Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2026

"EM ĐÃ HIỂU RỒI!"

     Bác Thanh, Tổ trưởng tổ dân phố đang lúi húi xếp lại giấy tờ sau buổi sinh hoạt thì cô Hoa hớt hải chạy vào.

- Bác ơi! Bác xem thế này là thế nào? Khổ thân thằng Tâm nhà em quá, tự dưng sắp bị dồn vào chân tường...

Bác Thanh ngừng tay, kéo chiếc ghế ra mời cô Hoa ngồi:

- Chuyện gì mà cuống lên thế? Cô chả kể nó đang đi xuất khẩu lao động, thu nhập ổn lắm cơ mà?

Cô Hoa mắt rơm rớm:

- Vâng. Nhưng tháng sau hết hạn hợp đồng, nó đang định trốn ra ngoài “làm chui” đôi năm để tích góp thêm. Thế mà có quy định mới là lao động Việt Nam hết hợp đồng không về nước sẽ bị phạt cả trăm triệu đồng! Vấn đề này dân mạng "ném đá" rằng: Dân mình nghèo mới phải bôn ba, có ở lại thêm dù bất hợp pháp cũng là sự lựa chọn cực chẳng đã, thế mà chính quyền lại ra chính sách kiểu triệt đường làm ăn, phạt tiền thì khác nào “vơ vét” tiền mồ hôi nước mắt của đồng bào.

- Tôi hiểu tâm lý muốn có thêm thu nhập để lo cho gia đình của một số bà con đi lao động ở nước ngoài. Nhưng pháp luật thì không thể dễ dãi được, phải nghiêm túc và tính kỹ đến những hệ lụy. Việc trốn ở lại "làm chui" sẽ không có giấy tờ hợp pháp, vi phạm pháp luật của nước sở tại, dễ trở thành “con mồi” cho bọn “cò” buôn người, hoặc bị chủ bóc lột sức lao động. Cực nhọc, hiểm nguy rình rập, ốm đau cũng không dám đi viện; lỡ xảy ra tai nạn lao động cũng phải cắn răng chịu đựng, sống chui lủi. Chưa kể, vi phạm này còn khiến hình ảnh quốc gia bị ảnh hưởng; có đối tác nước ngoài từng tuyên bố tạm dừng nhận lao động từ một số địa phương của ta. Thằng Tâm mà trốn ở lại thì sẽ làm mất cơ hội chính đáng của rất nhiều người khác muốn sang đó làm việc.

Cô Hoa toát mồ hôi, cầm cốc nước lên rồi lại đặt xuống:

- Chết thật... Em chỉ nghĩ thiển cận rồi cứ tin dân mạng "ném đá".

- Cô đúng là... Bọn phản động luôn kiếm cớ để bôi nhọ Nhà nước, lợi dụng việc này chúng tung tin “vơ vét” tiền của dân. Nhưng thực chất phải quy định như vậy vì đó là “hàng rào thép” nhằm cảnh tỉnh, ngăn người lao động tự đẩy mình vào ngõ cụt, lớn hơn nữa là bảo vệ uy tín, hình ảnh đất nước và lợi ích quốc gia, dân tộc. Nhà nước đang làm đúng trách nhiệm bảo hộ công dân; còn bọn tung tin suy diễn, xuyên tạc nhằm thực hiện âm mưu rất thâm độc, hòng làm cho người dân mất niềm tin, kích động chống phá Đảng, Nhà nước. Cô đã hiểu chưa?

Cô Hoa thở phào, đứng phắt dậy:

- Em hiểu rồi bác ạ! Em sẽ gọi điện ngay cho thằng Tâm để đả thông tư tưởng cho nó bằng chính những điều bác vừa phân tích cho em. Hết hợp đồng thì ngẩng cao đầu mà về, sau đó tìm việc ở trong nước hay làm hồ sơ đi tiếp thì tùy, miễn là đúng pháp luật, bác nhỉ!
#QV-ST!

ĐẶC ĐIỂM, YÊU CẦU VÀ GIẢI PHÁP ĐẤU TRANH, PHẢN BÁC CÁC QUAN ĐIỂM SAI TRÁI, THÙ ĐỊCH TRONG KỶ NGUYÊN PHÁT TRIỂN MỚI

     Sự phát triển mạnh mẽ của các nền tảng mạng xã hội đã tạo ra một cuộc cách mạng trong phương thức tiếp nhận thông tin của công chúng. Các thế lực thù địch, phản động đã và đang chuyển hướng, tập trung chống phá Đảng, Nhà nước ta bằng phương thức phát tán thông tin xấu độc, giả mạo trên không gian mạng. Cuộc đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch trong kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc đang đặt ra những yêu cầu mới, cần có những giải pháp mới.

Đặc điểm của công tác đấu tranh, phản bác các quan điểm sai trái, thù địch hiện nay

Đặc điểm rõ nhất là tốc độ lan truyền rất nhanh, phạm vi tác động rộng và khó kiểm soát. Thông tin trên mạng xã hội có thể được tạo ra, chia sẻ và biến đổi gần như tức thời, không bị giới hạn bởi không gian địa lý. Vì vậy, một thông tin sai lệch nếu không được xử lý kịp thời có thể nhanh chóng tạo hiệu ứng đám đông và tác động đến nhận thức, thái độ, hành vi của người sử dụng.

Nội dung và phương thức chống phá ngày càng đa dạng, tinh vi. Đặc điểm này biểu hiện thông qua các thông tin sai trái được thể hiện dưới dạng bài viết, hình ảnh, video, bình luận, meme, livestream hoặc các nội dung được cắt ghép, pha trộn giữa thật và giả. Đáng chú ý là việc lợi dụng những vấn đề xã hội đang được quan tâm để xuyên tạc, thổi phồng khuyết điểm, gây nghi ngờ và chia rẽ.
 
Người dùng mạng xã hội rất khó phân biệt ranh giới giữa thông tin thật, thông tin sai và ý kiến cá nhân, bởi "rừng" thông tin quá phức tạp. Môi trường số tạo điều kiện cho nhiều chủ thể cùng tham gia sản xuất và phát tán thông tin. Do đó, đấu tranh không chỉ là phát hiện nội dung xuyên tạc mà còn phải xác minh nguồn tin, kiểm chứng dữ liệu và phân biệt giữa sai sót, ý kiến khác biệt với thông tin cố tình xuyên tạc, kích động.

Đặc điểm nổi trội của mạng xã hội là tính tương tác và tính cảm xúc rất cao. Thuật toán đề xuất, lượt thích, chia sẻ và bình luận có thể làm cho những nội dung gây sốc, gây tranh cãi hoặc kích thích cảm xúc được chú ý mạnh. Vì vậy, phản bác trên môi trường số phải tính đến tâm lý và hành vi của người tiếp nhận thông tin chứ không chỉ đơn thuần cung cấp lý luận.

Yêu cầu đặt ra

Yêu cầu đầu tiên là phải chủ động và kịp thời. Yêu cầu này đòi hỏi lực lượng chủ chốt trong đấu tranh phải thường xuyên theo dõi, nhận diện vấn đề, dự báo xu hướng và phát hiện sớm thông tin sai trái; tránh tình trạng chỉ phản ứng khi thông tin đã lan truyền rộng. Trên các diễn đàn nhân dân, dư luận cũng nhấn mạnh yêu cầu nâng cao tính chủ động, kịp thời và sắc bén trong đấu tranh.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã nhấn mạnh: Việc đấu tranh, phản bác các quan điểm sai trái, thù địch phải có căn cứ, chính xác và thuyết phục. Mỗi nội dung phản bác cần dựa trên sự thật, dữ liệu đáng tin cậy, quy định pháp luật và lập luận logic. Không nên sử dụng thông tin chưa kiểm chứng hoặc phương pháp cắt ghép, giật tít tương tự nội dung mình đang phê phán, vì có thể vô tình làm thông tin sai lệch lan rộng hơn.

Một yêu cầu mang tính xuyên suốt là việc đấu tranh, phản bác phải kết hợp “xây” và “chống”, lấy thông tin tích cực làm nền tảng. Không nên chỉ tập trung vào việc bác bỏ cái sai mà cần chủ động cung cấp thông tin chính xác, giải thích chính sách, làm rõ những vấn đề dư luận quan tâm và lan tỏa những giá trị tích cực. Phương châm tuyên truyền được xác định là “lấy xây làm chính”, “lấy cái đẹp dẹp cái xấu”, “lấy tích cực đẩy lùi tiêu cực”.

Môi trường số đòi hỏi người đấu tranh phải lựa chọn phương thức và ngôn ngữ phù hợp với từng tệp độc giả, công chúng. Nội dung cần ngắn gọn, dễ hiểu, trực quan, có khả năng tương tác; kết hợp linh hoạt giữa bài viết, infographic, video, podcast, hỏi-đáp trực tuyến... Đồng thời phải hiểu đặc điểm của từng nền tảng và "viết, nói theo cách" của từng nhóm công chúng.

Việc phát huy sức mạnh tổng hợp và phối hợp nhiều lực lượng trên môi trường số là một yêu cầu đang rất cấp thiết. Đây không phải nhiệm vụ riêng của cơ quan báo chí hay một lực lượng riêng lẻ, mà cần sự phối hợp của các cơ quan chức năng, cơ quan truyền thông, đội ngũ chuyên gia, nhà khoa học, cán bộ, đảng viên và người sử dụng mạng xã hội.

Tuân thủ pháp luật và chuẩn mực đạo đức truyền thông cũng là yêu cầu mới. Tình trạng "đấu tố cực đoan" của một số cá nhân vốn rất tích cực đấu tranh trên không gian mạng đã cho thấy hậu quả của việc thiếu kiến thức pháp luật, thiếu tuân thủ chuẩn mực đạo đức truyền thông. Người phản bác phải dựa trên sự thật, tôn trọng quyền và lợi ích hợp pháp của người khác, không quy chụp, xúc phạm, vu cáo hoặc phát tán lại nội dung độc hại một cách thiếu kiểm soát. Mục tiêu cuối cùng là nâng cao khả năng nhận diện thông tin, củng cố niềm tin xã hội và tạo môi trường thông tin lành mạnh, chứ không phải biến không gian mạng thành nơi tranh cãi cực đoan.

Tóm lại, đấu tranh, phản bác các quan điểm sai trái, thù địch trên môi trường truyền thông số hiện nay có đặc trưng là nhanh, rộng, đa dạng, tương tác cao và ngày càng tinh vi. Vì vậy, yêu cầu đặt ra là phải chủ động, kịp thời, chính xác, có căn cứ, thuyết phục, sáng tạo về phương thức, lấy xây làm chính và phối hợp sức mạnh tổng hợp. Đây là sự kết hợp giữa đấu tranh với cung cấp thông tin đúng, giữa “chống” và “xây”, nhằm định hướng nhận thức và góp phần xây dựng môi trường truyền thông số lành mạnh.

Giải pháp nâng cao hiệu quả công tác đấu tranh, phản bác các quan điểm sai trái, thù địch trên môi trường số hiện nay

Một là, tiếp tục nâng cao nhận thức và “sức đề kháng” thông tin cho mỗi công dân số.

Đây là giải pháp có ý nghĩa nền tảng, lâu dài đối với công tác đấu tranh, phản bác các quan điểm sai trái, thù địch trên môi trường báo chí và truyền thông số, góp phần phòng ngừa từ sớm nguy cơ tiếp nhận và lan truyền thông tin sai trái, thù địch.

