Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: ĐÃ HƠN 500 NĂM NGƯỜI VIỆT Ở TAM ĐẢO, TRUNG QUỐC VẪN GIỮ GÌN ĐƯỢC TIẾNG NÓI, CHỮ VIẾT VÀ PHONG TỤC, TẬP QUÁN VIỆT NAM!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: ĐÃ HƠN 500 NĂM NGƯỜI VIỆT Ở TAM ĐẢO, TRUNG QUỐC VẪN GIỮ GÌN ĐƯỢC TIẾNG NÓI, CHỮ VIẾT VÀ PHONG TỤC, TẬP QUÁN VIỆT NAM!

Có những người Việt rời quê hương mới vài chục năm đã vội quên tiếng mẹ đẻ, quên phong tục, quên cả nguồn cội của mình.

Nhưng cũng có một cộng đồng người Việt đã sống xa Tổ quốc hơn nửa thiên niên kỷ.

Hơn 500 năm trước, những ngư dân từ vùng Đồ Sơn – Hải Phòng đã vượt biển đến định cư trên các đảo Vạn Vĩ, Vu Đầu và Sơn Tâm. Trải qua chiến tranh, biến động lịch sử, thay đổi biên giới và sống giữa một nền văn minh hơn một tỷ dân, họ vẫn giữ được những gì thuộc về Việt Nam.

Họ là người Kinh Tam Đảo.

Điều khiến tôi ấn tượng không phải là họ còn nhớ mình là người Việt, mà là cách họ gìn giữ bản sắc ấy suốt hơn 500 năm. Họ vẫn nói tiếng Việt, vẫn ăn nước mắm, vẫn thờ cúng tổ tiên, vẫn lưu giữ gia phả của những dòng họ đầu tiên đặt chân đến vùng đất này.

500 năm là khoảng thời gian từ thời nhà Lê đến tận hôm nay. Bao triều đại đã qua, bao bản đồ đã thay đổi, nhưng ở nơi ấy vẫn còn những con người nói thứ tiếng Việt mang âm hưởng của cha ông từ nhiều thế kỷ trước.

Họ vẫn hát những làn điệu giao duyên, vẫn giữ tục ăn trầu, vẫn gìn giữ chữ Nôm trong đình làng. Giữa môi trường văn hóa Hán suốt nhiều thế kỷ, họ không bị hòa tan vào dòng chảy khổng lồ xung quanh.

Một cộng đồng chỉ vài chục nghìn người đã làm được điều mà không phải dân tộc nào trên thế giới cũng làm được: giữ nguyên linh hồn dân tộc sau hơn nửa thiên niên kỷ xa quê hương.

Đọc về họ mới thấy, bản sắc dân tộc không nằm ở khoảng cách địa lý.

Nó nằm trong tiếng nói của mẹ, trong bữa cơm gia đình, trong bàn thờ tổ tiên và trong ý thức gìn giữ nguồn cội của mỗi thế hệ.

500 năm sống trên đất khách, họ vẫn là người Việt.

Còn có những người chỉ cần vài chục năm sống giữa phương Tây đã xem việc đánh mất bản sắc là biểu hiện của sự văn minh.

Có lẽ thời gian chưa bao giờ là thứ quyết định một dân tộc còn hay mất. Điều quyết định nằm ở việc con cháu có còn muốn giữ lấy cội nguồn của mình hay không./.
QV-ST!

CHA ÔNG TA GIỮ NƯỚC: ĐẠI TƯỚNG LÊ TRỌNG TẤN - NGƯỜI HAI LẦN ĐI TỚI ĐIỂM KẾT THÚC CỦA NHỮNG TRẬN ĐÁNH LỊCH SỬ🇻🇳🇻🇳🇻🇳

CHA ÔNG TA GIỮ NƯỚC: ĐẠI TƯỚNG LÊ TRỌNG TẤN - NGƯỜI HAI LẦN ĐI TỚI ĐIỂM KẾT THÚC CỦA NHỮNG TRẬN ĐÁNH LỊCH SỬ🇻🇳🇻🇳🇻🇳

     Trong một lần tiếp đoàn quân sự Việt Nam, Chủ tịch Cuba Fidel Castro đã bất ngờ chỉ vào Đại tướng Lê Trọng Tấn và hỏi: "Đây có phải là vị tướng đánh trận giỏi nhất của Việt Nam không?"

Theo nhiều hồi ký và lời kể được lưu truyền, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã trả lời:
"Đúng, đây là một trong những vị tướng giỏi nhất của Việt Nam."

Câu chuyện ấy phần nào cho thấy sự kính trọng mà nhiều nhà quân sự quốc tế dành cho Đại tướng Lê Trọng Tấn – một trong những vị tướng nổi bật nhất của Quân đội Nhân dân Việt Nam thế kỷ XX.

Sinh năm 1914 tại Hà Nội, Lê Trọng Tấn tham gia cách mạng từ rất sớm và trở thành một trong những học viên đầu tiên của lớp chỉ huy quân sự do Võ Nguyên Giáp trực tiếp đào tạo.

Trong suốt hai cuộc kháng chiến, ông được biết đến là người chỉ huy có phong cách tác chiến quyết đoán, khả năng tổ chức chiến dịch xuất sắc và luôn được giao những nhiệm vụ khó khăn nhất.

Nếu nhìn lại cuộc đời quân ngũ của ông, có hai dấu mốc đặc biệt thường được nhắc tới.

THỨ NHẤT: ĐIỆN BIÊN PHỦ 1954

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại đoàn 312 do Lê Trọng Tấn chỉ huy là một trong những đơn vị chủ lực tham gia các trận đánh quan trọng nhất.

Chiều 7/5/1954, chính lực lượng của Đại đoàn 312 đã tiến vào khu trung tâm Mường Thanh.

Lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" được cắm trên nóc hầm chỉ huy.

Tướng De Castries bị bắt sống.

💔 Đó là khoảnh khắc đánh dấu sự kết thúc của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ và mở ra bước ngoặt lịch sử của cuộc kháng chiến chống Pháp.

THỨ HAI: MÙA XUÂN 1975

Hai mươi mốt năm sau, trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, Đại tướng Lê Trọng Tấn tiếp tục giữ vai trò chỉ huy một trong những cánh quân chủ lực tiến vào Sài Gòn.

Ông là Phó Tư lệnh chiến dịch đồng thời trực tiếp chỉ huy cánh quân hướng Đông.

Các đơn vị dưới quyền ông đánh chiếm nhiều mục tiêu chiến lược trước khi tiến vào trung tâm thành phố.

Trưa ngày 30/4/1975, chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.

🇻🇳 Cuộc chiến tranh kéo dài hơn ba thập kỷ trên đất Việt Nam đi đến hồi kết.

🌟 Điều đặc biệt khiến nhiều người nhắc đến Lê Trọng Tấn là ông xuất hiện ở cả hai điểm kết thúc của hai cuộc chiến lớn nhất trong lịch sử hiện đại Việt Nam:

🏔️ Điện Biên Phủ năm 1954

🏛️ Sài Gòn năm 1975

📖 Nhiều sĩ quan Liên Xô từng đánh giá rất cao tài năng quân sự của ông.

Một số tài liệu hồi ký còn cho biết có người ví Lê Trọng Tấn với Nguyên soái Georgy Zhukov - vị tướng nổi tiếng nhất của Hồng quân Liên Xô trong Chiến tranh thế giới thứ hai.

💔 Năm 1986, khi Đại tướng Lê Trọng Tấn qua đời, nhiều hãng thông tấn quốc tế đã đưa tin.

Theo các tài liệu được lưu lại, báo Granma của Cuba đã đăng tin về sự ra đi của ông với lời nhận định:

💬 "Việt Nam mất đi một người anh hùng."

🌿 Trong lịch sử quân sự Việt Nam hiện đại có nhiều vị tướng tài năng.

Việc ai là người giỏi nhất có lẽ sẽ còn là đề tài tranh luận của các nhà nghiên cứu.

Nhưng có một điều rất khó phủ nhận:

🇻🇳 Đại tướng Lê Trọng Tấn là một trong số rất ít người đã trực tiếp đi từ Điện Biên Phủ đến mùa xuân 1975, và góp mặt trong những thời khắc quyết định nhất của lịch sử dân tộc.

Một cuộc đời gắn liền với những chiến dịch lớn.

Một vị tướng đi qua gần như toàn bộ những bước ngoặt quan trọng nhất của chiến tranh Việt Nam./.
Ảnh: Phục chế lại.
QV-ST!

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: VIỆT NAM CẦN HỌC TRUNG QUỐC ĐỂ BẢO VỆ CÁC GIÁ TRỊ LỊCH SỬ!

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: VIỆT NAM CẦN HỌC TRUNG QUỐC ĐỂ BẢO VỆ CÁC GIÁ TRỊ LỊCH SỬ!

Thưa các bạn,
Lịch sử là dòng máu nóng, là sinh mệnh và linh hồn của một dân tộc. Khi một quốc gia đánh mất đi ký ức lịch sử, quốc gia đó tự đặt mình trước bờ vực của sự đồng hóa hoặc diệt vong.

Thử nhìn vào hai quốc gia láng giềng, đồng văn là Việt Nam và Trung Quốc, chúng ta sẽ thấy hai cách tiếp cận, hai thái độ đối xử với quá khứ, để rồi từ đó soi chiếu vào thực trạng nhức nhối mang tên: Showbiz và Giới trẻ.

1. Việt Nam - Trung Quốc: Hai quốc gia, hai lựa chọn bảo vệ cội nguồn lịch sử.

Thời gian gần đây, dân mạng Việt Nam vô cùng bức xúc khi có những cá nhân ở Việt Nam xuyên tạc lịch sử, hạ bệ lãnh tụ ... vẫn không hề hấn gì. Câu hỏi đặt ra ở đây, là liệu có tồn tại một thế lực ngầm đứng sau những người ấy hay không?

Trong khi đó, nhìn sang Trung Quốc, nước láng giềng sát vách Việt Nam mà xem. Con rồng Trung Hoa thực thi chính sách cực kỳ cứng rắn và áp dụng biện pháp "không khoan nhượng" để trừng trị các hành vi viết truyện, làm phim bị cho là "xét lại lịch sử" (bên họ gọi đây là Chủ nghĩa hư vô lịch sử) hoặc bóp méo, thay đổi lịch sử. Chính quyền nước này sử dụng đồng bộ các biện pháp từ xây dựng luật pháp, chế tài tài chính đến cấm sóng toàn diện nhằm bảo vệ hệ tư tưởng chính thống.

- Hình sự hóa bằng luật pháp (Phạt tù): Năm 2017, Trung Quốc đưa ra Luật bảo vệ anh hùng, liệt sĩ, lập tức có hiệu lực từ năm 2018. Luật này nghiêm cấm mọi hành vi bôi nhọ, phủ nhận hoặc xuyên tạc công lao của các nhân vật lịch sử, liệt sĩ cách mạng.

Kể từ năm 2021, xúc phạm danh dự của anh hùng, liệt sĩ chính thức trở thành tội danh hình sự tại Trung Quốc với mức án lên tới 3-5 năm tù giam. 

- Siết chặt kiểm duyệt và "Cấm sóng" toàn diện (Phong sát) đối với tất cả các cá nhân/tổ chức, trừng phạt nền tảng và xóa sổ tài khoản mạng xã hội với các tác phẩm có hành vi lật sử. 

Cụ thể, Quảng Điện - Tổng cục Phát thanh, Truyền hình Trung Quốc (NRTA) ban hành các quy định khắt khe bóp nghẹt thể loại phim kháng chiến chống Nhật mang tính "thần thánh hóa" phi logic (như tay không xé xác địch, kỹ xảo siêu nhiên đi ngược kiến thức quân sự). Đồng thời, phim cung đấu cũng từng bị cấm phát sóng dài hạn vì bóp méo hình tượng nhân vật lịch sử và cổ xúy đấu đá tàn nhẫn. 

Đồng thời, những bộ phim bị phát hiện cải biên sai lệch lịch sử (ví dụ: biến nhân vật phản diện trong lịch sử thành anh hùng, hoặc bôi nhọ các tướng lĩnh có công) đều bị tịch thu giấy phép phát sóng vĩnh viễn. Các tác giả truyện mạng, biên kịch hoặc người nổi tiếng có hành vi "xét lại lịch sử" sẽ ngay lập tức bị các nền tảng lớn như Weibo, Douyin, WeChat khóa tài khoản vĩnh viễn. Các nền tảng phát sóng, hoặc tiếp tay để cho những tác phẩm này lan truyền đều bị phạt rất nặng.

Và, ta có thể thấy sự khác biệt lớn nhất giữa Trung Quốc và Việt Nam trong công cuộc bảo vệ các giá trị lịch sử nằm ở bản lĩnh thực thi và ranh giới kiểm duyệt.

Với Trung Quốc là Cương quyết và Thiết huyết, vì lịch sử là bất khả xâm phạm. Họ dựng lên một "bức tường thép" pháp lý vững chắc. 

Hãy nhìn vào bản án 7 tháng tù giam dành cho blogger triệu view La Xương Bình vào năm 2021. Tội danh của anh ta ư? Chỉ vì dám đăng một dòng trạng thái chế giễu sự hy sinh của các chiến sĩ Đại đội 9 trong trận chiến hồ Trường Tân. Hay câu chuyện bộ phim truyền hình "Lôi Đình Chiến Tướng" bị gỡ bỏ vĩnh viễn khỏi tất cả các đài lớn như Hồ Nam, Tencent chỉ sau vài tập phát sóng. Lý do bởi phim đã "thần thánh hóa" quá khứ, xây dựng hình ảnh chiến sĩ Bát Lộ quân vuốt keo bóng lộn, ở biệt thự sang trọng giữa chiến trường ác liệt. 

Trung Quốc chọn cách thanh trừng không khoan nhượng mọi mầm mống của "chủ nghĩa hư vô lịch sử" để bảo vệ sự thiêng liêng của quá khứ. Thế nhưng nhìn lại chính Việt Nam chúng ta, tại sao lại có một sự thờ ơ, buông lòng công tác quản lý.

Thế nhưng, cơ quan chức năng Việt Nam luôn lý giải rằng đây là sự mềm mỏng, ưu tiên đối thoại học thuật. 

Học thuật kiểu gì, kho mà chúng ta cởi mở công nhận những góc nhìn mới của các giáo sư đầu ngành như Phan Huy Lê, Trần Quốc Vượng ... trong công cuộc tẩy trắng tội danh cho những tội đồ bán nước, bôi đen - hắt nước bẩn lên anh hùng dân tộc. Chúng ta đưa vào chương trình giáo dục phổ thông tác phẩm xuyên tạc như "Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh rồi nói rằng ở góc độ nghệ thuật, đó là tinh thần nhân văn và sự đổi mới tư duy. Thế nhưng, chính sự dung hòa này đôi khi lại tạo ra kẽ hở cho những kẻ cơ hội, mượn danh "xét lại lịch sử dưới góc nhìn phương Tây" để phủ nhận thành quả cách mạng hiện đại.

2. Sự biến chất khi Truyền thông thì me Tây và giáo dục thì bị thương mại hóa. 

Không phải nói tất cả, nhưng đang có một sự dịch chuyển về tư duy đáng báo động. 

Tại sao giới showbiz Trung Quốc ngày càng kỷ luật, trong khi showbiz Việt Nam lại bị coi là một mớ hỗn độn? Tại sao giới trẻ Trung Quốc ngày nay sống đầy lý tưởng, ngập tràn tự hào dân tộc, đặc biệt trân trọng các giá trị nguồn cội hay "tính Đỏ". Trong khi đó, một bộ phận không nhỏ giới trẻ Việt Nam đang rơi vào hội chứng "me Tây", sùng bái các giá trị ngoại lai và thờ ơ, ghẻ lạnh với lịch sử nước nhà. 

Câu trả lời nằm ở việc tầm nhìn khác nhau ở các cơ quan chức năng, ở việc có những bộ luật cụ thể quy định về trách nhiệm rõ ràng.

Ở Trung Quốc, nghệ sĩ không chỉ bán tài năng, họ phải bán cả tư cách đạo đức và trách nhiệm công dân. Một ngôi sao vi phạm pháp luật hay lệch chuẩn đạo đức sẽ chịu hình phạt "phong sát" tuyệt diệt, xóa sổ tài khoản mạng xã hội, gỡ bỏ toàn bộ tác phẩm cũ, cấm xuất hiện trên truyền thông suốt đời. Sức nặng của việc "tước đoạt sinh kế và danh tiếng" buộc giới nghệ sĩ xứ Trung phải tự răn đe, khép mình vào khuôn khổ. 

Nhìn lại Việt Nam, sự "vô tư" đến mức thờ ơ của các cơ quan quản lý đã dung túng cho một nền giải trí bát nháo. Hãy nhìn vào những cá nhân như Vượng Râu ... kẻ từng có những phát ngôn lệch lạc, đảo lộn giá trị thật - giả, tôn vinh những nhân vật có tì vết với lịch sử dân tộc. Họ nhận hình phạt gì? Gần như không có, hoặc nếu có thì chỉ là những án phạt hành chính vài triệu đồng mang tính "gãi ngứa". Họ vẫn nhởn nhơ chạy show, vẫn livestream kiếm tiền trên các nền tảng mạng xã hội.

Đau lòng hơn, những cuốn sách xuyên tạc hình ảnh lãnh tụ như cuốn sách "Chuyện với Thanh" của Nguyễn Thành Nam, trước được truyền thông tung hô lên mây. Sau có người chỉ ra sai phạm, dù bị cấm nhưng vẫn âm thầm phát tán qua các đường link lậu, các bản PDF trên không gian mạng mà không có một chiến dịch truy quét triệt để nào. Sự thiếu vắng các biện pháp mạnh tay đã biến showbiz Việt thành mảnh đất màu mỡ cho những chiêu trò bẩn, nơi rác phẩm và những tiếng nói lệch chuẩn vẫn hiên ngang tồn tại.

Và lạ đời nhất, là người ta bắt đầu tôn vinh những tên Việt gian bán nước, có nợ máu với non sông. Chúng bắt đầu công nhận những rác phẩm xuyên tạc cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc là nội chiến và vinh danh nó ... Thế mà, cơ quan chức năng vẫn cố tình giả câm giả điếc không xử lý. Khi dư luận kịch liệt lên án, căng thẳng quá thì lặng im gỡ bài, không hề xử lý gốc rễ là những thế lực đứng sau chống lưng, khiến nhiều người dân yêu nước cảm thấy bị tổn thương.

Tâm lý "me Tây", thờ ơ với cội nguồn của một bộ phận giới trẻ Việt Nam không phải là căn bệnh tự phát, mà là hệ quả tất yếu của một nền giáo dục đang bộc lộ những khoảng trống đáng báo động về mặt định hướng tư tưởng.

Đầu tiên, để gia nhập WTO năm 2008, chúng ta đã chấp nhận thương mại hóa giáo dục, cho bàn tay dơ bẩn của Tư bản phương Tây thò vào Thánh đường tri thức. Hậu quả là "sự loay hoay có toan tính" trong cải cách Sách giáo khoa, đổi mới giáo dục ngày càng khiến giới trẻ hoang mang. 

Hãy nhìn vào thực tế những năm qua, khi môn Lịch sử liên tục bị đặt lên bàn cân để tranh cãi xem nên là môn học "bắt buộc" hay "tự chọn" trong chương trình THPT. Sự thiếu nhất quán này vô hình trung đã gieo vào đầu học sinh tư duy: Lịch sử chỉ là một môn phụ, có thể học hoặc bỏ qua. Trong khi đó, việc biên soạn SGK mới dưới sự chủ trì của các chủ biên có quan điểm gây tranh cãi (như việc thay đổi, giảm nhẹ tính chất ác liệt của các cuộc kháng chiến chống xâm lược) đã làm phai nhạt đi tính hào hùng, oanh liệt của quá khứ.

Chúng ta hãy nhìn nhận công bằng về sự đối lập về phương pháp giáo dục giữa 2 quốc gia, là Trung Quốc và Việt Nam sẽ rõ. Tại Trung Quốc, lịch sử được xem là "môn học đỏ" - trục xương sống để xây dựng lòng tự tôn dân tộc. Học sinh Trung Quốc được giáo dục về truyền thống văn hóa hào hùng lẫn nỗi nhục quốc thể thời cận đại (Bách niên quốc sỉ) để từ đó hun đúc ý chí tự lực tự cường và tinh thần cống hiến cho quốc gia.

Trong khi đó tại Việt Nam, lịch sử trong nhà trường nhiều nơi vẫn bị đóng khung trong những câu chuyện nhớ nhớ quên quên, ranh giới giữa tội đồ bán nước và anh hùng dân tộc đang bị xóa nhòa, có những bài học ca ngợi Gia Long Nguyễn Ánh ... như những anh hùng dân tộc - lại có những nội dung mập mờ nói rằng Tây Sơn là phường giặc cỏ. Thậm chí, việc biên soạn sách nửa Tây nửa ta, mang góc nhìn phương Tây để biên soạn bình phán lịch sử, văn hóa, văn học, con người một quốc gia Á Đông như Việt Nam ta khiến bài học văn hóa - lịch sử nước nhà trở nên nhàm chán, học sinh dễ dàng bị cuốn theo những trào lưu văn hóa, những luận điệu lịch sử được tô vẽ bóng bẩy, hấp dẫn của phương Tây trên internet.

3. Không gian mạng ở Việt Nam đầy rác: Sự lỏng lẻo và thiếu trách nhiệm của bộ lọc văn hóa khiến "Chủ nghĩa hư vô" đang trỗi dậy.

Không gian mạng chính là bãi chiến trường vô hình nhưng khốc liệt nhất, nơi các giá trị lịch sử của Việt Nam đang bị tấn công và xói mòn từng ngày do sự quản lý thiếu quyết liệt từ các cơ quan chức năng.

Đầu tiên là sự bất lực, hoặc thờ ơ trước làn sóng "Lật sử" xuyên biên giới. Trên các nền tảng như Facebook, YouTube, TikTok, hàng loạt hội nhóm, kênh truyền thông núp bóng dưới danh nghĩa "tìm hiểu lịch sử đa chiều", "vén màn bí mật quá khứ" liên tục đăng tải các bài viết, video xuyên tạc trắng trợn. Họ bôi nhọ lãnh tụ, hạ thấp chiến thắng Điện Biên Phủ hay chiến dịch Hồ Chí Minh, tôn vinh những biểu tượng phong kiến lỗi thời hoặc chế độ thực dân. Thế nhưng, hàng rào an ninh mạng của chúng ta lại phản ứng quá chậm chạp. Các tài khoản này vẫn ngang nhiên hoạt động, thu hút hàng triệu lượt xem từ giới trẻ mà không bị đánh sập hay chặn truy cập một cách triệt để.

Thứ hai là sự thỏa hiệp của các thuật toán thương mại. Các nền tảng xuyên biên giới ưu tiên giật gân, câu view. Những nội dung xét lại lịch sử, kích động tranh cãi thường được thuật toán ưu tiên phân phối mạnh mẽ hơn những bài viết chính thống, khô khan. Khi cơ quan quản lý Việt Nam chỉ dừng lại ở mức "yêu cầu gỡ bỏ" một cách thụ động thay vì xây dựng các chế tài phạt nặng, buộc các nền tảng phải chủ động bộ lọc như cách Trung Quốc áp dụng với Weibo, Baidu, chúng ta đã tự đánh mất quyền kiểm soát không gian tư tưởng của chính con em mình.

Thay lời kết, các bạn ạ, bao dung là bản chất của người Việt, nhưng bao dung với những kẻ làm tổn thương lịch sử là tội ác đối với tổ tiên và là sự phản bội đối với tương lai. Một dân tộc muốn đứng vững trước những cơn bão táp địa chính trị và sự xâm lăng văn hóa của phương Tây thì gốc rễ lịch sử phải được bám sâu và bảo vệ bằng những rào dậu kiên cố nhất.

Đã đến lúc Việt Nam cần học tập sự quyết liệt, cứng rắn của Trung Quốc trong việc giữ gìn trận địa văn hóa và tư tưởng. Bảo vệ lịch sử chính là bảo vệ quyền được tồn tại độc lập, tự chủ và kiêu hãnh của quốc gia. Nếu chúng ta không cầm gươm bảo vệ quá khứ ngay từ hôm nay, chúng ta sẽ mất cả một thế hệ tương lai vào tay kẻ khác!
Cám ơn tất cả các bạn!
QV-ST!

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

TRỐNG ĐÁNH XUÔI, KÈN THỔI NGƯỢC, ĐÁNH TRỐNG BỎ DÙI, LÝ THUYẾT SUÔNG!

     Truyền thông là nơi định hướng dư luận, cung cấp thông tin và cập nhật kiến thức cho nhân dân, đồng thời là tiếng nói của Đảng và Nhà nước. Thế nhưng, thực tế nhiều khi lại xuất hiện tình trạng trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.

ANTV lên án Vượng Râu vì những nội dung bị cho là xuyên tạc lịch sử, kích động chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, trong khi một số bài báo khác lại dành những lời ca ngợi.

“Nỗi buồn chiến tranh” từng bị hạn chế và ngừng xuất bản năm 1993. Năm 1994, tác phẩm này từng bị phê phán trên Tạp chí Cộng sản, thậm chí Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng đã có những ý kiến cảnh báo. Thế nhưng, những năm gần đây, tác phẩm lại được truyền thông chính thống đánh giá cao và được Bộ Văn hóa trao giải thưởng.

Tương tự, “Chuyện của Thanh” của Nguyễn Thành Nam bị nhiều người cho rằng có những nội dung xuyên tạc lịch sử, xuyên tạc lãnh tụ Hồ Chí Minh, nhưng vẫn được hàng loạt tờ báo cách mạng giới thiệu và ca ngợi.

Điều khiến nhiều người trăn trở là tiêu chí đánh giá ở đâu, ranh giới đúng sai nằm ở đâu và vì sao lại tồn tại những cách nhìn nhận trái ngược như vậy ngay trong hệ thống truyền thông chính thống.
Thế hệ chúng ta không được phép đối xử hời hợt với sự hy sinh, xương máu của cha ông. Lịch sử dân tộc được viết nên bằng biết bao máu xương và mất mát. Nếu những giá trị ấy không được bảo vệ một cách nhất quán, niềm tin của nhân dân sẽ bị ảnh hưởng.
Đừng để những mục tiêu, khẩu hiệu được nêu ra trước mỗi kỳ đại hội chỉ dừng lại trên giấy. 

Nhân dân cần hành động cụ thể, cần sự thống nhất giữa lời nói và việc làm. Nếu không, mọi chủ trương tốt đẹp cũng rất dễ trở thành lý thuyết suông, đánh trống bỏ dùi, rồi cuối cùng chỉ còn lại những bản báo cáo thành tích./.





QV-ST!

ĐỪNG ĐỂ NHÂN DÂN ĐƠN ĐỘC!

     Bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo vệ sự tồn vong của Đảng, bảo vệ chế độ không chỉ là trách nhiệm của Quân đội, Công an, mỗi người dân Việt Nam mà trước hết cần phát huy vai trò đi trước, tiên phong của báo chí cách mạng và Tuyên giáo - Dân vận trong việc làm tốt công tác chính trị tư tưởng, định hướng dư luận xã hội trên mạng xã hội trước các âm mưu thủ đoạn ngày càng điên cuồng của các thế lực thù địch.

Đất nước có hoà bình nhưng chưa bao giờ yên bình, các thế lực xấu trong nước cấu kết với các thế lực thù địch bên ngoài hàng ngày, hàng giờ tấn công nước ta trên tất cả các mặt trận kinh tế, chính trị, văn hoá, giáo dục đặc biệt làm chao đảo tư tưởng, nhận thức, niềm tin của nhân dân vào vai trò lãnh đạo của Đảng và sự ưu việt của chế độ. Nguy hiểm nhất bây giờ không còn nguy cơ mà chúng đã công khai tấn công trực diện vào đời sống chính trị, xã hội của đất nước bằng cách xuyên tạc lịch sử, viết lại lịch sử, phủ nhận thành quả cách mạng của dân tộc, hạ bệ các anh hùng dân tộc, tôn vinh rửa mặt cho những kẻ bán nước, đòi sửa đổi Hiến pháp, xoá bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, chia rẽ quân đội, công an. Đáng ngại hơn âm mưu thâm độc của chúng thay đổi nhận thức của một thế hệ bằng hiện thực hoá “cách mạng màu, trong bộ sách giáo khoa cho học sinh; bằng các cuốn sách rác rưởi độc hại nhồi nhét cho sinh viên bằng “cách nhìn mới, ánh sáng mới” về tư tưởng Hồ Chí Minh nhưng mục đích thật sự là hạ bệ Chủ tịch Hồ Chí Minh; bằng cách “tách chính trị ra khỏi văn học” để bôi xấu xúc phạm danh dự QĐND Việt Nam và phủ nhận tính chính nghĩa của cuộc kháng chiến chống Đế quốc Mỹ xâm lược của dân tộc Việt Nam; bằng các video clip đêm ngày ra rả mưa dầm thấm sâu rửa tội cho những kẻ tay sai bán nước…

Nhưng rất tiếc trong cuộc chiến khốc liệt, nguy hiểm không tiếng súng này nhân dân cảm thấy đơn độc. Những tiếng nói chân thực bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ không được bảo vệ. Ngoài báo QĐND, CAND, ANTV, Tạp chí Đông Nam Á lên tiếng đấu tranh cùng người dân thì phần lớn các tờ báo khác im lặng thậm chí còn đi ngược lại, ca ngợi cho các cuốn sách rác rưởi, đặt tên đường cho các kẻ tay sai bán nước thậm chí còn hù doạ sự búc xúc lên tiếng của người dân. Đáng buồn là lĩnh vực tuyên giáo - dân vận chưa làm tốt vai trò của mình theo đúng tinh thần chỉ đạo của Tổng Bí thư Tô Lâm trong Hội nghị tổng kết hoạt động Tuyên giáo - Dân vận năm 2025; chưa bám sát cuộc sống, nắm chắc tình hình diễn biến trên mạng xã hội để định hướng dư luận, làm tốt công tác chính trị tư tưởng cho cán bộ, nhân dân. Một sự im lặng đáng lo ngại.

Dù bất luận tình hình thế nào, âm mưu thủ đoạn của các thế lực thù địch nham hiểm đến đâu phần lớn CBĐV, Cựu chiến binh đặc biệt là các tầng lớp nhân dân vẫn một lòng với Đảng, bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ, bảo vệ thành quả cách mạng của dân tộc mà máu xương của hàng triệu người đã ngã xuống để đất nước có ngày hôm nay. Sức mạnh của nhân dân là sức mạnh dân tộc không một thế lực nào có thể đánh gục nhưng đừng để nhân dân phải đơn độc trong cuộc chiến này, đó là tâm tư chính đáng của mỗi người dân Việt Nam yêu nước trước vận mệnh của dân tộc./.



QV-ST!

HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM CÓ CÒN LÀ CỦA ĐẢNG, NHÀ NƯỚC VÀ NHÂN DÂN HAY ĐÃ RƠI VÀO TAY G.IẶC!

    Cái HNV này bị giặc nhuộm đen tư tưởng gần hết rồi, từ những gã được ví là cây đa, cây đề trong làng văn, thơ như Nguyên Ngọc, Bùi Chát, Nguyễn Duy, Đỗ Trung Quân cho đến hạng vô danh tiểu tốt như Lưu Trọng Văn, Phạm Xuân Nguyên, Nguyễn Huệ Chi…

Giờ là bộ 3 cơ hội chính trị: Nguyễn Quang Thiều, Trần Đăng Khoa, Nguyễn Bình Phương. Ba vị này hết tiếp tay cho rác phẩm “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh xuyên tạc hình tượng anh BỘ ĐỘI CỤ HỒ, vấp phải sự phản ứng gay gắt từ dư luận xã hội, chưa xử lý xong thì nhân dân tiếp tục phát hiện được cuốn sách bẩn “Chuyện với Thanh” rác phẩm của “con buôn giáo dục” Nguyễn Thành Nam. Gã này quá md và hỗn hào với Danh Nhân Văn Hoá Thế Giới, gã dám sử dụng những câu từ cao bồi, rẻ tiền và dung tục của đám sửu nhi để xuyên tạc, bôi nhọ Lãnh tụ Hồ Chí Minh, nhằm hạ bệ thần tượng trong lòng nhân dân.

