Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2021

Dịch bệnh cơ bản được kiểm soát, từng bước mở dần hoạt động vận tải hành khách công cộng

 

          Nhấn mạnh tình hình dịch cơ bản được kiểm soát, Bộ Y tế đề nghị các địa phương từng bước mở dần các hoạt động vận tải hành khách công cộng trên đường sắt, đường bộ, hàng không trong điều kiện thích ứng an toàn, linh hoạt, kiểm soát hiệu quả dịch COVID-19.

            Dịch cơ bản được kiểm soát trên phạm vi toàn quốc

          Sáng 9/10, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính, Trưởng Ban chỉ đạo quốc gia phòng chống COVID-19 chủ trì cuộc họp trực tuyến toàn quốc của Ban chỉ đạo với các địa phương.

          Cuộc họp sẽ đánh giá kết quả thực hiện các nhiệm vụ phòng chống dịch trong 2 tuần qua (từ cuộc họp ngày 25/9 của Ban chỉ đạo quốc gia tới nay); vấn đề tổ chức cho người dân về quê theo nguyện vọng; hướng dẫn thích ứng an toàn, linh hoạt, kiểm soát hiệu quả dịch COVID-19; công tác bảo đảm an sinh xã hội, tổ chức giao thông, lưu thông hàng hóa trong những ngày tới...

          Phát biểu mở đầu Hội nghị, Thủ tướng Phạm Minh Chính đề nghị các đại biểu tập trung đánh giá tình hình dịch bệnh trong 2 tuần vừa qua, những việc đã làm được, chưa làm được, chỉ rõ nguyên nhân, rút ra bài học kinh nghiệm. Đồng thời, dự báo tình hình sắp tới, xác định nhiệm vụ, giải pháp để lãnh đạo, chỉ đạo thống nhất toàn quốc trong phòng chống dịch, tiếp tục định hướng công việc trong những tuần tới.

          Theo báo cáo của Bộ Y tế, từ ngày 25/9 - 8/10, số ca mắc trong cộng đồng giảm 44,7% so với 2 tuần trước, giảm 47,3% so với 1 tuần trước đó.

          Một số địa phương ghi nhận số ca mắc cộng đồng tăng so với tuần trước, gồm: An Giang 495 ca (tăng 177 ca), Bà Rịa-Vũng Tàu 72 ca (tăng 53), Bình Thuận 148 ca (tăng 45 ca), Quảng Ngãi 39 ca (tăng 32 ca), Hà Nam 25 ca (tăng 17 ca).

          Lãnh đạo Bộ Y tế cho rằng, tình hình dịch cơ bản được kiểm soát trên phạm vi toàn quốc. Các địa phương thực hiện giãn cách xã hội và tăng cường giãn cách xã hội đã kiểm soát được tình hình. Tại TP. Hồ Chí Minh, Bình Dương, Đồng Nai, Long An, số ca nhiễm mới và tử vong đã giảm rõ rệt.

          Đến nay, có 15.759 đơn vị, doanh nghiệp với 1.473.200 công nhân, lao động đang thực hiện phương án sản xuất “3 tại chỗ” hoặc “1 cung đường 2 địa điểm” hoặc kết hợp cả “3 tại chỗ” và “1 cung đường 2 địa điểm”. Cấp Giấy nhận diện phương tiện cho khoảng 670.000 xe trên toàn quốc. Ứng dụng PC-COVID đã ghi nhận trên 25 triệu điện thoại thông minh cài đặt, chiếm 38% tổng số điện thoại thông minh toàn quốc.

          Thống nhất về đi lại liên tỉnh để phục vụ sản xuất, kinh doanh

          Tuy nhiên, theo Ban Chỉ đạo, tình hình dịch bệnh trong nước vẫn diễn biến khó lường; nguy cơ dịch bệnh gia tăng và bùng phát trở lại có thể xảy ra ở bất cứ đâu, bất kỳ khi nào, nhất là thời gian qua đã có số lượng lớn người dân di chuyển về quê từ các địa phương nới lỏng giãn cách xã hội, tiềm ẩn nguy cơ xảy ra đợt dịch tiếp theo.

          Về phương hướng trong thời gian tới, Ban Chỉ đạo lưu ý các địa phương liên quan trao đổi, phối hợp chặt chẽ, hiệu quả để tổ chức, hỗ trợ, đưa đón người dân có nhu cầu về quê bảo đảm an ninh, an toàn, an sinh cho người dân trong quá trình di chuyển và thực hiện các biện pháp phòng, chống dịch, tránh gây bức xúc trong Nhân dân.

          Các tỉnh, thành phố tiếp nhận người về tổ chức thực hiện việc cách ly và xét nghiệm cho người dân theo các chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ và hướng dẫn của Bộ Y tế.

          Căn cứ tình hình dịch bệnh, các địa phương xây dựng, tổ chức thực hiện kế hoạch thích ứng an toàn, linh hoạt, kiểm soát hiệu quả dịch bệnh, từng bước nới lỏng, mở cửa đối với các hoạt động đi lại, giao thông, sản xuất, giáo dục, du lịch, dịch vụ… với lộ trình cụ thể, khả thi.

          Ban Chỉ đạo yêu cầu các địa phương thống nhất về đi lại liên tỉnh bằng các phương tiện của cơ quan, doanh nghiệp, cá nhân để phục vụ hoạt động sản xuất kinh doanh của các doanh nghiệp; từng bước mở dần các hoạt động vận tải hành khách công cộng (hàng không, đường sắt, đường bộ) trong điều kiện thích ứng an toàn, linh hoạt, kiểm soát hiệu quả dịch COVID-19.

 

Dọn “rác văn hóa”


          Rác là những thứ bỏ đi, vô dụng, thậm chí nguy hại mà con người muốn tiêu hủy. Oái oăm là trong đời sống văn hóa hiện nay “rác” lại xuất hiện khắp nơi: Âm nhạc, sân khấu, phim, ảnh, sách ngôn tình ủy mị, sướt mướt...

          Một số cá nhân, tổ chức biện luận văn nghệ sĩ có quyền tự do sáng tạo, sản phẩm văn hóa luôn cần được làm mới, như thế mới thúc đẩy văn hóa tiến lên, hội nhập. Những tiếng nói này cho rằng, sản phẩm văn hóa cần thêm chất “đường phố”, “vỉa hè” trần trụi thì không đáng bị phê phán kiểu “nâng quan điểm”. Nhưng thử hỏi, lời ca một bản nhạc rap đang gây “bão” mạng xã hội mấy ngày gần đây miêu tả quan hệ tình dục... bố chồng con dâu thì yếu tố sáng tạo, mới mẻ ở đâu hay chỉ tạo ra sự giật gân, rẻ tiền, nhảm nhí? Đáng nói lời ca bệnh hoạn này khi được chế lại thì có tới gần 1 triệu người xem và sử dụng làm nhạc nền. Con số này khiến chúng ta giật mình, không chỉ vì lượng người đã tiếp xúc với một sản phẩm văn hóa độc hại, mà báo hiệu xu hướng nguy hiểm: “Rác văn hóa” sẽ dần được xem là sản phẩm văn hóa bình thường; sẽ xóa nhòa ranh giới giá trị, cái cao đẹp và cái nhảm nhí, bỉ ổi thô tục trong sáng tạo và thưởng thức.

Cần tuyên truyền những sản phẩm văn hóa có giá trị cao.

          Không ít văn nghệ sĩ ở nước ta đã vượt qua giới hạn về tự do sáng tạo, vứt bỏ trách nhiệm, ý thức công dân, sản phẩm làm ra không hề có chút giá trị chân-thiện-mỹ nào mà là thứ rác rưởi vi phạm pháp lý và đạo lý. Họ vỗ ngực tự xưng có công truyền bá “ánh sáng” văn minh nhân loại vào nước ta; giúp đồng bào mở mang “tầm mắt”. Nực cười là văn nghệ hiện đại trên thế giới họ không bao giờ động chạm đến những đề tài gây tranh cãi, cấm kỵ như loạn luân, giao cấu, bạo lực với trẻ em... Bởi lẽ, một mặt họ quan niệm sản phẩm văn hóa phải là hàng hóa vận hành theo cơ chế thị trường; nhưng mặt khác sản phẩm văn hóa còn là sản phẩm có tính công ích bởi sự tác động, ảnh hưởng đến tư tưởng, thẩm mỹ, lối sống... của công chúng. Thế nên, mới có phân loại đối tượng công chúng, có cơ chế kiểm soát, đánh giá trước khi phát hành ra thị trường... tránh gây chia rẽ, làm bất ổn xã hội, tránh vi phạm tiêu chuẩn, giá trị văn hóa đạo đức chung của cộng đồng.

          “Rác văn hóa” thực sự trở thành mối nguy hiểm. Không có cách nào khác là phải dọn đi! Phương châm muốn hiệu quả thì phải đồng bộ và quyết liệt. Hoàn thiện thêm quy định pháp luật, xử lý nghiêm văn nghệ sĩ sáng tác lệch chuẩn. Yêu cầu các nền tảng mạng xã hội gỡ bỏ hoặc dán nhãn sản phẩm văn hóa lệch lạc, không phù hợp với văn hóa Việt Nam. Bên cạnh lên án “rác văn hóa”, còn cần tuyên truyền những sản phẩm văn hóa có giá trị cao, những tấm gương văn nghệ sĩ sống đẹp, sáng tạo vì cộng đồng; khuyến khích tạo ra sản phẩm văn hóa có nội dung tích cực để lấy cái đẹp dẹp cái xấu...

          Những giải pháp chúng tôi tổng hợp kể trên không phải là mới nhưng chưa được thực hiện đồng bộ và quyết liệt. Trong xử lý “rác văn hóa” không thể mãi đi sau; xử lý từng vụ việc lặt vặt thay vì chủ động đi trước, đón trước. Cùng với các cơ quan chức năng, mỗi gia đình được ví là tế bào của xã hội phải tích cực ngăn chặn “rác văn hóa” ùa vào gia đình mình, để con em chúng ta không lớn lên cùng với “rác văn hóa”. Nếu không kiểm soát "rác văn hóa" ngay từ bây giờ, không ai dám chắc tâm hồn, hành vi, tính cách của con em chúng ta sẽ ra sao trong tương lai, chứ đừng nói tới việc trở thành công dân tốt, có ích cho xã hội?

          Có thể khẳng định “rác văn hóa” không còn là chuyện nhỏ; chuyện riêng của giới văn nghệ. Đây là vấn đề đáng quan tâm của toàn xã hội. Dọn sạch “rác văn hóa” là chúng ta đang góp phần giữ gìn, xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc; ngăn chặn suy thoái đạo đức, lối sống.

 

Đoàn kết - sức mạnh vô địch của Đảng

 


          Đoàn kết là truyền thống quý báu của dân tộc và của Đảng ta. Các nhà kinh điển của Chủ nghĩa Mác-Lênin nhấn mạnh: Đoàn kết là yêu cầu chiến lược để đảng cộng sản thực hiện sứ mệnh lịch sử của mình. Đoàn kết là sức đề kháng để Đảng phòng ngừa các nguy cơ bè phái, cục bộ, “lợi ích nhóm”, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” và làm thất bại các âm mưu, thủ đoạn “diễn biến hòa bình”...

          Ngay từ khi mới thành lập Đảng, những người cộng sản Việt Nam đã thống nhất từ bỏ mọi thành kiến và xung đột cũ, kết thành đội tiên phong của giai cấp và của dân tộc. Tại Đại hội III của Đảng năm 1960, nhận thức rõ đoàn kết “là sinh mệnh của Đảng”, Đảng ta bổ sung vào Điều lệ Đảng nguyên tắc đoàn kết nhất trí và nhấn mạnh: “Đảng kiên quyết chống lại mọi hiện tượng chia rẽ, bè phái trong Đảng. Mỗi đảng viên phải giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như “giữ gìn con ngươi của mắt... Tự phê bình và phê bình thành khẩn, thẳng thắn và đúng mức là một bảo đảm cho sự đoàn kết nhất trí đó”. Điều lệ Đảng hiện hành quy định: “Đảng là một tổ chức chặt chẽ, thống nhất ý chí và hành động... đoàn kết trên cơ sở Cương lĩnh chính trị và Điều lệ Đảng”. 

          Đánh giá kết quả thực hiện nguyên tắc đoàn kết, Đại hội XIII của Đảng nhận định: “Đảng ta đoàn kết, thống nhất và trong sạch, vững mạnh hơn; niềm tin của nhân dân đối với Đảng được củng cố, tăng cường hơn, tạo nền tảng vững chắc đưa đất nước phát triển nhanh, bền vững trong những năm tới”. Tuy nhiên, Đảng ta cũng chỉ ra những hạn chế, khuyết điểm: “Việc thực hiện các nguyên tắc tổ chức của Đảng, nhất là nguyên tắc tập trung dân chủ ở một số nơi chưa nghiêm, thậm chí còn vi phạm, mất đoàn kết nội bộ, có nơi còn biểu hiện cục bộ, lợi ích nhóm”. Trước đó, Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) đã cảnh báo: “Tình hình mâu thuẫn, mất đoàn kết nội bộ không chỉ ở cấp cơ sở mà ở cả một số cơ quan Trung ương, tập đoàn kinh tế, tổng công ty”

         Tình hình mất đoàn kết nội bộ trong một số tổ chức đảng có thể gây ra những nguy hại khôn lường. Hơn bao giờ hết, mỗi đảng viên phải nhận thức rõ “chia rẽ, bè phái phải coi là phạm tội lớn nhất đối với Đảng, đối với nhân dân”. Một số biểu hiện sau đây về mất đoàn kết trong nội bộ tổ chức đảng là điều rất đáng chú ý.

          Mất đoàn kết do “lợi ích nhóm” giữa các cơ quan công quyền, địa phương. Do lợi ích cục bộ chi phối, có sự vận động tranh thủ, đấu đá, tranh giành giữa cơ quan này với cơ quan khác. Đặc biệt nguy hại nếu sự mất đoàn kết này xảy ra giữa các cơ quan làm chính sách. Mặc dù những biểu hiện chưa nhiều nhưng trên thực tế đã có những cơ quan làm chính sách theo kiểu “cuốc giật vào lòng”, tiến hành tuyên truyền, vận động, tranh thủ sự ủng hộ của các cơ quan, đơn vị, địa phương khác ủng hộ những quyết định, chương trình, dự án... nhằm thu lợi cục bộ cho cơ quan mình.

          Hiện tượng “lợi ích nhóm” còn tạo ra sự “đoàn kết xuôi chiều” trong một số cấp ủy. Điều này dẫn đến tình trạng tham nhũng, tiêu cực tập thể. Một số cấp ủy thậm chí còn “quyết nghị” những vấn đề như chi “phần trăm hoa hồng”, “phí bôi trơn”, “quà tặng” trái pháp luật để mưu cầu lợi ích cục bộ cho cơ quan đó. Tình trạng “đoàn kết xuôi chiều” vì “lợi ích nhóm” này rất khó đấu tranh và là vấn đề đáng chú ý nhất trong công cuộc xây dựng, chỉnh đốn Đảng hiện nay.

Mất đoàn kết giữa người đứng đầu cấp ủy và người đứng đầu chính quyền địa phương. Đây là điều từng xảy ra ở nhiều địa phương và đến nay vẫn là điều cần được cảnh báo. Vấn đề “quyền anh, quyền tôi” luôn được đặt ra trong quá trình giải quyết mối quan hệ giữa hai người đứng đầu. Đã có thời điểm, không ít địa phương có biểu hiện mất đoàn kết ở mối quan hệ này. Hiện nay và lâu dài về sau, cơ chế lãnh đạo của cấp ủy đối với chính quyền địa phương sẽ còn nảy sinh những vấn đề mới, khó hoàn thiện trong một sớm một chiều. Nếu người đứng đầu cấp ủy và người đứng đầu chính quyền địa phương sa vào chủ nghĩa cá nhân, chắc chắn sẽ dẫn đến mất đoàn kết. Đặc biệt, hiện nay Đảng ta đang thực hiện giải pháp luân chuyển cán bộ, nhiều bí thư cấp ủy không phải là người địa phương thì nguy cơ mất đoàn kết càng phải được quan tâm.

          Mất đoàn kết do cục bộ địa phương, đặc biệt trong công tác cán bộ (CTCB). Tình cảm quê hương là một giá trị truyền thống đặc sắc của người Việt Nam. Nhưng nếu để tình cảm này chi phối CTCB, dễ dẫn đến mất đoàn kết giữa những người được hưởng lợi và những người không được hưởng lợi. Trong những năm gần đây, vấn đề kiểm soát quyền lực được Đảng ta đặc biệt quan tâm nhưng những tiêu cực trong CTCB chưa phải đã được khắc phục triệt để. Vấn đề mất đoàn kết do cục bộ địa phương trong nội bộ cấp ủy, tổ chức đảng vẫn là một trong những biểu hiện rất đáng lo ngại hiện nay.

          Mất đoàn kết do thu nhập và mức sống giữa các đảng viên quá chênh lệch. Đảng viên phải đi thuê nhà đương nhiên suy nghĩ khác xa đảng viên ở trong các biệt thự, lâu đài tráng lệ. Sự phân hóa với khoảng cách ngày càng xa về mức sống của đảng viên sẽ thúc đẩy sự khác biệt về tư tưởng, nhận thức, thậm chí dẫn đến mâu thuẫn, mất đoàn kết trong Đảng. “Đảng ta sau này sẽ là Đảng của ai?” là câu hỏi đầy trăn trở mà Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đặt ra. Rõ ràng, rất khó để có được sự đoàn kết, nhất trí cao giữa “kẻ ăn không hết” với “người lần không ra”.

          Trên đây là một số biểu hiện dẫn đến tình trạng mất đoàn kết trong một số cấp ủy, tổ chức đảng. Nguyên nhân có nhiều, nhưng trước hết và chủ yếu là do sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” gây nên. Nhìn nhận như vậy để thấy rằng, sự nghiệp đấu tranh bảo vệ sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng gắn chặt với sự nghiệp xây dựng, chỉnh đốn Đảng mà cụ thể hơn là đấu tranh, bảo vệ các nguyên tắc tổ chức và hoạt động của Đảng.

          Để nguyên tắc đoàn kết trong Đảng phát huy vai trò, tác dụng, trước hết cần tập trung thực hiện đồng bộ, có hiệu quả 10 nhiệm vụ, giải pháp xây dựng, chỉnh đốn Đảng theo Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng. Xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh toàn diện về chính trị, tư tưởng, đạo đức, tổ chức và cán bộ. Thực sự coi trọng giáo dục lý luận chính trị cho đảng viên. Sự giác ngộ về mục tiêu, lý tưởng của Đảng là cơ sở nền tảng cho việc thống nhất ý chí, thống nhất hành động. Không ngừng hoàn thiện đường lối, chủ trương, chính sách đúng đắn. Kiên định và thực hiện nghiêm túc các nguyên tắc tổ chức và sinh hoạt của Đảng cùng với không ngừng mở rộng dân chủ trong Đảng.

          Giải pháp đột phá là tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp, nhất là cấp chiến lược và người đứng đầu đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ, là hạt nhân đoàn kết của cấp ủy, tổ chức đảng cấp mình. Hoàn thiện thể chế về CTCB; xây dựng đội ngũ cán bộ, trước hết là người đứng đầu có bản lĩnh chính trị vững vàng, có đạo đức trong sáng, năng lực nổi bật, dám nghĩ, dám nói, dám làm, dám chịu trách nhiệm, dám đổi mới, sáng tạo, dám đương đầu với khó khăn, thử thách, dám hành động vì lợi ích chung; thực sự tiên phong, gương mẫu. Tiếp tục đổi mới CTCB, bố trí đúng người đứng đầu cấp ủy và chính quyền địa phương; chăm lo xây dựng cấp ủy, thường vụ cấp ủy từ cấp cơ sở đến Trung ương.

          Cấp ủy các cấp cần chú trọng xây dựng và thực hiện nghiêm quy chế lãnh đạo. Tăng cường công tác kiểm tra, giám sát của cấp ủy, ủy ban kiểm tra các cấp; kiên quyết xử lý dứt điểm hiện tượng mất đoàn kết trong các cấp ủy, tổ chức đảng. Xây dựng, hoàn thiện cơ chế, chính sách; giảm dần khoảng cách và sự bất bình đẳng về thu nhập, điều kiện làm việc của đảng viên. Đẩy mạnh công tác bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng; đấu tranh làm thất bại mọi âm mưu, thủ đoạn chia rẽ, gây mất đoàn kết trong Đảng của các thế lực thù địch, phản động.

 


3 án tử hình, 13 án chung thân từ các vụ án kinh tế, tham nhũng trong nhiệm kỳ khóa XII

 Từ đầu nhiệm kỳ khóa XII đến nay, các cơ quan chức năng đã kết tội 3 bị cáo mức tử hình, 13 bị cáo mức chung thân liên quan các vụ án kinh tế, tham nhũng.

 
Phùng Tiến st


Việt Nam vào top điểm đến tháng 10

Tạp chí du lịch Mỹ chọn Việt Nam là điểm đến lý tưởng dù du khách muốn đi miền Bắc hay Nam.

Tạp chí Conde Nast Traveller lựa chọn 29 điểm đến thích hợp nhất để du lịch tháng 10, thời điểm mùa thu đẹp nhất ở nhiều nơi trên thế giới, trong đó có Việt Nam.

Tháng 10 nhiệt độ ở Việt Nam vào khoảng 25-31 độ C, tiết trời chuyển giao từ hè sang thu, cũng là lúc bắt đầu mùa khô. Tạp chí Mỹ gợi ý nhiều trải nghiệm đẹp mà du khách có thể tận hưởng khi ở Việt Nam mùa này. Nếu ở miền Bắc, phải kể tới Sa Pa và những cung đường trek mù sương, thủ đô Hà Nội với ly cà phê sữa bên quán cóc vỉa hè. Nếu vào miền nam hãy đến với TP HCM và những khu chung cư cũ được lấp đầy bằng các hàng quán cà phê, quần áo, đồ thủ công; hoặc xuôi dòng Mekong khám phá miền Tây sông nước.

Mùa lúa chín Sa Pa vào tháng 8/2021. Ảnh: Dương Quốc Hiếu

                                                        Mùa lúa chín Sa Pa vào tháng 8/2021. 

Conde Nast Traveller còn đưa ra lời khuyên cho một chuyến du lịch bền vững: Nếu đến Sa Pa, du khách mê vừa đi trek giữa đồi núi, ruộng bậc thang vừa tìm hiểu đời sống dân tộc bản địa thì tìm tới Sapa O'Chau. Đây là tổ chức du lịch bền vững do một cô gái H'Mông thành lập, thông qua các hoạt động du lịch để giúp đỡ người dân tộc. Nguồn thu từ homestay, các dịch vụ tour tuyến sẽ được đầu tư để mở lớp đào tạo kỹ năng, nâng cao trình độ tiếng Anh cho hướng dẫn viên người dân tộc và trẻ em nghèo.

Những ngày khó quên trong tâm dịch

    TP HCM Đêm cuối tại Bệnh viện dã chiến số 12, quận 2, bác sĩ Nguyễn Ngọc Thành và đồng nghiệp trong đoàn thầy thuốc Quảng Ninh, nói sẽ không bao giờ quên quãng thời gian đã kề vai sát cánh ở nơi này.

    "Ba tháng ở TP HCM dù chứng kiến những đau thương, mất mát nhưng đều là những trải nghiệm quý giá của chúng tôi", bác sĩ Thành nói, chuẩn bị hành lý cùng đồng nghiệp rút về địa phương khi có đoàn cán bộ y tế khác từ Quảng Ninh vào "đảo quân".

    Đây là lần đầu tiên anh đi chống dịch, cũng là chuyến công tác đặc biệt nhất sau 10 năm theo nghề. Có mặt tại Sài Gòn hôm 13/7 - thời điểm dịch bệnh căng thẳng nhất, các thành viên đoàn thầy thuốc Quảng Ninh chia thành từng ca kíp, quản lý 3 toà nhà khu A, B, C thuộc Bệnh viện dã chiến số 12. Trong đoàn, nhiều người đã quen với quy trình ở những tâm dịch trước đó như Bắc Ninh, Bắc Giang... nên nhanh chóng chia nhau từng đầu việc ở khu lâm sàng và khu cấp cứu.

    Theo quy trình, bệnh nhân nhập viện được sàng lọc và chuyển đến khu lâm sàng. Trường hợp nặng, người bệnh sẽ được đưa xuống khu cấp cứu, thở oxy, HFNC và theo dõi tích cực. Hàng ngày, bác sĩ đi buồng thăm bệnh nhân, còn điều dưỡng đo mạch, nhiệt độ, SpO2, phát thuốc... Trong giờ trực, nhân viên y tế liên tục theo dõi sát diễn tiến người bệnh, trực điện thoại 24/24 để có mặt ngay khi cần.

    Thời gian đầu, công việc của mọi người gặp nhiều khó khăn do thiếu thốn trang thiết bị. Căng thẳng tiếp tục đẩy lên khi lượng bệnh nhân nhập viện tăng vọt, những ngày cao điểm tiếp nhận cả trăm bệnh nhân và cấp cứu khoảng 30 trường hợp nặng. "Áp lực công việc lớn mà cái gì cũng mới mẻ. Tôi vốn không phải bác sĩ chuyên ngành hồi sức cấp cứu nên đành vừa làm vừa rút kinh nghiệm, khó chỗ nào tháo chỗ đó", anh Thành kể.

    Anh nhớ nhất trường hợp bệnh nhân nặng, 67 tuổi, mắc bệnh nền tăng huyết áp, tiểu đường - đã may mắn sống sót khi được can thiệp máy thở sớm. Lúc đó, bệnh nhân có biểu hiện nặng chuyển xuống khoa cấp cứu, x-quang phổi tổn thương lan toả, SpO2 khoảng 80 %, mạch 100, huyết áp 130/80 mmHg, nhịp thở 28-30 lần/phút. Đánh giá ca bệnh có nguy cơ diễn tiến nặng, anh chỉ định cho bệnh nhân thở HFNC sớm để duy trì nhịp thở. "Trong hồi sức cấp cứu, thời gian một giây cũng là vàng", bác sĩ Thành nói.

    Sau 10 ngày điều trị và theo dõi, bệnh nhân đáp ứng máy, chỉ số ổn định, nhịp thở 24-25 lần/phút, SpO2 lên 95%. Bệnh nhân hết sốt, phổi cải thiện tốt hơn, cai oxy, cai máy HFNC, chuyển sang thở oxy mask, chuyển về lâm sàng và ra viện.

    Thông thường, ở khu cấp cứu, bệnh nhân điều trị từ 7-10 ngày là ổn, chỉ khoảng 20% bệnh nhân diễn biến xấu phải liên hệ chuyển đến tầng cao hơn.

    Tính đến nay, Bệnh viện dã chiến số 12 chỉ ghi nhận một trường hợp tử vong là bệnh nhân nam, ngoài 60 tuổi, đã từng điều trị lao phổi cách đây 2 năm. Sau ba ngày nhập viện, bệnh nhân ho có máu tươi, phải chuyển ngay xuống khu cấp cứu. Trường hợp nguy cấp, bác sĩ vừa điều trị vừa liên hệ tầng trên để chuyển viện. Khoảng hai tiếng sau, bệnh nhân xuất hiện cơn ho ra máu, phải đặt nội khí quản, bóp bóng, cấp cứu ngay. Tuy nhiên, do tình trạng quá nặng, bệnh nhân đã không qua khỏi.

    "Lúc đó, không ai kìm được nước mắt bởi cái chết do Covid-19 rất éo le, lạnh lẽo, phút cuối cũng không được nhìn mặt người thân", bác sĩ Thành nói.

    Toàn đoàn sau đó đã ngồi lại, dặn nhau không được suy sụp. Mọi người bảo ban, lấy đó làm bài học để điều trị người bệnh trước cuộc chiến biết chắc sẽ kéo dài. "Chúng tôi thấy mình may mắn hơn những đồng nghiệp ở các nơi khác vì được chứng kiến nhiều bệnh nhân xuất viện - niềm an ủi lớn nhất của bất kỳ nhân viên y tế nào trong khoảng thời gian này", bác sĩ Thành chia sẻ.

    Lượng bệnh nhân quá nhiều cũng là nỗi ám ảnh của điều dưỡng Phạm Văn Võ (khoa Hồi sức cấp cứu, Bệnh viện Sản Nhi Quảng Ninh). Ở khoa hồi sức cấp cứu, anh phải chăm sóc cho bệnh nhân từ A đến Z: hỗ trợ điều trị, ăn uống, vệ sinh và cả trấn an tinh thần. Mặc dù từng tham gia chống dịch ở Bắc Giang, song anh Võ cho biết chuyến đi này nhiều lần thấy "ngợp" vì quá tải người bệnh. Số ca nhiễm một ngày ở thành phố bằng cả đợt dịch ở Bắc Giang, nhìn đâu cũng thấy bệnh viện dã chiến... "Ngày mới nhận công việc, bệnh viện chỉ hoạt động 3 toà nhà nhưng sau đó toàn bộ 6 toà đều có người bệnh. Công suất làm việc là chưa từng có", Võ kể.

    Ở trong buồng bệnh nặng, bệnh nhân thường có tâm lý căng thẳng hơn do nhập viện một mình, có người đi cách ly cả gia đình rồi phải tách ra, có người đang điều trị thì nghe tin người nhà mất nên càng dễ hoảng loạn. Khi đó, nhân viên y tế phải trấn an, cho họ nói chuyện video với gia đình để nhận được tình yêu thương, lời động viên vượt qua bệnh tật... Nhờ đó, anh cũng hiểu thêm tâm tư, thói quen, sở thích của từng người và mọi khoảng cách dường như không còn.

    Hiện, dịch ở TP HCM đã lắng xuống, số ca nhiễm mỗi ngày giảm sâu. Riêng khu hồi sức cấp cứu tại Bệnh viện dã chiến số 12 chỉ còn khoảng 10 bệnh nhân.

    Bác sĩ Bùi Hải Nam, trưởng đoàn, cho biết gần 3 tháng qua có hơn 70 thầy thuốc Quảng Ninh chi viện TP HCM, tham gia chăm sóc, điều trị gần 4.500 bệnh nhân Covid-19 tại Bệnh viện dã chiến quận 12. Tổng cộng 3.300 bệnh nhân đã được chữa khỏi, ra viện.

    Do yêu cầu của địa phương, trong khi vẫn phải đảm bảo nhân lực điều trị bệnh nhân tại đây nên Quảng Ninh đã điều phối lực lượng thay thế. Đội y tế chia thành nhiều đợt để rút và thay quân. Mọi người dành một tuần để bàn giao và hoàn tất công việc, tranh thủ thăm hỏi và dặn dò bệnh nhân. Ngoài ra, 29 người gồm bác sĩ, điều dưỡng đã viết đơn xin được ở lại TP HCM tiếp tục tham gia chống dịch.

    Tính từ tháng 7 đến nay, để đáp ứng nhu cầu cấp thiết chống dịch tại TP HCM và các tỉnh phía Nam, Bộ Y tế đã huy động gần 20.000 nhân lực từ miền Bắc, Trung vào chi viện. Khi dịch bệnh cơ bản đã được kiểm soát, Bộ Y tế đề nghị thành phố sắp xếp để rút các đoàn chi viện về địa phương, chậm nhất là ngày 15/10, để đảm bảo sức khỏe cho nhân viên y tế và thực hiện nhiệm vụ chuyên môn tại địa phương.

    Vừa đến Quảng Ninh, đoàn công tác của bác sĩ Thành phải cách ly tại Bệnh viện Sản Nhi Quảng Ninh, trước vì gặp gia đình sau 3 tháng xa cách và bắt tay vào công việc chuyên môn trước đây.

 

Núp bóng “tổ chức đại diện người lao động” để chống phá Đảng, Nhà nước

    Lợi dụng quy định của pháp luật cho phép thành lập “tổ chức đại diện người lao động” tại doanh nghiệp không thuộc Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam (TLĐLĐVN), thời gian qua, các thế lực thù địch, phản động và phần tử xấu ráo riết tuyên truyền, lôi kéo công nhân, người lao động nhằm tập hợp, hình thành lực lượng chính trị đối lập dưới vỏ bọc các tổ chức “công đoàn độc lập” ở Việt Nam.

    Đẩy mạnh đấu tranh phản bác các luận điệu chống phá Đảng, Nhà nước

    Ngày 20/11/2019, Quốc hội đã thông qua Bộ luật Lao động (sửa đổi), có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/2021, trong đó quy định cho phép thành lập “tổ chức đại diện người lao động” tại doanh nghiệp ngoài công đoàn, trên cơ sở phù hợp với các quy định quốc tế về lao động và tuân thủ các hiệp định thương mại tự do mới mà Việt Nam đã tham gia. Khoản 2, Điều 170 Bộ luật Lao động năm 2019 (sửa đổi) quy định: “Người lao động trong doanh nghiệp có quyền thành lập, gia nhập và tham gia hoạt động của tổ chức của người lao động tại doanh nghiệp theo quy định của pháp luật”. Đây là một vấn đề mới, chưa từng có tiền lệ trong pháp luật lao động Việt Nam.

    Lợi dụng quy định này, các thế lực thù địch, phản động và phần tử xấu đang ra sức tuyên truyền, lôi kéo, kích động công nhân, người lao động trong các doanh nghiệp thành lập “tổ chức đại diện người lao động” nhằm biến tướng thành các tổ chức “công đoàn độc lập” tại Việt Nam; từng bước tập hợp lực lượng, xây dựng ngọn cờ, kích động biểu tình, đình công, đòi tự do, dân chủ… Âm mưu của chúng là nhằm hình thành lực lượng chính trị đối lập trong nội địa, tiến tới thực hiện “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố” lật đổ Đảng Cộng sản, xóa bỏ chế độ chính trị tại Việt Nam.

    Để thực hiện âm mưu trên, nhiều cá nhân, tổ chức nước ngoài đang tìm cách tác động, can thiệp, gây sức ép với Việt Nam trong quá trình xây dựng, hoàn thiện các nghị định hướng dẫn thi hành Bộ luật Lao động, nhất là Nghị định quy định về quy trình, thủ tục thành lập các tổ chức đại diện người lao động, hòng tạo tiền đề cho việc hình thành những đảng phái chính trị đối lập trong nước. Chúng công khai lộ trình gồm 4 giai đoạn: (1) Yêu cầu Việt Nam sớm ban hành Nghị định quy định về tổ chức đại diện người lao động; (2) từng bước tác động để người lao động thay đổi nhận thức và đấu tranh bảo vệ quyền lợi của mình thông qua tổ chức đại diện người lao động; (3) hình thành tổ chức “Công đoàn độc lập” để tạo ra sự cạnh tranh với Công đoàn Việt Nam; (4) khi đa nguyên công đoàn thì Việt Nam sẽ đa nguyên về chính trị. Mục tiêu trước mắt được chúng đặt ra là đến năm 2025 sẽ xuất hiện mô hình “Liên hiệp các tổ chức người lao động” tại Việt Nam để cạnh tranh trực tiếp với TLĐLĐVN, xóa bỏ vai trò “độc tôn” của TLĐLĐVN.

    Một số tổ chức “xã hội dân sự” nước ngoài đẩy mạnh hoạt động tuyên truyền thành lập tổ chức độc lập với TLĐLĐVN tại các doanh nghiệp. Họ tìm cách gây sức ép, buộc các doanh nghiệp phải thực hiện một số chế độ, chính sách, quyền lợi ngoài quy định của doanh nghiệp và Bộ luật Lao động; yêu cầu cung cấp thông tin về người lao động, bảng lương; lấy lý do điều tra xã hội học phục vụ công tác nghiên cứu để tìm hiểu đời sống công nhân tại doanh nghiệp, chế độ, giờ giấc làm việc, việc đối xử của doanh nghiệp với công nhân…; lồng ghép điều khoản yêu cầu phía doanh nghiệp Việt Nam phải cam kết đồng ý thành lập ban tư vấn cải tiến doanh nghiệp (PICC) từ 8-16 người (một dạng tổ chức “công đoàn độc lập”). Các tổ chức khủng bố, phản động ráo riết đẩy mạnh hoạt động tuyên truyền lôi kéo công nhân, người lao động thành lập các hội, nhóm, tổ chức bất hợp pháp trên lĩnh vực lao động, công đoàn tại các địa phương nhằm đón bắt thời cơ thành lập “Công đoàn độc lập” tại Việt Nam. Điển hình như tổ chức khủng bố Việt Tân công khai mưu đồ thành lập các “nghiệp đoàn độc lập” ở trong nước với 3 giai đoạn. Giai đoạn 1: Củng cố hoạt động “nhóm bạn công nhân” (được thành lập từ tháng 12/2019 trên không gian mạng với mục tiêu phát hiện, lôi kéo, kết nối số công nhân, người lao động có quan điểm chống đối đấu tranh đòi quyền lợi, làm lực lượng nòng cốt cho các “nghiệp đoàn độc lập”). Giai đoạn 2: âm mưu thành lập tổ chức phi chính phủ để thúc đẩy ra đời “nghiệp đoàn độc lập”. Giai đoạn 3: Công khai hóa tổ chức “nghiệp đoàn độc lập”. Tổ chức Lao động Việt (do Trần Ngọc Thành, Việt kiều Ba Lan làm chủ tịch) vận động tổ chức Công đoàn quốc tế công nhận là thành viên chính thức để công khai là tổ chức “công đoàn độc lập” tại Việt Nam; đồng thời kêu gọi, kích động các đối tượng ở trong nước móc nối, phát triển lực lượng trong công nhân để hình thành các hội, nhóm, “nghiệp đoàn độc lập” trong công nhân nhằm tiến hành hoạt động đình công, lãn công, biểu tình, gây rối an ninh, trật tự.

    Trong khi đó, một số đối tượng phản động, phần tử xấu ở trong nước, nhất là số đối tượng cực đoan trong tôn giáo đẩy mạnh hoạt động tuyên truyền, thúc đẩy hình thành các tổ chức công đoàn, nghiệp đoàn trong tôn giáo theo kiểu “Công đoàn đoàn kết Ba Lan” tại Việt Nam, thành lập các “công đoàn độc lập” trong các cơ sở của tôn giáo (trường học, bệnh viện, công ty, xí nghiệp…); liên kết với đại diện Tổ chức Lao động quốc tế hỗ trợ thành lập các tổ chức “công đoàn độc lập” nhằm bảo vệ quyền lợi công nhân theo đạo làm việc tại các nhà máy, khu công nghiệp…

    Những hoạt động trên đã làm gia tăng nguy cơ xuất hiện các tổ chức “công đoàn độc lập”, “nghiệp đoàn độc lập” biến tướng ở Việt Nam. Đồng thời, cũng làm xuất hiện nguy cơ “đa nguyên công đoàn”, gây chia rẽ, phân hóa giai cấp công nhân, đe dọa trực tiếp đến vai trò lãnh đạo của Đảng.

    Thực tiễn lịch sử ở nhiều quốc gia đã cho chúng ta thấy nhiều bài học đắt giá về việc buông lỏng quản lý đối với các phong trào công nhân, đặc biệt khi nó được dẫn dắt bởi các tổ chức công đoàn độc lập với nhà nước. Phong trào công nhân tại Ba Lan được dẫn dắt bởi “Công đoàn đoàn kết Ba Lan” (tổ chức liên hiệp của các công đoàn độc lập trong xã hội Ba Lan) những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ XX đã dẫn đến sự mất vai trò lãnh đạo của Đảng Công nhân thống nhất Ba Lan và sự sụp đổ của chế độ XHCN ở Ba Lan vào năm 1989. Tại Pháp, phong trào “áo vàng” bắt nguồn từ phong trào đình công, biểu tình của công nhân phản đối chính sách về thuế, nhất là chính sách về thuế nhiên liệu của Chính phủ Pháp kéo dài từ tháng 11/2018 đến tháng 9/2020 đã dẫn đến những hậu quả rất nặng nề khi các cuộc biểu tình, bạo loạn bùng phát trên diện rộng, sau đó lan sang các quốc gia lân cận như Hà Lan, Bỉ. Tại Campuchia, tổ chức công đoàn tự do đã lôi kéo, kích động hàng chục ngàn công nhân đình công, biểu tình phản đối chính sách của chính phủ, kêu gọi Thủ tướng Hun Sen từ chức…

    Có thể thấy rằng, ở nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới, công đoàn là tổ chức rất phổ biến, ở đâu có tồn tại quan hệ lao động thì ở đó có công đoàn, không phân biệt thể chế chính trị, trình độ phát triển. Dù tên gọi, cách thức tổ chức và hoạt động của công đoàn ở mỗi quốc gia, vùng lãnh thổ không hoàn toàn giống nhau, nhưng đều có điểm chung là đại diện cho quyền lợi của người lao động. Quan điểm của Đảng, Nhà nước Việt Nam là bảo đảm quá trình hình thành và hoạt động của hệ thống các tổ chức đại diện người lao động lành mạnh, song hành cùng hệ thống Công đoàn Việt Nam, cùng thực hiện đồng bộ, thống nhất chức năng, nhiệm vụ đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của công nhân, người lao động. Tính đến trước thời điểm làn sóng dịch COVID-19 lần thứ tư bùng phát, Việt Nam có khoảng 14 triệu lao động đang làm việc tại các loại hình doanh nghiệp, trong đó có hơn 10,5 triệu đoàn viên công đoàn, trong đó hiện vẫn còn hàng triệu công nhân, người lao động chưa quan tâm hoặc chưa tìm được tổ chức đại diện cho mình.

    Thời gian qua, bên cạnh những kết quả tích cực, hệ thống Công đoàn Việt Nam vẫn chưa thực hiện hiệu quả chức năng, nhiệm vụ bảo vệ quyền và lợi ích của công nhân, người lao động dẫn đến nhiều nơi tỉ lệ công nhân, người lao động tham gia công đoàn chưa cao. Đây sẽ là điều kiện mà các thế lực thù địch, phản động và phần tử xấu lợi dụng nhằm lôi kéo, kích động công nhân, người lao động thành lập các “tổ chức đại diện người lao động”, âm mưu tập hợp lực lượng, thúc đẩy sớm ra đời tổ chức “công đoàn độc lập”, “nghiệp đoàn độc lập” tại Việt Nam nhằm tạo dựng lực lượng chính trị đối lập, tiến tới thực hiện mưu đồ thay đổi chế độ chính trị tại Việt Nam. Bởi vậy, hơn lúc nào hết chúng ta cần tỉnh táo, cảnh giác để nhận diện và đấu tranh với thủ đoạn nguy hiểm này. Cần tuyên truyền, nâng cao nhận thức cho công nhân, người lao động nắm rõ mục đích, ý nghĩa việc tham gia Công đoàn, đồng thời nhận diện âm mưu của kẻ xấu lợi dụng việc kêu gọi thành lập các tổ chức công đoàn độc lập, giúp công nhân tẩy chay, loại trừ.

 


Không để kẽ hở và cơ hội cho các quan điểm sai trái lọt vào đơn vị

     Thất bại trong chống phá Đại hội XIII của Đảng, các thế lực thù địch tiếp tục đẩy mạnh chiến lược "diễn biến hòa bình".  Một trong những hướng tấn công mũi nhọn là đòi "phi chính trị hóa" quân đội trong bối cảnh mới. Đây là thủ đoạn không mới nhưng cực kỳ nguy hiểm.

     Nghị quyết Đại hội Đảng bộ Quân đội lần thứ XI, nhiệm kỳ 2020-2025 nhận định: Những năm tới, các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị trong và ngoài nước cấu kết với nhau tăng cường hoạt động “diễn biến hòa bình” với âm mưu, thủ đoạn chống phá ngày càng công khai, trực diện hơn.

