Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2026

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: MADURO ĐÃ CÓ THỂ “NHẮM MẮT”, VENEZUELA ĐÃ BỊ BÁN ĐỨNG CHO MỸ!

     Không thể không nói rằng, cuối cùng Maduro cũng có thể “nhắm mắt”. Đương nhiên, chữ “nhắm mắt” ở đây phải đặt trong ngoặc kép. Bởi vì người bán đứng ông ta, cũng chính là người vừa bán Venezuela cho Mỹ, lại chính là Phó Tổng thống do ông ta đích thân lựa chọn: Delcy Rodríguez. Vậy còn có thể trách ai được nữa?

Venezuela, đất nước sở hữu trữ lượng dầu mỏ đã được chứng minh lớn nhất thế giới, hơn 300 tỷ thùng, chiếm khoảng 17% toàn cầu, đất nước từng khiến Mỹ thèm muốn suốt hàng chục năm, cuối cùng đã bị chính người của mình đưa lên bàn ăn của nước Mỹ.

Ngày 28/8/2026, Trump phấn khích tuyên bố trên mạng xã hội rằng Mỹ đã giành được “quyền kiểm soát đa số” đối với hơn 65 tỷ thùng trữ lượng dầu đã được chứng minh của Venezuela. Cùng ngày, Tổng thống lâm thời Venezuela Rodríguez đăng bài xác nhận hai bên đã đạt được một “thỏa thuận hợp tác dầu mỏ quy mô lớn”, theo đó sẽ phát triển 17 mỏ dầu chiến lược quan trọng nhất, đầu tư hơn 100 tỷ USD, mang lại hơn 209 tỷ USD tiền thuế, và gọi đây là “một cột mốc lịch sử trong quan hệ song phương Venezuela–Mỹ”.

Các bạn đã nhìn rõ chưa? Bốn chữ “quyền kiểm soát đa số” chính là bản chất của thỏa thuận này. Một quốc gia có chủ quyền, nguồn tài nguyên chiến lược cốt lõi bị một quốc gia khác nhân danh “hợp tác” nhưng thực chất là “kiểm soát”. Trong quan hệ quốc tế thế kỷ XXI, đây có thể coi là một mô hình tân thực dân chủ nghĩa trần trụi.

I. Chavez chọn một “người thật thà”, kết quả là mất trắng

Ngày ấy, Chavez có khí phách anh hùng biết bao! Ông giương cao ngọn cờ chống Mỹ, dẫn dắt Venezuela thoát khỏi vị thế phụ thuộc dầu mỏ vào Mỹ, quốc hữu hóa tài nguyên dầu khí, dùng nguồn thu từ dầu mỏ xây dựng hệ thống dịch vụ công miễn phí bao phủ y tế và giáo dục, đồng thời khởi xướng một phong trào “chủ nghĩa xã hội thế kỷ XXI” mạnh mẽ ở Mỹ Latinh.

Khi ấy, Venezuela là ngọn hải đăng của cánh tả Mỹ Latinh, là lá cờ chống bá quyền. Chavez là một nhà lãnh đạo thực sự có tài thao lược chính trị. Ông biết cách cân bằng lợi ích của các bên, biết cách xoay xở giữa Mỹ và Nga, biết sử dụng nguồn dầu mỏ để xây dựng mạng lưới quyền lực của mình.

Tuy nhiên, Chavez đã mắc một sai lầm chí mạng trong việc lựa chọn người kế nhiệm. Ông đã chọn một “người thật thà”. Maduro xuất thân là tài xế xe buýt, sau đó trở thành lãnh đạo công đoàn. Chavez coi trọng lòng trung thành và sự chất phác của ông, cho rằng ông là người kế thừa đáng tin cậy nhất của đường lối “Cách mạng Bolivar”.

Nhưng chính trị chưa bao giờ là thứ mà một người chỉ có sự thật thà có thể đảm đương được. Chavez có tài năng lớn, có thủ đoạn chính trị, có cơ sở quần chúng. Maduro có gì? Ngoài lòng trung thành, có lẽ chỉ còn lại lòng trung thành.

Sau khi Chavez qua đời vì bệnh năm 2013, Maduro đắc cử tổng thống với cách biệt rất sít sao. Vấn đề là trong đấu tranh chính trị, lòng trung thành và sự chất phác lại là những phẩm chất ít có giá trị nhất.

Cơ sở quần chúng rộng lớn và lòng trung thành của quân đội mà Chavez xây dựng nhờ sức hấp dẫn cá nhân và nguồn lợi dầu mỏ, Maduro đều không kế thừa được. Ông dựa vào những “người thân tín”, phần lớn là các quan chức kỹ trị trong bộ máy hành chính, thiếu những đồng minh chính trị có khả năng độc lập huy động quần chúng.

Theo báo mạng Trung Quốc, sai lầm chiến lược quan trọng nhất của Maduro là không nắm bắt đầy đủ cơ hội lịch sử do nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng nhanh trong thời gian dài mang lại. Nếu ngay từ khi lên nắm quyền năm 2013, ông tích cực thúc đẩy hợp tác sâu rộng với Trung Quốc trong lĩnh vực năng lượng, quy mô lớn thu hút vốn và công nghệ Trung Quốc để phát triển các mỏ dầu, thì xuất khẩu dầu của Venezuela sang Trung Quốc hoàn toàn có khả năng đạt 10–20 tỷ USD mỗi năm, thậm chí cao hơn. Lấy Iraq làm đối chiếu, hiện nay mỗi năm Iraq xuất khẩu dầu sang Trung Quốc trị giá hơn 30 tỷ USD, trong khi sản lượng xuất khẩu thực tế của Venezuela có thể chỉ tương đương 5% mức đó.

Một nhà lãnh đạo quốc gia nếu thiếu tầm nhìn chiến lược và khả năng chính trị thực sự thì hậu quả là cả đất nước trở thành miếng thịt trên thớt của các cường quốc. Bi kịch của Maduro bắt nguồn từ chính điều này.

II. “Tờ giấy quy phục” mà Rodríguez đưa cho Mỹ: trước tiên bán đứng Tổng thống, sau đó bán đứng đất nước

Rạng sáng ngày 3/1/2026, lực lượng đặc nhiệm Mỹ đột kích Caracas, bắt cóc vợ chồng Maduro và cưỡng ép đưa họ tới New York. Toàn bộ chiến dịch diễn ra chính xác, hiệu quả và gần như không gặp kháng cự. Một chiến dịch “giải phẫu ít xâm lấn” nhằm chặt đầu chính quyền như vậy, nếu không có sự phối hợp sâu từ bên trong thì tuyệt đối không thể thành công.

Quả nhiên, sau đó truyền thông Anh tiết lộ rằng ngay từ mùa thu năm trước, Rodríguez đã thông qua trung gian truyền thông tin cho Mỹ rằng: “Maduro cần phải ra đi.” Thậm chí bà còn tuyên bố: “Bất kể hậu quả thế nào, tôi cũng sẽ phối hợp.”

Điều khiến người ta càng cảm thấy xót xa là xuất thân của Rodríguez. Cha bà từng chết trong tù vì liên quan đến vụ bắt cóc một doanh nhân Mỹ. Theo một số thông tin, ông từng bị nhân viên tình báo của một chính phủ thân Mỹ thẩm vấn; lẽ ra điều đó phải để lại trong bà dấu ấn của một “mối thù giết cha” với Mỹ.

Thế nhưng ai có thể ngờ rằng trước quyền lực và lợi ích, ngay cả “mối thù giết cha” cũng có thể biến thành “tờ giấy quy phục”. Trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí Time của Mỹ, bà không che giấu rằng việc Maduro bị bắt là đối với cá nhân bà “một thời điểm thay đổi”, và bà muốn “sửa chữa những sai lầm trong quá khứ”, tìm kiếm “một Venezuela hoàn toàn mới”.

“Sửa chữa những sai lầm trong quá khứ” nghĩa là gì? Trong mắt bà, việc Chavez và Maduro chống Mỹ, quốc hữu hóa dầu mỏ chính là “sai lầm”. Còn Rodríguez chính là người đến để “chấn chỉnh lại trật tự”.

Sau khi Maduro bị bắt, Rodríguez nhanh chóng được Tòa án Tối cao bổ nhiệm làm Tổng thống lâm thời. Sau khi nhậm chức, hàng loạt hành động của bà diễn ra nhanh chóng như thể đã được viết sẵn trong kịch bản với sự cố vấn của Mỹ: Trước tiên, bà dùng người của mình thay thế các lãnh đạo quân sự cấp cao, từng bước thay máu tầng lớp chỉ huy quân đội vốn trước đây chỉ trung thành với Maduro. Sau đó từng bước nới lỏng lập trường đối với Mỹ, khôi phục quan hệ ngoại giao.

Tiếp theo, thúc đẩy cải cách pháp luật, sửa đổi Luật Hydrocarbon; nói trắng ra là sửa điều khoản trong hiến pháp quy định “tài nguyên dầu mỏ thuộc về nhân dân”, dọn sạch những trở ngại pháp lý để vốn Mỹ tiến vào. Và cho đến hiện nay, bà trực tiếp đóng gói các mỏ dầu cốt lõi để giao cho Mỹ.

Từng bước một, vòng này nối vòng khác.

Maduro trong phòng giam ở New York vẫn còn chờ “người phó trung thành” đến cứu mình, mà không biết rằng người phó của ông đang cười nói vui vẻ với Trump tại Nhà Trắng, bàn bạc xem làm thế nào để chia phần đất nước của ông.

Maduro chống chọi hơn mười năm không chịu cúi đầu, cuối cùng người mà ông tin tưởng nhất lại đâm ông một nhát chí mạng từ phía sau. Ông giữ được ngoại họa nhưng không đề phòng được “kẻ trộm trong nhà”. Nếu Chavez còn sống và chứng kiến cảnh này, có lẽ ông sẽ tức đến hộc máu đến chết.

III. Từ bắt người đến cướp dầu, Mỹ từng bước đi nước cờ rất bài bản

Bước thứ nhất: tạo hỗn loạn, làm suy sụp nền kinh tế.

Mỹ áp đặt các biện pháp trừng phạt kinh tế đối với Venezuela trong nhiều năm, phong tỏa xuất khẩu dầu, đóng băng tài sản ở nước ngoài, khiến nền kinh tế Venezuela rơi vào tuyệt cảnh. Chính quyền Maduro phải đối mặt với cả khó khăn bên trong lẫn áp lực bên ngoài, lòng dân tan rã.

Bước thứ hai: mua chuộc những người cốt lõi, trong ứng ngoài hợp.