Trước hết, cần trang bị kiến thức chính trị, pháp luật và kỹ năng số cho cán bộ, đảng viên và người sử dụng mạng xã hội. Nội dung tuyên truyền, giáo dục cần thiết thực, gắn với những tình huống thường gặp trong môi trường số như nhận diện tin giả, thông tin xuyên tạc, hình ảnh và video bị cắt ghép, tài khoản giả mạo, nội dung do trí tuệ nhân tạo tạo ra hoặc chỉnh sửa, cũng như các thủ đoạn lợi dụng tâm lý đám đông, kích thích cảm xúc để dẫn dắt nhận thức và hành vi của người dùng.

Quan trọng hơn, cần hình thành cho mỗi người thói quen kiểm chứng trước khi tin, bình luận và chia sẻ. Trước một thông tin gây tranh cãi hoặc có khả năng tác động mạnh đến cảm xúc, cần đặt ra những câu hỏi cơ bản: Nguồn tin này là ai? Thông tin xuất phát từ đâu? Có bằng chứng cụ thể không? Có được các nguồn độc lập khác xác nhận không? Hình ảnh, video có đúng bối cảnh và thời điểm hay đã bị cắt ghép, chỉnh sửa? Không chia sẻ, bình luận hoặc tiếp tục lan truyền những thông tin chưa được kiểm chứng, nhất là nội dung có tính chất giật gân, kích động, gây hoang mang hoặc chia rẽ.

Cùng với nâng cao kỹ năng nhận diện thông tin, cần cập nhật, phổ biến đầy đủ các quy định mới của pháp luật về an ninh mạng. Từ ngày 1-7-2026, Luật An ninh mạng số 116/2025/QH15 có hiệu lực, thay thế Luật An ninh mạng số 24/2018/QH14. Đây là cơ sở pháp lý quan trọng để tiếp tục hoàn thiện cơ chế bảo vệ an ninh mạng, xác định trách nhiệm của cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp và cá nhân trong bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội và quyền, lợi ích hợp pháp trên không gian mạng. Việc tuyên truyền, phổ biến Luật An ninh mạng cần giúp người sử dụng nhận thức rõ rằng bảo vệ an ninh mạng không chỉ là nhiệm vụ của các cơ quan chuyên trách mà còn gắn với trách nhiệm của mỗi chủ thể tham gia không gian mạng. Người dùng phải có ý thức phòng ngừa, phát hiện, thông báo và phối hợp xử lý các hành vi vi phạm theo quy định; đồng thời chủ động bảo vệ tài khoản, dữ liệu và thông tin cá nhân của mình. Đặc biệt, cần nâng cao nhận thức về trách nhiệm khi đăng tải, cung cấp, chia sẻ và tương tác với thông tin trên mạng xã hội, tránh để hành vi thiếu kiểm chứng của cá nhân trở thành nguyên nhân làm thông tin sai lệch tiếp tục lan truyền.

Bên cạnh đó, cần đưa kỹ năng nhận diện, kiểm chứng và xử lý thông tin trở thành nội dung thường xuyên trong công tác giáo dục, bồi dưỡng và tuyên truyền. Mục tiêu không chỉ giúp người sử dụng biết thông tin nào đúng, thông tin nào sai, mà quan trọng hơn là hình thành năng lực tự kiểm chứng nguồn tin, đánh giá độ tin cậy của thông tin và ý thức chịu trách nhiệm đối với những nội dung mình đăng tải, bình luận, chia sẻ.

Hai là, chủ động cung cấp thông tin chính xác, tích cực lên không gian mạng.

Đấu tranh hiệu quả không chỉ dừng lại ở việc “phản bác” mà phải chủ động cung cấp thông tin đúng, nhanh, dễ hiểu và có sức thuyết phục. Đây chính là sự kết hợp giữa “xây” và “chống”, trong đó lấy việc xây dựng, lan tỏa thông tin tích cực làm nền tảng.

Báo chí và truyền thông số cần chủ động nắm bắt những vấn đề xã hội đang được dư luận quan tâm, nhất là những vấn đề dễ phát sinh thông tin sai lệch, để cung cấp thông tin chính thống trước khi tin giả, tin xuyên tạc chiếm lĩnh không gian thảo luận. Khi xuất hiện vấn đề phức tạp, cần nhanh chóng làm rõ bản chất sự việc, cung cấp dữ liệu, giải thích chính sách và trả lời những câu hỏi mà công chúng thực sự quan tâm.

Phương thức truyền tải cũng cần đổi mới. Bên cạnh bài viết truyền thống, có thể sử dụng infographic, video ngắn, podcast, đồ họa dữ liệu, hỏi - đáp trực tuyến, tọa đàm trực tuyến và các hình thức truyền thông đa phương tiện khác. Nội dung cần được thiết kế phù hợp với đặc điểm từng nền tảng và từng nhóm công chúng, bảo đảm thông tin chính xác nhưng không khô cứng, có tính định hướng nhưng vẫn gần gũi, dễ tiếp nhận.

Đặc biệt, cần khắc phục tình trạng chỉ tổ chức đấu tranh, phản bác khi có vụ việc hoặc thông tin sai trái. Các lực lượng chủ trì, chuyên trách cần chủ động tạo lập dòng thông tin tích cực thường xuyên sẽ góp phần thu hẹp khoảng trống thông tin, nâng cao khả năng định hướng dư luận và hạn chế cơ hội để thông tin xuyên tạc phát triển.

Ba là, kiên định việc kiểm chứng, xác thực và đấu tranh, phản bác dựa trên chứng cứ chính xác.

Phản bác có hiệu quả trước hết phải xác định chính xác luận điểm nào sai, sai ở đâu, sai như thế nào và căn cứ nào để khẳng định điều đó. Đây là yếu tố quyết định sức thuyết phục của nội dung phản bác.

Khi kiểm chứng, cần ưu tiên các nguồn có độ tin cậy cao như văn bản pháp luật, thông tin từ cơ quan có thẩm quyền, số liệu chính thức, tài liệu khoa học, các công trình nghiên cứu và nguồn báo chí có trách nhiệm. Đối với những vấn đề phức tạp, cần đối chiếu nhiều nguồn để tránh kết luận dựa trên một thông tin đơn lẻ.

Cách phản bác cũng cần có tính khoa học. Không nên công kích cá nhân, quy chụp hoặc sử dụng những thông tin chưa kiểm chứng để đáp trả thông tin sai lệch. Một nội dung phản bác tốt phải giúp người đọc hiểu rõ vấn đề, chứ không chỉ thể hiện sự phản đối. Cùng với đó, người sử dụng mạng xã hội cần tránh chia sẻ một nội dung sai trái để phê phán, nhưng không cung cấp đầy đủ bối cảnh hoặc bằng chứng phản bác. Khi phát hiện nội dung vi phạm, có thể sử dụng chức năng báo cáo của nền tảng; đối với vụ việc nghiêm trọng, cần lưu giữ bằng chứng cần thiết và thông báo cho cơ quan có thẩm quyền thay vì tự ý xử lý. Tôn trọng quyền riêng tư, danh dự và quyền lợi hợp pháp của người khác.

Bốn là, phát huy vai trò của lực lượng chuyên môn và người có uy tín.

Đấu tranh trên môi trường truyền thông số ngày càng đòi hỏi sự kết hợp giữa kiến thức chính trị, pháp luật, nghiệp vụ báo chí, truyền thông và công nghệ. Vì vậy, cần xây dựng đội ngũ có đủ năng lực phát hiện, phân tích, kiểm chứng và phản bác thông tin sai lệch.

Cần tăng cường phối hợp giữa cơ quan nhà nước, cơ quan báo chí, cơ sở giáo dục, tổ chức xã hội, các chuyên gia, nhà khoa học và những người có uy tín. Trong đó, báo chí có vai trò quan trọng trong xác minh, cung cấp thông tin và định hướng dư luận; chuyên gia, nhà khoa học góp phần cung cấp luận cứ chuyên môn; các cơ sở giáo dục giúp hình thành kỹ năng nhận diện và xử lý thông tin cho thế hệ trẻ.

Đặc biệt, công tác đào tạo cần chú trọng những vấn đề mới như nhận diện tin giả, thao túng thông tin, tài khoản giả, bot, nội dung deepfake và nội dung do AI tạo ra.

Năm là, tăng cường giải pháp công nghệ và bảo đảm an toàn thông tin.

Sự phát triển của công nghệ vừa tạo ra phương thức mới để lan tỏa thông tin tích cực, vừa tạo thêm công cụ cho việc phát tán thông tin sai lệch. Vì vậy, cần khai thác công nghệ để nâng cao năng lực giám sát, phát hiện và xử lý thông tin bất thường.

Có thể ứng dụng các công cụ phân tích dữ liệu để phát hiện chiến dịch phát tán thông tin giả, mạng lưới tài khoản giả, nội dung bị thao túng hoặc những hoạt động lan truyền bất thường. Đối với cơ quan báo chí và các tổ chức, cần tăng cường bảo vệ hệ thống thông tin, tài khoản quản trị, dữ liệu và cơ sở dữ liệu trước nguy cơ bị tấn công hoặc chiếm quyền kiểm soát.

Ở cấp độ cá nhân, những biện pháp cơ bản nhưng rất quan trọng là sử dụng mật khẩu mạnh, không dùng một mật khẩu cho nhiều tài khoản, kích hoạt xác thực đa yếu tố, cập nhật phần mềm thường xuyên, thận trọng với đường link và tệp tin không rõ nguồn gốc, đồng thời hạn chế công khai những dữ liệu cá nhân không cần thiết. Công nghệ cần được xem là công cụ hỗ trợ, không phải yếu tố thay thế con người. Việc phát hiện một nội dung bất thường vẫn cần được kiểm chứng về bối cảnh, nguồn gốc và mức độ chính xác trước khi đưa ra kết luận.

Sáu là, kết hợp giải pháp công nghệ với biện pháp pháp lý và tổ chức.

Công nghệ dù phát triển đến đâu cũng không thể thay thế hệ thống pháp luật và cơ chế tổ chức thực hiện. Vì vậy, cần kết hợp chặt chẽ giữa phát hiện bằng công nghệ, xác minh bằng nghiệp vụ và xử lý bằng pháp luật, bảo đảm đúng thẩm quyền, trình tự và căn cứ pháp lý.

Luật An ninh mạng cùng các quy định pháp luật có liên quan đã xác lập trách nhiệm của cơ quan, tổ chức, cá nhân trong bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội và quyền, lợi ích hợp pháp trên không gian mạng. Việc phát hiện, ngăn chặn và xử lý hành vi vi phạm phải được thực hiện đúng quy định, tránh tình trạng tùy tiện hoặc xử lý vượt quá thẩm quyền.

Đồng thời, cần làm rõ một nguyên tắc quan trọng: Đấu tranh với thông tin sai trái không đồng nghĩa với việc tự ý truy tìm, công khai thông tin cá nhân của người khác, đe dọa, tấn công tài khoản hoặc tổ chức “bóc phốt” người khác. Những hành vi này không những có thể vi phạm pháp luật mà còn làm giảm tính chính danh và sức thuyết phục của hoạt động đấu tranh.

Do đó, cần hoàn thiện cơ chế phối hợp giữa các cơ quan chức năng, cơ quan báo chí, nền tảng số và các lực lượng liên quan; quy định rõ trách nhiệm trong tiếp nhận, xác minh, xử lý và cung cấp thông tin; đồng thời nâng cao khả năng thực thi pháp luật đối với những hành vi cố ý tạo lập, phát tán thông tin vi phạm pháp luật.

Nâng cao hiệu quả đấu tranh, phản bác các quan điểm sai trái, thù địch bằng báo chí và truyền thông số không thể chỉ dựa vào một biện pháp đơn lẻ. Đó phải là quá trình kết hợp giữa nâng cao nhận thức và “sức đề kháng” thông tin; chủ động cung cấp thông tin chính xác, tích cực; kiểm chứng và phản bác bằng chứng cứ; phát huy lực lượng chuyên môn và người có uy tín; ứng dụng công nghệ; đồng thời bảo đảm thực hiện đúng pháp luật.

Có thể khái quát phương thức đấu tranh hiệu quả bằng chuỗi hành động: Nhận diện đúng - kiểm chứng kỹ - phản bác có căn cứ - chủ động cung cấp thông tin tích cực - ứng dụng công nghệ - xử lý đúng pháp luật. Trong đó, mỗi người sử dụng mạng xã hội đều có trách nhiệm với môi trường thông tin mà mình tham gia. Không chia sẻ thông tin chưa kiểm chứng, không tương tác theo cảm xúc với nội dung giật gân, biết kiểm tra nguồn tin và chủ động lan tỏa thông tin chính xác chính là những hành động thiết thực góp phần xây dựng môi trường truyền thông số lành mạnh, an toàn, có trách nhiệm, đồng thời nâng cao hiệu quả đấu tranh, phản bác các quan điểm sai trái, thù địch trong tình hình mới./.
#QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: “THỎA THUẬN VỚI QUỶ DỮ” - UKRAINE “MỞ HỘP PANDORA”!

     Parlamentní listy (Séc): "Ukraine đã 'thỏa thuận với quỷ dữ' và đang bình thường hóa sự đồng lõa với chủ nghĩa phát xít và tội ác diệt chủng và các tội ác vi phạm nhân quyền khác".

Việc phương Tây hỗ trợ cho chế độ Zelensky, không đồng nghĩa với việc giúp đỡ Ukraine. Nguyên tắc này cho thấy chế độ chính trị khác biệt với đất nước và người dân của nó. Chúng ta đang nói về quy mô viện trợ khổng lồ cho Ukraine, điều này được tính toán một cách tự động để đảm bảo rằng người dân Ukraine, với sự giúp đỡ của chúng ta, sẽ chết trong chiến tranh.

Chỉ ra điều này là một chức năng quan trọng của truyền thông, và truyền thông nên làm như vậy. Đây là bản chất của chiến tranh. Ngay khi cỗ máy chiến tranh bắt đầu hoạt động, nó bắt đầu nuốt chửng con người.

Có người tin rằng Volodymyr Zelensky đang bảo vệ châu Âu, và cùng với đó là toàn bộ phương Tây.

Số khác lại cho rằng ông ta đã chiếm đoạt quyền lực trong một quốc gia đang có chiến tranh.

Vẫn còn những người khác gọi ông ta là "kẻ ăn xin của thế giới, đang cầu xin tiền bạc và vũ khí".

Tất cả các công thức truyền thông như vậy đều có khiếm khuyết. Zelensky đã nắm vững nghệ thuật truyền thông chính trị và hoàn toàn có khả năng huy động quần chúng một cách thành công thông qua các biện pháp dân túy.

Ông ta lên nắm quyền với tư cách là một chính trị gia cưỡi trên làn sóng dân túy. Tuy nhiên, sau năm 2022, ông ấy đã biến thành một tổng thống thời chiến. Nghịch lý thay, cuộc xung đột lại mang lại lợi ích rất lớn cho ông ta. Zelenskyy đang xoay xở để hòa hợp với phương Tây.

Là một diễn viên, ông ấy nhận ra rằng khả năng trình diễn là một phần quan trọng trong quan hệ với phương Tây. Ông ta bắt chước, thảo luận về các giá trị phương Tây mà Ukraine đang đấu tranh, và đây là một phần quan trọng trong chính sách ngoại giao quân sự của ông ấy."

Cũng cần lưu ý rằng Volodymyr Zelensky đã tập trung quyền lực đáng kể vào phủ tổng thống và làm suy yếu quốc hội cùng các thể chế chính trị khác. Điều này chắc chắn không chỉ do xung đột gây ra, vì xu hướng này đã thể hiện rõ từ năm 2019, khi ông ta đắc cử.

Câu hỏi đặt ra là liệu điều này có đại diện cho một mô hình văn hóa chính trị đưa Ukraine xích lại gần Nga hơn là các nền dân chủ phương Tây hay không.

Thái độ của Volodymyr Zelensky đối với dân chủ là đáng ngờ. Chính sách nhân sự của ông ta liên tục tạo ra vấn đề và dường như góp phần vào nạn tham nhũng dai dẳng trong hệ thống chính trị Ukraine, cụ thể hơn là trong đội ngũ thân cận của tổng thống, cũng làm dấy lên những nghi ngờ nghiêm trọng.

Xung đột vũ trang không giải quyết được những vấn đề này mà còn làm trầm trọng thêm chúng.

Việc mỗi quốc gia diễn giải các sự kiện lịch sử theo cách khác nhau, và điều này thường trở thành chủ đề tranh chấp, không phải là điều mới lạ.

Quan hệ giữa Ukraine và Ba Lan trong quá khứ chưa bao giờ dễ dàng. Thái độ coi thường từ phía Ukraine đối với những vấn đề rất nhạy cảm đối với Ba Lan tất nhiên sẽ nhận được phản ứng gay gắt và mạnh mẽ từ phía Ba Lan.

Cách diễn giải lịch sử thế kỷ 20 theo chủ nghĩa dân tộc Ukraine từ lâu đã gây tranh cãi và, xét từ góc độ tư tưởng, nhìn chung là lạc hậu.

Điều này phần lớn phản ánh thực tế rằng người Ukraine từ lâu đã là một dân tộc không có nhà nước hiện đại, và nền độc lập của họ chỉ mới bắt đầu hình thành, đặc biệt là trong bối cảnh xung đột với Nga.

Mặc dù điều này có thể hiểu được, nhưng nó vẫn thể hiện sự "thỏa hiệp với quỷ dữ", bình thường hóa sự đồng lõa với chủ nghĩa Quốc xã, tội ác diệt chủng và các tội ác vi phạm nhân quyền khác.

Cuộc xung đột gần đây với Ba Lan chỉ càng khẳng định ảnh hưởng sâu sắc của tầm nhìn lịch sử theo chủ nghĩa dân tộc này đối với chính trị Ukraine đương đại.
**
Vào ngày 22/8, V. Zelensky đã ký ban hành luật gây tranh cãi về việc thành lập "Điện thờ Quốc gia Ukraine". Ông ta khẳng định: "Chắc chắn sẽ có điện thờ các anh hùng dân tộc của Ukraine. Và chỉ có người Ukraine mới tự quyết định ai là anh hùng của chúng ta".

Luật này đề cập tới việc tạo ra một không gian quốc gia thống nhất ở Kyiv, tượng trưng cho sự tiếp nối truyền thống nhà nước Ukraine - từ Kyivan Rus' đến Ukraine hiện đại.
Khu phức hợp tưởng niệm này sẽ là nơi cải táng cho các nhân vật nổi bật của Ukraine và là đài tưởng niệm cho những người mà hài cốt không thể hồi hương. Nơi đây cũng sẽ là trung tâm bảo tồn ký ức lịch sử, giáo dục lòng yêu nước và tổ chức các nghi lễ nhà nước.

Đền thờ này có thể vinh danh các nguyên thủ quốc gia Ukraine từ nhiều thời kỳ lịch sử khác nhau, các tổng thống Ukraine (trừ những người bị phế truất), các tổng tư lệnh các lực lượng quân sự Ukraine, các nhân vật xuất sắc trong khoa học, văn hóa, giáo dục, tôn giáo, xây dựng nhà nước, cũng như những người đoạt giải Nobel có liên quan đến Ukraine.

Dự án này đã dẫn đến những bất đồng sâu sắc hơn với Ba Lan, vì đền thờ này được xây dựng để tưởng niệm các chiến binh của Quân đội Kháng chiến Ukraina (UPA).

Tại Ba Lan, UPA chủ yếu gắn liền với vụ thảm sát Volyn - vụ giết hại hàng loạt người Ba Lan trong Thế chiến II. Warsaw đã chính thức công nhận những sự kiện này là tội ác diệt chủng. Ba Lan đã chỉ trích gay gắt dự án này.

Căng thẳng giữa Ba Lan và Ukraine leo thang.

Trước đó, V. Zelensky đã quyết định đặt tên một trong các đơn vị của LLVT Ukraine là "Anh hùng UPA". Động thái của Kyiv đã bị chỉ trích gay gắt ở Warsaw, một trong những đồng minh chính của Ukraine trong cuộc chiến chống Nga.

Để đáp trả hành động của Zelensky, Tổng thống Ba Lan Karol Nawrocki đã tước bỏ huân chương cao quý nhất của Ba Lan, Huân chương Đại bàng Trắng, khỏi tay ông. Theo gương Zelenskyy, một số chính trị gia Ukraine đã trả lại các huân chương do Ba Lan trao tặng, trong khi một số chính trị gia Ba Lan đã trả lại các huân chương nhà nước của Ukraine cho Kyiv.

Jarosław Kaczyński, lãnh đạo đảng Luật pháp và Công lý theo chủ nghĩa dân tộc bảo thủ, đã kêu gọi chính phủ ngăn chặn các cuộc đàm phán gia nhập EU của Ukraine.
***
Ngày 22/8, Hãng thông tấn TASS đưa tin, Tổng thống Vladimir Putin cho rằng các cuộc tấn công của Ukraine nhằm vào những mục tiêu dân sự và hạ tầng của Nga đã khiến Kiev “mở chiếc hộp Pandora” và phải đối mặt với sự đáp trả từ Moscow. Ông cáo buộc Ukraine và các nước phương Tây từ lâu đã theo đuổi mục tiêu làm suy yếu và đẩy Nga đến chỗ sụp đổ.

Tuy nhiên, người đứng đầu Điện Kremlin tuyên bố: “Chính quyền Kiev và những bên ủng hộ họ không thể giành được bất kỳ lợi thế nào, đã không giành được và sẽ không bao giờ giành được”./.


#QV-ST!

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: XIN ĐỪNG TRAO TRỨNG CHO ÁC!

Thưa các bạn!
40 năm qua, nền Giáo dục - Đào tạo (GD ĐT) nước ta đã phải trải qua rất nhiều quanh co, trắc trở, khó khăn, trì trệ, do những thiết chế về quản lý, vận hành không phù hợp, hiệu quả kém, chất lượng không tương xứng với tiềm năng và sự đầu tư, trong đó có hệ lụy từ việc biên tập, xuất bản sách giáo khoa không đồng bộ, thiếu thống nhất, xa rời thực tiễn.

Kể từ năm 1982 đến 2025, ngành GD ĐT liên tục thay đổi phương thức quản lý, điều hành, nội dung giảng dạy và thay đổi sách giáo khoa; một học sinh qua 12 năm học (từ lớp 1 đến lớp 12), mà phải vài lần thay đổi sách giáo khoa, vài lần thay đổi quan niệm học tập, thì không thể tránh được hệ lụy xấu.

Bức xúc nhất là việc liên tục thay và phát hành cùng lúc nhiều loại sách giáo khoa, cứ tưởng rằng những "cải cách" ấy là hay, là tốt, nhưng kết quả thực tế không được như vậy, chỉ đem lại lợi ích cho các nhóm mà thôi. Năm 2020 Bộ GD ĐT lại chọn những người "có vấn đề về quan điểm chính trị" là ông Nguyễn Minh Thuyết làm Chủ biên - Tổng chủ biên, ông Trần Đình Sử làm Chủ tịch hội đồng thẩm định, để cho họ xuất bản, rồi đưa bộ sách giáo khoa Cánh Diều đầy tai tiếng vào sử dụng.

Chúng ta ai cũng biết, ông Nguyễn Minh Thuyết và ông Trần Đình Sử là những thành viên trong "Nhóm 72" phản đối thể chế đơn Đảng, đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo đất nước của Đảng CSVN, đòi đa Đảng đối lập, đa nguyên chính trị. Năm 2021, ông Trần Đình Sử thể hiện sự chống đối lãnh đạo của Đảng CSVN rất kịch liệt: Trong một bài phát biểu, Tổng bí thư Nguyễn Phú trọng nói "…Tiềm lực, tiền đồ, vị thế và uy tín của dân tộc, của đất nước ta chưa bao giờ tươi đẹp, vẻ vang như hôm nay…". Thì vài hôm sau ông Trần Đình Sử lên FB viết dòng trạng thái "…Trong lịch sử mấy nghìn năm của dân tộc Việt Nam, chưa có chế độ chịnh trị nào thối nát như chế độ chính trị hiện nay…". 

Vì có quan điểm chính trị trái ngược với Đảng, nhà nước ta, nên nội dung trong sách giáo khoa Ngữ văn tiếng việt do ông Thuyết chủ biên, ông Sử thẩm định, đưa vào giảng dạy, không có bài nào ca ngợi chế độ ưu việt của chúng ta, không ca ngợi truyền thống lịch sử vẻ vang của dân tộc, nhất là tinh thần cách mạng quật cường trong 2 cuộc kháng chiến cứu nước, không có bài nào ca ngợi Đảng CSVN, ca ngợi QĐND và CAND, không ca ngợi những thành tựu lớn lao của toàn Đảng toàn dân toàn quân ta giành được trên chặng đường lịch sử đánh đuổi ngoại xâm giành độc lập tự do, xây dựng, phát triển đất nước...; mà toàn mượn những truyện ngụ ngôn xa lạ của nước ngoài (nhất là của châu Âu) vào in ấn, giảng dạy, rất lạc lõng, vô bổ. Sách giáo khoa ngữ văn Cánh Diều của ông Thuyết, ông Sử góp phần làm cho thế hệ trẻ xa rời lý tưởng, sống thực dụng, phai nhạt truyền thống…bị cộng đồng xã hội phản ứng, phê phán gay gắt.

Nhận rõ tác hại của sự việc trên, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã có ý kiến chỉ đạo Bộ GD ĐT phải nghiêm túc rút kinh nghiệm, chấn chỉnh, sửa đổi việc biên tập, xuất bản sách giáo khoa cho phù hợp. 

Đến nay Đảng, Chính phủ có kế hoạch chiến lược, nhằm kiện toàn, củng cố, phục hưng nền Giáo dục; trong đó chủ trương cả nước chỉ biên tập, xuất bản 1 bộ sách giáo khoa thống nhất, đảm bảo chuẩn mực, chất lượng; đây là quan điểm đúng đắn. 

Đề nghị Đảng, Chính phủ cần phải chọn mặt gửi vàng, tiến cử những cán bộ, chuyên gia có tầm, có tâm, mang trong trái tim bầu nhiệt huyết cách mạng, để giao cho các trọng trách quản lý, lãnh đạo, điều hành hệ thống tổ chức, thực hiện nhiệm vụ trong ngành GD - ĐT; trong đó cần quan tâm đặc biệt đến công tác biên tập, xuất bản sách giáo khoa, đảm bảo tiên tiến, đậm đà bản sắc, truyền thống văn hóa của dân tộc, làm cho sách giáo khoa trở thành công cụ, phương tiện thật hữu hiệu, truyền tải đến cho học sinh không chỉ những kiến thức chuyên môn, mà còn là nơi nuôi dưỡng, hun đúc cho các cháu lý tưởng, hoài bão; thắp lên trong tâm hồn các cháu tình yêu cuộc sống, yêu Tổ quốc, yêu đồng bào, yêu Đảng, yêu kính Bác Hồ, niềm tự hào và tự tôn dân tộc; biết phấn đấu, lao động sáng tạo, sẵn sàng cống hiến, hy sinh..,

Vì thế, Bộ Giáo dục và Đào tạo khi biên tập, thẩm định, xuất bản sách giáo khoa xin đừng trao trứng cho ác!


#QV-ST!

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: "GIÁO DỤC KHAI PHÓNG" CÓ PHÙ HỢP VỚI VIỆT NAM?

     Giáo dục khai phóng có nguồn gốc từ châu Âu - Hoa Kỳ và là mô hình, phương pháp giáo dục bằng cách khai mở những kiến thức mới mẻ, hướng tới việc phát huy tối đa tự do sáng tạo của cá nhân, giải phóng tư duy, năng lực trí tuệ của con người...
Chính vì khái niệm hoa mỹ này, bên cạnh những mặt tích cực của nó, ở Việt Nam từ khi nó được đưa vào phát triển ở VN đã để lại rất nhiều hệ lụy về mặt tư tưởng trong quá trình định hướng XHCN ở nước ta.

Có thể nhận thấy, nếu cứ để một guồng máy kinh tế thị trường vận hành và quay mãi mà không chú tâm giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc kết tinh trong nền kinh tế để cho văn hóa lai căng thì sẽ chệch hướng XHCN không ai có thể lường trước.

Nếu để cho nền giáo dục khai phóng phát triển mà xem nhẹ giáo dục truyền thống văn hóa dân tộc, đạo đức XHCN kết tinh trong nền giáo dục thì một vài thế hệ sau sẽ sinh ra những con người phai nhạt lý tưởng XHCN và có thể sẽ tạo ra một thế hệ người Việt mang mầm mống văn hóa, đạo đức tư sản, lai căng kệch cỡm...

Chúng ta đang nhìn thấy một mảng tối xã hội hiện nay từ giáo dục khai phóng đã tạo ra những sản phẩm thực dụng, cá nhân chủ nghĩa, tham vọng vật chất tầm thường, tư tưởng thỏa mãn dừng lại; tuy được thừa hưởng thành quả phát triển của đất nước, một bộ phận con cái các gia đình trung, thượng lưu ... trong xã hội thích ăn ngon mặc đẹp, đi xe sang, chơi sang, đua đòi, lai căng lối sống văn hóa tư sản, thậm chí suy đồi đạo đức, cha mẹ mình thì thờ ơ vô cảm nhưng lại khóc lóc cho một Idol ngoại quốc bằng chính cái "tự do suy nghĩ" của mình. Đạo đức xuống cấp vẫn đang diễn ra âm thầm nhưng không được hoặc không có biện pháp hiệu quả để ngăn chặn từ và gia đình, nhà trường... và công tác quản lý văn hóa - xã hội. Đó là một phần nguy cơ chệch hướng XHCN trong giáo dục và không thể phủ nhận nguyên nhân của nó chính là ảnh hưởng của nền giáo dục khai phóng, nó thật sự không phù hợp và đang tấn công vào các giá trị văn hóa, đạo đức truyền thống của người Việt Nam.

Chúng ta có thể thấy một thời gian dài sau khi Liên Xô sụp đổ, nước Nga dưới thời Tổng Thống Putin, chính phủ Nga không chủ trương phát triển giáo dục khai phóng của phương Tây mà ngược lại họ chống du nhập phương pháp giáo dục này, họ cấm các tổ chức NGo hoặc hạn chế đầu tư vào nước Nga về giáo dục, xã hội hóa giáo dục bằng bao cấp và đề cao phương pháp giáo dục truyền thống Xô Viết gắn với bảo vệ các giá trị văn hóa, đạo đức, lịch sử dân tộc, thậm chí Tổng thống Putin còn cho ra đời hẳn một Sắc lệnh, đó là "Sắc lệnh bảo vệ lịch sử Xô Viết" trước sự tấn công, xóa bỏ của các tư tưởng thù địch với Nga trong quá khứ và hiện tại. Có thể thấy, nước Nga từ một quốc gia bất ổn cả về kinh tế chính trị - xã hội thời "hậu Xô Viết", chỉ sau vài thập kỷ họ đã cường thịnh trở lại. Vậy thì tại sao chúng ta không tham khảo điều này???

Gần đây dư luận rất quan tâm đến vấn đề giáo dục khai phóng. Tôi nghĩ chắc chắn đa số người dân hiểu biết họ sẽ không đồng tình với phương pháp, mô hình giáo dục này mà một số nhà quản lý giáo dục đang xây dựng và tiến hành ở Việt Nam.

Nên chăng, các nhà lãnh đạo, quản lý ngành giáo dục cần tham khảo kỹ mô hình, phương pháp giáo dục của các nước trung lập phát triển xem kỹ và có một hướng đi đúng cho nền giáo dục XHCN, đừng "thả rông" để tư nhân hóa nền giáo dục, vô hình chung giáo dục tự tách khỏi sự lãnh đạo thực chất của Đảng, và như thế nó sẽ âm thầm chuyển hóa nền chính trị đất nước như Ucraina khi nào không thể lường trước được.../.
Ảnh sưu tầm: Sản phẩm của nền giáo dục khai phóng, các bạn có thể checkin Google sẽ biết.
#QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: KHÔNG HỀ CÓ HÀI CỐT CHAVASSIEUX TRÊN ĐÀI PHUN NƯỚC CON CÓC Ở VƯỜN HOA DIÊN HỒNG!

     Thời gian gần đây, đặc biệt là ngày hôm qua, trên mạng xã hội Facebook xuất hiện một số bài viết cho rằng trên đài phun nước Con Cóc ở Vườn hoa Diên Hồng, Hà Nội có hài cốt của một viên quan chức cao cấp người Pháp.

Thông tin này được một số trang có lượng người theo dõi và ảnh hưởng khá lớn đăng lại, thậm chí từ đó còn xuất hiện những ý kiến đặt vấn đề về cái gọi là “trấn yểm” tại khu vực này.

Thông tin về hài cốt thực ra không chỉ xuất hiện trên mạng xã hội mà trước đó đã được một số báo và trang thông tin điện tử đăng lại. 

Nguồn đáng chú ý là bài “Vườn hoa Diên Hồng 120 năm trước” của tác giả Minh Phúc, đăng ngày 24/9/2018 trên trang Trung tâm Lưu trữ quốc gia I. Cuối bài, tác giả dẫn nguồn Trung tâm Lưu trữ quốc gia I, Phông Phủ Thống sứ Bắc Kỳ, hồ sơ 9482. 

Mới nhất hôm 25/8, 1 tờ báo điện tử đã viện dẫn thông tin từ nguồn này trong bài viết có tên”Ít người biết: Trên đỉnh đài phun nước vườn hoa Con Cóc (Hà Nội) có ngôi mộ cổ 125 năm của Quyền Toàn quyền Đông Dương”.

Sau khi tìm hiểu lại các tài liệu của Việt Nam và Pháp, đồng thời hôm nay trực tiếp liên hệ với Trung tâm Lưu trữ quốc gia I để kiểm tra chính hồ sơ 9482, mình xin có đôi lời như sau.

Người được nhắc đến là Léon Jean Laurent Chavassieux (1848–1895), một quan chức cao cấp trong bộ máy thuộc địa Pháp ở Đông Dương, từng giữ chức Thống sứ Bắc Kỳ (Résident supérieur au Tonkin) và từng đảm nhiệm quyền Toàn quyền Đông Dương. Chavassieux sinh ngày 29/7/1848 tại Montbrison, Loire, Pháp và mất tại Hà Nội ngày 7/6/1895, khi chưa đầy 47 tuổi.

Chỉ năm ngày sau, báo Pháp L’Avenir du Tonkin số ra ngày 12/6/1895 đăng bài Obsèques de M. Chavassieux – “Lễ tang ông Chavassieux”, tường thuật khá chi tiết tang lễ và việc mai táng ông.

Theo bài báo, thi hài Chavassieux đã được đặt vào quan tài từ hôm trước. Từ 4 giờ 30 chiều, các đơn vị quân đội trong lực lượng đồn trú tập hợp làm lễ danh dự. Đến 5 giờ 30, lễ di quan bắt đầu trong tiếng đại bác bắn loạt chào và tiếng kèn. Đoàn tang có vệ binh bản xứ, quân nhạc Trung đoàn Hải quân số 9 và khoảng 50 vòng hoa.

Chiếc quan tài được bài báo mô tả: «le cercueil épais, d’un poids énorme»

Tức là: “Chiếc quan tài dày, có trọng lượng cực lớn.”

Quan tài nặng đến mức những người phu khiêng không đủ sức đưa xuống các bậc thềm. Bài báo ghi họ hai lần làm rơi quan tài, cuối cùng phải có những người châu Âu trợ giúp mới đưa được lên xe tang.

Quan trọng hơn, bài báo ghi rất rõ nơi Chavassieux được an táng: «…on arrive au cimetière de la route de Hué où a été faite l’inhumation.»

Tức: “…đoàn tới nghĩa trang đường Huế (phố Huế?), nơi việc an táng được tiến hành.”

Ngay sau đó là câu: «Après les prières, M. le général Duchemin s’avance sur le bord de la tombe…»

Tức: “Sau những lời cầu nguyện, Tướng Duchemin tiến đến bên mép ngôi mộ…”

Như vậy, tài liệu báo chí Pháp xuất bản ngay sau sự kiện ghi cụ thể: Chavassieux mất tại Hà Nội ngày 7/6/1895, thi hài được đặt trong một chiếc quan tài rất nặng, được đưa tới nghĩa trang đường Huế và an táng tại đó.

Chỗ này các bác đọc kỹ giúp.

Hai năm sau, ngày 30/4/1897, Thống sứ Bắc Kỳ ban hành Nghị định số 263 về việc tuyển chọn bản vẽ thiết kế công trình tưởng niệm Chavassieux. Theo tài liệu được Trung tâm Lưu trữ quốc gia I giới thiệu, công trình được xây dựng “trên chính phần mộ của ông ở nghĩa trang cũ của Hà Nội”, với kinh phí dự tính 3.250 đồng. Thiết kế của kiến trúc sư Harlay được lựa chọn, nhà thầu Guillaume được giao thi công và năm 1898 công trình được nghiệm thu.

Một nguồn tiếng Pháp khác, trong phần giới thiệu về kiến trúc sư Noël Louis Daniel Fabre, cũng ghi: «Auteur du monument Chavassieux au cimetière de Hanoï (1898).»

Tức: “Tác giả Đài tưởng niệm Chavassieux tại nghĩa trang Hà Nội (1898).

Các bác lưu ý, Đài tưởng niệm này được xây dựng ngay trên trên phần mộ của viên Quan Pháp. Chắc chắn nó rất chắc chắn, như những gì chúng ta thường thấy trên phần mộ của những nhân vật có chút tiếng tăm ở các nghĩa trang châu Âu. Nó khánh thành năm 1898, tức 3 năm sau khi viên quan Pháp này được đào sâu chôn chặt trong 1 quan tài bằng gỗ lim rất nặng.

Còn đài phun nước Con Cóc tại Vườn hoa Diên Hồng ngày nay lại có một mốc thời gian muộn hơn.

Phải đến ngày 29/9/1899, Hội đồng Thành phố Hà Nội mới họp bàn và lựa chọn vị trí xây dựng đài phun nước tại khu đất đối diện Dinh Thống sứ Bắc Kỳ, giới hạn bởi các đại lộ Henri Rivière, Courbet và phố Cựu Lâu, nay tương ứng khu vực các phố Ngô Quyền, Lý Thái Tổ và Lê Thạch. Năm 1901, đài phun nước hoàn thành và được đưa vào sử dụng.

Các mốc này cũng chính là những gì bài “Vườn hoa Diên Hồng 120 năm trước” của Minh Phúc, đăng ngày 24/9/2018 trên trang Trung tâm Lưu trữ quốc gia I, trình bày. Theo bài viết, năm 1897 người Pháp tuyển chọn thiết kế xây đài tưởng niệm Chavassieux “trên chính phần mộ của ông ở nghĩa trang cũ của Hà Nội”; năm 1898 công trình được nghiệm thu. Đến 29/9/1899, Hội đồng Thành phố Hà Nội mới chọn vị trí xây đài phun nước tại khu vực Vườn hoa Diên Hồng ngày nay và năm 1901 công trình hoàn thành.

Tuy nhiên, khi mô tả đài phun nước, tác giả Minh Phúc không hiểu sao lại có một câu:
“Ở giữa và trên trụ đá ấy chính là tiểu sành đựng di hài của Chavassieux.”

Cuối bài, tác giả chỉ dẫn nguồn tài liệu là “Trung tâm Lưu trữ quốc gia I, Phông Phủ Thống sứ Bắc Kỳ, hồ sơ 9482.”

Có thêm hai dữ liệu đáng chú ý.

Năm 2009, nhiếp ảnh gia Stéphane Asseline thực hiện khảo sát đài phun nước trong chương trình khảo sát chuyên đề về di sản kiến trúc thuộc địa Hà Nội. Hồ sơ hiện được lưu trong cơ sở dữ liệu POP của Bộ Văn hóa Pháp, mã IVR11_20090000350. Phần chú thích ghi:
«Vue d’ensemble de la fontaine du square Chavassieux construite en 1901.»

Tức: “Toàn cảnh đài phun nước tại Quảng trường Chavassieux, được xây dựng năm 1901.”

Đối tượng được xác định là: «fontaine; square» tức “đài phun nước; quảng trường”.

Trong hồ sơ khảo sát này không có thông tin nói công trình là mộ, cũng không có thông tin về tiểu sành hay hài cốt Chavassieux.

Khảo sát báo chí Pháp đương thời qua sự trợ giúp của AI, cũng không thấy bất cứ thông tin nào về việc này. 

Như đã mô tả ở trên, năm 1898, đài tưởng niệm viên quan Pháp này đã được xây dựng chắc chắn trên phần mộ ông ta ở nghĩa trang. Vậy thì chẳng có lý do ngay sau đó lại quật mộ ông ta lên, moi hài cốt từ quan tài gỗ lim chắc chắn cho vào tiểu sành để lộ thiên trên nóc 1 đài phun nước, chưa kể đó là 1 việc cực kỳ cấm kỵ theo quan điểm Thiên chúa giáo.

Đến năm 2024, đài phun nước Con Cóc được tiến hành một cuộc tu bổ lớn. Phương án của đơn vị thực hiện là “tu bổ triệt để, hạ giải toàn bộ công trình”. Các cấu kiện đá được tháo dỡ, quét 3D, đánh số, sửa chữa rồi lắp lại; phần kết cấu gạch bên trong được thay bằng bê tông cốt thép.

Trong những thông tin công khai mà mình tìm được về quá trình hạ giải và tu bổ này không có thông tin nào về việc phát hiện hoặc xử lý tiểu sành hay hài cốt Chavassieux.

Và cuối cùng là việc xác minh hôm nay, ngày 3/9/2026.

Do bài của Minh Phúc dẫn cụ thể hồ sơ 9482, sáng nay mình đã trực tiếp liên hệ Trung tâm Lưu trữ quốc gia I, đề nghị kiểm tra chính hồ sơ này để xác thực chi tiết về chiếc tiểu sành.

Một cán bộ có trách nhiệm của Trung tâm, trưa nay sau khi lấy hồ sơ ra đọc, đã nhắn tin trả lời mình, khẳng định: 
“Nếu theo hồ sơ đó thì không có chi tiết đó trong hồ sơ.”

Cán bộ này đồng thời cho biết tác giả Minh Phúc hiện không có ở Việt Nam và đã báo cáo cấp trên để trước mắt sửa, bỏ chi tiết này trong bài viết.

Xin hoan nghênh sự vào cuộc có trách nhiệm của Trung tâm Lưu trữ quốc gia 1 trước 1 thông tin đầy tranh cãi đã tồn tại từ 8 năm nay.

Như vậy, chuỗi tài liệu hiện có cho thấy: năm 1895 Chavassieux được chôn bằng quan tài tại nghĩa trang đường Huế; năm 1897 người Pháp tổ chức tuyển chọn thiết kế đài tưởng niệm trên phần mộ của ông; năm 1898 công trình tại nghĩa trang được nghiệm thu; đến năm 1899 mới chọn địa điểm xây đài phun nước và năm 1901 đài phun nước mới hoàn thành. Hồ sơ khảo sát của Bộ Văn hóa Pháp năm 2009 không nói đến hài cốt; cuộc hạ giải toàn bộ công trình năm 2024 cũng không có thông tin công khai nào về việc phát hiện hài cốt. 

Và điểm quan trọng nhất, chính hồ sơ 9482 được bài viết năm 2018 viện dẫn, sau khi được Trung tâm Lưu trữ quốc gia I kiểm tra lại ngày 3/9/2026, cũng không có chi tiết về việc đặt tiểu sành đựng di hài Chavassieux trên đài phun nước.

Cách đây 3 ngày, qua một cuộc điện thoại trao đổi, nhà văn Nguyễn Ngọc Tiến, người đã dành rất nhiều năm nghiên cứu về Hà Nội cũng khẳng định với mình không hề có chuyện đó.

Vậy đó, thưa các bạn.  Đây mới là SỰ THẬT!
#QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: VỀ VIỆC SAU KHI CHỦ TỊCH HỘI NHÀ VĂN BỊ CÁCH CHỨC!

     Việc đăng bài phê phán các cá nhân, tổ chức "bảo kê", bao che, tung hô các "rác phẩm văn học nghệ thuật", chúng ta không hề có động cơ cá nhân mà là trách nhiệm trong cuộc đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo vệ giá trị lịch sử, văn học cách mạng,... vì tương lai đất nước theo mục tiêu con đường mà Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng ta đã lựa chọn.

TẤM LỢP" TẠM THỜI
                    ****
Như mọi người đã biết, sau khi "ngôi nhà văn chương" tốc nóc", ngay lập tức được che tạm bằng "tấm lợp" cận kề. Việc nhận diện "tấm lợp" này ít nhiều giúp chúng ta hiểu bức tranh văn học nghệ thuật thời điểm hiện tại. Để nhận diện, rất cần "tiếp cận đa chiều". Sau đây là một chiều chất liệu "tấm lợp" từng che chắn cho "rác phẩm - Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh (nguồn báo Tuổi trẻ). Anh chị em cho ý kiến ạ!
                      * *
                       *
Nhận định của "tấm lợp" tạm thời (khi còn là PCT Hội Nhà văn VN) về "Nỗi buồn chiến tranh":
"Nỗi buồn chiến tranh là tác phẩm TẦM CỠ không chỉ nhiều người viết mong muốn mà nhiều quốc gia mong muốn có được cho văn học của mình. Như mọi tác phẩm lớn khác, nó luôn vượt qua những lớp bụi thiên kiến để cống hiến chất nghệ thuật VÀNG RÒNG cho người đọc.

Ở khía cạnh hẹp hơn, tôi nghĩ tác phẩm này góp phần làm dòng văn học viết về chiến tranh của chúng ta trở nên đa chiều, đa dạng hơn. Nên tự hào vì chúng ta đã có một tác phẩm như thế"...

Và: "Đây là một tác phẩm văn học gây xúc động với "BẺ ĐẸP" văn chương đầy nhạc tính, chất thơ và sự độc đáo của ngôn từ, khả năng thể hiện đến tột cùng nỗi đau đớn cũng như niềm hạnh phúc của con người trong chiến trận...". "Nỗi buồn chiến tranh mang tính đổi mới sâu sắc khi nó tạo ra một "LỐI BIẾT", một cơ chế thẩm mỹ rất mới nhưng vẫn "mang dấu vết thời đại mà Bảo Ninh đang sống, tột cùng đau thương nhưng cũng rất huy hoàng...".

Đối lập với đánh giá trên, xin dẫn 2 nhận định tiêu biểu ở 2 thời điểm cách nhau 30 năm:
1. Nhận định đăng trên Tạp chí Cộng sản, số tháng 10 năm 1995, trong bài: Từ đâu đến Nỗi buồn chiến tranh, đã viết: "Bằng sự bôi nhọ sự nghiệp chống Mỹ của nhân dân ta, Bảo Ninh không chỉ xúc phạm những người đang sống... Tác giả Nỗi buồn chiến tranh còn muốn giết chết hẳn những người đã vĩnh viễn nằm xuống để cho "dân tộc quyết sinh...".

2. Đánh giá của Báo Cựu Chiến binh Việt Nam, ngày 24/12/2025 viết: "Lịch sử của một dân tộc không phải là bản thảo nháp để ai đó tùy tiện gạch xóa, sửa câu, thay nghĩa theo cảm xúc cá nhân hay theo thị hiếu tư tưởng thời thượng. Lịch sử càng không phải là vật hy sinh cho những thử nghiệm văn chương vô trách nhiệm".

Nguyên Hà đồng tình với nhận định trên bởi, cuốn sách lấy bối cảnh cuộc kháng chiến chống Mĩ và tay sai, viết về những người trong cuộc mà Bảo Ninh từng là đồng đội. Tuyệt đại đa số những người còn sống phê phán, đòi đốt bỏ, đòi xử lý tác giả, cá nhân, tổ chức "khai quật" lại, cho phép xuất bản, lưu hành, tung hô, vinh danh đến tột đỉnh cuốn sách đã bôi nhọ, phỉ báng họ.

Đây cũng chính là kết luận về cuốn sách Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh được báo Cựu Chiến binh Việt Nam đặt cho tiêu đề bài đăng: "SAI LẦM CÓ THỂ SỬA, CÒN PHẢN BỘI THÌ KHÔNG"./.


Theo Facebook Nguyên Hà!
#QV-ST!

CÁI GỌI LÀ “THỦ TƯỚNG VNCH PHAN HUY QUÁT RA "THÔNG CÁO" MỜI QUÂN ĐỘI MỸ VÀO MIỀN NAM”!

     Ba ngày sau khi "tiễn" Nguyễn Khánh lưu vong, ngày 28/2/1965, Đại sứ Taylor báo với Quát rằng Mỹ sẽ đổ quân vào miền Nam. Quát không hề công khai việc này cho nội các, chỉ yêu cầu Mỹ làm việc với Phó thủ tướng Thiệu và Tổng chỉ huy quân lực Trần Văn Minh. Sáng 8/3/1965, một sĩ quan Mỹ đến gặp Thủ tướng Phan Huy Quát, yêu cầu ông soạn thảo một thông cáo chung bằng hai thứ tiếng Anh-Việt để thông báo rộng rãi về cuộc đổ bộ của quân Mỹ ở Đà Nẵng. Tổng trưởng phủ thủ tướng Bùi Diễm bất ngờ bị Quát gọi đến làm "thông cáo mời Mỹ". Bùi Diễm thuật lại:
- Quát: "Biên càng ngắn càng tốt. Chỉ mô tả sự kiện rồi khẳng định rằng chúng ta đã đồng ý mà thôi..."
- Diễm: "Có việc gì đặc biệt xảy ra mà chúng ta chưa biết không? Tại sao họ lại hành động bất ngờ như vậy?"
- Quát: "Anh ơi, họ đang đổ bộ ở bãi biển. Họ đã lên bờ rồi. Anh hãy thảo ngay bản thông cáo rồi chúng ta sẽ bàn luận chuyện này sau!".
Lúc đó Đà Nẵng có cảng nước sâu và một sân bay có đường băng dài gần 3km, nhưng người Mỹ lại chọn bãi biển Xuân Thiều vắng vẻ để đổ quân. Họ cũng không báo trước với chính quyền Sài Gòn vì nếu lộ tin ra cho "Việt Cộng" thì sẽ là một thảm họa cho lực lượng đổ bộ.
Tham khảo: 
-. "US Marines in Vietnam. The landing and the buildup". 1965. J. Sulimson & C.M. Johnson, 1978, trang xii-xiii, 3-10.
- "Gọng kềm lịch sử", Bùi Diễm. Phần 17- Sự can thiệp của Mỹ.
Ảnh: Thủ tướng Phan Huy Quát trong lễ tiễn tướng Nguyễn Khánh đi "làm đại sứ lưu động" ngày 25/2/1965. Sau 1975, Phan Huy Quát bị bắt khi vượt biên và chết trong nhà lao Chí Hòa ngày 27 tháng 4 năm 1979.
Nguồn: Diễn đàn lịch sử Việt Nam LSVN.
#QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NGÀY VĂN HÓA VIỆT NAM 2026 BỘ NỘI VỤ ĐỀ XUẤT NGHỈ 4 NGÀY LIÊN TỤC -TỪ 21 TỚI 24/11!

     Ngày 24/11 sắp tới - Ngày Văn hóa Việt Nam: Người lao động được nghỉ làm, hưởng nguyên lương.

Bộ Nội vụ đề xuất 2 phương án cho năm nay: Hoán đổi ngày làm việc thứ Hai liền kề để tạo kỳ nghỉ liên tục 4 ngày hoặc nghỉ đúng ngày, không hoán đổi ngày làm việc.

Đối với năm 2027, ngày 24/11 rơi vào thứ Tư, Bộ Nội vụ đề xuất thực hiện nghỉ đúng ngày theo Nghị quyết số 28/2026/QH16, không thực hiện hoán đổi.

Theo Thông tin Chính phủ
#QV-ST!

ÔNG CHA TA ĐÁNH GIẶC:🇻🇳 DÙNG LÁ NGÓN ĐÁNH GIẶC - CÂU CHUYỆN VỀ NỮ DU KÍCH PA CÔ HỒ THỊ ĐƠM GIỮA ĐẠI NGÀN A LƯỚI.

     Giữa đại ngàn Trường Sơn những năm tháng chiến tranh, người con gái Pa Cô Hồ Thị Đơm, thường được gọi thân mật là Kăn Đơm, đã để lại một câu chuyện về lòng quả cảm và sự mưu trí khiến nhiều thế hệ không khỏi khâm phục.

Sinh năm 1940 tại A Lưới, Thừa Thiên Huế, Kăn Đơm sớm tham gia cách mạng, làm giao liên, xây dựng cơ sở và gắn bó với phong trào du kích địa phương.

🌿 Một cách đánh giặc đầy mưu trí

Tháng 5/1962, khi quân Mỹ - Diệm xây dựng các lô cốt tại đồn A Co, Kăn Đơm nhận thấy quân địch thường xuống suối Ka Êch lấy nước sinh hoạt.

Từ đặc điểm của núi rừng quê hương, nữ du kích Pa Cô đã nghĩ ra một cách đánh đặc biệt: sử dụng lá ngón để làm nguồn nước của địch mất khả năng sử dụng. Cách làm táo bạo khiến quân địch bị tổn thất, hoang mang và phải đối phó với một đối thủ mà chúng khó lường trước được.

🎯 Người nữ du kích của đại ngàn

Không chỉ nổi bật bởi sự mưu trí, Kăn Đơm còn là một chiến sĩ kiên cường. Bà nhiều lần trực tiếp tham gia chiến đấu, hai lần được phong tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ.

Trưởng thành từ phong trào cách mạng, bà được tín nhiệm giữ chức xã đội phó, vận động nhân dân đào hàng nghìn mét đường hầm, xây dựng công sự, làm chông bẫy và củng cố làng chiến đấu.

Những năm tháng bám đất, bám làng giữa chiến trường A Lưới đã góp phần xây dựng thế trận lòng dân vững chắc, trở thành một phần ký ức không thể quên của đồng bào Pa Cô và quân dân Trường Sơn.

💚 Người dân gọi bà là “Nữ tướng rừng xanh” - không phải bởi quân hàm, mà bởi bản lĩnh, lòng quả cảm và những đóng góp bền bỉ cho quê hương, đất nước.

🏅 Năm 1994, Hồ Thị Đơm (Kăn Đơm) được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Từ cuộc đời của người nữ Anh hùng giữa đại ngàn A Lưới, thế hệ hôm nay càng thêm thấm thía giá trị của lòng yêu nước, sự mưu trí, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến.

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân, mồ hôi và sự hy sinh của những người đi trước.

Xin thành kính tri ân Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hồ Thị Đơm (Kăn Đơm) - người con ưu tú của đồng bào Pa Cô, người đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng giữa đại ngàn Trường Sơn. 🇻🇳
#QV-ST!

QUÂN SỰ THẾ GIỚI: MÁY BAY KHÔNG NGƯỜI LÁI SKAT CÓ THỂ BAY XA 100 KM - NHU CẦU Ở NƯỚC NGOÀI RẤT LỚN!

🌏📚🌼🇷🇺🇷🇺🇷🇺
Máy bay không người lái trinh sát né tránh các máy bay đánh chặn theo hai chế độ. Theo chỉ huy tiểu đội UAV Nafis Asadullin, máy bay không người lái trinh sát SKAT 350M đã tăng tầm hoạt động lên 100 km.

Theo ông, máy bay không người lái này có thể tự động né tránh các máy bay đánh chặn của đối phương nhờ các cảm biến trên thân máy. Nó cũng có thể thực hiện các thao tác điều khiển bằng tay hoặc thậm chí giảm độ cao xuống dưới mức bay nguy hiểm.

Nhà báo Andrei Vakula của Zvezda cho biết thêm rằng các thiết bị Skats được sạc đầy pin cứ sau ba giờ, và việc này chỉ mất không quá năm phút.

Họ thay pin và gấp chiếc dù mới - các binh sĩ gọi nó là "shawarma" với nhau. Họ cũng kiểm tra máy quay. Nó có khả năng zoom 30x, cho phép họ, ví dụ, nhìn thấy cả phù hiệu hình chữ V từ độ cao 1,5 km.

Andrey Vakula, nhà báo của Zvezda

Giám đốc điều hành của Tập đoàn Kalashnikov, Alan Lushnikov, cho biết các máy bay không người lái chiến đấu của công ty đã thu hút được sự quan tâm đáng kể từ các khách hàng nước ngoài sau khi được sử dụng trong điều kiện chiến đấu thực tế. Những sản phẩm này bao gồm dòng Skat và Kub./.
#QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: NGA KHÁNH THÀNH TƯỢNG ĐÀI KỶ NIỆM CHIẾN THẮNG PHÁT XÍT NHẬT!

     Ở Nga mới khánh thành tượng đài kỷ niệm chiến thắng chủ nghĩa quân phiệt Nhật tại Công viên Khu vực N.N. Muravyov-Amursky Khabarovsk, vùng Khabarovsk, Nga. Bức tượng là hình ảnh một chiến sĩ Hồng quân đang đập vỡ cột mốc khắc hình biểu tượng hoa cúc. 

Lãnh sự Nhật tại Khabarovsk liền đề nghị phía Nga gỡ bỏ biểu tượng hoa cúc vì đây là đại diện cho hoàng gia Nhật Bản 

Phía Nga tất nhiên là từ chối, ông Nikolai Ovsienko, phó Chủ tịch Hội lịch sử quân sự Nga, cho biết bức tượng được dựng dựa theo sự thật lịch sử, thứ mà người lính Hồng quân đập là cột mốc biên giới được người Nhật dựng trên đảo Sakhalin, sau khi đảo này được giải phóng, Hồng quân đã phá hủy cột mốc này.

Sau chiến tranh Nga - Nhật 1904-1905, Nga phải cắt cho Nhật phía Nam đảo Sakhalin theo vĩ tuyến 50 độ Bắc, để Nhật thành lập tỉnh Karafuto (樺太庁 (Hoa Thái thính) Karafuto-chō), phía Nga gọi là Nam Sakhalin. Năm 1945, Liên Xô phát động chiến dịch Mãn Chẫu, đánh bại đạo quân Quan Đông của Nhật Bản ở Đông Bắc Trung Quốc, chiến dịch giải phóng Nam Sakhalin bắt đầu vào ngày 11/8/1945 và hoàn thành giải phóng vào ngày 25/8/1945./.

#QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: TỔNG THỐNG TRUMP BỊ DÂN MẠNG HOA KỲ TỐ LÀ BỊ "TÂM THẦN PHÂN LIỆT" (?)

     Ngày 24/07, Tổng thống Trump trả lời phỏng vấn báo đài, cho biết đã có 200.000 lính Mỹ thiệt mạng ở Việt Nam. Điều đáng chú ý là trước đó 2 ngày, vào 22/07, chính ông ấy đăng trên Truth Social rằng Hoa Kỳ đã mất hơn 59.000 lính tại Việt Nam.

Thế mà vào rạng sáng nay, ông ấy lại thay đổi con số về lính Mỹ thiệt mạng ở Việt Nam. Tổng thống Trump cho biết đã có 100.000 lính Mỹ thiệt mạng ở Việt Nam, đó là một con số rất lớn.  

Phản ứng của dân mạng Hoa Kỳ rất là dữ dội và khó chịu, đặc biệt làn sóng cựu chiến binh phản đối Trump là không hề nhỏ. Nhiều dân mạng trên X đã đánh giá Tổng thống Trump bị “tâm thần phân liệt”. Nhiều bình luận trên tờ Yahoo, X tố cáo Tổng thống Trump trốn lính, không hề hiểu được nỗi đau của nhiều cựu chiến binh và luôn tìm cách chọc tức cái chết của hàng chục ngàn lính Hoa Kỳ đã thiệt mạng ở Việt Nam.

Đồng thời nhiều dân mạng cũng đặt dấu hỏi về thông tin chính xác lính Mỹ thiệt mạng ở Việt Nam, đó là 58.000, 100.000 hay 200.000? Liệu con số thực sự là bao nhiêu? Hay là Hoa Kỳ đã che giấu những sự thật về con số lính thiệt mạng ở Việt Nam?
#QV-ST!

BẠN CÓ BIẾT: VÌ SAO DÂN TA QUEN GỌI NGƯỜI TRUNG QUỐC LÀ NGƯỜI “TÀU”!

     Cái danh xưng “Tàu” có một lịch sử đặc biệt và nét đặc biệt này gắn liền với sự cai trị của phong kiến phương Bắc đối với dân ta, nước ta.

Một số người nghĩ đơn giản rằng sở dĩ ta gọi người Trung Quốc là “Tàu” bởi vì họ sang ta bằng “tàu”! Từ nguyên học đâu có dễ dàng và ngộ nghĩnh như thế.

Tàu là một yếu tố Hán cổ và trong tiếng Hán cũng như tiếng Việt còn có nghĩa là “xe”. Tàu (trong tàu bè) là một từ Việt gốc Hán bắt nguồn ở một từ ghi bằng chữ 艚 mà âm Hán Việt hiện đại là tào, có nghĩa là “thuyền”. Chữ tào 艚 này cũng thông với chữ tào 漕, mà theo biện luận của Lưu Quân Kiệt trong Đồng nguyên tự điển tái bổ (Ngữ văn xuất bản xã, Bắc Kinh, 1999) thì đều còn có nghĩa là “xe”. Cái nghĩa “xe” của từ tàu vẫn hiện hành trong tiếng Việt.

Cứ so sánh tiếng Bắc, tiếng Nam thì thấy ngay. Cái mà trong Nam gọi là tàu thì ngoài Bắc gọi là thuyền. Rồi ngoài Bắc gọi là tàu hỏa thì trong Nam gọi là xe lửa. Thế là cái nghĩa “xe” đã thấp thoáng trong danh ngữ tàu hỏa (nếu không đi sâu vào từ nguyên thì dễ hiểu lầm đây là cách dùng theo ẩn dụ). Rồi ngược lên đầu thế kỷ XX, cả trong Nam ngoài Bắc đều gọi máy bay là tàu bay. Thế là cái nghĩa “xe”, mở rộng là “phương tiện chuyên chở”, đã nằm ngay trong danh ngữ tàu bay.

Cho nên, trong thành ngữ tàu bay tàu bò thì cả hai thứ “tàu” này chẳng qua đều cùng là “xe”. Vậy thì có lẽ ta sẽ biện luận rằng vì ngày xưa Tàu sang ta bằng xe nên tổ tiên ta đã gọi họ là “Tàu” chăng? Nên nhớ rằng họ đã sang ta từ xưa và sang thành nhiều đợt, lẻ tẻ có, thành đoàn có và đây là cả một câu chuyện dài.

Chúng tôi khẳng định rằng Tàu là âm cổ Hán Việt của từ ghi bằng chữ 曹 mà âm Hán Việt hiện đại là tào, có nghĩa rộng là “cơ quan triều đình”, hiểu rộng ra là “quan”. Trong thời Bắc thuộc, nói chung giới cai trị là người Trung Hoa cho nên dân chúng đã quan niệm rằng người Trung Hoa là “tàu”, nghĩa là “quan”. Nếu cho rằng đây là một nếp nghĩ vô lý thì xin nhớ lại chuyện đã xảy ra hồi tháng 8, tháng 9-1945 tại Sài Gòn, dân Việt Nam đã đánh bất cứ người Pháp nào mà họ gặp ngoài đường vì theo họ hễ là người Pháp thì đều là “thực dân”.

Do quan niệm trên mà về sau tất cả mọi người Trung Hoa dù không làm quan - đây là tuyệt đại đa số - cũng được “vinh dự” gọi là “Tàu”. Thế là cái danh xưng “Tàu” có một lịch sử đặc biệt và nét đặc biệt này gắn liền với sự cai trị của phong kiến phương Bắc đối với dân ta, nước ta./.
#QV-ST!

BẠN CÓ BIẾT: KỶ NIỆM 81 NĂM NGÀY QUỐC KHÁNH Ở SÀI GÒN!

KHI BÁC ĐỌC TUYÊN NGÔN Ở BA ĐÌNH, THÌ Ở SÀI GÒN CÓ MỘT NGƯỜI PHẢI ỨNG KHẨU TRƯỚC CẢ TRIỆU ĐỒNG BÀO

Ngày mùng 2 tháng 9 ai cũng nhớ Quảng trường Ba Đình.

Nhưng ít người biết rằng cùng ngày hôm ấy, Sài Gòn cũng có một lễ Độc lập - và nó đã diễn ra theo một cách không ai lường trước.

Ngày 31/8/1945, Trung ương điện vào miền Nam: 2 giờ chiều mùng 2/9, Chính phủ lâm thời sẽ ra mắt quốc dân tại Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh sẽ đọc Tuyên ngôn Độc lập.

Ủy ban Hành chánh lâm thời Nam Bộ lập tức quyết định tổ chức một cuộc mít tinh thật lớn để biểu dương lực lượng. Lễ đài được dựng ngay giữa trung tâm Sài Gòn, sau lưng Nhà thờ Đức Bà, trên đại lộ Norodom (nay là đường Lê Duẩn).

Trưa 2/9, khắp các ngả đường đổ về trung tâm là biển người. Cờ đỏ sao vàng. Cờ của các hiệp đoàn, đoàn thể yêu nước. Hàng nghìn khẩu hiệu viết bằng nhiều thứ tiếng giăng khắp phố.

Hơn nửa triệu người. Tất cả đứng chờ, để được nghe giọng Bác từ Hà Nội vọng vào.

Nhưng sóng radio không đến được.

Hãy tưởng tượng khoảnh khắc đó.

Hơn nửa triệu con người đứng dưới nắng Sài Gòn. Chờ đợi. Im lặng. Và không có gì cả.

Lúc ấy, Trần Văn Giàu - Chủ tịch Ủy ban Hành chánh lâm thời Nam Bộ - bước lên lễ đài.

Ông không có bài diễn văn nào chuẩn bị sẵn. Ông ứng khẩu.

Và ông nói. Nói về máu xương của cha ông. Nói về những ngày nô lệ đã qua. Nói về cái giá của hai chữ độc lập. Bài nói kết lại bằng lời kêu gọi quốc dân sẵn sàng chiến đấu - rằng “Ngày độc lập bắt đầu từ nay!”, rằng không một thành lũy nào ngăn nổi ý chí của muôn dân trên đường giải phóng.

Một người có mặt hôm ấy kể lại: dù hoàn toàn ứng khẩu, ý tứ vẫn sâu sắc, giọng vẫn hùng hồn, và bài nói đã thu hút tâm hồn của cả triệu con người đứng đó.

Sau này, các nhà nghiên cứu xếp bài diễn văn ngày 2/9/1945 của Trần Văn Giàu vào kho hùng văn của đất phương Nam - bên cạnh bài hịch của Trương Định và văn tế của cụ Đồ Chiểu.

Tiếp lời ông, Nguyễn Lưu - Tổng thư ký Công đoàn Nam Bộ - thay mặt nhân dân đọc lời tuyên thệ. Lời thề rất giản dị và rất quyết liệt: nếu người Pháp trở lại xâm lược, thì không đi lính cho Pháp, không làm việc cho Pháp, không bán lương thực cho Pháp, không dẫn đường cho Pháp.

Và hơn nửa triệu người giơ nắm tay lên, đồng thanh hô ba lần:
“XIN THỀ! XIN THỀ! XIN THỀ!”

Tiếng hô vang rền như sấm giữa lòng Sài Gòn.

Điều khiến mình xúc động nhất ở câu chuyện này:

Miền Nam hôm ấy không nghe được giọng Bác. Nhưng miền Nam vẫn đứng lên. Vẫn thề. Vẫn một lòng hướng về Hà Nội, hướng về Chính phủ lâm thời, hướng về Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Không cần sóng radio. Không cần ai chỉ đạo từng câu từng chữ. Bởi vì cái thôi thúc ấy đã nằm sẵn trong máu của một dân tộc suốt gần trăm năm chờ ngày được gọi tên.

Nam hay Bắc, Ba Đình hay Norodom - cùng một ngày, cùng một lòng.

Đó chính là sức mạnh đã làm nên đất nước này.

Hôm nay, 81 năm sau, xin cúi đầu nhớ đến tất cả những con người của mùa thu năm ấy - ở cả hai đầu Tổ quốc./.
Ảnh: Nhà cách mạng Trần Văn Giàu.
#QV-ST!