Thơ rằng: 
Văn nô - Thơ tặc - Báo đời
Một phường phản trắc thua loài kiki.
Linh hồn nước Việt đó mi
Đụng vào là chết tức thì với dân./.

QV-ST!

HÀNH TRÌNH TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH TRƯỚC NHỮNG BÓP MÉO TRONG THỜI ĐẠI SỐ!

     Trong kỷ nguyên thông tin bùng nổ, khi mạng xã hội trở thành không gian tranh luận công khai, việc bảo vệ sự thật lịch sử cách mạng không chỉ là trách nhiệm học thuật mà còn là cuộc đấu tranh tư tưởng thiết yếu nhằm giữ vững nền tảng tinh thần của dân tộc. Cuốn sách Chuyện với Thanh gần đây lan truyền với những nhận định mỉa mai, hạ thấp hành trình ra đi tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành - Chủ tịch Hồ Chí Minh - đã khơi dậy nhiều tranh luận. Việc gọi Người là “điêu đốm”, “phượt”, “lang thang ngoan mục” hay coi việc làm phụ bếp trên tàu chỉ là “job để chu du thiên hạ” không chỉ là sự thiếu tôn trọng đối với một vĩ nhân mà còn là sự bóp méo lịch sử có chủ đích, có nguy cơ gây nhầm lẫn nghiêm trọng trong nhận thức của thế hệ trẻ.

Để hiểu rõ bản chất vấn đề, cần đặt hành trình năm 1911 vào đúng bối cảnh lịch sử khách quan. Trước khi rời Tổ quốc, Nguyễn Tất Thành đã có một nền tảng học vấn và tư chất hiếm có trong điều kiện thuộc địa lúc bấy giờ. Năm 17 tuổi, Người thi đỗ vào Trường Quốc học Huế – ngôi trường chỉ tuyển khoảng 200 học sinh mỗi năm từ khắp Trung Kỳ. Thời điểm đó, tỷ lệ dân số biết chữ chỉ dao động từ 10-15%, tỷ lệ viết chữ quốc ngữ khoảng 2-3%, và tỷ lệ tốt nghiệp Thành chung (tương đương THCS ngày nay) chỉ khoảng 0,1%. Việc đỗ vào Quốc học Huế đòi hỏi năng lực vượt trội đặc biệt. Ngay cả việc tốt nghiệp tiểu học chung lúc đó cũng đã là thành tích đáng nể, đủ để trở thành thầy giáo, viết báo hay trở thành trí thức có uy tín ở địa phương. Rất nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà yêu nước nổi tiếng thời đó chỉ học hết bậc tiểu học. Năm 20 tuổi, Nguyễn Tất Thành đã vào dạy học tại Trường Dục Thanh - một trong những cơ sở giáo dục uy tín nhất Nam Trung Kỳ và Nam Kỳ, với đội ngũ giáo viên là những sĩ phu yêu nước uyên bác. Sau đó, Người tiếp tục theo học tại Trường Bá Nghệ (nay là Trường Cao đẳng Cao Thắng) ở Sài Gòn để tiếp cận kiến thức kỹ thuật, máy móc. Đặc biệt, trước khi ra đi, Người đã thông thạo tiếng Pháp, tiếng Việt và chữ Hán - điều cực kỳ hiếm hoi trong bối cảnh thuộc địa, khi chưa có hệ thống giáo dục ngoại ngữ hiện đại như ngày nay. Sau này, qua lao động thực tế ở nước ngoài, Người còn tự rèn luyện để đạt trình độ thành thạo như người bản địa.

Như vậy, năm 1911, khi mới 21 tuổi, Nguyễn Tất Thành ra đi không phải từ chỗ “thất nghiệp, bất tài” hay “lang thang vô định”, mà từ một xuất phát điểm học vấn và tư chất thuộc hàng đỉnh cao của thời đại. Hành trình ấy diễn ra trong bối cảnh đất nước mất độc lập, nhân dân lầm than dưới ách thực dân Pháp. Các phong trào yêu nước trước đó như Cần Vương, Đông Du, Yên Bái đều thất bại. Là một thanh niên có học, từng chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, Người đã chọn con đường “ra nước ngoài xem họ làm như thế nào” để tìm con đường cứu nước đúng đắn. Việc làm phụ bếp trên tàu Amiral Latouche-Tréville chỉ là phương tiện duy nhất để rời khỏi đất nước chứ không phải mục đích. Hành trình 30 năm bôn ba sau đó - từ phụ bếp, thợ vườn, thợ sơn, thợ ảnh đến viết báo, hoạt động chính trị tại Pháp, Anh, Mỹ, Trung Quốc - tuyệt nhiên không phải là “chu du thiên hạ” mà là quá trình quan sát hệ thống, nghiên cứu thực tiễn bóc lột của chủ nghĩa tư bản và tìm ra con đường cách mạng vô sản.

Năm 1930, Nguyễn Ái Quốc sáng lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 1945, Người lãnh đạo nhân dân giành chính quyền, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Sau đó là hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ xâm lược thắng lợi. Tất cả bắt nguồn từ hành trình tìm đường cứu nước năm 1911 - một hành trình đầy ý thức, gian khổ và hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Thực tiễn hôm nay đã khẳng định rõ ràng con đường mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chọn là đúng đắn. Từ một nước thuộc địa nghèo nàn, bị chiến tranh tàn phá, Việt Nam đã vươn lên thành nền kinh tế năng động, hội nhập quốc tế sâu rộng. Năm 2025, GDP tăng trưởng 8,02%, quy mô nền kinh tế đạt khoảng 514 tỷ USD, thu nhập bình quân đầu người khoảng 5.026 USD; tỷ lệ nghèo đa chiều giảm còn 1,3%. Đời sống nhân dân không ngừng được cải thiện, vị thế đất nước trên trường quốc tế ngày càng được nâng cao. Đó là thành quả của sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng do Người sáng lập và rèn luyện.

Những luận điệu mỉa mai, hạ thấp hành trình của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong cuốn sách “Chuyện với Thanh” không chỉ thiếu cơ sở lịch sử mà còn có nguy cơ gây nhầm lẫn trong nhận thức của một bộ phận người đọc. Lịch sử là khách quan, không thể bị bóp méo hay xuyên tạc. Việc tôn trọng và bảo vệ sự thật lịch sử chính là trách nhiệm của mỗi cơ quan, tổ chức và công dân, đặc biệt trong bối cảnh các thế lực thù địch đang ra sức chống phá tư tưởng, xuyên tạc lịch sử cách mạng. 

Công an tỉnh Quảng Ngãi kêu gọi người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần tỉnh táo, nhận diện và kiên quyết bác bỏ những luận điệu sai trái. Chúng ta tự hào về Chủ tịch Hồ Chí Minh - vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, người đã cống hiến trọn đời mình vì độc lập, tự do và hạnh phúc của nhân dân. Hành trình tìm đường cứu nước của Người mãi mãi là biểu tượng sáng ngời của tinh thần yêu nước, ý chí tự cường và khát vọng giải phóng dân tộc. Đó là chân lý lịch sử không thể phủ nhận./.
Theo báo Công An Quảng Ngãi.
QV-ST!

NHỮNG VIỆC CẦN LÀM NGAY: NGƯỜI DÂN ĐỀ NGHỊ PHẢI XỬ LÝ KỶ LUẬT ĐỐI VỚI PHÓ BAN TG&DV TW, TỔNG BIÊN TẬP BÁO NHÂN DÂN!

     Quy định số 08 - QĐi/TW, ngày 25-10-2018, của Ban chấp hành Trung ương Đảng về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, trước hết là Uỷ viên Bộ Chính trị , Uỷ viên Ban Bí thư, Uỷ viên BCH Trung ương.

Đối chiếu với Quy định trên, chúng tôi thấy đồng chí Lê Quốc Minh, sinh năm 1969 , quê quán Diễn Châu, tỉnh Nghệ An, Uỷ viên BCH Trung ương Đảng khóa 14, đương kim Tổng Biên tập Báo Nhân Dân, đương kim Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam đã không làm tròn trách nhiệm của mình trong việc lãnh đạo điều hành, duyệt tin bài, để cho Báo Nhân Dân mắc phải sai lầm hết sức trầm trọng, đó là đăng tin bài cổ xúy cho rác phẩm “Chuyện với Thanh” của phần tử xấu Nguyễn Thành Nam, nói xấu, bỉ báng và hạ bệ Lãnh tụ Hồ Chí Minh vĩ đại, muôn vàn kính yêu của Dân tộc ta . Đây là một tội lỗi mà toàn Đảng , toàn Dân và toàn Quân ta không thể nào tha thứ được.

Đề nghị Ban chấp hành Trung ương Đảng kỷ luật thật nghiêm khắc đối với đồng chí Lê Quốc Minh.
------------
Ảnh chân dung đồng chí Lê Quốc Minh , Uỷ viên BCH Trung ương khóa 14 , đương kim Tổng Biên tập Báo Nhân Dân , đương kim Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam./.
Theo face Nguyên Quang Thieu
QV-ST!

CHUYỆN THÀNH NAM VIẾT VÀ QUANG THIỀU DUYỆT IN SÁCH VỀ BÁC HỒ!

     Tính viết bài ủng hộ Ngô Tự Lập phê phán giáo dục thì lại bị lây cảm cúm, ho từ thằng cháu ngoại hơn 1 tuổi vì bế nó. Hơi khó chịu. Tôi đã chữa cho nó khỏi bằng “lang băm”: nhỏ mũi nước muối tỏi và uống nước cốt tần dầy lá pha mật ong. Còn tôi bị nặng hơn phải dùng đến kháng sinh và kháng viêm. Thì ra chính sức đề kháng của trẻ con mạnh hơn người già.
Nay đã đỡ tính viết thì thấy chuyện thằng Nam FPT nóng hơn nên viết trước.