Mỹ thông qua Qatar và các kênh trung gian khác bí mật tiếp xúc với anh chị em Rodríguez, hứa hẹn lợi ích lớn để đổi lấy việc họ “phối hợp” vào thời điểm then chốt. Maduro bị che mắt, vẫn tưởng những người xung quanh mình đều là trung thần.

Bước thứ ba: can thiệp quân sự, cưỡng ép bắt người.

Tháng 1/2026, quân đội Mỹ trực tiếp hành động, bắt vợ chồng Maduro tại Caracas. Đây không phải đảo chính, mà là hành vi xâm lược trắng trợn. Cộng đồng quốc tế thì sao? Truyền thông phương Tây đồng loạt im tiếng, Liên Hợp Quốc giả điếc làm ngơ.

Bước thứ tư: dựng chính quyền bù nhìn, ký kết thỏa thuận.

Sau khi Rodríguez lên nắm quyền, bà nhanh chóng khôi phục quan hệ ngoại giao với Mỹ, phóng thích tù nhân chính trị, thúc đẩy cải cách pháp luật, dọn sạch mọi trở ngại pháp lý để vốn Mỹ tiến vào.

Bước thứ năm: thu hoạch toàn diện, chia chác tài nguyên.

“Quyền kiểm soát đa số” đối với 65 tỷ thùng dầu đã vào tay, quyền phát triển 17 mỏ dầu chiến lược đã vào tay, các công ty dầu mỏ Mỹ quy mô lớn tiến vào.

Còn người dân Venezuela thì sao? Chỉ có thể nhìn tài nguyên của mình bị người Mỹ lấy đi, rồi nghe Rodríguez nói rằng “đây là vì sự phục hưng của đất nước”. Đây mà là “cột mốc lịch sử” gì? Đây là cột nhục của sự mất chủ quyền Venezuela!

IV. Lợi ích của 65 tỷ thùng dầu khổng lồ

Rodríguez nói rằng thỏa thuận sẽ mang lại “hơn 209 tỷ USD tiền thuế”. Tôi chắc thế giới không ai tin, nhất là khi ký dưới họng súng của D. Trump !

Venezuela có hơn 300 tỷ thùng trữ lượng dầu đã được chứng minh; 65 tỷ thùng chỉ là một phần trong số đó. Theo giá dầu quốc tế hiện nay, số dầu này trị giá hàng nghìn tỷ USD!

Vậy “quyền kiểm soát đa số” mà Mỹ có được nghĩa là gì? Nó có nghĩa là phần lớn lợi nhuận từ các mỏ dầu sẽ chảy vào túi của tư bản Mỹ. Chính phủ Venezuela có thể nhận được chút tiền thuế chẳng qua chỉ là chút nước canh còn lại sau khi người ta đã ăn thịt. Phần lớn số tiền này thậm chí còn có thể chảy vào túi những kẻ môi giới trong nước, rồi cuối cùng lại chảy sang Mỹ.

Trump nói rất thẳng: “Người nộp thuế Mỹ không cần phải chịu bất kỳ chi phí nào.” Thực vậy, Mỹ không phải bỏ một xu mà đã có được tài nguyên chiến lược cốt lõi nhất của một quốc gia.

Một quan chức Mỹ nói phía Mỹ có khoảng 55% sản lượng hiệu dụng, bao gồm quyền sở hữu và quyền mua dầu với giá vốn. Thậm chí quyền phát triển các mỏ được cho là kéo dài tới 100 năm. Đây là một thỏa thuận cực kỳ có lợi cho phía Mỹ. Tài nguyên vẫn nằm dưới lòng đất Venezuela nhưng giá trị kinh tế của tài nguyên lại bị Mỹ kiểm soát.

Còn 100 tỷ USD mà các doanh nghiệp Mỹ đầu tư về bản chất là lấy dầu của Venezuela làm tài sản thế chấp, lấy tương lai của Venezuela làm bảo đảm, rồi cả vốn lẫn lãi cuối cùng đều sẽ được hút trở lại từ Venezuela.

Quan trọng hơn, quyền kiểm soát nằm trong tay ai thì quyền định giá nằm trong tay người đó. Mỹ nói mỏ dầu này đáng giá bao nhiêu thì nó đáng giá bấy nhiêu. Mỹ nói thuế chia thế nào thì chia thế ấy. Venezuela thậm chí không còn khả năng mặc cả.

Có thông tin cho rằng Venezuela còn có thể cân nhắc rút khỏi OPEC, tổ chức mà nước này đã tham gia hàng chục năm. Một khi rời khỏi khuôn khổ OPEC, việc tư bản Mỹ kiểm soát giá cả và sản lượng dầu Venezuela sẽ không còn bị ràng buộc đáng kể bởi các quy tắc quốc tế. Đến lúc đó, Venezuela không chỉ mất chủ quyền dầu mỏ, mà ngay cả chút tiếng nói cuối cùng trên sân khấu năng lượng quốc tế cũng sẽ biến mất hoàn toàn.

Đây mà là thỏa thuận hợp tác gì? Đây chính là một tờ “khế ước bán thân”.

V. Sau khi Venezuela bị chia chác, tương lai tất yếu sẽ lại có cách mạng

Rodríguez nói thỏa thuận sẽ “thúc đẩy sự phục hưng đất nước”. Phục hưng tỷ suất lợi nhuận của tư bản Mỹ sao?

Hệ thống y tế miễn phí, giáo dục miễn phí và các phúc lợi xã hội được xây dựng dưới thời Chavez có nguồn tài chính chính là từ doanh thu dầu mỏ. Sau khi quyền kiểm soát dầu mỏ được chuyển sang tư bản Mỹ, những phúc lợi này còn có thể duy trì không? Câu trả lời gần như chắc chắn là không.

Mục tiêu của tư bản Mỹ từ trước đến nay luôn là tối đa hóa lợi nhuận. Họ sẽ không quan tâm đến y tế và giáo dục của tầng lớp dân nghèo Venezuela. Họ chỉ quan tâm đến tỷ suất sinh lời của khoản đầu tư và cổ tức cho cổ đông.

Khi người dân Venezuela phát hiện tài nguyên đất nước mình đã bị bán sạch, khi họ vật lộn trong nghèo đói còn các nhà tư bản Mỹ đếm tiền trên chính những mỏ dầu của họ, sự phẫn nộ sẽ lại bùng cháy. Đến lúc đó, “kẻ bán nước” Rodríguez sẽ bị đóng đinh vào cột nhục của lịch sử, còn nhân dân Venezuela lại phải trải qua một lần tắm máu và lửa.

Nhưng sau khi đi đường vòng như vậy, đất nước và nhân dân Venezuela sẽ phải chịu bao nhiêu đau khổ? Sẽ phải đổ bao nhiêu máu? Sẽ phải trả giá bằng bao nhiêu thế hệ?

VI. Bài học đẫm máu: một quốc gia quá cần những chính trị gia thực sự

Câu chuyện Venezuela đã cho chúng ta một bài học đẫm máu. Một quốc gia nếu không có những chính trị gia thực sự để lãnh đạo thì sẽ trở thành miếng thịt trên thớt của các cường quốc.

Thế nào là một chính trị gia có năng lực? Ít nhất cần có ba phương diện năng lực:

Thứ nhất, phải có tầm nhìn chiến lược, có thể chính xác phán đoán sự thay đổi của cục diện quốc tế, nắm bắt cơ hội lịch sử, xây dựng quan hệ gắn bó sâu sắc với những đối tác thực sự đáng tin cậy.

Thứ hai, phải có thủ đoạn chính trị, có thể cân bằng lợi ích của các lực lượng trong nước, xây dựng nền tảng quyền lực vững chắc, ngăn chặn sự thâm nhập và phá hoại từ bên trong.

Thứ ba, phải có tư duy về giới hạn đỏ, trong những vấn đề liên quan đến lợi ích cốt lõi của quốc gia tuyệt đối không nhượng bộ, đồng thời phải biết sử dụng chiến lược linh hoạt để giành được không gian tối đa.

Chavez có hai năng lực đầu tiên, nhưng thất bại trong việc đào tạo người kế nhiệm. Maduro không có đủ cả ba năng lực, cuối cùng đến bản thân mình cũng không bảo vệ được. Còn Rodríguez là một kẻ cơ hội điển hình: bà có năng lực bán đứng, nhưng không có năng lực xây dựng.

Nói cho cùng, đây chính là sự khác biệt về năng lực chính trị. Chúng ta ai cũng đã từng nghe các nhà lãnh đạo nói: “Sau khi đường lối chính trị được xác định, cán bộ là nhân tố quyết định.” Một quốc gia có thể giữ vững hướng đi trong giông bão hay không, mấu chốt nằm ở con người, nằm ở chỗ tầng lớp lãnh đạo có thực sự có năng lực hay không.

Câu chuyện Venezuela còn cho thấy một quy luật sâu sắc: Trong hệ thống quốc tế mà chủ nghĩa bá quyền vẫn còn hoành hành, những quốc gia giàu tài nguyên nhưng sức mạnh quốc gia yếu đương nhiên trở thành đối tượng bị cướp đoạt.

Dầu mỏ vừa là tài sản, vừa là lời nguyền của Venezuela. Thời Chavez, nhờ một nhà lãnh đạo mạnh và giá dầu cao, Venezuela còn có thể miễn cưỡng duy trì độc lập tự chủ. Một khi năng lực của lãnh đạo suy yếu, giá dầu biến động và áp lực bên ngoài gia tăng, tính dễ tổn thương của đất nước lập tức bộc lộ.

VII. Bài học từ Maduro rất sâu sắc

Đau khổ của người dân Venezuela mới chỉ bắt đầu. 65 tỷ thùng dầu, 17 mỏ dầu chiến lược, 100 tỷ USD đầu tư, đằng sau những con số đó là sự mất chủ quyền của một quốc gia, sự sụp đổ phẩm giá của một dân tộc và một tương lai đen tối của vô số người dân bình thường.

Kịch bản của Mỹ chưa bao giờ thay đổi: Tạo ra hỗn loạn, dựng chính quyền bù nhìn, cướp đoạt tài nguyên rồi khi tài nguyên cạn kiệt thì rút lui. Từ Iraq đến Libya, từ Syria đến Venezuela, kịch bản đều giống nhau, chỉ khác diễn viên mà thôi.

Đất nước hưng vong, tất cả phụ thuộc vào lãnh đạo. Lãnh đạo bất tài, muôn dân chịu khổ.

Bài học máu và nước mắt của Venezuela nói với chúng ta rằng: Vận mệnh quốc gia nằm trong tay người lãnh đạo; sự tồn vong của dân tộc nằm ở sự lựa chọn./.



#QV-ST!