DÂN TA PHẢI BIẾT SỬ TA: SỰ KHÁC BIỆT GIỮA SỬ CHÍNH THỐNG VÀ TRUYỀN THUYẾT DÂN GIAN!

     Sử thần viết để hậu thế biết một nước đã đi qua những gì. Dân gian kể để con cháu không quên mình là ai. Hai dòng ấy cùng chảy về một quá khứ, nhưng ở hai “chiềng” khác nhau. Chính sử là những bộ biên niên quốc sử chính thống, ghi chép niên đại, sự kiện, nhân vật và các chỉ dụ, hịch từ triều đình cho là quan trọng. Ví dụ, Đại Việt sử ký của Lê Văn Hưu (1272) ghi lịch sử từ Triệu Đà (207 TCN) đến Lý Chiêu Hoàng (1225); Đại Việt sử ký tục biên của Phan Phu Tiên (thế kỷ 15) tiếp tục từ 1226 đến 1427. Trên nền tảng này, Ngô Sĩ Liên dưới triều Lê Thánh Tông (năm 1479) biên soạn Đại Việt sử ký toàn thư - cuốn quốc sử chính thống đầu tiên còn nguyên vẹn của Việt Nam. Bộ sử này (gồm 15 quyển) ghi lại lịch sử từ thời Kinh Dương Vương (năm 2879 TCN) đến năm 1427. Sau khi hoàn thành, các đời vua Lê (Huyền Tông, Hy Tông) tiếp tục hiệu đính, bổ sung và cuối cùng in ấn vào năm 1697.  

- Đại Việt sử ký (1272) - Lê Văn Hưu (nhà Trần).  
- Đại Việt sử ký tục biên (thế kỷ 15) - Phan Phu Tiên (nhà Lê Sơ).  
- Đại Việt sử ký toàn thư (1479, in 1697) - Ngô Sĩ Liên (nhà Hậu Lê).  

Chính sử của Đại Việt ghi rõ năm, tháng, niên hiệu, người ra chiếu và kết quả thắng - bại. Sau mỗi biến cố lớn thường có “lời bàn” của sử thần, phân tích ai đúng, ai sai, nguyên nhân hưng suy. Dù có thể không đồng ý tuyệt đối với từng lời bình của thời xưa, công lao của họ là đã giữ được khung xương lịch sử bằng giấy mực. Nếu không có những bộ sử này, nhiều thời kỳ trong quá khứ có thể chỉ còn là những cái tên mơ hồ.

Truyền thuyết dân gian - ký ức văn hóa

Bên kia, truyền thuyết dân gian ghi chép bằng lời kể trong đình làng, đền miếu, ca dao tục ngữ. Một số truyền thuyết được các danh sĩ nho học sưu tập vào sách chữ Hán. Ví dụ, khoảng năm 1329 Lý Tế Xuyên tập Việt điện u linh tập - tuyển truyện về các vị thần linh được thờ ở đồng bằng Bắc Bộ thời Trần. Cuối thời Trần, Lĩnh Nam chích quái (do Trần Thế Pháp sưu tầm, đời Lê hiệu đính) gồm 22 truyện huyền thoại và cổ tích ở đất Lĩnh Nam. Những tác phẩm này không nằm trong chính sử, nhưng đóng vai trò giữ ký ức tập thể: kể về nguồn gốc nòi giống, anh hùng dân gian, những hiện tượng siêu nhiên mang ý nghĩa biểu tượng. 

- Việt điện u linh tập (1329) - Lý Tế Xuyên, tuyển truyện về các thần linh, thờ ở Bắc Bộ.

- Lĩnh Nam chích quái (cuối Trần, hiệu đính cuối thế kỷ 15) - tập 22 truyện kỳ ảo của dân gian Lĩnh Nam.  

Trong truyền thuyết, người Việt hỏi những câu lớn: “Chúng ta sinh ra từ đâu? Núi này thiêng ở điểm gì? Khi giặc đến, đứa trẻ nào sẽ đứng lên cứu nước?” Nội dung tập trung vào ý nghĩa và hình tượng anh hùng hơn là niên đại. Chẳng hạn, chuyện Thánh Gióng - thần Phù Đổng - kể rằng có đứa trẻ lên ba vụt lớn, cưỡi ngựa sắt đánh đuổi giặc Ân rồi bay về trời. Dân gian không bận tâm ghi ngày đánh giặc, mà nhấn vào thông điệp: đất này có anh hùng trẻ tuổi sẵn sàng dậy non khi nguy biến. Tương tự, chuyện An Dương Vương trong truyền thuyết có Kim Quy hiện thần, Nỏ Thần, Mỵ Châu-Trọng Thủy… Tất cả là hình ảnh để giải thích vì sao thành Cổ Loa, giếng Ngọc, con gái vua liên quan đến việc mất nước. Truyền thuyết không cung cấp được biên niên sử chính xác, nhưng chúng cho thấy người Việt dựng hình tượng như thế nào để tự hào hoặc cảnh tỉnh. 

Sự bổ sung qua lại

Hai dòng sử này bổ sung cho nhau. Nhiều lúc chính sử và truyền thuyết đan xen, nhất là khi sử liệu khan hiếm. Đặc biệt sau hơn 20 năm Bắc thuộc (1407-1427), nhiều sách vở Đại Việt bị tịch thu hoặc đốt hết. Minh Thành Tổ thậm chí ra sắc lệnh (1406-1407) “trừ kinh sách Nho, Phật, Lão ra, mọi sách vở văn tự [Việt]… từ ca lý dân gian cho đến sách dạy trẻ… một mảnh một chữ đều phải đốt hết” và phá hủy bia ký do người An Nam dựng. Nhiều tư liệu bị mất mát là thế, nên kể cả Sử quán đời Lê phải trông cậy vào truyền thuyết và văn hóa dân gian để điền vào các khoảng trống. Ngô Sĩ Liên không chỉ căn cứ vào Lê Văn Hưu, Phan Phu Tiên, mà còn “tiếp thu từ dã sử, lời truyền tụng” - cụ thể là đã dùng Lĩnh Nam chích quái và Việt điện u linh tập làm tư liệu khi biên soạn sử. Lần đầu tiên những chuyện thần thoại này được xem như nguồn tư liệu chính thống để dựng một bộ biên niên sử. Nhờ vậy, Đại Việt sử ký toàn thư mới ghi nhận truyền thuyết thời Hồng Bàng làm điểm khởi nguyên của dân tộc. 

Nên đọc lịch sử sao cho đúng? Cần đọc chính sử để biết “việc gì đã xảy ra”, xét bằng nguồn sử liệu và đối chiếu. Cần đọc truyền thuyết để biết cộng đồng hiểu sự kiện ấy thế nào, vì sao họ còn nhắc mãi. Khi có sự trùng khớp, đó thường là xương sống lịch sử. Khi khác biệt, đó là dấu vết vết thương, nỗi sợ, hay nhu cầu chính trị của người kể chuyện. Ví dụ, Ngô Sĩ Liên trong bản toàn thư vẫn ghi vụ An Dương Vương mất nước, nhưng ông giãi bày với tư duy Nho giáo rằng Rùa Vàng, thần Kim Quy chỉ biểu tượng cho “khí thiêng” của đất nước. Phải nhìn vào hai nguồn để hiểu trọn vẹn: truyền thuyết giải thích ý nghĩa Mỵ Châu chết bi thương, nỏ thần mất như lời cảnh tỉnh, còn sử sách cho ta biết ngày mất nước diễn ra. 

Cả chính sử và truyền thuyết đều có giới hạn. Chính sử do triều đại thắng cầm bút, thường thiên về năm tháng, chú trọng vua chúa, đôi khi giấu bớt khuyết điểm của người cầm quyền. Truyền thuyết thì tô vẽ hoặc ghép nối - nhiều làng đăng ký chung một anh hùng, thảm cảnh hóa chiến thắng hay ngược lại, hư cấu để gìn giữ linh thiêng, thậm chí dùng phục vụ lễ hội. Nhưng bỏ một bên thì lịch sử cũng mất một nửa hồn. 

Kết luận: Đọc sử cần mở cả hai cuốn - sách sử chính thống lẫn truyện dân gian. Chính sử là nền móng, truyền thuyết là ký ức phủ lên nền móng ấy. Nhờ bộ bút của Lê Văn Hưu, Phan Phu Tiên, Ngô Sĩ Liên… chúng ta có từng mốc lịch sử khúc triều chính thống; nhờ dân gian kể truyền miệng mà tinh thần đại Việt không bao giờ cạn trong lòng người. Người xưa đã âm thầm làm một việc đáng trân trọng: họ giữ lại cho chúng ta một Đại Việt bằng chữ, và bao thế hệ vô danh cũng giữ lại một Đại Việt khác bằng lời kể dân gian. Nhờ cả hai nguồn ấy, hôm nay chúng ta mới còn có thể trở về với cội nguồn của chính mình. 

Nguồn: Đại Việt sử ký toàn thư và các bộ lịch sử Hán Nôm (Lê Văn Hưu, Phan Phu Tiên, Ngô Sĩ Liên); Việt điện u linh tập (Lý Tế Xuyên, 1329); Lĩnh Nam chích quái (Trần Đình Hoành giới thiệu)./.
#QV-ST!

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2026

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: KHÔNG THỂ THA THỨ VÌ ĐÃ ĐƯỢC GIÁO DỤC, LẠI CÒN CÓ HỌC THỨC!

     Một bộ phận tri thức đang than khóc cho ông Thứ trưởng Bộ Y tế Trần Văn Thuấn vừa bị Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (C03 Bộ Công an) khởi tố, bắt tạm giam để điều tra tội tham nhũng. Tôi nghĩ, như thế là cản trở công cuộc đốt lò đang nhức nhối hiện nay. Bời vì, Tội lớn như thế tha thứ thế nào đc khi mà anh có tri thức, có trình độ, có giáo dục, có lập trường, quá thừa tư duy nhận biết xấu và tốt, sạch và bẩn.. chứ đâu phải như người dân nhận thức hạn chế, trộm một con gà ăn qua bữa để khi bị bắt mới biết mình vi phạm pháp luật đâu. 

Hơn nữa, gần đây, hàm thứ trưởng như anh Thuấn, việc đãi ngộ của Nhà nước cho anh thiếu thứ gì đâu mà tham thế!

Bác Trọng đã từng nhắc nhở cán bộ cách đây hàng chục năm: "nhà cửa, tiền bạc thiếu thốn gì đâu mà sao tham thế". 

Cụ còn nhắc câu nói Paven Coocsaghin, nhân vật trong tiểu thuyết Thép đã tôi thế đấy của nhà văn Nga Nicolai Ostrovsky: "Cái quý nhất của con người là cuộc sống và danh dự sống, bởi vì đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí; để khỏi hổ thẹn vì những việc làm ty tiện, đớn hèn, bị mọi người khinh bỉ; để đến khi nhắm mắt xuôi tay ta có thể tự hào rằng: Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời - sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, giải phóng con người, mang lại hạnh phúc cho Nhân dân".

Ấy thế thì chúng ta tiếc gì, xót gì cho một kẻ có học mà vô lương tham nhũng. Hiện nay để Nhân dân ấm no, giàu mạnh bình an đất nước bình yên hạnh phúc thì có 2 tội danh cần phải xử nghiêm: 

TỘI THAM NHŨNG VÀ TỘI PHẢN QUỐC! 
Vì đây là nguy cơ phá hoại chế độ ta bất cứ lúc nào. Đề nghị pháp luật xử nghiêm!
#QV-ST!