*** 
Nguyễn Thành Nam viết Bác Hồ đi tìm đường cứu nước là “đi phượt”, Bác “cũng “điếu đóm” các bậc đại ca như các cụ họ Phan” thì đúng là thằng mất dạy, bởi bỗ bã, tếu táo không chỉ với lãnh tụ, người có công được nhân dân cả nước biết ơn, suy tôn mà đối với các bậc trưởng thượng trong gia đình và xã hội cũng đã là không thể được. Bắt chước Bảo Ninh viết NBCT để lấy lòng Mỹ, nhìn cuộc Kháng chiến của dân tộc theo con mắt Mỹ, Nguyễn Thành Nam đã sử dụng quan điểm của William J. Duiker trong "Ho Chi Minh: A Life" để viết về Bác Hồ trong cuốn “Chuyện với Thanh”. Nam từng là thành viên lãnh đạo FPT, mà FPT từng muốn xưng hùng, xưng bá khi mang sản phẩm của mình sang Mỹ cạnh tranh. Nhưng đã thất bại nhục nhã, vì Mỹ coi sản phẩm của FPT chỉ như rác rưởi. Chính Trương Gia Bình kể đã phải nhịn nhục, cầu cạnh xin được làm thuê cho các ông chủ Mỹ để giữ được FPT tồn tại và phát triển như hôm nay. Còn đến hôm nay FPT tự chủ về khoa học công nghệ được bao nhiêu thì tôi không biết vì không quan tâm. Chính Nguyễn Thành Nam được Trương Gia Bình sai đi Mỹ trong những ngày tồi tệ với FPT ấy. Có lẽ vì thần phục khoa học công nghệ Mỹ đã cứu FPT của mình nên Nam thần phục luôn những quan điểm lịch sử của Mỹ về VN nên đã dựa vào đó mà viết láo về Bác Hồ, viết sai về lịch sử. Bởi với lịch sử, ta đã thắng Mỹ không chỉ bằng tinh thần, ý chí, chiến lược, chiến thuật, mà trong cuộc đối đầu B52 trải thảm bom HN 1972, người Mỹ đã phải thú nhận là VN đã thắng Mỹ trong cuộc chiến điện tử.

Nhưng thằng Nam lỗi 1 khi viết về Bác Hồ thì thằng Thiều duyệt xuất bản lỗi 10. Thực tế, Thiều còn mất dạy hơn Nam nhiều khi làm “thơ”: “Cố hương mê mẩn và lạc đường/ Trong những cánh rừng đầy quỷ”. “Đường” ở đây chính là đường lối mà nước VN đã và đang đi mà người tìm ra con đường đó chính là Bác Hồ.
*** 
Hôm nay tôi trích mấy ý viết về “Võ Thị Bất Hảo”, bởi trước Nguyễn Thành Nam, Võ Thị Hảo cũng từng viết láo về Bác Hồ. Tôi đã viết một bài để “vả vào mồm” con Hảo, nay đăng lại cũng là để vả vào mồm thằng Nam, thằng Thiều.

Cụ thể, Võ Thị Hảo đã viết bài Nguyễn Bá Thanh- “Bào thai chết lưu” trong “bầu nước ối” chính trị tráo trở đăng trên Blog RFA, 20-02-2015, trong đó, “thị” so sánh ông Nguyễn Bá Thanh với Bác Hồ, cho rằng người dân thương tiếc Nguyễn Bá Thanh bởi ông “thực tâm thương dân nghèo, dám nghĩ dám làm, dám chịu trách nhiệm” còn “Hồ Chí Minh được đưa lên làm thần tượng của người VN trước đây, được gọi là Bác viết hoa là vì ông đã rất giỏi tự tô vẽ, được tô vẽ, thần thánh hóa bởi bộ máy tuyên truyền và quyền lực bất chấp sự thật với nguồn kinh phí khổng lồ, nhai đi nhai lại về công lao và đạo đức của ông trong gần một thế kỷ thì mới đạt đến độ ấy”.

Đây là nhận định của một kẻ hoàn toàn điên cuồng và mất dạy. Bởi thực tế dân VN kính yêu, tôn thờ Bác Hồ vì công lao của Bác, vì tài đức của Bác, chứ không phải vì những lời mất dậy và láo lếu trên.

Để trở thành lãnh tụ kính yêu của dân tộc với những công lao vĩ đại, ngoài thiên tài, Bác Hồ cũng có một cái Đức cao cả, một lòng nhân ái bao la. Chỉ như vậy Bác mới thu phục được nhân tâm của cả một dân tộc. Từ các nhà cách mạng, các tướng lĩnh, các nhân sĩ trí thức đến tất cả quần chúng lao động. Chỉ với hai ví dụ là GS Trần Đại Nghĩa và Tôn Thất Tùng, hai bậc trí thức, hai nhà khoa học hàng đầu VN, cũng đủ chứng tỏ nhân đức của Bác.

GS Trần Đại Nghĩa nhớ lại thời 1946: Vào một buổi tối, trên con tàu trở về nước, Bác hỏi: “Bây giờ ở nhà cực khổ lắm, chú về có chịu nổi không?”. Tôi trả lời: “Thưa Bác, tôi chịu nổi”. Bác hỏi tiếp: “Bây giờ ở nhà kỹ sư, công nhân về vũ khí không có. Máy móc thiếu, liệu chú có làm được việc không?” Tôi nói: “Thưa Bác, tôi đã chuẩn bị 11 năm rồi và tôi tin là sẽ làm được”. Sau khi về nước, kỹ sư Phạm Quang Lễ, với cái tên mới Trần Đại Nghĩa mà Bác Hồ đặt cho, đã đi vào lịch sử ngành chế tạo vũ khí của Việt Nam. Từ bỏ công việc kỹ sư ở một hãng chế tạo máy bay lớn, Trần Đại Nghĩa đã từ bỏ mức lương tương đương với 20 lạng vàng 1 tháng để về Việt Nam theo cách mạng, được giao trực tiếp lên Thái Nguyên, nghiên cứu chế tạo súng chống tăng dựa theo mẫu badôca của Mỹ, với hai viên đạn do GS Tạ Quang Bửu cung cấp.

Giáo sư Bác sĩ Tôn Thất Tùng là một người nổi tiếng ở Việt Nam và trên thế giới với phát minh “cắt gan có kế hoạch”, ông được bầu là Viện sĩ Viện Hàn lâm Y học nhiều nước. Ngót một phần tư thế kỷ, ông đã sống, làm việc và trưởng thành dưới sự quan tâm ân cần của Bác. Khi nghe tin Bác mất ông đã viết những dòng vô cùng xúc động:
“Bác ơi! Công ơn Bác với con thật như trời, như bể. Con nhắc lại mấy kỷ niệm đánh dấu từng chặng đời con, để ghi vào lòng, tạc vào dạ rằng, chính Bác là người đã thay đổi đời con, quyết định cả sự nghiệp khoa học của con. Bác là cha, người thầy đã tái sinh và dạy dỗ con”.

***
Việc khâm phục và kính trọng những bậc vĩ nhân có công với đất nước với dân tộc là lẽ tự nhiên với những người có lương tri và thiện tính. Người ta chỉ có thể lừa được một người, một nhóm người trong một khoảng thời gian nhất định nào đó, không ai có thể lừa được cả một dân tộc, thậm chí cả thế giới, với thời gian là vĩnh cửu. Người dân VN yêu kính Bác Hồ trước hết vì sự đổi đời do thành quả cách mạng mang lại. Từ “Vạn niên là vạn niên nào/ Thành xây xương lính hào đào máu dân” thời nhà Nguyễn đến “Bán thân đổi mấy đồng xu/ Thịt xương vùi gốc cao su mấy tầng” thời thuộc Pháp, dân ta có được những ngày hôm nay đều khởi nguồn từ thiên tài lãnh đạo và đức thu phục nhân tâm của Bác. Điều này là hiện thực, với vô vàn nhân chứng, vật chứng, và sự việc chứ không phải là sự hư cấu, tô vẽ, tuyên truyền.

Với hai tài năng và nhân cách như GS Trần Đại Nghĩa và Tôn Thất Tùng, hai người hết mực kính yêu Bác Hồ, so với họ thì Võ Thị Hảo chỉ như bãi cứt trâu so với hai trái núi sừng sững. Vậy Võ Thị Hảo cho người dân VN yêu kính, tôn thờ Bác Hồ là do “tự tô vẽ, được tô vẽ, thần thánh hóa bởi bộ máy tuyên truyền và quyền lực bất chấp sự thật” thì chỉ có những kẻ mất trí, cuồng điên, mất nhân tính mới có suy nghĩ như vậy mà thôi.
(viết 2015)
*** 
Hôm nay, thật e ngại khi không chỉ Nguyễn Thành Nam, Nguyễn Quang Thiều tiếp bước “bãi cứt trâu” Võ Thị Hảo mà có nhiều kẻ, trong đó có cả nhà văn, nhà thơ, nhà khoa học, bênh vực hai thằng mất dạy trên!
QV-ST!

VỀ VIỆC XUẤT BẢN CUỐN SÁCH "CHUYỆN VỚI THANH" CỦA NGUYỄN THÀNH NAM!

Gửi: UB KIỂM TRA TW
         BAN TUYÊN GIÁO 
         CỤC XUẤT BẢN 

VỤ "CHUYỆN VỚI THANH": KHI LẰN RANH CHÍNH TRỊ BỊ XÓA NHÒA, AI PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM?

1. Bản chất vụ việc: Không phải sai sót, mà là sai phạm có hệ thống

Tháng 3/2026, cuốn Chuyện Với Thanh của tác giả Nguyễn Thành Nam, do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành, đã ngang nhiên gọi Chủ tịch Hồ Chí Minh là "founder startup quốc gia" - "thất bại ở Paris, Bác pivot mô hình"

Đây không phải "cách nói mới". Đây là sự giải thiêng lãnh tụ bằng ngôn ngữ thị trường. Là hành vi hạ bệ hình tượng Hồ Chí Minh dưới vỏ bọc "khai phóng văn chương".

Vi phạm 3 văn bản cùng lúc:

1. Chỉ thị 05-CT/TW của Bộ Chính trị về đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh: Yêu cầu thể hiện hình tượng Bác "trang trọng, chuẩn mực".  

2. Điều 10, Luật Xuất bản 2012 : 
Nghiêm cấm xuất bản phẩm "xuyên tạc lịch sử, xúc phạm vĩ nhân, anh hùng dân tộc".  

3. Nghị quyết 35-NQ/TW về bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng: Xác định "hạ bệ lãnh tụ bằng hình thức nghệ thuật" là biểu hiện tự diễn biến số 1.

✓ Sai phạm đã rõ. Vấn đề là ai duyệt, ai cho qua, ai phải chịu trách nhiệm?

2. Quy trách nhiệm đến cùng: Không có vùng cấm trong xuất bản

* Thứ nhất: Trách nhiệm của tác giả Nguyễn Thành Nam
Quyền sáng tạo không phải quyền vô hạn. Khoản 2 Điều 331 BLHS 2015 quy định về Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ. Viết về lãnh tụ là địa hạt chính trị. Đem tư duy "founder, startup" áp vào sự nghiệp cách mạng vô sản của Bác là cố tình làm sai lệch bản chất. Tác giả phải chịu trách nhiệm đầu tiên.

