Để nhằm chống phá và đi đến xoá bỏ các nước xã hội chủ nghĩa (XHCN), từ giữa thế kỷ XX, chủ nghĩa đế quốc đứng đầu là đế quốc Mỹ và các thế lực thù địch đã dùng chiến lược “diễn biến hoà bình”. Đây là chiến lược được tiến hành trên nhiều lĩnh vực như: kinh tế, chính trị tư tưởng, văn hoá; tấn công vào nhiều lực lượng, tổ chức chính trị-xã hội, trong đó quân đội được xác định là đối tượng trọng điểm. Thực hiện “diễn biến hoà bình” đối với quân đội các nước XHCN, chúng thực hiện âm mưu “phi chính trị hóa quân đội”.
Trên thực tế, chủ nghĩa đế quốc và các
thế lực thù địch đã thực hiện thành công âm mưu “phi chính trị hóa quân đội”
các nước XHCN ở Đông Âu và Liên Xô vào những năm đầu thập kỷ 90 của thế kỷ XX,
góp phần làm sụp đổ chế độ XHCN ở các nước này bằng chiến lược “diễn biến hoà
bình”. Từ
năm 1989, nhất là sau khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, thực hiện chiến lược toàn
cầu “vượt trên ngăn chặn”, chủ nghĩa đế quốc đứng đầu là đế quốc Mỹ và các thế
lực thù địch ra sức đẩy mạnh chiến lược “diễn biến hoà bình”, kết hợp với bạo
loạn lật đổ chống phá quyết liệt các nước XHCN còn lại, trong đó Việt Nam là
một trọng điểm. Một trong những mục tiêu quan trọng, đồng thời còn là một thủ
đoạn cơ bản trong chiến lược “diễn biến hoà bình” của kẻ thù chống phá cách
mạng nước ta là âm mưu “phi chính trị hóa quân đội”.
“Phi
chính trị hóa quân đội”, đây là quan điểm hết sức sai trái, phản động và phản khoa học của kẻ thù. Ở chỗ, chúng cho
rằng tổ chức ra quân đội là để “bảo vệ lợi ích toàn dân tộc”, quân đội đứng
ngoài giai cấp, “quân đội là của toàn xã hội”, “quân đội trung lập” ... Chúng đã phủ nhận bản chất giai cấp, chức
năng chính trị-xã hội của quân đội trong xã hội có giai cấp đối kháng.
Thực chất
của quan điểm “phi chính trị hóa quân
đội” là tước bỏ sự lãnh đạo
của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Quân đội nhân dân Việt Nam (QĐNDVN), vô hiệu
hóa quân đội, làm cho quân đội ta đứng
ngoài chính trị, mất phương hướng chính trị và mục tiêu, lí tưởng chiến
đấu, xa rời bản chất giai cấp công
nhân, dẫn đến suy yếu về chính trị, tiến tới quân đội “tự diễn biến” và bị “vô
hiệu hóa”. Từ đó đi đến thủ tiêu sự lãnh đạo của Đảng đối với quân đội ta.
Đứng vững trên
quan điểm của chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, quan điểm của Đảng ta
và thực tiễn lịch sử thế giới, trong nước để xem xét vấn đề Đảng lãnh đạo quân
đội có tất yếu khách quan hay không, tác
giả xin được làm rõ những cơ sở khoa học để đấu tranh với luận điệu “phi chính
trị hóa quân đội”.
1.
Xuất phát từ
quan điểm của chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh về giai cấp và đấu
tranh giai cấp; chiến tranh và quân đội.
Chủ nghĩa Mác-Lênin đã khẳng định, quân đội là một hiện tượng chính trị-xã
hội, là công cụ bạo lực của một giai cấp, một nhà nước nhất định nhằm mục
đích phục vụ lợi ích của giai cấp, nhà nước đã tổ chức và nuôi dưỡng nó.