THẾ GIỚI - VIỆT NAM: HUẤN LUYỆN VIÊN KIM SANG-SIK “TÔI COI VIỆT NAM LÀ QUÊ HƯƠNG THỨ HAI”!

     Trong buổi phỏng vấn sáng nay 28/8, huấn luyện viên Kim Sang-sik tiết lộ những chi tiết thú vị về cuộc sống bên ngoài bóng đá trong hơn 2 năm sinh sống và làm việc tại Việt Nam. Nhà cầm quân người Hàn Quốc nói rằng ông và gia đình đã thực sự coi Việt Nam là quê hương thứ hai.

“Vợ và người thân thường xuyên bảo Việt Nam là quê thứ hai của tôi rồi, vậy thì sống ở đây thôi chứ đâu nữa. Nhưng giá nhà cao quá, tôi không mua được”, HLV Kim Sang-sik nói.

Nhà cầm quân 49 tuổi vừa trải qua 2 tháng liên tục tập trung cùng đội tuyển Việt Nam cho hành trình ASEAN Cup 2026. Ông có một khoảng thời gian ngắn trở về Hàn Quốc trong chuyến tập huấn tại Incheon trước giải, nhưng cũng không có điều kiện gặp người thân. Sự hiện diện của gia đình ở trận chung kết lượt về tại sân vận động Mỹ Đình (Hà Nội) vì thế trở thành nguồn động viên đặc biệt đối với ông.

“Trong thời gian tập huấn ở Hàn Quốc, chúng tôi tập huấn tại Incheon còn quê nhà tôi ở Busan. Do quãng đường xa, chúng tôi chưa thể gặp nhau. Con trai tôi vừa xuất ngũ, sau 1 năm 8 tháng chúng tôi mới gặp lại. Tôi muốn cảm ơn gia đình mình. Gia đình tôi cũng đến dự khán và cổ vũ nhiệt tình cho tôi cùng các cầu thủ. Đó là nguồn động lực to lớn với tôi”, ông Kim chia sẻ.

Những tình cảm HLV Kim Sang-sik nhận được tại Việt Nam cũng khiến chính gia đình ông bất ngờ. “Vợ tôi hỏi vui là người dân Việt Nam đã yêu quý mình như thế này thì chắc có lẽ phải ở Việt Nam thôi chứ nhỉ”, HLV trưởng tuyển Việt Nam kể.

Kim Sang-sik cho biết mong muốn làm việc tại Việt Nam đã xuất hiện từ trước khi ông nhận lời dẫn dắt đội tuyển quốc gia. Trong thời gian còn thi đấu, làm trợ lý rồi trở thành HLV, ông từng tham dự các trận thuộc hệ thống AFC Champions League và có cơ hội cảm nhận không khí bóng đá tại Việt Nam.

“Trước khi đến Việt Nam, tôi được tham gia trận đấu ở Việt Nam để thấy bầu không khí nồng nhiệt, sự nỗ lực, chăm chỉ của cầu thủ trên sân. Tôi mong một ngày nào đó có thể làm việc ở Việt Nam và cũng có cơ hội, sự may mắn để nhận lời làm việc tại đây”, ông nói.

Sau hơn hai năm trực tiếp làm việc, ấn tượng của HLV Kim Sang-sik về cầu thủ Việt Nam càng rõ ràng hơn: “Sau khi sang Việt Nam, cùng các cầu thủ hàng ngày tập luyện, cùng nhau đổ mồ hôi và công sức, tôi cảm thấy cầu thủ Việt Nam có sự nỗ lực, cống hiến nhiều cho bóng đá. Tôi cũng thấy có rất nhiều cầu thủ tài năng. Là một huấn luyện viên nước ngoài, việc được các cầu thủ lắng nghe chỉ đạo khiến tôi thấy rất vui”.

Cuộc sống thường ngày của ông tại Việt Nam lại khá đơn giản. “Hai năm vừa qua, cuộc sống không có nhiều thay đổi gì. Sáng tôi ăn phở Việt Nam rồi bắt đầu công việc”, HLV Kim Sang-sik tiết lộ.

Nhà cầm quân người Hàn Quốc cũng đặc biệt ấn tượng với cách người Việt Nam thể hiện tình yêu bóng đá sau những chiến thắng lớn. Không khí trên sân Mỹ Đình trong trận chung kết khiến ông liên tưởng đến World Cup.

Ông cho rằng nét đặc biệt của người hâm mộ Việt Nam nằm ở những màn “đi bão” sau chiến thắng, khi rất đông người đổ ra đường ăn mừng.

“Tôi cũng nhìn mọi người mang đồ ở nhà ra gõ, tôi thấy rất vui. Tôi và người dân Hàn Quốc thấy hình ảnh đó rất lạ và đặc biệt”, ông Kim Sang-sik nói.

Sau hơn hai năm làm việc, những danh hiệu cùng đội tuyển Việt Nam và tình cảm từ người hâm mộ giúp Kim Sang-sik ngày càng gắn bó với cuộc sống tại đây. Đến mức, như lời ông kể, gia đình cũng đã coi Việt Nam là “quê hương thứ hai” của nhà cầm quân người Hàn Quốc./.

#QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: "CÁCH MẠNG TRIỆT ĐỂ" - TRONG TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH!

     Nhân dịp chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc Khánh nước Cộng hòa  XHCN Việt Nam 2/9. Nhà thơ, nhà báo Nguyên Hà-Đại tá, PGS, TS triết học đã có bài nóng hổi đăng số đặc biệt của Báo  Cựu Chiến binh Việt Nam theo tinh thần "Cách mạng triệt để" của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả!

XỬ LÝ TRIỆT ĐỂ 
 "RÁC PHẨM VĂN HỌC NGHỆ THUÂT"
"Rác phẩm văn học nghệ thuậ" là cụm từ hình thành từ môi trường mạng xã hội gắn với cuốn sách Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh. Cuốn sách lấy bối cảnh cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược cùng bè lũ tay sai, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, được xuất bản năm 1990 với tiêu đề Thân phận của tình yêu.

Sở dĩ cuốn sách này bị phê phán, coi là một "rác phẩm" theo nhận thức của đa số các tầng lớp Nhân dân tham gia mạng xã hội, là bởi nó "lệch" với chuẩn mực chính trị, đạo đức, thẩm mỹ của văn học nghệ thuật cách mạng, xuyên tạc lịch sử, bôi nhọ, hạ bệ hình ảnh "Bộ đội Cụ Hồ". Và theo cách tiếp cận này, cộng đồng soi chiếu, dần phát hiện thêm nhiều xuất bản phẩm bị coi là "rác phẩm" như Khi én đưa thoi (do Nguyễn Hạnh tuyển chọn-Nxb Thế giới), Chuyện với Thanh - lời kể mới về ánh sáng của Nguyễn Thành Nam (Nxb Hội Nhà văn), Đức Thánh Trần, Hùng khí Đông A, Truyện sử Trần... của Trần Thanh Cảnh (Nxb Hội Nhà văn), Hoàng hôn của các vị thần của Hà Thuỷ Nguyên (đăng trên Book Hunter)... Thư ngỏ gửi bạn trẻ Việt Nam của Vĩnh Đào (Nxb Đà Nẵng)...

Các xuất bản phẩm văn học nghệ thuật bị coi là "rác phẩm" phần lớn xuất hiện trong thời kỳ đổi mới văn học nghệ thuật, trong tiến trình đất nước tiến hành công cuộc đổi mới toàn diện, bắt đầu từ năm 1986. Những năm gần đây, nó xuất hiện với tần xuất và số lượng gia tăng. Điểm chung về nghệ thuật của các "rác phẩm văn học nghệ thuật" ở nước ta hiện nay là phương pháp sáng tác ngược với phương pháp hiện thực xã hội chủ nghĩa, núp bóng đổi mới văn học nghệ thuật, sử dụng các thủ pháp dưới các hình thức "tiếp cận đa chiều", "khai phóng - sáng tạo", "giải thiêng", "tưởng tượng - tâm linh - dã sử",... nhằm ngụy trang nội dung tư tưởng đi ngược lại với tôn chỉ mục đích của văn học truyền thống và cách mạng.

Từ cách tiếp cận trên, bước đầu có thể hiểu: "Rác phẩm văn học nghệ thuật" là những xuất bản phẩm đi ngược với phương hướng, mục tiêu phát triển nền văn học nghệ thuật Việt Nam hiện đại, khoa học, nhân văn, giàu bản sắc dân tộc, góp phần vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

Nội hàm "rác phẩm văn học nghệ thuật" gồm các dấu hiệu cơ bản:
- Đi ngược với chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước nói chung, với chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước về văn học nghệ thuật nói riêng.
- "Lệch" với chuẩn mực văn hóa, thuần phong mỹ tục, kích động bạo lực, chia rẽ khối đoàn kết toàn dân tộc, kỳ thị dân tộc, tôn giáo, vùng miền...
- Xuyên tạc lịch sử, bịa đặt, bôi nhọ, hạ bệ lãnh tụ, danh nhân, biểu tượng văn hóa của truyền thống dân tộc và cách mạng.
                      * *
                        *
Sự nẩy sinh, tồn tại "rác phẩm văn học nghệ thuật" có nguyên nhân, điều kiện bao gồm cả khách quan và chủ quan. Trước hết, hoặc là tác giả có sự lệch chuẩn về thế giới quan, nhân sinh quan, hoặc bị chi phối, cám dỗ bởi các lợi ích, xét đến cùng là lợi ích kinh tế xô đẩy, dẫn tới lệch lạc từ cách tiếp cận đến phản ánh hiện thực trong sáng tác văn học nghệ thuật. Tiếp theo là các nhà xuất bản, các cơ quan chức năng cấp phép xuất bản, phát hành với chức năng "bà đỡ", cấp thẻ thông hành cho "rác phẩm văn học nghệ thuật". Vấn đề cần làm rõ, phải chăng các cơ quan chức năng quản lý thiếu năng lực chuyên môn! Chủ quan mất cảnh giác! Hay đã cố tình đồng loã tiếp tay vì mục đích kinh tế, chính trị đi ngược lại với chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước! Ngoài ra một nghi vấn lớn hơn về sự nẩy sinh, tồn tại "rác phẩm văn học nghệ thuật" hiện nay, đó là một thủ đoạn của "cách mạng màu" trong chiến lược "diễn biến hòa bình" của các thế lực thù địch đối với Việt Nam? Sở dĩ có nghi vấn này, đó là các xuất bản phẩm được coi là "rác phẩm văn học nghệ thuật" phần đa có liên quan đến các yếu tố nước ngoài chống phá, có mưu đồ chuyển hóa chế độ chính trị ở Việt Nam. Chẳng hạn, Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh chỉ là phiên bản tồi của "Phía Tây không có gì lạ" hay "Mặt trận phía Tây vẫn yên tĩnh" (Im Westen nichts Neues) của Erich Maria Remarque, người Đức, một người lính trong chiến tranh thế giới lần thứ nhất; Chuyện với Thanh - lời kể mới về ánh sáng của Nguyễn Thành Nam là sự Copy, bịa đặt thêm từ cuốn sách Ho Chi Minh - A Life (Hồ Chí Minh - Một cuộc đời) của cựu nhà ngoại giao kiêm sử gia người Mỹ có tên là William J.DuiKer và tư liệu từ một số cuốn sách khác của người Việt lưu vong có tư tưởng chống cộng ở Mỹ đưa về nước xuất bản.

      Trước hiện tượng "rác phẩm văn học nghệ thuật", tuyệt đại đa số Nhân dân rất bức xúc, lên tiếng trên các kênh khác nhau trong tiếp xúc cử tri với Đại biểu Quốc hội, Hội đồng Nhân dân, nhất là trên các nền tảng mạng xã hội. Các cơ quan chức năng của Đảng, Nhà nước cũng đã vào cuộc xử lý bước đầu. Cuốn sách Chuyện với Thanh - lời kể mới về ánh sáng bị đình chỉ phát hành, thu hồi. Liên quan đến cuốn sách này, tác giả cùng quản trị trang Web Spidium và 3 cán bộ của Nhà xuất bản Hội Nhà văn đã bị khởi tố, bắt giam theo Điều 117, bộ luật Hình sự. Số "rác phẩm văn học nghệ thuật" đã bị phát hiện khác, việc xử lý chưa triệt để hoặc chưa được xử lý. Nổi cộm là cuốn Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh. Đây là cuốn sách có lịch sử ra đời, tồn tại khá phức tạp. Nó đã từng bị hạn chế phát hành sau khi nhận giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1991. Năm 2006, Nỗi buồn chiến tranh xuất bản trở lại và nhiều lần tái bản, còn được bán bản quyền cho nước ngoài, được vinh danh đứng ở vị trí cao nhất trong 50 tác phẩm tiêu biểu sau 50 năm đất nước thống nhất. Sự kiện này đã gây chia rẽ, phẫn nộ trong các tầng lớp nhân dân tham gia mạng xã hội. Cộng đồng còn tìm ra Nỗi buồn chiến tranh được giới thiệu tác giả - tác phẩm, được trích đoạn đưa vào sách giáo khoa ngữ văn phổ thông. Đến nay, việc giải quyết "rác phẩm" Nỗi buồn chiến tranh, theo các tầng lớp nhân dân tham gia mạng xã hội là chưa triệt để, đang gây lo lắng, băn khoăn trong lòng những người yêu nước chân chính, trân trọng giá trị lịch sử, hình tượng "Bộ đội Cụ Hồ". Các ấn phẩm Khi én đưa thoi, bị đình chỉ, thu hồi; Đức Thánh Trần, Hùng khí Đông A, Truyện sử Trần của Trần Thanh Cảnh mới có quyết định dừng phát hành để thẩm định nội dung. Còn nhiều "rác phẩm văn học nghệ thuật" khác bị cộng đồng phát hiện, phê phán vẫn chưa được xử lý, đáng chú ý nhất là các xuất bản phẩm của Hà Thuỷ Nguyên như Hoàng hôn của các vị thần, công bố trên trang Book Hunter, xúc phạm nặng nề đến Thánh Thần trong đời sống tâm linh dân tộc, xuyên tạc lịch sử, bôi nhọ hạ bệ Chủ tịch Hồ Chí Minh, cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng...

Việc bỏ qua hoặc xử lý không triệt để"rác phẩm văn học nghệ thuật" sẽ để lại những hệ lụy không nhỏ đối với củng cố, phát triển sự nghiệp cách mạng của đất nước. Nó sẽ tác động làm phai màu văn học nghệ thuật cách mạng; làm lệch lạc thị hiếu thẩm mỹ của công chúng, ảnh hưởng xấu đến phát triển văn hóa, động lực quan trọng của sự phát triển đất nước; gây chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc... Nguy hại hơn là phá hoại nền tảng tư tưởng của Đảng, làm chệch hướng mục tiêu phát triển nền văn học nghệ thuật xã hội chủ nghĩa.
                      * *
                        *
Để xử lý triệt để "rác phẩm văn học nghệ thuật", xin đề xuất một số giải pháp cơ bản sau đây:
Thứ nhất, về tạo hành lang chính trị, pháp lý xử lý "rác phẩm văn học nghệ thuật". Đảng, Nhà nước, trực tiếp là là các cơ quan chức năng theo thẩm quyền cần có chủ trương, quan điểm xác định rõ vấn đề "rác phẩm văn học nghệ thuật" từ khái niệm, nội dung, bản chất, hệ lụy... và việc xử lý "rác phẩm văn học nghệ thuật" đối với tác giả, các cá nhân, tổ chức thẩm định, cấp phép xuất bản, phát hành... Chủ trương, quan điểm xử lý cần được pháp luật hóa, bổ sung kịp thời vào Luật Xuất bản đang được nghiên cứu sửa đổi, bảo đảm chế định, chế tài đủ mạnh để xử lý triệt để, đồng thời ngăn chặn hiệu quả sự nẩy sinh "rác phẩm văn học nghệ thuật" trong tương lai.

Thứ hai, về tổ chức xử lý "rác phẩm văn học nghệ thuật" của các cơ quan chức năng quản lý xuất bản. Cần nêu cao trách nhiệm của các nhà xuất bản, cơ quan cấp phép xuất bản, lưu hành các xuất bản phẩm văn học nghệ thuật, chiếu theo pháp luật, xử lý nghiêm "không có vùng cấm" các "rác phẩm văn học nghệ thuật" đã bị phát hiện. Việc xử lý phải đồng bộ từ tác giả - tác phẩm đến cá nhân biên tập, tổ chức cấp phép xuất bản, phát hành. Cùng với đó, tiến hành rà soát không để sót "rác phẩm" trong toàn bộ các xuất bản phẩm. Thực hiện phối hợp chặt chẽ với an ninh mạng, báo chí truyền thông phát hiện ngăn chặn, xử lý các "rác phẩm" đã bị xử lý và "rác phẩm" mới phát tán, nhất là trên các nền tảng mạng xã hội.

Thứ ba, phát huy sức mạnh tổng hợp của toàn xã hội trong xử lý triệt để "rác phẩm văn học nghệ thuật". Đối tượng của xuất bản phẩm văn học nghệ thuật là bạn đọc, là đông đảo công chúng. Khi ấn phẩm bị coi là "rác phẩm văn học nghệ thuật", bị bạn đọc, bị công chúng phê phán tẩy chay thì tự nó mất cơ sở tồn tại. Thực tiễn cho thấy, các "rác phẩm văn học nghệ thuật" bị phát hiện vừa qua, trước hết và chủ yếu là từ bạn đọc, từ công chúng phơi bày lên mạng xã hội. Vì vậy, các cơ quan chức năng quản lý văn hóa nói chung, văn học nghệ thuật nói riêng cần đẩy mạnh công tác tuyên truyền nâng cao năng lực nhận thức thẩm mỹ, theo hệ giá trị văn học nghệ thuật xã hội chủ nghĩa cho các tầng lớp nhân dân. Qua đó nâng cao ý thức trách nhiệm của quần chúng trong phát hiện, cung cấp tư liệu "rác phẩm văn học nghệ thuật" giúp các cơ quan chức năng xử lý kịp thời, hiệu quả, góp phần bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng trên lĩnh vực văn học nghệ thuật; đông thời phát huy tính tích cực của các tầng lớp nhân dân trong phê phán tẩy chay các xuất bản phẩm văn học nghệ thuật chứa đựng nội dung có dấu hiệu "rác phẩm" lưu hành trên thị trường, lan truyền làm ô nhiễm đời sống văn hóa tinh thần trên các nền tảng mạng xã hội./.

#QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: TĂNG MỨC TRỢ CẤP VỚI SĨ QUAN, QUÂN NHÂN CHUYÊN NGHIỆP NGHỈ HƯU TRƯỚC HẠN!

     Sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp nghỉ hưu trước hạn tuổi thuộc các trường hợp được nâng mức trợ cấp từ 3 tháng lên 5 tháng tiền lương cho mỗi năm nghỉ trước hạn.

Chính phủ ban hành Nghị định số 338/2026/NĐ-CP ngày 26/8/2026 sửa đổi, bổ sung một số điều của 3 Nghị định của Chính phủ về chế độ trợ cấp một lần khi thôi phục vụ trong Quân đội đối với sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp, công nhân và viên chức quốc phòng.

Nghị định số 338/2026/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung khoản 2 Điều 2 Nghị định số 21/2009/NĐ-CP, được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định số 52/2025/NĐ-CP, quy định về chế độ, chính sách đối với sĩ quan nghỉ hưu.

Theo đó, chế độ trợ cấp một lần đối với sĩ quan nghỉ hưu trước hạn tuổi cao nhất theo cấp bậc quân hàm quy định tại khoản 1 Điều 13 của Luật được quy định như sau:

Sĩ quan thuộc diện dôi dư do thay đổi tổ chức hoặc thay đổi biểu tổ chức, biên chế theo quyết định của cấp có thẩm quyền (trừ đối tượng hưởng chính sách, chế độ trong thực hiện sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị theo quy định riêng của Chính phủ); sĩ quan hết hạn tuổi giữ chức vụ chỉ huy, quản lý đơn vị theo quy định tại khoản 3 Điều 13 Luật Sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam mà Quân đội không còn nhu cầu bố trí, sử dụng thì khi nghỉ hưu trước hạn tuổi cao nhất theo cấp bậc quân hàm được trợ cấp một lần bằng 5 tháng tiền lương cho mỗi năm nghỉ hưu trước hạn tuổi.

Sĩ quan không thuộc trường hợp trên, do sắp xếp tổ chức bộ máy, cơ cấu lại, nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ mà thôi giữ chức vụ lãnh đạo, quản lý theo quyết định của cấp có thẩm quyền hoặc được cấp có thẩm quyền bổ nhiệm chức vụ lãnh đạo, quản lý thấp hơn nhưng có nguyện vọng nghỉ hưu trước hạn tuổi và được cấp có thẩm quyền đồng ý thì được trợ cấp một lần bằng 5 tháng tiền lương cho mỗi năm nghỉ hưu trước hạn tuổi.

