Trong dàn đồng ca ca ngợi ông Tương Lai khi ông ta mất không chỉ có Lưu Trọng Văn, Nguyễn Xuân Diện, v.v… tôi còn thấy trên tuoitre.vn mà Tổng biên tập: Lê Thế Chữ, 30-4-2026, có bài “Giáo sư Tương Lai từ trần” của Phạm Vũ (https://tuoitre.vn/giao-su-tuong-lai-tu-tran-20260430120819594.htm), trong đó viết: “Ông là một cây bút luôn đau đáu với những vấn đề của dân tộc - đất nước - lịch sử, những câu chuyện của thời cuộc, những bức xúc của xã hội - con người... cho ra đời hàng ngàn trang viết cho đến tận những ngày cuối trên giường bệnh để gửi lại bạn bè, đồng nghiệp những suy tư, mong mỏi tâm huyết một đời”.
Vì vậy tôi đăng lại một bài nữa viết về ông Tương Lai viết năm 2015:
3-5-2026
ĐÔNG LA
Đất nước chúng ta hiện không tốt như ý những người tô hồng cũng không xấu như ý những người bôi đen. Tổng thể vẫn ổn định và phát triển, cuộc sống người dân nói chung hơn trước rất nhiều. Nhưng vẫn luôn còn có những sai trái, tệ nạn, yếu kém, nếu không “chỉnh đốn”, sẽ đẩy đất nước chúng ta đến “nguy cơ tồn vong” như lời TBT Nguyễn Phú Trọng nói.
Nhưng những căn bệnh xã hội cần phải được chẩn bệnh đúng và đưa ra toa thuốc phù hợp để trị bệnh, đó là những ý kiến góp ý của những bậc trí cao, tâm sáng. Tiếc là có những cựu quan chức, đảng viên, những người từng “góp công” tạo ra căn bệnh “lỗi hệ thống” cũng rất hăng hái góp ý, nhưng họ lại thể hiện sự yếu kém về cả lý luận lẫn thực tiễn cùng với động cơ không trong sáng, một trong những người to mồm nhất chính là ông “GS tai ương” (Tương Lai)!
***
Khi TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Vĩnh Phúc về vấn đề «suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống» của cán bộ, đảng viên, được phát lại trên VTV1 tối 25/02/2013, Nguyễn Đắc Kiên, ở Báo GĐ&XH, đã viết rằng TBT Nguyễn Phú Trọng «không có tư cách» để nói về những điều này «với nhân dân cả nước», và đã bị lãnh đạo Tòa báo GĐ&XH đuổi việc. Ông Tương Lai đã bênh vực Nguyễn Đắc Kiên, đã đăng “Thư ngỏ gửi ông Nguyễn Phú Trọng”, công khai chống lại TBT, trong đó ông ta cho rằng: “... phát biểu tùy tiện của Tổng Bí thư tại Vĩnh Phúc gây phẫn nộ trong công luận, và hai là sự câm lặng của Đảng, Nhà nước và cả Hệ thống chính trị trong ngày 17 tháng 2″; “Vì chưa lúc nào vận mệnh của đất nước lại bấp bênh, chao đảo như hiện nay khi mà bàn tay của Trung Quốc đã thọc quá sâu vào mọi hoạt động của Đảng và Nhà nước, của đời sống đất nước ta”.
Tương Lai viết vậy hoàn toàn là xuyên tạc, vì so với toàn bộ lịch sử thì chưa bao giờ nước ta có vị thế độc lập như những ngày hôm nay, không chỉ với riêng Trung Quốc mà với tất cả các nước. Một mặt, ta đấu tranh với TQ bằng biện pháp hòa bình, ta vẫn tăng cường ngoại giao đa phương, vẫn trang bị vũ khí hiện đại, còn xây nhà giàn, đồn biên phòng canh giữ trên biển. Sau việc ta bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc. ngày 11 tháng 7 năm 1995, Tổng thống Bill Clinton tuyên bố Mỹ bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Đây cũng là một thực tế chứng tỏ Tương Lai “nói bậy” khi cho ta luôn lệ thuộc Trung Quốc!
***
Không chỉ chống riêng TBT Nguyễn Phú Trọng mà một trong những thủ đoạn của Tương Lai là lợi dụng ông Võ Văn Kiệt để chê bai tất các vị lãnh đạo hôm nay.
Tương Lai luôn to giọng chống Trung Quốc thực chất là để “lập công” dâng phương Tây, luôn phản đối các nhà lãnh đạo đương thời giữ quan hệ hữu nghị với Trung Quốc và dùng biện pháp đấu tranh hòa bình trước các việc rắc rối Trung Quốc gây ra nơi biển đảo. Tương Lai viết: “…những tiếng nói phản biện mạnh mẽ nhằm thúc đẩy quá trình dân chủ hoá để hoá giải dần tệ độc đoán phản dân chủ, phản tiến bộ của những thế lực bảo thủ, giáo điều khiếp nhược trước áp lực của Trung Quốc... làm chậm bước phát triển của đất nước, đặc biệt là với Hội nghị Thành Đô 1990, đẩy đất nước rơi vào quỹ đạo lệ thuộc vào Trung Quốc, điều mà Nguyễn Cơ Thạch đã từng cảnh báo về một thời “Bắc thuộc lần thứ hai”.
Nước ta sau chiến tranh hai đầu biên giới, Mỹ và phương Tây cấm vận, mất chỗ dựa khi Liên Xô và cả hệ thống XHCN tan vỡ, nền kinh tế với siêu lạm phát kéo dài từ năm 1985 đến 1988 từ 500% đến 800%, chúng ta đã đứng trước bờ vực của sụp đổ và hỗn loạn. Chính vì vậy các nhà lãnh đạo hồi ấy thấy ta buộc phải bình thường hóa quan hệ với TQ với đột phá khẩu chính là Hội nghị Thành Đô. Chính TBT Nguyễn Văn Linh là kiến trúc sư của công trình khó khăn này. Để rồi ngày 5 Tháng 11, 1991, Đỗ Mười, mới nhận chức Tổng Bí thư và Võ Văn Kiệt, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, đã đến thăm Trung Quốc, ký các hiệp định tại Nhà khách quốc gia Điếu Ngư Đài, Bắc Kinh. Quan hệ Trung-Việt dần trở lại bình thường.
Vậy viết về Hội nghị Thành Đô như trên, Tương Lai đã công kích chính ông Võ Văn Kiệt, người ông ta luôn xưng tụng để dựa hơi, tức lấy gậy tự đập lưng mình.
***
Dù nhà nước ta có thực hiện các chính sách ngoại giao bài bản đến mấy thì Tương Lai vẫn cứ kiếm cớ chống phá. Khi ta tỉnh táo giữ gìn mối quan hệ láng giềng, phù hợp với tình hình “vừa hợp tác vừa đấu tranh” với Trung Quốc thì ông ta dùng chuyện biển đảo để phá; nhưng khi Chủ tịch Trương Tấn Sang thăm Mỹ để mở rộng và hoàn thiện mối quan hệ Việt Mỹ, Tương Lai cũng lại chọc gậy bánh xe, dùng chiêu bài dân chủ để “méc Mỹ”, muốn Mỹ chống VN!
Như vậy Tương Lai không muốn ta chơi với Trung Quốc, cũng lại muốn Mỹ không chơi với ta. Điều này đã vạch rõ tim đen của ông ta chỉ muốn chống phá đất nước, chống lại các vị lãnh đạo đương thời mà thôi. Trong lần giỗ ông Võ Văn Kiệt, Tương Lai than là giờ không có ai tài giỏi như Võ Văn Kiệt! Trong một bài Góp ý cho Đại hội Đảng, Tương Lai viết các vị lãnh đạo đương thời là: “…thế lực bảo thủ, giáo điều… nhưng trắng trợn và dễ thấy nhất là khi cái thế lực này lại chiếm lĩnh được những cái ghế cao ngất ngưỡng của quyền lực để thực thi thủ đoạn của mình”.
Việc cho TBT Nguyễn Phú Trọng và các vị lãnh đạo đương nhiệm “trắng trợn… chiếm lĩnh được những cái ghế cao ngất ngưỡng của quyền lực để thực thi thủ đoạn” thực sự là ngôn ngữ của một kẻ phá hoại, thể hiện sự đố kỵ, cay cú khi tham vọng quyền lực không thỏa. Nó cũng thể hiện sự ảo tưởng về khả năng bản thân, tự tin vô lối.
Thời phong kiến thường có những tên hoạn quan dựa hơi vua tác oai tác quái, ở VN ta cũng có hiện tượng trong số những người trợ lý cho lãnh đạo có vài người biến mình thành "quan hầu", dựa hơi lãnh đạo cũ coi thường lãnh đạo mới, gây rối không ít, Tương Lai là như vậy.
15-12-2015
Bài và ảnh của tác giả Đông La.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét