Thứ Năm, 30 tháng 4, 2026

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NHỮNG DI SẢN QUỐC GIA VÔ GIÁ CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH!

1. Đường Kách Mệnh (1927). Tác phẩm đặt nền móng tư tưởng cách mạng, mở đường cho sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam.

2. Nhật ký trong tù (1942 - 1943). Tập thơ bất hủ viết trong lao tù, thể hiện ý chí thép và tâm hồn cao đẹp của Bác.

3. Bản Tuyên ngôn Độc lập do Chủ tịch Hồ Chí Minh soạn thảo và đọc tại Quảng trường Ba Đình ngày 2/9/1945 là văn kiện lịch sử khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Nay là nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

4. Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến (1946). Bản hùng văn khẳng định quyết tâm bảo vệ độc lập dân tộc.
.
5. Lời kêu gọi đồng bào và chiến sĩ cả nước (1966). Nơi Bác khẳng định chân lý bất diệt: "Không có gì quý hơn độc lập, tự do".

6. Bản Di chúc (1965 - 1969). Văn kiện lịch sử thiêng liêng, chứa đựng tình yêu nước, thương dân và niềm tin vào tương lai đất nước..

Có những giá trị không thể đo đếm bằng vật chất, mà được kết tinh bằng trí tuệ, tâm huyết và cả cuộc đời của một vĩ nhân.

Năm bảo vật quốc gia, năm di sản vô giá, mãi mãi soi đường cho dân tộc Việt Nam.

Đây cũng là những "kim chỉ nam" soi sáng con đường độc lập, tự do của chúng ta.

Đứng trước những trang sử hào hùng này, mỗi chúng ta lại thêm tự hào về nòi giống Tiên Rồng, thêm biết ơn người Cha già dân tộc đã dành trọn cuộc đời vì hạnh phúc của nhân dân. 

Hãy cùng nhau gìn giữ, học tập và lan tỏa những giá trị cao đẹp này để xây dựng non sông, đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp và văn minh./.
QV-ST!

SỰ NGẠO MẠN VÀ MƯU ĐỒ NHAM HIỂM CỦA JOHN KERRY VỚI VIỆT NAM!

Thưa các bạn,
Có thể nói, sự ngạo mạn và những mưu đồ thâm độc núp bóng ngoại giao của các chính khách Mỹ luôn là một vết sẹo nhức nhối trong lịch sử quan hệ hai nước.

1. Sự ngạo mạn đến cùng cực của John Kerry: Nỗi đau và sự nhẫn nhịn của một dân tộc.

Sau Hội nghị Thành Đô 04/09/1990 và Hiệp định Hòa bình Paris về Campuchia được ký, Việt Nam chúng ta đã chính thức bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc.

Có được sự ủng hộ của gã khổng lồ láng giềng, âm mưu đè chết Việt Nam bằng kinh tế của Hoa Kỳ đã phá sản. Rất sợ Việt Nam thân Trung Quốc, vậy là Hoa Kỳ (Mỹ đế) nghĩ tới chuyện bỏ cấm vận và bình thường hóa quan hệ với ngoại giao.

Nhưng, với sự ngạo mạn và tâm thế của kẻ bề trên, Mỹ đã nhiều lần tỏ thái độ trịch thượng hoạnh họe ra mặt. Cụ thể, cuối năm 1992, lịch sử ghi lại một chương đầy cay đắng khi Thượng nghị sĩ John Kerry đặt chân đến Hà Nội. Với thái độ của một kẻ bề trên, Kerry đã đưa ra một yêu sách không thể tưởng tượng nổi: Đòi đi xuống đường hầm khu vực Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh - nơi yên nghỉ thiêng liêng của vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam để "kiểm tra". 

Hãy thử hình dung sự bỉ ổi này: Dựa trên những kịch bản giả tưởng rẻ tiền của Hollywood và những tin đồn ác ý từ truyền thông phương Tây, Mỹ ngang nhiên nghi ngờ chúng ta giam giữ tù binh dưới lăng lãnh tụ. Kerry đã thừa nhận một cách trơ tráo rằng ông ta ngồi dưới bức tượng bán thân của Bác Hồ để mặc cả về việc "kiểm tra" nơi tôn nghiêm nhất. 

Nghe vô lý và đau xót không, và thậm chí có nhiều bạn còn không tin điều này. Vậy để mình nói các bạn nghe, John Kerry từng chia sẻ tại hội thảo về chiến tranh Việt Nam ở Texas hôm 27/02/2016, rằng.

“Tôi đến gặp Tổng bí thư và Chủ tịch nước Việt Nam, thuyết phục họ cho tôi và một thượng nghị sĩ khác (Bob Smith) đi xuống dưới lăng của Chủ tịch Hồ Chí Minh vì có thông tin tình báo rằng dưới đó có những đường hầm và có nhiều người Mỹ đang bị giam giữ.
Các bạn có thể tưởng tượng được cảnh tượng tôi ngồi cùng Tổng bí thư đảng với một bức tượng bán thân lớn của ông Hồ phía trên, và cười nói: Tôi muốn xuống dưới và kiểm tra xem liệu có ai ở dưới không!”

Tại sao chúng ta phải để những "quan sát viên" ấy lùng sục trong không gian linh thiêng và trang nghiêm nhất của Tổ quốc? Đó không phải là sự tự nguyện, mà là một sự nhẫn nhịn đến đau xót trong bối cảnh đất nước còn yếu thế. Mỹ đã dùng điều kiện này như một chiếc "thòng lọng" ngoại giao, ép buộc Việt Nam phải đánh đổi danh dự để đổi lấy cái gọi là bình thường hóa quan hệ. 
Dù không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào, chúng vẫn để chúng ta chờ đợi thêm 3 năm ròng rã mới chính thức dỡ bỏ cấm vận. Đây là bài học xương máu cho thế hệ trẻ: Đừng bao giờ để những kẻ diều hâu có cơ hội dùng yêu sách để hoạnh họe ngay trên mảnh đất cha ông đã thấm đẫm máu xương!

2. Đại học Fulbright: "Con ngựa thành Troy" và âm mưu xóa sổ bản sắc dân tộc

Nếu như việc vào lăng Hồ Chủ tịch là một sự ngạo mạn trực diện, thì việc thành lập Đại học Fulbright Việt Nam (FUV) năm 2016 lại là một âm mưu "diễn biến hòa bình" thâm độc và tinh vi hơn gấp bội, mà John Kerry là đồng đạo diễn. Núp bóng dưới danh nghĩa "giáo dục khai phóng", đây thực chất là một phần trong đại dự án của cựu Tổng thống Mỹ B.Obama nhằm xóa nhòa ký ức chiến tranh và đầu độc tư tưởng thế hệ trẻ Việt Nam.

Sự thâm độc của dự án này thể hiện qua ba tầng nọc độc:
- Đào tạo "Cách mạng màu": Dưới danh nghĩa là Fulbright đến để dạy kiến thức, song mục đích của chúng là truyền bá lối sống và tư duy kiểu Mỹ, giễu cợt các giá trị giáo dục truyền thống. Đây chính là mảnh đất màu mỡ để nuôi dưỡng những tư tưởng bất đồng chính kiến, kích động sự bất ổn chính trị từ bên trong lòng đất nước.

- Xóa bỏ lòng tự tôn dân tộc: Làm sao có thể chấp nhận một lễ tốt nghiệp trên đất nước Việt Nam mà lại thiếu vắng bóng dáng quốc kỳ? Những khẩu hiệu "Không sợ hãi", "Tự do là chính mình" ... được tung hô một cách đầy ẩn ý chính là nhắm vào việc lăng nhục chủ quyền và làm suy yếu lòng trung thành của thanh niên với Tổ quốc.

- Sự ngông nghênh về nhân sự: Việc đưa Bob Kerrey - một kẻ từng nhúng chàm trong các vụ thảm sát tàn bạo đối với thường dân Việt Nam lên ghế Chủ tịch Hội đồng Quản trị đời đầu là một cái tát vào đạo đức và công lý. Đó là sự xúc phạm tột cùng đối với các nạn nhân chiến tranh, một hành động trơ tráo thể hiện sự coi thường dư luận và lịch sử của các thế hệ chính khách Mỹ.

Đau xót thay, khi nhìn lại những kẻ đứng sau, những mối quan hệ lợi ích và sự tiếp tay của một bộ phận người "nhà mình" lúc bấy giờ đã khiến Fulbright được tung hô như một biểu tượng của tương lai. 
Các bạn không tin ư? Vậy kế hoạch Fullbright Việt Nam được duyệt bởi ai nào? Chủ tịch Tín thác kiêm co-Founder của Fullbright là con rể của ai nào? Nữ tướng nằm trong Hội đồng Sáng lâp và Tài trợ của Fullbright Việt Nam là con gái của ai nào? Và Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, người bảo trợ truyền thông cho Fullbright Việt Nam khi ấy là ai nào?

Đau xót lắm các bạn ạ! Sự thật đằng sau ánh hào quang đó là một kế hoạch dài hạn nhằm "thay máu" tư tưởng, biến thanh niên Việt Nam thành những kẻ xa lạ ngay trên chính quê hương mình.
Hãy tỉnh táo và quyết liệt! Đừng để những giá trị ngoại bang và những âm mưu bỉ ổi núp bóng giáo dục làm lung lay ý chí và niềm tự hào dân tộc của chúng ta./.
QV-ST!

CHIẾN THẮNG 30/4/1975, GIẢI PHÓNG HOÀN TOÀN MIỀN NAM, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC, BẮC NAM SUM HỌP MỘT NHÀ, NON SÔNG THU VỀ MỘT MỐI!

     Cách đây 51 năm, vào lúc 11h30’ ngày 30/4/1975, lá cờ của Quân giải phóng đã tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của đế quốc Mỹ và chính quyền tay sai ở miền Nam Việt Nam. Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, non sông Việt Nam thống nhất.

51 năm qua, chiến thắng 30/4 vẫn nguyên vẹn cảm xúc trong mỗi người dân Việt Nam. Nghĩ về chiến thắng có ý nghĩa lịch sử vô cùng to lớn này, chúng ta mãi mãi ghi nhớ công ơn trời biển của Đảng, của Chủ tịch Hồ Chí Minh và các vị lãnh tụ tiền bối, các anh hùng, liệt sỹ... đã anh dũng hy sinh, hoặc cống hiến một phần máu thịt của mình để giải phóng cho quê hương, đất nước. Điều đó đang tiếp thêm động lực mới cho toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh./.
QV-ST!

KỶ NIỆM 51 NĂM NGÀY GIẢI PHÓNG HOÀN TOÀN MIỀN NAM THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC, CHÚNG TA XEM LẠI: HỌ NÓI VỀ HỌ…

1. Tổng thống, Tư lệnh quân lực VNCH Nguyễn Văn Thiệu.
-"Nếu Mỹ mà không viện trợ cho chúng tôi nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau 3 giờ, chúng tôi sẽ rời khỏi dinh Độc Lập!"...(Thư gửi cho TT Ford xin viện trợ)

-“Mỹ đánh không lại Cộng sản nên bỏ mặc Việt Nam cộng hòa đánh một mình thì làm sao ăn. Có giỏi thì Mỹ vô đây lần nữa…” (Diễn văn từ chức của TT Thiệu)

2. Phó Tổng thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ nói:
-“Việt Cộng gọi chúng tôi là những con rối, những con bù nhìn của người Mỹ. Nhưng rồi chính nhân dân Mỹ cũng gọi chúng tôi là những con bù nhìn của người Mỹ, chứ không phải là lãnh tụ chân chính của nhân dân Việt Nam”...