* Thứ hai: Trách nhiệm của Nhà xuất bản Hội Nhà văn
Điều 18 Luật Xuất bản 2012 quy định: Tổng biên tập chịu trách nhiệm trước pháp luật về toàn bộ nội dung xuất bản phẩm. NXB Hội Nhà văn là đơn vị xuất bản, ấn hành. Để lọt cụm từ "startup quốc gia" là thiếu trách nhiệm chính trị nghiêm trọng trong khâu biên tập, duyệt bản thảo.

* Thứ ba: Trách nhiệm của Hội đồng thẩm định nội dung thuộc Hội Nhà văn
Theo quy trình, sách về đề tài lịch sử, lãnh tụ phải qua thẩm định. Hội đồng thẩm định đã làm gì khi để lọt những nội dung vi phạm Chỉ thị 05? Thẩm định kiểu "cho có" hay cố tình làm ngơ? Phải công khai danh sách Hội đồng thẩm định và biên bản cuộc họp.

* Thứ tư: Trách nhiệm người đứng đầu – Chủ tịch Hội Nhà văn Nguyễn Quang Thiều 
Với tư cách Chủ tịch Hội Nhà văn, người chịu trách nhiệm cao nhất về công tác xuất bản của Hội, ông Nguyễn Quang Thiều phải chịu trách nhiệm chính trị cho toàn bộ quy trình từ thẩm định đến ấn hành. 

Kết luận 24-KL/TW ngày 10/10/2017 của Bộ Chính trị đã nêu rõ: Người đứng đầu phải chịu trách nhiệm khi để xảy ra sai phạm trong lĩnh vực mình phụ trách. Không thể nói "tôi không biết", "tôi không trực tiếp duyệt".

3. Dấu hiệu "gỡ bài hàng loạt": Vì sao Báo Nhân Dân và nhiều tờ báo phải gỡ?

Sau khi dư luận lên tiếng, Báo Nhân Dân và một số cơ quan báo chí đã gỡ bỏ bài viết giới thiệu, PR cho cuốn sách.

Đây là động thái cho thấy chính các cơ quan báo chí Đảng đã nhận ra sai phạm. Câu hỏi đặt ra:  
1. Tại sao một cuốn sách vi phạm rõ như vậy lại được thẩm định, xuất bản, rồi được giới thiệu rầm rộ trên báo chí?  
2. Quy trình "bảo kê truyền thông" cho sách lệch chuẩn này là gì? Ai chỉ đạo?  
3. Việc gỡ bài có đồng nghĩa với việc thừa nhận sai phạm không? Nếu có, tại sao NXB Hội Nhà văn và Hội Nhà văn vẫn im lặng?

✓ Im lặng lúc này chính là thừa nhận. Gỡ bài chính là bằng chứng.

4. Kiến nghị xử lý: Phải làm nghiêm, làm điểm để lập lại kỷ cương

Căn cứ tính chất nghiêm trọng của vụ việc, đề nghị:

1. Bộ Thông tin và Truyền thông : Ra quyết định đình chỉ phát hành, thu hồi, tiêu hủy toàn bộ cuốn Chuyện Với Thanh . Đình chỉ hoạt động của NXB Hội Nhà văn có thời hạn để kiểm điểm, xử lý trách nhiệm. Thanh tra toàn diện quy trình biên tập, thẩm định của NXB này từ 2020 đến nay.

2. Ban Tuyên giáo Trung ương, Ban Bí thư: Yêu cầu Ban Chấp hành Hội Nhà văn kiểm điểm, làm rõ trách nhiệm của tập thể và cá nhân , trước hết là người đứng đầu – Chủ tịch Hội Nguyễn Quang Thiều. Xem xét trách nhiệm khi để xảy ra sai phạm liên quan đến Chỉ thị 05, NQ 35.

3. Ủy ban Kiểm tra Trung ương : 
Vào cuộc kiểm tra dấu hiệu vi phạm của tổ chức đảng, đảng viên tại NXB Hội Nhà văn và Hội Nhà văn. Nếu có dấu hiệu "tự diễn biến, tự chuyển hóa", phải xử lý kỷ luật Đảng nghiêm khắc.

4. Hội đồng Lý luận Trung ương : 
Ra văn bản cảnh báo, cấm tuyệt đối việc dùng ngôn ngữ kinh doanh, thị trường như "startup, founder, CEO, pivot" để mô tả lãnh tụ, lãnh đạo Đảng, Nhà nước và sự kiện lịch sử cách mạng.

LỜI KẾT: KỶ CƯƠNG PHÉP NƯỚC KHÔNG PHẢI ĐỂ THƯƠNG LƯỢNG

Vụ Chuyện Với Thanh không còn là chuyện một cuốn sách. Nó là phép thử đối với kỷ cương của Đảng trong mặt trận văn hóa – tư tưởng.

Nếu một cuốn sách xúc phạm Bác Hồ mà chỉ "rút kinh nghiệm", "gỡ bài là xong", thì ngày mai sẽ có Chuyện Với Cụ Chuyện Với Đảng phiên bản "CEO", "KOLs".

✓ Xử lý nghiêm vụ này chính là bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo vệ sự tôn nghiêm của chế độ./.


Theo fb NGUYÊN HOÀNG
QV-ST!

CẢNH GIÁC ÂM MƯU CÁCH MẠNG MÀU NHƯ KIỂU FULBRIGHT THỨ 2 CỦA NGUYỄN THÀNH NAM - NGUYÊN CEO CỦA FPT!

     Bọn giặc nham hiểm, bỉ ổi, thủ đoạn, độc ác, tiểu nhân, hèn hạ... Bởi vậy ta phải quyết tâm bảo vệ tâm hồn với lòng yêu nước cho mọi người, cho các thế hệ về sau.
Bác Hồ, một con người phi thường, một tài năng phi thường, một nhân cách phi thường, một lãnh tụ kiệt xuất, đã dẫn dắt dân tộc giành được độc lập, và được các học trò xuất sắc tiếp tục lãnh đạo đất nước đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, đưa Việt Nam hôm nay hiên ngang chen vai cùng năm châu và góp phần xây dựng hòa bình thịnh vượng cho cộng đồng thế giới.

Ta phải nói cho mọi người hiểu điều này để đập tan bọn phản bội ăn tiền của giặc tìm cách xúc phạm Bác Hồ kính yêu của ta.

Các cơ quan quản lý cần nghiêm túc xem xét nội dung cuốn “sách” do NXB Hội Nhà Văn ấn hành, tiêu đề “Chuyện với Thanh”, tác giả là Nguyễn Thành Nam, cựu CEO của FPT và hiện là phó chủ tịch HĐQT trường FPT. Nếu những nội dung như được cộng đồng phát hiện đưa lên mạng là đúng thì phải quyết liệt xử lý trách nhiệm những người liên quan và thu hồi ngay lập tức. 

Núp sau cái gọi là “lời kể mới về ánh sáng”, rác phẩm này đã dùng lối hành văn cợt nhả, dung tục hoá hình ảnh các bậc tiền bối cách mạng, mô tả họ như những nhân vật giang hồ lang thang (chứ không phải “giang hồ” theo đúng nghĩa từ gốc để nói về những con người có nghĩa khí phẫn chí do thời cuộc), hoặc là tập hợp một lớp học của toàn những … kẻ phá phách, chứ không phải sáng tạo.

Có hay không âm mưu tầm thường hoá, nhằm hạ bệ lãnh tụ ở đây? Hay chỉ đơn thuần là theo … khai phóng? Bởi FPT chính là một trường “đi đầu” theo cái gọi là GD khai phóng!

Và đó là nghệ thuật khai phóng, là “sáng tạo văn chương” của bầy đàn khai phóng mọi rợ, thoái hoá đến tận đáy nhưng luôn tự tung hô nhau? Có phải vì rác phẩm “Nỗi buồn chiến tranh” không bị xử lý, thu hồi nên chúng tiếp tục được đà lấn tới?

Cũng như vậy, nếu không có Luật “Bảo vệ sự thật lịch sử, chống xét lại và xuyên tạc lịch sử” thì chúng sẽ còn phát tác. Khi đó, đấu tranh bảo vệ nền tảng chỉ còn là giải quyết phần ngọn, thậm chí chỉ là chiêu trò thủ đoạn của các nhóm lợi ích bẩn, các thế lực phản động hòng gây nhiễu, đánh lạc hướng dư luận hòng thực hiện âm mưu phá ruỗng chân tường chế độ!









QV-ST!

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: TÔI LÀ ỦY VIÊN BỘ CHÍNH TRỊ, LÀ BỘ TRƯỞNG BỘ QUỐC PHÒNG, MÀ ĐÃ CÓ AI HỎI HAN, ĐỀ CẬP GÌ ĐÂU?... LỆNH CỦA TÔI LÀ KHÔNG ĐƯỢC ĐƯA QUÂN ĐỘI ĐẾN ĐỂ RỒI TẠO ÁP LỰC CƯỠNG CHẾ!

     Thời gian tôi công tác ở Quân khu 3, tình trạng tiêu cực, mất dân chủ dẫn tới khiếu kiện, xung đột nội bộ chưa nhiều nhưng cũng đã xuất hiện lác đác ở một số địa phương.

Ở xã Tân Việt, do tranh chấp đất đai kéo dài giữa hai thôn Bằng Giã và Tân Hưng đã dẫn tới mâu thuẫn gay gắt và xảy ra những hành động quá khích. Trước tình hình đó, Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh đã dùng biện pháp cưỡng chế, nhằm ổn định tình hình. Nhưng cũng vì tiến hành cưỡng chế mà tình hình đã “nóng” lại càng thêm “nóng”. Hai làng chính thức dàn trận. Khi xuống trực tiếp giải quyết tình hình thực tế, tôi đọc được việc bày binh bố trận có bàn tay của một số cựu chiến binh. Trận địa bố trí chẳng khác mấy cách ta tổ chức làng xã chống càn trước đây, cũng chặn đầu, khóa đuôi đầy đủ cả. Tình hình căng thẳng tới mức Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân yêu cầu Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hải Hưng huy động cỡ trung đoàn, tiểu đoàn xuống giải quyết điểm nóng.

Nhận được điện khẩn báo cáo của anh Nguyễn Trọng Hiếu - Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hải Hưng, không một thoáng do dự, tôi trả lời như ra lệnh:
- Không được đưa bộ đội xuống giải quyết, tuyệt đối không. Chờ tôi xuống bàn bạc, sẽ có cách xử lý.