Lịch sử loài người
từ khi phân chia giai cấp và có đối kháng giai cấp là lịch sử đấu tranh giai
cấp nhằm giải quyết mâu thuẫn giữa các giai cấp. Cuộc đấu tranh giai cấp phát
triển đến một trình độ nhất định thì chuyển từ đấu tranh về kinh tế sang đấu
tranh về chính trị, đặt ra vấn đề giành và giữ chính quyền. Muốn giành được
chính quyền từ tay giai cấp tư sản, thì giai cấp công nhân phải sử dụng bạo lực
cách mạng để làm cuộc cách mạng xã hội. C.Mác và Ph.Ăngghen có công lao to lớn
đã chỉ ra cho giai cấp vô sản sứ mệnh lịch sử của mình là người đào huyệt chôn
chủ nghĩa tư bản xây dựng chủ nghĩa cộng sản. Nhưng điều quan trọng nhất là hai
Ông đã chỉ cho giai cấp vô sản con đường đúng đắn tự giải phóng mình: để thực
hiện sứ mệnh lịch sử, mục tiêu, lí tưởng của mình, thì tất yếu giai cấp vô sản
phải dùng bạo lực cách mạng đập tan bạo lực phản cách mạng, nghĩa là phải đập
tan bộ máy nhà nước của giai cấp tư sản, lập nên nhà nước chuyên chính vô sản
và dùng nhà nước đó làm công cụ bảo vệ quyền thống trị của mình đối với toàn xã
hội. Trong tác phẩm “Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản”, C.Mác và Ph.Ăngghen đã
viết: “Những người cộng sản coi là điều đáng khinh bỉ nếu giấu diếm những quan
điểm và ý định của mình. Họ công khai tuyên bố rằng mục đích của họ có thể đạt
được bằng cách dùng bạo lực lật đổ toàn bộ trật tự xã hội hiện hành”.
Theo C.Mác và Ph.Ăngghen, bạo lực cách mạng bao gồm hai lực lượng: chính trị và
quân sự, đồng thời phải kết hợp hai hình thức đấu tranh đó. Lực lượng chính
trị: Đó là sự giác ngộ của quần chúng; lực lượng quân sự: là một bộ phận quần
chúng được giác ngộ, được trang bị, được huấn luyện tập trung. Để tiến hành bạo
lực cách mạng, thì nhất thiết giai cấp vô sản phải thành lập ra quân đội làm
nòng cốt cho đấu tranh vũ trang.
Sang thời kì chủ nghĩa đế quốc, giai cấp
tư sản càng bộc lộ bản chất hiếu chiến xâm lược. Chúng tổ chức quân đội, nhà
tù, cảnh sát để đàn áp giai cấp công nhân và nhân dân lao động. Kế tục và phát
triển tư tưởng của C.Mác và Ph.Ăngghen, Lênin khẳng định: giai cấp vô sản cần
phải có tổ chức quân sự mạnh để làm nòng cốt cho cách mạng vô sản và tổ chức
quân sự đó chính là quân đội. Người viết: “Nhà nước tư sản bị thay thế bởi nhà
nước vô sản (chuyên chính vô sản) không
thể bằng còn đường “tiêu vong” được, mà chỉ có thể, theo quy luật chung,
bằng một cuộc cách mạng bạo lực thôi”.
Không có bạo lực cách mạng thì giai cấp vô sản không thể chiến thắng được. Không
có bạo lực cách mạng, giai cấp thống trị (giai cấp vô sản) nếu nó muốn thống trị
và nếu nó thực sự thống trị thì nó cũng phải thể hiện điều đó bằng tổ chức quân
sự của nó và Lênin nhấn mạnh: một cuộc cách mạng chỉ có giá trị khi nó tự bảo
vệ.
Sở dĩ giai cấp vô
sản phải dùng bạo lực là bắt nguồn từ phía kẻ thù và vì một nền hoà bình thực
sự. Lênin đã chỉ rõ: “đối diện với chúng ta vẫn là một lực lượng quân sự thực
sự to lớn, được vũ trang từ đầu đến chân: đó là tất cả những cường quốc mạnh
nhất trên thế giới”.
Bạo lực cách mạng của giai cấp vô sản phải sử dụng là để trấn áp sự phản kháng
của kẻ thù, bạo lực đó bắt nguồn từ nhân dân và nhằm giành, giữ, bảo vệ chế độ
dân chủ cho nhân dân, làm sao cho cuộc cách mạng ít đổ máu nhất mà vẫn giành và
giữ được chính quyền, chứ không phải để đàn áp nhân dân, không phải là những
người “mê say” bạo lực như kẻ thù tuyên truyền và xuyên tạc, biện hộ cho kiểu
tự do dân chủ vô chính phủ và sự phản bội của chúng.
Như vậy, để giành và giữ chính quyền,
giai cấp vô sản phải luôn luôn nắm vững bạo lực cách mạng, dùng bạo lực ấy đập
tan nhà nước tư sản, thiết lập Nhà nước của mình và bảo vệ thành quả cách mạng,
xây dựng xã hội mới. Giai cấp vô sản dùng bạo lực là một tất yếu khách quan, là
quy luật trong cách mạng vô sản.
Từ mối quan hệ
giữa chiến tranh và chính trị. Chiến tranh
bao giờ cũng là sự kế tục của chính trị bằng thủ đoạn khác, thủ đoạn bạo lực.
Lênin khẳng định: “chiến tranh chỉ là sự
tiếp tục của chính trị bằng những biện pháp khác (cụ thể là bằng bạo lực).
Đó là công thức của Claudevitxơ, một trong những cây viết vĩ đại về lịch sử
chiến tranh; những tư tưởng của ông đã được Hê-ghen làm cho phong phú thêm. Và
quan niệm của Mác và Ăng-ghen luôn luôn cũng chính là như vậy, các ông coi bất cứ cuộc chiến tranh nào cũng đều là sự tiếp tục của chính trị của một số
cường quốc hữu quan nào đó và của các
giai cấp khác nhau trong nội bộ những cường quốc đó-trong một thời gian
nhất định”.
Trong mối quan hệ giữa chiến tranh và chính trị thì chính trị là mục đích còn
chiến tranh là công cụ, phương tiện. Để đạt được mục đích chính trị thì cần
phải có công cụ mạnh, công cụ đó chính là quân đội. Quân đội bao giờ cũng là
quân đội của một giai cấp, một nhà nước nhất định; do một giai cấp, một nhà
nước tổ chức ra nuôi dưỡng và sử dụng nó vào mục đích chính trị. Quân đội là
công cụ thực hiện mục tiêu, ý đồ chính trị của một giai cấp, một nhà nước.
Không có quân đội nào đứng ngoài chính trị. Do đó quân đội nhất thiết phải đặt
dưới sự lãnh đạo của giai cấp và mang bản chất giai cấp đã tổ chức ra nó. Vì
vậy, quân đội của giai cấp vô sản thì phải do chính Đảng của giai cấp vô sản
lãnh đạo là tất yếu khách quan.
Quân đội
của giai cấp tư sản cũng không nằm
ngoài quy luật đó. Nhưng trái ngược hoàn toàn với quân đội của giai cấp vô sản,
quân đội của giai cấp tư sản do giai cấp tư sản tổ chức và lãnh đạo, là quân
đội mang bản chất tư hữu, bóc lột,
quân đội đó nhằm bảo vệ quyền lợi cho thiểu số giai cấp bóc lột của giai cấp tư
sản, chủ nghĩa tư bản. Mục đích chiến
đấu duy nhất của chúng là vì tiền; đó
là thứ quân đội quân đánh thuê cho giai cấp tư sản; là đội quân xâm lược, một
đội quân “chống khủng bố” trá hình. Với bản chất hiếu chiến, xâm lược, chúng
không từ một thủ đoạn nham hiểm, thâm độc nào nhằm lật đổ các nước không tuân
theo cây gậy chỉ huy của chủ nghĩa đế quốc. Vậy có dám “phi chính trị hóa quân
đội” của chúng không? Chắc chắn ngàn lần chúng không dám làm điều đó. Bởi nếu
“phi chính trị hóa quân đội” thì giai cấp tư sản lấy ai phục vụ cho mục tiêu, ý
đồ xâm lược của chúng?
