Thực tiễn cách mạng nước ta đã chứng minh rằng
việc xây dựng, bảo vệ Tổ quốc và đấu tranh chống lại các hành động chống phá
của các thế lực thù địch luôn là “tất yếu như nhau”.Hiện nay, với tầm nhìn
chiến lược và trí tuệ của Đảng thể hiện ở phương hướng, mục tiêu cách mạng được
Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII thông quađã một lần nữa khẳng định và chứng
minh con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước ta đã thật sự ngày càng sáng
tỏ. Con đường đi lên xã hội tốt đẹp đó dựa trên cơ sở vững chắc về lý luận và
thực tiễn, được toàn dân ủng hộ, bạn bè thế giới cổ vũ và ngưỡng mộ. Đồng thời,
đó là sự tiếp nối thành công không thể phản biện của cách mạng nước ta 91 năm
qua từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập với vai trò và công lao vĩ đại
của Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.Một hiện thực khác, chúng ta không được
phép quên rằng sự chống phá của các thế lực thù địch là không có “biên độ” nội
dung, đơn giản về cách thức trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội và cần
tỉnh táo nhận diện, chỉ rõ. Đầu tiên là các đảng phái phản động, lưu vong với
hình thức và phương tiện phổ biến của chúng là lợi dụng quá trình hội nhập, mở
cửa của Việt Nam, các kênh truyền thông (báo, đài, mạng xã hội, công nghệ v.v…)
tấn công, xuyên tạc chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, vai trò cầm
quyền – lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng như hệ thống đường lối, chính
sách, chủ trương trên mọi góc độ của từng lĩnh vực. Mục tiêu không gì khác của
chúng là tấn công vào lý tưởng con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội của Đảng và
Nhân dân ta, thay đổi chế độ chính trị ở Việt Nam. Thứ đến là hoạt động chống
phá, thù địch của những phần tử cơ hội chính trị, phản động hoặc bất mãn móc
nối với các thế lực bên ngoài tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chủ trương của
Đảng, bóp méo lịch sử, bôi nhọ hình ảnh, uy tín lãnh tụ, lãnh đạo v.v… Bên cạnh
đó là nhóm đối tượng lợi dụng việc thiếu thông tin; trình độ giác ngộ chưa cao,
chưa đầy đủ của một bộ phận Nhân dân, nhất là các địa bàn tập trung nhiều dân
tộc thiểu số về các vấn đềtôn giáo, nhân quyền, dân chủ; một số cán bộ, đảng
viên thuộc dạng/hoặc có biểu hiện “suy thoái”, đã “biến chất”, rơi vào
các biểu hiện “tự diễn biến, tự chuyển hóa” như Nghị quyết Trung ương 4,
khóa XI và XII đã chỉ ra. Ngoài ra, có thể dựa vào động cơ, mục đích; nội dung
phát ngôn v.v… để nhận dạng, phân biệt bạn bè, đồng chí hay đối tượng, đối tác
của cách mạng. Các nhóm đối tượng có chung mục tiêu nên dễ dàng liên kết nhau,
hợp thành lực lượng đông đảo, nguy hiểm, sẵn sàng tấn công khi có cơ hội.
Dưới sự lãnh đạo của Đảng, việc đấu tranh phản
bác hành động chống phá, xuyên tạc của các thế lực thù địch trong thời gian qua
đã giành được nhiều thành tựu quan trọng đều khắp trên các mặt trận tư tưởng lý
luận, thực tiễn và pháp lý, góp phần to lớn trong công cuộc xây dựng và bảo vệ
Tổ quốc Viêt Nam xã hội chủ nghĩa. Tuy vậy, đây là mặt trận “trường kỳ”, giằng
co, giới tuyến rõ ràng nhưng không có tiếng súng đòi hỏi phải đảm bảo tính
Đảng, tính khoa học, tính chính trị với tinh thần tiến công không ngừng.
Sự chống phá của các thế lực thù địch không làm
thay đổi con đường phát triển với khát vọng xây dựng đất nước phồn vinh, thịnh
vượng của dân tộc Việt Nam
Sự chống phá của các thế lực thù địch trong việc
xuyên tạc chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và sự phản bác đanh thép
của thực tiễn cách mạng Việt Nam
Âm mưu không mới nhưng cực kỳ nguy hiểm, gian xảo
của các thế lực thù địch là đả kích chủ nghĩa Mác-Lênin và người đã có công lao
lớn nhất đưa học thuyết này vào Việt Nam - Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại. Đây là
âm mưu liên hoàn mục đích, đa mục tiêu. Vì sao các đối tượng trên bắt đầu từ
Nguyễn Ái Quốc – Chủ tịch Hồ Chí Minh? Chúng bắt đầu từ Chủ tịch Hồ Chí Minh để
không chỉ dùng các phần mềm công nghệ bôi nhọ hình ảnh của cá nhân lãnh tụ, mà
còn phủ nhận công lao, vai trò, tư tưởng của Người. Đó là cơ sở để chúng hướng
đến mục đích song trùng là bài xích, đả kích chủ nghĩa “chân chính nhất, chắc
chắn nhất, cách mạng nhất” – tức chủ nghĩa Mác-Lêninđể nhằm đạt mục tiêu“liền
kề” cũng là cuối cùng của chúng là phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản
Việt Nam, thay đổi chế độ chính trị ở nước ta. “Lập luận cùn” của các nhóm đối
tượng này cho rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác –Lênin làm nền
tảng tư tưởng do Chủ tịch Hồ Chí Minh truyền bá vào nước ta đã gây nên họa “nồi
da nấu thịt”, dẫn đến sự đổ máu không cần thiết trong hai cuộc chiến tranh
chống Pháp và chống Mỹ, cứu nước trước đây; là nguyên nhân của trì trệ, lạc
hậu, yếu kém hiện nay và đưa tương lai dân tộc đến một “xã hội không tưởng”,
“không bao giờ bằng chế độ tư bản chủ nghĩa” với những so sánh khập khiễng về
kỹ thuật, khiên cưỡng về học thuật và vô lý về dữ liệu. Thực tế đáng lưu tâm
rằng, việc xét lại lịch sử với tinh thần bất chấp thực tiễn, giọng điệu hằn
hộc, lập luận hậm hực, thái độ đầy chia rẽcủa chúng đã lôi kéo được không ít
người“vô tình” hoặc cố tình “nhẹ dạ”, “nhận thức chưa tới” bám theo, dựa
vào và hành động một cách mù quáng, u minh. Thật ra, đó là những kẻ chống phá
không phải từ sự khác biệt về văn hóa, hay một điều gì khác, mà lại là những
người cùng tổ tiên Lạc Hồng, cùng Tổ quốc. Có chăng đó là sự khác biệt ở nhận
thức, tư tưởng về con đường phát triển của dân tộc để mưu cầu lợi ích cá nhân
từ “ai đó”, hoặc đơn giản chỉ để thỏa mãn suy nghĩ lệch lạc, cực đoan của mình
mà họ nhân danh mỹ miều là quyền cá nhân, quyền dân chủ, quyền công dân, quyền
tự do ngôn luận, tín ngưỡng hay quyền con người. Công thức của chúng là: dùng
dữ kiện thực tếhoặc tạo ra để xuyên tạc quyết sách của Đảng, Nhà nước, chính
quyền địa phương, cơ sở để từ đó “bào mòn” niềm tin của Nhân dân đối với vai
trò lãnh đạo của Đảng hướng đến cái lớn hơn là nền tảng tư tưởng của Đảng - là
mục tiêu “ẩn” của chúng. Trong số những nhóm đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân
tộc và xuyên tạc chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minhđó, có những người
được Đảng, Nhà nước đào tạo bài bản từ tiền thuế của Nhân dân, có “danh”, có
“phận” trong xã hội vẫn “tự diễn biến” hoặc do sự lôi kéo của các thế lực cực
đoan để rồi phải “quay lưng” lại với Tổ quốc mình bằng các phát ngôn tiêu cực,
đến những hành vi chống phá trong thực tế bất chấp pháp luật và nhân danh yêu
nước một cách trơ trẽn, giả hiệu.
Chúng ta biết rằng, trong lịch sử tư tưởng của
dân tộc, đến thời điểm thực dân Pháp xâm lược nước ta (1858), thế giới quan
triết học mà cụ thể là của hệ tư tưởng phong kiến đã thể hiện rõ sự bế tắc. Vì
thế, phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp diễn ra oanh liệt với nhiều tấm
gương anh hùng trong cả nước nhưng cuối cùng đều thất bại. Đó không phải là sự
thất bại của từng phong trào cụ thể, mà đó là thể hiện sự bế tắc về thế giới
quan trong tư tưởng của nước ta lúc bấy giờ. Từ đó dẫn đến sự khủng hoảng về
đường lối cứu nước, giải phóng dân tộc. Dân tộc Việt Nam ở giai đoạn này đấu
tranh không phải để tìm “ông vua” triều Nguyễn thứ 14, mà lịch sử đang đòi hỏi
phải có một con đường khác, một hệ tư tưởng khác có thể cứu nước, cứu dân và
xây dựng một nấc thang mới, một thời đại mới của dân tộc trong tương lai.Khi
Nguyễn Ái Quốc tìm ra con đường cứu nước, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam năm
1930, thế giới quan phong kiến đã kết thúc,các tư tưởng khác có mặt ở Việt Nam
lúc bấy giờ đã bị chính lịch sử dân tộc “từ chối”. Có thể nói đó là sự đổi ngôi
mang tính bước ngoặc trong sự phát triển của lịch sử tư tưởng dân tộc.Ở góc độ
truyền thống văn hóa tiếp nhận, người dân Việt Nam đón nhận và thừa nhận quan
điểm, thế giới quan triết học Mác-Lênin vì đúng với yêu cầu và xu thế phát
triển của dân tộc mình. Với chù nghĩa Mác-Lênin, dân tộc Việt Nam có được thế
giới quan mới khoa học, cách mạng và thành công đến hôm nay. Chủ nghĩa
Mác-Lênin với bản chất cách mạng và khoa học đó đã giải phóng được sự bế tắt về
thế giới quan, giải đáp được bài toán con đường giải phóng dân tộc và khát vọng
của Nhân dân Việt Nam. Truyền thống dân tộc, văn hóa dân tộc, lịch sử tư tưởng
dân tộc và chủ nghĩa Mác-Lênin đã hòa quyện, kết tinh thành tư tưởng Hồ Chí
Minh. Thực tiễn đã chứng minh con đường mà Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng và
Nhân dân ta chọn lựa là hoàn toàn đúng đắn. Cần nhắc lại rằng, khi chủ nghĩa
Mác-Lênin truyền bá vào nước ta trước và sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam được
thành lập, ở nước ta tồn tại và diễn ra những cuộc tranh luận, đấu tranh về tư
tưởng sôi nổi và quyết liệt bởi các nhân sĩ và nhiều thực thể khác như “chủ
nghĩa Pháp – Việt đề huề”, hay như “chủ nghĩa cải lương”, “hòa bình cách mạng”
v.v… Diễn biến này kéo dài sau khi Đảng ta được thành lập, nhất là sự xuất hiện
của nhóm Tờ-rốt-kít “với chủ nghĩa hư vô dân tộc”, hay “chủ nghĩa chống cộng”
đang hoạt động mạnh mẽ v.v… Dữ liệu đó chứng minh rằng, chủ nghĩa Mác-Lênin vào
Việt Nam, phát triển ở Việt Nam không phải là “độc tôn”, mà là sự lựa chọn của
lịch sử một cách thuyết phục nhất, “đường hoàng” nhất, “chính danh” nhất. Kết
quả là một quốc gia mà trước đó 15 năm còn là thuộc địa của thực dân đế quốc đã
làm nên Cách mạng Tháng Tám (1945) lừng lẫy, đánh dấu một cuộc biến đổi cực kỳ
to lớn trong tiến trình lịch sử của dân tộc, đưa Việt Nam bước vào một kỷ
nguyên mới, độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội; Nhân dân ta từ thân
phận nô lệ đứng lên làm chủ đất nước, làm chủ vận mệnh của mình. Với cách mạng
và dân tộcViệt Nam,chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh là tài sản tư
tưởng vô giá. Đối với Đảng Cộng sản Việt Nam, đó vẫn là hệ thống lý luận cách
mạng để xây dựng chính đảng của giai cấp công nhân và cũng là đảng của dân tộc
Việt Nam. Đó vẫn là học thuyết chỉ nam cho hành động cách mạng để xây dựng toàn
bộ hệ thống quan điểm, chủ trương, đường lối cho thời kỳ đấu tranh giành độc
lập dân tộc và trong cách mạng xã hội chủ nghĩa. Đó vẫn là học thuyết nền tảng
để xây dựng tổ chức trong hệ thống chính trị nước ta; là tư tưởng cốt lõi để
xây dựng sự đoàn kết thống nhất trong toàn Đảng và xã hội. Đó vẫn là lý luận
khoa học để đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, đảng viên cho Đảng qua mọi thời kỳ cách
mạng. Đó vẫn là ngọn hải đăng trên con đường quá độ lên xây dựng chủ nghĩa xã
hội. Ở Việt Nam kể từ khi hệ tư tưởng phong kiến chấm dứt sứ mệnh lịch sử cùng
với triều đại nhà Nguyễn, chưa có tư tưởng nào làm được. Đó là sự thật hiển
nhiên.
Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng Cộng sản Việt Nam và
Nhân dân ta đến với chủ nghĩa Mác-Lênin là tiếp nhận một “quỹ đạo” phát triển
mới cho dân tộc – quỹ đạo xây dựng chủ nghĩa xã hội và tiến lên xã hội cộng sản
tốt đẹp. Sự xuyên tạc, chống phá của các thế lực thù địch vẫn sẽ còn tiếp diễn
bởi chúng không bao giờ từ bỏ dã tâm chống phá cách mạng nước ta. Với bản chất
phản động và chống cộng, các thế lực thù địch luôn thực hiện nhiều âm mưu, thủ
đoạn để xuyên tạc hệ thống lý luận cách mạng chân chính, khoa học này. Chúng
không bao giờ hiểu hoặc cố tình lờ đi “Sức hấp dẫn không gì cưỡng nổi đã lôi
cuốn những người xã hội chủ nghĩa của tất cả các nước đi theo lý luận đó, chính
là ở chỗ nó kết hợp tính chất khoa học chặt chẽ và cao độ (đó là đỉnh cao nhất
của khoa học xã hội) với tinh thần cách mạng, và kết hợp không phải một cách
ngẫu nhiên, không phải chỉ vì người sáng lập ra học thuyết ấy đã kết hợp trong
bản thân mình những phẩm chất của nhà bác học và của nhà cách mạng, mà là kết
hợp trong chính bản thân lý luận ấy, một sự kết hợp nội tại và khăng khít”.
Tóm lại, “hạt giống” chủ nghĩa Mác-Lênin mà
Nguyễn Ái Quốc - Chủ tịch Hồ Chí Minh gieo trồng được chăm sóc bằng truyền
thống yêu nước, cần cù lao động của nhân dân Việt Nam cách đây hơn một thế kỷ
đã phát triển ngày càng to lớn, đem lại nhiều quả ngọt. Do vậy, với lòng tự hào
chính nghĩa, chúng ta trung thành và xem chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí
Minh là nền tảng tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam, của cách mạng nước ta.
Khát vọng của một dân tộc yêu chuộng hòa bình,
vươn lên thành quốc gia phát triển, thịnh vượng là một tất yếu lịch sử
Nhân dân Việt Nam ngay từ khi chính đảng của mình
được thành lập đã xác định rõ con đường phát triển là tiến lên xây dựng thành
công chủ nghĩa xã hội. Đó là sự kiên định của một dân tộc vốn trải qua ngót hơn
trăm năm sống dưới gót giầy ngoại xâm, thà hi sinh tất cả chứ “nhất định không
chịu mất nước, nhất định không làm nô lệ”.Đất nước ta gần 40 năm đổi mới
(1986-2024) đã đạt được những thành tựu có ý nghĩa lịch sử. Thế nhưng các thế
lực thù địch bên ngoài cố gắng hàng ngày để tuyên truyền phủ nhận thành tựu,
chăm chăm vào các hạn chế, chúng muốn Việt Nam phát triển và thịnh vượng theo
triết lí tư bản làm giàu cho một ít phần trăm dân số nhưng ôm giữ hầu như gần
trọn vẹn thu nhập quốc dân. Chúng đã và sẽ tiếp tục tung hô giá trị phương Tây
mà không khó để nhận ra bên ngoài là hình thức, còn bên trong là bản chất bóc lột
tinh vi đến mức công nhân phải gục trên dây chuyền sản xuất.
Đại hội lần thứ XIII của Đảng
đã đề ra các mục tiêu chiến lược cụ thể: đến năm 2025 là nước đang phát triển
có công nghiệp theo hướng hiện đại, vượt qua mức thu nhập trung bình thấp; đến
năm 2030 là nước đang phát triển có công nghiệp hiện đại, thu nhập trung bình
cao và trở thành nước phát triển, thu nhập cao vào năm 2045. Đây cũng là mục
tiêu chiến lược của Đảng ta trong nhiệm kỳ 2021-2026 và các giai đoạn tiếp
theo. Mục tiêu trên là hun đúc khát vọng của một dân tộc hàng nghìn năm văn
hiến, quyết tâm vươn lên phát triển trong thời đại mới. Đồng thời, đó còn là
mục tiêu được kết tinh từ lịch sử tư tưởng của dân tộc đã chiến thắng âm mưu và
“quy luật” đồng hóa hơn một nghìn năm bởi thế lực ngoại bang, vẫn giữ gìn được
bản sắc, truyền thống của mình. Có thể nói, xây dựng một quốc gia thịnh
vượng là khát vọng của dân tộc ta trong suốt tiến trình lịch sử dựng nước và
giữ nước. Đến khi Chủ tịch Hồ Chí Minh tìm ra con đường cứu nước theo hệ tư tưởng
mới, Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập, khát vọng đó được hòa quyện và thể
hiện trong từng quyết sách, chủ trương, mục tiêu lãnh đạo của Đảng, phù hợp với
các giai đoạn vận động, phát triển của cách mạng. Đại hội Đảng lần thứ XIII đã
xây dựng nội dung, quan điểm chỉ đạo, xác định mục tiêu nhằm hiện thực hóa ý
chí, quyết tâm, khát vọng xây dựng và phát triển đất nước phồn vinh, hạnh
phúc. Mọi lập luận xuyên tạc của các thế lực thù địch về sự lựa chọn và
kiên định con đường phát triển đất nước của Nhân dân Việt Nam không bao giờ
thành công.
Công lao to lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh và của
Đảng Cộng sản Việt Nam gắn liền với sự ủng hộ không thể đong đếm của Nhân
dân. Sư ủng hộ của Nhân dân không chỉ thể hiện ở sự tin tưởng vào Đảng,
Chủ tịch Hồ Chí Minh, học thuyết chân chính và cách mạng nhất của chủ nghĩa
Mác-Lênin, mà còn ở tâm thế xã hội. Hàng triệu người dã hi sinh trong chiến
tranh vệ quốc vĩ đại của đất nước mình và hiện nay vẫn còn hàng triệu người
khuyết tật do bom, mìn trong chiến tranh còn sót lại.Theo số liệu thống kê, đến
tháng 12-2020, nước ta vẫn còn 5,640 triệu héc-ta đất bị ô nhiễm bom, mìn,
chiếm 17,1% diện tích đất tự nhiên cả nước. Trong nhiều năm qua, Việt Nam đã
luôn nỗ lực để làm sạch các khu vực bị ô nhiễm bom, mìn, vật nổ trên cả nước. Đến
hết năm 2019, đã có gần ba triệu người khuyết tật được cấp giấy xác nhận khuyết
tật, các đối tượng đã được trợ cấp hằng tháng, tặng nhà tình nghĩa, phương tiện
nghe nhìn, học nghề, hỗ trợ sinh kế...
Là cán bộ, đảng viên không đượcquên hay thời ơ
những con số đó. Lý trí của người cán bộ, đảng viên không được mơ hồ trong
nhận thức và hành động cách mạng. Đồng thời, không được lơ là, mất cảnh giác
đối với mọi sự phá hoại có hệ thống và lâu dài của các thế lực thù địch đối với
cách mạng nước ta.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét