Ngay từ năm 1916, đêm
trước của cuộc cách mạng vô sản ở nước Nga, Lênin chỉ rõ:
“Không cầm vũ khí bảo vệ nước cộng hòa XHCN, thì chúng ta không thể tồn tại
được. Giai cấp thống trị không bao giờ nhường chính quyền cho giai cấp bị trị.
Nhưng giai cấp bị trị phải chứng minh trên thực tế rằng họ không những có khả
năng lật đổ bọn bóc lột, mà còn có khả năng tự tổ chức, huy động hết thảy để tự
bảo vệ lấy mình”; và: “Một cuộc cách mạng chỉ có giá trị khi nó biết tự vệ”.
Bởi tự vệ là để bảo vệ chính quyền và bảo vệ các thành quả cách mạng đã giành
được là một tất yếu khách quan, mang tính chính nghĩa, đó là một trong những
vấn đề có tính quy luật của cách mạng vô sản. Lenin còn cho rằng, “không phải
cách mạng có thể biết ngay được cách tự vệ”, vì “cách tự vệ là một khoa học và
nghệ thuật của cách mạng, cách mạng chỉ có thể đi tới thành công đến nơi đến
chốn khi biết cách tự vệ đúng".
Sau khi tư tưởng “Một
cuộc cách mạng chỉ có giá trị khi nó biết tự vệ” của Lênin ra đời đã bị các thế
lực thù địch, phản động chống phá quyết liệt. Chúng phủ nhận việc bảo vệ thành
quả cách mạng của giai cấp vô sản khi tiến hành cách mạng thành công. Theo
chúng, cách mạng vô sản giành thắng lợi xong không cần lập nên chính quyền nhà
nước vì đã thành công rồi. Để đập tan luận điệu này, ngay sau khi Cách mạng
Tháng Mười Nga thành công, Lenin chỉ rõ: “Kể từ ngày 25-10-1917, chúng ta là
những người chủ trương bảo vệ tổ quốc. Chúng ta tán thành "bảo vệ tổ
quốc", nhưng cuộc chiến tranh giữ nước mà chúng ta đang đi tới, là một cuộc
chiến tranh bảo vệ tổ quốc XHCN, bảo vệ chủ nghĩa xã hội với tính cách là tổ
quốc".
Thời gian qua, lợi dụng
hệ thống XHCN thoái trào và sự biến động mau lẹ, khó lường của tình hình thế
giới, các thế lực thù địch, phản động càng ra sức chống phá các nước XHCN còn
lại, trong đó có Việt Nam. Chúng cho rằng hiện nay không cần phải bảo vệ Tổ
quốc Việt Nam XHCN vì không còn kẻ thù xâm lược và nếu có bảo vệ thì chỉ bảo vệ
Tổ quốc chứ không bảo vệ chế độ XHCN. Đây là luận điệu hết sức thâm độc, dễ gây
sự ngộ nhận trong việc thực hiện nghĩa vụ quân sự bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN
của công dân Việt Nam hiện nay.
Cả về phương diện lý
luận và thực tiễn đã chứng minh rằng, mọi cuộc cách mạng nổ ra đều gắn với một
giai cấp đứng ở vị trí trung tâm của thời đại và bao giờ vấn đề giành chính
quyền cũng đều là vấn đề cơ bản của mọi cuộc cách mạng gắn với một quốc gia,
dân tộc cụ thể. Như vậy, không bao giờ có Tổ quốc tách rời với một chế độ xã
hội, mà bao giờ cũng gắn chặt với một chế độ xã hội nhất định như chế độ xã hội
chiếm hữu nô lệ, chế độ xã hội phong kiến, chế độ xã hội tư bản chủ nghĩa, chế
độ XHCN.
Nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc
ở mỗi thời kỳ lịch sử đều gắn liền với chế độ ở giai đoạn lịch sử, quốc gia,
dân tộc đó. Đáng tiếc là, ngoài sự chống phá của các thế lực phản động, thù
địch, một số người trong nước vẫn ngộ nhận, chủ quan, không thấy hết các nguy
cơ của đất nước và chế độ, không nhận thức được sự thống nhất giữa độc lập dân
tộc và chủ nghĩa xã hội ở nước ta nên có biểu hiện coi nhẹ nhiệm vụ bảo vệ Tổ
quốc XHCN; không nhận thức đầy đủ mối quan hệ biện chứng giữa xây dựng và bảo
vệ Tổ quốc XHCN. Thậm chí một số người Việt Nam tuy mang trong mình dòng máu
Lạc Hồng và đang được hưởng thành quả cách mạng nhưng quay lưng lại với dân
tộc, ra sức công kích, xuyên tạc đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách,
pháp luật của Nhà nước, rắp tâm phá hoại thành tựu của công cuộc đổi mới đất
nước, cuộc sống thanh bình của nhân dân.
Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét