XÂY DỰNG ĐẢNG VỀ ĐẠO ĐỨC VÀ VẤN ĐỀ NÊU GƯƠNG CỦA CÁN BỘ, ĐẢNG VIÊN
Xây dựng Đảng
về đạo đức là hoạt động của các tổ chức đảng, đảng viên về xây dựng, hoàn thiện
những chuẩn mực đạo đức cách mạng; giáo dục, rèn luyện đạo đức cho đội ngũ đảng
viên, tạo sự thống nhất trong nhận thức, nâng cao ý thức tự giác rèn luyện, tu
dưỡng và thực hành đạo đức cách mạng; đấu tranh chống nhận thức và hành động
phi đạo đức và các quan điểm sai trái, về đạo đức, lối sống, góp phần giữ gìn,
phát huy những giá trị đạo đức tốt đẹp của dân tộc, xây dựng Đảng thực sự trong
sạch, vững mạnh, xứng đáng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Xây
dựng Đảng về đạo đức luôn được Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng hết sức coi trọng,
là yêu cầu quan trọng để nâng cao năng lực lãnh đạo, cầm quyền của Đảng ta. Từ
khi thành lập Đảng đến nay, Đảng ta luôn quan tâm công tác xây dựng, chỉnh đốn
Đảng để Đảng ta thực sự là đạo đức, là văn minh, trong đó chú trọng xây dựng
Đảng về đạo đức đối với cả tổ chức đảng và đảng viên. Đặc biệt, từ khi thực
hiện đường lối đổi mới, nhận thức, đường lối, chủ trương, chính sách và giải
pháp trong xây dựng Đảng về đạo đức ngày càng được bổ sung, hoàn thiện.
Trong
suốt quá trình lãnh đạo đất nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã thường xuyên cảnh
báo, nhắc nhở, răn dạy cán bộ, đảng viên về đạo đức cách mạng bằng rất nhiều
bài phát biểu, bài viết trên báo. Đặc biệt, tại Lễ kỷ niệm 30 năm Ngày thành
lập Đảng, Người khẳng định: “Đảng ta là đạo đức, là văn minh”; và trong “Di
chúc”, vấn đề đạo đức cách mạng được thể hiện trong những lời căn dặn căn cốt
nhất về xây dựng Đảng: “Đảng ta là một đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ
phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí
công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh
đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”[1].
Tuy vậy, từ khi thống nhất đất nước, Đảng cầm
quyền trên phạm vi cả nước, vấn đề đạo đức trong xây dựng Đảng lại chưa được
đặt xứng tầm. Tại Đại hội IV (năm 1976) Đảng ta mới chỉ xác định phương châm
“phải xây dựng Đảng vững mạnh về cả ba mặt: Chính trị, tư tưởng và tổ chức”[2].
Công tác giáo dục, rèn luyện đạo đức của cán bộ, đảng viên thường chỉ được đề
cập một cách khiêm tốn trong nội dung xây dựng Đảng về tư tưởng. Thực hiện
đường lối đổi mới của Đảng, từ Đại hội VI của Đảng đến nay, trong các Văn kiện
Đại hội, Đảng ta luôn đề cập đến tình trạng suy thoái về đạo đức của một bộ
phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, coi đó là một trong 4 nguy cơ đe dọa đến vai
trò lãnh đạo của một đảng cầm quyền. Vì thế, tại Đại hội XII của Đảng, vấn đề
xây dựng Đảng về đạo đức lần đầu tiên được nhắc đến với tư cách là “mặt thứ tư”
trong công tác xây dựng Đảng để trở thành một chỉnh thể: “Xây dựng Đảng trong
sạch, vững mạnh về chính trị, tư tưởng, tổ chức và đạo đức”[3].
Thấm
nhuần tư tưởng Hồ Chí Minh, và từ thực tiễn cách mạng Việt Nam cho thấy việc
nêu gương của cán bộ, đảng viên là vấn đề hết sức quan trọng trong xây dựng
Đảng về đạo đức. Nêu gương gắn liền với chủ thể và hành động của chủ thể, tạo
ra ảnh hưởng tích cực tới các chủ thể khác, từ cá nhân tới xã hội, thúc đẩy sự
noi gương, học tập và làm theo các tấm gương điển hình của các cá nhân, tập thể
khác, làm cho người tốt lên, việc tốt lên, thực chất chứ không hình thức; làm
thường xuyên, bền bỉ như một nhu cầu văn hoá chứ không nhất thời, thiết thực,
hiệu quả chứ không phù phiếm, khoa trương. Từ khi lãnh đạo sự nghiệp đổi mới
đến nay, vấn đề nêu gương luôn được Đảng ta quan tâm lãnh đạo, Đảng đã ban hành
nhiều quy định, Nghị quyết, hướng dẫn về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng
viên: Quy định số 101-QĐ/TW, ngày 07/6/2012 của Ban Bí thư về trách nhiệm nêu
gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp; Quy định
số 55-QĐ/TW, ngày 19/12/2016 của Bộ Chính trị về một số việc cần làm ngay để tăng
cường vai trò nêu gương của cán bộ, đảng viên; Quy định số 08-QĐi/TW, ngày
25/10/2018 của Ban Chấp hành Trung ương về trách nhiệm nêu gương của cán bộ,
đảng viên, trước hết là Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư, Ủy viên Ban
Chấp hành Trung ương; Quy định số 37-QĐ/TW ngày 25/10/2021 của Ban Chấp hành
Trung ương khóa XIII về những điều đảng viên không được làm … Nêu gương phải
được coi là bổn phận, nghĩa vụ và trách nhiệm, đồng thời phải có tính tự giác,
tự nguyện, trở thành một nhu cầu văn hoá trong lẽ sống, lối sống và nếp sống
hàng ngày của mỗi người, trước hết là của cán bộ, đảng viên; chức vụ càng cao
càng phải gương mẫu; đảng viên tự giác nêu gương để thể hiện rõ vai trò tiên
phong, gương mẫu, tạo sự lan tỏa, thúc đẩy các phong trào cách mạng.
Cùng
với nêu gương, Đảng ta hết sức quan tâm đến công tác xây dựng đạo đức cách mạng
và rèn luyện đội ngũ cán bộ, đảng viên. Đảng đã ban hành nhiều Nghị quyết, Quy
định, hướng dẫn về công tác giáo dục đạo đức cách mạng, nâng cao ý thức tu
dưỡng, rèn luyện và thực hành đạo đức cách mạng, chống chủ nghĩa cá nhân, cơ
hội, thực dụng, “lợi ích nhóm”, những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính
trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ. Đảng “Chú
trọng xây dựng Đảng về đạo đức, đề cao trách nhiệm nêu gương, ý thức tự giác tu
dưỡng, rèn luyện đạo đức của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản
lý và người đứng đầu các cấp; thực hiện nghiêm các quy định nêu gương của Đảng,
quy định của Ban Chấp hành Trung ương về những điều đảng viên không được làm,
cán bộ giữ cương vị càng cao càng phải tiên phong, gương mẫu…”[4].
Đảng tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp có lý tưởng cách mạng, có bản
lĩnh chính trị vững vàng, đạo đức trong sáng, hết lòng phụng sự Tổ quốc, phục
vụ nhân dân, có năng lực, trình độ đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ. Cán bộ dù ở vị trí
nào cũng phải luôn ý thức đầy đủ về trách nhiệm, “đúng vai, thuộc bài”, thật sự
chuyên nghiệp, làm tốt nhiệm vụ được giao, phải gắn bó mật thiết với nhân dân,
được nhân dân tín nhiệm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét