Tư tưởng dân
túy xuất hiện từ xa xưa trong lịch sử nhân loại, nhưng nó phát triển mạnh mẽ và
trở thành chủ nghĩa - chủ nghĩa dân túy vào khoảng thế kỷ XIX trong các phong
trào nông dân, thể hiện sự ủng hộ hoặc nhân danh nông dân chống lại giai cấp tư
sản trong quá trình cách mạng tư sản. Hiện nay, sự nổi lên mang tính toàn cầu của
chủ nghĩa dân túy ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống chính trị - xã hội của nhiều
quốc gia, khu vực trên thế giới. Đặc biệt, việc nhiều nhà dân túy giành được vị
trí lãnh đạo ở một số nước, đã tạo nên những thay đổi, làm cho vấn đề càng trở
nên phức tạp hơn.
Thực chất chủ nghĩa dân túy là những lời
nói và hành động mang tính chất mị dân, lợi dụng, kích động nhân dân, lấy một số
nhóm được coi là “nhân dân” làm nền tảng cho tính chính danh, phục vụ cho mục
đích chính trị, kinh tế,… của cá nhân, nhóm, phe phái nhất định, ảnh hưởng tiêu
cực đến sự phát triển và lợi ích quốc gia, dân tộc. Trong mỗi giai đoạn khác
nhau, những biểu hiện chủ nghĩa dân túy cũng khác nhau cả về đặc điểm và sắc
thái, tuy chúng vẫn cùng bản chất và tính chất.
Ở Việt Nam hiện
nay, chủ nghĩa dân túy mới chỉ biểu hiện ở những phát ngôn và hành động của một
số người. Tuy nhiên, những biểu
hiện đó, đã, đang có tác động xấu và nguy cơ tạo ra những hậu quả tiêu cực nếu
chúng ta không nhận diện và đấu tranh ngăn ngừa kịp thời. Vì thế, cần tiếp cận
với các góc độ khác nhau để nhận diện những biểu hiện chủ nghĩa dân túy ở Việt
Nam hiện nay như sau:
Thứ nhất, những biểu hiện “theo đuôi quần
chúng” của một số cán bộ, đảng viên, cá nhân và nhóm lợi ích. Những người có biểu
hiện này thường “chiều theo” ý kiến, nguyện vọng của một nhóm quần chúng nhất định.
Họ nhân danh quần chúng nhân dân, “lấy lòng” quần chúng, tìm mọi cách vận động,
tác động, tranh thủ phiếu bầu, phiếu tín nhiệm cho bản thân một cách không lành
mạnh, bỏ qua các vấn đề thuộc về nguyên tắc, đường lối, chính sách của Đảng và
Nhà nước để mưu cầu lợi ích riêng. Họ thường xem mục tiêu, lý tưởng như là vấn
đề “trang sức” cho con đường công danh, tiến thân của bản thân; coi đường lối,
chủ trương, chính sách, pháp luật, đặc biệt là những kẽ hở trong đó như là “điều
kiện” để trục lợi. Tuy đây là cấp độ biểu hiện thấp, nhưng nó đã thể hiện sự
phai nhạt niềm tin, lý tưởng, thiếu tin tưởng vào chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng
Hồ Chí Minh, sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước, ảnh hưởng tiêu cực
đến việc thực hiện đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước.
Thứ hai, lợi dụng tình cảm tự phát, nhu cầu
trước mắt, lợi ích thường nhật của dân chúng để mưu cầu lợi ích riêng. Trước những
vấn đề bức xúc, nhạy cảm của xã hội, của địa phương, đất nước, họ lợi dụng, lấy
lòng, hòng làm “thỏa mãn” nhu cầu trước mắt nào đó của một bộ phận dân chúng;
kích động người dân phản ứng với dụng ý xấu, động cơ thiếu trong sáng, vì lợi
ích riêng của họ; lạm dụng các quyền tự do, dân chủ đưa ra những đòi hỏi, yêu
sách phi lý, mị dân, trái với chính sách, pháp luật của Nhà nước. Những người
có biểu hiện này thực sự đã suy thoái về chính trị tư tưởng, xa rời dần những
nguyên tắc, mục tiêu của chủ nghĩa xã hội; niềm tin đối với đường lối, chính
sách của Đảng, Nhà nước đã suy giảm nghiêm trọng, nhưng họ chưa muốn thay đổi
chế độ, bởi lẽ chế độ này “còn có lợi” cho họ để có thể “đục nước béo cò”.
Thứ ba, giương cao khẩu hiệu “vì dân”, “yêu
nước”, kích động, lôi kéo một bộ phận cán bộ, đảng viên và nhân dân không vững
vàng đi theo, gây rối, chống phá, kích động tư tưởng dân tộc cực đoan, phá hoại
đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước và môi trường hòa bình, ổn định của đất
nước. Những người có biểu hiện này đã thể hiện rõ sự biến chất về chính trị, từ
bỏ chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, sự lãnh đạo của Đảng. Mặc dù họ
ít bộc lộ tư tưởng, quan điểm một cách trực tiếp, nhưng khẩu hiệu “vì dân”,
“yêu nước” luôn được họ thể hiện bằng cách này hay cách khác để lôi kéo, kích động
đám đông phục vụ cho ý đồ của họ, tạo cơ sở cho việc tuyên truyền các quan điểm
lệch lạc, sai trái với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối,
chính sách của Đảng và Nhà nước.
Thứ tư, những biểu hiện ở người có quan điểm
sai trái, thậm chí thù địch. Họ nhân danh “vì nhân dân”, “bảo vệ độc lập, chủ
quyền đất nước”, “vì sự phát triển đất nước và lợi ích quốc gia dân tộc”,… lợi
dụng, kích động dân chúng hướng đến những hành động cực đoan chống đối Đảng,
chính quyền và chế độ xã hội. Ở những người này, “tự diễn biến”, “tự chuyển
hóa” đã đạt đến độ thay đổi về chất, đã biến chất về chính trị; ra mặt chống đối
cách mạng, chống đối Đảng và Nhà nước không chỉ bằng tư tưởng, quan điểm chính
trị sai trái, mà còn bằng cả hành động; họ đã “trở cờ”, nhưng vẫn nhân danh “vì
nhân dân”, “vì lợi ích quốc gia dân tộc” và họ thường được sự hỗ trợ, giúp đỡ cả
về vật chất, tinh thần của các thế lực thù địch, phản động.
Những biểu hiện
trên chưa phản ánh hết tính chất phức tạp của tình hình, song, đó là những dạng
biểu hiện cơ bản của chủ nghĩa dân túy hiện nay, đang từng ngày, từng giờ chống
phá Đảng và Nhà nước. Nó tác động, gây nhiều hệ lụy tiêu cực, dễ gây nên sự mơ
hồ, ngộ nhận; dễ lẫn lộn giữa những cán bộ thực sự vì dân, vì nước với những kẻ
ngụy trang khéo léo bằng vỏ bọc “vì dân”; dễ dẫn đến dao động về tư tưởng, hoài
nghi, suy giảm niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân vào Đảng, vào chế độ,
ảnh hưởng tiêu cực đến đồng thuận xã hội và khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Điều
đó đặt ra nhiều khó khăn đối với nhiệm vụ xây dựng Đảng và hệ thống chính trị,
cũng như trong thực hiện đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét