Những nỗ lực và thành tựu của Việt Nam trong bảo vệ quyền con người nói chung, quyền bất khả xâm phạm thân thể và ngăn chặn, chống các hành vi tra tấn, đối xử tàn bạo, vô nhân đạo nói riêng là không thể phủ nhận. Thế nhưng bất chấp thực tế đó các thế lực thù địch, tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí vẫn không ngừng đưa ra các cáo buộc đối Nhà nước Việt Nam về vấn đề này. Chúng cho rằng, “tình trạng bị tra tấn vẫn tiếp tục xảy ra ở Việt Nam”, Việt Nam tham gia Công ước chống tra tấn (Công ước CAT) chỉ là cho có chứ “họ không thực hiện” và xếp Việt Nam thuộc hạng 9/10 trên thang báo động về “nạn tra tấn”… Cần phải khẳng định ngay rằng, đây là những luận điệu vu cáo vô căn cứ, xuyên tạc trắng trợn thực tế những gì đang diễn ra ở Việt Nam.
Quyền sống, quyền bất khả xâm phạm về thân thể,
quyền được tôn trọng danh dự và nhân phẩm, không bị tra tấn, nhục hình của mọi
cá nhân đã được ghi nhận trong Hiến pháp Việt Nam và được cụ thể hóa trong
nhiều văn bản luật, đặc biệt là các Bộ luật Hình sự và Tố tụng Hình sự.
Hiến pháp năm 2013 nêu rõ: “Mọi người có quyền bất
khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về sức khỏe, danh dự và nhân
phẩm; không bị tra tấn, bạo lực, truy bức, nhục hình hay bất kỳ hình thức đối
xử nào khác xâm phạm thân thể, sức khỏe, xúc phạm danh dự, nhân phẩm” (khoản 1
Điều 20). Bộ luật Tố tụng Hình sự năm 2015 quy định: “Nghiêm cấm tra tấn, bức
cung, dùng nhục hình hay bất kỳ hình thức đối xử nào khác xâm phạm thân thể,
tính mạng, sức khỏe của con người…”.
Cùng với xây dựng và hoàn thiện hệ thống pháp luật
trong nước liên quan đến bảo vệ quyền con người, bảo đảm quyền bất khả xâm phạm
về thân thể và phòng, chống các hành vi bức cung, nhục hình, ngày 7-3-2015,
Việt Nam đã trở thành thành viên chính thức của Công ước chống tra tấn (Công
ước CAT). Hành động này thể hiện Việt Nam quyết tâm chung tay cùng cộng đồng
quốc tế trong cuộc đấu tranh chống tra tấn và các hình thức đối xử hoặc trừng
phạt tàn ác, vô nhân đạo hoặc hạ nhục khác trên thế giới, cũng như tiếp tục
hoàn thiện hệ thống pháp luật về quyền con người nói chung và quyền bất khả xâm
phạm về thân thể nói riêng. Kể từ khi trở thành thành viên chính thức của Công
ước CAT, Việt Nam luôn chứng tỏ là thành viên có trách nhiệm khi không ngừng nỗ
lực, cố gắng triển khai tổng thể các biện pháp để thực hiện có hiệu quả Công
ước và đạt được những kết quả đáng ghi nhận, được các nước, các tổ chức quốc tế
đánh giá cao. Ở Việt Nam, tội phạm có tính chất tra tấn không phải là tội phạm
phổ biến mà chỉ chiếm tỷ lệ rất nhỏ trong tổng số các tội phạm. Việt Nam không
có nhiều vụ án liên quan đến bức cung, dùng nhục hình và mỗi vụ phát hiện có
bức cung, dùng nhục hình đều được xử lý nghiêm minh…
Ngoài ra, mọi người dân có quyền bất khả xâm phạm
về chỗ ở; thư tín, điện thoại, điện tín của cá nhân được bảo đảm an toàn và bí
mật. Người nước ngoài cư trú ở Việt Nam cũng được Nhà nước Việt Nam bảo hộ các
quyền trên.
Ở Việt Nam, quyền sống là quyền trước tiên và quan
trọng nhất của con người. Nhà nước Việt Nam đặc biệt ưu tiên và đã có những nỗ
lực cao nhất nhằm bảo đảm quyền sống cho mọi người dân, kể cả những người phạm
tội. Mọi hành vi xâm phạm quyền sống của con người bị coi là hành vi phạm tội
nghiêm trọng nhất và bị nghiêm trị theo quy định của pháp luật. Bộ luật Hình sự
Việt Nam đã dành nhiều điều luật quy định những mức án nghiêm khắc đối với các
tội trực tiếp hoặc gián tiếp xâm phạm đến quyền sống của con người. Do yêu cầu
đấu tranh phòng, chống tội phạm, nhất là tội phạm ma túy, Việt Nam vẫn duy trì
hình phạt tử hình. Hình phạt tử hình chỉ áp dụng đối với những người phạm tội
đặc biệt nghiêm trọng; không áp dụng hình phạt tử hình đối với người phạm tội
chưa thành niên, phụ nữ có thai hoặc đang nuôi con nhỏ dưới 36 tháng tuổi. Nhà
nước Việt Nam đã và đang chủ trương thu hẹp dần phạm vi áp dụng hình phạt tử
hình và tiến tới xóa bỏ hình phạt này trong tương lai. Theo hướng đó, Bộ Luật
Hình sự Việt Nam năm 2015 đã giảm thiểu việc áp dụng án tử hình từ 44 tội xuống
còn 18 tội danh.
Quyền tự do, bất khả xâm phạm về thân thể và tôn
trọng nhân phẩm được pháp luật Việt Nam bảo vệ. Một mặt, pháp luật nghiêm trị
những hành vi xâm phạm quyền tự do, quyền bất khả xâm phạm thân thể của con
người; mặt khác, quy định rất chặt chẽ các căn cứ, điều kiện, trình tự, thủ tục
và thẩm quyền áp dụng các biện pháp như việc bắt giữ, tạm giam theo hướng ngăn
ngừa việc lạm dụng dẫn đến vi phạm. Bộ Luật Hình sự có các điều khoản nghiêm
cấm các hành vi tra tấn, dùng nhục hình và bức cung. Quy chế Trại giam của Bộ
Công an đã quy định cụ thể về chế độ quản lý, giam giữ phạm nhân; chế độ ăn,
mặc, ở, sinh hoạt, chữa bệnh; chế độ lao động, học tập của phạm nhân. Phạm nhân
được hoạt động thể dục, thể thao, văn hoá, văn nghệ; được khám sức khỏe định
kỳ, ít nhất một năm một lần; được học văn hóa để xóa mù chữ, phạm nhân chưa
thành niên được phổ cập tiểu học, được nghe phổ biến thời sự, chính sách, học
các chương trình giáo dục công dân, được học và việc dạy nghề với phạm nhân
chưa thành niên là bắt buộc.
Xuất phát từ chính sách khoan hồng và truyền thống
nhân đạo, hằng năm Nhà nước Việt Nam đều tiến hành các đợt đặc xá phạm nhân vào
các ngày lễ lớn của dân tộc. Thực hiện các quyết định của Chủ tịch nước đã hàng
chục nghìn phạm nhân được đặc xá và tha tù trước thời hạn… Đây là một trong
những thành tựu nổi bật của Việt Nam về việc đối xử nhân đạo, khoan hồng với tù
nhân, những người lầm lỡ, tạo điều kiện cho họ trở về với cuộc sống lương
thiện.
Thực tiễn nêu trên đã khẳng định nỗ lực, quyết tâm
và chính sách nhất quán của Nhà nước Việt Nam trong công tác bảo đảm quyền con
người nói chung, quyền bất khả xâm phạm thân thể và ngăn chặn, chống các hành
vi tra tấn, đối xử tàn bạo, vô nhân đạo nói riêng. Những luận điệu của các thế
lực thù địch, cá nhân, tổ chức thiếu thiện chí là hết sức xảo trá, xuyên tạc
trắng trợn sự thận nhưng cũng không thể lừa dối được ai. Thực tiễn những gì
diễn ra ở Việt Nam đã bác bỏ hoàn toàn những luận điệu sai trái ấy./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét