Trong đội hình chính của Lữ đoàn Xe tăng 203 từ Khánh Sơn (Đà Nẵng), chúng tôi bắt đầu hành quân về phía Nam theo mệnh lệnh “thần tốc, thần tốc hơn nữa...” của Đại tướng, Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp để thực hiện kế hoạch giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Xe tăng hành quân đến Mộ Đức (Quảng Ngãi), những “con tuấn mã thép” đang hối hả chạy của chúng tôi lại buộc phải dừng lại. Cầu Mộ Đức bị đánh sập 1 nhịp và được bắc lại bằng “cầu Mỹ” nên không đủ tải cho xe tăng qua. Công binh đang tập trung làm ngầm ở phía hạ lưu nên xe tăng lại phải nằm chờ...
Mộ Đức là vùng quê có truyền thống cách mạng nên các phong trào rất mạnh. Hôm ấy nghe tin có một tiểu đoàn xe tăng hành quân qua nghỉ lại, Hội mẹ chiến sĩ quyết định đến tổ chức khao quân. Gần trưa, 3 chiếc xe lam chở cơm và thức ăn đến vị trí tập trung của 3 đại đội. Đến với Đại đội 4 chúng tôi là hai bà má khoảng 70 tuổi, dáng người nhỏ thỏ nhưng nhanh nhẹn, khỏe mạnh. Dưới cái nắng trưa gay gắt, hai má tận tình chia cơm, thức ăn vào những bộ soong, chậu quân nhu do các xe mang tới. Thức ăn các má chuẩn bị gồm có cá biển kho, canh chua cá lóc và rất nhiều rau sống. Cái thứ rau sống của người Quảng Ngãi cũng thật lạ. Đó là hỗn hợp của rất nhiều thứ: Rau muống chẻ, rau má, rau diếp cá, ruột cây chuối thái mỏng và đặc biệt nhất là có cả những lát mít mỏng mít xanh...
Sau gần một tháng quanh quẩn với lương khô, thịt hộp, nay trông thấy canh chua và rau sống, chúng tôi tên nào tên nấy cứ nuốt nước bọt ừng ực, chỉ đợi Chính trị viên Vũ Đăng Toàn cảm ơn các má vài câu và phát lệnh bắt đầu là lao vào “ăn như rồng cuốn”...
Nhìn cảnh lính trẻ ăn ào ào, hai má bỗng bật khóc. Lúc đầu chỉ là những tiếng nấc nhỏ, nhưng sau không nén được, các má khóc như mưa. Chúng tôi tròn mắt nhìn nhau không hiểu vì sao. Anh Bùi Quang Thận, Đại đội trưởng và anh Vũ Đăng Toàn chạy lại bên các má với vẻ lúng túng.
Chính trị viên Toàn ấp úng:
- Má... má... làm sao vậy? Chúng con có gì không phải thì bảo chúng con!
Hai má vẫn khóc nhưng không to như trước nữa, một má cất giọng Quảng Ngãi trong nước mắt:
- Mồ tổ tụi bay! Một tiểu đoàn mà chỉ còn có từng này người thôi sao?
- Vâng! Chúng con chỉ có bấy nhiêu thôi! - Anh Toàn vội trả lời.
Hai má lại òa lên khóc. Cả đám lính trẻ xúm lại bên hai má, cứ ngỡ mình mắc lỗi gì. Nhìn những bộ mặt ngây hết cả ra, hai má giải thích:
- Nghe nói tụi bay có cả một tiểu đoàn, các má tưởng tụi bay đông lắm, phải mấy trăm quân. Hội các má chỉ có ít tiền nên đành phải mua cá, mua rau để đãi tụi bay. Biết tụi bay chỉ có bấy nhiêu người thì các má đã thịt một con heo để đãi tụi bay chứ tội chi để tụi bay phải ăn khổ thế ni!
- Trời ơi! Thế mà làm chúng con hết hồn! - Chính trị viên Vũ Đăng Toàn cười mừng rỡ. Chúng con ăn thế này là ngon lắm rồi, má cứ xem xem, mâm nào cũng gần hết rồi đấy!
- Ngon thiệt không?
- Ngon thiệt mà! Chúng con đi như thế này mấy chục ngày rồi, ngày nào cũng lương khô, thịt hộp nên chỉ thèm rau thôi... - Đại đội trưởng Bùi Quang Thận chen vào giải thích.
- Thế thì còn nhiều lắm. Tụi bay cứ ăn đi, các má về lấy thêm.
Chiếc xe lam lại chạy thêm một chuyến nữa về lấy rau, mâm nào lại về mâm ấy tiếp tục “cuộc chiến đấu” còn đang dang dở. Hai má ngồi nhai trầu bỏm bẻm nhìn đám lính trẻ đang nhồm nhoàm nhai, vẻ mặt đầy mãn nguyện./.
Theo Nhà văn, Đại tá Nguyễn Khắc Nguyệt, Ảnh minh hoạ bằng AI!
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét