Thứ Tư, 24 tháng 2, 2021

 

PHI CHÍNH TRỊ HÓA LỰC LƯỢNG VŨ TRANG,

VẤN ĐỀ NHÌN TỪ MYANMA

 Sáng 1/2/2021, truyền thông trong nước và quốc tế đồng loạt đưa tin, Tổng thống Myanmar Win Myint, Cố vấn nhà nước Aung San Suu Kyi và một loạt nhân vật cấp cao khác của đảng Liên minh Quốc gia vì Dân chủ (NLD) cầm quyền bị Quân đội bắt. Người phát ngôn của NLD Myo Nyunt sau đó xác nhận thông tin và nói rằng với những gì đang diễn ra thực sự là một cuộc đảo chính. Quân đội Myanmar ban bố tình trạng khẩn cấp ngay trong sáng 1/2 và tuyên bố quyền lực được giao lại cho Tổng tư lệnh Min Aung Hlaing. Quân đội Myanmar cũng tuyên bố sẽ kiểm soát chính quyền trong vòng 1 năm. Binh lính đã được triển khai bên ngoài tòa nhà chính quyền Thủ đô Naypyitaw và tòa thị chính thành phố Yangon. Hệ thống viễn thông, truyền hình, Internet ở Myanmar gián đoạn. Việc quân đội Myanmar tiến hành đảo chính được xem là hệ quả tất yếu của những mâu thuẫn kéo dài giữa quân đội với chính phủ dân sự cầm quyền ở quốc gia này, kể từ sau cuộc tổng tuyển cử vào tháng 11/2020, với kết quả NLD giành thắng lợi áp đảo. Cụ thể, NLD thắng gần 400 ghế trong Quốc hội (hơn 60%), quân đội có 25% số ghế đương nhiên. Riêng Đảng Liên minh Đoàn kết và Phát triển (USDP) được quân đội ủng hộ, chỉ giành được 30 ghế. USDP không công nhận kết quả, cáo buộc có gian lận trong cuộc bầu cử và yêu cầu Ủy ban Bầu cử phải điều tra và giải quyết. Đảng này cho rằng có đến 10 triệu phiếu gian lận. Ngày 26/1, quân đội Myanmar ra tối hậu thư cho Ủy ban Bầu cử, tuyên bố sẽ hành động nếu ủy ban này không giải quyết cáo buộc gian lận về danh sách cử tri. Ủy ban Bầu cử ngay lập tức phủ nhận có gian lận trên diện rộng, khẳng định bầu cử đã diễn ra một cách tự do, ông bằng, đáng tin cậy và “phản ánh ý nguyện của người dân”. Tuy vậy, hơn 280 cáo buộc đang được điều tra và Tòa tối cao Myanmar bắt đầu xử lý khiếu nại về bầu cử từ ngày 29/1. Cuối cùng, chính biến đã xảy ra vào rạng sáng 1/2, chỉ ít giờ trước khi Quốc hội khóa mới họp phiên đầu tiên.

Cuộc chính biến ở Myanmar có thể sẽ để lại nhiều hệ lụy to lớn. Nó có thể đẩy nền dân chủ non trẻ ở Myanmar rơi vào khủng hoảng. Trong khi đó, việc đóng cửa các ngân hàng và những bất ổn chính trị sẽ gây tổn thất lớn cho nền kinh tế Myanmar vốn bị ảnh hưởng bởi đại dịch coVID-19. Mặt khác, đảo chính có thể dẫn đến tình trạng đổ vỡ các thỏa thuận giữa chính quyền với các nhóm nổi dậy. Điều này có thể một lần nữa đẩy Myanmar vào vòng xoáy của bạo lực. Các lực lượng nổi dậy có thể có động cơ để chấm dứt các thỏa thuận ngừng bắn và tìm cách mở rộng ảnh hưởng. Một hệ lụy có thể đã thấy rõ, đó là các cuộc biểu tình của người dân. Cuộc đảo chính của quân đội Myanmar đã làm dấy lên làn sóng phản đối không chỉ trong nước mà cả cộng đồng quốc tế.

Một điều dễ nhận thấy rằng, tương tự như ở Thái Lan, quân đội ở Myanmar có vị thế đặc biệt và rất hay chấp chính. Tại Thái Lan, quân đội đã nhiều lần làm đảo chính và thiết lập chính quyền quân sự lâm thời. Trong thế kỷ XX và đầu thế kỷ XXI, quân đội Myanmar không thực hiện nhiều cuộc đảo chính như Thái Lan nhưng thời gian họ nắm giữ chính quyền nhà nước lại kéo rất dài. Sau khi tiến hành đảo chính vào năm 1962, quân đội Myanmar đã duy trì chính quyền quân sự suốt từ năm đó đến năm 2011. Điểm chung giữa quân đội Thái Lan và quân đội Myanmar là không nằm dưới sự lãnh đạo của bất kỳ một chính đảng nào. Họ có quyền lực rất to lớn và được phép nắm quyền trong trường hợp khẩn cấp.

Tại sao quân đội Myanmar lại tiến hành đảo chính? Vì sao chính phủ dân sự ở Myanmar nhanh chóng bị lật đổ? Trong bài viết này, tác giả xin không đề cập. Vấn đề tác giả muốn đề cập trong bài viết này, đó chính là mối liên hệ giữa sự kiện vừa xảy ra ở Myanmar với vấn đề “phi chính trị hóa” lực lượng vũ trang đang được các thế lực thù địch, phản động rêu rao ở Việt Nam. Ở Việt Nam, thời gian qua, lợi dụng quá trình đóng góp ý kiến vào dự thảo các văn kiện Đại hội XII của Đảng và các văn bản quy phạm pháp luật, nhiều cá nhân, tổ chức, đối tượng thù địch trong và ngoài nước đã đưa ra những luận điệu đòi đa nguyên, đa đảng, đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp năm 2013; đòi tam quyền phân lập; đòi “phi chính trị hóa” các lực lượng vũ trang nhân dân,...

Trong đó, luận điệu “phi chính trị hóa” Quân đội và Công an được chúng xác định là một nội dung trọng tâm. Những người này cho rằng, Công an, Quân đội phải “trung lập”, “đứng giữa”, không thuộc một đảng phái nào, “Quân đội phải đứng ngoài chính trị”... Họ còn cho rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam đã “hoàn thành sứ mệnh cao cả” là giải phóng dân tộc, nay nên trao lại quyền lãnh đạo đất nước cho lực lượng dân chủ cấp tiến”. Có thể thấy rằng, đây là những luận điệu sai trái, nhằm thực hiện âm mưu thâm độc là tách Công an và Quân đội ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng, tiến tới vô hiệu hóa vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Công an, Quân đội; làm cho lực Công an, Quân đội “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, mất phương hướng, mục tiêu, lý tưởng chiến đấu, xa rời bản chất giai cấp công nhân, dẫn đến suy yếu về chính trị, tiến tới làm cho lực lượng vũ trang bị vô hiệu hóa. Với thủ đoạn này, các thế lực thù địch, phản động không có gì khác là muốn làm cho lực lượng vũ trang nhân dân ta dần dần biến chất, từ lực lượng vũ trang của nhân dân, mang bản chất của giai cấp công nhân, trở thành một đội quân phản bội lại lợi ích của Đảng, của nhân dân, bảo vệ cho lợi ích của các tầng lớp, giai cấp tư sản. Thực tiễn khẳng định, không có một lực lượng vũ trang nào là "đứng ngoài chính trị", là "trung lập".

Nghiên cứu lịch sử hình thành và phát triển quân đội các nước tư bản đều cho thấy, giai cấp tư sản không hề coi nhẹ quân đội, trái lại, rất coi trọng xây dựng nhân tố chính trị - tinh thần cho lực lượng vũ trang của họ. Trong khi đó, thực tiễn cũng đã cho chúng ta những bài học rất sâu sắc về vấn đề này. Vào những thập niên cuối thế kỷ XX, những người lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quân đội Liên Xô tuyên bố xóa bỏ Điều 6 Hiến pháp (quy định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Liên Xô), chấp nhận đa nguyên, đa đảng đã rời bỏ nguyên tắc xây dựng lực lượng vũ trang về chính trị của chủ nghĩa Mác - Lênin và sau đó là chấp nhận xóa bỏ cơ chế lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với lực lượng vũ trang, làm cho quân đội bị “phi chính trị hóa” và bị vô hiệu hóa. Đó là một trong những nguyên nhân rất quan trọng dẫn tới sự sụp đổ và tan rã của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu vào cuối năm 1991. Cuộc chính biến ở Myanmar có thể xuất phát từ nhiều nguyên nhân, nhưng sự kiện này có liên quan trực tiếp tới vấn đề “phi chính trị hóa” Công an, Quân đội. Từ cuộc chính biến ở Myanmar, một bài học sâu sắc được rút ra với chúng ta, đó là phải giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với lực lượng vũ trang nhân dân, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của các tổ chức đảng trong các lực lượng vũ trang. Tuyệt đối không bao giờ được sa vào bẫy “phi chính trị hóa” lực lượng vũ trang của các thế lực thù địch, phản động. Để thực hiện vấn đề này, trước hết phải luôn giữ vững nguyên tắc Đảng lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt đối với lực lượng vũ trang nhân dân nói chung, CAND nói riêng; không ngừng chăm lo xây dựng các tổ chức đảng các cấp trong lực lượng vũ trang vững mạnh về chính trị, tư tưởng, tổ chức, đạo đức. Qua đó, xây dựng tổ chức đảng các cấp trong lực lượng vũ trang thật sự trong sạch, vững mạnh, có năng lực  lãnh đạo và sức chiến đấu cao, luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao trong mọi tình huống./.

Triệu chứng phổ biến nhất của bệnh nhân nhiễm SARS-CoV-2

 

 

 Sốt, ho khan, mệt mỏi và đau cơ là triệu chứng hay gặp ở bệnh nhân Covid-19. Tuy nhiên, trong đợt dịch thứ 3 tại nước ta có đến 83% không có biểu hiện lâm sàng.

Hồ Chí Minh - tấm gương đạo đức cách mạng mẫu mực, không thể xuyên tạc Chủ tịch Hồ Chí Minh là tấm gương mẫu mực về đạo đức cách mạng: Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, thực sự là công bộc tận tụy, trung thành của nhân dân, đời tư trong sáng, cuộc sống riêng giản dị.

 

Người là tấm gương tiêu biểu cho lối sống giản dị và khiêm tốn, trung thực và trong sáng, bao dung và độ lượng... Đó là những phẩm chất cao quý, tượng trưng cho những gì tốt đẹp nhất trong tâm hồn, ý chí và nhân cách của người Việt Nam. Không chỉ nhân dân Việt Nam mà loài người tiến bộ trên thế giới cũng luôn dành sự kính trọng đặc biệt, tôn vinh Người là Danh nhân văn hóa, là Anh hùng giải phóng dân tộc, là chiến sĩ cộng sản xuất sắc trong phong trào cộng sản và công nhân quốc tế.

Nhận diện hoạt động lợi dụng tôn giáo chống đối chính quyền

 

 

Lợi dụng những ràng buộc về giáo lý, giáo luật cũng như các vấn đề liên quan đến thần quyền, nhiều đối tượng xấu đã tiến hành khống chế tín đồ, tuyên truyền, rao giảng các thông tin sai lệch về tình hình đất nước, từ đó kích động người dân đấu tranh chống đối với chính quyền. Thẳng thắn đánh giá, tôn giáo là một mũi nhọn trong chiến lược “diễn biến hoà bình” của các thể lực thù địch.

THẾ BÍ CỦA PHƯƠNG TÂY TRONG “CON BÀI TẨY"-ĐỐI LẬP

Thế giới đơn cực đã bất lực, và tự diệt trước một quốc gia có chủ quyền là Liên bang Nga

Trong tình thế đối đầu địa chính trị giữa Nga với Mỹ - EU (PT) căng thẳng hiện nay thì cả hai đang sử dụng “con bài ngửa Navalny”.

Mỹ-PT muốn biến Navalny thành một “hạt cát” để làm vỡ guồng máy chính quyền Nga-Putin, ngược lại, Nga cũng biến “con bài ngửa Navalny” để chứng minh chủ nghĩa toàn cầu hay thế giới đơn cực là không còn tồn tại…

Như vậy, Navalny, nhân vật chống Putin, được xem như là một quân bài nhưng đã lật ngửa mà 2 người chơi là Nga và PT sử dụng nó để ăn thua trong cuộc đối đầu địa chính trị.


Navalny bị bắt

“Con bài tẩy Navalny” trong lối chơi của Mỹ - PT

Navalny đã được (bị) trở về Nga sau khi “chết hụt” bởi cơ quan FSB (nhiều kẻ không ngần ngại chỉ đích danh là Putin)  sử dụng chất độc Novichok đầu độc không thành công, như PT cáo buộc.

Nếu Navalny trở về Nga mà không bị bắt thì tên tuổi của Navalny sẽ trở nên nổi tiếng cạnh tranh với Putin, là ngọn cờ đầu của thành phần đối lập thân PT, dù trước đó cái gọi là ứng cử viên Navalny chỉ có 2% phiếu bầu.

Nếu Navalny bị bắt, Mỹ -PT sẽ kích hoạt chế độ trừng phạt nhân quyền toàn cầu (chủ yếu là Mỹ-EU) chống lại Nga mà trước hết là các cuộc biểu tình trong nước Nga đã được lên kế hoạch… họ đã đầu tư vào thông tin cho “vụ đầu độc Novichok”, “cung điện Putin”, chi phí đắt giá hàng triệu USD cho quảng bá trên Tik-Tok, Facebook…Tất cả đã hình thành “áp thấp” cho một cơn bão…

Và, thực tế là Mỹ-PT lựa chọn phương án này, tức phương án Navalny bị bắt. Và, chỉ chờ Alexei về nước, Alexei phải được bị bắt để cơn bão bắt đầu…

Điều gì xảy ra nếu Nga không chịu nổi sức ép của Mỹ-PT, không chịu nỗi phán quyết của Tòa án nhân quyền châu Âu (ECHR) buộc phải thả ngay lập tức Navalny? Chắc chắn Navalny sẽ trở thành một “Mendela Nam Phi” của nước Nga.

Nga xử lý “con bài tẩy Navalny” như thế nào?

Khi “phương án” của Mỹ-PT, Navalny, vừa đáp xuống sân bay thì lập tức bị cơ quan thi hành án bắt ngay lập tức với tuyên bố tạm giam 30 ngày chờ xét xử tội vi phạm trong thi hành án treo.

Ngày 23/1 một cuộc biểu tình được Mỹ-PT tài trợ đã nổ ra trên 110 thành phố toàn nước Nga. Nơi đông nhất tại Matxcova khoảng 20.000 người.

Đây là một cuộc biểu tình bất hợp pháp lại lợi dụng cả trẻ em và chính quyền Nga biết trước nên đã ra tay ngăn chặn quyết liệt nhưng không bạo lực. Bắt giữ hơn 4.000 người trong “xe chở lúa” khiến cuộc tổng biểu tình tan trong ngày.

Ngày 2/2, Navalny bị đưa ra xét xử, Tòa án Matxcova tuyên án Navalny 3,5 năm ngồi tù. Tòa tuyên án trong bối cảnh bên ngoài hành lang có những nhân viên ngoại giao của 16 nước phương Tây trong 16 xe mang biển số ngoại giao để gây sức ép – điều hiếm có trong nghi thức ngoại giao.

Sau 10 ngày kháng án, ngày 12/2, Tòa cấp cao hơn tại Matxcova vẫn y án. Và không chỉ thế, Navalny còn bị phạt 95000 rub vì tội phỉ báng một cựu chiến binh Nga 95 tuổi.

Bắt đầu từ đây cuộc đối đầu quyết liệt giữa Nga với Mỹ-PT xung quanh Navalny bắt đầu…

Ý chí đôi bên…

Với Mỹ-EU. Mỹ - EU lại đặt cược lớn vào con bài  này và hoàn toàn ràng buộc với nó nên “bí nước” và đơn điệu trong tấn công…

ECHR thì tung ra phán quyết “Thả ngay lập tức Navalny”, Tổ chức Ân xá Quốc tế có 195.000 chữ ký kiến nghị đòi thả Navalny và cuối cùng Hội nghị cấp cao EU họp vào ngày 22/2 công bố biện pháp trừng phạt…

