Thứ Ba, 22 tháng 4, 2025

Phản bác luận điệu xuyên tạc chiến thắng vĩ đại của Việt Nam - Bài 1: Từ bài học sụp đổ Liên Xô đến chiến lược chống phá Việt Nam

 

Năm 2025, Việt Nam long trọng kỷ niệm 50 năm chiến thắng vĩ đại trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975-mốc son chói lọi đánh dấu cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta kết thúc thắng lợi và thực hiện trọn vẹn tư tưởng chỉ đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh "đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào", giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Trong khi đó, các thế lực phản động và cơ hội chính trị tăng cường các hoạt động tuyên truyền, chống phá. Chúng tung ra luận điệu xuyên tạc bản chất cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của quân và dân ta, thậm chí chúng cho rằng: “Mỹ không hề xâm lược Việt Nam”!?... Những luận điệu, thủ đoạn nguy hiểm này phải được vạch trần, phản bác.

Một trong những mưu toan của các thế lực phản động và cơ hội chính trị theo đuổi trong suốt các thập niên qua là xuyên tạc và bác bỏ thành quả cách mạng của nhân dân ta dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Để đạt được mục tiêu đó, chúng áp dụng một trong những thủ đoạn chiến tranh thông tin hết sức nguy hiểm và thâm độc từng được Mỹ và các nước phương Tây áp dụng thành công để thực hiện chiến lược “diễn biến hoà bình” trong kỷ nguyên Chiến tranh lạnh. Đó là xuyên tạc vai trò của Liên Xô trong Chiến tranh thế giới thứ hai.

"Vũ khí" phá hoại khủng khiếp                                                          

Sau Chiến tranh thế giới thứ nhất, các tập đoàn tài phiệt Mỹ quyết định đầu tư toàn diện cho Đức Quốc xã để sử dụng lực lượng này tiến hành “cuộc chiến tranh ủy nhiệm” dưới hình thức Chiến tranh thế giới thứ hai nhằm tiêu diệt Liên Xô. Sau khi nhận thấy Liên Xô hoàn toàn có khả năng đánh bại phát xít Đức, Mỹ buộc phải nhảy vào tham chiến với vai trò là “đồng minh” với Liên Xô để ngăn chặn Moscow giải phóng toàn bộ châu Âu. Chính vì thế, ngay sau khi kết thúc Chiến tranh thế giới thứ hai, Mỹ và các đồng minh phương Tây ngay lập tức phát động Chiến tranh lạnh nhằm làm tan rã Liên Xô. Do đó, Chiến tranh lạnh còn được phương Tây gọi là chiến lược “không đánh mà thắng”. Để thực hiện mục tiêu này, Mỹ đứng đầu phương Tây tiến hành cuộc chiến tranh thông tin với nội dung cốt lõi là xuyên tạc vai trò của Liên Xô trong Chiến tranh thế giới thứ hai, coi Liên Xô là quốc gia “xâm lược châu Âu” chứ không phải giải phóng châu Âu thoát khỏi hiểm họa của chủ nghĩa phát xít Đức.Chiến dịch xuyên tạc vai trò của Liên Xô trong Chiến tranh thế giới thứ hai được Mỹ và phương Tây tiến hành gia tăng quyết liệt trong những năm “cải tổ” ở Liên Xô (1985-1991). Núp dưới chiêu bài “công khai hóa” để thực hiện “tư duy chính trị mới” của tập đoàn lãnh đạo theo đuổi tư tưởng phản bội chủ nghĩa xã hội do M.Gorbachev và A.Yakovlev đứng đầu, bộ máy truyền thông do các thế lực phản động, cơ hội chính trị kiểm soát nhận được sự chỉ đạo và tài trợ của Mỹ cùng các nước phương Tây thực hiện chiến dịch tuyên truyền rầm rộ, công khai với cường độ cao chưa từng có để xuyên tạc vai trò của Liên Xô trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Trực tiếp chỉ đạo chiến dịch xuyên tạc này không ai khác mà chính là A.Yakovlev-điệp viên ảnh hưởng của Mỹ được M.Gorbachev giao trọng trách Trưởng ban tuyên truyền của Đảng Cộng sản Liên Xô.