    Hiện nay, sự chống phá của các thế lực thù địch đã có phát triển mới, công khai và trực diện hơn. Qua nhiều bài viết trên các trang mạng xã hội, chúng công khai nhận định: Muốn chuyển hóa Việt Nam, phải tiếp tục tập trung vào 3 lĩnh vực cơ bản. Trong đó, phá vỡ nền tảng chính trị là then chốt; chống phá về kinh tế là biện pháp cơ bản, lâu dài; phi chính trị hóa quân đội là nhiệm vụ trọng yếu.

    Chúng nhận thức rất rõ: Chỉ có làm cho quân đội suy yếu, mất phương hướng chính trị, sau đó thông qua "cách mạng màu", "cách mạng hoa", "cách mạng đường phố" mới có thể lật đổ được chế độ XHCN ở Việt Nam. Rõ ràng mục đích là không đổi, nhưng thủ đoạn, cách thức thực hiện có những biểu hiện mới rất tinh vi, thâm độc.

    Để thực hiện mục tiêu đó, các thế lực thù địch tập trung phá hoại nền tảng tư tưởng của quân đội. Chúng tiếp tục tung hô, đề cao tính "khoa học" của các luận thuyết tư sản và tuyên bố rằng: Chủ nghĩa Mác-Lênin đã lỗi thời, cáo chung, là bóng ma ám ảnh thế giới đương đại, không còn vai trò, ý nghĩa gì đối với xã hội.

    Chúng tập trung cổ súy cho luận điệu "lực lượng vũ trang phi giai cấp"; "quân đội nhà nghề". Một số học giả tư sản, cơ hội đã có nhiều bài viết và luận giải mơ hồ rằng: Không cần phân biệt chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa tư bản, không cần chính trị, chỉ cần tiền, cần vũ khí; do đó bỏ Đảng cũng được vì quân đội không thuộc một thể chế chính trị, đảng phái nào...

    Quán triệt nhiệm vụ cho mọi cán bộ, chiến sĩ trước khi đi là nhiệm vụ

    Chúng xác định: Dù cố gắng đến đâu thì hiện nay cũng chưa thể xóa bỏ ngay được nền tảng tư tưởng của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Vì thế, chúng dùng mọi thủ đoạn để xuyên tạc đường lối của Đảng, Nhà nước, làm cho cán bộ, chiến sĩ mất niềm tin, thấy đúng không kiên quyết bảo vệ, thấy sai không biết đấu tranh. Nguy hiểm hơn, trong điều kiện mở cửa, hội nhập quốc tế, chúng cho rằng quân đội không cần có đối tượng tác chiến, từ đó làm xuất hiện tư tưởng chủ quan, mất cảnh giác.

    Đặc biệt, sau Đại hội XIII của Đảng, chúng triệt để lợi dụng cuộc đấu tranh chống tham nhũng đang được Đảng, Nhà nước đẩy mạnh để gây mâu thuẫn giữa lãnh đạo, chỉ huy với cán bộ, chiến sĩ, phá hoại khối đoàn kết thống nhất, kích động hình thành bè phái trong nội bộ các đơn vị quân đội. Chúng cho rằng trong điều kiện phát triển kinh tế thị trường, lấy lợi nhuận làm mục đích, lấy vật chất làm đòn bẩy tinh thần, nên công tác đảng, công tác chính trị không còn phát huy tác dụng; sự can dự của chính trị sẽ phá hoại tính chuyên nghiệp của quân đội.

    Nghị quyết Đại hội Đảng bộ Quân đội lần thứ XI đã dự báo: "Những năm tới, tranh chấp chủ quyền lãnh thổ, biển, đảo tiếp tục diễn ra căng thẳng, tiềm ẩn nhiều nguy cơ dễ xảy ra xung đột.. Biển Đông, vùng biển Tây Nam và một số địa bàn chiến lược tiềm ẩn nhiều nhân tố gây mất ổn định".

    Là người lính đứng gác canh gi biên cương, hải đảo của Tổ quốc trong công cuộc đổi mới và hội nhập quốc tế của đất nước, mọi cán bộ, chiến sĩ không một phút lơ là, mất cảnh giác trước các âm mưu, thủ đoạn chống phá của các thế lực thù địch. Việc tăng cường cảnh giác, đấu tranh làm thất bại âm mưu "phi chính trị hóa" quân đội trong tình hình hiện nay là trách nhiệm chính trị của các cấp, các ngành, của mọi tổ chức và từng cán bộ, chiến sĩ trong toàn quân.

    Thấm nhuần tư tưởng của V.I.Lênin: "Không ai có thể tiêu diệt được chúng ta ngoài những sai lầm của bản thân chúng ta", vì thế, việc xây dựng Quân đội và từng đơn vị thực sự vững mạnh về chính trị được coi là yếu tố tiên quyết để làm thất bại âm mưu "phi chính trị hóa" quân đội.

    Điều đó đòi hỏi các đơn vị phải giữ vững và tăng cường nguyên tắc lãnh đạo của Đảng đối với quân đội; tăng cường giáo dục, nâng cao cảnh giác cách mạng, làm cho mọi quân nhân phân biệt chính xác bạn, thù, đối tượng, đối tác; đồng thời cán bộ, chiến sĩ cần nhạy bén, sắc sảo về chính trị, có khả năng "miễn dịch" trước các âm mưu, thủ đoạn chống phá của các thế lực thù địch.

    Đấu tranh làm thất bại âm mưu "phi chính trị hóa" quân đội sẽ lâu dài, gian khổ; phải tiến hành thường xuyên, đồng bộ, mọi lúc, mọi nơi. Sức mạnh trong cuộc đấu tranh này phải là sức mạnh tổng hợp của mọi tổ chức, mọi cán bộ, đảng viên trong toàn quân.

    Vì vậy, yêu cầu đặt ra là mỗi đơn vị trong toàn quân phải luôn là một khối đoàn kết, thống nhất tạo thành "hàng rào" chính trị tư tưởng vững chắc, không có kẽ hở và cơ hội cho các quan điểm sai trái lọt vào đơn vị. Trong đó, chủ động, không để bất ngờ về chính trị, tư tưởng chính là kế sách tối ưu để đập tan âm mưu "phi chính trị hóa" quân đội của các thế lực thù địch trong tình hình mới hiện nay.

 

Thuốc điều trị COVID-19 dùng trong mùa dịch

    Remdesivir được dùng điều trị cho các ca bệnh COVID-19 nặng. Molnupiravir đang trong giai đoạn điều trị có kiểm soát theo quyết định của Bộ Y tế cho các bệnh nhân nhẹ và vừa điều trị tại nhà. Hai loại thuốc này đều có giá khá đắt.

    Quy trình phê duyệt qua 3 bước thử nghiệm

    Tại Việt Nam, Hội đồng Chuyên môn của Bộ Y tế đầu tháng 8 đã thống nhất bổ sung Remdesivir vào phác đồ điều trị cho bệnh nhân COVID-19 tại Việt Nam, điều trị cho một số bệnh nhân COVID-19 tại một số cơ sở y tế. Kết quả bước đầu cho thấy thuốc Redemsivir giúp bệnh nhân giảm lượng virus nhanh.

    Theo BS Phạm Văn Phúc, Phó trưởng Khoa Hồi sức tích cực, Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương, việc Bộ Y tế quyết định đưa thuốc Remdesivir vào điều trị bệnh nhân COVID-19 giúp các bác sĩ có sự lựa chọn liệu pháp điều trị thuốc kháng virus hiệu quả cho những bệnh nhân COVID-19 nặng.

    Bác sĩ Phúc cũng lưu ý đây là thuốc kháng virus dạng tiêm truyền, cần chỉ định của bác sĩ dựa trên tình trạng từng bệnh nhân.

    Trước đó, tại Mỹ, Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm của nước này đã thông qua sử dụng thuốc Remdesivir để điều trị bệnh nhân Covid-19 từ 12 tuổi trở lên và nặng tối thiểu 40 kg.

    Để được PDA phê duyệt, Remdesivir đã vượt qua 3 giai đoạn thử nghiệm ngẫu nhiên có đối chứng, trên 2043 bệnh nhân nhập viện do COVID-19 có triệu chứng từ nhẹ đến nặng. Các thử nghiệm được thực hiện tại 226 địa điểm ở 17 quốc gia.

    Trong đó có một cuộc thử nghiệm được thực hiện bởi Viện Dị ứng và Bệnh truyền nhiễm Quốc gia (Mỹ).

    Kết quả thử nghiệm giai đoạn 3 được công bố vào tháng 10-2020 trên Tạp chí Y học New England cho thấy: Remdesivir giúp rút ngắn thời gian nằm viện của bệnh nhân khoảng 5-7 ngày so với những bệnh nhân nặng dùng giả dược.

    Người dùng Remdesivir cũng có nguy cơ tử vong thấp hơn so với các đối tượng dùng những loại thuốc phải kiểm soát đặc biệt khác.

    Khi được tiêm vào tĩnh mạch trong 10 ngày liên tiếp, Remdesivir giúp đẩy nhanh quá trình phục hồi của các bệnh nhân COVID-19. Remdesivir cũng cải thiện tỷ lệ tử vong ở những người được bổ sung oxy (4% khi dùng Remdesivir so với 13% với giả dược vào ngày thứ 29 của quá trình điều trị).

    Nghiên cứu cũng cho thấy điều trị bằng thuốc Remdesivir có thể ngăn bệnh nhân tiến triển thành bệnh hô hấp nặng hơn. Những người được điều trị bằng Remdesivir ít cần hỗ trợ hô hấp hơn

    Liên minh châu Âu cũng cấp phép lưu hành một cách có điều kiện Remdesivir để điều trị cho bệnh nhân COVID-19 cần trợ thở.

    Với khả năng rút ngắn thời gian hồi phục và giảm mạnh tỷ lệ tử vong ở bệnh nhân diễn tiến nặng, Remdesivir đã được 50 quốc gia như Mỹ, EU, Úc, Nhật Bản, Singapore, Ấn Độ..., đưa vào phác đồ điều trị từ tháng 5-2020. Tuy nhiên, Remdesivir là một trong những loại thuốc điều trị khó tiếp cận hàng đầu thế giới.

    Thuốc Remdesivir có hai dạng là nước và đông khô. Dưới dạng nước, Remdesivir đòi hỏi bảo quản trong kho lạnh 2- 8 độ C với điều kiện kỹ thuật khắt khe, hệ thống trang thiết bị cầu kỳ, tốn kém. Để khắc phục tình trạng này, Remdesivir cũng đã được bào chế dưới dạng đông khô. Ở dạng này thuốc bảo quản trong nhiệt độ khoảng 25 độ C, giúp vận chuyển dễ dàng hơn giữa các khu vực, quốc gia, châu lục.

    Hai loại thuốc được dùng chữa COVID-19 ở Việt Nam

    Tại Mỹ, thuốc Remdesivir được bán với giá 520 USD/lọ, hoặc 3.120 USD/liệu trình điều trị. Các bệnh viện sẽ dùng thuốc này điều trị cho bệnh nhân có bảo hiểm tư nhân (theo Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh Mỹ (HHS) và Gilead Science - nhà sản xuất thuốc).

    Ngoài ra, giá sẽ được đặt ở mức 390 USD/lọ, hoặc 2.340 USD/liệu trình điều trị với bệnh nhân được bảo hiểm do chính phủ tài trợ. Hiện, Mỹ chi khoảng 1,2 tỷ USD để mua 1,7 triệu liệu trình thuốc Molnupiravir điều trị cho các bệnh nhân Covid-19.

    Molnupiravir là thuốc dạng viên do các chuyên gia của hãng dược phẩm Merck (Mỹ) và công ty Ridgeback Biotherapeutics (Rigibel, Đức) nghiên cứu.

    Theo New York Times, Molnupiravir được nghiên cứu dựa trên thuốc gốc chống lại virus cúm, có tác dụng ức chế sự sao chép của các virus RNA, trong đó có SARS-CoV-2, khiến virus không nhân lên và bị đào thải nhanh. Thuốc đã được thử nghiệm tại Mỹ và Ấn Độ, có ít tác dụng phụ, sử dụng qua đường uống, dùng điều trị giai đoạn đầu của bệnh.

    Tại Việt Nam, cùng với Remdesivir, Molnupiravir là hai loại thuốc được đưa vào phác đồ điều trị COVID-19. Trong đó, Molnupiravir đang trong giai đoạn điều trị có kiểm soát theo quyết định của Bộ Y tế cho các bệnh nhân nhẹ và vừa điều trị tại nhà. Người dùng Molnuparivir theo tiêu chuẩn và hướng dẫn của bác sĩ.

 

Người tiêm mũi 2 đủ 14 ngày hoặc vừa khỏi COVID-19: không buộc phải xét nghiệm định kỳ

     Với quy định rất mới này, số lượng người phải xét nghiệm định kỳ sẽ giảm xuống.

    Xét nghiệm cho người đã tiêm đủ liều vắc xin như thế nào là vấn đề rất được quan tâm, nhất là khi số người tiêm đủ mũi đã ở mức trên 9 triệu người và đang tăng rất nhanh, khi trên 32 triệu người đã tiêm mũi 1 cho đến nay đang được thúc đẩy để tiêm mũi 2.

    Xét nghiệm sẽ giảm ra sao?

    Theo Bộ Y tế, cơ sở sản xuất kinh doanh phải thực hiện xét nghiệm sàng lọc với tất cả người lao động có biểu hiện nghi ngờ mắc COVID-19 (có sốt, ho, khó thở...) và thực hiện xét nghiệm định kỳ cho người lao động.

    Tuy nhiên hướng dẫn mới nhất, lần đầu tiên áp dụng: người đã tiêm đủ liều vắc xin, liều cuối cùng đã tiêm trong thời gian ít nhất 14 ngày và không quá 12 tháng, hoặc đã khỏi bệnh COVID-19 trong vòng 6 tháng thì không phải xét nghiệm. Nếu có, chỉ khuyến khích chứ không bắt buộc.

     Hướng dẫn này cũng mở ra một quy định mới với cơ sở sản xuất kinh doanh tự xét nghiệm bằng test nhanh kháng nguyên. Cụ thể đơn vị tự xét nghiệm phải được hướng dẫn của trung tâm kiểm soát dịch bệnh cấp tỉnh hoặc trung tâm y tế cấp huyện, test nhanh kháng nguyên sử dụng nằm trong danh mục đã được cấp đăng ký lưu hành hoặc cấp giấy phép nhập khẩu của Bộ Y tế.

    Cơ sở sản xuất kinh doanh tự xét nghiệm sẽ chịu trách nhiệm về chất lượng test, quy trình và kết quả xét nghiệm, trung tâm y tế cấp huyện chịu trách nhiệm kiểm tra, giám sát việc thực hiện và xử lý, báo cáo khi có ca dương tính.

   Với quy định này, việc triển khai xét nghiệm và phí xét nghiệm cũng sẽ giảm đi, khi các cơ sở sản xuất kinh doanh có thể tự mua sắm và triển khai xét nghiệm tại đơn vị.

    Với lái xe vận chuyển hàng hóa từ khu vực giãn cách xã hội sang khu vực có cấp độ giãn cách thấp hơn phải có phiếu xét nghiệm tại cơ sở y tế. Người đã tiêm đủ liều vắc xin cũng được áp dụng quy định này. Việc di chuyển liên tỉnh cũng áp dụng được quy định này, do nhiều tỉnh thành hiện vẫn yêu cầu di chuyển từ tỉnh khác tới phải có xét nghiệm âm tính.

    Trao đổi với Tuổi Trẻ, đại diện Bộ Y tế cho hay quy định "người tiêm đủ liều hoặc khỏi bệnh thì áp dụng miễn xét nghiệm" cũng áp dụng trong trường hợp này. Trường hợp tỉnh thành nào yêu cầu cứng hoặc gây ảnh hưởng tới đi lại, di chuyển của người dân là vi phạm quy định chung đã ban hành.

    Bộ Y tế đề nghị giảm ít nhất 20% giá xét nghiệm

    Bộ Y tế cũng có dự thảo hướng dẫn mức phí xét nghiệm phát hiện virus SARS-CoV-2. Theo Bộ Y tế, quy định tại hướng dẫn này được xây dựng trên cơ sở chi phí trực tiếp và tiền lương, liên quan đến việc lấy mẫu, bảo quản, trả kết quả xét nghiệm và chi phí kit xét nghiệm thực hiện thực thanh thực chi áp dụng đối với từng phương pháp thực hiện xét nghiệm.

    Cụ thể, mức giá xét nghiệm nhanh kháng nguyên tối đa 32.000 đồng/xét nghiệm cộng với chi phí mua kit test nhanh (tính theo giá test nhanh trúng thầu vào bệnh viện).

    Nếu giá test trúng thầu là 135.000 đồng/test (thị trường có nhiều loại test có giá công bố rẻ hơn), bệnh nhân bảo hiểm sẽ được chi trả 80% của 167.000 đồng, đồng chi trả 20%, bệnh nhân không bảo hiểm trả 167.000 đồng.

     So với mức hiện hành tại nhiều bệnh viện (thường từ 200.000 đồng trở lên), mức phí dự kiến mới có giảm ít nhất từ 20%. Nếu giá test nhanh trúng thầu rẻ (đã có nhà cung cấp cho biết đang mời các địa phương mua test nhanh giá dưới 70.000 đồng/test), phí xét nghiệm nhanh kháng nguyên có thể dưới 100.000 đồng/xét nghiệm, giảm hơn 1/2 so với hiện hành.

    Nếu xét nghiệm kháng nguyên nhanh trên máy miễn dịch, chi phí xét nghiệm sẽ tăng thêm 35.000 đồng/xét nghiệm.

    Với xét nghiệm PCR từ bệnh phẩm dịch hầu họng trong trường hợp mẫu đơn, bao gồm phí dịch vụ lấy mẫu và bảo quản bệnh phẩm là 80.000 đồng/xét nghiệm; phí xét nghiệm và trả kết quả 114.000 đồng/xét nghiệm, cộng với chi phí test kit tính theo giá trúng thầu vào bệnh viện.

    Trường hợp giá test kit trúng thầu là 300.000 đồng/test, phí xét nghiệm PCR sẽ là 494.000 đồng/xét nghiệm mẫu đơn. Mức này như vậy sẽ còn chỉ gần 1/2 so với mức Bộ Y tế hướng dẫn và áp dụng trước ngày 1-7-2021 là 734.000 đồng/xét nghiệm. Trong khi đó, khi áp dụng giá 734.000 đồng, cơ sở y tế nào cũng cho rằng bị "lỗ", nên nhiều cơ sở đã áp dụng mức 800.000 - 1.000.000 đồng/mẫu.

    Trường hợp lấy mẫu gộp, dự kiến giá gộp 5 que tại thực địa, chi phí xét nghiệm khoảng 170.000 đồng/mẫu. Xét nghiệm gộp 5 mẫu tại phòng xét nghiệm giá khoảng 214.000 đồng/xét nghiệm. Mức giá này đã bao gồm cả test xét nghiệm. Nhưng nếu giá test trúng thầu rẻ hơn mức 300.000 đồng/test, chi phí xét nghiệm sẽ rẻ hơn nữa.

    Như vậy, chi phí xét nghiệm đang phụ thuộc rất nhiều vào giá test xét nghiệm. Bộ Y tế mới có thông báo hiện giá xét nghiệm đã rẻ hơn trước rất nhiều. Tuy nhiên nếu so sánh với mức giá test xét nghiệm ở nhiều quốc gia, giá bán tại Việt Nam còn khá cao. Nếu triển khai đàm phán giá, mua sắm tập trung hoặc hình thức nào hợp lý thì giá test xét nghiệm sẽ rẻ hơn nữa, chi phí cho xét nghiệm cũng sẽ giảm hơn, đỡ gánh nặng cho người lao động và các doanh nghiệp.

    Bộ Y tế cho biết dự kiến quy định mới về giá xét nghiệm sẽ được áp dụng từ ngày 1-11 tới, nhưng người dân có đề nghị cần áp dụng sớm hơn.

 

Nên đặt niềm tin và trao quyền chủ động cho doanh nghiệp

     DN tự chủ nhưng không thể bỏ qua chuyên môn y tế

    Trường hợp của Công ty CP Kềm Nghĩa là một ví dụ. DN này có trên 1.200 công nhân đang tạm nghỉ việc. Ông Nguyễn Văn Út, Trợ lý Chủ tịch HĐQT, Công ty CP Kềm Nghĩa cho biết, DN đã phải tạm dừng sau 10 ngày triển khai phương án “3 tại chỗ”. Tất cả đơn hàng trong nước và quốc tế tạm ngưng đến khi DN trở lại hoạt động theo chính sách mới.

    « DN sau một thời gian dài đóng cửa nhưng phát sinh rất nhiều chi phí phải duy trì như chi phí hỗ trợ cho người lao động tạm nghỉ chờ việc, phí vay ngân hàng, thuê mặt bằng. Việc bị trễ hạn hợp đồng giao hàng cho đối tác nước ngoài nên rủi ro bị phạt hợp đồng là hiện hữu trước mắt. Có thể nói, chính quyền lo an toàn phòng, chống dịch cho DN 10 lần thì DN lo lắng 100 lần, thậm chí 1.000 lần »,  ông Út quả quyết.

    TP.HCM đang xây dựng kế hoạch, lộ trình phòng, chống dịch bệnh và khôi phục kinh tế. Cùng với đó, các doanh nghiệp (DN) cũng chủ động chuẩn bị kế hoạch khôi phục sản xuất, kinh doanh, sẵn sàng thích ứng để phục hồi và phát triển. Vấn đề đặt ra là phối hợp giữa nguồn lực y tế địa phương và các DN như thế nào cho hiệu quả, góp phần giúp doanh nghiệp ổn định sản xuất, kinh doanh.

    Giảm tải gánh nặng chi phí cho DN

    Nhiều DN tại TP.HCM đang sản xuất theo mô hình “3 tại chỗ” đều gặp hàng loạt khó khăn do phải tổ chức ăn, ở tại chỗ, xét nghiệm định kỳ 3 ngày/lần hoặc 7 ngày/lần theo quy định của ngành y tế nên chi phí gia tăng. Không ít DN đã phải dừng sản xuất sau một thời gian "3 tại chỗ".

    Điều mà nhiều DN đang ngóng chờ chính sách mở cửa kinh tế sau ngày 30/9 quan tâm hơn cả, là nếu chính quyền giao cho DN chủ động trong phòng chống dịch Covid-19 thì chính sách cần rõ ràng, cụ thể và dễ thực thi. Tổ chức sản xuất trong tình hình có dịch thì tiêu chí an toàn trong DN là yếu tố quan trọng, quyết định việc duy trì sản xuất không bị gián đoạn đột ngột. Do vậy, phần lớn các DN đều tập trung xây dựng lại hệ thống sản xuất, thiết kế, phân chia lại nhà xưởng và tăng cường y tế tại chỗ để đảm bảo an toàn ở mức cao nhất.

    Ông Cao Hoàng Nam, Giám đốc Truyền thông và Đối ngoại PepsiCo Việt Nam cho hay, cấp bách nhất trong lúc này là DN cần được trao quyền chủ động hơn trong công tác phòng, chống dịch tại cơ sở sản xuất.

    « Từng nhà máy hoặc là một nhóm nhà máy xây dựng những trạm y tế, cho phép nhà máy sau khi đã hoàn thành các bước như tách F0, F1 ra và tẩy khử trùng toàn bộ khu vực bị ảnh hưởng để có thể mở lại sản xuất ngay lập tức. DN được tự xét nghiệm cho cán bộ công nhân viên và kết quả xét nghiệm được công nhận bởi chính quyền, đây là hình thức cho phép DN được chủ động trong phòng chống Covid-19 », ông Nam mong muốn.

    Theo một số chuyên gia kinh tế, phải để DN tự chủ trong phòng, chống Covid-19 khi thành phố xác định sống chung với dịch. Chính quyền địa phương có thể quy định cho phép DN hoạt động nhưng phải đảm bảo phòng chống dịch. Nếu phát hiện có ca bệnh thì mọi chi phí chữa trị DN đều phải tự lo. Việc quy định quá chi tiết với nhiều tiêu chí cũng không thể đảm bảo có đủ lực lượng để kiểm tra, dễ dẫn đến không hiệu quả.

    Ông Lý Trường Chiến, chuyên gia về chiến lược DN cho biết, vấn đề đặt ra là thúc đẩy phối hợp giữa nguồn lực y tế địa phương và y tế, nhân lực của DN. “Về chuyên môn y tế, các DN chắc chắn không thể biết hay không thể thông qua tập huấn một vài buổi mà có thể làm tốt công tác điều trị hay xử lý. Cần phối hợp với nhau một cách tích cực nhất, nhịp nhàng nhất, hiệu quả nhất trong điều kiện mới. Nhà nước có trách nhiệm trong việc điều phối, đặc biệt điều phối nguồn lực về chuyên môn y tế cho việc ứng xử, giải quyết kịp thời”, ông Chiến bày tỏ.

    Đối với nhóm các DN sản xuất, dịch vụ, ông Bùi Tá Vũ Hoàng, Giám đốc Sở Công Thương TP.HCM cho rằng, vấn đề thành phố quan tâm là cách ứng xử khi có ca F0 trong DN. Nếu ứng xử như trước đây là bóc tách, rào chắn, khoá cả DN lại thì chắc chắn DN thà không mở cửa để giảm thiểu rủi ro. Do đó, thành phố đang hướng đến thống nhất các phương án giám sát hiệu quả hơn, trong đó nâng cao vai trò tự chủ của DN.

    “Nên có cơ chế hậu kiểm. Các DN phải tự làm, tự xét nghiệm và tự chịu trách nhiệm về hoạt động của mình. DN chia nhỏ, tách nhỏ các dây chuyền sản xuất, độc lập tương đối. Một số DN có công nhân bị F0, sau đó họ làm « 3 tại chỗ » ngay dây chuyền đó nhưng mời bác sĩ vào điều trị và cuối cùng công nhân đã khoẻ mạnh trở lại”, ông Bùi Tá Hoàng Vũ nói.

    Các DN mong muốn TP.HCM đặt niềm tin và trao quyền chủ động cho DN trong phòng chống dịch Covid-19. Được như vậy, DN sẽ có phương án tốt nhất, sát thực tế của mình nhất để sản xuất an toàn, hiệu quả, đảm bảo sức khoẻ người lao động./.