Các phần tử cơ hội ngày nay luôn biết ẩn giấu, “biến hóa muôn hình vạn trạng” với mức độ tinh vi hơn, ngụy trang kỹ lưỡng hơn. Nhưng dù có biến hóa như thế nào thì chúng cũng sẽ có những biểu hiện sau
Thứ nhất, đó là những kẻ tự gắn mác “vì nước” “vì dân”, lợi dụng
các đợt đóng góp ý kiến vào những dự thảo chủ trương, chính sách của Đảng, pháp
luật của Nhà nước để đưa ra những quan niệm “lập lờ đánh lận con đen”. Với cái
mã tỏ ra học cao, hiểu rộng, khi viết bài, đóng góp ý kiến, những phần tử cơ
hội này lại có những lời lẽ, ý tứ ngụy biện trong lớp vỏ “phản biện trên tinh
thần khoa học”, “thư kiến nghị”, “góp ý kiến”, “thư ngỏ”... thực chất là
trực tiếp hoặc gián tiếp phản bác, đả kích quan điểm, đường lối, Cương lĩnh,
vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý, điều hành của Nhà nước.
Thứ hai, đó là những đối tượng có lập
trường tư tưởng chính trị không vững vàng, không kiên quyết, “gió
chiều nào, che chiều đó”, dễ dao động,
thiếu niềm tin, luôn hoài nghi vào sự lãnh đạo của Đảng, vào công cuộc đổi
mới đất nước; hoài nghi bản thân, lý tưởng mà mình tự
nguyện suốt đời phấn đấu. Khi cách mạng
thuận lợi thì tỏ ra cấp tiến, khi cách mạng gặp khó khăn thì thoái lui, thoả
hiệp. Họ tìm mọi cách để xuyên tạc chủ nghĩa Mác - Lênin, đường lối
của Đảng bằng những luận điệu cũ rích của chủ nghĩa cơ hội quốc tế và những thế
lực phản động
Ba là, những phần tử cơ hội trong Đảng. Những người này thường nói
rất hay, làm cho nhiều người ngộ nhận, song trên thực tế hành động, lối sống và
nhân cách của họ lại xa lạ với những điều họ nói. Lời nói không đi đôi với việc
làm là biểu hiện thường thấy ở những phần tử cơ hội. Bên cạnh đó, họ còn nhân
danh Đảng, nhân danh CNXH, khoác áo “hăng hái”, “tích cực” để thực hiện ý đồ,
tham vọng “chui sâu, leo cao” rồi sử dụng
quyền lực phục vụ cho lợi ích của cá nhân, nhóm nhỏ, chứ không bao giờ vì lợi
của tập thể, của quốc gia - dân tộc.
Bốn là, đó là những kẻ “mượn gió bẻ măng”,
lợi dụng những
hiện tượng tiêu cực, hạn chế trong đời sống xã hội để thổi phồng, xuyên tạc vai
trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng, quy kết “sự lãnh đạo của Đảng” là nguyên nhân
của “khủng hoảng toàn diện”, “đất nước lâm nguy”, “tình thế hiểm nghèo”.
Dù có biểu hiện dưới
hình thức nào, các phần tử cơ hội cũng luôn là những kẻ rất nguy hiểm. Đó là kẻ thù bên trong đã và
đang gây ra những tổn hại tới cho sự vững mạnh chính trị, tư tưởng, tổ chức của
Đảng, làm giảm sút năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của Đảng, làm suy giảm uy
tín của Đảng trong quần chúng nhân dân. Đồng thời, đây là đối tượng dễ bị các
thế lực thù địch lợi dụng, mua chuộc, móc ngoặc để thực hiện âm mưu chống phá cách mạng, nhất là phá hoại nền
tảng tư tưởng, chính trị hòng xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng và chế độ XHCN ở
Việt Nam.









