Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: VỀ VIỆC RA ĐỀ THI MÔN VĂN TRONG KỲ THI TỐT NGHIỆP TRUNG HỌC PHỔ THÔNG NĂM 2026!

Học sinh thành thị có thể tìm hiểu và biết, còn học sinh (vùng núi sâu xa, dân tộc tiểu số) không có điều kiện để tìm hiểu thì biết gì về "Steve Jobs Việt Nam?" Thưa vị nào ra đề này?????

Việt Nam ko thiếu những thứ tốt đẹp để làm đề thi, sao cứ phải là của Mỹ? Khác gì đánh đố!





QV-ST!

CHUYỆN VỀ... THẰNG MẤT DẠY!

     Cu Nam à, mấy hôm nay có lẽ mả tổ nhà cậu bị dân cả nước "đào xới" nhiều lắm. Nhìn cái sắc mặt u tối, hố mắt trũng đen như thằng nghiện của cậu, lại thêm mấy hôm nay còn bị phân gio, nước t.iểu hắt trúng ấn đường, nom càng tăm tối, u uất đến khó chịu.

Linh hồn mẹ cha cậu có lẽ cũng xấu hổ nơi chín suối.

Nam à, Con chó nó ngu nhưng biết n.gu từng lúc, tuy nhiên nó luôn trung thành với chủ, biết ơn người cho ăn, kẻ chăm bẵm. Còn mi thì sao, mi đã kéo theo bầy đàn để dân cư mạng đập gãy hết cả răng, tòe loe te tua cả mỏ...

N.gu nhất của lũ bây là quay đ.ít ngồi lên bàn thờ tổ nhà mình.

Mi học toán, Nhưng đi hầu hạ con Đàm Bích Thủy, Chủ tịch đại học Funprei (Mỹ) đầy tai tiếng, mụ ta lại vừa sang làm chủ tịch đại học FPT (2023) nơi mi đứng bục. Nó là con cháu Ngụy quân, đang rên khóc thảm thương cho 56 ngàn lính Mỹ, hàng trăm ngàn lính Ngụy chết trận ở Việt Nam.

Đáng tiếc cho lũ bay, vì mải n.gu mà quên đi công ơn Hồ Chí Minh, không những Người được cả dân tộc biết ơn, tôn vinh làm thánh, lập đền thờ khắp nước... cả thế giới ngưỡng mộ.

Trong khóa họp lần thứ 24 tại Paris (Pháp) năm 1987, UNESCO đã ra Nghị quyết 24C/18.65 về việc tham gia kỷ niệm 100 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh. Công nhận Hồ Chí Minh là "Anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới và Nhà văn hóa kiệt xuất của Việt Nam.!"

Nam à, Mi ăn cơm gạo của đồng bào, mà sao u muội, lộng ngôn, ba trợn, chợ búa, băng đảng... đến làm vậy, đây là văn gì: 
1. Nguyễn Tất Thành đi nghe các bậc tiền bối bàn thế sự là đi "điếu đóm".
2. Đi tìm đường cứu nước là "đi Phượt, & té ra là cụ đi du học".
3. Tại sao lại phải sử dụng chữ Quốc ngữ ?
4. Tại sao Nguyễn Ái Quốc lại lên tàu đi làm đầu bếp, có thực sự anh ta đi tìm đường cứu nước hay không ... (?)
5. "Họ cũng cho rằng tỉ lệ mù chữ cao là do Việt Minh phóng đại ra, chứ về cơ bản đến năm 1945, tỉ lệ biết chữ quốc ngữ của dân ta khá cao nên lựa chọn của Hồ Chí Minh cũng chỉ là một quyết định "tiện tay dắt dê" thôi...chứ làm gì có xoá nạn mù chữ, bình dân học vụ..." 
6. Nguyễn Thành Nam nói về Đại tướng Võ Nguyên Giáp: "Thầy dạy sử thì đánh đấm gì, không biết ông Giáp có biết bắn súng không nữa".

Đáng chê trách hắn một, thì phê phán cái Hội Nhà văn mười. Họ thẩm định, tôn vinh, ca ngợi tác phẩm này, thì anh cũng đến chịu. 
Tôi đã thử hỏi một vài bé chăn trâu:
- Nam trọc nó nói vậy có được không các cháu?
Mấy trẻ trâu lắc đầu:
- ui, sai bét, không bằng thằng bạn chăn vịt xóm cháu!

Hồ Chí Minh được UNESCO tôn vinh là danh nhân văn hoá thế giới. Người đã cống hiến trọn vẹn cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam và nhân dân thế giới. Đó là sự thật, là minh chứng khẳng định giá trị và tầm vóc trong di sản tư tưởng mà Người đã để lại cho nhân loại. Đồng thời, cũng là cơ sở đập tan những luận điệu, công kích, xuyên tạc cuộc đời và thân thế, sự nghiệp Hồ Chí Minh. Một tiến sĩ (loại 1) đã nói: 
"Xúc phạm tới Hồ Chí Minh là xúc phạm đến toàn thể nhân dân chúng ta và xúc phạm đến danh nhân văn hóa thế giới. Đó là điều không thể chấp nhận được”.

Trên thế giới , khắp châu Á, châu Âu, châu Mỹ và châu Phi đã dựng tượng hoặc đài tưởng niệm Hồ Chí Minh. 24 quốc gia có các công trình tưởng niệm mang tên hoặc hình tượng của Người.
- Nga: có tượng đài Hồ Chí Minh và Quảng trường Hồ Chí Minh tại Moscow.
- Ấn Độ: có tượng Hồ Chí Minh tại Kolkata, các tuyến đường mang tên Ho Chi Minh Sarani, Ho Chi Minh Marg và một số công viên hòa bình mang tên Hồ Chí Minh.
- Argentina: có tượng đài Hồ Chí Minh tại Buenos Aires. Bảo Tàng Nghệ Thuật HCM.
- Cuba: có tượng đài và nhiều công trình lưu niệm thể hiện tình hữu nghị Việt Nam –l- Cuba.
- Mông Cổ: có tượng đồng Hồ Chí Minh tại Ulaanbaatar và khu trưng bày hiện vật về HCM.
- Lào: có tượng đài và khu lưu niệm Hồ Chí Minh tại nhiều địa phương. 
- Trung Quốc: có nhiều di tích lưu niệm gắn với hoạt động cách mạng của Hồ Chí Minh tại Quảng Châu, Liễu Châu, Long Châu...
* Ngoài ra còn có các công trình hoặc địa điểm lưu niệm tại Pháp, Vương quốc Anh, Mexico, Venezuela, Madagascar, Thái Lan, Singapore, Philippines, Nhật Bản, Hungary, Slovakia, Sri Lanka... 
Thế mà một kẻ có ăn có học như ngươi láo xạo về người.

Ai phân Nam trọc giảng dạy bộ môn Tư tưởng Hồ Chí Minh tại trường đại học VinUni (FPT) ? Có phải con lửng mật Đàm Bích Thủy không? Cần làm rõ!

Cuốn sách "Chuyện với Thanh" do Nam trọc "hớt váng" của một kẻ đối đầu, hắn là người Mỹ, từng làm nhân viên sứ quán tại Sài Gòn 1965-1966, tên là William J. Duiker.

Để cho ra rác phẩm mất dạy khốn nạn " Chuyện vớiThanh" này , Nguyễn Thành Nam còn tổng hợp hổ lốn nguồn từ vài tên phản động như Bùi Tín, Hoàng Văn Hoan, Nguyên Thư Hiên...vv, viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Hắn viết ra nhằm mục đích gì , rất cần cơ quan chức năng làm rõ (?).

Tất nhiên cũng cần làm rõ trách nhiệm cá nhân hội Nhà văn, các ông bà tổng biên tập, phóng viên, biên tập, của các báo đăng bài a dua, ca ngợi hết lời Nam trọc...mà phớt lờ những gì hắn nói xấu chủ tịch Hồ Chí Minh.

Đúng dịp này đang kỷ niệm 101 năm Báo chí cách mạng Việt Nam (21.6.1925/21.6.2026) hãy để các báo tỉnh đòn Hồi mã thương của lũ lật sử, phê phán anh hùng, rửa mặt cho giặc./.







QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: ĐỀ THI MÔN NGỮ VĂN VÀ DƯ LUẬN XÃ HỘI

     “Chuyện của Thanh” chưa kịp lắng thì cái đề thi tốt nghiệp THPT năm 2026 môn Ngữ Văn lại dấy lên làn sóng dư luận xã hội. 

Lần đầu tiên trong đề thi tốt nghiệp THPT, ba cái tên nổi tiếng của làng công nghệ thế giới là Steve Jobs, Mark Zuckerberg và Elon Musk xuất hiện trong câu nghị luận xã hội: "Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?" rồi vai trò cái máy in liên quan đến cuộc đời sự nghiệp nhà viết kịch, nhà thơ nổi tiếng người Anh - William Shakespeare.

Bỗng nhiên, hai cái tên Steve Jobs và William Shakespeare đã trở thành “từ khóa” trên mạng xã hội Việt Nam.

1. Steve Jobs, tên đầy đủ là Steven Paul Jobs (24/02/1955 – 05/10/2011), là một nhà sáng tạo, nhà thiết kế và doanh nhân vĩ đại người Mỹ. Ông chính là người đồng sáng lập, Chủ tịch và Giám đốc điều hành của Apple Inc, là một trong những người có sức ảnh hưởng lớn nhất trong lĩnh vực công nghệ vi tính và điện thoại thông minh thời đó. Thế giới đang bước vào Kỷ nguyên số (Digital Age), thời đại của công nghệ thông tin, internet và trí tuệ nhân tạo (AI) trở thành động lực cốt lõi để phát triển xã hội, thay đổi hoàn toàn cách con người làm việc, học tập và giao tiếp, vì vậy Bộ Giáo dục và Đào tạo đưa các nhân vật có tầm ảnh hưởng về công nghệ và văn học tầm cỡ thế giới vào đề thi là cần thiết. Song dư luận xã hội phản ảnh nhiều học sinh không biết Steve Jobs là ai? Thân thế sự nghiệp thế nào để làm bài thi? Vấn đề này dành cho Bộ Giáo dục và Đào tạo.

2. Câu chuyện vai trò của cái máy in liên quan đến cuộc đời của William Shakespeare?

William Shakespeare (1564–1616) là nhà viết kịch, nhà thơ, diễn viên người Anh. Sinh ra và lớn lên tại thị trấn Stratford-upon-Avon. Ông là thành viên chủ chốt của đoàn kịch Lord Chamberlain's Men (sau này đổi tên thành King's Men). Ông cùng đồng nghiệp xây dựng Nhà hát Globe nổi tiếng. Cuộc đời ông cho đến nay vẫn mang nhiều nét bí ẩn, đặc biệt là giai đoạn 7 năm "biến mất" khỏi giới văn học trước khi trở lại nổi tiếng. Các tác phẩm của Shakespeare được dịch ra hơn 70 ngôn ngữ trên thế giới. Tuy nhiên vào thế kỷ XVIII, đại văn hào nước Pháp là Voltaire khi phân tích về kịch nghệ của Shakespeare đã phê phán ông chỉ đáng được tôn vinh tại Anh: “Ông ta là một tên man rợ giỏi tưởng tượng; ông ta viết vài tác phẩm được ca tụng, nhưng những tuyệt tác của ông ta không thể được trình diễn ở một nơi nào ngoại trừ Luân Đôn và Canada. Đó không phải là dấu hiệu tốt đối với nền văn học của một quốc gia.

Những năm gần đây, không hiểu sao trong 2 môn thi Văn và Sử tốt nghiệp PTTH đều dấy lên những tranh luận trái chiều. Đổi mới trong việc ra đề thi để học sinh tiếp cận với thế giới trong thời đại kỷ nguyên số là cần thiết nhưng không vì thế quá đề cao thế giới mà xem nhẹ bản sắc văn hoá và lịch sử vẻ vang của dân tộc mình./.


The face PTC.
QV-ST!

NÉM ĐÁ DÒ ĐƯỜNG VÀ BÀI CA XIN LỖI MUÔN THUỞ - SỰ TRÁO TRỞ CỦA LŨ KIỂM DUYỆT BÁN RẺ LƯƠNG TÂM!

     Nhìn thẳng vào khuôn mặt dư luận không khỏi phẫn nộ trước sự trơ tráo và đần độn của những kẻ nhân danh "ban biên tập", "nhà xuất bản" nhưng sẵn sàng bán rẻ danh dự, bán rẻ lương tâm để tiếp tay cho giặc lật sử! Chỉ mới mấy hôm trước thôi, chính những cái miệng này còn dõng dạc tuyên bố: "Sau khi nhận được bản thảo 'Chuyện với Thanh' của tác giả Nguyễn Thành Nam, đội ngũ Ban biên tập của nhà xuất bản HNV đã tập trung cao độ, làm việc rất kỹ lưỡng, và rất trân trọng cuốn sách và tác giả thật tài tình". Chúng tung hô, ca ngợi hết lời, biến một rác phẩm đầy độc tố xuyên tạc thành một "kiệt tác" quản trị. Vậy mà hôm nay, khi làn sóng phẫn nộ của nhân dân bùng lên như thác đổ, khi bị dư luận vạch trần bộ mặt phản trắc và phản ứng dữ dội, chúng lại lật lọng, vội vàng đưa ra bài ca xin lỗi muôn thuở, nhận trách nhiệm, dừng phát hành và thu hồi sách bẩn để xoa dịu cộng đồng!
Cái gọi là "tập trung cao độ", "xem xét kỹ lưỡng" của một ban biên tập đại diện cho cơ quan ngôn luận văn hóa là thế này sao? Một cuốn sách dày đặc những ngôn từ chợ búa, xúc phạm trắng trợn đến Lãnh tụ Hồ Chí Minh và các anh hùng dân tộc, qua mắt bao nhiêu con người có ăn có học mà lại được khen là "tài tình"? Thực chất, đây chính là trò hèn hạ "ném đá dò đường"! Chúng cấu kết với nhau, cố tình lờ đi để tuồn độc tố tư tưởng vào thị trường nhằm kiếm chác lợi nhuận và phục vụ cho mưu đồ giải thiêng lịch sử. Đến khi bị lộ tẩy, bị nhân dân vạch trần thì lập tức lẩn trốn sau tấm màn "sai sót quy trình" và hai chữ "xin lỗi" rẻ tiền!
Không có sự nhầm lẫn nào ở đây cả! Đây là hành vi cố ý bán rẻ nhân cách, hoặc chính chúng là đồng bọn, là kẻ tiếp tay đứng sau lưng kẻ phản nghịch Nguyễn Thành Nam để chà đạp lên lòng tự tôn dân tộc. Những kẻ cậy mình nhiều tuổi, mang danh trí thức nhưng tư duy lệch lạc, chống phá vĩ nhân, xúc phạm Bác Hồ thì vĩnh viễn chỉ là loại người già đáng khinh bỉ, mang nhục đến muôn đời. Nhân dân Việt Nam không bao giờ chấp nhận thứ đức tin giả tạo và những lời xin lỗi sáo rỗng để khép lại một vụ án hoại thư về mặt tư tưởng. Phải lôi những kẻ ký lệnh duyệt in này ra trước ánh sáng pháp luật, xử lý nghiêm trị tội đồng lõa phá hoại nền tảng văn hóa dân tộc! Lịch sử xương máu của cha ông không phải là nơi để lũ con buôn và bọn kiểm duyệt biến chất mang ra làm trò đùa đẩy đưa, né tránh trách nhiệm!
QV-ST!

SỰ VĨ ĐẠI CỦA BÁC HỒ LÀ TRONG LÒNG DÂN TỘC, TRONG KÝ ỨC CỦA NHÂN DÂN!

     Thật trơ tráo và nực cười khi một lũ ranh con, lũ lưu manh giả danh trí thức đang rêu rao cái luận điệu đầy mùi mị dân rằng: "Phải đọc hết 'Chuyện với Thanh' mới hiểu hết sự vĩ đại của Hồ Chí Minh"!

Chúng mày định giở trò mập mờ, đánh tráo khái niệm để tẩy trắng cho một cuốn sách bẩn, hay định lòe bịp những đứa trẻ thế hệ 2K chưa kịp nếm trải hết thăng trầm của lịch sử? 
Nhầm rồi! Lũ hão huyền bọn mày có thể dùng thứ ngôn từ học mót, dỏm đời ở trời Tây để lừa mị những ai nhẹ dạ, chứ tuyệt đối không bao giờ bịp bợm nổi thế hệ 7X, 8X chúng tao, những con người xuất thân từ nghèo khó, lớn lên từ gốc rạ nông thôn và ngõ hẻm thành thị, những người đã dùng chính cuộc đời mình để làm chứng nhân cho sự hồi sinh thần tốc của đất nước này qua hơn 30 năm đổi mới!
Thế hệ chúng tao quá hiểu giá trị của hòa bình và độc lập được đánh đổi bằng cái gì. Chúng tao đã đi qua những năm tháng đất nước kiệt quệ vì bao vây cấm vận, những ngày tháng mà bữa cơm gia đình chỉ toàn là bo bo, là củ khoai củ sắn độn cơm, là những nắm cơm chấm muối vừng mang theo ra bờ ruộng, là tấm áo vá vai, là chiếc xe đạp sườn sắt lọc cọc đi qua những con đường làng lầy lội tăm tối. 
Từ một quốc gia đổ nát sau chiến tranh, thiếu ăn từng bữa, hiệu sách nhân dân chỉ có vài ba cuốn, cho đến ngày nay đất nước vươn mình rực rỡ, nhà cao cửa rộng san sát, hạ tầng hiện đại vượt bậc, công nghệ phủ sóng khắp nơi, cơm no áo ấm và con cháu được tiếp cận với văn minh thế giới... Sự phát triển thần tốc ấy không phải từ trên trời rơi xuống, càng không phải nhờ vào mấy cái lý thuyết suông hay những bài học quản trị ,tư duy sặc mùi con buôn của bọn mày! 
Nó được xây dựng bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của hàng triệu con người lao động thuần túy dưới sự chèo lái của Đảng, bằng cái nền móng vĩ đại mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đặt cuộc đời mình vào để hy sinh, gầy dựng.

Vậy mà, một lũ đi du học trời Tây, hấp thụ thứ văn hóa thực dụng, dỏm đời, chưa đóng góp được một giọt mồ hôi cho mảnh đất này, lại vỗ ngực tự xưng là "khách quan", là "trí thức" để quay về phán xét lịch sử! Trình độ của tụi mày ngày nay chắc gì đã qua được trình độ của nhân dân? Trình độ của một gã trọc phú công nghệ hay một lũ "ngáo chữ" làm sao đo lường được trí tuệ dân gian, làm sao hiểu được cái lý, cái tình của những người dân cày một nắng hai sương nhưng có cái đầu phân biệt rõ rệt trắng đen, chính tà?

Tầm vóc và sự vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh tự thân nó đã là một tượng đài bất tử, được đúc bằng niềm tin son sắt, bằng lời dạy thiêng liêng của cha ông, của những người lính Bộ đội Cụ Hồ, những cựu chiến binh và những người nông dân chân lấm tay bùn truyền lại cho con cháu. Bác vĩ đại bởi vì Người đã sống, đã chiến đấu và hy sinh trọn vẹn vì quyền sống của những con người dưới đáy xã hội, chứ không phải vĩ đại qua lăng kính phân tích lỗ lãi của một gã học giả Mỹ hay sự nhai lại vô học của Nguyễn Thành Nam! 
Dân tộc Việt Nam từ xưa đến nay vốn dĩ rất sòng phẳng và tôn nghiêm, nhân dân chưa bao giờ thờ phụng ai một cách mù quáng nếu người đó không thực sự vĩ đại và mang lại đời sống tự do cho họ. 

Hình ảnh của Bác nằm trang trọng trên ban thờ của biết bao gia đình Việt Nam từ miền ngược đến miền xuôi, từ Bắc chí Nam là minh chứng đanh thép nhất cho thấy Người sống mãi trong lòng dân! 

Thứ tình cảm thiêng liêng ấy không cần, và tuyệt đối không bao giờ thèm khát sự "giải thích", "minh oan" hay "nâng tầm" từ một cuốn sách bẩn thỉu đầy rẫy tư tưởng hạ thấp vĩ nhân. Hãy câm cái miệng tráo trở của bọn mày lại, thứ trí thức nửa mùa dỏm đời không đủ tư cách để bàn luận về linh hồn của dân tộc!
QV-ST!

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

"CHUYỆN VỚI THANH" SẼ TỰ HUỶ!

            Đại tá, PGS,TS triết học Nguyên Hà
              -Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội-

       Mọi sự vật cụ thể đều hữu hạn, không ngoài "Sinh - Trụ - Diệt". Chuyện với Thanh của TS toán học Nguyễn Thành Nam (Nguyên TGĐ tập đoàn FPT, hiện là Phó Chủ tịch HĐQT trường Đại học FPT, giảng viên Đại học VinUni môn Tư tưởng Hồ Chí Minh) cũng không nằm ngoài quy luật đó.
       Sở dĩ nói Chuyện với Thanh sẽ tự huỷ, bởi các lý do sau đây:
       Thứ nhất, trước bão táp công luận, sự căm phẫn của cộng đồng, biểu thị tâm lý tình cảm, trí tuệ của các tầng lớp Nhân dân trước sự "giải thiêng" xuyên tạc lịch sử dân tộc và cách mạng, hạ bệ thần tượng Lãnh tụ là Chủ tịch Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Hội Nhà văn đã miễn cưỡng ra thông cáo dừng phát hành, thu hồi cuốn sách Chuyện với Thanh như là sản phẩm lỗi. Trước đó nhiều tờ báo lớn nhỏ đăng bài quảng bá cho cuốn sách, một số đã thầm lặng gỡ bài. Sáng nay (10/6/2026) Bộ Văn hoá - Thể thao và Du lịch đã có quyết định chính thức thu hồi cuốn sách này. Như vậy, về mặt pháp lý, Chuyện của Thanh đã bị chặn đường sống.
       Thứ hai, cuốn sách Nỗi buồn chiến tranh cũng như Chuyện với Thanh, chúng sẽ tự hủy trong lòng Nhân dân; tự hủy trước tinh thần yêu nước chân chính, đích thực. Lòng yêu nước của người Việt Nam đã được thực tiễn lịch sử dựng nước, giữ nước khẳng định là "giá trị của mọi giá trị" trong hệ giá trị truyền thống dân tộc. Chuyện với Thanh sẽ như món đồ dùng không phù hợp bị bỏ xó, dần lãng quên và tự hủy như một tất yếu "Sinh - Trụ - Diệt" khi đã hết lý do tồn tại.
                            * *
                                *
      Vấn đề còn lại, cộng đồng rất quan tâm là xử lý của các cơ quan chức năng về hệ lụy của Chuyện với Thanh, làm rõ động cơ, mục đích chính trị và giáo dục của cuốn sách. Chuyện với Thanh cũng như mọi hiện tượng xã hội trong xã hội có giai cấp đều không nằm ngoài kinh tế và chính trị. 
       Với nghiệp vụ tinh thông, được thực tiễn kiểm nghiệm, không chỉ trong nước và cả nước ngoài đã từng ngợi ca "An ninh Việt Nam thuộc hàng giỏi nhất thế giới", hy vọng cùng với các cơ quan chức năng nhà nước làm rõ 2 phương diện:
        Thứ nhất, Chuyện với Thanh, động cơ, mục đích chính trị có liên quan gì đến "cách mạng màu" mà các thế lực thù địch đang ráo riết tiến hành đối với Việt Nam hay không? Vì sao nó dùng văn học nghệ thuật với thủ pháp "giải thiêng" hạ bệ biểu tượng Lãnh tụ, Anh hùng giải phóng dân tộc, Danh nhân văn hoá thế giới và xuyên tạc bản chất cuộc kháng chiến thần thánh chống đế quốc Mỹ xâm lược và bè lũ tay sai bán nước!!!
        Thứ hai, Chuyện với Thanh, về động cơ, mục đích giáo dục là gì? Bản thân Nguyễn Thành Nam, trước khi viết Chuyện với Thanh đã từng nói nhiều về tham vọng muốn khắc phục sự nhàm chán, "tra tấn" của sinh viên khi phải học môn Lịch sử và Tư tưởng Hồ Chí Minh. Và anh ta muốn tiên phong trong tìm lời giải, bằng cách đưa ra cách tiếp cận mới về nội dung, phương pháp truyền đạt. Điều đó nếu làm được thì không có gì phải bàn, cần tôn vinh anh ta. Đây cũng chính là "cớ" để không ít người trên các nền tảng mạng xã hội đang vin vào để bênh vực, bảo vệ cuốn sách Chuyện của Thanh và hoạt động giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh tại Đại học VinUni của tác giả. Chẳng hạn, họ cho đó là cách viết mới, sáng tạo (góc độ văn chương); là lối kể chuyện với ngôn từ mới mẻ, dân dã hấp dẫn, phù hợp tâm lý nhận thức giới trẻ ở thời đại công nghệ số, làm tăng hiệu quả trong hoạt động giảng dạy!!!... Song vấn đề ở chỗ, anh ta lại làm sai lệch, đảo lộn giá trị lịch sử, xuyên tạc, bôi nhọ hình ảnh Lãnh tụ. Điều này đặt ra nghi vấn:
       - Nguyễn Thành Nam phải chăng đã thực hiện tư tưởng "khai phóng" trong giáo dục để làm chệch hướng nền giáo dục xã hội chủ nghĩa! Nghi vấn bởi lẽ, anh ta với chuyên ngành toán học, nguyên là CEO, tại sao lại nhảy sang môn lịch sử, triết học, tư tưởng Hồ Chí Minh? Nếu "khai phóng" áp dụng với các môn tự nhiên, nhất là khoa học - công nghệ, thì mọi quốc gia, không phân biệt màu sắc chính trị, là tất yếu cần thiết để phát triển đất nước. Còn "khai phóng" nhắm tới các môn lịch sử, triết học Mác - Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh và các môn khoa học xã hội khác đang diễn ra như chúng ta đã biết là một chiêu thức của cách mạng màu nhằm chuyển hoá chế độ chính trị xã hội chủ nghĩa ở nước ta.
        - Nguyễn Thành Nam, với tham vọng trên, nếu đúng là từ tâm huyết muốn làm hấp dẫn, hiệu quả hơn việc tiếp thu của sinh viên, luôn xuất phát từ sự trân trọng giá trị lịch sử, tôn kính Chủ tịch Hồ Chí Minh (như lời anh ta nói và số người đang ra sức bảo vệ anh ta) thì cũng cần làm rõ "lực bất tòng tâm", do hạn chế tri thức về lịch sử, triết học, tư tưởng Hồ Chí Minh, tâm lý - giáo dục học... dẫn tới sai lầm đáng tiếc. Qua đó giúp bảo vệ danh dự, nhân phẩm cá nhân của anh ta. "Đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại", là truyền thống nhân nghĩa của dân tộc, là biểu hiện tính nhân đạo, nhân văn của chế độ ta đang hướng tới dân chủ, công bằng, văn minh, vì sự tiến bộ của con người và xã hội.
                          * *
                              *
       Vấn đề tự hủy của Chuyện với Thanh như phân tích luận giải trên, là sự tác động đồng bộ của cả sức mạnh pháp lý và lòng dân mới thực sự khai tử "rác phẩm", thứ đồ dùng không chỉ không có tác dụng mà còn độc hại.
      Nên nhớ việc Nxb, "mụ đỡ" cho tác phẩm ngưng phát hành, chưa hẳn là nó đã bị cáo chung. Bài học nhãn tiền còn đó. Nỗi buồn chiến tranh cũng từng bị dừng, thu hồi, nhưng rồi nó lại được "khai quật" ngoạn mục, sống lại đến giờ, còn được vinh danh; rồi lại bị phê phán quyết liệt, đến nay nó đã thoi thóp đâu!!!
Chân thành cảm ơn bạn đọc.
Hà Nội, ngày 10/6/2026.
QV-ST!

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG - BÃI MÌN 10 KM CỦA QUÂN ĐỘI ÚC CUỐI CÙNG LẠI GIẾT CHÍNH LÍNH ÚC!

     Trong chiến tranh Việt Nam, có những kế hoạch trên giấy tờ được đánh giá là hoàn hảo.
Nhưng khi bước vào thực tế chiến trường...

Chúng lại trở thành một trong những sai lầm đắt giá nhất.

Bãi mìn Đất Đỏ năm 1967 của quân đội Úc là một ví dụ như vậy.

📍Đầu năm 1967, Chuẩn tướng Stuart Graham - Tư lệnh Lực lượng Đặc nhiệm Úc tại Phước Tuy - quyết định xây dựng một hệ thống phong tỏa quy mô lớn nhằm ngăn lực lượng Quân Giải phóng hoạt động tại khu vực.

⚔️ Kế hoạch được xem là cực kỳ tham vọng:
▪️ Một bãi mìn dài khoảng 10 km
▪️ Kéo từ Đất Đỏ ra tận bờ biển
▪️ Kẹp giữa nhiều lớp hàng rào kẽm gai
▪️ Chôn từ khoảng 20.000 đến hơn 50.000 quả mìn chống bộ binh

💥 Trong đó, phần lớn là mìn nhảy M16 - loại mìn được mệnh danh là "Widowmaker" (Kẻ tạo góa phụ).
Chỉ cần kích hoạt...
Nó sẽ bật lên khỏi mặt đất rồi phát nổ ngang tầm bụng và ngực.

😳 Người Úc tin rằng:
👉 Không ai có thể vượt qua được.
👉 Không ai có thể tháo gỡ được.
👉 Và tuyến đường tiếp tế của đối phương sẽ bị cắt đứt hoàn toàn.

Nhưng chiến trường Việt Nam chưa bao giờ vận hành theo những gì người ta tính toán trên bàn giấy.

🌿 Chỉ một thời gian ngắn sau đó, quân Úc bắt đầu phát hiện điều bất thường.
Nhiều quả mìn biến mất.
Rồi nhiều hơn nữa.
Rồi hàng trăm.
Rồi hàng nghìn.

📖 Trung sĩ Brian London sau này kể lại:
💬 "Việt Cộng lấy đi hàng trăm, nếu không phải hàng nghìn quả mìn từ bãi mìn."

⚠️ Điều khiến quân Úc đau đầu nhất là:
Những quả mìn bị lấy đi không hề biến mất.
Chúng quay trở lại.
Nhưng lần này...
Nằm dưới chân lính Úc.

💥 Các chiến sĩ du kích tháo mìn khỏi bãi mìn Đất Đỏ rồi cải tiến, tái sử dụng để:
▪️ Gài quanh căn cứ quân sự
▪️ Gài gần bãi đáp trực thăng
▪️ Đặt trên các tuyến tuần tra
▪️ Và phục kích chính lực lượng đã tạo ra chúng

😨 Một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất xảy ra tại khu vực Long Hải.

Công binh Robert Earl đang làm nhiệm vụ thì nhìn thấy một con ốc sên nằm bất động giữa đường.
Anh thấy lạ.
Và quyết định đá nó đi.
💥 Ngay khi cú đá vừa chạm tới...
Một vụ nổ kinh hoàng xảy ra.
🚑 Robert Earl được đưa thẳng tới quân y viện.

Nguyên nhân sau đó được xác định:
🐌 Con ốc sên đã bò vào giữa ba càng kích nổ của một quả mìn M16.

Nó không dám nhúc nhích.

Và Robert Earl vô tình làm nốt phần việc còn lại.

😳 Đến năm 1968, quân đội Úc bắt đầu thừa nhận một sự thật cay đắng:
Bãi mìn mà họ tạo ra đang gây thương vong cho chính họ nhiều hơn mong muốn.

🚜 Và điều khó tin đã xảy ra:
Họ phải đưa lực lượng công binh tới...
...gỡ chính bãi mìn do mình cài.

⏳ Công việc này kéo dài gần 2 năm.
Trong thời gian đó, thương vong vẫn tiếp tục xuất hiện.

📍Riêng trong Chiến dịch Esso năm 1969:
▪️ 58 binh sĩ Úc bị thương
▪️ 9 người thiệt mạng

Nhiều trường hợp liên quan tới các quả mìn từng nằm trong chính bãi mìn Đất Đỏ.

📚 Sau chiến tranh, nhiều tài liệu quân sự Úc đã xem bãi mìn Đất Đỏ là một trong những sai lầm chiến thuật nghiêm trọng nhất của họ tại Việt Nam.

💔 Họ tạo ra một bức tường để ngăn đối phương.

Nhưng cuối cùng...

Đối phương lại biến chính bức tường ấy thành vũ khí chống lại họ.

⚔️ Chiến tranh Việt Nam có rất nhiều câu chuyện như thế.

Nơi công nghệ, hỏa lực và những kế hoạch tưởng như hoàn hảo đôi khi vẫn thất bại trước sự linh hoạt và khả năng thích nghi của con người trên chiến trường./.
QV-ST!

BẠN CÓ BIẾT: CŨNG LÀ NGƯỜI FPT, CŨNG TÊN LÀ NAM - NHƯNG CÓ NGƯỜI LÀM CHO CÁI TÊN CỦA MÌNH ĐÚNG VỚI HƯỚNG ĐI CỦA ĐỜI MÌNH!

   Hoàng Nam Tiến là con trai của Thiếu tướng Hoàng Đan, lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng, rồi bước vào thương trường, công nghệ, giáo dục bằng tinh thần thực làm, thực góp, thực lan tỏa.

Ông nói chuyện với giới trẻ, người ta thấy năng lượng.
Ông làm ở FPT, người ta thấy dấu ấn.
Ông xuất hiện trước công chúng, người ta thấy một kiểu trí thức doanh nhân có Tâm với đất nước, với thế hệ sau.

Còn có người cái tên cũng có chữ Nam, cũng từng ở FPT, cũng có học vị, cũng có danh tiếng.

Nhưng khi lời nói của mình khiến người nghe thấy lịch sử bị kéo lùi, nhận thức bị làm rối, tình cảm với những giá trị thiêng liêng của dân tộc bị xô lệch… thì cái danh “tiến sĩ” không còn đủ để gọi là Tiến.

Bởi Tiến không nằm ở cái bằng. Tiến nằm ở hướng mình đẩy xã hội đi về đâu.

Đẩy con người tới hiểu biết hơn, tử tế hơn, yêu nước đúng đắn hơn, sống có trách nhiệm hơn… đó là Tiến.

Còn dùng học vị, danh tiếng, vị trí xã hội để nói những điều khiến người ta coi nhẹ lịch sử, coi nhẹ chính nghĩa, coi nhẹ những hy sinh của cha ông… thì đó không còn là Tiến nữa. Đó là Lùi.

Một người có chữ Nam trong tên gọi, và tên là Tiến, đã sống đúng với chữ Tiến ấy: làm xã hội tiến lên, nên người ta nhớ là Nam Tiến.

Một người cái tên cũng có chữ Nam nhưng làm nhận thức lùi lại, thì dân gian gọi thế nào, chắc không cần nói thêm./.
QV-ST!

VĂN HÓA, GIÁO DỤC, TƯ TƯỞNG - MẶT TRẬN KHÔNG TIẾNG SÚNG NHƯNG QUYẾT ĐỊNH TƯƠNG LAI

     Lịch sử cho thấy một dân tộc không dễ bị đánh gục bởi sức mạnh quân sự nếu nền tảng văn hóa, tinh thần và niềm tin của nhân dân vẫn vững vàng. Nhưng khi hệ giá trị bị xói mòn, khi lịch sử bị xuyên tạc, khi lòng tin bị bào mòn từ bên trong, thì những thành quả được xây dựng bằng biết bao thế hệ có thể bị tổn hại nghiêm trọng.

Trong thời đại số, cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc không chỉ diễn ra trên biên giới, biển đảo hay các lĩnh vực kinh tế. Một mặt trận đặc biệt quan trọng đang hiện hữu từng ngày: mặt trận văn hóa, giáo dục, tư tưởng và đời sống tinh thần.

Sự phát triển của internet và mạng xã hội mang lại cơ hội lớn cho tri thức và kết nối. Tuy nhiên, đây cũng là môi trường mà thông tin sai lệch, các luận điệu cực đoan, sự xuyên tạc lịch sử và những nội dung độc hại có thể lan truyền với tốc độ chưa từng có. Những tác động ấy không phải lúc nào cũng biểu hiện bằng sự đối đầu trực diện. Nhiều khi chúng xuất hiện dưới hình thức những câu chuyện tưởng như vô hại, những nhận định phiến diện, những cách tiếp cận lịch sử thiếu khách quan hoặc những quan điểm phủ nhận các giá trị nền tảng đã được kiểm chứng bằng thực tiễn.

Điều đáng lưu ý là nguy cơ không chỉ đến từ bên ngoài. Bất kỳ xã hội nào cũng có thể xuất hiện những cá nhân vì lợi ích riêng, vì nhận thức lệch lạc hoặc vì những động cơ khác nhau mà góp phần lan truyền thông tin thiếu chính xác, gây chia rẽ hoặc làm suy giảm niềm tin xã hội. Chính vì vậy, bảo vệ nền tảng tư tưởng không chỉ là nhiệm vụ của các cơ quan chức năng mà còn là trách nhiệm của mỗi công dân.

Muốn bảo vệ một dân tộc, trước hết phải bảo vệ ký ức lịch sử của dân tộc đó. Muốn bảo vệ tương lai, phải chăm lo giáo dục thế hệ trẻ. Muốn giữ vững bản lĩnh quốc gia, phải xây dựng một nền văn hóa lành mạnh, giàu bản sắc và có sức đề kháng trước những tác động tiêu cực.

Giải pháp căn bản không phải là sự cực đoan hay khép kín, mà là nâng cao dân trí, phát triển tư duy phản biện khoa học, tăng cường giáo dục lịch sử, đạo đức và trách nhiệm công dân. Một xã hội có tri thức, có lòng yêu nước đúng đắn và có khả năng phân biệt đúng – sai sẽ không dễ bị dẫn dắt bởi những thông tin sai lệch.

Mặt trận văn hóa, giáo dục và tư tưởng không có tiếng súng, nhưng đây là nơi quyết định sức mạnh trường tồn của một quốc gia. Giữ vững trận địa này chính là giữ vững nền tảng tinh thần của dân tộc, bảo vệ hiện tại và mở đường cho tương lai.

🌿Phương án phòng ngừa mang tính xây dựng

Tăng cường giáo dục lịch sử và công dân
Học lịch sử bằng tư liệu, nhân chứng và thực tiễn.
Khuyến khích thế hệ trẻ tìm hiểu các giai đoạn dựng nước và giữ nước một cách khách quan, khoa học.
Nâng cao năng lực nhận diện thông tin sai lệch
Kiểm chứng nguồn tin trước khi chia sẻ.
Phổ biến kỹ năng truyền thông số và tư duy phản biện.
Xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh
Tôn vinh các giá trị nhân văn, trách nhiệm xã hội và lòng yêu nước.
Đầu tư cho văn học, nghệ thuật, điện ảnh và các sản phẩm văn hóa có giá trị.
Phát huy vai trò của gia đình và nhà trường
Gia đình là nơi hình thành nhân cách.
Nhà trường là nơi bồi dưỡng tri thức và trách nhiệm công dân.
Chủ động truyền thông tích cực
Không chỉ phản bác thông tin sai lệch mà còn phải tạo ra nhiều nội dung chất lượng, hấp dẫn và có sức thuyết phục.
Lấy sự thật, lý lẽ và thực tiễn làm nền tảng.
Củng cố niềm tin bằng hiệu quả thực tiễn.

Niềm tin xã hội được xây dựng bền vững nhất bằng kết quả phát triển kinh tế, nâng cao đời sống nhân dân và sự công bằng trong quản lý xã hội.

Một dân tộc mạnh không phải là dân tộc không có thách thức, mà là dân tộc đủ bản lĩnh để nhận diện thách thức, đủ trí tuệ để hóa giải và đủ đoàn kết để vượt qua. 

Văn hóa, giáo dục và tư tưởng chính là tuyến phòng thủ đầu tiên, cũng là tuyến phòng thủ cuối cùng của mỗi quốc gia./.
Theo face Nụ cười Liên Xô!
QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: NHỮNG NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM ĐÃ ANH DŨNG HY SINH NHƯ THẾ MỚI CÓ ĐẤT NƯỚC HÒA BÌNH, THỐNG NHẤT HÔM NAY!

     Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, biết bao cán bộ, chiến sĩ đặc công, trinh sát đã bước vào trận đánh chỉ với bộ quân phục gọn nhẹ, khẩu súng AK, con dao găm và một ý chí sắt đá: quyết chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ đối mặt với quân thù trong những hoàn cảnh hiểm nghèo nhất, chiến đấu giữa vòng vây lửa đạn, ngã xuống ngay trong lòng những căn cứ kiên cố của đối phương mà không một lần nghĩ đến sự sống còn của bản thân.

Ở chiến khu Rừng Sác, giữa bạt ngàn sông nước và rừng ngập mặn hoang vu, nhiều chiến sĩ đã đổ máu sau những trận tập kích táo bạo vào các căn cứ quân sự của địch. Trong cảnh thiên nhiên khắc nghiệt, nơi cá sấu luôn rình rập và hiểm nguy bủa vây tứ phía, nhiều người con ưu tú của dân tộc đã vĩnh viễn nằm lại giữa lòng rừng nước. Tại nội đô Sài Gòn, những chiến sĩ Biệt động gan dạ hoạt động ngay giữa sào huyệt của đối phương cũng đã bị truy lùng, tra tấn, thủ tiêu bí mật và chôn vùi trong những hố chôn tập thể không tên tuổi.

Trên khắp các chiến trường từ Trường Sơn, Tây Nguyên, Nam Bộ đến đất bạn Lào, Campuchia, biết bao liệt sĩ đã anh dũng hy sinh nơi rừng sâu, núi thẳm, đồng bằng, sông nước. Bom đạn chiến tranh cày xới dữ dội khiến thân xác các anh hòa vào lòng đất mẹ, đến mức không còn để lại một dấu tích nào. Có những người ra đi mãi mãi mà đến hôm nay đồng đội và người thân vẫn chưa tìm được nơi an nghỉ cuối cùng.

Một trong những trang sử bi hùng ấy diễn ra trong đêm mồng 1 rạng sáng ngày 2 tháng 2 năm 1968 tại Chi khu Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị.

Đêm đó, Tiểu đoàn 1 Đặc công thuộc Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B nhận nhiệm vụ tiến công cứ điểm địch. Khi các mũi tiến công bí mật áp sát mục tiêu, hệ thống hàng rào kẽm gai bùng nhùng nhiều lớp cùng những bãi mìn dày đặc đã gây trở ngại vô cùng lớn. Trong lúc các tổ mở cửa đang khẩn trương làm nhiệm vụ, lực lượng ta không may bị phát hiện. Yếu tố bí mật và bất ngờ - điều kiện sống còn của một trận đánh đặc công - không còn nữa.

Trước tình thế đặc biệt hiểm nghèo ấy, người chỉ huy tiểu đoàn đã phát lệnh cảm tử.

Mệnh lệnh được truyền đi trong lửa đạn, nhưng không một chiến sĩ nào chần chừ hay lùi bước. Với quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ bằng mọi giá, những người lính đặc công đã lấy chính thân mình lao vào hàng rào thép gai, vượt qua bãi mìn chết chóc, dùng máu thịt mở đường cho đồng đội xung phong tiến lên. Đó là những khoảnh khắc mà lòng yêu nước, ý chí quyết chiến quyết thắng và tinh thần hy sinh vì Tổ quốc đã vượt lên trên mọi giới hạn của bản năng sinh tồn.

Đối phương lập tức huy động hỏa lực cực mạnh từ nhiều hướng để đối phó. Pháo binh từ các căn cứ lân cận đồng loạt bắn cấp tập. Hỏa lực chi viện từ Hạm đội 7 của Hải quân Hoa Kỳ liên tục trút xuống trận địa. Pháo sáng treo kín bầu trời đêm, biến cả khu vực Cam Lộ thành một biển lửa rực đỏ. Giữa mưa bom bão đạn, các chiến sĩ đặc công vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu đến những viên đạn cuối cùng.

Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Gần như toàn bộ cán bộ, chiến sĩ của tiểu đoàn đã anh dũng hy sinh.

Sáng hôm sau, quân địch thu gom 108 thi thể cán bộ, chiến sĩ của đơn vị về một địa điểm, rải xăng bột rồi phóng hỏa, sau đó dùng xe ủi san phẳng hiện trường nhằm xóa sạch mọi dấu vết. Nhưng ngọn lửa tàn bạo ấy không thể thiêu cháy được ký ức lịch sử, càng không thể vùi lấp tinh thần bất khuất của những người lính đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho non sông đất nước.

Đó chỉ là một trong vô vàn câu chuyện bi hùng của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng trường chinh vì độc lập dân tộc.

Sau mỗi tấc đất bình yên của hôm nay là biết bao máu xương của các thế hệ cha anh đã đổ xuống. Sau mỗi trang sử vàng là những người lính mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, không có một nấm mồ mang tên mình. Các anh đã hòa vào đất mẹ, hóa thành những cánh rừng đại ngàn, những dòng sông đỏ nặng phù sa, những ngọn núi sừng sững giữa trời xanh Tổ quốc.

Có thể thời gian sẽ làm phai mờ nhiều dấu tích của chiến tranh, nhưng sự hy sinh của các anh sẽ mãi trường tồn trong ký ức dân tộc Việt Nam. Đất mẹ đã ôm các anh vào lòng bằng tất cả sự thiêng liêng và bao dung của non sông gấm vóc. Tổ quốc đời đời ghi công những người con ưu tú đã hiến trọn tuổi xuân, máu xương và cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do và sự trường tồn của dân tộc.

Nhìn lại những bức ảnh chiến tranh còn lưu giữ đến hôm nay, như hình ảnh các chiến sĩ Giải phóng quân hy sinh trong một trận đánh trên Quốc lộ 19, khu vực đèo An Khê, bị quân đội Hoa Kỳ mang thi thể phơi trên cầu nhằm thị uy, càng thấy rõ hơn sự tàn khốc đến tận cùng của chiến tranh. Mỗi khuôn hình là một chứng tích đau thương, mỗi gương mặt là một cuộc đời còn dang dở.

Bởi vậy, càng hiểu lịch sử, càng thấm thía giá trị vô giá của hòa bình. Càng nhìn lại những mất mát của cha ông, càng nhận thức sâu sắc rằng độc lập, tự do của dân tộc hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hy sinh vô bờ bến của nhiều thế hệ người Việt Nam. Chính từ những hy sinh ấy mà đất nước được hồi sinh, dân tộc được trường tồn và các thế hệ hôm nay có cơ hội sống trong hòa bình, xây dựng và phát triển Tổ quốc./.
QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: GÓC NHÌN HỘI VIÊN HỘI NHÀ BÁO VIỆT NAM!

AI, ĐỨA NÀO ?!

     Chưa cần đọc cả cái rác phẩm "Chuyện với Thanh" , mà chỉ đọc trang mở đầu, ai có lòng yêu nước, quý trọng Hồ Chí Minh đã muốn vứt sách, muốn đập vào mặt kẻ phản phúc!
Hắn viết : 
    "Tôi quyết định viết cuốn sách này để tặng các em sinh viên đang bị nhồi sọ;
 - Tại sao lại phải sử dụng chữ Quốc ngữ?
 - Tại sao Nguyễn Ái Quốc lại lên tàu đi làm đầu bếp, có thực sự anh ta đi tìm đường cứu nước hay không ... (?)

Rõ ràng đây là cái mệnh đề nhằm hạ bệ thần tượng dân tộc Hồ Chí Minh ngay từ lời giới thiệu của cuốn sách!
Vậy Hội Nhà văn nghĩ gì, biết gì, cảm gì?.
10 tờ báo: Nhân dân... đã xem chưa mà ca ngợi cuốn sách như một làn gió mới, một trào lưu đổi mới... Nghĩ như vậy là đi ngược lại nền tảng tư tưởng của Đảng, của toàn xã hội đang" Học tập và làm theo tấm gương, đạo đức, phong cách cách Hồ Chí Minh " hay không?!.

Trong sách, Nam trọc nói hiệp định Gioneover đã chia Việt Nam thành 2 nước, nếu 2 bên chấp thuận đã không có chiến tranh (?) Sử dụng rất nhiều đoạn, tư liệu trong cuốn "Ho Chi Minh: A Life" của tác giả William J. Duiker nói xấu, tạo nghi ngờ, xét lại bản chất của Hồ Chí Minh. Đây là cuốn sách gần 700 trang, xuất bản tại nước Mỹ, được Nguyễn Thành Nam lấy tư liệu viết lại thành " Chuyện với Thanh"...

William J. Duiker là ai ? Hắn là đại sứ Mỹ tại Sài Gòn thời chế độ Ngụy Việt Nam Cộng hòa. Cuốn sách với vô vàn bịa đặt trắng trợn & khốn nạn vì cay cú, vì thất bại thảm hại tại Việt Nam.

Nguyễn Thành Nam học toán, nay viết sử, hơn thế nữa gã tinh vi là mượn lời William J. Duiker để hạ bệ thần tượng dân tộc, né tránh trách nhiệm cá nhân. 

Xin thưa, mượn lời nhưng cuốn sách mang tên Nguyễn Thành Nam, đã được Hội nhà văn thẩm định, giới thiệu phát hành... thì cứ lôi gã ta ra chịu tội. Lôi những kẻ, những tổ chức, những phóng viên, những báo... đã đăng bài ca ngợi, a dua cuốn sách của Nam trọc "Chuyện của Thanh"... ra mà trị tội.

Và thật đáng buồn, tổng biên tập báo Nhân dân , lại là ủy viên TW Đảng, phó ban Dân vận TW, chủ tịch Hội Nhà Báo Việt Nam...mà tôi lại là hội viên; được chính ông ta ký tặng Kỷ niệm chương vì sự nghiệp báo chí Việt Nam - tôi băn khoăn tự hỏi hay vì cậu ta đảm nhiệm nhiều chức vị quá nên không xuể?!

Với tư cách là một đảng viên, xin hỏi người "gác đền" sự nghiệp giữ gìn, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, là Ban Tuyên giáo & Dân vận TW, đứng đầu là tướng Quyết, đã có ý kiến gì & sẽ xử lí vụ việc này ra sao, thì cần phải công khai trước bức xúc của cả dân tộc.
Chỉ sợ lại chìm như vụ cuốn sách Nỗi buồn chiến tranh?!
Theo face Đại Việt!
QV-ST!

VIỆT NAM - THẾ GIỚI: LÁ THƯ KHÔNG HỒI ÂM VÀ HÀNH TRÌNH NỬA THẾ KỶ CỦA CỰU BINH MỸ...

     Ngày 5/4/1967, người lính của quân đội Mỹ có tên Robert Ambrose Connor đặt chân đến Việt Nam với niềm tin rằng mình đang thực hiện một sứ mệnh cần thiết. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, những gì tận mắt chứng kiến ngoài thực địa đã khiến ông không thể không đặt câu hỏi: Cuộc chiến này thực sự có ý nghĩa gì?

Trong thời gian làm nhiệm vụ bảo vệ vành đai phía Đông Căn cứ Không quân Biên Hòa, ông nhiều lần đối mặt với hiểm nguy. Sau cuộc tập kích bằng súng cối và rocket vào căn cứ đêm 12/5/1967, cách nhìn của ông về cuộc chiến bắt đầu thay đổi.

Đêm 31/1/1968 - đêm nổ ra cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, ông được phân công trực trên tháp nước tại Căn cứ Không quân Biên Hòa, làm nhiệm vụ quan sát và xác định các đợt pháo kích. Hơn 12 giờ giao tranh ác liệt, 2 đồng đội của ông tử trận, trong đó người chỉ huy ngã xuống ngay bên cạnh. Nhìn những người lính đối phương chiến đấu kiên cường, ông nhận ra mình đang nhìn cuộc chiến theo cách hoàn toàn khác.

Tháng 4/1968, ông rời Việt Nam, mang theo ký ức về những ngôi mộ tập thể mà ông từng biết đến. Có lần, ông đã viết thư tay gửi lãnh sự quán Việt Nam tại Mỹ, thông báo tọa độ một ngôi mộ ở Biên Hòa nhưng thư không có hồi âm. 

Đến tháng 10/2016, trong lúc giúp cháu gái chuẩn bị bài báo cáo về Việt Nam, ông mở Google Earth, lần tìm lại những tọa độ cũ và để lại một ghi chú. Chỉ 10 ngày sau, một email từ phía Việt Nam xuất hiện trong hộp thư, đề nghị ông cung cấp thêm thông tin. Từ thời điểm đó, ông bắt đầu phối hợp chặt chẽ với các cựu chiến binh, nhân chứng và cơ quan chức năng Việt Nam trong công tác tìm kiếm hài cốt liệt sĩ Việt Nam.

Cựu binh người Mỹ này trở thành nhân chứng đặc biệt, nhiều năm qua âm thầm cung cấp thông tin hỗ trợ các cơ quan chức năng xác định vị trí nhiều khu mộ tập thể trên đất Việt Nam. Ngày 13/4/2017, ngôi mộ tập thể tại Biên Hòa được khai quật đúng tại tọa độ ông đã cung cấp. Hơn 80 bộ hài cốt được đưa lên. Trong số đó, 12 liệt sĩ được xác nhận danh tính nhờ hình xăm, kỷ vật và những lá thư còn giữ được sau ngần ấy năm nằm trong lòng đất.
"Cái ch-ết của họ không hề vô ích. Họ đã làm nên Việt Nam của ngày hôm nay" - ông xúc động nói.

Gần 60 năm sau ngày đặt chân đến Việt Nam với tư cách người lính của quân đội Mỹ, ông Robert Ambrose Connor trở lại nơi đây để tìm hài cốt của những người đã ngã xuống trong cuộc chiến. Hiện nhóm tình nguyện do ông tham gia vẫn tiếp tục công việc tìm kiếm các khu mộ tập thể khác tại Biên Hòa và nhiều địa phương.

"Trong hành trình này, tôi nhận ra thời gian chính là một thách thức lớn khi các nhân chứng lịch sử ngày càng cao tuổi, ký ức ngày một phai nhạt" - ông Robert Ambrose Connor chia sẻ.

Từ thực tế đó, ông kêu gọi đẩy mạnh ứng dụng khoa học công nghệ hiện đại trong công tác tìm kiếm và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ, đồng thời tăng cường hợp tác quốc tế để không bỏ lỡ bất kỳ manh mối nào còn sót lại.

"Đối với các gia đình, đã đến lúc điều này phải kết thúc và phải kết thúc đúng cách. Họ xứng đáng với điều đó" - cựu binh Mỹ nghẹn ngào chia sẻ tại hội thảo./.


Theo Vietnamnet
QV-ST!

TỪ LẬT SỬ ĐẾN BÔI ĐEN SÁCH GIÁO KHOA!

1. PHAN HUY LÊ VÀ BỘ SỬ VIỆT NAM

Giáo sư sử học Phan Huy Lê là em trai của ông Phan Huy Quát, người từng giữ chức Thủ tướng Ngụy quyền Sài Gòn trong giai đoạn 1965.

Bùi Diễm, cựu Bộ trưởng Phủ Thủ tướng dưới thời ông Phan Huy Quát làm Thủ tướng Việt Nam Cộng hoà (VNCH). Bùi Diễm làm đại sứ VNCH tại Mỹ (1967-1972) và đại sứ lưu động (1972- 1975). Tháng 4/ 1975, ngụy quyền VNCH sụp đổ, Bùi Diễm di tản sang Hoa Kỳ chống cộng đến nay. Năm 1987 tại Hoa Kỳ, Bùi Diễm cùng nhà báo Mỹ là Channoff cho ra đời cuốn sách bằng tiếng Anh với tựa đề “In The Jaws of History” dịch ra tiếng Việt “Trong Gọng Kềm Lịch Sử”. Trong chương 17 của cuốn sách này với tit “Sự can dự của Hoa Kỳ”, Bùi Diễm kể những diễn biến xảy ra ở miền Nam Việt Nam năm 1965, khi Mỹ trực tiếp đưa quân đội của mình vào chiếm đóng miền Nam Việt Nam.

Bùi Diễm không chỉ đơn thuần là cấp dưới của ông Phan Huy Quát mà còn là “cánh tay mặt”, là “anh em” với ông Phan Huy Quát. Bùi Diễm lý giải cả một Chương 17 về việc ông Phan Huy Quát đã buộc phải chấp nhận thân phận “ngụy” ra sao. Theo Bùi Diễm thì Thủ tướng VNCH đã buộc phải chấp nhận thân phân “bù nhìn” bởi những lý do khách quan do lịch sử mang lại, rằng ông Phan Huy Quát nằm trong một thế kẹt - “Trong Gọng Kềm Lịch Sử”. Bùi Diễm cố tìm mọi cách chùi sạch vết nhơ “ngụy quyền” trên mặt cho Phan Huy Quát, nhưng tiếc thay mấy chục năm qua Bùi Diễm đã không thể làm được.

Rồi Phan Huy Lê, Giáo sư Sử học với vai trò Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam bằng việc cho ra Bộ sử chính thống của Nước Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam quyết tâm làm cái việc mà Bùi Diễm mấy chục năm qua không làm được - cố chùi vết nhơ “ngụy quyền” trên mặt anh trai mình Phan Huy Quát. Ông Phan Huy Lê mất đi giao phó cho các đàn em của Ông đang ẩn mình trong hệ thống chính trị phải làm được điều đó. Và chúng ta đã thấy những gì đang diễn ra trên đất nước mình.

2. NGUYỄN MINH THUYẾT, TRẦN ĐÌNH SỬ TRONG VAI TRÒ BÔI ĐEN SÁCH GIÁO KHOA

Trong nhóm 72 người ký vào thư kiến nghị đòi bỏ Điều 4 - Hiến pháp Nước Cộng hoà XHCN Việt Nam, xoá bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập; phi chính trị lực lương vũ trang có GS.TS Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội - Chủ biên bộ sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 1 và Chủ tịch Hội đồng thẩm định là GS.TS Trần Đình Sử, người đã từng phê phán “Chế độ ta đã đạt mức thối nát nhất trong lịch sử".

Những năm còn là đại biểu Quốc hội, trong các cuộc tranh luận tại nghị trường người ta thấy Ông Thuyết phát biểu rất nhiều về vấn đề giáo dục nước nhà, bởi ông từng là giảng viên đại học, là tác giả của nhiều cuốn giáo trình đại học, sách giáo khoa Tiếng Việt, Ngữ văn ở bậc phổ thông. Nếu không nhầm, ông đã từng phản đối đề án Chương trình giáo dục phổ thông mới của Bộ Giáo dục nhưng khi được mời làm Tổng chủ biên chương trình giáo dục phổ thông mới thì ông có nhiều những phát ngôn ngược lại, nhất là khi Bộ Giáo dục thẩm định, phê duyệt 5 bộ sách giáo khoa lớp 1 thì ông Thuyết không đứng về cái chung nữa, thậm chí có cả những phát ngôn bị dư luận xã hội phản ứng kịch liệt. Những “sự cố” về các bộ sách giáo khoa Tiếng Việt liên quan đến GS.TS Nguyễn Minh Thuyết có phải do năng lực tư duy, chủ quan, tùy tiện hay giác quan chính trị khi những “sự cố” đó có tính hệ thống.

Một Bộ sử Việt Nam xuyên tạc lịch sử. Một bộ sách giáo khoa bị bôi đen. Vấn đề không phải là xử lý trách nhiệm mà phải loại bỏ những kẻ phản dân, hại nước, đòi bỏ Đảng, xoá bỏ chế độ ra khỏi hệ thống chính trị; loại bỏ ngay những lỗi độc hại đó ra khỏi Bộ Sử và Bộ Sách giáo khoa./.
QV-ST!

MỘT BIỂU HIỆN CỦA SỰ SUY THOÁI VỀ TƯ TƯỞNG - CHÍNH TRỊ - ĐẠO ĐỨC!

     Khi họ Viết - Xuất bản - Ca ngợi rác phẩm “Chuyện với Thanh”

Từ cái khởi đầu của nguỵ sử dẫn các rác phẩm nguỵ văn rôi thành nguỵ giáo đưa vào dạy cho lớp trẻ. Nhiều báo lớn ca ngợi tung hô nhiệt liệt???
   
Rác phẩm Nỗi buồn chiến tranh
Bôi nhọ hình ảnh Bộ đội cụ Hồ 
Nay đến ấn phẩm Chuyện với Thanh
Viết xuyên tạc Bác phát hành ngợi ca!

Sao lại để thế?

(như nồi cơm ngon nó cho vào chút thạch tín cho cả làng ăn)

Copy

Sau khi rời vị trí Tổng giám đốc FPT năm 2011, Nguyễn Thành Nam chuyển hướng sang lĩnh vực giáo dục, khởi đầu với chức vụ Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị Trường Đại học FPT.

Đầu tháng 9 năm 2015, ông tuyên bố ý tưởng về một mô hình đào tạo "đi một con đường khác", và ngày 14 tháng 9 năm 2015, Hội đồng quản trị FPT chấp thuận thành lập dự án trường đại học trực tuyến.[3] Dự án mang tên FUNiX — được giới thiệu là tổ chức đào tạo đại học trực tuyến đầu tiên tại Việt Nam — vận hành theo mô hình "ba không": không giảng đường, không giáo viên đứng lớp và không sách giáo khoa.[4] Ông giữ vai trò nhà sáng lập kiêm hiệu trưởng của trường.[5]

Tháng 4 năm 2026, Nguyễn Thành Nam ra mắt cuốn sách Chuyện với Thanh – Lời kể mới về ánh sáng do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành.[6] Ý tưởng của tác phẩm nảy sinh từ đầu những năm 2000, khi ông sang Mỹ tìm cơ hội kinh doanh cho FPT Software và tiếp cận cuốn tiểu sử Ho Chi Minh: A Life của nhà sử học William Duiker. Sau đó, ông đã dịch lại tác phẩm này để vận dụng vào công tác điều hành và giảng dạy.[7] Cuốn sách được viết dưới dạng đối thoại giữa tác giả và một sinh viên tên Thanh. Qua đó, tác giả phân tích cuộc đời của Hồ Chí Minh dưới góc nhìn quản trị và giáo dục để rút ra các bài học thực tiễn.[6] Tại buổi ra mắt sách, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam Nguyễn Quang Thiều nhận định tác phẩm giúp người đọc tiếp cận hình ảnh Hồ Chí Minh một cách gần gũi hơn.[7] Đến đầu tháng 6 năm 2026, một số cơ quan báo chí tại Việt Nam đồng loạt gỡ bỏ các bài viết giới thiệu về tác phẩm này. Ngày 4 tháng 6, báo Nhân Dân gỡ hai bài tường thuật lễ ra mắt với lý do nội dung "chưa phù hợp".[8] Các báo khác như Sài Gòn Giải Phóng, Pháp luật Plus và Quân đội nhân dân cũng có động thái tương tự.[8]

Hãy xem các ảnh của những người quan tâm đã đăng trên mạng để rõ hơn./.









QV-ST!

SINH VIÊN HỌC ĐƯỢC GÌ KHI BÁC HỒ BỊ “TẦM THƯỜNG HÓA”?

     Quanh cuốn sách "Chuyện với Thanh", nay đầu tuần lướt mạng thấy người ta bênh vực cũng nhiều, lí lẽ cũng chỉ xoay quanh “quyền sáng tạo”, là cách “kể chuyện bằng ngôn ngữ Gen Z” để kéo lịch sử lại gần giới trẻ. Thậm chí, không ít người còn tìm cách ca tụng học vị Tiến sĩ Toán học, mác "người đi đầu trong công nghệ" của tác giả, cố tình nâng tầm ông lên thành một dạng "vĩ nhân thời đại mới" để hợp thức hóa cho cái quyền được đánh giá, phán xét một lãnh tụ thiên tài như Bác Hồ. Những điều đó, có lẽ những người bức xúc, phản đối đã nói đủ nhiều và bản thân mình cũng đã có bài phân tích góc độ an ninh chính trị trước đó.

Thế nhưng, bên cạnh những câu chuyện gây bức xúc về cách dùng từ giễu nhại, tầm thường hóa hành trình tìm đường cứu nước của Bác Hồ, với tư cách là một giảng viên đã gần chục năm đứng lớp đại học, mình lại thấy có một vấn đề khác cũng băn khoăn không kém. Đó là chuyện trách nhiệm của người thầy và quy trình quản lý trên bục giảng, đặc biệt khi nghe thông tin tác giả cuốn sách từng giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh.

Nhiều người nghĩ đứng lớp đại học là nơi giảng viên được “tự do bay nhảy”. Thực ra, giảng viên hoàn toàn có quyền chủ động sáng tạo phương pháp, làm chủ giảng đường, ứng dụng các mô hình sư phạm tiên tiến hay đổi mới cách kể chuyện để bài giảng thêm sinh động, giúp sinh viên dễ tiếp thu. 

Tuy nhiên, mọi sự đổi mới mang tính sáng tạo ấy tuyệt đối không phải là sự tự trị vô tổ chức, mà bắt buộc phải vận hành trong một khuôn khổ quy chế nghiêm ngặt. Trong hệ thống giáo dục đại học Việt Nam hiện nay, một học phần trước khi đến với sinh viên phải trải qua quy trình kiểm soát chất lượng và thẩm định khoa học theo quy định từ Luật Giáo dục: từ chương trình khung, chuẩn đầu ra học phần (CLO), đề cương chi tiết, giáo án, kế hoạch giảng dạy, đến hệ thống đánh giá và ngân hàng đề thi, kiểm tra. Tất cả đều phải được Bộ môn, cấp Khoa và Hội đồng khoa học Nhà trường phê duyệt.

Do đó, một nguyên lý cốt lõi là: giảng viên không thể thích gì giảng nấy. Mỗi nội dung truyền đạt trên bục giảng không phải là quan điểm cá nhân ngẫu hứng, mà phải bám sát mục tiêu môn học và cam kết chuẩn đầu ra đã được phê duyệt.

Điều này càng mang tính nguyên tắc tuyệt đối với các môn Lý luận chính trị, đặc biệt là môn Tư tưởng Hồ Chí Minh. Đây không chỉ là môn học cung cấp kiến thức, mà là bộ phận quan trọng của hệ thống giáo dục chính trị - tư tưởng quốc gia, giữ vai trò định hình thế giới quan, phương pháp luận, nhân cách và lập trường cho thế hệ trí thức tương lai của đất nước.

Chính vì tính chất đặc biệt quan trọng của môn học, quy định về tiêu chuẩn giảng viên Lý luận chính trị tại Việt Nam luôn đòi hỏi sự chuẩn hóa ở mức khắt khe. Khi nghe thông tin dư luận nhắc rằng tác giả cuốn sách có xuất phát điểm là Tiến sĩ Toán học, nhiều người trong ngành giáo dục chúng tôi không khỏi đặt ra dấu hỏi lớn về tính chính đáng của tư cách sư phạm.

Một điều tôi rất tán đồng với Đại tá, PGS.TS Triết học Nguyên Hà, đó là khoa học hiện nay sử dụng một hệ thống phân định ngành, chuyên ngành rạch ròi, tuyệt đối không có cơ chế “phiên ngang” tùy tiện. Một Tiến sĩ ngành khoa học tự nhiên, dù học vị cao đến đâu, cũng không mặc nhiên có quyền đứng lớp định hướng tư tưởng cho sinh viên. 

Muốn giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh một cách hợp pháp, giảng viên phải trải qua đào tạo chính quy, có văn bằng chuyên ngành phù hợp hoặc chứng chỉ bồi dưỡng giảng dạy Tư tưởng Hồ Chí Minh theo quy định của Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh. Mình có ông anh Tiến sĩ Luật khi chuyển công tác sang khoa Triết học vẫn phải đi học lại, chuẩn hóa lại toàn bộ văn bằng chuyên môn theo đúng mã ngành đào tạo. 

Vậy thì, một cơ sở giáo dục nào đã kiểm duyệt hồ sơ khoa học và thông qua tư cách đứng lớp học phần Tư tưởng Hồ Chí Minh cho một người không có chuyên môn gốc thuộc khối ngành khoa học chính trị?

Còn nếu tác giả đảm bảo điều đó, thì thật thiếu sót nếu trong trang bìa quyền sách không thể hiện được điều này, và những người đang bênh vực cũng không tội gì bỏ qua chi tiết này thay vì chỉ tung hô tác giả là Tiến sĩ Toán học.

Nhưng văn bằng vẫn chỉ là một khía cạnh mà thôi.

Điều quan trọng hơn là, nếu đúng là tác giả từng đảm nhiệm giảng dạy môn này, thì nội dung truyền đạt dựa trên đề cương và giáo trình chuẩn quốc gia nào? Những cách nói “cá nhân hóa”, giễu nhại, tầm thường hóa hành trình tìm đường cứu nước của Bác – nếu từng xuất hiện trong bài giảng – thì nó phục vụ cho chuẩn đầu ra nào của môn học?

Gần chục năm giảng dạy, mình hiểu rằng chuẩn đầu ra không chỉ quy định sinh viên biết cái gì sau khi học xong môn học, mà còn quy định họ phải hình thành được những phẩm chất, thái độ và năng lực gì. Vậy nếu một học phần mang tên Tư tưởng Hồ Chí Minh nhưng người học sau khi kết thúc môn học lại hình thành cách nhìn tầm thường hóa về thân thế, sự nghiệp và tư tưởng Hồ Chí Minh, thì chuẩn đầu ra của học phần đó đã được thực hiện theo cách nào? Đây là câu hỏi mà với tư cách một giảng viên đại học, rất nhiều người thực sự muốn được nghe lời giải thích rõ ràng. 

Thật lòng mà nói, mục tiêu của môn Tư tưởng Hồ Chí Minh cũng không cao siêu gì, đó là giúp sinh viên hiểu sâu giá trị tư tưởng của Bác, hun đúc lòng yêu nước và niềm tin vào Đảng. Chứ không phải để hạ thấp hành trình bôn ba cứu nước đầy hy sinh, gian khổ thành kiểu “đi phượt” hay “kiếm job để đi đây đi đó”. Nếu những cách tiếp cận như vậy đã len vào bài giảng thực tế, thì đây không còn là chuyện cá nhân của người thầy nữa.

Trên bục giảng, lời thầy nói không bao giờ chỉ là của riêng thầy. Đằng sau là cả một hệ thống gác cổng: Tổ bộ môn, Khoa chuyên môn, Phòng Quản lý đào tạo, Phòng Khảo thí và Đảm bảo chất lượng, cùng sự giám sát của thanh tra giáo dục. Hệ thống này có dự giờ thường xuyên, thanh tra giảng dạy, kiểm định chất lượng và lấy ý kiến phản hồi từ sinh viên. Nếu những nội dung đang gây bức xúc trong dư luận xã hội thực sự từng xuất hiện trong quá trình giảng dạy chính khóa, hoặc nếu việc phân công giảng dạy chưa bảo đảm đầy đủ các yêu cầu chuyên môn theo quy định, thì rõ ràng cần phải xem xét lại quy trình quản lý, thẩm định và giám sát học thuật của cơ sở giáo dục đó.

Hơn nữa, với tư cách là người từng giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, trách nhiệm càng cao hơn. Sự kính yêu Bác Hồ thật sự không phải mượn danh Người để thể hiện cái tôi hoặc suy nghĩ chủ quan của mình, mà là sống và học tập theo tấm gương của Người. Bác luôn chọn ngôn từ phù hợp, sâu sắc khi nói với mọi tầng lớp nhân dân, chưa bao giờ dùng cách giễu nhại hay hạ cấp. Bác cầu thị, biết nhận lỗi, lắng nghe dân và tạo đồng thuận, chứ không đổ lỗi hay huy động lực lượng tấn công thậm chí chê bai trình độ quần chúng khi họ có những ý kiến phê bình.

Ngôn từ ta dùng để nói về Bác chính là phản ánh nhân cách và mức độ tôn kính thực sự. Khi dùng ngôn từ tầm thường để nói về hành trình cứu nước của Người, dù trong sách hay trên bục giảng, đều là điều rất đáng suy ngẫm.

Học đường phải là pháo đài vững chắc nhất để bảo vệ nền tảng tư tưởng và sự thật lịch sử. Không thể để bục giảng trở thành nơi thử nghiệm những cách nhìn làm phai nhạt niềm tin của sinh viên vào Bác và Đảng.

Bởi xét đến cùng, đây không chỉ là câu chuyện của một cuốn sách hay một tác giả. Đây là câu chuyện về những giá trị nào đang được truyền lại cho thế hệ trẻ trên giảng đường đại học. Và đó là câu hỏi mà không một cơ sở giáo dục nào được phép né tránh./.
QV-ST!