Vì vậy, dù chúng cố chứng minh, quân đội
là một hiện tượng vĩnh viễn, “trung lập về chính trị”, “phi giai cấp”, là tổ
chức “ngoài giai cấp”, có nhiệm vụ thực hiện những chức năng “cộng đồng quốc
gia”, phục vụ lợi ích toàn nhân dân; hay quân đội là một tổ chức “nhân dân” đặc
biệt, dường như đứng ngoài chính trị đi nữa. Thực chất là chúng muốn che dấu
bản chất giai cấp của quân đội, tách rời quân đội với hệ thống chính trị với
giai cấp. Thậm chí chúng còn muốn đánh ngang bằng quân đội của các nước tư bản,
đế quốc với quân đội vô sản, hòng lừa bịp nhân dân và lừa bịp chính quân đội
của chúng.
Chống
lại các quan điểm đó, Lênin khẳng định: không phải chỉ dưới chính thể quân chủ,
quân đội mới là công cụ đàn áp. Nó vẫn là công cụ đàn áp của tất cả các chính
thể cộng hoà tư sản, kể cả những chính thể cộng hoà dân chủ nhất. Người nhấn
mạnh: “quân đội của nhà nước tư sản là công cụ vững chắc nhất để duy trì và bảo
vệ chế độ cũ, là phương tiện quan trọng để đạt được các mục tiêu chính trị phi
nghĩa”,
là “công cụ của thế lực phản động, tôi tớ của tư bản trong cuộc đấu tranh chống
lại lao động ”. Chính từ việc phân tích
sâu sắc tính tất yếu của việc xây dựng một tổ chức quân sự của giai cấp vô sản
trong điều kiện lịch sử mới, điều kiện nhà nước Xô viết nằm giữa vòng vây của
kẻ thù và yêu cầu bảo vệ XHCN với tính
cách là Tổ quốc, Lênin đã xây dựng hoàn chỉnh học thuyết về quân đội kiểu mới
của giai cấp vô sản. Trong học thuyết của mình, Lênin và Đảng Cộng sản Liên Xô
lúc đó đã giải quyết thành công nhiều vấn đề về nguyên tắc xây dựng một quân
đội kiểu mới của giai cấp vô sản. Đó là những nguyên tắc chính trị-xã hội;
nguyên tắc tổ chức; nguyên tắc huấn luyện-giáo dục; nguyên tắc đào tạo, bồi
dưỡng cán bộ; nguyên tắc Đảng lãnh đạo
quân đội. Trong đó Lênin đặc biệt nhấn
mạnh: quân đội của giai cấp công nhân phải đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng
Cộng sản, đó là nguyên tắc cơ bản nhất.
Theo Lênin, sự lãnh đạo đó là tất yếu khách quan, là một quy luật nhằm làm cho
Hồng quân tuyệt đối trung thành với Đảng, với giai cấp công nhân, sẵn sàng
chiến đấu hy sinh vì Tổ quốc XHCN.
Trung thành với học thuyết của chủ nghĩa
Mác-Lênin về quân đội kiểu mới của giai cấp vô sản, vận dụng đúng đắn, sáng tạo
vào điều kiện cụ thể của cách mạng Việt Nam; đồng thời kế thừa và phát triển
kinh nghiệm đánh giặc của cha ông ta. Trong quá trình xây dựng lực lượng vũ trang,
tổ chức và lãnh đạo quân đội, Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: Cách mạng Việt
Nam muốn giành thắng lợi, phải đi theo con đường cách mạng vô sản, cần có bạo
lực cách mạng và dùng bạo lực cách mạng để đập tan bạo lực phản cách mạng. Đó
là bạo lực tổng hợp dựa trên sức mạnh toàn dân, chiến tranh toàn dân, toàn
diện; nghệ thuật quân sự lấy nhỏ tháng lớn, lấy ít địch nhiều. Trong suốt quá
trình hoạt động cách mạng, Hồ Chí Minh luôn quan tâm việc Đảng phải lãnh đạo
chặt chẽ quân đội. Người khẳng định: “Dân tộc Việt Nam nhất định phải được giải
phóng. Muốn giải phóng thì phải đánh phát xít Nhật và Pháp. Muốn đánh chúng thì
phải có lực lượng quân sự. Muốn có lực lượng thì phải có tổ chức”.
Điều đó chứng tỏ rằng, sự ra đời của quân đội liên hệ mật thiết với sự nghiệp
giải phóng giai cấp và giải phóng dân tộc và quân đội ta đặt dưới sự lãnh đạo
của Đảng là một tất yếu khách quan.
Đảng ta, khi ra đời
trong cương lĩnh cách mạng của mình đã khẳng định quan điểm cách mạng bạo lực
của chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh và chỉ ra con đường đấu tranh
vũ trang để giành chính quyền. Để lãnh đạo cách mạng đi đến thắng lợi, Đảng
Cộng sản Việt Nam đã định ra đường lối chủ trương đúng đắn cho cách mạng Việt
Nam; trong đó đặc biệt chăm lo tổ chức, xây dựng các lực lượng vũ trang nhân
dân mà nòng cốt là QĐNDVN trở thành lực lượng chính trị, đội quân chiến đấu
tuyệt đối trung thành và tin cậy của Đảng, Nhà nước và nhân dân.
Trong “Chính cương vắn tắt” của Đảng
tháng 2/1930, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đề xuất việc tổ chức ra quân đội công
nông. Sau đó, “Luận cương chính trị” của Đảng tháng 10/1930 đã nêu rõ vấn đề:
Phải vũ trang cho công nông, lập đội quân công nông và tổ chức đội tự vệ công
nông. Ngày 22/12/1944 Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã thành lập Đội Việt Nam
tuyên truyền giải phóng quân, tiền thân của QĐNDVN ngày nay. Đảng ta và Chủ
tịch Hồ Chí Minh cho rằng, việc Đảng tổ chức ra quân đội để tiến hành đấu tranh
cách mạng là một tất yếu khách quan, xuất phát từ yêu cầu sự nghiệp cách mạng
của Đảng. Cùng với việc xây dựng lực lượng chính trị trong quần chúng cách
mạng, Đảng ta coi trọng xây dựng và lãnh đạo chặt chẽ lực lượng quân sự của
mình. Không những tổ chức ra quân đội, Đảng còn xác định sự tất yếu phải lãnh
đạo quân đội đó. Chủ tịch Hồ Chí Minh coi sự lãnh đạo của Đảng là nguồn gốc, là
nhân tố quyết định sự trưởng thành và lớn mạnh của Quân đội. Quân đội ta có sức
mạnh vô địch vì nó là Quân đội nhân dân, do Đảng ta xây dựng, lãnh đạo và giáo
dục.
2.
Xuất phát từ
mục tiêu, chức năng, nhiệm vụ, đặc điểm tổ chức và hoạt động của quân đội ta
Mục tiêu
chiến đấu của quân đội ta là vì độc lập dân tộc gắn liền với CNXH. Đó là mục
tiêu cao cả của Đảng ta. Như vậy, mục tiêu lí tưởng của Đảng cũng là mục tiêu,
lí tưởng chiến đấu của quân đội ta. Chỉ dưới sự lãnh đạo của Đảng quân đội ta
mới thực hiện được mục tiêu, lí tưởng đó.
Chức năng
của quân đội ta là dùng bạo lực vũ trang để bảo vệ lợi ích căn bản của Đảng,
của giai cấp công nhân và nhân dân lao động. Quá trình tồn tại, phát triển của
QĐNDVN đã khẳng định ba chức năng chủ yếu: là đội quân chiến đấu, đội quân công
tác và đội quân sản xuất. Trong đó, chiến đấu là chức năng chủ yếu, gắn liền
với quá trình lao động quân sự gian nan vất vả đầy tính chất phức tạp. Chức
năng công tác chiếm một vị trí, vai trò rất quan trọng, đặc biệt trong điều
kiện hiện nay kẻ thù đang hàng ngày hàng giờ bằng chiến lược “diễn biến hoà
bình” luôn tìm cách chia rẽ mối quan hệ máu thịt giữa Đảng với quân đội, giữa
quân đội với nhân dân. Chức năng sản xuất của quân đội, tăng gia sản xuất cải thiện đời sống cho bộ đội,
xây dựng kinh tế, góp phần xây dựng và phát triển đất nước.
Thực tiễn từng giai đoạn phát triển của
cách mạng đã chứng minh: dưới sự lãnh đạo của Đảng, Quân đội ta đã thực hiện
xuất sắc ba chức năng trên, cùng với toàn Đảng, toàn dân đánh thắng mọi kẻ thù
xâm lược, lập nên những chiến công hiển hách và ngày nay đang có những đóng góp
quan trọng trong sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.
Từ tính chất,
đặc điểm hoạt động của quân đội. Quân đội
là một tổ chức quân sự đặc thù khác với bất cứ tổ chức nào trong xã hội: có cơ
cấu biên chế đặc biệt phù hợp với chức năng, nhiệm vụ của nó. Đặc điểm tổ chức,
biên chế của quân đội theo chế độ tập trung, mọi hoạt động đều chi phối bởi
điều lệnh, điều lệ nghiêm ngặt. Đồng thời, quân đội sử dụng hệ thống vũ khí
chuyên dùng mà các tổ chức khác trong xã hội không thể có được. Công cụ chiến
đấu là vũ khí, phương tiện chiến tranh có khả năng hủy diệt lớn. Đồng thời, đối
tượng của quân đội là kẻ thù của giai cấp, của dân tộc. Mọi nhận thức, động
thái của hành động quân sự đều có ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực cho bộ phận
hay toàn cục. Tính chất hoạt động của quân đội gian khổ, ác liệt, khi cần là hy
sinh đến tính mạng.
Do đó, để bảo đảm tập trung thống nhất ý
chí và hành động thì quân đội phải đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng. Đây là nguyên
tắc bất di bất dịch. Đảng phải luôn luôn nắm chắc và lãnh đạo quân đội trong
mọi tình huống nhằm làm cho quân đội luôn trung thành vô hạn với Đảng với nhân
dân và chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược.
3.
Từ thực tiễn
và kinh nghiệm tổ chức, lãnh đạo quân đội của các Đảng Cộng sản trên thế giới
và của Đảng ta
Kinh nghiệm cách mạng thế giới đã chỉ
rõ, từ xưa đến nay bất kỳ một giai cấp nào tổ chức, lãnh đạo nhà nước thông qua
chính đảng của mình thì cũng tổ chức và nắm quyền lãnh đạo quân đội. Nếu Đảng
đó thường xuyên tăng cường lãnh đạo đối với quân đội thì quân đội trung thành,
thực sự là lực lượng chính trị tin cậy của Đảng và nhà nước. Nếu Đảng nào buông
lỏng quân đội thì quân đội biến chất và mất phương hướng chính trị, lập trường
giai cấp. Thực tiễn quân đội ở các nước Đông Âu, Liên Xô những năm 80 của thế
kỷ XX là ví dụ điển hình. Vào thời điểm đó, quân đội Liên Xô được đánh giá là
một trong những đội quân mạnh nhất thế giới. Nhưng với âm mưu “phi chính trị
hóa quân đội”, các thế lực thù địch đã làm cho Đảng Cộng sản Liên Xô và các
nước XHCN Đông Âu mất quyền lãnh đạo quân đội, quân đội mất phương hướng chính
trị, cầm súng nhưng không biết bắn vào ai, dẫn đến kết quả: chế độ XHCN ở Liên
Xô và các nước Đông Âu sụp đổ nhanh chóng mà kẻ địch không mất một viên
đạn.
Thực tiễn cách mạng Việt Nam hơn nữa thế
kỷ qua đã chứng minh, dưới sự lãnh đạo của Đảng và của Chủ tịch Hồ Chí Minh,
quân đội ta luôn vững vàng, thực sự là lực lượng nòng cốt cùng toàn dân đánh
giặc, tiến hành đấu tranh giải phóng dân tộc bảo vệ Tổ quốc và làm tròn nhiệm
vụ quốc tế cao cả. Quân đội ta đã vượt qua những chặng đường đầy gian lao, thử
thách và chiến thắng vẻ vang.
Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ
Chí Minh, quân đội ta đã không ngừng học tập, rèn luyện và xây dựng trưởng
thành về mọi mặt: chính trị, quân sự, tổ chức, trang bị. Trong đó sự vững mạnh
về chính trị là vấn đề quan trọng hàng đầu, là cơ sở nâng cao chất lượng tổng
hợp và sức mạnh chiến đấu của quân đội. Kinh nghiệm hoạt động cách mạng của Đảng
ta trong 94
năm qua đã cho thấy, do Đảng ta luôn luôn lãnh đạo chặt chẽ quân đội, giữ vững,
tăng cường bản chất giai cấp công nhân, tính nhân dân và tính dân tộc cho quân
đội, vì vậy quân đội ta thực sự là quân đội của dân, do dân, vì dân, chiến đấu
vì mục tiêu lí tưởng của Đảng của dân tộc. Trong bất kì tình huống nào Đảng
cũng giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo đối với quân đội; chăm lo củng cố và
phát huy cao độ hiệu lực lãnh đạo của đảng, nhất là các tổ chức đảng ở cơ sở,
nên quân đội ta đã hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Như vậy,
trong quá trình xây dựng, chiến đấu và trưởng thành của quân đội ta luôn gắn
liền với vai trò lãnh đạo của Đảng. Và thực tiễn đã chứng minh: Sự lãnh đạo của
Đảng Cộng sản Việt Nam là nhân tố quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt
Nam, sự trưởng thành và chiến thắng của quân đội. Mọi biểu hiện làm giảm sút,
hạ thấp vai trò, hay đòi chia quyền sự lãnh đạo của Đảng đối với quân đội đều
là sai trái và làm suy yếu quân đội.
4.
Từ đặc điểm
đấu tranh giai cấp, đấu tranh dân tộc hiện nay và từ nhiệm vụ xây dựng quân đội
trong thời kì mới
Ngày
nay đấu tranh giai cấp, dân tộc diễn ra hết sức gay gắt và với những nội dung
mới. Nghị quyết đại hội XIII của Đảng xác định: “Chủ động nắm chắc tình hình,
kịp thời phát hiện, ngăn chặn âm mưu “diễn biến hòa bình”, bạo loạn, khủng bố,
phá hoại của các thế lực thù địch, phản động, không để bị động trong mọi tình
huống”. Chủ nghĩa đế quốc đứng
đầu là đế quốc Mỹ và các thế lực thù địch không từ một thủ đoạn nham hiểm nào
để lật đổ các nước không tuân theo cây gậy chỉ huy của chúng. Trong đó, chúng
đặc biệt kết hợp cả “diễn biến hoà bình”, bạo loạn lật đổ, với chiến tranh xâm
lược; thực hiện âm mưu thôn tính, thủ tiêu các nước XHCN còn lại và coi Việt
Nam là một trọng điểm. Thực tế hiện nay, thế bố trí chiến lược của chủ nghĩa đế
quốc luôn đặt các nước trên thế giới trong tình trạng có nguy cơ chiến tranh
bất cứ lúc nào.