Không chỉ thế, Mỹ-EU đã để vụ Navalny này đi quá xa khi đưa một tổ chức quân sự là NATO vào cuộc. NATO đã triệu tập và yêu cầu 2 cánh tay đắc lực của Navalny là Volkov và Achurkov thay vì dừng cuộc biểu tình như họ công bố phải tiếp tục; lột mặt nạ cái gọi là “lực lượng đối lập”, đó là một lực lượng giả tạo; hay, 2 nghị sỹ thành phố Saint Petersburg họp bí mật với các nhà ngoại giao Phần Lan bàn về chống Nga qua vụ Navalny…

Nói chung, Mỹ - EU đã dùng chính sách đối xử với Nga như lúc Nga ở thập niên 90, nhưng khi phát hiện ra chiến thuật của Nga, Mỹ-EU vội kêu gọi: “Moscow không muốn đối thoại với EU mà chỉ với một số quốc gia thành viên. Chúng ta phải ngăn cản chiến lược này và duy trì sự đoàn kết…”

Trước lời tuyên bố của Ngoại trưởng Nga Lavrov, cuối cùng EU cũng ra tuyên bố trừng phạt 4 quan chức hàng đầu Nga có liên quan đến bắt giữ Navalny Gồm: Tổng Công tố LB Nga; Tư lệnh Vệ binh quốc gia; Chủ tịch UB điều tra LB Nga; Cục trưởng Cục thi hành án LB Nga. Cấm du lịch châu Âu và khóa tài khoản nếu có trong thời hạn 1 năm.

Quả thật 4 vị này cũng không cần đi du lịch và cũng không có tài khoản, bất động sản ở nước ngoài vì nếu có thì ghế đó không phải của họ.

Trong khi đó, với nước Nga-Putin…

Việc bắt và xử Navalny để khẳng định Nga là quốc gia có chủ quyền. Sự kiên nhẫn của người Nga với EU đã cạn kiệt khi EU đã bước qua làn ranh đỏ. Đó là can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của nước Nga. Nga tuyên bố EU là đối tác không đáng tin cậy và quyết liệt trục xuất 3 nhà ngoại giao của EU vì ủng hộ biểu tình ngày 23/1 và sẵn sàng cắt đứt quan hệ với EU nếu EU có biện pháp trừng phạt nhân quyền nào sắp tới mà gây nguy hại rủi ro lớn cho kinh tế Nga.

Tất cả sự “manh động” này của Mỹ-EU đã được Nga phản ứng quyết liệt, cứng rắn…Giám đốc SVR Nga, tướng Naryshkin tuyên bố: “Những người sẵn sàng cho các giao dịch tội phạm với các dịch vụ đặc biệt của nước ngoài, những người dẫn đầu một chính sách hiếu chiến đối với Nga, không được gọi là đối lập. Có một thuật ngữ khác cho nó”. Phát ngôn của Bộ ngoại giao Nga, bà Maria Zakharova thì nói rõ hơn “những kẻ đó, tổ chức đó không gọi là đối lập mà là đặc vụ của nước ngoài”.

Nguyên lý cách mạng: Nếu cuộc cách mạng phát động không thành, tổn thất là vô cùng lớn lao, nhất là đối với cơ sở. Nó bị phá tận gốc, trốc tận rể. Cách mạng gây áp lực đòi thả Navalny ngay lập tức không thành đã khiến Navalny ngồi tù lâu hơn, Volkov và Achurkov bị truy nã, các tổ chức lộ mặt bị đưa vào nhóm đặc vụ nước ngoài. Đặc biệt, Nga đã tung đòn với EU khi chỉ quan hệ với các thành viên mà bỏ qua EU.

Hành động của Nga khẳng định có đủ sức mạnh, quyền lực để bảo vệ, thực thi pháp luật của nhà nước Nga, phủ nhận tính hợp pháp của quyền lực đơn cực tồn tại lâu nay. Và thật thú vị khi Nga đã đặt Mỹ-PT vào thế buộc phải nhận thức một nguyên lý: “Một sức mạnh chỉ tồn tại khi mọi ý chí phải tuân theo”. Nói rõ ra là khi mọi ý chí, áp lực của bạn mà chẳng ai tuân theo thì bạn chẳng là gì.

 Sưu tầm