Mức trợ cấp này cũng áp dụng với sĩ quan không thuộc hai trường hợp trên, trong năm trước liền kề hoặc trong năm xét nghỉ hưu trước hạn tuổi được cấp có thẩm quyền kết luận không còn đủ tiêu chuẩn về sức khỏe phục vụ Quân đội.

Ngoài các chế độ trên, sĩ quan khi nghỉ hưu trước hạn tuổi cao nhất theo cấp bậc quân hàm không bị trừ tỷ lệ lương hưu do nghỉ hưu trước hạn tuổi; được hưởng chế độ bảo hiểm xã hội, chế độ ưu đãi người có công với cách mạng (nếu có) theo quy định hiện hành và được trợ cấp một lần theo thời gian công tác có đóng bảo hiểm xã hội bắt buộc.

Cụ thể, sĩ quan có từ đủ 20 năm công tác có đóng bảo hiểm xã hội bắt buộc trở lên thì 20 năm đầu công tác được trợ cấp bằng 5 tháng tiền lương; đối với số năm còn lại, từ năm thứ 21 trở đi, mỗi năm được trợ cấp bằng 0,5 tháng tiền lương. Sĩ quan có từ đủ 15 năm đến dưới 20 năm công tác có đóng bảo hiểm xã hội bắt buộc được trợ cấp bằng 5 tháng tiền lương.

Như vậy, Nghị định số 338/2026/NĐ-CP nâng mức trợ cấp cho mỗi năm nghỉ hưu trước hạn tuổi từ 3 tháng lên 5 tháng tiền lương hiện hưởng.

Nghị định cũng sửa đổi, bổ sung khoản 1 Điều 5 Nghị định số 21/2009/NĐ-CP, được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định số 52/2025/NĐ-CP, về chế độ đối với sĩ quan phục viên.

Khi phục viên, ngoài hưởng chế độ bảo hiểm xã hội và các chế độ khác theo quy định hiện hành (nếu có), sĩ quan được hưởng trợ cấp tạo việc làm bằng 3 tháng tiền lương; được hỗ trợ đào tạo nghề hoặc giới thiệu việc làm tại các tổ chức giới thiệu việc làm của các bộ, ngành, đoàn thể, địa phương và các tổ chức kinh tế - xã hội khác.

Đồng thời, sĩ quan được hưởng trợ cấp phục viên một lần, cứ mỗi năm công tác có đóng bảo hiểm xã hội bắt buộc được trợ cấp bằng 1,5 tháng tiền lương.

So với quy định cũ, mức trợ cấp tạo việc làm đối với sĩ quan phục viên được thay đổi từ 6 tháng tiền lương cơ sở thành 3 tháng tiền lương hiện hưởng; mức trợ cấp phục viên đối với thời gian công tác có đóng bảo hiểm xã hội bắt buộc được nâng từ 1 tháng lên 1,5 tháng tiền lương.

Nghị định số 338/2026/NĐ-CP cũng sửa đổi, bổ sung khoản 2 Điều 3 Nghị định số 151/2016/NĐ-CP về chế độ, chính sách đối với quân nhân chuyên nghiệp nghỉ hưu.

Theo quy định mới, quân nhân chuyên nghiệp thuộc diện dôi dư do thay đổi tổ chức hoặc thay đổi biểu tổ chức, biên chế theo quyết định của cấp có thẩm quyền, trừ đối tượng hưởng chính sách, chế độ trong thực hiện sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị theo quy định riêng của Chính phủ, mà Quân đội không còn nhu cầu bố trí, sử dụng thì khi nghỉ hưu trước hạn tuổi cao nhất theo cấp bậc quân hàm được trợ cấp một lần bằng 5 tháng tiền lương cho mỗi năm nghỉ hưu trước hạn tuổi.

Mức trợ cấp 5 tháng tiền lương cho mỗi năm nghỉ trước hạn cũng áp dụng đối với quân nhân chuyên nghiệp do cơ cấu lại, nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ mà thôi giữ chức vụ lãnh đạo, quản lý hoặc được bổ nhiệm chức vụ lãnh đạo, quản lý thấp hơn nhưng có nguyện vọng nghỉ hưu trước tuổi và được cấp có thẩm quyền đồng ý.

Quân nhân chuyên nghiệp trong năm trước liền kề hoặc trong năm xét nghỉ hưu được cấp có thẩm quyền kết luận không còn đủ tiêu chuẩn về sức khỏe phục vụ Quân đội, nếu thuộc trường hợp quy định, cũng được hưởng mức trợ cấp này.

Ngoài ra, quân nhân chuyên nghiệp nghỉ hưu trước hạn tuổi cao nhất theo cấp bậc quân hàm không bị trừ tỷ lệ lương hưu do nghỉ hưu trước hạn tuổi; được hưởng chế độ bảo hiểm xã hội, chế độ ưu đãi người có công với cách mạng (nếu có) và trợ cấp một lần theo thời gian công tác có đóng bảo hiểm xã hội bắt buộc.

Trong đó, người có từ đủ 20 năm công tác có đóng bảo hiểm xã hội bắt buộc trở lên thì 20 năm đầu được trợ cấp bằng 5 tháng tiền lương; từ năm thứ 21 trở đi, mỗi năm được trợ cấp bằng 0,5 tháng tiền lương. Người có từ đủ 15 năm đến dưới 20 năm công tác có đóng bảo hiểm xã hội bắt buộc được trợ cấp bằng 5 tháng tiền lương.

Như vậy, quân nhân chuyên nghiệp được nâng mức trợ cấp cho mỗi năm nghỉ hưu trước hạn tuổi từ 3 tháng lên 5 tháng tiền lương.

Nghị định số 338/2026/NĐ-CP đồng thời sửa đổi, bổ sung Điều 4 Nghị định số 151/2016/NĐ-CP về chế độ, chính sách đối với quân nhân chuyên nghiệp phục viên.

Theo đó, quân nhân chuyên nghiệp phục viên được hưởng trợ cấp tạo việc làm bằng 3 tháng tiền lương; được hỗ trợ đào tạo học nghề hoặc giới thiệu việc làm tại các tổ chức giới thiệu việc làm của các bộ, ngành, đoàn thể, địa phương và các tổ chức kinh tế - xã hội khác.

Quân nhân chuyên nghiệp được hưởng trợ cấp phục viên một lần, cứ mỗi năm công tác có đóng bảo hiểm xã hội bắt buộc được trợ cấp bằng 1,5 tháng tiền lương; được hưởng chế độ bảo hiểm xã hội một lần hoặc bảo lưu thời gian tham gia bảo hiểm xã hội theo quy định hiện hành.

Ngoài ra, quân nhân chuyên nghiệp phục viên được ưu tiên cộng thêm điểm vào kết quả thi tuyển công chức, viên chức theo quy định của pháp luật về cán bộ, công chức, viên chức tại thời điểm thi tuyển.

Nghị định số 338/2026/NĐ-CP có hiệu lực thi hành từ ngày 26/8/2026.

Mức hưởng chế độ trợ cấp; thời gian, tiền lương làm căn cứ tính hưởng chế độ trợ cấp quy định tại Nghị định được áp dụng đối với các trường hợp hy sinh, từ trần hoặc có quyết định nghỉ hưu trước hạn tuổi, phục viên, chuyển ngành, thôi việc kể từ ngày 1/9/2026./.
#QV-ST!

BẠN CÓ BIẾT: NƠI ĐỌC TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP, MỘT THÁNG TRƯỚC ĐÓ CÒN MANG TÊN MỘT GIÁM MỤC PHÁP!

     Ngày 2/9/1945, Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập ở quảng trường Ba Đình. Nhưng cái tên "Ba Đình" mới có trước đó hơn một tháng - và chỗ đất ấy trước nữa là một vườn hoa Pháp, đặt theo tên giám mục Puginier, nằm ngay trước Phủ Toàn quyền.

Trần Quốc Vượng - một trong "tứ trụ sử học Việt Nam" - hay đọc lịch sử qua cái chỗ và cái tên, không chỉ qua sự kiện. Soi ngày 2/9 theo lối đó:

Cái chỗ: vườn hoa Puginier lập trên nền cổng phía Tây thành Hà Nội, toà thành người Pháp cho phá từ 1894, và đặt sát đầu não cai trị của họ. Ngày 2/9/1945, nhà nước Việt Nam mới khai sinh ở chính chỗ đó - không gian quyền lực đổi chủ ngay trên nền cũ.

Cái tên: "Ba Đình" do bác sĩ Trần Văn Lai - Thị trưởng Hà Nội đúng một tháng mùa hè 1945 - đặt, trong đợt đổi loạt tên Pháp sang tên Việt. Lấy theo căn cứ Ba Đình ở Nga Sơn, Thanh Hoá: ba làng Thượng Thọ, Mậu Thịnh, Mỹ Khê, mỗi làng một cái đình, nghĩa quân Cần Vương cầm cự với Pháp mùa đông 1886-1887. Nước độc lập được tuyên bố ở một quảng trường mang tên ba cái đình làng - đặt theo một cuộc khởi nghĩa từng thất bại.

Xa hơn: năm 1010 Lý Công Uẩn dời đô về đây vì "thế rồng cuộn hổ ngồi". 935 năm sau, cũng vùng đất ấy được chọn làm nơi định đô cho một thời đại mới. Trần Quốc Vượng gọi đó là "hằng số văn hoá" của Thăng Long - Hà Nội: chỗ đất không đổi, chỉ có thời đại thay nhau đứng lên trên nó.

Đi qua Ba Đình mỗi ngày, ít ai hỏi: vì sao là chỗ này, vì sao là cái tên này? Trả lời được, thì ngày 2/9 không phải cái mốc rơi từ trên trời - mà là điểm kết của một lớp trầm tích rất dày dưới chân./.
#QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: QUANG HẢI KHÔNG CHỈ MUỐN VÔ ĐỊCH - ANH CÒN MUỐN KHÉP LẠI TRẬN ĐẤU VỚI NGƯỜI THÁI THEO CÁCH CỦA RIÊNG MÌNH🇻🇳

     Phút 90+3 của trận chung kết lượt về. Việt Nam đang bị Thái Lan dẫn 2-1, nhưng vẫn nắm lợi thế 3-2 sau hai lượt trận. Chức vô địch đã ở rất gần.

Trong một tình huống phản công, Quang Hải nhận bóng và trước mắt anh là hai lựa chọn hoàn toàn khác nhau.

1️⃣ Đưa bóng cho Đình Bắc bên cánh.

Đây là phương án an toàn và cũng phù hợp với ý đồ câu giờ. Đình Bắc có thể đưa bóng xuống sát góc sân, giữ bóng, kéo thêm vài chục giây quý giá. Nếu làm vậy, Việt Nam chỉ cần chờ tiếng còi mãn cuộc.

2️⃣ Chọc thẳng vào trung lộ cho Xuân Son.

Khó hơn. Mạo hiểm hơn. Nhưng nếu đường chuyền vượt qua được tuyến phòng ngự Thái Lan, Xuân Son sẽ có khoảng trống để lao thẳng về phía khung thành.

Và Quang Hải chọn PHƯƠNG ÁN THỨ HAI.

Không giữ bóng. Không đưa bóng ra góc sân. Không chờ thời gian trôi hết.

Hải đưa bóng về phía Xuân Son. Có lẽ bởi anh quá hiểu người đồng đội phía trước. Nếu Xuân Son nhận được bóng trong khoảng trống ấy, suy nghĩ đầu tiên của anh sẽ không phải là câu giờ.

Mà là kết thúc trận đấu.

Và dường như đó cũng chính là điều Quang Hải muốn.

Một chức vô địch Đông Nam Á đã ở rất gần, nhưng với Hải, có lẽ vẫn còn thiếu một điều:

Việt Nam không thể nâng cúp bằng một trận thua trước Thái Lan ngay trên sân nhà.

Thế nên thay vì bảo vệ những gì đang có, anh chọn tấn công để tìm kiếm thêm.

Vài giây sau, sự táo bạo ấy được bóng đá tưởng thưởng.Xuân Son băng lên gây sức ép và trong nỗ lực truy cản, Wanchai đưa bóng về lưới nhà. 2-2

Mọi thứ vỡ òa.

Một đường chuyền tưởng như mạo hiểm ở phút 90+3 cuối cùng lại trở thành khởi nguồn cho khoảnh khắc định đoạt trận chung kết. Người ta có thể gọi bàn thắng ấy là may mắn. Nhưng đôi khi trong bóng đá, may mắn chỉ xuất hiện sau khi có một người đủ can đảm để không lựa chọn sự an toàn.

Và Quang Hải đã lựa chọn như thế. Anh muốn chức vô địch.

Nhưng hơn thế nữa, anh muốn Việt Nam NGẨNG CAO ĐẦU NÂNG CÚP TRƯỚC NGƯỜI THÁI.🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳
#QV-ST!

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2026

TỰ HÀO VIỆT NAM: VÌ SAO MỖI LẦN CHIẾN THẮNG 1 TRẬN ĐẤU HAY CỔ ĐỘNG CHO CẦU THỦ, ĐIỆP KHÚC "VIỆT NAM HỒ CHÍ MINH" LẠI ĐƯỢC VANG LÊN LIÊN HỒI?

     Tối hôm qua 26/8, sau trận chung kết tại Mỹ Đình. Tiếng còi kết thúc vang lên, Việt Nam nâng cúp vô địch ASEAN Cup sau hai lượt trận trước Thái Lan với tổng tỷ số 4-2 (trong một trận đấu mà Việt Nam không ghi bàn vẫn vô địch😂).

Và rồi chuyện quen thuộc lại xảy ra, mấy vạn con người trên khán đài cùng bật ra đúng một bài hát. Ngoài kia, từ Hà Nội tới Cà Mau, dòng người đổ ra đường cũng đang hát đúng bài đó. Một bài hát hơn năm mươi tuổi và đoạn được hét to nhất chỉ có 5 chữ, lặp đi lặp lại như một nhịp tim:

"Việt Nam! Hồ Chí Minh! Việt Nam! Hồ Chí Minh!"

Tôi tự hỏi câu này nhiều năm rồi: Kho nhạc Việt đâu có thiếu bài sôi động, thế hệ nào cũng có bản hit của riêng mình. Vậy mà cứ tới khoảnh khắc vui nhất, tự hào nhất, cả dân tộc lại cứ phải gào to nhất có thể, vì sao vậy?

Sẽ có người nói: Bài hát thôi mà, quen miệng thì hát, phân tích gì sâu xa 🙂

Ừ, nếu "quen miệng" một hai mùa bóng thì tôi đồng ý. Nhưng một bài hát được chọn đi chọn lại suốt nửa thế kỷ, qua ba bốn thế hệ, ở mọi khoảnh khắc thăng hoa của đất nước - thì đó không còn là thói quen nữa. Đó là một mã văn hóa. Mà mã thì giải được. Tôi thử giải xem trong đó có gì, hehe 😁

Trước hết, phải biết câu chuyện đằng sau bài hát này ra đời thế nào vì đó có thể trả lời một nửa câu hỏi rồi !

Đêm 28 tháng 4 năm 1975, nhạc sĩ Phạm Tuyên nghe bản tin cuối ngày của đài, có tin phi công Nguyễn Thành Trung ném bom sân bay Tân Sơn Nhất. Ông ngồi vào bàn lúc chín giờ rưỡi tối. Đến mười một giờ đêm, bài hát được hoàn thành ! 
Chưa đầy hai tiếng đồng hồ và sau này ông kể lại một chi tiết mà dân viết lách nghe xong phải nổi da gà: Ông không-phải-sửa-một-chữ nào.

Người ta hỏi ông sao viết nhanh vậy. Ông trả lời một câu mà tôi cho là định nghĩa hay nhất về mọi thứ lao động sáng tạo trên đời: "Bài này viết trong khoảng hai tiếng đồng hồ, nhưng phải cộng thêm cả cuộc đời nữa ❤️"

Và để ý chi tiết này giùm tôi: đêm 28 tháng 4, đất nước CHƯA thắng. Bài ca chiến thắng được viết trước ngày chiến thắng - viết bằng một niềm tin chắc chắn tới mức người viết không cần chờ xác nhận. Chiều 30 tháng 4, chỉ ít giờ sau tin Sài Gòn giải phóng, bài hát vang lên trên Đài Tiếng nói Việt Nam lúc 17 giờ 05, rồi phát đi phát lại trong tiếng khóc và tiếng cười của cả một dân tộc. Nó không phải bài hát viết VỀ ngày vui. Nó là một phần của chính ngày vui đó 🇻🇳

Nửa thế kỷ sau, mỗi lần người Việt có tin vui, bài hát ấy lại tự động sống dậy. Và ở đây có mấy tầng mà tôi cho là rất đáng ngẫm.

Tầng thứ nhất: bài hát này không viết cho riêng 1 ca sĩ nào. Đây là bài hát cho cả dân tộc.

Để ý mà xem, giai điệu của nó ngắn, vuông vức, không có nốt nào khó, không cần giọng đẹp, ai hát cũng được và quan trọng nhất: Hát một mình thì nghe bình thường, nhưng hàng vạn người cùng hát thì dựng tóc gáy. Nó là một trong số hiếm hoi những bài hát chỉ đạt trọn giá trị khi có THẬT NHIỀU người cùng cất tiếng. Nghĩa là ngay trong thiết kế của nó đã có chữ đoàn kết: Muốn hát cho đã, bắt buộc phải hát cùng nhau !

Tầng thứ hai, đúng như cái tên mà nhân dân tự đặt lại cho bài hát: Tên đất nước và tên một con người được hô liền nhau, ngang nhau, không có chữ nào chen giữa.

Bài hát có tên khai sinh là "Như có Bác trong ngày đại thắng". Nhưng dân mình gọi nó bằng chính năm chữ điệp khúc: "Việt Nam Hồ Chí Minh". Cái tên do triệu người đặt thì không bao giờ ngẫu nhiên. Khi hàng vạn người cùng hô tên nước rồi liền ngay tên Bác, thông điệp nằm sẵn trong nhịp hô: Đất nước này và con đường giành lấy nó là một, thế hệ hôm qua và thế hệ hôm nay là một, người đứng cạnh mình trên khán đài - dù xa lạ, dù khác quê, khác nghề, khác thu nhập - cũng là một. Nước Việt là một, dân tộc Việt là một. Có ai đứng hát bài đó giữa biển người mà thấy mình lẻ loi bao giờ chưa? Chưa. Vì bài hát đó được sinh ra để xóa chữ "lẻ loi".

Tầng thứ ba, tầng tôi thấy đẹp nhất: người Việt ăn mừng hiện tại bằng cách gọi tên quá khứ.

Bạn bè quốc tế xem bóng đá ở Việt Nam hay ngạc nhiên vì chuyện này. Đa số các nước ăn mừng bằng bài hát của câu lạc bộ, bằng bản pop đang thịnh hành. Còn ở đây, một pha bóng của năm 2026 lại được ăn mừng bằng bài hát của năm 1975. Nghĩa là trong tiếng reo của mỗi trận thắng hôm nay có lẫn tiếng reo của ngày 30 tháng 4 năm ấy. Mỗi lần cất bài hát đó lên là một lần thế hệ trẻ - có khi không tự nhận ra - nói lời cảm ơn với những người đã làm nên cái nền cho mọi niềm vui bây giờ. Lòng biết ơn của dân tộc này không nằm trong diễn văn. Nó nằm trong phản xạ: cứ vui tột độ là bật ra đúng bài hát đó, tự nhiên như hơi thở !

Có người sẽ bảo: Giới trẻ hát vậy thôi chứ hiểu gì đâu 🙂

Tôi lại nghĩ khác. Có thể nhiều bạn trẻ chưa từng đọc câu chuyện đêm 28 tháng 4. Nhưng văn hóa hay ở chỗ đó: Nó không cần ai thuộc bài giảng, nó ngấm qua những lần hát chung. Một đứa trẻ được cha công kênh trên vai giữa biển cờ, nghe cả phố hát "Việt Nam! Hồ Chí Minh!", hai mươi năm sau lại công kênh con của nó và hát đúng bài ấy. Sợi dây đó không cần văn bản nào quy định, mà chưa bao giờ đứt. Đó chính là cách một dân tộc tự lưu giữ ký ức của mình - không phải trong bảo tàng, mà trong lồng ngực.

Nên nếu hỏi tôi vì sao bài hát ấy vang lên liên hồi sau mỗi chiến thắng, câu trả lời gọn thế này: Vì nó không chỉ là một bài hát giàu năng lượng. Nó là lời biết ơn và lời thề đoàn kết được nén vào năm chữ, để bất cứ người Việt nào, ở bất cứ đâu, cũng có thể cất lên trong ba giây mà không cần tập trước.

Tuần sau là 2 tháng 9, đất nước tròn 81 năm độc lập. Phố sẽ lại đỏ cờ, và ở đâu đó chắc chắn bài hát ấy lại vang lên. Lần tới, khi bạn hát nó - giữa sân vận động, giữa dòng người, hay chỉ ngân nga một mình - thì hát to thêm một chút. Vì giờ bạn biết mình đang hát cái gì rồi: hai tiếng đồng hồ của một nhạc sĩ, cộng với cả cuộc đời ông, cộng với niềm vui và nước mắt của mấy thế hệ người Việt.

Một bài hát viết trong hai tiếng mà cả dân tộc hát suốt năm mươi năm chưa dứt.
Vì nó chưa bao giờ nằm trong đĩa nhạc - nó nằm trong máu của người Việt rồi!




#QV-ST!

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2026

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: QUY TẮC "BÀN TAY PHẢI" - KHI LÒNG TỐT MẤT ĐI TRÍ TUỆ, NÓ SẼ BIẾN THÀNH SỰ NGUY HIỂM!

     Các cháu Gen Z thân mến!
Nếu cha mẹ các cháu ở nhà vì thương con mà chưa dạy hết, nếu sự nhân văn của pháp luật khiến các cháu ngộ nhận rằng mọi thứ trên đời này muốn làm gì cũng được, thì hãy nghe những lời này từ các chú - thế hệ 8X, 9X, những người đã kinh qua đủ đắng cay, va vấp đủ nhiều và hiểu rõ "cái giá của sự bốc đồng" nó đắt đến mức nào.

Các chú từng thấy những quốc gia như Nepal, Bangladesh... tan nát, hỗn loạn chỉ vì những đầu óc trẻ tuổi bị dối lừa, bị cuốn vào những trào lưu cảm tính rồi tự đập phá đi tương lai của chính mình. Muốn bước đi trên đường đời mà không bị vấp ngã, trước hết phải nhớ rõ "quy tắc bàn tay phải": Làm gì cũng phải có hành lang pháp lý, phải đúng quỹ đạo trật tự xã hội, và quan trọng nhất là phải tỉnh táo! Các chú vẫn còn rất "Khoẻ" , các cháu nên nhớ điều đó.

Đừng biến mình thành những "con rối cảm xúc" để người khác giật dây!

Ở cái tuổi của các cháu, mọi thứ mới chỉ ở cái ngưỡng bắt đầu trưởng thành về tư duy nhận thức, nhưng còn chưa thực sự đủ chín để nhìn nhận, đánh giá mọi việc một cách khách quan, toàn diện. Tuổi ấy, đa phần vẫn còn dễ bốc đồng, dễ bị tác động, kích động và cuốn vào những thứ trào lưu cảm tính trên mạng xã hội mà đôi khi các cháu còn chả kịp nghĩ xem việc làm ấy nó có ý nghĩa gì và nó có thể gây ra hệ lụy gì; so sánh lợi - hại ra sao đối với cả chính bản thân, gia đình và xã hội...

Thế cho nên, câu chuyện liên quan đến việc các cháu hưởng ứng theo lời kêu gọi của ai đó mà mang hoa đến hay đặt ship hoa mang đến cái gốc cây số 55 kia để gọi là "tưởng nhớ" đến nạn nhân trong vụ tai nạn mà ai cũng biết ấy - liệu các cháu đã nghĩ kỹ chưa?

Đó không phải là nơi thờ cúng nạn nhân xấu số, cũng không phải là đài hay bia tưởng niệm, mà là nơi công cộng, là đường giao thông. Và mỗi một nơi đều có chức năng cũng như các quy định của pháp luật để quản lý tương ứng.

Nếu các cháu thực lòng muốn tưởng nhớ nạn nhân hay an ủi gia đình, thì có thể tìm đến hoặc đặt hoa, vàng hương mang đến tận gia đình nạn nhân mà thắp hương. Như thế sẽ thực tế và ý nghĩa hơn nhiều!

Nếu thấy cần thiết và có điều kiện thì ủng hộ gia đình nạn nhân tiền bạc và vật chất cũng tốt.

Còn ở cái gốc cây kia, dù nó là hiện trường xảy ra vụ việc, nhưng nó là đường giao thông, là nơi công cộng... Kể cả việc các cháu mang hoa hay nhờ ship hoa đến đó không tạo thành đám đông mất trật tự trị an, thì ít nhất nó cũng khiến cho nơi đó biến thành một bãi rác khi những bó hoa đó héo úa và thối hỏng.

Như thế - bằng một việc làm mà các cháu nghĩ rằng đó là "ý nghĩa" và "có trách nhiệm", nhưng ý nghĩa và trách nhiệm chưa thấy đâu mà thực tế thì các cháu lại đã trực tiếp gây ô nhiễm môi trường và tạo thêm áp lực công việc cho những anh chị lao công. Nếu không có những bó hoa chất đống ấy, họ đã có thêm thời gian và sức lực để làm sạch thêm được một đoạn đường, một khu phố.

Vụ việc xảy ra đã lâu, chúng ta không phải người trong cuộc thì không thể hiểu hết sự tình bên trong, cũng không biết giữa các bên và cơ quan pháp luật người ta đã giải quyết thế nào, nguyện vọng của gia đình nạn nhân ra sao... Hãy thử đặt câu hỏi xem: Vì sao người thân của nạn nhân người ta không lên tiếng, mà người ngoài như chúng ta lại tự cho mình cái quyền can thiệp vào việc riêng của gia đình họ thế?

Mong muốn vụ việc sớm được giải quyết một cách công chính là tốt, tưởng nhớ người xấu số cũng là tốt... nhưng ý nghĩ và việc làm tốt phải được thực hiện một cách đúng mực, phải tuân thủ pháp luật và tôn trọng trật tự cùng các giá trị khác của xã hội.

Chúng ta không thể lấy một lý do "có vẻ tích cực" để ngụy biện cho việc đứng lên trên trật tự chung!

Trưởng thành là khi biết thương người bằng trí tuệ, chứ không phải bằng sự phong trào mù quáng. Đừng để lòng tốt bị lợi dụng, và đừng để sự bốc đồng biến mình thành kẻ phá hoại trật tự xã hội!

Và các chú nhắc lại lần nữa: Quy Tắc Bàn Tay Phải... các cháu còn nhớ khi còn nhỏ không? Cha mẹ các cháu không dậy, thì để các Bác, các Chú... dậy dùm nếu các cháu "Bướng"./.
Theo face Nguyễn Đức Đoàn.
#QV-ST!

🔥 BA NGƯỜI ĐÀN ÔNG NHÀO NẶN “CÔ BÉ” HÀ THỦY NGUYÊN 🔥

🔥 PHẦN 3: PHẠM XUÂN NGUYÊN🔥
Hai bàn tay trước nhào nặn phần chính trị và tri thức. Bàn tay thứ ba chạm vào CHỖ EM BÉ THÍCH NHẤT, đó là VĂN CHƯƠNG. ✍️

🧔 Bàn tay này đã ở đó từ khi em bé bắt đầu khởi nghiệp văn chương. Mỗi lần tác phẩm ra mắt, bàn tay và bộ râu này lại cận kề chỗ đó, cho em bé những LỜI ĐỘNG VIÊN, KHEN NGỢI CHUYÊN MÔN nghe sướng rủn cả người. 👄

🎭 Không chỉ đồng hành cùng em bé để “làm” văn chương, PXN còn đưa em bé vào cuộc đời “HOẠT ĐỘNG” VĂN CHƯƠNG với tần suất và cường độ DỒN DẬP. Nhất là khi được tụ tập để KHEN NHAU TẬP THỂ với Văn đoàn Độc lập. 👏

🍵 Tuy Hà Thủy Nguyên KHÔNG CÓ VAI VẾ GÌ và cũng ít ai trong Văn đoàn thực sự coi nó là nhà văn, mà chỉ là MỘT CON PHỤC VỤ, tuy nhiên, nó cũng rất năng nổ và thể hiện sự đóng góp. 🏃‍♀️

⚠️ Trong văn chương, từ khi bù khú tụ bạ với các CÂY ĐA CÂY ĐỀ TRỞ CỜ này, nó ngày càng thể hiện SỰ CĂM THÙ TỘT CÙNG với chế độ và cả nền văn hóa truyền thống Việt Nam. 🔥 Nó bắt đầu cảm thấy cái hội của nó là SIÊU PHÀM, vượt trên cả tiên thánh thần phật. Nó bắt đầu viết và truyền bá trên mạng những tác phẩm BÁNG BỔ LÃNH TỤ, CHỐNG PHÁ NHÀ NƯỚC, XÚC PHẠM CÁC ANH HÙNG, DANH NHÂN LỊCH SỬ, HẠ BỆ VÀ BÁNG BỔ CÁC VỊ TIÊN THÁNH THẦN PHẬT của Việt Nam, thay vào đó là những nhân vật tên tiếng nước ngoài mang hình bóng của chính nó. ⚠️

⚡Cuốn tiểu thuyết Hoàng hôn của các vị thần là KẾT TINH TRẦN TRỤI NHẤT những ham muốn giần giật trong người nó:
🔞 Chương 1: Màn làm tình tập thể say sưa cùng nhóm Thợ Săn.
⚔️ Các Chương sau: Các trận đánh mà nó đè bẹp, sỉ nhục, báng bổ lần lượt cả chính quyền lẫn các thần thánh, từ Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đức Thánh Trần, Đức Thánh Tản, Mẫu Thượng Thiên, Thiền sư Vạn Hạnh, Phật A Di Đà, Thánh Mẫu Liễu Hạnh…
📖 Muốn biết trong đó nó viết gì, có thể tìm page “Tâm Hắc Ám”. 🔍

🧙‍♂️Nhìn lại vẻ ngoài của lão phù thủy Phạm Xuân Nguyên, không bất ngờ khi học trò của lão lại MA GIÁO đến thế. 💀

📝 ĐIỂM DANH LẠI NHÉ:
❌ Chính trị gia A Á Ớ: PHỆT!
❌ "Trí thức giả" Chu Hảo: PHỆT!
❌ “Nghệ thuật sĩ” Phạm Xuân Nguyên: PHỆT!

💬 Viết xong 3 phần rồi thấy có bạn comment: Chồng Hà Thủy Nguyên đâu? 🤔

Ừ nhỉ! Quên! Tuy là NHÂN VẬT PHỤ trong đời nàng, nhưng dù gì cũng là một người chồng cơ mà. Thôi thì sẽ có thêm một post phụ trợ về BÀN TAY THỨ TƯ này nhé. 👐👤


#QV-ST!

BA NGƯỜI ĐÀN ÔNG NHÀO NẶN “CÔ BÉ” HÀ THỦY NGUYÊN 🔥

🔥 PHẦN 2: CHU HẢO 🔥
👉 Nếu Quang A thúc dồn thúc dập và phóng vào lòng Hà Thủy Nguyên những ý tưởng chính trị, thì Chu Hảo lại là người DẮT TAY “CÔ BÉ” THÀNH “HÀNG NÓNG” trong thị trường "trí thức giả". 🔥📚

🗓️ Một thời gian dài tầm chục năm trước, MỖI THÁNG MỘT LẦN, nhóm Book Hunter do Hà Thủy Nguyên cầm đầu tổ chức các seminar đủ loại chủ đề khác nhau, từ chính trị, học thuật đến tôn giáo tại NXB TRI THỨC, qua đó tạo dựng tên tuổi thương hiệu trong giới "trí thức giả", đồng thời TẬP HỢP LỰC LƯỢNG THANH NIÊN. 👥🗣️

⚠️ Dù rất nhiều người kêu rằng các chủ đề seminar là VỚ VẨN, KÍCH ĐỘNG, đội ngũ thực hiện với KIẾN THỨC LÔM CÔM và những PHÁT BIỂU NGỜ NGHỆCH, THIẾU KHOA HỌC, nhưng Chu Hảo vẫn NHẤT NHẤT để Hà Thủy Nguyên dẫn dắt diễn đàn. 🎭

🛡️ Nhất là ở sự kiện SẶC MÙI CÁCH MẠNG MÀU như cuộc tọa đàm về “Thế hệ lạc lõng”, nơi Hà Thủy Nguyên KÊU GÀO THANH NIÊN THOÁT LY và tách khỏi tất cả các hệ thống tổ chức xã hội sẵn có để “XÂY THẾ GIỚI MỚI”, Chu Hảo cũng đến dự và đứng ra phát biểu để CHE CHẮN CHO CHÁU IU. 👶

📌 KHÔNG PHẢI NGẪU NHIÊN mà trong các bài profile về Chu Hảo trên các trang phản động luôn có nhắc đến chuỗi tọa đàm đó của BOOK HUNTER, và trong profile của Book Hunter cũng không quên TRÂN TRỌNG GHI TÊN Nxb Tri thức của Chu Hảo. 🤝📖

🎙️ Chu Hảo ƯU ÁI DÀNH RIÊNG MỘT BÀI PHỎNG VẤN ĐỘC QUYỀN cho Book Hunter về “nền tảng của tư duy khoa học” trong thời điểm các Bộ SGK đang được biên soạn. 📑💡

⚡ ĐẶC BIỆT, khi Chu Hảo bị KHAI TRỪ ĐẢNG năm 2018, “cháu gái iu” Hà Thủy Nguyên đã dành cho “chú iu” một bài viết động viên, NỊNH BỢ RẤT KHẮM, và đan cài hàm ý HẰN HỌC, ĐÁ ĐỂU CHÍNH QUYỀN, trong đó có đoạn ĐE DỌA VỀ MỘT CUỘC CÁCH MẠNG MÀU mà nó hằng ấp ủ: Xã hội ta đã “tự diễn biến lâu rồi”, và theo quy luật lượng chất thì có lẽ sắp có THAY ĐỔI VỀ “CHẤT” đến nơi. ⏳💣

📝 ĐIỂM DANH LẠI NHÉ:
❌ Chính trị gia A Á Ớ: PHỆT!
❌ "Trí thức giả" Chu Hảo: PHỆT!

👐 Vậy là có HAI BÀN TAY NHÀO NẶN “CÔ BÉ” rồi! Nhưng thế thì “cô bé” mới lớn lên thôi, LÀM SAO THÀNH QUÁI VẬT ĐƯỢC. Phải có một BÀN TAY THỨ BA nữa, chạm đúng vào điểm “cô bé” thích nhất./.



#QV-ST!

🔥KÍCH ĐỘNG BIỂU TÌNH - HÀ THỦY NGUYÊN CHUẨN BỊ TỪ HƠN 10 NĂM TRƯỚC 🔥

PHẦN 1: CHỮ A A A
⚠️ Cuộc KÍCH ĐỘNG BIỂU TÌNH đang đến hồi lắng xuống. Giờ là lúc chúng ta NHÌN SÂU HƠN VÀO GỐC RỄ VẤN ĐỀ.

Chỉ trong một vài tuần, tại sao MÀN KỊCH KÍCH ĐỘNG này lại được dựng lên nhanh như vậy và được nhiều bạn trẻ hưởng ứng đến vậy?
Nhà nước đã để một khoảng trống thông tin lơ lửng khiến THẾ LỰC THÙ ĐỊCH tận dụng, đúng thế!
Cảm xúc thương người và nhu cầu công lý là những cảm xúc quá đỗi chính đáng nên DỄ BỊ LỢI DỤNG, đúng thế!

Tuy nhiên, chúng ta cũng cần biết rõ, KỊCH BẢN BIỂU TÌNH này được thực hiện nhanh chóng và nguy hại đến vậy là bởi ĐỘI NGŨ KÍCH ĐỘNG ĐÃ CÓ SỰ CHUẨN BỊ KỸ LƯỠNG cả về lý thuyết lẫn thực hành, cả về truyền thông mạng trong nước đến những liên kết với tổ chức nước ngoài, cả về bước kích động đến các bước PHÁ HOẠI tiếp theo.

👁️‍🗨️ Nếu nhìn vào các diễn biến kích động biểu tình, sẽ chẳng thấy HÀ THỦY NGUYÊN đâu cả. Nhưng nếu nhìn vào HÀ THỦY NGUYÊN, ta sẽ thấy trước tất cả động thái, bài vở, sách lược hậu trường của PHE PHẢN ĐỘNG. Đó là dấu hiệu của một nhân sự đầu não, một QUÂN SƯ CHIẾN LƯỢC chứ không phải chỉ tay chân.

Bởi vì Hà Thủy Nguyên và BOOK HUNTER chính là cái tổ chứa đầy sâu trùng, chúng đã ngấm ngầm chuẩn bị cho những kịch bản này từ rất nhiều năm trước. Những con VIRUS đã được thả từ lâu và chỉ chờ cơ hội là phát tác. Hãy nhìn về tổ chức này hơn 10 NĂM TRƯỚC:

👉 Nguyễn Quang A: phổ biến khung lý thuyết, truyền cảm hứng và là chỗ dựa tinh thần lẫn tài chính cho việc dấy loạn. Video seminar được đăng công khai và chia sẻ rộng để làm TÀI LIỆU HỌC cho các hội nhóm phản động khác.

👉 Lê Duy Nam: du học về xã hội dân sự và thực tập điều trần nhân quyền của Liên hợp quốc, cập nhật các mô hình thực tế, sử dụng kinh nghiệm, các mối quan hệ cho “hoạt động”. 

👉 Hà Thủy Nguyên: nghiên cứu và dịch bài về tác động của truyền thông kỹ thuật số với xã hội dân sự, liên tục làm truyền thông cho các phong trào từ đối thoại cho đến CHỐNG ĐỐI CHÍNH QUYỀN, liên tục “tìm kẽ ngách truyền tải thông điệp tự do mà không bị chính quyền cấm đoán soi xét”.

💣 Các cuộc biểu tình đã được CÀI ĐẶT TỪ TRƯỚC. Chỉ chờ biến động chạm vào công tắc là sẽ kích hoạt các bộ phận một cách đồng loạt, tạo một làn sóng cảm xúc để cuốn công chúng theo, NHẤT LÀ GIỚI TRẺ.

Những âm mưu kích động biểu tình sau này cho thấy những bước chuẩn bị của chúng hồi đó đã được ÁP DỤNG TRIỆT ĐỂ, tiêu biểu nhất là TRUYỀN THÔNG KỸ THUẬT SỐ. Đến nay, việc truyền thông và cài cắm thông điệp của Hà Thủy Nguyên còn cao tay và THÂM ĐỘC hơn trước, khi thông điệp chống phá được ngụy trang dưới vỏ bọc ôn hòa, giáo dục, nhân văn – những giá trị mà giới trẻ tin tưởng.

Và quan trọng hơn, AI ĐÃ ĐƯA HTN VÀO SÁCH GIÁO KHOA, đưa HTN lên các diễn đàn quốc gia để cho XÔ THUỐC ĐỘC này đổ tràn và thấm sâu vào giới trẻ đến vậy?

🚨 Chúng đã có NHIỀU LẦN TẬP DƯỢT và sẽ còn tiếp tục chực chờ những lần tiếp theo!

📌 P/S: Hà Thủy Nguyên đã chuẩn bị các kịch bản biểu tình từ hơn 10 NĂM TRƯỚC. Vậy nó chuẩn bị gì cho hơn 10 NĂM SAU? Cứ đọc những gì nó tuôn ra hiện nay thì rõ!‼️




#QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: BÀN VỀ CÂU NÓI RẤT Ý NGHĨA CỦA NGUYÊN THƯỜNG TRỰC BAN BÍ THƯ TRẦN QUỐC VƯỢNG!

     Ông Trần Quốc Vượng khi đương chức có câu nói nhắc nhở rất hay, thành lời răn gối đầu giường của đội ngũ cán bộ:
     "Cơ đồ ta xây dựng 75 năm nay sụp đổ hay không cũng do chúng ta thôi, chẳng phải do kẻ thù đâu. Chẳng ai xâm lược mình, chẳng ai mang máy bay, đại bác đến xâm lược, lật đổ chúng ta đâu. Ta không làm tốt thì tự ta lật đổ ta thôi"!

Nhân là nước, Đảng là thuyền,
Dân an, Đảng vững vạn niên thái bình.

Thực tế hiện nay bọn nội gián (như nhóm 72) đang còn không ít trong nội bộ của chính quyền. Chúng nhân danh nhà văn, nhà báo, nhà khoa học, nhà nghiên cứu, kiến trúc sư... nhưng tư tưởng trở cờ, phản động, luôn lăm le rút gạch chân tường chế độ lại đang là đội ngũ tham mưu, góp ý phá hoại khéo léo từ bên trong trên tất cả các lĩnh vực văn hóa xã hội, giáo dục.... Đó là nguy cơ hiện hữu hiện nay. 

Nhân dân là kho tàng tri thức, luôn một lòng theo Đảng. Nếu lãnh đạo ta có nhãn quan chính trị sắc bén, có cái nhìn tổng thể biện chứng, thấu suốt, làm việc gì cũng ra dân mà hỏi, dựa vào dân mà làm thì đám trở cờ, nội gián gian manh kia làm sao phá hoại được chế độ này! 

Đáng tiếc là, một bộ phận cán bộ lãnh đạo hiện nay còn trẻ, quy hoạch quá sớm, không đủ kinh nghiệm, lại có tư duy "me tây sính ngoại", gặp lại bọn tri thức trở cờ nội gián gian manh tham mưu lanh đạo thì chẳng mấy chốc ta tự lật đổ ta thôi!



#QV-ST!