Chính vì vậy, đồi hỏi sự lãnh đạo của
Đảng đối với quân đội không hề giảm đi mà ngày càng tăng lên hơn bao giờ
hết.
Hiện nay,
nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc có yêu cầu và nội dung mới, đó là: “bảo vệ độc lập, chủ
quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ, bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự an toàn
xã hội và nền văn hoá; bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ xã hội chủ
nghĩa; bảo vệ sự nghiệp đổi mới và lợi ích quốc gia, dân tộc”.
Đồng thời, chúng ta phải tiếp tục “Xây dựng Quân đội nhân dân, Công an nhân dân
cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại, một số quân chủng, binh
chủng, lực lượng tiến thẳng lên hiện đại”,
lấy xây dựng chính trị làm cơ sở để nâng cao chất lượng tổng hợp và sức mạnh
chiến đấu quân đội. Chỉ có giữ vững và tăng cường hơn nữa sự lãnh đạo của Đảng
đối với quân đội thì mới xây dựng được bản chất giai cấp công nhân cho quân
đội, quân đội mới hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ mà Đảng và nhân dân giao
phó.
Mặt
khác,
hiện nay nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa (XHCN), bên
cạnh những mặt tích cực, thì mặt tiêu cực đã và đang hàng ngày, hàng giờ tác
động đến việc tăng cường bản chất giai cấp công nhân, bản chất cách mạng của
quân đội. Những biểu hiện cường điệu lợi ích vật chất, lối sống thực dụng, cơ
hội về chính trị, sự suy giảm về đạo đức cách mạng là những cản trở trong xây
dựng quân đội về chính trị.
Từ những cơ sở
lí luận và thực tiễn trên, một lần nữa
chúng ta khẳng định: chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam tổ chức và lãnh đạo QĐNDVN,
quân đội ta mới mang bản chất giai cấp công nhân, trung thành với Đảng với Tổ
quốc, với nhân dân, phát huy được truyền thống vẻ vang, bản chất cách mạng,
thực sự là lực lượng chiến đấu trung thành, là chỗ dựa vững chắc của nhân dân.
Và thực tế đó đang chứng minh tính đúng đắn quan điểm của Lênin: hiện nay cũng như
trước kia và sau này quân đội sẽ không bao giờ có thể trung lập được.
Như vậy,
với giọng điệu thù địch: “phi chính trị hóa quân đội” là hết sức bịp bợm, sai
trái, chúng ta cần cảnh giác và đấu tranh làm thất bại âm mưu đó. Trong bối cảnh tình hình
thế giới hiện nay đang diễn biến phức tạp có lợi cho chủ nghĩa đế quốc, chúng
càng đẩy mạnh âm mưu “phi chính trị hóa quân đội” với những thủ đoạn thâm độc
và nham hiểm hơn đối với quân đội ta.
Âm mưu “phi chính trị
hóa quân đội” là thủ đoạn cực kì nham hiểm, thâm độc trong chiến lược “diễn
biến hoà bình” và bạo loạn lật đổ của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch
nhằm tước bỏ sự lãnh đạo của Đảng với quân đội ta; làm cho quân đội mất phương
hướng, mục tiêu lí tưởng chiến đấu, dẫn đến suy yếu về chính trị, bị “vô hiệu
hóa”. Vì vậy, đấu tranh làm thất bại âm mưu “phi chính trị hóa quân đội” của kẻ
thù là yêu cầu cấp bách trong xây dựng quân đội vững mạnh toàn diện, trong đó
xây dựng về chính trị làm cơ sở. Toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta cần nhận
thức đầy đủ tính cấp thiết của nhiệm vụ đấu tranh làm thất bại âm mưu “phi
chính trị hóa quân đội” và mức độ nguy hiểm của âm mưu này; thường xuyên nâng
cao cảnh giác cách mạng, quyết tâm và có chủ trương, hình thức, biện pháp đấu
tranh có hiệu quả, giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với quân
đội, góp phần làm thất bại hoàn toàn chiến lược “diễn biến hoà bình” của chủ
nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét