Cảnh giác với thủ đoạn lợi dụng tôn giáo kích động gây mất ổn định chính
trị-xã hội, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc
Cùng với
vấn đề “dân chủ”, “nhân quyền”, “dân tộc”, các thế lực thù địch đang lợi dụng
vấn đề “tôn giáo” để tạo sự chống phá đa diện nhằm vào Đảng và chế độ ta. Mục
đích của việc lợi dụng vấn đề này là để kích động, gây rối, phá hoại, gây mất
ổn định chính trị-xã hội, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Hãy cảnh
giác, đấu tranh làm thất bại mưu đồ đen tối đó!
Thời gian qua, các thế lực thù địch
lợi dụng tôn giáo để công kích, xuyên tạc, chống phá Đảng và Nhà nước. Chúng
đưa ra luận điệu “Việt Nam đàn áp tôn giáo”, “vi phạm quyền tự do tôn giáo” của
người dân; yêu cầu các tôn giáo phải được hoạt động tự do, không cần đặt dưới
sự quản lý của Nhà nước… Chúng vu cáo rằng: “CNXH không chấp nhận tôn giáo, xóa
bỏ tôn giáo”; “Pháp luật Việt Nam về tôn giáo, tín ngưỡng chỉ là hình thức,
thực chất là cơ sở để đàn áp, bóp nghẹt tôn giáo”; “Chính phủ Việt Nam vẫn tiếp
tục hạn chế các hoạt động có tổ chức của nhiều tôn giáo, thậm chí có hành động
đàn áp các tín đồ tôn giáo”… Chúng còn lập nhiều tài khoản trên các trang mạng
xã hội như: Youtube, Facebook, Blog… để phát tán, đăng tải các bài viết, video,
hình ảnh đả kích, nói xấu chế độ, bôi nhọ lãnh tụ, các đồng chí lãnh đạo Đảng,
Nhà nước. Chúng “vạch lá tìm sâu”, cố tình xoáy vào những mặt trái của xã hội
để quy kết, hạ thấp thanh danh của Đảng, Nhà nước; thậm chí lợi dụng đức tin và
sự gắn kết cộng đồng của tôn giáo để lôi kéo, tập hợp lực lượng, truyền đạo
trái phép, tổ chức biểu tình, thách thức, chống phá chính quyền, gây mất ổn
định an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội… Tất cả nhằm mục đích thêu dệt
nên một bức tranh màu xám, méo mó về vấn đề tôn giáo tại Việt Nam, từ đó kêu
gọi quốc tế “gây sức ép”, “can thiệp” vào nước ta.
Lợi dụng tính nhạy cảm của vấn đề
tôn giáo, một số phần tử cực đoan trong tôn giáo cấu kết với các tổ chức,
cá nhân thiếu thiện chí với Đảng và Nhà nước Việt Nam tổ chức các cuộc “hội
luận”, “họp báo”, soạn thảo và tán phát các tài liệu có nội dung xuyên
tạc, bịa đặt để tuyên truyền chống Đảng và Nhà nước Việt Nam, nhất là trên các
lĩnh vực dân chủ và nhân quyền. Họ đẩy mạnh xuyên tạc Đảng và Nhà
nước Việt Nam “đàn áp tôn giáo”, Việt Nam “không có tự do tôn giáo”. Họ cho
rằng Pháp lệnh Tín ngưỡng, tôn giáo (trước đây) và Luật Tín ngưỡng, tôn giáo
hiện nay là sự “đàn áp tôn giáo” bằng pháp luật của Nhà nước Việt Nam, không
tạo điều kiện cho các tôn giáo phát triển; từ đó, khoét sâu mâu thuẫn giữa các
tôn giáo với chính quyền các cấp. Đồng thời, móc nối, câu kết với
một số tổ chức, cá nhân ở trong nước và nước ngoài thành lập hoặc tích cực
tham gia các hội, nhóm trái pháp luật, mang danh nghĩa tôn giáo để tập
hợp, phát triển lực lượng chống đối. Một số chức sắc cực đoan lợi
dụng các vấn đề chính trị – xã hội phức tạp để kích động tín đồ xuống đường
biểu tình, gây mất ổn định chính trị – xã hội. Đáng chú ý, với lý do “bảo vệ tự
do tôn giáo”, một số thế lực nước ngoài đã ban hành báo cáo, phúc trình, thậm
chí là đạo luật, nghị quyết “lên án” tình hình bảo đảm quyền con người của Việt
Nam, nhất là trên lĩnh vực tôn giáo, từ đó gây sức ép về ngoại giao, đồng thời
gắn các vấn đề dân chủ và nhân quyền trên lĩnh vực tôn giáo với các vấn đề về
viện trợ kinh tế, đầu tư phát triển, nhằm can thiệp vào công việc nội bộ của
Việt Nam.
Lợi dụng đường lối, chính sách đổi
mới, mở cửa và tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Đảng, Nhà nước ta, các tôn giáo
đều gia tăng các hoạt động mở rộng cơ sở vật chất, dẫn đến phát sinh nhiều vụ
tranh chấp, khiếu kiện đất đai liên quan đến tôn giáo. Đáng chú ý, số đối tượng
cực đoan trong các tôn giáo cũng như các tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với
Nhà nước Việt Nam ở trong nước và nước ngoài đã triệt để lợi dụng các vụ tranh
chấp, khiếu kiện về đất đai liên quan đến tôn giáo để kích động các hoạt động
chống đối, gây tâm lý bức xúc và phản ứng của tín đồ đối với chính quyền; gây
chia rẽ giữa chính quyền với tôn giáo. Nghiêm trọng hơn, họ còn cố tình chính
trị hóa sự việc, xuyên tạc, vu cáo chính quyền “lấy đất đai của tôn giáo, bỏ
quên quyền lợi nhân dân, bao che cho doanh nghiệp, tàn phá môi trường”, kích
động tâm lý so bì, cho rằng Nhà nước đối xử không bình đẳng giữa
các tôn giáo. Một số tổ chức, cá nhân tôn giáo không hợp tác với chính
quyền trong việc kê khai, làm các thủ tục để được cấp giấy chứng nhận
quyền sử dụng đất, nhằm lấn chiếm đất để mở rộng cơ sở thờ tự.
Bên cạnh hoạt động vi phạm pháp luật
về đất đai, trong hoạt động tôn giáo cũng xảy ra các vụ, việc chưa tuân
thủ các quy định của pháp luật, như thuyên chuyển, bổ nhiệm chức sắc,
chức việc, nhà tu hành trong các tôn giáo; việc thành lập các cơ sở tôn giáo
trực thuộc chưa được sự chấp thuận của chính quyền. Một số cơ sở đào
tạo của tôn giáo chưa nghiêm túc triển khai môn học về lịch sử Việt Nam và
pháp luật Việt Nam, là môn chính thức trong chương trình giảng dạy. Bên cạnh
đó, vẫn tồn tại việc “đào tạo kép”, cụ thể là đào tạo chức sắc ở trong nước kết
hợp với cử chức sắc ra nước ngoài đào tạo trái phép vẫn diễn ra ở một số tôn
giáo.Các hoạt động vi phạm nói trên luôn tiềm ẩn nguy cơ bị các thế lực xấu
khai thác, lợi dụng để gây chia rẽ giữa tôn giáo với chính quyền, giữa người
theo đạo và người không theo đạo, cũng như tiến hành các hoạt động chống phá,
gây bất ổn chính trị – xã hội.
Đáng chú ý, tại địa bàn các tỉnh Tây
Nguyên nói riêng, vùng DTTS trong cả nước nói chung, lợi dụng vấn đề tôn
giáo trong vùng đồng bào một số dân tộc thiểu số; sự sa sút tính chân truyền
trong các tôn giáo đã được Nhà nước công nhận; điều kiện khó khăn về kinh tế,
xã hội…, một số đối tượng đã thành lập các hội, nhóm mang danh nghĩa tôn
giáo, hoạt động vi phạm pháp luật, gây mất đoàn kết dân tộc. Bên cạnh đó,
còn có nhiều loại hình mang danh tín ngưỡng, tôn giáo, hiện tượng tôn giáo mới
xuất hiện ở nhiều địa phương, xa rời văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc,
như không thờ cúng tổ tiên, gọi bố mẹ là anh, chị, em; khám, chữa bệnh bằng cầu
cúng; tuyên truyền, hứa hẹn về tương lai tốt đẹp để mê muội quần chúng. Điển
hình là các tổ chức “Hội thánh của Đức Chúa Trời Mẹ”, Pháp Luân Công, Dương Văn
Mình, “Nhất quán đạo”, “Thanh Hải Vô Thượng Sư”… Hoạt động của các tổ chức này
không chỉ gây mâu thuẫn trong quần chúng, ảnh hưởng tới khối đoàn kết toàn dân
tộc, mà còn tạo ra những tác động tiêu cực tới sự ổn định chính trị – xã hội
của đất nước, tạo cớ cho các thế lực thù địch xuyên tạc tình hình tôn giáo ở
Việt Nam, vu cáo Việt Nam “không có tự do tôn giáo”. Tại một số cơ sở tôn
giáo xuất hiện hiện tượng thương mại hóa hoạt động tín ngưỡng, tôn
giáo, cụ thể là lợi dụng lòng tin của người dân để trục lợi, phát
triển các hoạt động tâm linh mang màu sắc mê tín, như hoạt động dâng
sao giải hạn, bói toán, xem quẻ, cúng oan gia trái chủ, chữa bệnh bằng
tâm linh… Các tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí đã triệt để lợi dụng các vấn đề
đó để công kích, bịa đặt, xuyên tạc, gây mất đoàn kết trong nội bộ một số tôn
giáo, kích động tín đồ tạo phe phái để chống đối lẫn nhau, ly khai, thành lập
tổ chức khác. Đây đều là các yếu tố tiềm ẩn nguy cơ đe dọa sự đoàn kết nội bộ
các tôn giáo cũng như khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Việt Nam là quốc gia đa tín ngưỡng,
tôn giáo với hơn 26,5 triệu tín đồ các tôn giáo (chiếm 27% dân số), hơn 58.000
chức sắc, 148.000 chức việc, 29.000 cơ sở thờ tự, 53 cơ sở đào tạo tôn giáo và
16 tôn giáo.
Trong quá trình lãnh đạo cách mạng,
Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn thực hiện nhất quán chính sách tôn trọng và bảo
đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo và quyền tự do không tín ngưỡng, tôn giáo
của mọi người. Các quyền này được ghi nhận trong Hiến pháp 2013, Luật Tín
ngưỡng, tôn giáo năm 2016 và Nghị định số 162/2017/NĐ-CP của Chính phủ đã tạo
khuôn khổ pháp lý vững chắc cho việc bảo đảm tốt hơn quyền tự do tín ngưỡng,
tôn giáo. Cụ thể:
Hiến pháp năm 2013 quy định mọi người
có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các
tôn giáo bình đẳng trước pháp luật. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do
tín ngưỡng, tôn giáo. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc
lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật. Như vậy, việc theo hay
không theo tín ngưỡng hoặc tôn giáo nào là quyền tự do của mỗi cá nhân, mỗi
công dân Việt Nam được Hiến pháp 2013 thừa nhận.
Thể chế hóa Hiến pháp năm 2013 và cần
thiết phải điều chỉnh pháp luật về tôn giáo trong bối cảnh hội nhập quốc tế và
tình hình tôn giáo tiếp tục có những biến động, mở rộng không chỉ hoạt động tôn
giáo mà cả các hoạt động xã hội, ngày 18/11/2016, Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam
khóa XIV đã thông qua Luật tín ngưỡng, tôn giáo thay thế Pháp lệnh Tín ngưỡng,
tôn giáo. Theo đó, ngày 30/12/2017, Chính phủ đã ban hành Nghị định số
162/2017/NĐ-CP quy định chi tiết một số điều và biện pháp thi hành Luật tín
ngưỡng, tôn giáo, tiếp tục tạo hành lang pháp lý quan trọng cho các hoạt động
tín ngưỡng, tôn giáo. Việc ban hành Luật tín ngưỡng, tôn giáo đã đánh dấu son
cho quá trình hoàn thiện pháp luật về tín ngưỡng, tôn giáo của Việt Nam. Cụ thể
hóa chủ trương nhất quán của Việt Nam về quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Có ý
nghĩa quan trọng cả về đối nội và đối ngoại, phù hợp với chủ trương cải cách
thể chế, đơn giản hóa thủ tục hành chính hiện nay ở Việt Nam, đảm bảo lợi ích
của quốc gia, dân tộc và các tổ chức tôn giáo. Đồng thời, thông qua đó cũng
khẳng định với quốc tế, Việt Nam luôn là thành viên tích cực, có trách nhiệm
trong việc bảo đảm quyền con người, trong đó có quyền tự do tín ngưỡng, tôn
giáo. Đây cũng chính là minh chứng rõ nét nhất để chống lại luận điệu xuyên tạc
của các thế lực xấu, vu cáo Việt Nam vi phạm quyền dân chủ nhân quyền tôn giáo.
Có thể dẽ dàng nhận thấy rằng, trong
các lĩnh vực của đời sống xã hội, tôn giáo là lĩnh vực nhạy cảm, dễ thu hút sự
chú ý của dư luận trong nước và quốc tế. Đây cũng là lĩnh vực dễ bị lợi dụng
vào các hoạt động gây chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, gây mất ổn định
chính trị – xã hội. Việt Nam là quốc gia có nhiều tôn giáo.
Hoạt động lợi dụng tôn giáo và vấn đề
tôn giáo để chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, gây mất ổn định chính trị –
xã hội là hoạt động hết sức nguy hiểm, gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới khối đại
đoàn kết toàn dân tộc, gây chia rẽ giữa các tôn giáo, giữa tôn giáo với chính
quyền, giữa quần chúng giáo dân và những người không theo tôn giáo, tạo ra
những yếu tố phức tạp, tiềm ẩn nguy cơ bùng nổ thành xung đột xã hội. Trên thực
tế, đã xảy ra một số vụ mâu thuẫn, xung đột trong nội bộ nhân dân có liên quan
tới tôn giáo do tác động bởi hoạt động nói trên. Sự ổn định chính trị – xã hội
ở một số nơi, một số lúc đã bị ảnh hưởng. Do đó, chủ động phòng ngừa, đấu tranh
có hiệu quả với hoạt động này có vai trò quan trọng trong toàn bộ công tác tôn
giáo cũng như bảo đảm sự ổn định chính trị – xã hội ở Việt Nam.
Với chủ trương “tôn trọng tự do tín
ngưỡng, tôn giáo” của Đảng và Nhà nước Việt Nam, thời gian qua, tình hình tôn
giáo ổn định, đời sống tôn giáo có những biến đổi sâu sắc cả về số lượng lẫn
phạm vi hoạt động, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo được tôn trọng, bảo đảm.
Các tổ chức tôn giáo được công nhận xây dựng và thực hiện đường hướng hành đạo
phù hợp với văn hóa truyền thống, gắn bó, đồng hành cùng dân tộc. Cơ quan chức
năng làm tốt công tác hướng dẫn, quản lý, từng bước đưa hoạt động tôn giáo đi
vào nền nếp, đoàn kết đồng bào theo các tôn giáo trong khối đại đoàn kết toàn
dân tộc.
Cần khẳng định rằng, bản chất của Tôn
giáo chân chính là luôn hướng con người đến chân – thiện – mỹ, tức là đến những
giá trị tốt đẹp nhất của con người. Đức Phật, Đức Giê-su hay Đức Chúa Trời…
không bao giờ răn dạy các tín đồ của mình phải làm điều ác, trái với đạo đức,
luân thường, đi ngược lại với các quy định của pháp luật. Các đức tin của các
Tôn giáo đều có chung khát vọng dẫn đường cho con người tu tập, thực hành giáo
lý, xây dựng cuộc sống hạnh phúc, xã hội phồn vinh, hướng con người đến với sự
tốt đẹp, sống đoàn kết, lương thiện và thương yêu nhau.
Ngay trong Giáo luật Công giáo cũng
đã khẳng định: “Không biến mình thành một lực lượng chính trị vì như thế là sai
với bản chất và sứ mạng của Giáo hội”. Hay trong Hiến chương của Giáo hội Phật
giáo Việt Nam cũng nhấn mạnh: “Mục đích của Giáo hội Phật giáo Việt Nam là điều
hòa, hợp nhất các tổ chức, hệ phái Phật giáo Việt Nam cả nước để hộ trì hoằng
dương phật pháp và tham gia xây dựng, bảo vệ Tổ quốc, phục vụ dân tộc, góp phần
xây dựng hòa bình, an lạc cho thế giới”. Nhìn tổng thể thì trong suốt chặng
đường lịch sử đã qua, tín đồ, chức sắc chân chính của các Tôn giáo ở Việt Nam
đã, đang đóng góp to lớn vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, quyên góp
hàng ngàn tỷ đồng xóa đói, giảm nghèo, bảo đảm an sinh xã hội, tích cực tham
gia các phong trào thi đua yêu nước, xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư.
Qua các phong trào này đã xuất hiện nhiều tập thể, cá nhân tiêu biểu là tăng
ni, phật tử có thành tích xuất sắc được Đảng, Nhà nước tặng thưởng các phần
thưởng cao quý.
Mỗi tín đồ tôn giáo cũng đồng thời là
công dân Việt Nam, khi thực hiện quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo cần phải thực
hiện nghĩa vụ công dân trên cơ sở pháp luật, không tôn giáo nào được phép đứng
ngoài hoặc đứng trên lợi ích quốc gia, dân tộc. Pháp luật Việt Nam nghiêm cấm
lợi dụng tôn giáo xâm phạm an ninh chính trị, TTATXH, vi phạm quyền và lợi ích
hợp pháp của Nhà nước và công dân hay lợi dụng danh nghĩa tôn giáo để trục lợi
phi pháp, trái thuần phong mỹ tục, trái đạo đức, trái giáo lý. Và chắc chắn
những kẻ lợi dụng tôn giáo để thực hiện hành vi phi tôn giáo, làm ô danh tôn
giáo, gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc sẽ bị nghiêm trị theo pháp luật.
Mỗi chức sắc, tín đồ và người dân hãy đề cao cảnh giác, kịp thời tố giác, ngăn
chặn hành vi của các đối tượng lợi dụng tôn giáo để vi phạm pháp luật; đó cũng
là phương cách để bảo vệ chính mình, bảo vệ xã hội và chính là bảo vệ các tôn
giáo chân chính đang hoạt động bình thường trên đất nước Việt Nam.