-"Mỹ luôn luôn đứng ra trước sân khấu, làm "kép nhất". Vì vậy ai cũng cho rằng đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi là những kẻ đánh thuê. Tôi biết rất rõ ràng về cái gọi là những người chỉ huy, những ông tướng lĩnh miền Nam khi ấy. Từ ông Thiệu đến những ông khác dưới trướng, xin lỗi, toàn là những vị ăn chơi phè phỡn, tài không có mà đức cũng không. Trước đây có "ông" Mỹ đứng sau thì không có chuyện gì, nhưng khi phải một mình trực tiếp đối diện với khó khăn thì bản chất cũng như tài năng lộ ra ngay”...(Trả lời báo chí sau 1975 của ông Kỳ)

3. Cao văn Viên, đại tướng, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội VNCH:
-"Chúng ta không có trách nhiệm về chiến tranh. Trách nhiệm về cuộc chiến ở đây là của người Mỹ. Chính sách đó do họ đề ra, chúng ta chỉ làm theo họ mà thôi!"...

-“Việt Nam cộng hòa chỉ là một con cờ trong chiến lược toàn cầu của đại cường Hoa kỳ” ( theo Hồi ký tướng tá Sài Gòn xb ở Hải ngoại: Cao Văn Viên có lần ngán ngẩm buột miệng sổ toẹt về tính chất “tầm gửi” của đội quân Sài Gòn vào Mỹ khi phái đoàn nghị sĩ và dân biểu đến gặp để hỏi “về chiến lược quân sự của Bộ Tổng tham mưu”)

4. Nguyễn Tiến Hưng, Bộ trưởng Kinh tế VNCH:
-"Những sản phẩm cho nhu cầu từ ăn, ở, mặc, tới vận chuyển, một tỷ lệ rất quan trọng được đáp ứng từ viện trợ Mỹ... về vật chất, sự lệ thuộc đã hầu như là toàn diện. Tình trạng này lại còn dẫn tới sự lệ thuộc về tinh thần và tâm lý. Nếu Mỹ còn giúp, thì các nhà lãnh đạo và quân đội Việt Nam Cộng hoà còn chịu đựng, chiến đấu. Nếu có dấu hiệu là Mỹ bắt đầu bỏ, thì tinh thần bắt đầu sa sút. Tới lúc bỏ thật là sụp đổ
-“...Về chính trị, phía Mỹ luôn chủ động như vậy, còn về quân sự? Ngay từ lúc Mỹ mới nhúng tay vào Miền Nam cũng đã có sự bất đồng về chiến thuật giữa Cố vấn Mỹ và Tướng lãnh Miền Nam. Trong một buổi họp, viên tư lệnh Mỹ ở Miền Nam, Tướng O'Daniel đã nói toạc ra là "Ai chi tiền thì người đó chỉ huy" (who pays, commands)…" (Hồi ký Khi đồng minh tháo chạy của ông Hưng)./.
QV-ST!

CHIÊU TRÒ TRỤC LỢI RẺ TIỀN!

     Nếu ai đã nghe ca khúc “Bác Tôi” của Du Thiên có thể thấy rõ bài hát thiếu hồn và chiều sâu nghệ thuật. Lời lẽ thì chung chung, máy móc: “hằng đêm trăn trở vì non sông”, “ý chí cha ông”, “lời nói đi đôi với hành động thép”…

Du Thiên không phải nghệ sĩ “sạch”, từng vướng nhiều ồn ào như:
- Bị khán giả ném đá, xô xát, đánh hội đồng trên sân khấu hội chợ nhiều lần.
- Nghi án lộ clip nóng năm 2012.
- Phát ngôn gây tranh cãi về tiêu chí “vợ” và lối sống “du đãng” sân khấu.

Một người có quá khứ lùm xùm, phong cách gần với giang hồ mạng, nay đột nhiên “tỉnh ngộ” viết ca khúc ca ngợi lãnh tụ với giọng điệu tha thiết “Bác tôi” thì liệu có đáng tin?

Rõ ràng, Du Thiên đang cần “làm mới” sự nghiệp khi các hit cũ đã xuống dốc. Việc chọn đúng thời điểm 30/4 để tung ca khúc “tri ân” là chiêu marketing:
💢Tận dụng không khí chính trị để tạo buff miễn phí.
💢Dù dư luận khen hay chê vẫn tăng view, tăng tương tác, vẫn hot trending.

Du Thiên là ca sĩ chuyên nghiệp, chắc chắn biết rõ một sản phẩm ca ngợi sáo rỗng, dùng từ ngữ gần gũi quá mức sẽ bị chế giễu dữ dội và bị các đối tượng xấu lợi dụng để xuyên tạc, hạ uy tín lãnh tụ và Đảng, Nhà nước. Việc vẫn cố tình phát hành vào đúng dịp 30/4 cho thấy Thiên và ekip sẵn sàng chấp nhận tác dụng ngược để nổi tiếng.

Sở Văn hóa và các cơ quan quản lý cần xem xét nghiêm túc, có chế tài rõ ràng với những sản phẩm nghệ thuật lợi dụng sự kiện chính trị lớn để trục lợi, gây hại cho hình ảnh lãnh tụ và giá trị thiêng liêng của dân tộc. Nghệ thuật phải có chân thành và trách nhiệm - chứ không phải chiêu trò kiểu này./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: CHƠI VẬY MỚI LÀ CHƠI TRONG THƯƠNG MẠI, KHÔNG CÓ BẠN BÈ VĨNH VIỄN, CHỈ CÓ LỢI ÍCH VĨNH VIỄN!

      Trung Quốc cảnh báo với Liên minh Châu Âu: Nếu Brussels kiên quyết thực thi luật “Tăng tốc Công nghiệp” - vốn bị coi là phân biệt đối xử nghiêm trọng với hàng hóa và doanh nghiệp Trung Quốc – thì Trung Quốc sẽ không ngần ngại đốt cháy cả sân nhà để chơi lại.

Bộ Thương mại TQ lên tiếng “Nếu Liên minh Châu Âu tiếp tục làm tổn hại lợi ích của chúng tôi, chúng tôi sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài việc đáp trả tương xứng”. Bắc Kinh sẵn sàng mở ra một cuộc chiến thương mại quy mô lớn giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới.

Điều làm tôi chú ý nhất là Trung Quốc đã dùng cụm từ “kiểu thực dân mới” để mô tả dự luật của EU. Đặc biệt là yêu cầu doanh nghiệp Trung Quốc phải bắt buộc chuyển giao công nghệ và quyền sở hữu trí tuệ mới được phép kinh doanh tại châu Âu. Họ cho rằng đây là âm mưu cướp đoạt trắng trợn lợi thế công nghệ của Trung Quốc, được che đậy khéo léo dưới lớp vỏ pháp lý giả tạo
 
Dự luật mà Financial Times vừa phanh phui là một đòn đánh thâm hiểm: châu Âu muốn ưu tiên cực mạnh hàng hóa của mình trong những lĩnh vực quan trọng nhất như quốc phòng, ô tô điện và pin, trong khi chặn đứng tối đa hàng hóa và đầu tư từ Trung Quốc.

Bắc Kinh cực kỳ phẫn nộ, cho rằng đây là hành vi phân biệt đối xử là đòn đánh trực tiếp vào nguyên tắc thương mại tự do, và là âm mưu rõ ràng nhằm loại bỏ đối thủ cạnh tranh nguy hiểm nhất của họ khỏi thị trường châu Âu.

Các ông muốn đuổi công ty Trung Quốc ra khỏi châu Âu à? Được thôi, nhưng đừng khóc khi không có pin để làm xe điện và không có tấm pin mặt trời để làm năng lượng sạch.Lúc đó chính các ông sẽ tự phá hủy mục tiêu chuyển đổi xanh của mình.

Châu Âu đang cố gắng “de-risking” (giảm rủi ro) khỏi Trung Quốc, nhưng cách họ làm lại mang tính đối đầu quá rõ. Trung Quốc không còn nhẫn nhịn nữa. Một cuộc chiến thương mại Đông-Tây thực sự đang treo lơ lửng trên đầu chúng ta./.
QV-ST!

CẤP DƯỚI G.IẾT CẤP TRÊN - CHỈ CÓ Ở CÁI GỌI LÀ ĐỘI QUÂN ĐÁNH THÊ VNCH!

     Hàng năm cứ đến gần 30/4 là y như rằng, đám tàn dư ngụy ở hải ngoại và bọn "quạ đen" phản quốc ở trong nước bắt đầu hồi tưởng và diễn nhiều vở tuồng. Điều khiến mọi người chết sặc vì cười đó là việc chúng tôn thờ Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu và thờ chung hai kẻ bán nước của "nền đệ nhất, đệ nhị cộng hoà.
 
Cuộc đảo chính 1/11/1963 đã đưa hai anh em Ngô Đình Diệm về với âm tào địa phủ.  Những kẻ cầm đầu trong vụ tạo phản, giết Diệm, Nhu chính là Dương Văn Minh, Nguyễn Văn Thiệu...

Trước đó, người Mỹ dựng Ngô Đình Diệm lên làm Tổng thống tay sai, phục vụ mục đích xâm lược, biến miền Nam thành thuộc địa kiểu mới. Ngô Đình Diệm dám trái lệnh người "đẻ ra" mình nên bị Mỹ sai đàn em khai tử.

Hai anh em Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu bị đại úy Nguyễn Văn Nhung giết bằng lưỡi lê và súng lục trong chiếc xe bọc thép M-113, theo lệnh của tướng Dương Văn Minh, khi chiếc xe đang trên đường tới "Bộ Tổng tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng hòa".

Theo chứng nhận của bác sĩ Huỳnh Văn Hưỡn, là người đã tiến hành vụ khám nghiệm tử thi, thì anh em Ngô Đình Diệm - Ngô Đình Nhu bị bắn từ sau gáy ra phía trước. Thi thể Ngô Đình Diệm có nhiều vết bầm, chứng tỏ đã bị hành hung trước khi bị bắn. Còn thi thể Ngô Đình Nhu thì bị đâm nhiều nhát, áo rách nát và đầy máu.

Cái chết của anh em Ngô Đình Diệm ngày 02/11/1963 cũng khiến cho các lãnh đạo Á Châu là đồng minh của Mỹ phải cảm thấy lo ngại cho mình. 

Về sau, Tổng thống (Pakistan), Ayub Khan, đã nói với Tổng thống Hoa Kỳ Richard Nixon: 
- “ Cuộc thảm sát gia đình Ngô Đình Diệm đã khiến các lãnh tụ Á Châu chúng tôi rút ra được một bài học khá chua chát:  " Làm đồng minh với Mỹ thật nguy hiểm! Có lợi hơn - nên đứng thế trung lập. Và có lẽ hữu ích hơn nữa là nên làm kẻ thù của Hoa Kỳ."

Nguyễn Văn Thiệu và đồng đảng đã giết anh em họ Ngô, thế nhưng giờ đây những kẻ tàn dư ngụy lại thờ họ chung. 

3 goe thật là những người có đầu óc linh hoạt và rất "bác ái". Chẳng biết dưới âm tào địa phủ, Diệm có cảm thấy căm phẫn, bị xúc phạm hay không. Nhưng rõ ràng đây là tấn hài kịch xuất sắc nhất mọi thời đại. 
Một điều khiến người ta cười rụng hết cả răng nữa là :
Diệm, Thiệu theo Thiên Chúa giáo nhưng đám 3 que lại dẫn theo nhà sư của Phật giáo để "cầu siêu". Đúng là tài thật! 

@Người Mỹ mất 20 năm, mất hơn 58.000 nhân mạng, 303.000 binh sĩ Mỹ thành phế nhân, 1000 tỷ USD (thời giá 2010). 

@@ Mỹ và Quân đội chư hầu như Úc, Hàn Quốc, Thái Lan, Philippines...mất hơn 20.000 mạng cũng không thể chiến thắng được nhân dân Việt Nam anh hùng.

Hiện chỉ còn sót lại vài ngàn "mầm già" đang tha phương cầu thực thì chống cộng , phụt quốc...cái nghĩa địa gì!?

Còn nữa cái đám ngụy con F2, F3, F4 một chữ NGỤY cũng không hiểu mô tê gì thì biết gì mà chống với chèo....
Ảnh: đám 3 que đang diễn hề ở xứ caliphoc.
QV-ST!

MỘT SỐ TỘI ÁC ĐIỂN HÌNH TRỜI KHÔNG DUNG, ĐẤT KHÔNG THA CỦA LÍNH MỸ TRONG CUỘC CHIẾN TRANH XÂM LƯỢC VIỆT NAM!

■ Lực lượng Mãnh Hổ là 1 đơn vị đặc nhiệm được thành lập bởi Lục quân Hoa Kỳ năm 1965, do đại tá David Hackworth chỉ huy. Lực lượng này được thành lập để gia nhập lực lượng đặc nhiệm Oregon theo lệnh của tướng William Westmoreland, trở thành một phần của tiểu đoàn 1/327 bộ binh, và đã có mặt tại Quảng Ngãi từ ngày 3 tháng 5 năm 1967 với mục tiêu do thám và ngăn chặn bước chân của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam. Đơn vị này chỉ bao gồm 1 trung đội 45 người, có nhiệm vụ xác định mục tiêu, vị trí của đối phương để bộ binh và không quân tấn công. Binh lính của trung đội này đều mặc binh phục vằn da hổ. Đây là một trong những đơn vị của Hoa Kỳ chịu nhiều tổn thất nhất trong chiến tranh.
Những tội ác mà đơn vị này phạm phải là:

Thường xuyên tra tấn và hành quyết tù nhân.

Thường xuyên cố ý bắn giết thường dân Việt Nam, bao gồm đàn ông, phụ nữ, trẻ em và người già.

Thường xuyên thực hiện cắt tai sưu tập tai của các nạn nhân.

Mang vòng cổ làm từ xâu chuỗi tai nạn nhân.

Lột và sưu tập da đầu nạn nhân.

Sự kiện một người mẹ trẻ bị đánh thuốc mê, hãm hiếp rồi bị giết.

Sự kiện một binh sĩ giết một trẻ nhỏ rồi chặt đầu, sau khi mẹ đứa trẻ đã bị giết.

Vào tháng 10 năm 2003, báo Toledo Blade đã vạch trần tội ác bằng cách đăng loạt bài điều tra về việc các binh lính của lực lượng này đã phạm một loạt tội ác chiến tranh..

■ Thôn Khánh Giang - Trường Lệ, tỉnh Quảng Ngãi:

Tháng 4/1969, hơn 1 năm sau ngày xảy ra vụ thảm sát Mỹ Lai (16/3/1968), quân đội viễn chinh Mỹ lại tiếp tục gây thêm một vụ giết người tàn bạo mà nạn nhân là 63 người dân vô tội (trong đó có 34 người Kinh, 29 người dân tộc H're, ban đầu, danh sách là 64 người bị giết hại nhưng 1 người đã được xác nhận thoát chết trong một phóng sự của chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" của Đài truyền hình Việt Nam vào năm 2015), gồm toàn phụ nữ, người già và trẻ em tại Khánh Giang – Trường Lệ.
Những năm 2010-2012, qua hồi ức của một số cựu binh Mỹ và ít ỏi tài liệu về lực lượng đặc nhiệm Mỹ ở Nam Việt Nam được "giải mật", dư luận mới nhắc đến vụ Khánh Giang- Trường Lệ với cụm từ "Vụ bắn giết ở thung lũng sông Vệ năm 1969". Các tài liệu, sách báo trong và ngoài nước cùng lời kể của những người sống sót cho phép tái hiện phần nào thảm cảnh kinh hoàng của vụ giết hại thường dân vô tội mà quân đội Mỹ đã tìm mọi cách phi tang.
Từ đầu năm 1969, sau những cuộc hành quân "tìm diệt" vô vọng và liên tục bị đối phương tấn công sát nách, lực lượng Mỹ đóng tại căn cứ Gò Hội (Đức Phổ) quay sang sử dụng các toán lính đặc nhiệm, dùng trực thăng đổ bộ xuống khu vực tây bắc huyện Đức Phổ - tây nam Nghĩa Hành - đông nam Ba Tơ lùng sục đánh phá vùng căn cứ cách mạng, truy tìm dấu vết Quân Giải phóng.
Đầu tháng 4/1969, một đại đội lính Mỹ đổ quân xuống đồn Dạ Lan (Ba Tơ). Ý đồ của họ là từ đây sẽ ngược lên vùng núi rừng phía Tây bất ngờ tấn công các đơn vị chủ lực quân Giải phóng mà họ nghi ngờ đang có mặt tại đó. Tuy vậy, đến giữa tháng 4, lính Mỹ vẫn mất phương hướng trong việc truy tìm đối phương, lại bị dân quân du kích liên tục đặt mìn, bắn tỉa. Vô vọng trong việc thực hiện mục tiêu, hoang mang vì phải đối mặt với một lực lượng thoắt ẩn, thoắt hiện giữa trùng điệp núi rừng, lính Mỹ trở nên hung hãn, cuồng loạn.
Ngày 16/4/1969, một đơn vị lính Mỹ thuộc lực lượng Tiger Force (Mãnh Hổ) tràn vào Khánh Giang - Trường Lệ đốt phá nhà cửa, bắn giết trâu bò, tìm cách xua người dân ra khỏi xóm làng hòng chia cắt, cô lập lực lượng kháng chiến.
Ngày 17/4, lính Mỹ bắn chết 1 cụ già, làm bị thương 1 em bé. Sáng ngày 18/4, cuộc hành quân truy quét vào vùng Khánh Giang -Trường Lệ tiếp tục. 10 giờ 30 phút, tại gò Đập Đá (Trường Lệ), khi các gia đình đồng bào Hre đang ăn trưa, cuộc thảm sát bắt đầu. Lính Mỹ lùng sục đến từng nhà, lia tiểu liên vào người dân, ném lựu đạn xuống hầm. 29 người, trong đó có 10 phụ nữ và 19 trẻ em bị giết. 11 giờ, phát hiện có nhiều phụ nữ và trẻ em đang ẩn nấp dưới căn hầm chống pháo tại nhà của một người dân tên là Dương Văn Xu, lính Mỹ uy hiếp, tập trung mọi người ra sân rồi dùng tiểu liên bắn trực diện từng người. Kinh hoàng hơn, thi thể 15 người (gồm 6 phụ nữ và 9 trẻ em) bị lính Mỹ chất thành đống ở mé tây ngôi nhà rồi dùng đót khô, dội xăng bột đốt cháy.
Tại một nơi khác, cạnh vườn một nông dân tên là Thủy, lính Mỹ cưỡng bức người dân ra khỏi hầm trú ẩn, dùng súng quây mọi người tại khoảng đất trống bên đường rồi dùng súng liên thanh bắn lia ngang khiến xác người đổ nhào, chồng chất lên nhau. Có 19 người (6 phụ nữ và 13 trẻ em) mất mạng dưới họng súng. Ngoài ra còn có 1 bé trai bị thương, khiếp đảm chạy đi tìm mẹ, lạc chết trong hang núi.
Sau khi thực hiện hành vi giết người tàn bạo, lính Mỹ nhanh chóng rời khỏi khu vực gây tội ác. Đạn pháo từ Nghĩa Hành, Đức Phổ bắt đầu ồ ạt nã vào ngôi làng nhỏ; trên bầu trời máy bay ném bom xăng nhằm hủy diệt xóm làng, xóa bỏ mọi chứng cứ. Suốt 3 ngày đêm, vùng Khánh Giang – Trường Lệ ngập trong biển lửa và quằn quại trong tiếng rền của bom đạn.
Tổng cộng, trong vụ thảm sát Khánh Giang – Trường Lệ, lính Mỹ đã giết hại 63 người dân vô tội, gồm 22 phụ nữ và 41 trẻ em. Có 10 người may mắn sống sót ở các điểm tàn sát và 7 người khác chạy thoát từ trước khi lính Mỹ quy tập dân chúng.

■ Thảm sát Thạnh Phong:

Thảm sát Thạnh Phong là sự kiện xảy ra ngày 25 tháng 2 năm 1969 tại Khâu Băng (ấp Thạnh Hòa, xã Thạnh Phong, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre), lực lượng biệt kích đặc nhiệm hải quân SEAL của quân đội Mỹ, do Bob Kerrey chỉ huy, giết hại 21 thường dân gồm người già, phụ nữ và trẻ em trong khi truy tìm một cán bộ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam.
Theo lời kể, một toán biệt kích SEAL do trung úy Bob Kerry dẫn đầu tới ấp 5, xã Thạnh Phong, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre. Nhóm biệt kích này dùng dao găm KA-BAR để cắt cổ ông Bùi Văn Vát (66 tuổi) và bà Lưu Thị Cảnh (62 tuổi). Ba đứa cháu nội của ông Vát (6 tuổi, 8 tuổi và 10 tuổi) trốn trong ống cống cũng không thoát. Biệt kích Mỹ lôi 3 cháu nhỏ ra, đâm chết 2 cháu gái và mổ bụng cháu trai. Sau đó, nhóm SEAL lùng sục hầm trú ẩn của các gia đình khác, bắn chết 15 dân thường, trong đó có 3 phụ nữ đang mang thai, mổ bụng một bé gái.

Sau cuộc thảm sát, Bob Kerrey được tặng thưởng huân chương Sao Đồng (Bronze Star) do "kết quả của cuộc tuần tiễu là 21 Việt Cộng bị giết, hai căn nhà bị phá hủy, và thu được 2 vũ khí!"

Năm 2001, Tạp chí New York Times và chương trình 60 Minutes II của đài truyền hình Mỹ CBS đã thực hiện một loạt phóng sự về sự kiện trên. Theo lời kể của một số nhân chứng thì đội của ông đầu tiên đã tấn công và dùng dao giết nhiều người trong một ngôi nhà mà trong đó chỉ có người già và trẻ em, sau đó họ nã súng vào giữa làng giết nhiều phụ nữ. Cuối cùng, Bob Kerrey đã phải nhận tội với tư cách là chỉ huy đội biệt kích. Lời biện hộ của ông là: "Quy trình tiêu chuẩn là phải loại bỏ những người mà chúng tôi chạm trán" (Standard operating procedure was to dispose of the people we made contact with).

Năm 2009, nhân ngày giỗ lần thứ 40 của các nạn nhân, gia đình ông Vát tặng Bảo tàng Chứng tích chiến tranh (quận 3, TPHCM) chiếc ống cống - nơi 3 cháu nhỏ trốn mà không thoát

Năm 2016, trong chuyến thăm Việt Nam, Ngoại trưởng Mỹ John Kerrey thông báo trường Đại học Fulbright Việt Nam sẽ có chủ tịch hội đồng trường là ông Bob Kerrey, lúc đó đã nghỉ hưu khỏi vai trò là một thượng nghị sĩ đến từ bang Nebraska. Quyết định này đã làm dấy lên những dư luận không đồng tình và cả giận dữ tới từ cả trong Việt Nam và Hoa Kỳ, và vai trò của Bob Kerrey trong cuộc bắn giết ở Thạnh Phong, Bến Tre năm 1969 lại được nhắc lại một lần nữa. Năm 2018, bà Helen Kim Bottomly, cựu chủ tịch của đại học Wellesley, Hoa Kỳ, được lựa chọn làm chủ tịch trường Đại học Fulbright Việt Nam thay cho ông Bob Kerrey.

■ Chiến dịch Speedy Express:

Chiến dịch Speedy Express (tiếng Anh: Operation Speedy Express) là một chiến dịch do quân đội Hoa Kỳ mở ra vào đầu tháng 12 năm 1968 đến ngày 11 tháng 5 năm 1969 tại địa phận các tỉnh Định Tường (Tiền Giang), Kiến Hòa và Gò Công. Mục tiêu của chiến dịch là tấn công các đơn vị của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam nhằm ngăn chặn can thiệp vào các nỗ lực bình định của Quân đội Mỹ ở khu vực và cắt đứt đường dây liên lạc của đối phương. Cuộc tấn công có quy mô khá lớn: 8.000 lính lục quân, 50 pháo, 50 trực tăng và ném bom tăng cường. Không quân Hoa Kỳ đã cho tiến hành 3.381 phi vụ tấn công chiến thuật bằng máy bay tiêm kích ném bom nhằm phục vụ chiến dịch. Cuộc tấn công theo Hoa Kỳ là đã "thành công mỹ mãn" với tổn thất của quân đội Hoa Kỳ chỉ là 40 tử trận, 312 bị thương còn thương vong của Quân Giải Phóng theo Hoa Kỳ lên tới 10.889. Tuy chiến dịch đã gây tổn thất cho Mặt Trận nhưng 1 vụ bê bối đã nổ ra khi số liệu thống kê không phù hợp: Mỹ tuyên bố có 10.889 quân Giải phòng bị tiêu diệt nhưng họ chỉ thu được 748 vũ khí. Theo các nhà bình luận, ít nhất đã có 5.000 thường dân bị giết hại, tức chiếm 50% số lượng "địch bị giết" trong báo cáo của Mỹ, báo chí đã so sánh chiến dịch với vụ thảm sát Mỹ Lai.

Trong số báo ra ngày 1 tháng 12 năm 2008 trên tạp chí Nation, tác giả Nick Turse đã viết bài báo có nhan đề "A My Lai a Month (Một Mỹ Lai một tháng)" theo đó ông cho rằng Chiến dịch Speedy Express là để thảm sát dân thường.

■ Các hoạt động ám sát của CIA:

CIA bắt đầu sử dụng đội biệt kích SEAL trong các chiến dịch bí mật hồi đầu năm 1963. Các thành viên SEAL tham gia Chiến dịch Phượng Hoàng do CIA tài trợ với mục đích bắt giam, ám sát các cán bộ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam nằm vùng và những người dân ủng hộ họ.
Trong cuốn sách "Vấn đề tra tấn: Thẩm vấn của CIA, từ Chiến tranh lạnh tới cuộc chiến chống khủng bố" của Alfred McCoy xuất bản năm 2006, CIA đã sử dụng các biện pháp tra tấn một cách có hệ thống. Barton Osborn, một sĩ quan tình báo quân đội tham gia chiến dịch Phượng Hoàng, kể rằng, trong số hình thức tra tấn dã man có gí điện vào cơ quan sinh dục người bị hỏi cung, đóng đinh vào tai cho đến chết... Osborn tham gia chiến dịch suốt 18 tháng, nhưng không thấy người nào sống sót sau khi bị hỏi cung.
Vì SEAL thường dùng dao găm KA-BAR để giết người theo kiểu man rợ, nên KA-BAR được gọi là dao đồ tể.
Ảnh dưới:


QV-ST!

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2026

CHUYỆN THẬT NHƯ BỊA: ĐIỂM MẶT “PHÁO XỊT”…

1. Tướng Ngô Quang Trưởng quả quyết:
“Việt cộng phải bước qua xác tôi mới vào được cố đô Huế”.
Hai ngày sau ông ta bỏ lại binh sỹ dọt vào Đà Nẵng đầu tiên. 
Và lại tiếp tục đứng ở sân bay ĐN hô hào: "Anh em hãy tử thủ tại Đà Nẵng. Tôi sẽ cùng anh em chiến đấu đến viên đạn cuối cùng". 
Ba hôm sau anh ta bay trực thăng ra tàu về hẳn Sài Gòn và biệt tăm.😂

2. Tướng Phạm Văn Phú, Tư lệnh Quân đoàn 2 can tràng: 
“Tôi xin Tổng Thống được tử thủ Cao Nguyên tới viên đạn cuối cùng”.
"Tôi sẽ sống chết với cao nguyên. Tôi sẽ lấy máu mình để thu hồi Ban Mê Thuột".
Hôm sau Phú cùng nhóm lãnh đạo rút lẹ bằng máy bay về Nha Trang.😂

3. Chuẩn tướng Lê Minh Đảo, Tư lệnh Sư đoàn 18 hùng hổ tuyên bố tại Xuân Lộc:
"Chúng tôi sẽ đánh một trận dập đầu cộng quân để thế giới biết sức mạnh của Quân lực VNCH”. 
“Tôi sẽ giữ Long Khánh. Tôi sẽ đánh gục họ ở đây cho dù họ có mang thêm 2 hay 3 sư đoàn”
Mấy ngày sau ổng ngày đêm luồn rừng lội suối chạy vòng qua Bà Rịa về Sài Gòn với chưa đầy 1/10 quân số.😂

4. Nguyễn Văn Thiệu đọc diễn văn từ chức Tổng thống VNCH khi thì nghẹn ngào ấm ức bị Mỹ bỏ rơi khi thì chuyển sang tông cao hào hùng trấn an thuộc cấp, lính tráng:   
"Đất nước mất đi một Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, nhưng quân đội vẫn còn trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, đồng bào còn một chiến sĩ Nguyễn Văn Thiệu. Tôi nguyện sẽ chiến đấu kề bên anh em binh sĩ”. 
Ba ngày sau “trung tướng”, “chiến sĩ” Nguyễn Văn Thiệu cùng gia đình và thuộc hạ thân tín bay đi Đài Loan, để lại đám binh tàn tướng dại 😂

5. Thiệu đi rồi thì ngày 27/4, tướng Nguyễn Cao Kỳ hùng hồn phát biểu trước khoảng 6 nghìn người Thiên Chúa giáo hữu khuynh, nguyên văn vài đoạn là:
“Tôi sẽ ở lại Sài Gòn và chiến đấu cho tới chết, những kẻ chạy theo Mỹ là hèn nhát”…
“Phụ nữ và trẻ con sẽ được gửi đi đảo Phú Quốc, còn người dân Sài Gòn sẽ ở lại chiến đấu”… 
“Sài Gòn sẽ trở thành một Leningrad thứ hai”… 
“Việc phân phối vũ khí sẽ được tôi cho làm ngay, mọi người nên ở lại Sài Gòn để chiến đấu”
Ngày 29/4 ông ta bay ngay ra Hàng không Mẫu hạm Midway, từ đó sống cuộc đời lưu vong😂.

Ông Kỳ sau này đã nhận ra bản chất của chính quyền và quân đội hoàn toàn lệ thuộc Mỹ, tỉnh ngộ, ông về nước thăm quê hương mấy lần và thành tâm mong muốn đất nước VN phát triển giàu mạnh./.
Ảnh: Lính Ngụy bỏ lại quân trang để tháo chạy!
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: 🌏 TRUNG QUỐC🇨🇳 ÂM THẦM MỞ RỘNG “VŨ KHÍ KINH TẾ” TRONG THỜI GIAN ĐÌNH CHIẾN THƯƠNG MẠI VỚI MỸ🇺🇲!

DIỄN BIẾN CHÍNH: ĐÌNH CHIẾN BÊN NGOÀI, CHUẨN BỊ ĐÒN BẨY BÊN TRONG

Dù quan hệ Mỹ - Trung tạm thời hạ nhiệt sau cuộc gặp giữa ông Trump và ông Tập Cận Bình, Bắc Kinh không đứng yên.

Thay vì đối đầu trực diện, Trung Quốc đang âm thầm mở rộng bộ công cụ gây sức ép kinh tế, từ kiểm soát đất hiếm, chip AI, an ninh mạng cho tới chuỗi cung ứng và tài sản của doanh nghiệp nước ngoài.

⚙️ CÔNG CỤ MỚI: SIẾT CHUỖI CUNG ỨNG VÀ KIỂM SOÁT DOANH NGHIỆP NGOẠI

Từ cuối năm trước đến nay, Trung Quốc đã ban hành nhiều quy định cho phép điều tra các doanh nghiệp, chính phủ hoặc cá nhân nước ngoài bị cho là gây bất lợi cho chuỗi công nghiệp Trung Quốc.

Đáng chú ý, các biện pháp có thể bao gồm từ cấm nhập cảnh, trục xuất đến tịch thu tài sản.

Điều này cho thấy Bắc Kinh đang chuyển từ thế phòng thủ sang thế chủ động, dùng luật pháp trong nước để tạo sức ép đối ngoại.

⛓️ ĐẤT HIẾM & CHIP: NHỮNG “NÚT CỔ CHAI” MỚI

Đất hiếm tiếp tục là quân bài quan trọng. Trước đó, việc Trung Quốc đe dọa hạn chế xuất khẩu đất hiếm đã nhanh chóng tạo áp lực lên chuỗi cung ứng ô tô Mỹ, góp phần kéo Washington trở lại bàn đàm phán.

Hiện Bắc Kinh tiếp tục siết cơ chế cấp phép đất hiếm, đồng thời cấm chip AI nước ngoài trong các trung tâm dữ liệu được nhà nước tài trợ.

Trong ngành bán dẫn, các nhà sản xuất chip tại Trung Quốc còn được yêu cầu sử dụng tối thiểu 50% thiết bị nội địa khi mở rộng công suất mới.

🛢️ YẾU TỐ IRAN: CHIẾN TRANH ĐẨY NHANH TƯ DUY PHÒNG THỦ KINH TẾ

Xung đột Iran trở thành chất xúc tác mới. Khi Mỹ đe dọa trừng phạt người mua dầu Iran, Trung Quốc đặc biệt nhạy cảm vì nước này mua khoảng 80% lượng dầu xuất khẩu của Iran.

Điều này khiến Bắc Kinh càng có lý do mở rộng công cụ phản đòn ngoài lĩnh vực thương mại truyền thống, bao gồm cả tài chính, chuỗi cung ứng và kiểm soát công nghệ.

✈️ THẾ GIẰNG CO: BOEING, ĐẤT HIẾM VÀ CHUỖI CUNG ỨNG

Căng thẳng không chỉ nằm trên giấy tờ. Một thương vụ Trung Quốc mua máy bay Boeing trị giá hàng chục tỷ USD cũng bị kéo vào cuộc chơi đòn bẩy.

Bắc Kinh cần máy bay và linh kiện, trong khi Washington lại cần nguồn cung yttrium - một loại đất hiếm quan trọng để sản xuất động cơ phản lực.

Điều này cho thấy hai nền kinh tế vẫn phụ thuộc lẫn nhau, nhưng sự phụ thuộc đó đang dần trở thành công cụ mặc cả.

🎯 KẾT LUẬN: MỸ - TRUNG KHÔNG HẾT CĂNG THẲNG, CHỈ ĐANG CHUYỂN MẶT TRẬN

Bề ngoài là đình chiến thương mại.
Bên trong là cuộc đua xây dựng đòn bẩy kinh tế.

Trung Quốc đang học cách sử dụng chính những công cụ mà Mỹ từng dùng rất hiệu quả: kiểm soát chuỗi cung ứng, hạn chế công nghệ, tạo điểm nghẽn và dùng thị trường nội địa làm sức ép.

Giai đoạn tới, cạnh tranh Mỹ - Trung có thể không còn ồn ào bằng thuế quan, nhưng sẽ nguy hiểm hơn vì diễn ra sâu trong các “mạch máu” của chuỗi cung ứng toàn cầu./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: KHI CANADA CHỈ LÀ "CON TỐT" TRÊN BÀN CỜ MỸ!

     Ngày 23/04, tờ WSP đã dẫn lại lời của Tổng thống Mỹ D.Trump, ông ta chống chế rằng Hoa Kỳ (Mỹ đế) đang dần trở lại vĩ đại dưới sự lãnh đạo anh minh thần võ của ông. Chẳng những nước Mỹ có thể chiến thắng Iran dễ dàng trong 4 tuần, thậm chí Mỹ còn có thể mở rộng lãnh thổ hơn gấp đôi, nếu muốn.

Nói tới đây sẽ có nhiều bạn ngạc nhiên, kiểu ủa ủa, Mỹ mở rộng lãnh thổ gấp đôi kiểu gì? À xin thưa, mở rộng bằng cách sáp nhập Canada thành bang thứ 51 đấy.

Và, có thể nhiều bạn đã biết rồi, D.Trump đã từng nhiều lần ngang nhiên tuyên bố muốn sáp nhập Canada trở thành 1 bang đặc biệt. Ngài D.Trump đáng kính cũng từng nhiều lần mỉa mai gọi cựu Thủ tướng Justin Trudeau của Canada là "Thống đốc" (Governor).

Dù ban đầu có thể coi là đùa giỡn, nhưng 2 lần, rồi 3 lần và với tần suất lặp lại dày đặc của Trump, khiến giới chính trị Canada ngày càng xem đây là một chiến lược thôn tính có chủ đích, bất chấp hàng trăm lời hứa hẹn mà Mỹ dành cho Canada nếu chịu ngoan. 

Đằng sau những tuyên bố ngông cuồng của Donald Trump không phải là một lời gợi ý phát triển, mà là một sự sỉ nhục tận cùng đối với khái niệm độc lập dân tộc. Đó là tiếng vọng của chủ nghĩa bá quyền cũ kỹ, nơi quyền tự quyết của một quốc gia bị bóp nghẹt bởi tư duy thượng đẳng của kẻ tự coi mình là "chủ nhân ông" của thế giới.

1. Đồng minh hay chư hầu: Khi chủ quyền bị đem ra định giá

Nhiều người ở Việt Nam ta vẫn hay nói rằng Nhật Bản, Hàn Quốc, Canada, Đức... là những "đồng minh tin cậy" hay "đối tác chiến lược" của Mỹ. Nhưng, sự thật những quốc gia này có phải là đồng minh không khi mà Mỹ ho một cái là cong đuôi sủa lấy lòng?

Và, ở nhiệm kỳ thứ 2 của mình, với cá tính bốc đồng và ngạo mạn D.Trump đã thẳng tay xé nát lớp mặt nạ "đồng minh" khi tuyên bố Canada chỉ là thực thể sống tầm gửi vào dòng tiền của Mỹ. Bằng cách gọi sự tồn tại của một quốc gia (Canada) là "gánh nặng kinh tế", ông ta không chỉ hạ thấp một nước láng giềng, mà còn công khai bộc lộ bản chất thật của ngoại giao Mỹ: Không có đồng minh, chỉ có những kẻ chư hầu phụ thuộc. Trong mắt những kẻ theo đuổi chủ nghĩa dân tộc cực đoan, Canada không phải một quốc gia có lịch sử và lòng tự tôn, mà chỉ là một "ký sinh trùng" cần được thuần hóa.

Kiểu quan điểm của Trump: Thực thể nào cũng vậy, đã được nuôi là phải ngoan!

2. Trump và tư duy ông chủ: Phủ sạch quá khứ, độc chiếm tương lai

Tuyên bố "Mỹ không cần Canada" của Trump là đỉnh điểm của sự bạc bẽo và ngạo mạn. Chỉ bằng một phát ngôn, hàng thập kỷ mồ hôi và công sức hợp tác giữa hai dân tộc bị gạt phăng sang một bên. Đây là logic của kẻ mạnh: khi cần thì gọi là "người anh em", khi thấy không còn giá trị lợi dụng thì sẵn sàng rút gạch dưới chân nền móng của chính mình. Sự phủ nhận này không chỉ nhắm vào kinh tế, nó nhắm vào sự tồn tại độc lập của Canada như một thực thể chính trị riêng biệt.

Chẳng những thế, đề xuất biến Canada thành bang thứ 51 chính là "phát súng" trực diện vào luật pháp quốc tế. Đằng sau những hứa hẹn đầy mùi tiền về thuế quan và bảo vệ quân sự là một âm mưu thôn tính thô bạo về chính trị. Trump đang rao giảng một trật tự thế giới đáng sợ: Không có quốc gia độc lập, chỉ có sự mở rộng không giới hạn của quyền lực Mỹ. 

Canada, trong viễn cảnh của ông ta, phải chịu số phận của một chư hầu, sẽ bị tước đoạt quốc kỳ, bản sắc và tiếng nói để trở thành một mảnh ghép phục vụ cho tham vọng bá quyền của Washington.

Đây chính là bộ mặt thật của "Đế chế hiện đại": Một thế giới phân cực nghiệt ngã giữa kẻ ra lệnh và kẻ phục tùng. Canada đang bị đẩy vào chân tường với một lựa chọn mang tính sỉ nhục: Hoặc bị dán nhãn là một quốc gia "thất bại" để chịu sự điều khiển, hoặc phải tự xóa sổ mình để tan chảy vào cấu trúc quyền lực Mỹ./.
QV-ST!

THẾ GIỚI VẤN ĐỀ SỰ KIỆN: ANATOLY SOBCHAK - BÍ MẬT VỀ ”BỐ GIÀ” ĐÃ NHÀO NẶN LÊN VLADIMIR PUTIN VÀ THẾ HỆ LÃNH ĐẠO VÀNG NƯỚC NGA!

- Tháng 2-2000, truyền thông quốc tế sững sờ trước một khoảnh khắc lịch sử: “Vladimir Putin, cựu điệp viên KGB khét tiếng với khuôn mặt lạnh như băng, người vừa bước lên ngôi vị quyền lực nhất nước Nga, đã rơi nước mắt bên cạnh một cỗ quan tài, người nằm đó không phải máu mủ ruột thịt của ông, mà là Anatoly Sobchak, vị cựu thị trưởng Saint Petersburg đang trong thời kỳ thất sủng”.

- Tại sao người đàn ông thép của Điện Kremlin lại bật khóc? Câu trả lời nằm ở một sự thật mà giới phân tích phương Tây thường bỏ qua: “Anatoly Sobchak không chỉ là một quan chức bình thường, ông chính là “bố già” đích thực, là kiến trúc sư trưởng đã tự tay khai sinh và nhào nặn lên thế hệ tinh hoa lãnh đạo đầu tiên của nước Nga hậu Xô Viết. Toàn bộ hệ điều hành tối cao đang kiểm soát Điện Kremlin ngày nay, từ Vladimir Putin, Dmitry Medvedev, cho đến Bộ sậu Kinh tế, An ninh cốt cán, tất cả đều được ươm mầm và bước ra từ chính căn phòng làm việc của vị giáo sư này”. Anatoly Sobchak có gì đặc biệt? Bằng cách nào một trí thức đại học lại có thể định hình và kiến tạo nên cả một đế chế quyền lực trị giá bậc nhất hành tinh?

I. Lò ấp tinh hoa giữa đống đổ nát hậu Xô Viết

1. Để hiểu được chiến công vĩ đại nhất của Anatoly Sobchak, chúng ta phải quay ngược thời gian về đầu những năm 1990:

+ Liên Xô sụp đổ, nước Nga rơi vào một cuộc khủng hoảng sinh tử chưa từng có. 

+ Tại thủ đô Moscow, quyền lực bị xâu xé bởi các băng đảng mafia, những tài phiệt tham lam thâu tóm tài sản quốc gia, và những chính trị gia kiểu cũ đấu đá đẫm máu để giành giật đặc quyền, nhưng tại Saint Petersburg, Anatoly Sobchak, người vừa đắc cử thị trưởng, đã chọn một con đường hoàn toàn khác biệt: “Ông nhìn thấy sự mục nát của giới tinh hoa cũ và nhận ra rằng, để xây dựng một nước Nga mới, không thể dùng lại những bánh răng cũ kỹ đã rỉ sét. Nước Nga cần một thế hệ lãnh đạo mới: sở hữu tư duy pháp lý sắc bén, kỷ luật thép, và chưa bị vấy bẩn bởi hệ thống cũ”.

2. Sobchak không tìm kiếm họ ở các hành lang chính trị đầy mùi tham nhũng, ông quay về nơi mình từng giảng dạy: Đại học Quốc gia Leningrad. Tại đây, chiến công lịch sử đầu tiên của Sobchak xuất hiện. Ông đã nhặt ra những viên ngọc thô xuất chúng nhất, thu nạp họ vào Tòa thị chính Saint Petersburg và biến nơi đây thành một “lò ấp” tinh hoa thực thụ. 

(a) Ông chiêu mộ cựu điệp viên KGB vừa trở về từ Đông Đức, người đang tính đường đi lái taxi để kiếm sống, và giao cho vị trí Phó thị trưởng phụ trách đối ngoại. Người đó là Vladimir Putin. Một quyết định cất nhắc định mệnh đã đánh thức con rồng đang ẩn mình, người về sau sẽ trực tiếp nắm lấy chiếc vali hạt nhân, khôi phục vị thế siêu cường của Điện Kremlin và làm rung chuyển toàn bộ trật tự thế giới. 

(b) Ông kéo một cậu sinh viên luật trẻ tuổi, trầm tính nhưng có bộ óc pháp lý thiên tài về làm cố vấn chiến dịch tranh cử và xử lý các vấn đề pháp chế, người đó là Dmitry Medvedev. Bộ óc pháp lý thầm lặng ấy về sau sẽ trở thành mảnh ghép hoàn hảo nhất của Putin, tạo nên một “cặp bài trùng” quyền lực thống trị Điện Kremlin, thay nhau lèo lái siêu cường Nga qua những giai đoạn địa chính trị khốc liệt nhất.

(c) Ông đưa Alexei Kudrin, sau này là Bộ trưởng Tài chính quyền lực nhất nước Nga, kiến trúc sư của Quỹ dự trữ quốc gia đã giúp kinh tế Nga sống sót qua cơn bão tài chính toàn cầu 2008. 

(d) Ông cũng đưa Herman Gref vào bộ máy kinh tế của thành phố, người sau này trở thành Bộ trưởng Kinh tế và là CEO quyền lực của Sberbank - ngân hàng quốc doanh khổng lồ nắm giữ huyết mạch tài chính của toàn bộ nước Nga. 

(e) Ông trọng dụng Dmitry Kozak - người sau này trở thành Phó Thủ tướng và là "lính cứu hỏa" tối cao của Điện Kremlin. Bất cứ khi nào Putin đối mặt với một nhiệm vụ tưởng chừng bất khả thi: từ việc thiết lập lại trật tự ở chảo lửa Chechnya, cứu vãn siêu dự án Olympic Sochi 2014 khỏi nguy cơ sụp đổ, cho đến việc kiến tạo hành lang pháp lý để sáp nhập bán đảo Crimea, Dmitry Kozak luôn là con át chủ bài được tung ra để dọn dẹp bàn cờ.

3, Sobchak đã vô tình, hoặc cố ý, tạo ra một “Gia tộc Saint Petersburg”.
- Khi bước chân vào văn phòng của Sobchak những năm 90, người ta không hề biết rằng họ đang nhìn thấy toàn bộ nội các của nước Nga trong 25 năm tiếp theo. 
- Sobchak là người đã đặt nền móng cho khái niệm “Kỹ trị” tại Nga - nơi đất nước được điều hành bởi những chuyên gia luật học và kinh tế, thay vì những kẻ cơ hội.

II. Sự kết hợp kinh điển khi ánh sáng tìm thấy bóng tối

- Trong số tất cả những học trò xuất chúng đó, mối quan hệ giữa Anatoly Sobchak và Vladimir Putin là một bản giao hưởng chính trị kinh điển nhất, một sự bù khuyết hoàn hảo giữa hai thái cực. 

- Cần phải khẳng định rõ ràng: Anatoly Sobchak không tạo ra tài năng của Vladimir Putin. Tài năng của Putin là thiên bẩm, là sự kết tinh của một trí tuệ nhạy bén và một kỷ luật thép từ KGB, nhưng Sobchak vĩ đại ở chỗ: ông là người duy nhất ở nước Nga lúc bấy giờ đủ tầm nhìn để nhận ra "con rồng đang ẩn mình" đó, và dũng cảm trao cho Putin một vùng biển lớn để vẫy vùng.

- Sobchak là ánh sáng, là một học giả uyên bác, một nhà hùng biện xuất chúng, rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu. Ông là gương mặt đại diện của một nước Nga mới: dân chủ, cởi mở và hướng tới phương Tây, nhưng Sobchak lại là một người theo chủ nghĩa lý tưởng. Ông thiếu đi sự lạnh lùng, tàn nhẫn và khả năng quản trị rủi ro cần thiết để đối phó với những thế lực ngầm, các băng đảng mafia và giới tài phiệt đang nhũng nhiễu tại Saint Petersburg. Và đó là lúc ông cần đến bóng tối: Vladimir Putin.

- Dưới trướng Sobchak, Putin đóng vai trò là "hồng y áo xám". Trong khi Sobchak diễn thuyết trên các diễn đàn quốc tế, Putin ở phía sau cánh gà, âm thầm và lạnh lùng giải quyết mọi cuộc khủng hoảng sinh tử của thành phố. Khi Saint Petersburg đối mặt với nạn đói do đứt gãy chuỗi cung ứng, chính Putin là người đàm phán các thương vụ đổi nguyên liệu lấy lương thực. Khi các tổ chức tội phạm định nhúng tay vào các bến cảng chiến lược, chính sự cứng rắn và mạng lưới an ninh của Putin đã lập lại trật tự.

- Sobchak trao cho Putin một lớp vỏ bọc chính trị hợp pháp, một bệ phóng để vị cựu điệp viên này bước ra ánh sáng chính trường. Đổi lại, Putin bảo vệ lưng cho người thầy của mình bằng một lòng trung thành tuyệt đối. Không có quyền lực và danh tiếng của Sobchak che chở, một cựu KGB như Putin rất khó có cơ hội vươn lên trong một xã hội Nga đang bài xích tàn dư Xô Viết. Nhưng ngược lại, nếu không có bàn tay sắt và bộ óc thực dụng của Putin cai quản hậu phương, Tòa thị chính của vị giáo sư luật lý tưởng Sobchak chắc chắn đã sụp đổ chỉ sau một đêm trước nanh vuốt của giới mafia và tài phiệt. Sự kết hợp này đã tạo nên một nguyên mẫu lãnh đạo mà sau này Putin áp dụng triệt để trên toàn nước Nga: "Lõi an ninh kết hợp với vỏ bọc pháp lý, kinh tế"./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: 🇱🇾🇺🇸 NGƯỜI ĐỨNG ĐẦU LIBYA LÚC BẤY GIỜ LÀ GADDAFI ĐÃ LÀM MỌI THỨ MÀ MỸ YÊU CẦU: ❌TỪ BỎ VŨ KHÍ HẠT NHÂN.❌MỞ CỬA CÁC CƠ SỞ. ❌HỢP TÁC 100% VÀ KẾT QUẢ:

🖕8 NĂM SAU - HỌ ĐÃ GIÚP GIẾT-CHẾT ÔNG TA.

🇮🇷IRAN ĐÃ QUAN SÁT VÀ HỌC HỎI.

Đây là câu chuyện duy nhất giải thích mọi thứ đang xảy ra ở eo biển Hormuz hiện nay. Và bây giờ chúng ta cùng nhau liên kết các sự kiện lại với nhau.

👉Ngày 19 tháng 12 năm 2003.

Gaddafi đưa ra một thông báo bất ngờ. Libya tự nguyện giải tán toàn bộ chương trình vũ khí của mình. Các thành phần hạt nhân. Vũ khí hóa học. Tên lửa đạn đạo. Tất cả mọi thứ.
Ông ta đã giao nộp máy ly tâm, bản thiết kế, vật liệu làm giàu, tất cả - cho các thanh tra viên của Mỹ và Anh. IAEA đã xác minh từng mảnh.

Các quan chức Mỹ gọi đó là "một trong những lần hiếm hoi một quốc gia tự nguyện loại bỏ các chương trình vũ khí hủy diệt hàng loạt của mình."
Các lệnh trừng phạt đã được dỡ bỏ. Đầu tư ồ ạt đổ vào. Gaddafi bắt tay với Tony Blair. Gặp gỡ Condoleezza Rice. Có được một ghế trong Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ công khai tuyên bố Libya là "hình mẫu cho các quốc gia khác." Họ đặc biệt nêu tên Iran và Triều Tiên. Họ thậm chí còn đích thân yêu cầu Gaddafi khuyên các quốc gia đó nên noi theo tấm gương của ông. Ông ta là hình mẫu lý tưởng cho việc làm điều đúng đắn.

---
👉8 năm sau - Tháng 10 năm 2011.

NATO ném bom Libya trong bảy tháng. Quân nổi dậy được lực lượng không quân phương Tây hậu thuẫn đã tìm thấy Thủ tướng Libya Gaddafi đang lẩn trốn trong một đường ống thoát nước ở quê nhà.
Ông ta bị bắt. 
Bị đánh đập. 
Bị hành quyết.

Hillary Clinton biết tin ông ta qua đời trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình. Phản ứng của bà, trước ống kính: "Chúng tôi đã đến. Chúng tôi đã thấy. Ông ta đã chết". Bà ấy cười.

---
🇰🇵Triều Tiên đang theo dõi.

Bộ Ngoại giao của họ ngay lập tức đưa ra một tuyên bố chính thức: "Điều đó đã được chứng minh cho khắp nơi trên thế giới rằng : Việc đáp ứng yêu cầu của Mỹ và Phương Tây để Libya (hay bất kỳ quốc gia nào sau này) từ bỏ vũ khí hạt nhân là một chiến thuật xâm lược nhằm giải giáp đất nước".

👉Nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-Un công khai tuyên bố ông đã "học được bài học từ các nước Trung Đông".

Nhiều năm trước đó, các quan chức Anh và Mỹ đã nói với một nhà ngoại giao cấp cao của Triều Tiên rằng Libya trở nên an toàn hơn sau khi từ bỏ vũ khí.
Ông ta mỉm cười và nói: "Hãy xem kết quả thế nào."

Rồi Gaddafi bị giết.
Iran cũng theo dõi.

Nhà lãnh đạo tôn giáo Khamenei (trước khi bị Mỹ và Israel ám sát) đã công khai tuyên bố Iran sẽ không đi theo con đường đó - và rằng Iran đã tăng cường nỗ lực hạt nhân của mình chính vì những gì đã xảy ra với Gaddafi.

❌Kết luận mà mọi quốc gia đều rút ra là như nhau. Sự đảm bảo duy nhất cho sự sống còn là một loại vũ khí mà Mỹ không thể phớt lờ.

---
👉Giờ hãy hiểu tại sao yêu cầu của Tổng thống Mỹ Donald Trump về việc Iran phải giao nộp 972 pound uranium làm giàu , nhưng thật tiếc điều này sẽ không bao giờ xảy ra. Gaddafi đã được đề nghị đảm bảo an ninh bằng văn bản. Con trai ông ta đã xác nhận điều đó. Sự an toàn của chế độ đã được hứa hẹn để đổi lấy sự hợp tác đầy đủ.

Tám năm sau, NATO vẫn giúp-giết ông ta.

Vũ khí hạt nhân không thể được đàm phán lại. Không thể được diễn giải lại bởi một chính quyền mới. Không thể bị thu hồi bởi một Ngoại trưởng khác. Nó đơn giản là tồn tại. Và chừng nào nó còn tồn tại - bạn sẽ không thể bị đối xử như Gaddafi đã bị đối xử.

---

🚨Đại tá Douglas Macgregor đã nói điều đó trong một cuộc phỏng vấn: "Gaddafi đã làm những gì chúng tôi yêu cầu. Ông ta đã mở cửa năng lực hạt nhân và hóa học của mình. Ông ta cho phép chúng tôi tháo dỡ nó. Ông ta hợp tác 100%. Chúng tôi đã làm gì? Chúng tôi đã giết ông ta"./.
QV-ST!

BẠN CÓ BIẾT: 63 NĂM - TỪ TỘI ÁC THỜI PARK CHUNG HEE ĐẾN LỜI XIN LỖI HOÀ GIẢI CỦA TỔNG THỐNG HÀN QUỐC LEE YAE MYUNG!

     51 năm cuộc chiến tranh chống Đế quốc Mỹ xâm lược của dân tộc Việt Nam đã trôi qua nhưng mấy lão nhà văn, nhà sử học, nhà phê bình online vớ vẩn cứ to mồm cho rằng đó là cuộc nội chiến; Hàn Quốc chỉ giúp Mỹ can thiệp, giúp đỡ Nguỵ quân Sài Gòn, không tham chiến tại miền Nam Việt Nam. Chúng không phải là những kẻ dốt sử mà chính là loại lật sử phủ nhận tội ác của Đế quốc Mỹ, Hàn Quốc và đám đồng minh trong cuộc chiến tranh phi nghĩa xâm lược Việt Nam.

Nên nhớ, Hàn Quốc dưới thời kỳ cầm quyền của tổng thống Park Chung Hee đã can thiệp sâu rộng vào chiến tranh Việt Nam. Từ năm 1964 đến 1973, Hàn Quốc đã gửi hơn 325.000 quân nhân tới Nam Việt Nam tham chiến với tư cách là đồng minh của Hoa Kỳ. Số lượng binh sĩ Hàn Quốc lớn hơn rất nhiều so với Úc, Thái Lan, Philippines hay New Zealand và chỉ đứng sau Hoa Kỳ trong số các lực lượng quân đội nước ngoài hiện diện ở Nam Việt Nam. Hàn Quốc có từ 4.400 đến 5.000 binh sĩ chết và khoảng từ 11.000 đến 17.000 người bị thương tại chiến trường miền Nam Việt Nam. Với Sư đoàn Bộ binh cơ giới số 9 (Bạch Mã), Sư đoàn Bộ binh số Capital (Mãnh Hổ), Lữ đoàn Thủy quân lục chiến số 2 (Rồng Xanh) dưới sự chỉ huy của tướng Chae Myung-shin, quân đội Hàn Quốc gây ra nhiều vụ thảm sát dân thường đặc biệt là các vụ thảm sát tại Quảng Nam như Hà My, Phong Nhất, Phong Nhị.

Sau gần nửa thế kỷ, tội ác của thời Park Chung Hee với đất nước Việt Nam luôn ám ảnh, dằn vặt lương tri người dân Hàn Quốc. Ngày 11/3/2018, đoàn 41 người Hàn Quốc đã cúi đầu xin lỗi người dân làng Hà My (Quảng Nam) tại lễ tưởng niệm 50 năm cuộc thảm sát khiến 135 người thiệt mạng. Một lễ tưởng niệm rất ý nghĩa, xoa dịu những mất mát đau thương của gia đình các nạn nhân Việt Nam. Trong chuyến thăm Việt Nam tháng 4/2026, Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung bày tỏ vui mừng thăm lại Việt Nam, tận mắt chứng kiến sự phát triển năng động của Việt Nam. Bằng tất cả sự thành tâm, Ông đã đại diện chính phủ và người dân Hàn Quốc xin lỗi dân tộc Việt Nam về tội ác của Hàn Quốc gây ra trong cuộc chiến tranh xâm lược của Đế quốc Mỹ tại Việt Nam.

Sự chân thành không chỉ là cách ứng xử đạo đức của một tổng thống mà còn là văn hoá của một dân tộc biết cúi xuống để ngẩng đầu cao hơn, khép lại quá khứ đau buồn để nâng tầm quan hệ hợp tác toàn diện giữa hai dân tộc Việt Nam - Hàn Quốc trong một thế giới bất ổn./.


QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: “THỜI KỲ ĂN THEO ĐÃ CHẤM DỨT!” MỸ TUYÊN BỐ ĐỒNG MINH NATO PHẢI TỰ LO HORMUZ!

+ Khi Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth bước ra trước dãy micro tại Lầu Năm Góc chiều 24 tháng Tư, ông không cần vòng vo. Một câu nói đã đủ xé toạc cả một kỷ nguyên, Washington từ nay sẽ không còn gánh trên vai gánh nặng bảo vệ những đối tác chỉ biết hưởng lợi mà không chịu chia sẻ rủi ro.

+ “Thời kỳ các nước châu Âu và châu Á dựa dẫm vào sự che chở của Mỹ mà không phải trả giá đã khép lại,” ông tuyên bố. “Các đồng minh phải chứng minh họ đủ sức mạnh, đủ lòng trung thành và hiểu rõ đây không phải mối quan hệ một chiều”.

+ Hegseth chỉ ra, châu Âu phụ thuộc vào dầu mỏ Vùng Vịnh nặng nề hơn Mỹ rất nhiều. Eo biển Hormuz vừa là tuyến huyết mạch năng lượng toàn cầu, vừa là cái sinh tử của lục địa già. “Họ nên thôi những cuộc hội nghị lộng lẫy và bắt đầu hành động. Cuộc chiến này, rốt cuộc, là của họ nhiều hơn là của chúng tôi”.

+ Cùng lúc, ông xác nhận lệnh phong tỏa mà hải quân Mỹ áp đặt lên các cảng Iran đang siết chặt từng ngày. Đã có 34 tàu bị chặn lại và buộc quay đầu khi cố gắng vượt eo biển Hormuz. “Không một con tàu nào rời khu vực mà không có sự cho phép của chúng tôi. Lệnh phong tỏa đang mở rộng ra quy mô toàn cầu,” ông nhấn mạnh.

+ Hegseth còn bác bỏ thẳng thừng lo ngại Mỹ sẽ sa lầy như ở Iraq. “Iran sẽ không trở thành một Iraq thứ hai,” ông nói, và khẳng định mục tiêu cuối cùng, Tehran tuyệt đối không được sở hữu vũ khí hạt nhân. Đó là “món quà” Washington dành cho cả thế giới.

+ Những lời cứng rắn ấy vang lên khi quan hệ xuyên Đại Tây Dương đã rạn nứt đến mức nguy hiểm. Một email nội bộ Lầu Năm Góc bị rò rỉ cho thấy sự bực tức tột độ của Washington trước việc một số nước NATO từ chối cung cấp căn cứ và không phận, những hỗ trợ cơ bản nhất. Thậm chí có phương án xem xét các biện pháp trừng phạt, trong đó đề cập đến khả năng đình chỉ tư cách thành viên của Tây Ban Nha.

+ NATO đã vội vã phủ nhận mọi ý định khai trừ hay đình chỉ. Nhưng vết nứt đã không thể che giấu./.
QV-ST!

VIỆT NAM - THẾ GIỚI: IRAN GỬI ĐIỆN MỪNG MUỘN - TÍN HIỆU NGOẠI GIAO TRONG MỘT TRẬT TỰ KHÔNG CHỌN PHE!

     Ngày 26/4/2026, hãng thông tấn bán chính thức Mehr của Iran cho biết, Tổng thống Masoud Pezeshkian gửi điện chúc mừng tới Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, gần 3 tuần sau khi Việt Nam hoàn tất việc kiện toàn vị trí nguyên thủ. So với nhiều quốc gia đã gửi thông điệp ngay từ đầu tháng 4, đây là một nhịp chậm đáng chú ý.

Trong bối cảnh Trung Đông vừa trải qua leo thang quân sự và mới hạ nhiệt tạm thời, sự “chậm nhịp” này không đơn thuần là thủ tục. Nó phản ánh một chiến lược: Iran đang bước vào giai đoạn cần mở rộng quan hệ, tìm thêm đối tác ngoài các trục truyền thống, và lựa chọn thời điểm phù hợp để phát tín hiệu.

Việt Nam là một trong số ít quốc gia phù hợp với cách tiếp cận đó. Lý do nằm ở một nguyên tắc rõ ràng: Việt Nam là bạn của tất cả, không là đồng minh chống lại ai.

Nguyên tắc này được thể hiện bằng cấu trúc quan hệ cụ thể. Đến đầu 2026, Việt Nam đã thiết lập 15 Đối tác Chiến lược Toàn diện với những quốc gia và trung tâm quyền lực có khác biệt sâu sắc về lợi ích: từ Mỹ, Trung Quốc, Nga đến Nhật Bản, Ấn Độ, EU, Anh, Pháp, Úc hay ASEAN. Việc cùng lúc duy trì và nâng cấp quan hệ với các bên vốn cạnh tranh trực tiếp cho thấy một điểm nhất quán: mọi liên kết đều phục vụ lợi ích quốc gia, không nhằm vào bên thứ ba.
Con số thương mại củng cố rõ lựa chọn này. Năm 2025, tổng kim ngạch xuất nhập khẩu của Việt Nam đạt khoảng 930 tỷ USD. Mỹ là thị trường xuất khẩu lớn nhất, trong khi Trung Quốc là đối tác nhập khẩu lớn nhất. Dòng chảy kinh tế đi theo nhu cầu phát triển, không đi theo ranh giới địa chính trị.

Cách ứng xử trong xung đột Trung Đông 2025–2026 cũng phản ánh đúng quỹ đạo đó: Việt Nam kêu gọi kiềm chế, bảo vệ dân thường, thúc đẩy đối thoại, nhưng không đứng về phía nào. Không tham gia liên minh, không bị cuốn vào đối đầu đó là cách giữ không gian hành động trong một môi trường ngày càng phân cực.

Vì vậy, bức điện từ Iran không mở ra một bước ngoặt, mà làm rõ thêm một thực tế: Việt Nam sẵn sàng mở rộng quan hệ với bất kỳ đối tác nào, kể cả trong những bối cảnh nhạy cảm nhất, miễn là điều đó không làm thay đổi nguyên tắc cốt lõi độc lập, tự chủ và không liên minh để chống lại bất kỳ ai./.


QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT!

     Dù vui mừng với chiến thắng ngày 30/4/1975 nhưng điệp viên Phạm Xuân Ẩn vẫn chưa được phép lộ diện vì vợ cùng bốn người con của ông đã di tản theo máy bay của tạp chí Time, ông Ẩn ở lại Sài Gòn với mẹ già.

Một số nghi vấn bắt đầu xuất hiện khi ta xác định Phạm Xuân Ẩn là nhà báo Mỹ có uy tín, tại sao lại không di tản theo Mỹ? Ông ta ở lại đây nhằm mục đích gì?. Sau đó, người được giao nhiệm vụ thẩm vấn ông Ẩn là sĩ quan tình báo kỳ cựu Mạc Lâm, người từng hỏi cung rất nhiều tướng tá địch, cũng như hỏi cung đa số phi công Mỹ bị bắn rơi ở miền Bắc.

Ông Mạc Lâm kể lại trong sách khoảng 9h sáng, ông cùng một cán bộ tình báo của Miền đến khách sạn Continental. Phạm Xuân Ẩn là nhà báo hay tình báo? Điều đó làm cho Mạc Lâm trăn trở.

Phạm Xuân Ẩn ra mở cửa mời khách. Mạc Lâm hơi sững lại, không như những điều mình nghĩ về ông Ẩn. Phạm Xuân Ẩn không to cao, trắng trẻo, mà gầy, nước da đen, cặp mắt linh lợi, tay cầm điếu thuốc đang hút dở. Cất giọng miền Nam, ông Ẩn mời khách vào.

Liếc nhanh bao quát căn phòng, ông Mạc Lâm nhìn Phạm Xuân Ẩn rồi tự giới thiệu là cán bộ của Viện Nghiên cứu Lịch sử Việt Nam. Ông muốn gặp nhà báo để được biết thêm về giai đoạn cuối cùng người Mỹ ở Việt Nam, nhất là cuộc di tản vừa qua.

Phạm Xuân Ẩn nhìn Mạc Lâm, trả lời với giọng nhỏ nhẹ là sẵn sàng kể những điều ông biết với tư cách một nhà báo. Còn những nội dung khác, ông xin phép buổi chiều sẽ kể tiếp. Mạc Lâm nhận xét Phạm Xuân Ẩn không tỏ ra lúng túng khi gặp người của cách mạng như một số người của chế độ cũ. Ông tự nhiên, thân tình, gọi cà phê mời khách rồi vừa hút thuốc vừa kể chuyện về người Mỹ ở Sài Gòn những ngày trước 30/4/1975. Những gì ông Mạc Lâm cần biết đã được giải đáp.

Khoảng hơn 11h00, khách ra về, Phạm Xuân Ẩn hẹn chiều làm việc tiếp. Ông Mạc Lâm thấy bằng lòng với buổi gặp nhà báo. Ông Ẩn biết nhiều chuyện, kể tỉ mỉ nhiều điều Mạc Lâm chưa hề biết. Ông suy đoán: Có thể anh ta là một nhà báo thành thạo Sài Gòn. Ăn cơm trưa xong, Mạc Lâm định ngủ một giấc chiều làm việc tiếp thì có điện thoại. Đầu dây bên kia từ Hà Nội của Cục Quân báo cho biết: "Phạm Xuân Ẩn là người của ta đang chờ nhận nhiệm vụ".

Thời điểm đó đang có sự cân nhắc rất nghiêm túc của Quân ủy Trung ương về việc có nên để điệp viên Ẩn tiếp tục công tác tình báo của mình tại Hoa Kỳ hay không. Chính đại tướng Văn Tiến Dũng cuối cùng đã quyết định nên để Phạm Xuân Ẩn ở lại Việt Nam. "Nếu Phạm Xuân Ẩn tiếp tục công tác đó chắc chắn ông ấy sẽ thu được nhiều thông tin tình báo có giá trị cho đất nước. Tuy nhiên, sớm muộn gì, ông ấy cũng bị lộ ở nước ngoài và như vậy thì sự tổn thất sẽ rất lớn", tướng Dũng nói./.
Ảnh: Nhà tình báo, nhà báo Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn.
QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: 52 CHIẾN SĨ ĐẶC CÔNG HY SINH KHI BẢO VỆ CẦU RẠCH CHIẾC ĐỂ ĐẠI QUÂN TIẾN VÀO GIẢI PHÓNG SÀI GÒN 30/4!

     Lữ đoàn 316 Đặc công - Biệt động của chúng tôi được thành lập từ đầu năm 1974, trong thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đang bước vào giai đoạn quyết định. Bộ Tư lệnh giao cho Lữ đoàn nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, đánh chiếm và giữ vững những cây cầu huyết mạch quanh Sài Gòn, bảo đảm đường tiến quân cho đại quân. Trong số đó, cầu Rạch Chiếc là mắt xích sống còn, bởi kiểm soát được cây cầu này đồng nghĩa với việc mở toang cửa ngõ phía Đông thành phố, chọc thủng tuyến phòng thủ vòng ngoài của địch.

Địch hiểu rõ tầm quan trọng ấy nên bố trí phòng ngự dày đặc gồm một tiểu đoàn bảo an hơn 400 tên, hỏa lực chống tăng, M79, cối 60 ly; xa hơn là liên đoàn biệt động và cụm pháo 105 ly ở Nhà máy Nhiệt điện Thủ Đức. Chúng sẵn sàng phá hủy cầu nếu thất thủ. Nhiệm vụ của chúng tôi vì thế càng nặng nề hơn.

19 giờ ngày 26/4, toàn bộ lực lượng xuất phát. Hệ thống kênh rạch chằng chịt, bãi lầy ngập nước khiến việc hành quân cực kỳ vất vả nhưng nhờ hàng dừa nước che chắn, anh em vẫn tiếp cận được vị trí mà không bị lộ. Đến 23 giờ, chúng tôi đã vào vị trí, nằm ém sát cầu. Tôi còn nhớ rõ tiếng địch quét đèn pha trên mặt nước, từng người tranh thủ ghi nhớ địa hình. Đúng 3 giờ sáng 27/4, giờ G điểm, tôi nằm sát mé nước, nâng khẩu B40 nổ phát súng đầu tiên. Tuy nhiên, do ở tư thế nằm và bắn hướng lên cao nên quả đạn đầu đã không đích. Vừa bắn xong, biết là không trúng, tôi bất chấp nguy hiểm, sẵn sàng hy sinh, đứng thẳng người dậy, lấy đường ngắm nhanh, chuẩn và bóp cò. Quả đạn thứ hai đã trúng mục tiêu, khẩu đại liên của địch bị vô hiệu hóa. Cờ cắm trên đỉnh chòi canh cũng đổ xuống.

Đó là tín hiệu mở màn. Ngay lập tức, các mũi đồng loạt xung phong, thủ pháo và lựu đạn dội cấp tập vào lô cốt. Bị đánh bất ngờ, địch hoảng loạn, nhiều tên bị tiêu diệt, một số bỏ chạy; ta bắt sống được bảy tên.

Chiếm được cầu là một chuyện, giữ được nó lại là thử thách khó khăn gấp bội. Z23 khi ấy chỉ hơn 70 chiến sĩ, trang bị chỉ toàn AK, B40, B41; trong khi địch huy động trực thăng đổ quân vòng ngoài, cho xe tăng và tàu chiến phối hợp phản kích. Cứ sau mỗi đợt tấn công thất bại, chúng rút ra xa rồi lại dội trực thăng và pháo binh bắn quét dữ dội vào các điểm chốt của ta. Pháo chụp trút xuống dồn dập, khiến nhiều đồng đội ngã xuống ngay bên mép cầu, bên những ụ bùn còn sôi lên vì sức nổ. Nhưng tuyệt nhiên không một ai rời vị trí. Có người phải ngâm mình trong bãi lầy suốt nhiều giờ để tránh hỏa lực, chỉ thò mắt lên quan sát mục tiêu.

Và giữa những trận pháo rung chuyển mặt đất, có những đồng chí ngã xuống, thân thể chìm dần vào làn nước đục của con sông đang cuộn xoáy. Dòng nước âm thầm ôm lấy họ như ôm lấy chính mảnh đất mà họ bảo vệ, để lại phía sau là tiếng súng vẫn vang lên với lời thề lặng lẽ nhưng kiên cường rằng cầu Rạch Chiếc bằng mọi giá phải được giữ, dù phải đánh đổi bằng cả máu thịt của những người lính còn rất trẻ.

Đến ngày 29/4, khi chúng tôi nhận lệnh bằng mọi giá phải giữ vững cầu để đón đại quân, lực lượng Z22 và Z23 cộng lại chỉ còn 29 người còn khả năng chiến đấu. Nhưng ý chí thì chưa bao giờ giảm. Anh em gấp rút bổ sung đạn, củng cố công sự, chuẩn bị cho trận đánh cuối.

5 giờ sáng 30/4, chúng tôi nổ súng tấn công lần nữa, quét sạch những ổ đề kháng còn lại của địch gần cầu. Do bị đánh ở cự ly rất gần, quân địch hoàn toàn mất tinh thần; xe chỉ huy vội vàng bỏ chạy, lính tháo chạy theo trong hỗn loạn. Chiếc tàu sắt trực chiến dưới chân cầu cũng nổ máy rút về hướng sông Sài Gòn.

Khoảng 7 giờ, qua kính quan sát, chúng tôi thấy đoàn xe tăng của ta cắm cờ giải phóng tiến về phía cầu. Anh em cùng reo lên: “Quân mình! Xe mình!”. Khi đoàn xe vượt qua cầu an toàn, chúng tôi hiểu rằng nhiệm vụ đã hoàn thành.

Ba ngày đêm giữ cầu, 52 cán bộ, chiến sĩ Z23 đã hy sinh. Nhưng cây cầu vẫn đứng vững và con đường tiến vào Sài Gòn ngày toàn thắng đã được mở ra từ đó.
Theo lời kể của Cựu chiến binh Nguyễn Đức Thọ, người bắn phát súng B40 làm hiệu lệnh.
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: BỘ CHÍNH TRỊ THỐNG NHẤT TĂNG LƯƠNG MỨC CƠ SỞ LÊN 2,53 TRIỆU ĐỒNG TỪ NGÀY 1/7/2026!

     Bộ Nội vụ cho biết, việc đề xuất tăng lương cơ sở đã được Đảng ủy Chính phủ báo cáo Bộ Chính trị thống nhất điều chỉnh tăng mức lương cơ sở từ 2,34 triệu đồng lên 2,53 triệu đồng.

Tại họp báo thường kỳ của Bộ Nội vụ vào chiều 28/4, báo chí đặt câu hỏi về việc một số ý kiến đề nghị nâng mức lương cơ sở lên 2,7 triệu đồng thay vì 2,53 triệu đồng như đề xuất của Bộ Nội vụ.

Ông Nguyễn Duy Cường, Phó cục trưởng Cục Tiền lương và BHXH cho biết, thực hiện phân công của Chính phủ và kết luận của Bộ Chính trị, Bộ Nội vụ đã phối hợp với các bộ, ngành xây dựng dự thảo Nghị định quy định mức lương cơ sở, chế độ tiền thưởng đối với cán bộ, công chức, viên chức và lực lượng vũ trang.

Trong đó, Bộ đề xuất dự kiến từ 1/7/2026, mức lương cơ sở được điều chỉnh tăng từ 2,34 triệu đồng hiện nay lên 2,53 triệu đồng/tháng.

"Việc này đã được Đảng ủy Chính phủ báo cáo Bộ Chính trị thống nhất điều chỉnh tăng mức lương cơ sở từ 2,34 triệu đồng lên 2,53 triệu đồng. Hiện nay, hồ sơ dự thảo nghị định đã được Bộ Nội vụ gửi lấy ý kiến thẩm định của Bộ Tư pháp", Phó cục trưởng Cục Tiền lương và BHXH nói.

Theo ông Cường, ngày 24/4, Bộ Tư pháp đã họp thẩm định, hoàn thiện dự thảo nghị định. Trên cơ sở thẩm định của Bộ Tư pháp, Bộ Nội vụ sẽ hoàn thiện dự thảo nghị định để báo cáo, trình Chính phủ ban hành, bảo đảm có hiệu lực từ 1/7/2026./.
Ảnh 1: Ông Nguyễn Duy Cường, Phó cục trưởng Cục Tiền lương và BHXH.

Ảnh 2 : Tăng lương mức cơ sở lên 2,53 triệu đồng từ ngày 1/7/2026 (Minh họa)
QV-ST!