Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2022

CÓ MỘT THẾ HỆ NHƯ THẾ! XIN ĐỪNG LÀM HOEN Ố MÁU CỦA HỌ!!!


Trong khói lửa chiến tranh, dưới làn đạn của giặc Mỹ xâm lược, Liệt sỹ, anh hùng LLVTND Vũ Xuân (quê Thái Nguyên) đã viết trong nhật ký của mình: "Bàn giao nguyên vẹn giang sơn Việt Nam cho thế hệ tương lai là trách nhiệm của chúng mình, của thế hệ thanh niên đang sống và chiến đấu chống Mỹ này...”.
Ôi Tổ quốc ơi.! Tổ quốc đã có một thế hệ như thế! Đất nước tôi để có được hòa bình, độc lập, tự do như hôm nay là nhờ có một thế hệ như thế. Mỗi chúng ta đang có được cuộc sống bình yên, mỗi sớm mai thức dậy vươn vai hít thở bầu không khí trong lành của trời đất, tự tại sống, tự do nghĩ, an nhiên vui vẻ... là nhờ hồng phúc của chúng ta là con cháu của một thế hệ như thế!
Một thế hệ đã ra đi đầu không ngoảnh lại dẫu biết phía sau là sống, phía trước có thể là cái chết, là địa ngục, nhưng họ vẫn bước đi. Một thế hệ đã hòa mình vào Tổ quốc, quyết tử cho Tổ quốc được sống, nếu được sống cũng chỉ sống khi Tổ quốc được vẹn nguyên! Một thế hệ dám dấn thân, dám hy sinh, dám bước qua cửa tử để mở ra cánh cổng hồi sinh cho Tổ quốc, lấy tính mạng của mình để gieo nên mầm sống cho thế hệ mai sau! Một thế đã chiến đấu, hy sinh không chỉ vì cứu lấy giang sơn, Tổ quốc đang bị xâm lăng, mà còn trách nhiệm trọn vẹn: "Bàn giao nguyên vẹn giang sơn Việt Nam cho thế hệ tương lai". Vâng, là "bàn giao nguyên vẹn giang sơn" đấy! Giang sơn mà họ cứu lấy và bàn giao cho tương lai phải là không được sứt mẻ, không được nham nhở, không được chia cắt.
Vì cái trách nhiệm trọn vẹn đó mà thế hệ cha anh đã đi trọn vẹn con đường chông gai đầy máu và nước mắt. Họ đã lấy máu của mình để vẽ nên màu xanh của núi non, lấy thịt của mình để lấp đầy vết nứt của đất, san lấp những hố sâu trong cơ thể Tổ quốc do đạn bom của giặc cày xới. Lấy xương cốt của mình để nối liền hai miền Bắc - Nam của Tổ quốc. Lấy tinh thần, lý tưởng cao đẹp của mình để xua đuổi bóng ma tội ác, vẽ nên vẻ đẹp, sức sống cho Tổ quốc. Họ đã hiến dâng tất cả sức lực, trí lực, tinh lực, cơ thể mình cho Tổ quốc được nguyên vẹn để bàn giao cho thế hệ chúng ta. Khi trách nhiệm ấy được thực hiện, Tổ quốc, giang sơn thống nhất, độc lập, tự chủ, tự do được bàn giao, thì cha anh chúng ta nhiều người không trở về, họ nằm lại chiến trường, nằm lại trong rừng sâu cô quạnh, nằm dưới đáy sông lạnh buốt, họ mãi mãi sống trong đất Tổ quốc. Nhiều người may mắn sống sót trở về, bước ra từ cuộc chiến lại thân thể không còn nguyên vẹn hình hài, thay vào đó là nham nhở, cháy sạm, thiếu đi một phần, thậm chí một nửa cơ thể. Có nhiều người còn nguyên cơ thể nhưng tâm lý, ý chí, tinh thần lại để lại nơi chiến trường, bị bom đạn của kẻ thù nhấn chìm vào sâu trong đất, họ trở về như trẻ thơ, như hoang dại, quãng đời còn lại vẫn cầm súng chiến đấu trong các trại tâm thần, bệnh viện...
Thế nhưng, những người đã chết vẫn lặng nhìn Tổ quốc, canh giữ giang sơn, soi tỏ, dẫn dắt thế hệ hôm nay xây dựng đất nước. Những người còn sống trở về họ đều vui vẻ sống tiếp, lại hòa vào cùng dân tộc giữ nước, xây dựng Tổ quốc. Tất cả họ, những người đã chết và những người sống sót trở về chỉ mong muốn một điều nhẹ nhàng, đơn giản như Liệt sĩ Vũ Xuân đã viết trong nhật ký khi còn chiến đấu: “Tôi muốn một câu nói được vang lên bên tai thế hệ sau là: Đừng làm hoen ố máu của những người đi trước”.
Một thế hệ như thế đấy. Bàn giao nguyên vẹn giang sơn cho chúng ta, chỉ mong chúng ta đừng làm hoen ố máu của những người đi trước. Còn chúng ta, nhận lấy giang sơn từ họ, chúng ta hân hoan, sung sướng, hạnh phúc. Chúng ta cũng cũng đã cố gắng đem hết sức bình sinh của mình cống hiến cho Tổ quốc, xây dựng đất nước, xây dựng xã hội ngày càng tươi đẹp. Nhưng chính trong thế hệ chúng ta, vẫn còn đó sự vô tâm, có người vô tâm đến tàn nhẫn, bất nghĩa, không chỉ làm hoen ố máu của người đi trước, mà đang tâm dẫm lên máu của anh hùng liệt sỹ để mưu cầu lợi ích riêng. Để thỏa mãn khát vọng và dục vọng cá nhân, không ít kẻ đã bẻ cong lịch sử, bẻ cong nòng súng của thế hệ cha anh, tạo cớ cho kẻ thù hoặc cấu kết với kẻ thù để đổi trắng thay đen lịch sử, hòng đổi màu của cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước. Cũng không ít kẻ bế kẻ thù lên bàn thờ cung phụng thay thế hương hồn của anh hùng liệt sỹ. Lại có người bằng nhiều thủ đoạn đê hèn, việc làm phi nghĩa, tìm đủ mọi cách để đặt tên cho bọn tay sai, bán nước mà chẳng mảy may nghĩ đến rất nhiều ngôi mộ của anh hùng liệt sỹ vẫn đang khuyết danh!
Viết đến đây thì tim như thắt lại. Nhưng nhịp đập của trái tim lại như nhanh hơn, mạnh hơn. Chỉ mong rằng chúng ta sẽ sống xứng đáng với thế hệ cha anh đã ngã xuống, đem hết sức lực, trí tuệ, ý chí, tinh thần chung tay xây xựng đất nước giàu mạnh, cũng sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ đến cùng màu máu và thanh danh của thế hệ đi trước. Sẽ bàn giao nguyên vẹn giang sơn này cho thế hệ mai sau như cha anh đã bàn giao cho chúng ta.
Muốn làm được điều đó, xin đừng phản bội quá khứ, đừng phản bội lịch sử. Xin đừng xét lại tiếng súng năm xưa! Và phải có trách nhiệm với tương lai như cha anh đã làm tròn trách nhiệm với chúng ta./. ST
Có thể là hình ảnh về 1 người và văn bản
156
9 bình luận
19 lượt chia sẻ
Thích
Bình luận
Chia sẻ

TÀI ĐỐI ĐÁP VÀ PHONG THÁI UNG DUNG CỦA BỘ TRƯỞNG XUÂN THỦY, TRƯỞNG ĐOÀN ĐÀM PHÁN VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA

 - Chuyện đấu lý: Ai xâm lược? Ai ngoan cố? Ai bù nhìn tay sai?

Tại phiên họp đầu tiên của Hội nghị hai bên (13-5-1968), Xuân Thủy mạnh mẽ lên án: “Mỹ vi phạm Hiệp định Giơ-ne-vơ 1954, xâm lược, gây chiến tranh ở hai miền Việt Nam”. Harriman, Trưởng đoàn Hoa Kỳ, đáp lại: “Miền Bắc xâm lược miền Nam. Còn Mỹ vì hòa bình, vì tự do, vì giúp miền Nam chống xâm lược mà đã đến Việt Nam”. Cuộc đấu lý ai xâm lược, ai chống xâm lược kéo dài như không có hồi kết. Mặc dù bị đuối lý, Mỹ vẫn ngoan cố không chịu chấm dứt ném bom miền Bắc.
Mấy tháng sau trả lời nhà bình luận Thời báo New York, hỏi vì sao đàm phán kéo dài, Xuân Thủy nói: “Vì phía Chính phủ Mỹ ngoan cố!”. Nhà báo Mỹ: “Chúng tôi xem ra phía các ngài cũng không kém!”. Xuân Thủy cười: “Tùy cách hiểu của mỗi người. Cách hiểu đúng của chúng tôi là: Nếu Quân đội nhân dân Việt Nam đến đánh chiếm nước Mỹ, nhân dân Mỹ đòi chúng tôi rút đi mà chúng tôi không rút. Như vậy các ông bảo chúng tôi ngoan cố là đúng. Khốn nỗi, đằng này Chính phủ Mỹ đến xâm lược nước chúng tôi. Chúng tôi đòi Mỹ, trước hết phải chấm dứt vô điều kiện ném bom miền Bắc… mà Mỹ không chịu thì Mỹ là ngoan cố chứ còn gì nữa”.
Tại những phiên họp đầu của Hội nghị bốn bên (tháng 1-1969), cuộc đấu lý về vấn đề ai xâm lược, ai chống xâm lược lại một lần nữa nổ ra gay gắt. Hai trưởng đoàn đàm phán của ta đều chung một tiếng nói: Mỹ là kẻ xâm lược. Chính quyền Sài Gòn là do Mỹ dựng lên. Người đại diện chân chính của nhân dân miền Nam chống xâm lược không ai khác là Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam. Mỹ lẩn tránh tranh luận vấn đề này. Trưởng đoàn chính quyền Sài Gòn thì phản ứng dữ dội, vừa nhai lại luận điệu chống cộng, xuyên tạc chế độ miền Bắc, khoe chế độ Sài Gòn là dân chủ, tốt đẹp, vừa phản đối phía ta dùng lời lẽ bất nhã như gọi họ là bù nhìn, bán nước.
Xuân Thủy đáp lại: Tôi còn nhớ cách đây hơn một tháng, trong lúc chính quyền Sài Gòn không cử đại biểu đến Pa-ri, có chính khách Mỹ đã nói: “Cái đuôi con chó không vẫy nổi con chó”. Sao không thấy các vị có phản ứng gì về câu nói đó? Trưởng đoàn Sài Gòn bào chữa: Ngoài những nước cộng sản, không ai nói Mỹ là xâm lược Nam Việt Nam. Xuân Thủy hỏi: Những thượng nghị sĩ Mỹ đã chỉ trích chính sách xâm lược của Mỹ có phải là cộng sản không?
- Chuyện “hạ nốc ao” bốn đối thủ Hoa Kỳ
Trong 5 năm Hội nghị Pa-ri, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chỉ có duy nhất một trưởng đoàn đàm phán là Xuân Thủy. Trong khi đó, phía Mỹ liên tiếp bốn lần thay đổi trưởng đoàn, bắt đầu là Harriman, đến Cabot Lodge, rồi David Buce và William Porter. Vị nào cũng được phía Mỹ tâng bốc đến tận mây xanh. Thí dụ: Harriman là nhà ngoại giao lão thành trên 70 tuổi, từng là đại sứ Mỹ ở Liên Xô, người thân cận của Tổng thống Truman, đã tham gia Hội nghị Posdam và nhiều hội nghị quốc tế khác. Cabot Lodge là cố vấn riêng của Tổng thống Eisenhower, từng là đại sứ Mỹ ở Sài Gòn, người am hiểu tình hình, hiểu công việc, rất xứng đáng là đối thủ của Việt Nam tại Hội nghị Pa-ri.
Tuy nhiên, qua quá trình đàm phán, báo giới Pháp và các nước thời bấy giờ đều cho rằng Xuân Thủy đã lần lượt “hạ nốc ao” cả bốn đối thủ Hoa Kỳ. Nói cho công bằng, ngoài việc đấu lý cực kỳ quyết liệt giữa hai bên, Xuân Thủy, với phong cách đặc biệt Việt Nam, đã tỏ rõ là một con người rất lịch sự biết tôn trọng người đối thoại với mình, và ngược lại, được đối thủ rất nể trọng.
Kết thúc Hội nghị hai bên, biết không bao giờ gặp lại, Harriman đã tặng Xuân Thủy một tập sách thơ tiếng Anh nhan đề là Nhân quyền với dòng viết tay ở trang đầu: “Kính tặng Bộ trưởng Xuân Thủy, nhà thơ, Pa-ri tháng 10-1968”. Trước đó, Xuân Thủy cũng đã thân tình tặng Harriman một tập sách về văn học Việt Nam.
Sau này, tại Hội nghị bốn bên, qua các phiên họp trong đàm phán mật, Cố vấn đặc biệt của Tổng thống Mỹ Kissinger, cũng tỏ lòng nể trọng Xuân Thủy về thái độ kiên quyết, lập trường không lay chuyển nhưng đối đáp thông minh, lịch thiệp, tuy có lần đã nói: “Chúng tôi không may gặp các ông là đối phương, chứ nếu được lựa chọn thì chúng tôi sẽ lựa chọn đối phương dễ tính hơn”.
- Chuyện viết văn đàm phán và làm thơ
Xuân Thủy nói năng hay, đối đáp giỏi, ứng khẩu thành chương. Nhưng đối với các bài phát biểu chuẩn bị sẵn của Trưởng đoàn trong mỗi phiên họp thì ông rất cẩn trọng. Ông chỉ đạo bộ phận biên soạn phương hướng, nội dung của từng bài viết, rồi lại đích thân sửa chữa các bản dự thảo. Đòi hỏi bài viết phải nêu bật chủ đề, trọng tâm; viết có lý, có lẽ, có tính thuyết phục. Nói không chỉ cho đối phương nghe mà còn nhằm truyền bá trong dư luận rộng rãi để tranh thủ sự đồng tình, ủng hộ.
Đoàn Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam đã học tập cách làm ấy. Chỉ có điều là chưa có kinh nghiệm cho nên bài nào cũng đưa ra lãnh đạo Đoàn thảo luận tập thể. Chín người mười ý. Có khi một câu, một chữ dùng, người này khen hay, người khác lại chê, hay ngược lại. Phải sửa đi sửa lại nhiều lần, rất tốn thời gian và công sức. Là người phụ trách việc biên soạn các bài phát biểu chuẩn bị sẵn của Trưởng đoàn miền Nam, có lần tôi đem câu chuyện viết lách đó nói với Bộ trưởng Xuân Thủy mong được giãi bày khúc mắc của mình. Anh Xuân (tức Xuân Thủy) mỉm cười ý nhị. Anh không “đả thông” gì mà chỉ đọc cho nghe mấy câu thơ trong một lá thư của anh gửi Sóng Hồng (tức đồng chí Trường Chinh) trước đó.
Cái nghiệp văn chương vốn thế thôi
Viết đi viết lại vẫn chưa rồi
Người giao anh viết:
Anh là thánh
Anh viết người chê:
Dốt nhất đời
Sóng Hồng họa lại:
Đấu lý bao giờ cũng thế thôi
Nói đi nói lại vẫn chưa rồi
Chiến trường ta diệt thêm nhiều địch
Đế quốc rồi đây sẽ hết đời
Ít tháng sau, Sóng Hồng lại có thơ tặng anh:
Mỗi tuần một trận đấu gay go
Mấy tháng chưa xong một ván cờ
Nắm vững phương châm giành thắng lợi
Ung dung anh vẫn dạo vườn thơ
Đúng là trong bộn bề công việc đàm phán, Xuân Thủy vẫn dành một khoảng riêng cho Vườn thơ anh nở rộ.
Ngay sau khi Mỹ tuyên bố chấm dứt hoàn toàn ném bom miền Bắc và chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán bốn bên, anh viết bài thơ Niềm vui chiến thắng, qua đó, trang trải lòng mình với miền Nam yêu thương và thiết tha nghe tiếng vọng từ chiến trường:
Em biết anh đi mới nửa đường
Nửa đường còn lại lắm phong sương
Nhưng em đã chắc ngày sum họp
Nắng ấm trời Nam tỏa bốn phương!
(Pa-ri, 11-1968)
Nguồn: “Xuân Thủy, nhà hoạt động chính trị, ngoại giao xuất sắc, nhà báo, nhà thơ lớn”, Nxb Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 2012.
Ảnh 1: Trưởng đoàn Xuân Thủy trả lời báo chí.
Ảnh 2: Trưởng đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Xuân Thủy và trưởng đoàn Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam Nguyễn Thị Bình tại Hội nghị Paris.
116
2 bình luận
26 lượt chia sẻ
Thích
Bình luận
Chia sẻ

“ĐÀI RÈ”LẠI MỞ CỦA NGUYỄN VĂN ĐÀI


Đài rè” vừa ọ ẹ phát bài “Nguyễn Phú Trọng có tình đồng chí nhưng vô tình đồng bào”.
- Đài xách mé và láo xược hạ bút rằng: “Nguyễn Phú Trọng không 1 giây, không một giọt nước mắt thương xót”, và “Tình nghĩa đồng bào của Nguyễn Phú Trọng ở đâu?” trước những mất mát, thiệt hại của đồng bào trong lũ lụt miền Trung và trong đại dịch Covid-19.
Nhưng xuyên tạc không thể bác bỏ sự thật – một sự thật mà chỉ những kẻ lưu manh, bất lương như Đài mới cố tình không biết.
+ Ngày 17/10/2020, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã gửi tới Chương trình “Cả nước chung tay vì người nghèo” do Mặt trận TQVN tổ chức Lời thăm hỏi cán bộ, chiến sĩ và nhân dân các tỉnh bị bão lụt; trong đó, thay mặt lãnh đạo Đảng, Nhà nước, ông đã bày tỏ sự cảm thông sâu sắc, chia sẻ những mất mát, đau thương; gửi lời chia buồn đến những gia đình có người thân bị nạn; đề nghị các cấp ủy đảng, chính quyền, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, các ban, ngành, đoàn thể khẩn trương phòng chống lụt bão; khắc phục hậu quả; kịp thời thăm hỏi, giúp đỡ nhân dân sớm ổn định cuộc sống, phục hồi sản xuất..
Với lời thăm hỏi đầy cảm thông, chia sẻ và sự chỉ đạo kịp thời đó, sao có thể đặt câu hỏi: “Tình nghĩa đồng bào của Nguyễn Phú Trọng ở đâu?”
+ Về đại dịch Covid-19, ngay từ ngày 11/6/2021, chủ trì cuộc họp Bộ Chính trị cho ý kiến về tình hình phòng, chống dịch Covid-19, ông Nguyễn Phú Trọng đã yêu cầu toàn hệ thống chính trị tập trung cao nhất cho công tác phòng, chống dịch Covid-19 với tinh thần “chống dịch như chống giặc;” tiếp tục chỉ đạo sát sao, chặt chẽ và triển khai các giải pháp mạnh mẽ, quyết liệt, linh hoạt, hiệu quả...
Tới ngày 27/7/2021, trước những diễn biến mới của đại dịch, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ra Lời kêu gọi gửi đồng bào, đồng chí, chiến sĩ cả nước và đồng bào ta ở nước ngoài về công tác phòng, chống đại dịch COVID-19. Trong đó, cùng với nhấn mạnh: “bảo vệ sức khỏe, tính mạng của nhân dân là trên hết, trước hết”, thay mặt lãnh đạo Đảng và Nhà nước, người đứng đầu Đảng đã tha thiết kêu gọi toàn Đảng, toàn dân, toàn quân và đồng bào ở nước ngoài: “toàn dân tộc muôn người như một, đồng lòng cùng Đảng, Chính phủ, các cấp, các ngành tìm mọi cách quyết ngăn chặn, đẩy lùi bằng được, không để dịch lan rộng, bùng phát trong cộng đồng...”
Với những việc làm kịp thời, trách nhiệm, đầy tình cảm đó, sao có thể đặt câu hỏi “Tình nghĩa đồng bào của Nguyễn Phú Trọng ở đâu?”
- Đài xách mé và láo xược xuyên tạc cảm xúc nghẹn ngào của Tổng Bí thư trong phát biểu bế mạc Hội nghị trung ương 6, khóa XI (tháng 10/2012), và trong Hội nghị trung ương bất thường xem xét kỷ luật cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long và cựu Bộ trưởng Khoa học và Công nghệ Chu Ngọc Anh, để rồi xỏ xiên, vu cáo, xuyên tạc ông Nguyễn Phú Trọng “có tình với đồng chí và quyền lực. Nhưng vô tình với đồng bào”.
Nhưng sự xuyên tạc không thể bác bỏ sự thật – một sự thật mà chỉ những kẻ lưu manh, bất lương như Đài mới cố tình không biết.
+ Ông Nguyễn Phú Trọng đã nghẹn ngào trong phát biểu bế mạc Hội nghị trung ương 6 (khóa XI), thay mặt Bộ chính trị, Ban bí thư, ông nhận lỗi trước toàn Đảng, toàn Dân về “một số khuyết điểm lớn” mà Đảng đã và đang mắc phải, trong đó đau xót nhất là việc một Đảng sinh ra từ nhân dân; nguyện phấn đấu hết mình vì lợi ích của nhân dân và dân tộc, vậy mà có biểu hiện xa dân, không còn được dân yêu, dân tin tưởng tuyệt đối như trước kia...
Đó hoàn toàn không phải những giọt nước mắt do “bất lực trong việc tranh giành quyền lực” – như Đài xuyên tạc.
Cũng như trên, như ông Bùi Văn Cường, tổng thư ký Quốc hội chia sẻ, tại Hội nghị trung ương Đảng bất thường chiều ngày 6/6/2022, ông Nguyễn Phú Trọng đã nghẹn ngào khi nêu những nguyên tắc của Đảng rằng, kỷ luật của Đảng là kỷ luật sắt không có vùng cấm, không có ngoại lệ, ai vi phạm thì phải bị xử lý.
Trong trường hợp này, người đứng đầu Đảng vô cảm, không nghẹn ngào, xót xa mới là điều lạ. Nghẹn ngào vì những tổn thất cán bộ của Đảng. Nghẹn ngào vì sự tha hóa đạo đức, phẩm chất của những cán bộ từng có nỗ lực, cống hiến. Xót xa vì sự hư hỏng của những cán bộ, đảng viên cụ thể đó khiến dư luận, người dân bức xúc, làm ảnh hưởng đến uy tín của một Đảng từng được nhân dân hết mực tin yêu - Đảng đó, đang có những bước tiến tích cực, cụ thể trong công cuộc xây dựng, chỉnh đốn cam go để xứng đáng sứ mệnh vẻ vang của mình.
Sự nghẹn ngào của ông Nguyễn Phú Trọng thể hiện quyết tâm, sự không khoan nhượng với tham nhũng, tiêu cực, bất kỳ người đó là ai, chứ quyết không phải “có tình với đồng chí và quyền lực. Nhưng vô tình với đồng bào”.
Sự thật bao giờ cũng đơn giản, Nếu “có tình với đồng chí và quyền lực. Nhưng vô tình với đồng bào” như “Đài rè” xuyên tạc, vu khống, người đứng đầu Đảng CSVN là ông Nguyễn Phú Trọng đã không ném thêm hai thanh củi gộc Nguyễn Thanh Long, Chu Ngọc Anh vào “lò”.