trong thời gian thị sát cuộc tâp trận của Hải quân Nga ở Viễn Đông, đứng trên boong tuần dương hạm Variagriak, Tổng thống Nga V.Putin tuyên bố, hành động của Phương Tây tịch thu dầu và hàng hóa thuộc "đội tàu bóng tối" của Nga là “cướp biển” và Nga sẽ đáp trả ở bất kỳ đâu trên đại dương thế giới!. 

Tuyên bố này của Tổng thống Nga V.Putin không còn là răn đe mà sẽ là đòn đáp trả đối xứng tàn khốc nhắm thẳng vào yết hầu thương mại của phương Tây.

Theo Đô đốc Hải quân Nga Victor Lina, thực hiện chỉ lệnh của Tổng thống V.Putin, hiện có hơn 1.000 tàu nước ngoài đi qua vùng đặc quyền kinh tế Nga và hàng trăm tàu mang cờ quốc gia "không thân thiện" rơi vào tầm ngắm!

Ngay lập tức, bộ máy quân sự phương Tây rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Tờ The Telegraph buộc phải thừa nhận một sự thật cay đắng: Vương quốc Anh hoàn toàn không đủ năng lực quân sự để bảo vệ tàu hàng của chính mình. Với quy mô hạm đội thu hẹp lịch sử, khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương rộng lớn chỉ có vỏn vẹn hai tàu tuần tra lớp River cũ kỹ. Đội tàu này không thể đối đầu với hạm đội tên lửa hạng nặng của Nga.

Còn Washington hiểu rõ việc triển khai lực lượng bảo vệ tàu của Mỹ Châu Âu ở Thái Bình Dương sẽ kích động một cuộc chiến với Trung Quốc và Triều Tiên. Mỹ không dại dột đánh đổi rủi ro chiến tranh toàn diện chỉ để dọn hậu quả cho thói cướp biển kinh tế của EU, đồng thời ngầm gửi thông điệp lạnh lùng tới Luân Đôn và Paris hãy tự lo giữ lấy thân. Anh và Pháp là hai trong số các nước Phương Tây cũng đang vận hành “đội tàu bóng tối” mang cờ của nước thứ ba, biến chúng thành những con mồi lộ thiên giữa lòng đại dương.
Ảnh: Tổng thống Nga Vladimir Putin trên tuần dương hạm tên lửa Varyag thuộc Hạm đội Thái Bình Dương của Nga./.
#QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: CUỘC SỐNG ĐỜI THƯỜNG CỦA ĐẠI TƯỚNG PHAN VĂN GIANG - VỊ TƯỚNG GẦN DÂN, GẦN NGƯỜI LÍNH VÀ GIẢN DỊ!

     Trong nhiều năm qua, cuộc sống đời thường của các vị lãnh đạo cấp cao luôn là đề tài khơi dậy sự tò mò đặc biệt trong lòng công chúng. Người dân từng quan tâm đến những câu chuyện về lối sống giản dị của cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, từ đó đặt câu hỏi liệu những nhà lãnh đạo khác có lựa chọn phong cách sống tương tự hay không.

Đó không chỉ là sự hiếu kỳ về đời tư mà còn phản ánh niềm tin và kỳ vọng của nhân dân vào phẩm chất liêm khiết của những người đang gánh trên vai trọng trách đối với đất nước.

Thông tin về nơi cư trú và đời sống riêng tư của cán bộ cấp cao thường không được công bố rộng rãi vì lý do an ninh. Bởi vậy, những câu chuyện liên quan đến cuộc sống đời thường của Đại tướng Phan Văn Giang, Phó Thủ tướng Chính phủ kiêm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt.

Điều khiến công chúng chú ý không phải là những câu chuyện về kiến trúc xa hoa hay nội thất sang trọng, mà là hình ảnh một vị tướng có phong thái gần gũi, giản dị và gắn bó với cán bộ, chiến sĩ cùng nhân dân.

Trên mạng xã hội từng xuất hiện nhiều thông tin về nơi ở của Đại tướng Phan Văn Giang tại Thái Nguyên. Tuy nhiên, địa chỉ cư trú cụ thể và những câu chuyện liên quan đến căn nhà này chưa được các nguồn chính thức xác nhận đầy đủ. Vì vậy, công chúng cần thận trọng, không nên chia sẻ vị trí riêng tư hoặc suy diễn về điều kiện sống của ông khi chưa có căn cứ xác thực.

Điều có thể nhận thấy qua những hình ảnh, hoạt động được công bố chính thức là phong cách gần gũi của Đại tướng Phan Văn Giang. Hình ảnh một vị tướng thường xuyên có mặt bên cán bộ, chiến sĩ và nhân dân đã tạo nên ấn tượng về sự khiêm nhường, trách nhiệm và tinh thần gần dân.

Đại tướng Phan Văn Giang sinh ngày 14/10/1960. Theo hồ sơ hiện hành của Cổng Thông tin điện tử Chính phủ, quê quán của ông thuộc phường Hồng Quang, tỉnh Ninh Bình. Ông nhập ngũ vào tháng 8/1978, khi mới 17 tuổi và chuẩn bị bước sang tuổi 18.

Từ tháng 8/1978 đến tháng 11/1979, ông là chiến sĩ Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 677, Sư đoàn 346 và trực tiếp chiến đấu tại Cao Bằng. Những tháng ngày gian khổ trên chiến trường đã góp phần rèn luyện bản lĩnh, ý chí và phẩm chất của người lính trẻ.

Sau đó, ông được cử đi học tại Trường Sĩ quan Chỉ huy kỹ thuật Tăng. Trong quá trình công tác, ông tiếp tục được đào tạo tại Học viện Lục quân, Học viện Hậu cần, Học viện Quốc phòng và Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh. Ông có học vị Tiến sĩ Khoa học quân sự và trình độ cao cấp lý luận chính trị.

Con đường binh nghiệp của ông trải qua nhiều cương vị từ cấp cơ sở đến lãnh đạo cấp cao trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông từng đảm nhiệm các chức vụ như Trung đoàn trưởng Trung đoàn 209, Phó Sư đoàn trưởng kiêm Tham mưu trưởng rồi Sư đoàn trưởng Sư đoàn 312; Phó Tư lệnh kiêm Tham mưu trưởng và sau đó là Tư lệnh Quân đoàn 1.

Từ tháng 10/2011 đến tháng 2/2014, ông giữ chức Phó Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ tháng 3/2014 đến tháng 3/2016, ông là Tư lệnh Quân khu 1.

Tháng 4/2016, ông được bổ nhiệm giữ chức Thứ trưởng Bộ Quốc phòng. Từ tháng 5/2016 đến tháng 3/2021, ông đảm nhiệm chức vụ Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam kiêm Thứ trưởng Bộ Quốc phòng.

Tháng 4/2021, ông được Quốc hội phê chuẩn bổ nhiệm giữ chức Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Từ tháng 7/2021, ông mang quân hàm Đại tướng – cấp bậc quân hàm cao nhất của sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam.

Tháng 4/2026, Đại tướng Phan Văn Giang được Quốc hội phê chuẩn bổ nhiệm giữ chức Phó Thủ tướng Chính phủ nhiệm kỳ 2026–2031. Hiện ông đồng thời là Ủy viên Bộ Chính trị khóa XIV, Ủy viên Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương, Phó Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và đại biểu Quốc hội khóa XVI.

Trong quá trình lãnh đạo Bộ Quốc phòng, Đại tướng Phan Văn Giang nhiều lần nhấn mạnh yêu cầu xây dựng Quân đội nhân dân Việt Nam cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, hiện đại; duy trì nghiêm chế độ sẵn sàng chiến đấu và chủ động ứng phó với những thách thức an ninh truyền thống cũng như phi truyền thống.

Ông đặc biệt chú trọng việc phát triển nền công nghiệp quốc phòng tự chủ, tự lực và tự cường. Trong bối cảnh khoa học quân sự phát triển nhanh chóng, việc nghiên cứu, sản xuất vũ khí, trang bị kỹ thuật hiện đại và công nghệ cao có ý nghĩa chiến lược đối với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Những lĩnh vực mới như thiết bị bay không người lái, phương tiện bay siêu nhẹ, tác chiến điện tử và bảo vệ không gian mạng đang đặt ra nhiều yêu cầu mới. Vì vậy, việc hoàn thiện hành lang pháp lý, làm chủ công nghệ và nâng cao năng lực phòng thủ được xác định là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng.

Trong quá trình Quốc hội thảo luận dự án Luật Phòng không nhân dân, Đại tướng Phan Văn Giang đã làm rõ vai trò của công tác phòng không trong nghệ thuật quân sự Việt Nam. Trước sự phát triển nhanh chóng của thiết bị bay không người lái và các phương tiện bay mới, một khung pháp lý chặt chẽ là cần thiết để quản lý, phòng ngừa nguy cơ và bảo vệ vững chắc không phận quốc gia.

Bên cạnh nhiệm vụ xây dựng quân đội, công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí và tiêu cực trong lĩnh vực quốc phòng cũng được đặc biệt chú trọng. Việc kiểm soát tài sản công, hoàn thiện thể chế và ngăn chặn những kẽ hở trong cơ chế quản lý là nền tảng quan trọng nhằm bảo đảm tính kỷ luật, liêm chính và minh bạch.

Điều tạo nên hình ảnh nổi bật của Đại tướng Phan Văn Giang là sự kết hợp giữa kinh nghiệm thực tiễn, năng lực chỉ huy và phong thái gần gũi. Ông không chỉ là một vị tướng từng trực tiếp chiến đấu mà còn là nhà lãnh đạo đã trải qua nhiều vị trí quan trọng trong quân đội và Chính phủ.

Những câu chuyện chưa được kiểm chứng về căn nhà hay đời sống riêng tư có thể gây tò mò, nhưng điều đáng quan tâm hơn chính là chặng đường công tác, những nhiệm vụ đang được ông đảm nhận và trách nhiệm trong công cuộc xây dựng nền quốc phòng vững mạnh.

Hình ảnh một vị tướng kiên cường, gần gũi nhưng quyết đoán đã góp phần củng cố niềm tin trong cán bộ, chiến sĩ và nhân dân. Dù ở bất kỳ cương vị nào, kỳ vọng lớn nhất vẫn là Đại tướng Phan Văn Giang tiếp tục hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, góp phần xây dựng Quân đội nhân dân Việt Nam ngày càng tinh, gọn, mạnh và bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc./.
#QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: KHÔNG CƯỜNG QUỐC NÀO DÁM BẮT NẠT CHỦ TỊCH KIM JONG UN!

     Có thể nói, ông Kim Jong-un đã làm được một điều mà 2 đời cha và ông nội của ông không làm được, biến sự ghẻ lạnh và cô lập thành tài sản đưa mình lên tầm cao thế giới.

Đó chính là nghịch lý lớn nhất của thế giới hiện đại, khi ông Kim Jong Un từ một nhân vật bị cô lập, bỗng trở thành một nhân vật trung tâm tầm cỡ thế giới. Thời điểm Trump dọa “phá hủy hoàn toàn” Triều Tiên ngay tại LHQ, nhưng chủ tịch Kim cứng đầu quyết không bị khuất phục, vẫn bỏ ngoài tai lời đe dọa tiềm tàng của Mỹ vẫn tiến hành thử và hoàn thiện để SX VKHN 

Hậu quả, Triều Tiên bị cấm vận nặng nề tại LHQ, có thời điểm Không một nguyên thủ nào dám gặp mặt ông Kim Joong Un.

Đến năm 2018-2019, Trump đưa chủ tịch Kim lên vị trí trung tâm của thế giới. Bằng 3 cuộc gặp thượng đỉnh lịch sử, đặc biệt là hình ảnh ở Hà Nội - hai lá cờ Mỹ và Triều Tiên đặt ngang nhau, Trump giơ ngón tay cái - Trump đã vô tình trao cho chủ tịch Kim tính chính danh mà Bình Nhưỡng khao khát 70 năm là được ngồi ngang hàng với một Tổng thống Mỹ.

Năm 2022-2025, Putin biến tính chính danh của Kim Jong Un được Trump đưa lên để Kim Jong Un trở thành có sức mạnh thực sự. Khi Nga mở CDQS ở Ukraine, TT Putin cần thứ mà chỉ Triều Tiên có đó là kho đạn pháo Liên Xô khổng lồ và các tên lửa…cùng những người lính tinh nhuệ sẵn sàng hy sinh bằng tinh thần QT vô sản ý thức hệ của những người CS.

Triều tiên có kho Đạn pháo + tên lửa khổng lồ được đổi lấy dầu, công nghệ tên lửa và vệ tinh, và cả lương thực quan trọng nhất là sự bảo vệ của một ủy viên thường trực Hội đồng Bảo an là LB Nga.

Người ta thấy, Ở Bắc Kinh ngày 3/9/2025 bức ảnh chủ tịch Kim đứng cùng ông Tập Cận Bình, Putin, duyệt đội quân lớn nhất thế giới và ông Tập cũng sang thăm Triều tiên mới đây là bằng chứng TQ không đứng ngoài cuộc bảo vệ Triều Tiên

Từ một nước bị cấm vận khốc liệt, ông Kim Jong Un đã trở thành người có thể đưa đến quyết định làm phức tạp thêm cho cục diện chiến tranh giữa Nga và Ukraine.Năm 2026, TT Trump lại nâng tầm Kim Jong Un lên lần nữa, Trump đăng bài nói Triều Tiên “không gây hấn và ông có thiện chí với chủ tịch Kim” và ra lệnh cho Pete Hegseth cắt giảm tập trận Ulchi Freedom Shield, Trump lại một lần nữa vô tình hay hữu ý trao cho chủ tịch Kim một chiến thắng vĩ đại về ngoại giao hiếm có miễn phí 

Nhưng chính sự thay đổi quay ngoắt của TT Trump đã đưa chủ tịch Kim Jong Un lên “đỉnh” vinh quang của thế giới. Sự chớ trêu, TT Trump phải nịnh Kim Jong Un để Triều Tiên phi hạt nhân hóa. Nga phải cần Triều Tiên để có vũ khí và tình đoàn kết hợp tác Chiến lược ông Tập Cận Bình phải mời lên lễ đài để phô trương sự đoàn kết của khối chống Mỹ.

Ông Kim không cần được yêu mến, chỉ cần được khi ai cần đến. Và hiện tại, cả 3 cường quốc lớn nhất - Mỹ, Nga, Trung - đều đang cần chủ tịch Kim vì những lý do khác nhau.  

Đó là lý do tại sao từ một nhân vật bị gọi là “người đàn ông tên lửa tự sát”, Kim Jong Un ngày nay lại xuất hiện trong cả 3 bức ảnh định hình lại trật tự thế giới: bắt tay Trump, ôm Putin, và đứng cạnh Chủ tịch Tập Cận Bình. Sự thay đổi “vĩ đại” mà hai đời trước của chủ tịch Kim Jong Un đó là ông nội Kim Nhật Thành và bố Kim Jong -iL, khi đó có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến. 

Đúng là Chủ tịch Kim quá đỉnh. Không một cường quốc nào dám bắt nạt được Cộng hòa dân chủ Nhân Dân Triều Tiên.

Dưới đây là bài thơ vui tôi viết vào tháng 2 năm 2019. Khi Việt Nam ta tổ chức hội nghị thượng đỉnh Mỹ Triều lần 2.

HỘI NGHỊ THƯỢNG ĐỈNH MỸ - TRIỀU LẦN 2

Hội nghị thượng đỉnh lần hai 
Việt Nam, Hà Nội đăng cai lần này 
Mỹ giàu Trum đi máy bay 
Bảy giờ liên tục tới ngay Nội Bài 

Triều Tiên eo hẹp "kinh tài "
JONG Un di chuyển với hai đoàn tàu 
Mấy ngàn cây số chứ đâu
Ba ngày cũng tới địa đầu Việt Nam 

Xuống tàu Un thấy ngỡ ngàng 
Việt Nam đón tiếp hai hàng cờ hoa
Thảm đỏ trải tận cửa toa
An ninh, cảnh sát vây ba bốn vòng 

Phải động muốn lọt vào trong 
Âm mưu phá hoại đừng hòng đấy nha
Hộ tống Un lên "chiến xa"
Một giàn vệ sỹ thật là oai phong

Đáp lễ Un hạ cửa hông
Phần kính chống đạn vẫy trông mọi người 
Miệng Un chúm chím cười tươi
Cảm ơn tất cả mọi người Việt Nam 

Đoàn xe rời đất Lạng Sơn
Về tới Hà Nội chỉ hơn hai giờ 
Đến đây Un lại ngẩn ngơ 
Việt Nam, Hà Nội không ngờ đổi thay 

Lòng Un mơ đến một ngày 
Triều Tiên cũng sẽ đổi thay như là...
Tình cảm hai nước chúng ta 
Hơn nửa thế kỷ vẫn là đậm sâu!...