Mặc dù lịch sử đã ghi nhận bằng các văn kiện có giá trị pháp lý quốc tế rằng Liên Xô đã hy sinh 27 triệu người trong cuộc đấu tranh vô cùng anh dũng để giải phóng loài người khỏi ách thống trị của phát xít Đức và quân phiệt Nhật, các thế lực phản động và cơ hội chính trị tiến hành chiến dịch xuyên tạc rằng “Liên Xô xâm lược Châu Âu” trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Thậm chí chúng còn thêu dệt nên những câu chuyện hoang đường rằng các chiến sĩ Hồng quân Liên Xô đã có những hành động cướp phá và hãm hiếp phụ nữ ở những khu vực vừa được giải phóng khỏi ách chiếm đóng của phát xít Đức!? Đáng chú ý là chiến dịch xuyên tạc vai trò của Liên Xô trong Chiến tranh thế giới thứ hai được kết hợp với những luận điệu xuyên tạc các giá trị của chủ nghĩa xã hội nhằm làm tan rã Liên bang Xô viết theo chiến lược “không đánh mà thắng”. 

Về sau, các chuyên gia nghiên cứu lịch sử, phân tích chính trị và quân sự của Nga rút ra kết luận: Chiến dịch xuyên tạc vai trò của Liên Xô trong Chiến tranh thế giới thứ hai đóng vai trò như một trong những nguyên nhân có ý nghĩa quyết định dẫn tới sụp đổ nhà nước xã hội chủ nghĩa đầu tiên trên thế giới. Họ cho rằng, cuộc chiến tranh thông tin của Mỹ và các nước phương Tây đã làm được điều mà hàng trăm sư đoàn tinh nhuệ của phát xít Đức không thể làm được trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Lịch sử Liên Xô bị chính những kẻ mang danh “các chuyên gia nghiên cứu” và “các nhà lịch sử” xuyên tạc có tác dụng tàn phá còn mạnh hơn vũ khí nguyên tử! Bị tác động của các luận điệu tuyên truyền xuyên tạc của các lực lượng phản động và cơ hội chính trị, nhiều người dân Xô viết, thậm chí cả một số cán bộ, đảng viên bắt đầu hoang mang, hoài nghi vai trò lãnh đạo và chính sách đối ngoại hòa bình của Đảng Cộng sản Liên Xô, hoài nghi các giá trị của chủ nghĩa xã hội. Chính vì thế, ý chí của họ hoàn toàn bị tê liệt, không còn ý thức phản kháng khi M.Gorbachev đưa ra tuyên bố giải tán Đảng Cộng sản Liên Xô và Liên bang Xô viết mặc dù tuyên bố đó vi phạm trắng trợn Hiến pháp Liên Xô.

Ngày nay, mặc dù Liên Xô không còn nữa, các thế lực phản động và cơ hội chính trị vẫn tiếp tục đẩy mạnh chiến dịch tuyên truyền xuyên tạc lịch sử, coi Liên Xô là “quốc gia xâm lược Châu Âu” để suy diễn ra Liên bang Nga - quốc gia được kế thừa vị thế của Liên Xô, cũng là “quốc gia xâm lược”!? Tiếp sức cho luận điệu này, Nghị viện châu Âu thông qua nghị quyết khẳng định Adolf Hitler - trùm phát xít và J.Stalin - Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô đều có tội như nhau là gây ra Chiến tranh thế giới thứ hai. Với luận điệu xuyên tạc này, tượng đài kỷ niệm các chiến sĩ Hồng quân Liên Xô hy sinh trong Chiến tranh thế giới thứ hai ở nhiều nước châu Âu đã bị đập phá. 

Cùng với chiến dịch xuyên tạc Liên Xô và Nga, các phần tử từng chiến đấu trong hàng ngũ phát xít Đức di tản ra khỏi châu Âu sau Chiến tranh thế giới thứ hai và thế hệ con cháu của họ đã quay trở lại nắm quyền trong bộ máy lãnh đạo của nhiều nước châu Âu, đánh dấu sự phục hồi tư tưởng của chủ nghĩa phát xít. Đứng trước hiểm họa này, Liên bang Nga đề xuất Đại hội đồng Liên hợp quốc thông qua Nghị quyết chống phục hồi chủ nghĩa phát xít. Nghị quyết này được tuyệt đại đa số quốc gia thành viên Liên hợp quốc ủng hộ, trong đó có Việt Nam. Để bảo vệ ký ức lịch sử, Tổng thống Nga ban hành sắc lệnh thành lập Ủy ban đặc biệt có nhiệm vụ chống lại các âm mưu xuyên tạc lịch sử Liên Xô và chính sách đối ngoại hòa bình của Liên bang Nga.