Dứt lời, tôi hội ý nhanh Bộ Tư lệnh và đi Hải Dương ngay. Cùng đi có anh Lê Ngọc Oa - Phó Tư lệnh Quân khu, nguyên Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hải Hưng. Lên Hải Dương, chúng tôi trực tiếp nghe anh Hiếu báo cáo cụ thể tình hình.

Anh Hiếu và tôi cùng là học viên đào tạo cán bộ tham mưu cấp chiến dịch khóa 1 tại Học viện Quốc phòng, nên đã hiểu tính cách của nhau; trong công việc lại không câu nệ cấp trên, cấp dưới, nên trao đổi thẳng thắn, chân tình. Anh em cùng có nhiều điểm tương đồng trong đánh giá tình hình, xác định mâu thuẫn chính gây nên vụ việc... nên dễ làm việc.

Tôi cho rằng để giải quyết tận gốc vấn đề phải tìm ra nguyên nhân, xác định đúng tính chất mâu thuẫn. Xem xét diễn biến sự việc, chúng tôi thấy dân có sai, nhưng chủ yếu là cấp ủy, chính quyền địa phương cũng mắc nhiều sai sót, thiếu dân chủ trong giải quyết vấn đề.

Từ nhận định như trên, tôi chủ trương: Sai thì phải sửa, sai đâu sửa đó. Cấp ủy, chính quyền sai, phải nghiêm túc rút kinh nghiệm; những trường hợp cần thiết phải kỷ luật, xử lý. Dân sai, phải tuyên truyền, giáo dục, thuyết phục.

Tôi cũng xác định mâu thuẫn chủ yếu trong nội bộ nhân dân, tuyệt nhiên không phải mâu thuẫn đối kháng địch - ta. Vì vậy, hà cớ gì phải đưa quân đội xuống để giải quyết theo hình thức cưỡng chế?
Gặp chúng tôi ở thị xã Hải Dương, đồng chí Bí thư Tỉnh ủy phản ứng khá gay gắt việc quân đội không xuống giúp. Anh nói:
- Quân đội là lực lượng vũ trang của Đảng, của dân; lúc này chính quyền đang gặp khó khăn, sao các anh không ra tay mà còn đợi gì nữa!

Tôi từ tốn trả lời:
- Anh hiểu cho quân đội của dân là quý lắm rồi. Cũng vì quân đội của dân, nên chúng tôi phải trực tiếp xuống nghe dân nói gì, xem dân làm gì. Nếu nội bộ dân có vấn đề gì vướng mắc thì cùng tháo gỡ chứ không phải là chế áp dân.

Đồng chí Bí thư Tỉnh ủy còn dặn tôi:
- Ông cẩn thận xuống dưới đó, không khéo dân họ bắt người, xe thì bị đập phá, khi đó đừng có trách chúng tôi không nhắc.

Tôi cảm ơn anh, và khẳng định dân chẳng bao giờ bắt chúng tôi.
Liền đó, tôi cùng các anh trong đoàn xuống thẳng Tân Việt. Đến cách xã chừng một cây số, chúng tôi xuống xe đi bộ vào làng. 

Trong thôn ngoài làng im ắng như tờ. Cả nhóm dừng lại đầu làng một lúc thì có hai người đàn ông đứng tuổi (trạc chừng sáu chục) ra chào, hỏi chúng tôi cần gì. Tôi giới thiệu lần lượt từng thành viên trong đoàn. Một trong hai người ra đón chúng tôi, giới thiệu là Bí thư Chi bộ thôn, là cựu chiến binh. Ông làm Bí thư Chi bộ hàng chục năm nay. Sau đó, ông mời chúng tôi vào một căn nhà đầu làng, và từ đó mọi chuyện diễn ra hết sức bình thường, như chẳng có gì gọi là gay tuy rằng mạch chuyện rất dè dặt. 

Qua câu chuyện của người Bí thư Chi bộ, chúng tôi biết căn nguyên gây ra xung đột hai thôn là vấn đề chia lại đất đai. Nghị quyết của Chi bộ chỉ đạo đất trước đây của thôn nào, hợp tác xã nào thì nay trả về cho thôn đó; nhưng nghị quyết của Huyện ủy lại chỉ đạo không trả, ai ở đâu, canh tác ở đâu thì giữ nguyên, vì vậy mà xảy ra tranh giành. Dân yêu cầu và chờ Huyện ủy xuống để giải đáp thì ông Bí thư không xuống, sợ dân bắt. Không những thế, huyện còn cho cả một trung đội công an xuống xã, triệu một số người dân lên xã để công an điều tra. Lúc này thì dân không lên, sợ công an bắt...

Vậy là, “quan huyện” sợ dân bắt, dân lại sợ công an huyện bắt nên chẳng gặp được nhau... Mọi chuyện đến đây đã được gỡ nút. Thực tế thì bà con, anh em ta luôn hướng thiện, trọng nghĩa khinh tài”, luôn ứng xử thấu tình đạt lý. Xuống cơ sở, tôi đặc biệt chú ý lực lượng cựu chiến binh. Khi trò chuyện với anh em, tôi không ngần ngại nói mình cũng đã từng “vào sống ra chết”, chín lần bị thương. Anh em mình không gục ngã trước kẻ thù đế quốc, thực dân, hà cớ gì lại đánh đổi máu xương, danh dự bởi những mâu thuẫn cỏn con, nội bộ?
***
Ấn tượng mạnh đối với tôi là sự kiện ở Đông Anh - Hà Nội, khi đó tôi là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Nguyên nhân của “điểm nóng” này cũng xuất phát từ mâu thuẫn về đất đai; rồi cấp ủy, chính quyền địa phương giải quyết không thấu tình đạt lý, dẫn tới xung đột gay gắt, tới mức chính quyền yêu cầu Bộ Tư lệnh Quân khu Thủ đô đưa bộ đội đến can thiệp. Tôi nhớ, trong tình trạng khá căng thẳng, anh Nguyễn Như Hoạt Tư lệnh Quân khu Thủ đô trực tiếp báo cáo tôi cho phép được đưa bộ đội đến giải quyết vụ việc.

Tôi hỏi anh Hoạt:
- Tại sao lại phải đưa bộ đội đến giải quyết mâu thuẫn hoàn toàn thuộc về nội bộ giữa dân với chính quyền? Đồng chí đã tính đến những hệ lụy của nó như thế nào chưa?

- Báo cáo Bộ trưởng - anh Hoạt trả lời - nhưng đây là ý kiến của đồng chí Bí thư Thành ủy, đồng chí Bí thư nói rằng đã xin ý kiến của Bộ Chính trị.

- Tôi là Ủy viên Bộ Chính trị, là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, mà đã có ai hỏi han, đề cập gì đâu? Tôi sẽ trao đổi với các đồng chí trong Bộ Chính trị. Nhưng lệnh của tôi là không được đưa quân đội đến để rồi tạo áp lực cưỡng chế. Chỉ có thể cử những tổ, đội gồm những cán bộ, chiến sĩ có bản lĩnh, có năng lực vận động quần chúng xuống cùng với cấp ủy, chính quyền, các tổ chức quần chúng vận động, thuyết phục nhân dân...

Kết quả là vụ việc ở Đông Anh - Hà Nội được giải quyết ổn thỏa mà không cần sự can thiệp của quân đội. Sau này, đồng chí Bí thư Thành ủy Hà Nội và anh Hoạt khi nhắc lại với tôi chuyện này đều có chung ý nghĩ: Khi đó, nếu như Quân khu Thủ đô “xuất quân” thì không rõ tình hình sẽ đi đến đâu!
Theo Dausungtrangtreo
QV-ST!

TRƯƠNG VĨNH KÝ - LÀ NHÂN VẬT CÓ CÔNG VỚI THỰC DÂN PHÁP CHỨ KHÔNG PHẢI CÓ CÔNG VỚI DÂN TỘC VIỆT NAM

     Tôi vừa được thông tin từ bạn Phan Trung Can cho biết ở thành phố Hồ Chí Minh có một tổ chức đang chuẩn bị có cuộc Toạ đàm về nhân vật Trương Vĩnh Ký, một kẻ làm tay sai cho thực dân Pháp leo từ chức vị Thông ngôn (phiên dịch) lên đến chức Quan Cơ mật Đại thần của Pháp bên cạnh triều đình Huế… Tôi đăng lại bài viết của mình cách đây hơn 5 năm viết về TVK để cộng đồng mạng nghiên cứu; nhằm hiểu đúng con người cả cuộc đời làm tay sai cho giặc lại được một số người cố tình đổi trắng thay đen biến tội thành công nhằm đổi thay lịch sử!

Trương Vĩnh Ký yêu nước hay bán nước, hiền tài hay ác tài?

Vừa qua Bảo tàng báo chí Việt Nam (trực thuộc Hội nhà Báo Việt Nam) đã tổ chức buổi Toạ đàm về “Nhà báo “Trương Vĩnh Ký, sau buổi Toạ đàm đó, rất nhiều báo chính thống của nước ta đã đưa tin, viết bài về buổi tọa đàm, có nhiều báo giật tít: Trương Vĩnh Ký yêu nước theo cách của mình (Tuổi trẻ, Quảng Ninh), người có công đầu với chữ quốc ngữ (vov5), nhà báo Trương Vĩnh Ký và những di sản thời khởi thủy báo chí tiếng Việt (Người lao động)... nội dung hầu hết các báo đều ít nhiều ca ngợi Trương Vĩnh Ký là người có công rất lớn trong buổi đầu hình thành báo chí ở nước ta, ông ta là người yêu nước (và yêu nước theo quan điểm của TTK Hội KHLS VN Dương Trung Quốc “yêu nước thì ai cũng yêu nước, đừng ai đòi độc quyền yêu nước. Chỉ là chủ nghĩa yêu nước của mỗi người khác nhau, thậm chí xung đột nhau về lợi ích“...); cùng với việc đánh giá về Trương Vĩnh Ký một số báo ca ngợi ông ta là người uyên bác, biết nhiều ngoại ngữ, viết được nhiều Sách, là nhà báo đầu tiên của VN,... từ đó kết luận Trương Vĩnh Ký là nhà văn hoá lớn của dân tộc. Tóm lại theo họ Trương Vĩnh Ký là nhà yêu nước, một nhân tài đất Việt. Và với cách đánh giá này nên ở một số ít địa phương đã khôi phục lại Tên đường, đặt lại Tên trường, quyên góp dựng tượng đồng, và đặt ông ngang hàng với các nhà yêu nước VN như Nguyễn Đình Chiểu, Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Nguyễn Trung Trực, Trương Định, ...

Gần đây anh em bạn bè chiến đấu của tôi quê xã Hoà Châu đã thông tin rằng ở Đà Nẵng cũng đặt tên đường Trương Vĩnh Ký cho một con đường khá dài tại xã Hoà Châu với lý do Trương Vĩnh Ký là một nhân vật lịch sử của dân tộc. Khi phát hiện việc làm này các đồng chí cựu chiến binh xã Hoà Châu đã phản ứng và kiến nghị với cấp Thành phố cần xem xét lại việc này, nhân dân ở địa phương nói rõ xã Hoà Châu là xã anh hùng, có truyền thống yêu nước sâu sắc không chấp nhận lấy tên của kẻ phản quốc đặt tên đường ở địa phương mình. Và tôi cũng được biết không chỉ riêng Đà Nẵng mà còn một số địa phương khác cũng đã đặt tên đường cho Trương Vĩnh Ký (dưới đây gọi là Trương).

Vậy Trương là người yêu nước hay bán nước, là hiền tài hay ác tài, là nhân vật lịch sử hay là tội đồ của dân tộc?
Để trả lời câu hỏi này tôi đã mất một một thời gian tra cứu và suy ngẫm về những gì mà tư liệu trên báo chí, trên mạng nói về Trương đặc biệt là các bài báo rất mới như bài: Không được đánh đồng công - tội đăng trên Tạp chí Tuyên giáo của Ban Tuyên giáo Trung ương ngày 5/01/2016, bài Về con người Trương Vĩnh Ký đăng trên Tuần báo Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh ngày 15/10/2021... Trước hết tôi cần phải nói rõ: tôi sinh ra ở Quảng Nam, học cấp tiểu học dưới thời ngụy quyền Sài Gòn, và thời đó Ngô Đình Diệm với tư tưởng đưa Thiên Chúa giáo lên thành quốc đạo, vẽ cho mình hình ảnh yêu nước và đã ra sức tuyên truyền về Trương (mà theo tôi thấy nội dung ca ngợi Trương của một số nhà nghiên cứu, nhà báo, nhà khoa học hiện nay viết rất giống những gì thời ngụy nói về Trương) thế nhưng đồng bào yêu nước ở miền Nam lúc đó đã không chấp nhận Trương là nhà yêu nước cũng như không chấp nhận họ Ngô là nhà yêu nước.

Để làm rõ vấn này theo tôi ta cũng cần nắm vững phương pháp luận Mác xít để đánh giá, trước hết chúng ta cần khẳng định Trương là kẻ có tài (nhân tài), ông sinh ra ở một miền quê thuộc huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre, cha là quan lại Triều đình Huế đã mất trong chuyến đi sứ thần sang Căm Pu Chia khi ông ta mới 8 tuổi (theo Tiểu dẫn - trang 12 của GS Phạm Thế Ngũ), đã được một linh mục Thiên chúa giáo đỡ đầu và cho học tập chữ quốc ngữ (như vậy Trương chỉ là người học chữ quốc ngữ ), sau đó cho sang học ở Campuchia, Malaysia. Tại các trường này của Thiên chúa giáo, Trương được học chung với các học viên người Cămphuchia, Lào, Mianma, Ấn độ, Nhật Bản, Malaysia... nên ông ta học được nhiều thứ tiếng mà sau này có tài liệu nói Trương biết 27 thứ tiếng, đây là tài năng rất đáng tự hào của ông ta, nó là cơ sở để Trương hoàn thiện vốn liếng Quốc ngữ, viết báo, viết sách, làm phiên dịch (thông ngôn) và làm đại quan cho Thực dân Pháp. Với tất cả tài năng như vậy ít có người Việt Nam đương thời bấy giờ có được như ông. (theo bài Những ngộ nhận về Trương Vĩnh Ký - Tuần báo Văn nghệ ngày 7/9/2015).

Tuy nhiên tất cả tài năng của Trương đã dụng sai chổ, là một con chiên ngoạn đạo, ông đã đặt lợi ích của Giáo hội lên trên tất cả, ông không coi trọng lợi ích dân tộc, là con người cơ hội ông cho rằng đây là thời cơ dựa vào Pháp để vươn đến đỉnh cao quyền lực nên ông đã bán rẽ lợi ích dân tộc. Ông tự nhận mình là “người bề tôi tận tâm và trung thành của nước Pháp“ đã kêu gọi quân đội Pháp “xin đừng chần chừ gì nữa, hãy mỡ rộng bàn tay giải phóng“ (thư gởi Trung tá hải quân Pháp Jean Bernard) và không chỉ bằng lời nói mà Trương đã hăng hái hoạt động, lúc đầu là phiên dịch, sau là mật vụ, và cuối cùng là Đại quan của thực dân Pháp bên cạnh Triều Nguyễn “tôi cũng đang lo tiếp xúc và cũng cấp cho ngài những tin tức chính trị hữu ích. Tôi hết lòng tán đồng dự án của ông Paul về công cuộc bình định thi hành bởi người bản xứ và ở đây tôi đang bám sát nhà Vua và Viện cơ mật... Tôi sẽ trấn áp tất cả các hãnh thần và bao vây nhà Vua, tôi sẽ kiếm những người thật sự có khả năng cho Viện cơ mật...” (Báo cáo của Trương gởi cho Paul Bert) đồng thời ông ta cũng đề xuất với Paul cách tiêu diệt lực lường yêu nước Cần vương “...hãy nhanh chóng thành lập các đoàn lạp binh (thanh niên công giáo) và võ trang cho họ“... và để bày tỏ lòng trung thành với nước Pháp Trương viết “lòng tôi luôn luôn thuộc về nước Pháp và những công việc nhỏ mọn của tôi cũng thuộc về nước Pháp“ “Tôi càng tỏ ra biết ơn nước Cộng hòa Pháp không những công nhận tôi là đứa con nuôi lại cho tôi nhiều vinh dự, nhất là đã tin cẩn tôi lắm lắm… Nước Pháp mà tôi phụng sự và tôi hoàn toàn thuộc về nó“ (thư gởi toàn quyền Pháp). Và cuối đời ông ta cũng đã tự nhận ra suốt đời theo Pháp vì nước Pháp mà nước Mẹ Đại Pháp của ông vẫn chỉ coi ông là dân thuộc địa (con nuôi).

Chỉ nêu lên chừng đó để chúng ta xem Trương yêu nước hay là bán nước, một kẻ cúc cung, tận tụy, cam tâm làm tay sai cho giặc thì sao có thể gọi là yêu nước, chỉ trừ những ai cố tình đảo ngược lịch sử đổi trắng thay đen. Còn ông ta là hiền tài hay ác tài, có thể khẳng định Trương là người có tài nhưng cả cuộc đời của ông cúc cung làm tay sai cho giặc thì đích thị ông là một ác tài, một tội đồ. Ông cha ta thường nói “hiền tài là nguyên khí quốc gia“ một kết luận đúng đắn vô cùng, thế nhưng ngày nay người ta lại hiểu sai thành nhân tài là nguyên khí quốc gia, nhân tài có cả ác tài và hiền tài, hiền tài là người tài năng, đức độ yêu nước thương dân, cống hiến sức mình cho dân tộc mới là nguyên khí của quốc gia, còn người tài mà đem tài năng hại người, hại xã hội, hại đất nước đó là ác tài và Trương Vĩnh Ký là loại người tài như vậy, cũng giống như Hít Le ai nói hắn không có tài nhưng ác tài như hắn chỉ để lại tai họa khủng khiếp cho loài người.

Cũng có người nói ông là nhà khoa học đã có nhiều sách biên soạn bằng chữ quốc ngữ góp phần để dân ta có chữ viết như ngày hôm nay nên ca tụng ông là nhà văn hoá lớn của dân tộc, vậy trước hết các nhà truyền giáo thực dân đẻ ra chữ Việt theo mẫu tự la tinh với mục đích của họ để làm gì? Là để xóa đi nền văn hoá của dân tộc, đây là thứ vũ khí văn hoá độc hại nhất để diệt chủng; song đã được dân tộc ta xử dụng để chống lại giặc ngoại xâm và chúng ta đã chiến thắng, đây là truyền thống lấy vũ khí giặc để đánh giặc của dân tộc ta. Rất tiếc núp dưới danh nghĩa Toạ đàm, Hội thảo khoa học, một số người đã lợi dụng xét lại lịch sử, đánh đồng công - tội, từ đó nâng công, xoá tội bôi đen lịch sử, thế nhưng Cơ quan quản lý vẫn im lặng, để truyền thông bồi bút tuyên truyền và để những kẻ xét lại lịch sử nâng công lên thành danh nhân đất Việt, đặt tên đường, tên trường, thật đáng lên án, thật đáng đau lòng. Thử hỏi các nghĩa binh Cần vương, thử hỏi cụ Đồ Chiểu, cụ Nguyễn Trung Trực, Trương Định... còn sống lại họ có thể ngồi chung một hàng với Phan Thanh Giản, Hoàng Cao Khải, Trương Vĩnh Ký... hay không? Một câu hỏi mong rằng các Cơ quan hữu trách hãy nhanh chóng làm rõ để lòng dân, lòng cán bộ, đảng viên được yên, đừng để dân đau lòng thốt lên “xã chúng tôi là xã anh hùng không thể lấy tên của kẻ phản quốc đặt tên đường trên địa bàn xã“. Dân yên thì nước thuận, vận nước đi lên còn ngược lại cần phải nhanh chóng xử lý.

Từ những phân tích trên có thể khẳng định không bao giờ có cái gọi là yêu nước riêng của mỗi người lại mâu thuẫn với cái yêu nước chung của toàn dân tộc, yêu nước của thời kỳ này là chung tay chống ngoại xâm giành lại độc lập cho đất nước và với mục tiêu đó có thể lúc đầu nhiều nhà yêu nước tìm chọn con đường, phương pháp khác nhau song muốn giành thắng lợi thì chỉ có một con đường đoàn kết toàn dân chung một chí hướng tạo nên sức mạnh tổng hợp to lớn và Đảng ta đã làm được việc đó, còn nếu ai cũng cho mình cái quyền đi ngược lại cái chung, con đường chung là đánh đuổi ngoại xâm giành độc lập tự do cho đất nước thì làm sao cả nước một lòng toàn dân đánh giặc để làm nên lịch sử oai hùng của dân tộc là đã đánh bại mọi kẻ thù xâm lược, ngày nay yêu nước là phải phấn đấu giữ cho đất nước được độc lập, hoà bình, dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh nếu có ai yêu nước đi khác mục tiêu đó làm sao cả nước đoàn kết đưa dân tộc ta sánh vai cùng các cường quốc năm châu, bốn biển. Không và không bao giờ có cái yêu nước mâu thuần lợi ích và mục tiêu với nhau. Theo kiểu lập luận đó là cổ xúy cho sự phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, là tiếp tay cho các thế lực thù địch chống phá đất nước ta. Chúng ta cần cảnh giác và đấu tranh loại bỏ./.



QV-ST!