Trum cậy máy bay đi mau
Thế rồi cũng đến chỉ sau nửa ngày 
Đón Trum với cái bắt tay
Của các thuộc hạ chuyện này "thường thôi"

Hội nghị thượng đỉnh đến rồi 
Hai bảy chính thức tay đôi hai ngài 
Một cao, một thấp sánh vai 
Một già, một trẻ trí tài ngang cơ

Xã giao qua quýt sơ sơ
Hai ngài ăn tối bảy giờ Việt Nam 
Hẹn ngày 28 ta bàn 
Mở rộng hội nghị thêm chàng ngoại giao 

Đối thoại đến điểm cao trào 
Hai bên tranh luận bên nào cũng hay
Trum
- Ông hủy vũ khí đi ngay 
Để cho cuộc sống có ngày sáng tươi 

Bản lĩnh Un chỉ ngồi cười 
Un
- Ông bỏ cấm vận thì tôi hủy liền 
Cãi qua cãi lại liên miên 
Không áp đặt được Trum điên cả đầu 

Un
- không nhượng bộ thì còn lâu 
Xóa bỏ năm điểm chứ đâu hoàn toàn 
Trum cho chú Un ngang tàng 
Trum
- Nghèo đói mà dám ngang hàng với tao 

Không nhụt chí Un tự hào 
- Tao có tên lửa thì sao sợ mày 
Hội nghị kết thúc trắng tay
Không đạt mục đích Mỹ cay vô cùng 

Trum già tức muốn nổi khùng 
Bỏ ăn trưa dỗi đùng đùng về ngay
Còn Un ở lại hai ngày 
Đi dạo Hà Nội hàng khay, hàng đường

Đi khắp ba sáu phố phường 
Un còn lên cả Chương Dương, Hồng Hà 
Thăm làng Quảng Bá trồng hoa
Ngôi ăn bún chả bên là Hồ Tây 

Thế là đã hết một ngày 
Tối về ta đãi tiệc đầy cao lương 
Vừa xem ca nhạc ánh dương 
Un lên biểu diễn bản trường nhạc hay 
Đàn bầu Việt có một dây
Tiếng tơ tiếng trúc ngất ngây bao người 

Chuyến đi kết thúc tuyệt vời 
Bởi bận công việc Ung thời về ngay 
Lịch trình rút ngắm một ngày
Hẹn gặp lại bạn năm nay tại Triều...

Hẹn gặp lại Việt Nam tại Bình Nhưỡng Triều Tiên 09/10/2025.
#QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: “NÓ NẰM NGOÀI TẦM VỚI, KHÔNG THỂ NÀO ĐẢO NGƯỢC ĐƯỢC” TÀU CHỞ VŨ KHÍ “NGÀY TẬN THẾ” CỦA NGA ĐÃ RA KHƠI!

🌏🌍🌏🇷🇺🇷🇺🇷🇺
     Tàu ngầm hạt nhân Khabarovsk, phương tiện mang ngư lôi Poseidon, được biết đến như vũ khí ngày tận thế của Nga, đã ra khơi. Đây là lần triển khai đầu tiên kể từ khi bắt đầu xây dựng vào năm 2014.

Tàu Khabarovsk có thể mang theo sáu tên lửa Poseidon, mỗi tên lửa là một phương tiện tự hành dưới nước chạy bằng năng lượng hạt nhân được thiết kế để cung cấp hệ thống vận chuyển vũ khí hạt nhân chiến lược thứ cấp, có khả năng hoạt động dưới nước thay vì đi theo quỹ đạo đạn đạo của các tên lửa liên lục địa thông thường.

Theo ước tính của Army Recognition , Poseidon có thể di chuyển 10.000 km trong 90 giờ. Ngư lôi này đạt tốc độ 60-70 hải lý/giờ (khoảng 110-130 km/giờ). Tuy nhiên, một số chuyên gia ước tính tốc độ thực tế của nó lên tới 100 hải lý/giờ (185 km/giờ).

“Đặc điểm của nó phù hợp hơn để tấn công các mục tiêu cố định về mặt địa lý, có tọa độ không thay đổi sau 1-4 ngày dưới nước”, báo cáo nêu rõ. Tên lửa Poseidon sẽ có khả năng tấn công hiệu quả các căn cứ hải quân, các công trình quân sự ven biển và cơ sở hạ tầng công nghiệp.

Không có vũ khí nào chống lại Poseidon

Như chuyên gia quân sự Alexei Leonkov đã nhận xét, tàu ngầm được chế tạo cho lực lượng Poseidon và đã được đưa vào hoạt động trên biển, đang được gọi là “vũ khí trả đũa” ở Nga.

“Họ sợ nó vì không có vũ khí nào chống lại Poseidon. Ngay cả tất cả những tiến bộ trong vũ khí chống ngư lôi cũng chưa thể sánh bằng của chúng ta. Ngay cả ngư lôi nhanh nhất - tôi nghĩ người Đức đã cố gắng sản xuất hàng loạt - cũng chỉ đạt tốc độ 90 km/giờ, nhưng vẫn có giới hạn về độ sâu: nó chỉ có thể hoạt động ở độ sâu tối đa 400 mét, trong khi Poseidon hoạt động ở độ sâu một kilomet” chuyên gia chia sẻ.

Tức là, không thể tiếp cận, bắt giữ hay ngăn chặn đòn tấn công của nó. Poseidon có thể đi theo một lộ trình quanh co, khiến nó khó bị phát hiện, và nó sẽ bị phát hiện khi đã quá muộn để làm bất cứ điều gì.

Alexey Leonkovchuyên gia quân sự

Nhiệm vụ chính của ngư lôi Poseidon là phá hủy các vùng ven biển: căn cứ hải quân, cảng lớn và các nhóm tác chiến hải quân quy mô lớn. Hơn nữa, mỗi ngư lôi có thể được chỉ định một mục tiêu cụ thể. Chúng được triển khai sau khi vũ khí hạt nhân chiến lược được sử dụng chống lại lãnh thổ đối phương, Leonkov nói thêm.

Poseidon là vũ khí hủy diệt mạnh nhất của Nga

Vào tháng 7, Alexander Stepanov, một chuyên gia tại Viện Luật và An ninh Quốc gia thuộc Học viện Kinh tế Quốc gia và Hành chính Công trực thuộc Tổng thống Nga (RANEPA), đã gọi Poseidon là một ví dụ về vũ khí hủy diệt nhất của Nga. Ông tuyên bố rằng ngư lôi này “là một công cụ răn đe đảm bảo đáp trả bất kỳ kẻ xâm lược nào theo cách không thể chấp nhận được, với sức tàn phá tối đa”.

Trong khi đó, Phó Chủ tịch Hội đồng An ninh Nga Dmitry Medvedev tin chắc rằng Poseidon là một hệ thống độc đáo, “vượt trước thời đại”. Ông khẳng định việc tạo ra một loại vũ khí chiến lược mới đòi hỏi những giải pháp kỹ thuật cơ bản, và Nga có nền tảng khoa học và công nghiệp cần thiết cho việc này.

Việc Nga thử nghiệm tàu ​​ngầm không người lái chạy bằng năng lượng hạt nhân Poseidon được công bố vào tháng 10 năm 2025. Vào thời điểm đó, Tổng thống Nga Vladimir Putin tuyên bố rằng Poseidon được thiết kế để gây ra thiệt hại chắc chắn và không thể chấp nhận được đối với các vùng lãnh thổ ven biển của đối phương.

Ngược lại, chuyên gia quân sự Yuri Knutov nhận định rằng tàu Poseidon, với nhà máy điện hạt nhân của nó, có thể gây ra sóng thần cuốn trôi các cơ sở ven biển của đối phương./.
#QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: VÔ CẢM, KHÔNG ĐẤU TRANH LOẠI BỎ "ĐÁM GIẶC CỎ VĂN CHƯƠNG" NÀY LÀ CHÚNG SẼ ĐÀO BỚI HẾT MÓNG TƯỜNG CHẾ ĐỘ TA!

     Tôi muốn nói thẳng: nếu những nội dung đang được lan truyền về Hà Thủy Nguyên là đúng với nguyên tác và đúng với nguồn đăng tải, thì không thể chỉ xem đó đơn thuần là một câu chuyện tranh luận văn học. Những nội dung đăng tải liên quan tới Hà Thuỷ Nguyên thông qua tác phẩm “Hoàng hôn của các vị thần” và một số tác phẩm khác của HTN có dấu hiệu bôi nhọ chính quyền, xúc phạm Chủ tịch Hồ Chí Minh, các nhân vật lịch sử, biểu tượng của dân tộc, xuyên tạc lịch sử cần được tập hợp, kiểm chứng và chuyển đến cơ quan có thẩm quyền để xem xét theo pháp luật.

Tôi cùng một số anh chị em yêu nước đã và đang làm việc đó, nhưng một vài cá nhân chúng tôi thì không thể kiểm chứng hết khối lượng thông tin đang lan truyền trên không gian mạng. 

Vì vậy, tôi kính đề nghị những người dân quan tâm đến vấn đề này, hãy đoàn kết hợp lực lại. Nếu có tài liệu liên quan, hãy cùng nhau thu thập đúng nguồn, lưu giữ nguyên văn, xác định thời điểm đăng tải và cung cấp chứng cứ cho cơ quan chức năng. 

Chúng ta tiếng phải bằng chứng cứ; phản biện phải bằng lý lẽ; không biến việc bảo vệ lịch sử thành công kích hay quy chụp cá nhân.

Điều chúng ta cần làm rõ ở đây không phải là “có thích hay không thích một nhà văn”, mà là ranh giới giữa hư cấu nghệ thuật và hành vi có dấu hiệu vi phạm pháp luật.

Một tác phẩm văn học có quyền sử dụng hư cấu, biểu tượng, tâm linh và các nhân vật lịch sử. Nhưng quyền sáng tác không đồng nghĩa với quyền miễn trừ trước pháp luật. 

Nếu những yếu tố đó bị sử dụng để xúc phạm lãnh tụ, xuyên tạc lịch sử, xúc phạm danh dự hoặc xâm phạm những lợi ích được pháp luật bảo vệ, thì cần phải được cơ quan có thẩm quyền đánh giá một cách độc lập, chính xác.

Tôi đặc biệt đề nghị các cơ quan chức năng không chỉ xem xét từng câu chữ riêng lẻ, mà cần đặt chúng trong toàn bộ tác phẩm, bối cảnh sáng tác, cách thể hiện, mục đích truyền tải, phạm vi phổ biến và tác động thực tế. Đây mới là cơ sở để phân biệt giữa sáng tạo nghệ thuật, quan điểm cá nhân và dấu hiệu vi phạm pháp luật.

Cá nhân tôi và đông đảo người dân luôn đặt lợi ích quốc gia, dân tộc và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lên trên hết. 
Vì vậy, nếu những thông tin đang được lan truyền về Hà Thủy Nguyên là chính xác, vụ việc cần được xem xét một cách nghiêm túc, khách quan và toàn diện, không thể mặc nhiên bỏ qua chỉ vì những nội dung đó được thể hiện dưới hình thức văn học. 
Thậm chí, về mức độ và tính chất, cần đặt vụ việc này trong sự so sánh với vụ án của đối tượng Nguyễn Thành Nam - Chuyện với Thanh để bảo đảm cùng một tiêu chuẩn pháp luật được áp dụng thống nhất, công bằng, không có vùng ngoại lệ cho bất kỳ tác giả, tác phẩm hay cá nhân nào. 

Tuy nhiên, tôi cũng nhấn mạnh: người dân chúng ta có quyền đặt câu hỏi, phản biện và cung cấp chứng cứ; 
còn việc một cá nhân có phạm tội hay không, hành vi thuộc điều khoản nào và mức độ trách nhiệm ra sao phải do cơ quan có thẩm quyền điều tra, xác minh và kết luận theo đúng trình tự pháp luật.

Vì vậy, tôi kính đề nghị Bộ Công an, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Ban Dân vận Trung ương cùng các cơ quan chức năng có thẩm quyền khẩn trương kiểm tra, xác minh những nội dung đang lan truyền trên không gian mạng, đối chiếu với nguyên tác và nguồn phát hành, làm rõ trách nhiệm của những cá nhân có liên quan và xử lý theo quy định nếu phát hiện dấu hiệu vi phạm của tác giả Hà Thuỷ Nguyên.

Đây không phải là lời kêu gọi “đấu tố” một nhà văn. Đây là yêu cầu về sự minh bạch, công bằng và nhất quán trong việc bảo vệ lịch sử, văn hóa và những giá trị thiêng liêng của dân tộc.

Nếu nội dung đó chỉ là hư cấu nghệ thuật và không vi phạm pháp luật, hãy trả lại sự trong sạch cho tác giả bằng một kết luận rõ ràng.

Nếu có dấu hiệu vi phạm, hãy xử lý đúng người, đúng hành vi, đúng pháp luật.

Không thể lấy hai chữ “văn học” làm tấm lá chắn tuyệt đối. Nhưng cũng không thể lấy lòng yêu nước làm lý do để bỏ qua chứng cứ và quy trình pháp luật.

ĐIỀU NHÂN DÂN CẦN CUỐI CÙNG KHÔNG PHẢI LÀ MỘT CUỘC TRANH CÃI DÀI VÔ TẬN TRÊN MẠNG XÃ HỘI, MÀ LÀ MỘT CÂU TRẢ LỜI CHÍNH THỨC, KHÁCH QUAN VÀ CÓ CĂN CỨ TỪ CƠ QUAN CÓ THẨM QUYỀN./.


#QV-ST!

BẠN CÓ BIẾT: CẢ NGỤY QUỐC GIA VIỆT NAM & VIỆT NAM CỘNG HÒA ĐỀU SỬ DỤNG “QUỐC CA ĐI CHÔM”!

     Cuối năm 1939, để có ca khúc chính thức cho Câu lạc bộ học sinh Trung học Petrus Ký, nay là trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, TP.HCM, cậu học sinh 18 tuổi Lưu Hữu Phước bèn viết phần nhạc, đưa cho bạn là Mai Văn Bộ vả Huỳnh Văn Tiểng đặt lời tiếng Pháp, lấy tên là La Marche des Étudiants. Rất nhanh chóng, nó văng ra khỏi trường thành bài hát của học sinh, sinh viên Sài Gòn rồi lây lan khắp Nam Kỳ. Câu mở đầu:
Étudiants!
Du sol l’appel tenace
Pressant et fort, retentit dans l’espace...

Năm 1941, để có ca khúc chính thức cho Tổng hội sinh viên Đông Dương, Lưu Hữu Phước viết lời Việt và đặt tên mới: Sinh viên hành khúc. Câu mở đầu: 
Này thanh niên ơi!
Tiến lên dưới cờ giải phóng
Đồng lòng cùng đi, đi, đi, sá gì thân sống...

Năm 1945, chính quyền cai trị Nhật Bản ở Nam Bộ lập ra tổ chức Thanh niên Tiền phong làm tay sai, cử bác sĩ Phạm Ngọc Thạch làm thủ lĩnh. Bí thư xứ ủy Trần Văn Giàu bèn xài kế “Gậy ông đập lưng ông”, lấy tổ chức này làm hạt nhân đấu tranh giành độc lập. Thế là Sinh viên hành khúc được sửa lời để thành bài hát chính thức của Thanh niên Tiền phong, và mang tên mới: Tiếng gọi thanh niên hay Thanh niên hành khúc, ghi tác giả là Huỳnh Mai Lưu.

CMT8-1945 bùng nổ, trong khi ở Hà Nội vang lên Diệt phát xít của Nguyễn Đình Thi và Tiến quân ca của Văn Cao thì Tiếng gọi thanh niên là ca khúc cách mạng duy nhất vang lên ở Sài Gòn.

Huỳnh Mai Lưu là sao?
Là ghép họ của Huỳnh Văn Tiểng, Mai Văn Bộ, Lưu Hữu Phước. Năm 1954 cả 3 vị tập kết ra Bắc. Ông Phước làm Bộ trưởng Văn hoá Thông tin của CPCM Lâm thời. Ông Bộ làm Đại sứ Việt Nam tại Pháp. Ông Tiểng công tác ở Bộ Văn hóa, chiều 30-4-1975 trở thành giám đốc đầu tiên của Đài phát thanh truyền hình TP.HCM.

Năm 1946 Pháp lập ra chính phủ Nam Kỳ quốc. Thủ tướng Nguyễn Văn Thinh cho lấy nhạc của Võ Văn Lúa phổ vào Chinh phụ ngâm của Đặng Trần Côn (bản dịch của Đoàn Thị Điểm) làm quốc ca. Thấy rầu rĩ ủ ê quá thể đáng, bà con chửi bới ì xèo. Năm 1948 thủ tướng Nguyễn Văn Xuân điên tiết, chọn béng Tiếng gọi thanh niên làm quốc ca. Đầu năm 1950 Pháp lập ra chính phủ Quốc gia Việt Nam, quốc trưởng Bảo Đại thừa kế luôn bài đó cho nó... đại tiện. Năm 1954 Mỹ bố trí đưa Ngô Đình Diệm về Sài Gòn làm thủ tướng. Năm 1955 Diệm hất cẳng Bảo Đại, tự xưng tổng thống, lập ra Việt Nam Cộng hòa (nguỵ, không chính danh) vẫn xài bài đó.

Năm 1956, để có ca khúc hoành tá tràng phát vào mỗi sáng sớm, Đài phát thanh Sài Gòn loay hoay ứ tìm được bài nào, lấy béng Tiếng gọi thanh niên, sửa lời, đổi tên là Tiếng gọi công dân hay Công dân hành khúc, dựng cho dàn đồng ca. Từ đó dân Sài Gòn sáng sớm mở mắt ra là thấy oang oang trên ra-đi-ô: 
Này công dân ơi!
Đứng lên đáp lời sông núi
Đồng lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống...

Lâu lâu cứt trâu hóa bùn, người ta hát Tiếng gọi công dân trong những buổi chào cờ, mở đầu mỗi cuộc mít tinh, mỗi suất chiếu bóng… và trở thành quốc ca theo kiểu “bán giời không văn tự”. Mãi đến 31-7-1956, quốc hội VNCH mới chính thức ra “văn tự” công nhận đó là quốc ca.

Thế là, chính thể VNCH không chỉ xoáy quốc kỳ triều Nguyễn do Toà thánh Vatican vẽ từ 1890 làm quốc kỳ mà còn chôm cả bài hát của Việt Minh cộng sản làm quốc ca.

Bỗng dưng trở thành tác giả bất đắc dĩ của quốc ca VNCH, nhạc sĩ Lưu Hữu Phước mấy phen lên Đài Tiếng nói Việt Nam để phản đối. Chẳng ăn thua quái gì.

Đương nhiên, miền Bắc vẫn lấy Tiếng gọi thanh niên (bản gốc) làm 1 trong những ca khúc truyền thống của Đoàn Thanh niên. Hiện tượng Tiếng gọi thanh niên vang lên ở bờ Bắc sông Bến Hải hôm 20-7-1964 mà tui viết hôm kia là vì thế.

Nói thêm chút xíu:
Năm 1965 nhạc sĩ Lưu Hữu Phước, lúc này đã trở lại miền Nam, viết ca khúc Giải phóng miền Nam làm bài hát chính thức của Mặt trận Giải phóng: 
Giải phóng miền Nam, chúng ta cùng quyết tiến bước
Diệt Đế quốc Mỹ, phá tan bè lũ bán nước...
Năm 1969 Chính phủ CM Lâm thời ra đời, lấy bài này làm quốc ca. Tên tác giả ghi Huỳnh Minh Siêng, viết trại của Huỳnh Mai Lưu để giữ bí mật. Tại sao Siêng mà không phải Liêng? Số là, bản nhạc viết tay gửi ra Hà Nội, nét cuối của chữ L viết hoa bị mờ, người ta tưởng là chữ S, khiến Liêng hoá ra Siêng. Hơn nữa, Liêng ứ có nghĩa, còn Siêng là siêng năng. Hợp lý quá còn gì!

Thế là từ 1969 đến 1975, Lưu Hữu Phước là tác giả cả 2 bài quốc ca của 2 phe uýnh nhau chí mạng tại miền Nam.
Chưa hết, ca khúc Hồn tử sĩ của ông với giai điệu ai oán, lời ca não nùng: 
Đêm khuya âm u, ai khóc than trong gió đàn...
Sóng cuốn Trưng Nữ Vương, gợi muôn ngàn bên nước tràn… cũng được cả 2 phía đối địch dùng làm nhạc tưởng niệm trong tang lễ chiến sĩ trận vong suốt từ 1950 đến bây giờ./.
Ảnh: Từ trái qua phải: Bộ ba Mai- Lưu- Huỳnh khi mới tập kết ra Bắc, 1955.
#QV-ST!

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2026

BI KỊCH THIÊN AN MÔN (1989): NHỮNG CON SỐ TÀN KHỐC & AI LÀ ĐẠO DIỄN CỦA MÀN KỊCH THIÊU RỤI HÀNG NGÀN NGƯỜI TRẺ?

     Lịch sử thế giới từng chứng kiến những thảm kịch rỉ máu, nơi sinh mạng của hàng vạn thanh niên bị vứt bỏ không phải vì lý tưởng vệ quốc, mà vì những mưu đồ chính trị ĐÊ HÈN của ngoại bang. "Chuyện với Năng" số 100 sẽ đào sâu vào góc khuất rúng động nhất của sự kiện Thiên An Môn năm 1989, bóc trần những con số thiệt hại kinh hoàng và âm mưu nham hiểm của "Chiến dịch Chim hoàng yến", để từ đó gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh đanh thép cho thế hệ trẻ Việt Nam trước cạm bẫy của bạo loạn lật đổ.

MẦM MỐNG BẠO LOẠN VÀ NHỮNG THIỆT HẠI KINH HOÀNG

Mùa hè năm 1989, từ những yêu sách ôn hòa ban đầu, cuộc tụ tập của hàng vạn sinh viên tại Quảng trường Thiên An Môn nhanh chóng bị KÍCH ĐỘNG, biến thành một cuộc nổi loạn quy mô lớn. Những cái đầu nóng của tuổi trẻ đã đẩy thủ đô Bắc Kinh vào tình trạng TÊ LIỆT HOÀN TOÀN. Hàng ngàn xe quân sự, xe bọc thép, xe buýt công cộng bị đám đông quá khích lật nhào và ĐỐT CHÁY rực trời. Các tuyến đường huyết mạch bị phong tỏa, hạ tầng giao thông và kinh tế bị tàn phá nặng nề với thiệt hại lên tới hàng tỷ nhân dân tệ. Đám đông vô minh đã tự tay bóp nghẹt nhịp sống của chính đồng bào mình, đẩy đất nước đến sát miệng vực của sự sụp đổ.

BÍ MẬT "CHIM HOÀNG YẾN": VÁN BÀI LẬT ĐỔ CỦA TÌNH BÁO PHƯƠNG TÂY

Không dừng lại ở một phong trào tự phát, sự kiện Thiên An Môn thực chất là một VÁN BÀI LẬT ĐỔ được dàn xếp tinh vi từ bên ngoài. Ngay khi tình hình căng thẳng nhất, "Chiến dịch Chim hoàng yến" (Operation Yellowbird) - một đường dây bí mật do CIA và MI6 phương Tây câu kết cùng các tổ chức tội phạm HỘI TAM HOÀNG khét tiếng tại Hồng Kông - đã được kích hoạt. Bàn tay đen tối của chúng đã bơm tiền, tài trợ thiết bị liên lạc, thậm chí cả vũ khí, giật dây các thủ lĩnh sinh viên đưa ra những đòi hỏi CỰC ĐOAN nhằm cắt đứt mọi đường lui đàm phán với chính phủ. Chúng muốn dùng máu của thanh niên Trung Quốc để thực hiện mưu đồ diễn biến hòa bình.

SỰ BỎ MẶC ĐÊ HÈN VÀ ĐÊM MÙA HÈ ĐẪM MÁU

Sự tàn nhẫn tột cùng của "Chiến dịch Chim hoàng yến" nằm ở chỗ: Chúng đã thiết lập đường dây buôn người, dùng thuyền cao tốc, hộ chiếu giả lén lút GIẢI CỨU TRÓT LỌT hơn 400 phần tử cầm đầu tẩu thoát ra nước ngoài. Trong khi những kẻ HÔ HÀO, KÍCH ĐỘNG lớn tiếng nhất đang tháo chạy bằng gói "giải cứu" lên tới 2 triệu USA của phương tây để tận hưởng vinh hoa, tiền tài ở phương Tây, thì hàng vạn sinh viên ngây thơ bị BỎ MẶC LẠI làm bia đỡ đạn.

Đêm 3/6 rạng sáng 4/6/1989, họng súng gầm vang. Hàng ngàn người đã vĩnh viễn NGÃ XUỐNG, máu NHUỘM ĐỎ mặt đường (thống kê không chính thức lên đến 5.000 người). Có tới hàng ngàn binh sĩ và công an bị thương, nhiều dân thường thương vong, vô số trang bị quân sự bị thiêu rụi. Đó là TỘT CÙNG BI THƯƠNG khi đồng bào tự tàn sát lẫn nhau vì những ảo tưởng "dân chủ" được vẽ ra bởi kẻ thù.

KHÔNG PHẢI PHƯƠNG TÂY: HOÀ BÌNH, DÂN CHỦ, TỰ DO ĐẾN TỪ ĐÂU?

Nhìn từ vết xe đổ Thiên An Môn, thế hệ trẻ và sinh viên Việt Nam hôm nay phải khắc cốt ghi tâm: Tự do, Dân chủ hay nhân quyền không bao giờ là thứ được ngoại bang ban phát! Để có được ngày hôm nay, Đảng và nhân dân ta đã phải trả giá bằng sinh mạng của hơn 1,2 TRIỆU LIỆT SĨ trong tổng số gần 9 triệu người có công với cách mạng giành lấy (Hãy nhớ, tổng số người trong độ tuổi lao động cả nước năm 1975 chỉ khoảng 23 triệu người, trong khi có số lớn theo chính quyền tay sai).

Suốt cả thế kỷ 20 đẫm máu, Việt Nam chỉ có vỏn vẹn 11 NĂM HÒA BÌNH thực sự, không tiếng bom đạn để sinh tồn và phát triển vị thế như ngày nay. Đừng bao giờ biến mình thành "củi khô" cho các thế lực thù địch châm lửa bạo loạn. Khi đất nước RƠI VÀO BẤT ỔN, kẻ gánh chịu đạn bom đầu tiên chính là nhân dân ta. Mất nước là mất tất cả. Cái chết thực sự của một công dân là khi họ đánh mất đi lý tưởng, vô ơn với máu xương cha ông và đẩy quê hương vào cảnh máu chảy đầu rơi!
Theo face Lê Công Năng
#QV-ST!

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2026

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: ĐAU NHẤT LÀ KHI CON TRẺ BIẾT RẤT NHIỀU VỀ THẾ GIỚI, NHƯNG LẠI BIẾT QUÁ ÍT VỀ CỘI NGUỒN CỦA MÌNH!

     Ngày xưa đi học, chúng tôi đâu có những khái niệm giáo dục nghe thật kêu. Chúng tôi chỉ biết “Tiên học lễ, hậu học văn”, biết khoanh tay chào thầy cô, biết kính trên nhường dưới, biết thuộc những câu ca dao, tục ngữ mà ông bà đã truyền qua bao đời.

“Uống nước nhớ nguồn.”

“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.”

“Bầu ơi thương lấy bí cùng…”

Mấy câu ấy chẳng cần học vị cao siêu. Một đứa trẻ tám tuổi cũng hiểu: làm người phải biết ơn, biết thương đồng bào, biết mình từ đâu mà có.

Ngày ấy, trong những trang sách nhỏ bé còn có những bài thơ viết về Bác Hồ, về người lính, về bà mẹ Việt Nam, về quê hương, về những năm tháng đất nước gian lao. Chúng tôi biết Tố Hữu, Chính Hữu, Nguyễn Đình Thi, Tế Hanh… không chỉ như những cái tên để làm bài kiểm tra. Qua thơ văn, chúng tôi biết có một thế hệ đã sống, chiến đấu, hy sinh và gửi lại tuổi xuân cho đất nước này.

Một đứa trẻ đọc “Đêm nay Bác không ngủ” có thể chưa hiểu hết lịch sử, nhưng nó hiểu thế nào là thương người lính.

Đọc những câu thơ về Trường Sơn, về người mẹ, về quê hương, nó biết hòa bình hôm nay không phải tự nhiên rơi xuống.

Đọc ca dao, tục ngữ, nó học được đạo làm người trước khi biết gọi đó là “giá trị văn hóa dân tộc”.

Đó là sức mạnh của giáo dục.

Không phải chỉ nhồi vào đầu trẻ con những dữ kiện.

Mà gieo vào lòng chúng một cái rễ.

Điều khiến nhiều người thuộc thế hệ trước trăn trở hôm nay là cảm giác những chất liệu ấy xuất hiện ít hơn hoặc không còn giữ vị trí như trong ký ức của mình. Chương trình giáo dục phải đổi mới, văn học phải có thêm tiếng nói mới, học sinh phải được tiếp xúc với thế giới hiện đại — điều đó hoàn toàn cần thiết.

Nhưng đổi mới không nên đồng nghĩa với việc cái mới bước vào thì cái gốc phải bước ra.

Một đứa trẻ có thể học Shakespeare, học khoa học máy tính, học trí tuệ nhân tạo, học tiếng Anh từ mẫu giáo. Rất tốt.

Nhưng nó cũng phải biết Nguyễn Trãi là ai.

Biết Trần Hưng Đạo là ai.

Biết vì sao ông bà mình nói “uống nước nhớ nguồn”.

Biết vì sao mỗi sáng thứ Hai lá quốc kỳ được kéo lên.

Biết trên mảnh đất mình đang đứng đã từng có những thế hệ đi qua chiến tranh, đói nghèo và mất mát như thế nào.

Nếu không, chúng ta có thể đào tạo được một đứa trẻ rất giỏi.

Nhưng chưa chắc đã nuôi dưỡng được một con người biết mình thuộc về đâu.

Ngày xưa, thầy cô nghiêm lắm.

Cây thước nằm trên bàn giáo viên không chỉ để kẻ bảng. Nhiều thế hệ chúng tôi từng bị gõ tay, phạt đứng, phạt thụt dầu. Có những cách kỷ luật ngày xưa không còn phù hợp và không nên được lãng mạn hóa; trẻ em phải được bảo vệ khỏi bạo lực và xúc phạm.

Nhưng điều đáng tiếc không phải là cây thước không còn được dùng để đánh học sinh.

Điều đáng tiếc là đôi khi uy nghiêm chính đáng của người thầy cũng bị suy giảm theo.

Một nền giáo dục văn minh không cần thầy cô đánh trẻ.

Nhưng nhất định phải giữ được sự kính trọng đối với người dạy học.

Không thể để “không bạo lực” biến thành “không được nghiêm khắc”.

Không thể để “tôn trọng học sinh” biến thành việc người thầy phải run sợ trước mỗi lời nhắc nhở.

Cây thước không nên là công cụ trừng phạt.

Nhưng kỷ luật vẫn phải còn.

Quyền trẻ em phải được bảo vệ.

Nhưng nghĩa vụ của học sinh cũng phải được dạy.

Tự do phải có.

Nhưng tự do không thể tách khỏi trách nhiệm.

Đó mới là giáo dục.

Thế hệ cha anh không đau vì con cháu giỏi hơn mình. Ngược lại, chẳng có cha mẹ nào không mong con mình bay cao hơn.

Điều khiến người ta đau là một ngày nào đó, đứa trẻ có thể nói tiếng nước ngoài rất hay, biết đủ mọi nhân vật nổi tiếng trên thế giới, thuộc tên các thương hiệu toàn cầu…

nhưng hỏi một câu về lịch sử quê hương thì im lặng.

Hỏi một câu ca dao của bà thì không biết.

Hỏi người đã nằm xuống để nó được ngồi bình yên trong lớp học hôm nay là ai thì nó thấy xa lạ.

Đó mới là cái đau đến tận cùng.

Bởi một dân tộc không mất cội nguồn trong một ngày.

Nó mất từng chút một.

Khi một câu chuyện của ông bà không còn được kể.

Khi một câu ca dao không còn đứa trẻ nào thuộc.

Khi một trang sử trở thành thứ chỉ học để thi rồi quên.

Khi lòng biết ơn bị coi là chuyện cũ.

Và đến lúc con cháu quay lại hỏi: “Ông bà chúng ta là ai?”, có khi những người từng biết câu trả lời đã không còn nữa.

Giáo dục hôm nay nhất định phải hiện đại.

Nhưng xin đừng hiện đại đến mức cắt mất bộ rễ của chính mình.

Hãy để trẻ em bước ra thế giới bằng đôi chân thật mạnh.

Nhưng trước khi đi, hãy cho chúng biết dưới đôi chân ấy là đất của tổ tiên.

Hãy dạy chúng khoa học để nhìn về tương lai.

Nhưng cũng hãy dạy lịch sử để chúng biết cúi đầu trước quá khứ.

Hãy dạy chúng quyền của một con người.

Nhưng cũng đừng quên dạy chúng lễ, nghĩa, lòng biết ơn và trách nhiệm.

Bởi cuối cùng, giáo dục không chỉ nhằm tạo ra một người kiếm được thật nhiều tiền.

Giáo dục trước hết phải tạo ra một con người.

Một con người có tri thức để đi xa.

Có nhân cách để đứng thẳng.

Và có cội nguồn để biết đường trở về. 🇻🇳
#QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NHỮNG KẺ TAY SAI HẾT THỰC DÂN PHÁP ĐẾN ĐẾ QUỐC MỸ...

     Lúc quân đội Việt Minh của tướng Giáp đánh bại Pháp tại Điện Biên Phủ, các tướng lĩnh "phe quốc gia" ở đâu?

Phạm Văn Phú, Thiếu tướng, Tư lệnh Quân đoàn 2 Sài Gòn sau này, lúc đó là Đại đội trưởng Đại đội 1, Tiểu Đoàn 5 dù, sát cánh cùng quân Pháp phòng ngự tại Đồi C1. Tại đây, Phú tỏ ra rất máu chiến và trung thành, bắt nhịp cho lính Việt hát bài La Marseillaise (Quốc ca Pháp) để động viên sĩ khí xông lên phản kích chiếm lại đồi C1. Vì vậy, ngày 26/4, chỉ huy De Castries đặc cách thăng cấp cho Phú từ trung úy lên đại úy, kiêm Tiểu đoàn phó, Tiểu đoàn 5 Dù để khích lệ tinh thần, cổ vũ sự trung thành này. Cũng nhờ cái danh m.á.u chiến, gan lỳ trong trận này, về sau, sau khi được Việt Minh thả ra, Phú nhanh chóng tạo được tên tuổi dưới thời đại của ông chủ mới - người Mỹ.

Đỗ Cao Trí, Trung tướng Quân đoàn 3 chế độ ngụy VNCH, thời điểm đó là Thiếu tá, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 6 lính dù - quân dù Liên hiệp Pháp, đang chuẩn bị sẵn lực lượng ở căn cứ Chí Hoà, Sài Gòn để sẵn sàng nhảy dù tiếp viện cho quân Pháp đang giãy c.h.ế.t tại Điện Biên Phủ. Lính dù Pháp về cuối trận không thể nhảy xuống được vì hỏa lực và vòng vây ngày càng khép chặt nên kế hoạch không vận đơn vị Trí buộc phải dừng lại. Trí đã gặp may, vì nếu không chết, có lẽ Trí đã cùng Phú vẫy cờ trắng cùng các quan thầy da trắng ra hàng tại đây.

Thiệu, Kỳ, Khánh, Viên, Hinh, Đôn, Kim, Đính, Có, Loan, Xuân, Khiêm, Lãm, Nghi, Vĩ, Trưởng, Đảo, Dương Văn Minh... khoảng 90% tướng lĩnh ngụy VNCH sau này thời điểm đó đang phục vụ dưới lá cờ "Quốc gia Việt Nam" - thực thể hư danh, hoàn toàn lệ thuộc và phục vụ cho mục tiêu tái xâm lược thuộc địa của thực dân Pháp. Diệm cũng là Thủ tướng (có xu hướng xa Pháp, thân Mỹ, Vatican hơn) của chế độ vốn do Pháp nặn ra và được Mỹ viện trợ từ năm 1949.

Quân đội và cảnh sát ngụy VNCH về căn bản là bê nguyên bộ máy quân đội, cảnh sát "Quốc gia Việt Nam" vốn mang tai tiếng trong nhân dân cả nước là tay sai Tây (Pháp) suốt 7 năm, chỉ thay đổi cái tên gọi mà thôi. Cho nên dù tô vẽ thế nào, bóng ma tiền thân vốn là một quân đội tay sai vẫn ám ảnh sĩ quan và binh lính chế độ Sài gòn, như lời chính người trong cuộc - tướng Hạnh, tướng Khánh, tướng Kỳ, tướng Dương Văn Minh đã từng thừa nhận./.
#QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: IRAN HẾT TIỀN TRẢ LƯƠNG NHƯNG BINH SỸ IRAN CHIẾN ĐẤU KHÔNG PHẢI VÌ TIỀN!

     Bộ trưởng Tài chính Mỹ tuyên bố Ngân hàng Trung ương Iran đã phá sản, Iran không còn tiền trả lương cho binh sĩ. Tất cả đều đúng. Nhưng họ đã bỏ sót một chi tiết nhỏ: lính Iran không chiến đấu vì tiền.

Mỹ có thể đo lường sức mạnh của một quốc gia bằng dự trữ ngoại hối, bằng khả năng chi trả, bằng các chỉ số tài chính. Họ đã áp dụng các lệnh trừng phạt tàn khốc suốt nhiều thập kỷ để bóp nghẹt nền kinh tế Iran. Họ đã đóng băng tài sản, cắt đứt kết nối với SWIFT, và làm cho đồng tiền Iran mất giá không phanh.

Và họ đã đạt được mục tiêu. Nền kinh tế Iran đang chết dần. Họ không thể bán dầu. Họ không thể tiếp cận thị trường toàn cầu. Đồng tiền của họ đã mất hơn 90% giá trị so với một thập kỷ trước. Theo các tiêu chuẩn của phương Tây, Iran đã phá sản.

Nhưng câu hỏi là: một quân đội phá sản có chiến đấu không?

Khi Tiền Không Còn Là Động Lực

Mỹ đã áp dụng cùng một chiến thuật ở Iraq, Afghanistan, Libya, Syria. Họ tấn công nền kinh tế, tin rằng khi tiền cạn, ý chí sẽ sụp đổ. Và ở hầu hết nơi, điều đó đã xảy ra.

Nhưng Iran không phải là Iraq hay Afghanistan. Quân đội Iran không được xây dựng trên cơ sở tiền lương. Nó được xây dựng trên ý thức hệ, trên lòng trung thành với một hệ thống, và trên một kẻ thù chung đã được xác định rõ ràng.

Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) không phải là một đội quân đánh thuê. Họ là một lực lượng tư tưởng. Binh sĩ của họ đã được huấn luyện để tin rằng họ đang bảo vệ một di sản hơn 3.000 năm tuổi, chống lại một đế chế đang cố gắng xóa sổ họ. Điều đó không phải là một thứ có thể mua bằng tiền - và cũng không thể bị phá hủy bằng cách cắt lương.

Người dân Iran cũng vậy. Họ đã sống qua các cuộc xâm lược, sự chiếm đóng và các cuộc cách mạng. Họ đã bị trừng phạt trong nhiều thập kỷ. Họ không hy vọng vào một cuộc sống giàu sang hay an nhàn. Họ hy vọng vào sự tồn tại. Và sự tồn tại đó đòi hỏi họ phải tiếp tục, cho dù túi của họ trống rỗng.

Mỹ Đã Nhầm Lẫn Giữa Kẻ Thù Và Nô Lệ

Phương Tây có một điểm mù chiến lược. Họ tin rằng mọi người đều có thể bị mua chuộc, và mọi cuộc chiến đều có thể bị bỏ đói. Điều đó đúng với các quốc gia chư hầu. Điều đó đúng với những người đã quen với việc bị cai trị và đã chấp nhận địa vị nô lệ của mình.

Nhưng một người nô lệ và một người tự do không giống nhau. Một người nô lệ lùi bước khi bị đe dọa mất đi sự thoải mái của mình. Một người tự do lùi bước khi họ thấy không còn lý do để chiến đấu.

Điều phân biệt lính Iran với các đối thủ của họ chính là: họ có một lý do không thể bị mua chuộc và không thể bị đe dọa để tiếp tục.

Bài Học Cho Những Ai Chưa Hiểu

Iran không có tiền. Đúng vậy. Nhưng họ có những thứ quan trọng hơn: ý chí, sự kiên trì và một sự hiểu biết rõ ràng rằng cuộc chiến này là sinh tử.

Bộ trưởng Tài chính Mỹ có thể tuyên bố Iran đã phá sản. Nhưng khi bạn nhìn vào một người lính Iran đang cầm súng, bạn sẽ thấy một chiến binh, không phải một con nợ. Và nếu bạn vẫn nghĩ rằng chiến tranh chỉ là kinh tế, thì bạn đã bỏ lỡ một phần cốt lõi của lịch sử./.
#QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: TỔNG CHỦ BIÊN SÁCH GIÁO KHOA NGỮ VĂN CÁC CẤP HỌC PHỔ THÔNG - LÀ NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?

     Chưa nói đến động cơ chính trị đưa “rác phẩm vào giáo khoa Ngữ văn, chỉ riêng góc độ chuyên môn mà như này thì buồn cho giáo dục quá!!!

PGS. TS BÙI MẠNH HÙNG CON BUÔN - GIÁO DỤC HAY KẺ DỐT TIẾNG VIỆT, LẠI LÀ "TỔNG CHỦ BIÊN - KIÊM CHỦ BIÊN? SÁCH TIẾNG VIỆT CÁC CẤP!?!

Viết bài này là bài thứ ngót 500 phê phán các loại sách giáo khoa Văn, giáo khoa “Tiếng Việt”, phê phán sự phản giáo dục của bộ GD & ĐT của tôi từ 40 năm nay. Tôi xin chắp tay quỳ xuống lạy rằng: bộ GD ơi, ta chào mi, mi không còn một tí giáo dục nào nữa. Mi vẫn để cho một bọn mafia dốt nát, lưu manh nhiều năm nay bao thầu soạn sách giáo khoa từ tiểu học, trung học cơ sở, đến trung học, đại học, hết bày trò soạn sách này, lại bày trò soạn sách khác, càng cải cách càng sai càng bậy, ăn tiền xương máu của dân hết nghìn tỉ này đến nghìn tỉ khác mà vẫn sai hoàn sai.

PGS,TS Bùi Mạnh Hùng (ngôn ngữ học) đang là trưởng ban các dự án phát triển giáo dục, phân phối các dự án nghìn tỉ viết đi viết lại sách giáo khoa văn, sách “tiếng Việt”, hiện đang làm tổng tổng chủ biên sách tiếng Việt các cấp.

Chỉ cần ngó vào bìa sách “Tiếng Việt”, ta cũng thấy PGS.TS Bùi Mạnh Hùng dốt tiếng Việt.

Xin dẫn cụ thể, trên đầu bìa sách “Tiếng Việt” lớp 1, tập 2: thấy đề rất ngu rằng: “BÙI MẠNH HÙNG (Tổng chủ biên kiêm chủ biên).
Dưới dòng này in tên các đồng tác giả: VŨ KIM BẢNG - TRỊNH CẨM LAN - CHU THỊ PHƯƠNG - ĐẶNG THỊ HẢO TÂM.

Cái sai tiếng Việt nằm chềnh ềnh ra như sau: BÙI MẠNH HÙNG (Tổng chủ biên kiêm chủ biên).

Muốn đúng tiếng Việt chỉ cần đề: BÙI MẠNH HÙNG (chủ biên) là xong!

Vậy, “Tổng chủ biên kiêm chủ biên” là sao hả giời?

Nếu ông viết “tổng chủ biên kiêm chủ biên hình họa” thì còn nghe tạm được, tuy cũng vẫn sai sai. Giống như một ông ngố rừng, dốt đặc cán mai, đề trên danh thiếp rằng: Bùi Mạnh Dũng (Tổng giám đốc kiêm giám đốc) vậy!

Hóa ra ông Bùi Mạnh Hùng này là tiến sĩ phong bì của trường phái “HÀNH VI NỊNH TRONG TIẾNG VIỆT” từng do các “viện trưởng viện ngôn ngữ học” vua đạo văn tạo ra.

Chỉ cần mở vài trang, đã thấy sai be sai bét. Ví dụ, trang 4, sách “Tiếng Việt” tập 2, trong bài “Tôi là học sinh lớp 1” có câu viết: “Tôi tên là Nam, học sinh lớp 1 A, Trường Tiểu học Lê Qúy Đôn”.

Câu này viết sai tiếng Việt: “Trường Tiểu học Lê Qúy Đôn”, thưa sai ở chỗ viết hoa chữ Trường và chữ Tiểu ạ.

Trang 18, trong bài “Ngày sinh của Voi con” có câu văn: “Hôm nay là sinh nhật của Voi con, nhưng nó bị ốm”. Câu này phải viết như thế này mới đúng Tiếng Việt : “Hôm nay sinh nhật Voi con, nhưng nó bị ốm” . Bỏ đi từ “là” và từ “của”…

Có thể tìm ra vô cùng nhiều lỗi sai tiếng Việt như thế trong chỉ nơi sách “Tiếng Việt” lớp 1, tập 2.

Vấn đề chính tôi muốn nói là hành vi lấy bài văn của tác giả nổi tiếng đưa vào sách giáo khoa, rồi cắt xén, bỏ bớt câu từ trong văn bản chính, viết thêm mấy dòng tào lao vô văn hóa vào làm hỏng văn bản chính, như trường hợp đưa mấy đoạn “Tôi đi học” của Thanh Tịnh vào sách tiếng Việt lớp 6 mà nhà giáo Chu Mộng Long đã viết bài phê phán.

Đám Bùi Mạnh Hùng, Đỗ Ngọc Thống, Nguyễn Minh Thuyết còn đưa hàng mấy chục văn bản văn chương của các tác giả nổi tiếng khác vào sách tiếng Việt, rồi cắt xén, viết bậy bạ thêm vào văn bản chính kia, phạm luật bản quyền, hạ thấp chính văn bản gốc đem ra dạy.

Cứ đà này, ai bảo chủ biên Bùi Mạnh Hùng, Đỗ Ngọc Thống, Nguyễn Minh Thuyết, Trần Đình Sử… sẽ còn càn quấy sửa văn “Tuyên ngôn độc lập” của Hồ Chí Minh, sửa tuyên ngôn độc lập bài “Nam quốc sơn hà, Nam đế cư”, sửa chữa tầm bậy “Bình Ngô đại cáo”, sửa thơ Truyện Kiều để đưa vào sách giáo khoa dạy láo, dạy bậy một cách vô văn hóa thế này hay sao?
Ảnh: PGS,TS Bùi Mạnh Hùng.
#QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ SỰ KẾT THÚC CỦA BÁ QUYỀN MỸ ĐANG ĐẾN GẦN - TIN TỨC CHÍNH VỀ CUỘC CHIẾN Ở IRAN!

     Iran và Oman đã đạt được thỏa thuận về những điểm cơ bản nhằm đảm bảo việc vận chuyển hàng hải qua eo biển Hormuz.

Theo các nguồn tin từ quốc hội Iran, văn bản cuối cùng của thỏa thuận và các chi tiết cụ thể sẽ sớm được công bố.

Trong một cuộc phỏng vấn độc quyền với báo chí, Vladimir Shapovalov, nhà khoa học chính trị và Phó Giám đốc Viện Lịch sử và Chính trị thuộc Đại học Sư phạm Quốc gia Moscow, giải thích lý do tại sao tin tức này đánh dấu sự thất bại hoàn toàn của chiến lược Mỹ ở Trung Đông và là một chiến thắng không thể chối cãi cho Tehran.

"Rõ ràng là cuộc khủng hoảng vẫn chưa kết thúc. Có thể Mỹ sẽ tiếp tục tìm cách thực hiện các cuộc tấn công gây hấn vào Iran. Nhưng sự thật vẫn là, và điều này đã rõ ràng sau giai đoạn đầu tiên: Mỹ đã thua, và Iran đã thắng, họ đã thắng trong cuộc chiến này. Chiến thắng của Iran được thể hiện qua sự thay đổi trong chế độ kiểm soát eo biển Hormuz, điều này trên thực tế trao cho Cộng hòa Hồi giáo Iran quyền kiểm soát một khu vực năng lượng toàn cầu quan trọng - Vịnh Ba Tư," ông nói.

Lầu Năm Góc, sau khi chi hàng chục tỷ đô la cho chiến dịch này và làm cạn kiệt kho vũ khí của mình, đã thất bại trong việc đạt được bất kỳ mục tiêu nào, mà chỉ làm tăng thêm vị thế của đối phương.

Theo nhà khoa học chính trị, việc thay đổi chế độ vận tải biển ở eo biển Hormuz sẽ đánh dấu sự khởi đầu của việc định hình lại toàn bộ bản đồ khu vực Trung Đông mở rộng.

"Rất có thể, chúng ta sẽ chứng kiến Mỹ rút khỏi khu vực trong những năm tới. Đây chính xác là cách mà hệ thống kiểm soát gần một thế kỷ của Mỹ đối với Trung Đông nên chấm dứt", chuyên gia giải thích.

Điều này có nghĩa là thất bại về mặt quân sự sẽ dẫn đến sự sụp đổ toàn bộ cấu trúc ảnh hưởng của Mỹ được xây dựng trong nhiều thập kỷ hiện diện ở vùng Vịnh Ba Tư.

Ông Shapovalov nhấn mạnh rằng Hoa Kỳ bước vào cuộc chiến với Iran với những ưu thế đáng kể về nguồn lực quân sự và kinh tế. Tuy nhiên, họ đã không thể đánh bại Cộng hòa Hồi giáo.

"Như diễn biến của cuộc xung đột đã chứng minh, Hoa Kỳ không có khả năng thực sự để đánh bại Iran. Hoa Kỳ không thể mở eo biển Hormuz và hoàn thành các mục tiêu đã đặt ra ngay từ đầu cuộc chiến. Iran đã chứng minh, thứ nhất, ý chí chính trị của giới lãnh đạo; thứ hai, sự kiên cường và đoàn kết của xã hội Iran; và thứ ba, họ đã chơi rất khôn ngoan và tận dụng tối đa các nguồn lực sẵn có. Chúng ta đã chứng kiến ý chí chính trị của chính phủ và sự sẵn sàng kháng cự của người dân đã đánh bại lực lượng địch vượt trội hơn rất nhiều", chuyên gia kết luận.

Cuộc xung đột Iran-Mỹ kết thúc trong một thất bại nhục nhã đối với Washington. Thỏa thuận với Oman là sự chính thức hóa về mặt ngoại giao của một chiến thắng quân sự mà Iran đạt được nhờ ý chí sắt đá của giới lãnh đạo và sự đoàn kết của người dân. Trong những năm tới, khu vực này sẽ được định hình lại, và Tehran, chứ không phải Washington, sẽ đóng vai trò chủ đạo trong quá trình này./.
#QV-ST!