Luận điệu xuyên tạc trắng trợn 

Ở nước ta, kế thừa và phát huy truyền thống cách mạng vĩ đại trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, Việt Nam đã giành được nhiều thành tựu có ý nghĩa lịch sử trong công cuộc đổi mới đất nước và hội nhập quốc tế sâu rộng gần 40 năm qua dưới sự lãnh đạo của Đảng, được đông đảo các quốc gia, bè bạn quốc tế ghi nhận. Trong khi đó, các thế lực phản động và cơ hội chính trị vẫn tiếp tục sử dụng thủ đoạn thâm độc xuyên tạc, phủ nhận sự thật đó. Mốc lịch sử Đại thắng mùa Xuân vào ngày 30-4-1975 càng lùi xa, thủ đoạn của các thế lực phản động và cơ hội chính trị xuyên tạc lịch sử càng nguy hiểm trong bối cảnh Việt Nam đã thiết lập quan hệ đối tác chiến lược toàn diện với Mỹ-quốc gia từng tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam. Ngoài ra, Việt Nam còn thiết lập quan hệ đối tác chiến lược toàn diện với các đồng minh của Mỹ trong cuộc chiến này như Nhật Bản, Hàn Quốc và Australia.  

Các thế lực phản động và cơ hội chính trị tung ra những luận điệu xuyên tạc trắng trợn rằng “Mỹ không hề xâm lược Việt Nam”, rằng “Mỹ chỉ tiến hành chiến tranh để giúp Việt Nam tiếp cận nền văn minh”!? Thậm chí, chúng còn cho rằng ở Việt Nam chỉ có “miền Bắc xâm lược miền Nam”. Vì thế, chúng coi ngày 30-4-1975 là “Ngày quốc hận”! Bị tác động bởi các luận điệu xuyên tạc đó, một số người cho rằng trong dịp kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước “không nên nói về người thắng, kẻ thua”. Lợi dụng việc Việt Nam thiết lập quan hệ đối tác chiến lược toàn diện với Hoa Kỳ, các thế lực phản động và cơ hội chính trị lu loa rằng việc Việt Nam tiến hành cuộc kháng chiến chống Mỹ là “không cần thiết” hoặc “hoàn toàn vô nghĩa”. Dư luận cần cảnh giác cao độ và kiên quyết phản bác các luận điệu xuyên tạc nguy hiểm đó.

Gác lại chuyện riêng vì ngày hội lớn

 Đó là đồng chí Trần Tiến Duy, chiến sĩ Đại đội 5, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 165, Sư đoàn 312 (Quân đoàn 12). Câu chuyện của anh khiến chúng tôi xúc động. Trước ngày chuẩn bị vào Nam thực hiện nhiệm vụ luyện tập diễu binh, diễu hành, Duy bất ngờ nhận được tin: Bố của anh qua đời do bạo bệnh. Mọi việc diễn ra quá đột ngột, khiến người lính trẻ bàng hoàng, đau xót đến tột cùng. Duy là con trai cả trong gia đình có 4 anh chị em, ở phường Trường Thi, thành phố Nam Định, tỉnh Nam Định. Bố mẹ Duy đã ly hôn, anh ở với bố. Nay bố đột ngột ra đi khiến Duy bàng hoàng, thảng thốt.

Gác lại việc riêng vì ngày hội lớn
Đồng chí Trần Tiến Duy (hàng trước, bên trái) tích cực luyện tập diễu binh, diễu hành. 

Đồng cảm với mất mát lớn lao ấy, chỉ huy đơn vị đã kịp thời quan tâm, động viên, chia sẻ; cử cán bộ đưa Duy về quê để chịu tang. Với tinh thần trách nhiệm, sẵn sàng gác lại niềm riêng, sau khi lo hậu sự cho bố, Duy trở xin lại đơn vị ngay để kịp lên đường vào Nam, quyết tâm thực hiện tốt nhiệm vụ.

Đồng chí Trần Tiến Duy chia sẻ: “Là quân nhân, tôi không thể để nỗi đau cá nhân của mình làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ thiêng liêng, cao cả của đơn vị và đồng đội. Bởi vậy, tôi tự nguyện thu xếp việc riêng, cùng đồng đội tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ tham gia diễu binh, diễu hành”.

Với Trung úy QNCN Vũ Thị Tâm, nhân viên Phòng Tuyên huấn, Cục Chính trị (Quân đoàn 12), chúng tôi cảm phục tấm gương vượt khó, thu xếp hài hòa công việc chung riêng, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ lớn lao. Đồng chí Tâm có chồng cũng là quân nhân, con còn nhỏ, nên trong quá trình thực hiện nhiệm vụ tham gia diễu binh, diễu hành gặp rất nhiều khó khăn.

Gác lại việc riêng vì ngày hội lớn
Trung úy QNCN Vũ Thị Tâm (bên trái) cùng đồng đội xuất phát thực hiện nhiệm vụ luyện tập diễu binh, diễu hành. 

Nữ quân nhân chia sẻ: “Khi tôi nhận nhiệm vụ, chồng tôi đang học tập tại Học viện Lục quân (Đà Lạt, Lâm Đồng). Cảm xúc khi đó là sự đan xen giữa niềm vinh dự, tự hào với hồi hộp và lo lắng. Lo vì con còn nhỏ, chồng lại đi học xa, bản thân thì phải tập trung cao độ cho nhiệm vụ. Tuy nhiên, với sự quan tâm của đại gia đình hai bên nội ngoại và chồng luôn đồng hành, động viên tinh thần cùng sự khích lệ của chỉ huy đơn vị nên tôi yên tâm thực hiện nhiệm vụ. Tôi luôn nhận thức rằng đây là niềm vinh dự, tự hào không chỉ đối với bản thân mà còn là niềm tự hào của cả gia đình”.

Như thấu hiểu nỗi lòng của mẹ, lời động viên ngây thơ nhưng đầy xúc động của con trai nhỏ đã tiếp thêm nghị lực để Vũ Thị Tâm vượt qua mọi khó khăn, tự tin, vững bước: “Con yêu Bác Hồ, con yêu Tổ quốc Việt Nam! Lớn lên con sẽ làm bộ đội noi gương bố mẹ”…

Gác lại việc riêng vì ngày hội lớn

Đồng chí Vũ Thị Tâm trong đội hình khối quân nhạc đang hợp luyện cho ngày hội lớn.

Bản lĩnh, trách nhiệm của cán bộ, đảng viên trước mỗi bước ngoặt quan trọng

 

Trong lịch sử cách mạng Việt Nam, mỗi bước ngoặt quan trọng đều đặt ra những lựa chọn đòi hỏi bản lĩnh, trách nhiệm, thậm chí là tinh thần dũng cảm chấp nhận hy sinh lợi ích của mỗi cá nhân.

Hiện nay, cuộc cách mạng sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị lại tiếp tục đặt ra những đòi hỏi ấy đối với đội ngũ cán bộ, đảng viên và mỗi người Việt Nam yêu nước...

Cách đây 50 năm, Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, miền Nam được giải phóng, non sông nối liền một dải, một kỷ nguyên mới mở ra với dân tộc Việt Nam-kỷ nguyên hòa bình, độc lập, thống nhất, cả nước quá độ lên chủ nghĩa xã hội. Như một sự lựa chọn của lịch sử, sau ngày giải phóng miền Nam tròn nửa thế kỷ, chúng ta lại vững bước tiến vào kỷ nguyên mới-kỷ nguyên phát triển giàu mạnh và thịnh vượng.

Để tạo đà vươn, sức bật, củng cố nền tảng thực hiện thành công những mục tiêu chiến lược trong giai đoạn mới, Đảng ta đang quyết liệt, khẩn trương lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện một cuộc cách mạng mới-cuộc cách mạng sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị.

Từ khi có chính quyền, dưới ngọn cờ lãnh đạo của Đảng, đất nước ta đã vượt qua muôn vàn thác ghềnh, giành hết thắng lợi này đến thắng lợi khác để Việt Nam "chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay". Vậy nhưng, không có chiến thắng nào được “trải bằng hoa hồng”, mà đòi hỏi những người dấn thân với cách mạng và những người Việt Nam yêu nước phải kiên gan, bền chí, dám chấp nhận hy sinh lợi ích cá nhân vì mục tiêu chung của cả dân tộc.

Với cuộc cách mạng sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy hiện nay cũng vậy. Tuy không phải đối đầu với kẻ thù thực dân, đế quốc nhưng vẫn đòi hỏi mỗi cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân cần phải kiên định, bản lĩnh, trách nhiệm trước những đòi hỏi từ bước ngoặt lịch sử của dân tộc.

Việc sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị đã được Đảng, Nhà nước, các cấp chính quyền xác định chủ trương, xây dựng kế hoạch với lộ trình, bước đi cụ thể và công khai tới toàn thể nhân dân. Mục đích của sắp xếp, tinh gọn nhằm nâng cao hiệu năng, hiệu lực, hiệu quả hoạt động của bộ máy; giảm bớt đầu mối tổ chức, giảm tầng nấc trung gian, giảm biên chế; tiết kiệm chi ngân sách, nâng cao chất lượng thực hiện các nhiệm vụ chính trị và phục vụ người dân, doanh nghiệp, đồng thời mở rộng không gian phát triển của mỗi địa phương... Vì vậy, sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị là nhiệm vụ quan trọng, cấp bách, có ý nghĩa sống còn đối với sự phát triển của đất nước trong giai đoạn mới.

Với sự chỉ đạo quyết liệt của lãnh đạo Đảng, Nhà nước, sự vào cuộc thực hiện nghiêm túc của các ban, bộ, ngành, địa phương, theo thông tin được Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương công bố đầu tháng 3-2025, công tác sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy đã đạt được những kết quả đáng kể: Giảm 4 cơ quan Đảng trực thuộc Trung ương; 25 ban cán sự đảng; 16 đảng đoàn trực thuộc Trung ương; 5 cơ quan Quốc hội; 5 bộ và 3 cơ quan trực thuộc Chính phủ; 30 đầu mối cấp tổng cục; 1.025 đơn vị cấp cục, vụ và tương đương; 4.413 đầu mối cấp chi cục, phòng và tương đương; 240 đơn vị sự nghiệp. Cùng với đó, tại các địa phương cũng đã giảm 466 sở, ngành và cấp tương đương; 644 đoàn, đảng đoàn và ban cán sự đảng; 3.984 đơn vị cấp phòng và tương đương; 27 đảng bộ cấp trên trực tiếp và các tổ chức cơ sở đảng. Hiện nay, việc sắp xếp đơn vị hành chính cấp tỉnh, tổ chức lại đơn vị hành chính cấp xã và thực hiện mô hình chính quyền địa phương hai cấp đang được triển khai khẩn trương, quyết liệt.

Một kết quả có ý nghĩa quan trọng khác là cuộc cách mạng sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy nhận được sự đồng tình, ủng hộ của đông đảo cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân; nhiều người đã đạt được nhận thức chung rằng, đây chính là thời điểm, thời cơ lịch sử đưa đất nước phát triển mạnh mẽ. Việc sắp xếp, tinh gọn bộ máy của chúng ta cũng được bạn bè quốc tế đánh giá cao, có những quốc gia coi đây là mô hình để nghiên cứu, học hỏi. Ở các ban, bộ, ngành, địa phương, thời gian qua, nhiều cán bộ có chức vụ đã tự nguyện xin nghỉ hưu trước tuổi để tạo điều kiện đẩy nhanh tiến độ và nâng cao chất lượng, hiệu quả sắp xếp bộ máy cơ quan, đơn vị, địa phương mình.

Tuy nhiên, thực tế quá trình sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy cũng xuất hiện những vấn đề liên quan đến nguyện vọng, tâm tư, tình cảm, nhất là những tổ chức, cá nhân chịu ảnh hưởng trực tiếp. Đó là những vấn đề đã được lãnh đạo Đảng, Nhà nước và các cơ quan chức năng đánh giá, dự liệu từ sớm để xây dựng cơ chế, chính sách hợp lý, nhằm giải quyết thấu tình, đạt lý. Nhìn ở góc độ khác, có nhiều ý kiến tích cực cho rằng, quá trình sắp xếp, tinh gọn cũng là cơ hội để nhiều người bước ra khỏi “vùng an toàn”, thể hiện bản lĩnh, khả năng và sự năng động, sáng tạo ở những lĩnh vực mới, môi trường mới. Về vấn đề sắp xếp đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã, không tổ chức đơn vị hành chính cấp huyện, dư luận xã hội cũng xuất hiện những băn khoăn, như nên sáp nhập đơn vị nào với đơn vị nào; nên đặt tên tỉnh, xã mới thế nào; việc sáp nhập liệu có làm mai một hay mất đi lịch sử, truyền thống, văn hóa của các địa phương?...

Có thể khẳng định, việc sắp xếp đơn vị hành chính đã được các cơ quan có thẩm quyền nghiên cứu kỹ lưỡng, bảo đảm phù hợp với điều kiện kinh tế-xã hội của từng địa phương, khu vực, vùng miền; có tính toán, cân nhắc cụ thể những yếu tố lịch sử, văn hóa; có nghiên cứu, tham khảo mô hình chính quyền của một số quốc gia... Cũng phải thẳng thắn rằng, thỏa mãn mong muốn của tất cả mọi người trong sắp xếp đơn vị hành chính là bất khả thi và dễ dẫn đến tình trạng “đẽo cày giữa đường”, trong khi những đòi hỏi từ thực tiễn không cho phép chúng ta có thể chậm trễ hơn, mà ngược lại, phải nỗ lực, khẩn trương theo tinh thần “vừa chạy vừa xếp hàng”. Thực tiễn cũng đã chứng minh, những trầm tích lịch sử, văn hóa truyền thống đã ăn sâu, bén rễ, tích tụ trong mỗi vùng đất, hiện hữu sinh động trong sinh hoạt và đời sống xã hội, luôn tồn tại trong nhận thức, tình cảm của mỗi người dân, sẽ trường tồn cùng năm tháng nếu mỗi người biết giữ gìn, phát huy, lan tỏa, không dễ mất đi chỉ vì việc sáp nhập, đổi tên vùng đất ấy.

Dịp kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, hẳn nhiều người sẽ nhớ đến video clip từng lan truyền trên mạng xã hội, gây xúc động lòng người, trong đó có hình ảnh một người mẹ liệt sĩ móm mém, bật khóc khi nhớ người con đã hy sinh, nhưng vẫn khẳng định rằng: “Nếu giữ con thì mất nước”. Cũng trong dịp này, một vị Trung tướng, Anh hùng LLVT nhân dân đã chia sẻ với phóng viên báo chí rằng, ngày 29-4-1975, trên đường tiến vào giải phóng Sài Gòn trên cương vị đại đội trưởng xe tăng, khi cấp trên hỏi ông rằng: “Cậu có sợ chết không?”, không do dự, ông trả lời ngay: “Báo cáo, chết thì ai cũng sợ, nhưng thủ trưởng giao nhiệm vụ, tôi sẵn sàng hoàn thành!”. Rồi ông được giao nhiệm vụ chỉ huy đơn vị tiến lên giữ cây cầu phía trước không bị đánh sập, để quân ta tiến qua. Ông đã chỉ huy 4 xe tăng của đơn vị đánh thắng 24 xe tăng địch. Thời khắc đầu tiên sau giải phóng, ngồi trên xe tăng, điều trước tiên mà ông nghĩ đến là sẽ về quê thăm bố mẹ. Dẫu biết mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng vẫn cần dẫn giải như vậy để thấy rằng, ở mỗi thời khắc đòi hỏi sự cống hiến cho Tổ quốc, người Việt Nam luôn sẵn sàng gác lại lợi ích riêng. Từ hai câu chuyện trên lại càng thêm thấm thía ý nghĩa sâu xa trong phát biểu của Tổng Bí thư Tô Lâm tại cuộc làm việc với Tiểu ban Kinh tế-Xã hội Đại hội XIV của Đảng ngày 17-3-2025. Sau khi chia sẻ với tâm trạng của nhân dân trong vấn đề sắp xếp địa giới đơn vị hành chính, người đứng đầu Đảng ta đã gửi gắm đến mọi người: “Đất nước là quê hương!”.

Để cuộc cách mạng sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị được tiến hành hiệu quả, cùng với phát huy trách nhiệm của các cấp, ngành, địa phương và các cơ quan chức năng trong tổ chức thực hiện, cần tuyên truyền, giáo dục, động viên để mỗi cán bộ, đảng viên và nhân dân đồng tình, hưởng ứng, tích cực tham gia bằng tinh thần xây dựng và những việc làm cụ thể, thiết thực. Song song với đó, cần thực hiện nghiêm chỉ đạo của lãnh đạo Đảng, Nhà nước về việc chống tư tưởng vụ lợi, chống “chạy chọt” trong sắp xếp, tinh gọn; chống thái độ làm việc cầm chừng, chờ đợi; chống tư tưởng cục bộ địa phương sau sáp nhập; chống biểu hiện nói trong hội nghị khác, nói ngoài hội nghị lại khác... Đặc biệt, kiên quyết không để các hoạt động chỉ đạo, điều hành cũng như các dịch vụ công đối với người dân bị đứt gãy, gián đoạn trong quá trình sắp xếp, tinh gọn; đồng thời phải lựa chọn được những người có đủ phẩm chất, năng lực, trình độ, trách nhiệm cao, bảo đảm cho bộ máy hệ thống chính trị hoạt động hiệu năng, hiệu lực, hiệu quả sau sắp xếp, tinh gọn...

Những bước chân thần tốc của các cánh quân 50 năm trước đã mang lại một nước Việt Nam hòa bình, độc lập và thống nhất. Ở thời điểm mang tính bước ngoặt lịch sử này, mỗi người, đặc biệt là đội ngũ cán bộ, đảng viên cần nêu cao bản lĩnh, trách nhiệm để vững vàng hòa cùng bước đi thần tốc của cuộc cách mạng sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy hệ thống chính trị, góp phần đưa đất nước vững bước vào kỷ nguyên mới-kỷ nguyên giàu mạnh và thịnh vượng.

Nhận thức đúng giá trị thiêng liêng của Chiến thắng 30-4-1975

 

Hiện nay, bên cạnh đại đa số nhận thức đúng thì vẫn có những cán bộ, đảng viên có nhận thức lệch lạc về giá trị, ý nghĩa của Chiến thắng 30-4-1975 - Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Họ đã ăn phải "bả độc" thông tin của các thế lực thù địch, để từ đó có những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa", sai lệch trong nhận thức và hành động.

Vừa qua, tôi đã có một cuộc tranh luận khá gay gắt với một người bạn làm quản lý tại một tờ báo điện tử có tiếng, nhiều người đọc. Trong các sản phẩm báo chí của báo điện tử này, khi đưa, nhắc tới ngày 30-4-1975 thì chỉ viết rằng đây là “Ngày thống nhất đất nước”. Tưởng báo có chút nhầm lẫn, tôi đã gọi điện nhắc người bạn của mình làm ở đó rằng phải gọi chính xác về kỷ niệm ngày 30-4-1975 là kỷ niệm “Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”.

Nhưng đáng tiếc, bạn tôi trả lời rằng, họ không nhầm lẫn, mà đây là chủ trương, quan điểm của Ban biên tập tờ báo trên khi định nghĩa ngày 30-4-1975. Ngay cả “Lễ kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, tờ báo trên cũng chỉ ghi là “Lễ kỷ niệm 50 năm Ngày thống nhất đất nước”.Tôi nói rằng: “Các bạn đã vi phạm đạo đức báo chí, vì nhà báo không được quyền thay đổi tên gọi của một sự kiện, một lễ kỷ niệm để từ đó làm thay đổi cách hiểu về bản chất của nó”. Sau đó, tờ báo ấy chỉ chấp nhận sửa lại đúng tên gọi về lễ kỷ niệm quốc gia sắp được tổ chức là “Lễ kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”. Còn trên các bản tin của họ thì vẫn đề ngày 30-4-1975 là Ngày thống nhất đất nước! Có thể những người quản lý tại tờ báo điện tử nọ nghĩ rằng họ làm vậy với ý nghĩa "khép lại quá khứ" để hướng tới tương lai, nêu cao tinh thần hòa hợp dân tộc... Tuy nhiên, cách làm ấy của họ chính là làm thay đổi bản chất của sự kiện, chính là một kiểu lật sử, xúc phạm công lao, xương máu của thế hệ đi trước. Bởi vì phần lớn chúng ta đều hiểu rằng, không có “giải phóng miền Nam” thì sao có “thống nhất đất nước” được!Có những người đặt câu hỏi theo kiểu vặn vẹo rằng: Nói là “giải phóng miền Nam”, vậy thì ai giải phóng ai?Có thể thấy rõ ràng là: Dân tộc Việt Nam, đồng bào, chiến sĩ cả hai miền Nam-Bắc đã mang sức mình để tự giải phóng mình khỏi ách thống trị của đế quốc Mỹ và bọn tay sai phản động tại miền Nam Việt Nam.Tại sao phải “giải phóng miền Nam” thì mới “thống nhất đất nước”? Chúng ta cần phải thấy rằng, “thống nhất đất nước” là một thành tựu vĩ đại, là một đích đến của mấy chục năm kháng chiến chống Mỹ, cứu nước tính từ khi đất nước bị chia cắt sau Hiệp định Geneva năm 1954. Thành tựu này chỉ đạt được sau Chiến thắng vĩ đại 30-4-1975, khi quân và dân hai miền Nam-Bắc đã giải phóng miền Nam khỏi ách thống trị của thực dân kiểu mới là đế quốc Mỹ và tay sai là ngụy quyền. Như thế, “giải phóng miền Nam” là điều kiện tiên quyết để “thống nhất đất nước”. Sau khi miền Nam được giải phóng thì hai miền Bắc-Nam đã tiến hành Hội nghị hiệp thương chính trị để thống nhất nước nhà về mặt Nhà nước.Lại có người lý sự rằng, "có nhất thiết phải thống nhất đất nước Việt Nam bằng các hành động quân sự, có nhất thiết phải đổ máu không? Liệu có giải pháp hòa bình để thống nhất đất nước không?".Có thể thấy, từ các nhà lãnh đạo cho tới mỗi người dân Việt Nam, không ai muốn có chiến tranh, không ai muốn phải đổ máu. Hòa bình, độc lập, tự do, hạnh phúc luôn là những điều mỗi người Việt Nam ước mong, ấp ủ. Đấu tranh bằng biện pháp chính trị, bằng biện pháp ngoại giao để thống nhất đất nước luôn được Đảng ta đặc biệt coi trọng. 

Tuy nhiên, thống nhất đất nước tại Việt Nam chỉ có được sau những kết quả về đấu tranh quân sự. Với những chiến thắng dồn dập về quân sự của quân và dân cả nước trước kẻ địch, mà đỉnh cao là Chiến thắng 30-4-1975, chúng ta mới có thể kết thúc chiến tranh. Và cũng chỉ vì thua trên chiến trường, mà quyết định là sau thất bại của trận tập kích đường không 12 ngày đêm “Điện Biên Phủ trên không” trên bầu trời Hà Nội tháng 12-1972 thì đế quốc Mỹ mới chịu ký Hiệp định Paris năm 1973 và rút quân chủ lực khỏi miền Nam Việt Nam. Như vậy, thực tế là giải pháp chính trị chỉ đạt được kết quả khi đối phương thất bại trên chiến trường.

Cũng đã có những cơ hội để thống nhất đất nước Việt Nam bằng các giải pháp hòa bình, tổng tuyển cử, nhưng đế quốc Mỹ và tay sai luôn tìm mọi cách phá hoại các giải pháp hòa bình để thống nhất Việt Nam, hòng giữ được sự thống trị của mình tại miền Nam Việt Nam.

Nếu như không có sự can thiệp của đế quốc Mỹ và sự tráo trở của chính quyền Ngô Đình Diệm thì đất nước ta có thể sẽ thống nhất bằng một cuộc tổng tuyển cử hòa bình vào năm 1956 như trong nội dung của Hiệp định Geneva. Tuy nhiên, đế quốc Mỹ và chính quyền Ngô Đình Diệm đã phá hoại Hiệp định Geneva, cố tình không tổ chức hiệp thương tổng tuyển cử trên cả nước để thống nhất đất nước. Bởi lúc đó, Mỹ-Diệm định lượng được rằng, nếu tổng tuyển cử diễn ra thì chiến thắng sẽ dễ dàng về tay Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hòa dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Bởi lúc đó, uy tín của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hòa rất lớn, hợp lòng dân, đã lãnh đạo nhân dân đánh thắng thực dân Pháp xâm lược với Chiến thắng Điện Biên Phủ "chấn động địa cầu". Thậm chí, tình báo Mỹ đã kết luận rằng, nếu có tổng tuyển cử thì kết quả tốt nhất cho Mỹ-Diệm là ít nhất khoảng 80% dân số sẽ bầu cho Chủ tịch Hồ Chí Minh.   

Năm 1973, ngụy quyền cũng không hề muốn ký Hiệp định Paris để chấm dứt chiến tranh, nhưng dưới sức ép của Mỹ (do Mỹ không thể kham nổi cuộc chiến nữa) nên buộc phải ký. Trong Hiệp định Paris có các điều khoản về cam kết tôn trọng ngừng bắn, giữ vững hòa bình ở miền Nam Việt Nam, giải quyết các tranh chấp bằng thương lượng và tránh mọi xung đột bằng vũ lực.

Hiệp định Paris cũng quy định vấn đề thống nhất nước Việt Nam bằng phương pháp hòa bình, thời gian thống nhất sẽ do miền Bắc và miền Nam Việt Nam thỏa thuận. Tuy nhiên, ngay sau khi Hiệp định Paris được ký kết, ngụy quân đã lập tức vi phạm hiệp định khi thực hiện hàng loạt cuộc hành quân đánh phá, nống lấn vào vùng giải phóng. Thậm chí giới lãnh đạo ngụy quyền còn lên kế hoạch toàn diện, lâu dài giai đoạn 1973-1978 hòng bình định miền Nam Việt Nam, tiếp tục đàn áp, dìm nhân dân miền Nam trong bể máu.

Tổng thống ngụy quyền Nguyễn Văn Thiệu tuyên bố rằng: “Đừng nói giải pháp chính trị, giải pháp chính trị rồi đưa tới cộng sản.... Hễ nó (Quân giải phóng) giỏi, nó thắng mình chịu. Mình thắng, nó phải chịu. Không có cái chánh phủ liên hiệp tiên quyết... Sẽ không có tổng tuyển cử, sẽ không có chính phủ liên hiệp, sẽ không có phân chia vùng kiểm soát, sẽ không có lực lượng thứ ba và không có một Chính phủ Cách mạng lâm thời nào”.

Với tính chất phản động của ngụy quyền, thì vấn đề hòa giải, hòa hợp dân tộc, khả năng tổng tuyển cử để thống nhất đất nước đối với dân tộc Việt Nam trở nên phi thực tế. Nếu như không có sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình của Đảng ta, tài thao lược của các tướng lĩnh Quân đội ta, sự anh dũng của quân dân ta để làm nên Chiến thắng 30-4-1975 thì sẽ không thể có đất nước Việt Nam hòa bình, thống nhất và phát triển của ngày hôm nay. Sự đầu hàng của chính quyền Dương Văn Minh là sự đầu hàng vô điều kiện.  

Chiến thắng 30-4-1975 đã được ghi vào lịch sử là chiến thắng vĩ đại của dân tộc Việt Nam để thống nhất đất nước, được thế giới công nhận và khâm phục. Do vậy, thế hệ hôm nay, khi nhắc tới công lao của cha ông cần hết sức trân trọng và biết ơn. Cần phải tìm hiểu lịch sử với thái độ tôn trọng và thận trọng, nhất là đối với các sự kiện lớn, các nhà lãnh đạo đã được ghi danh vào lịch sử, không được tự ý thay đổi các tên gọi của các sự kiện lịch sử. Đặc biệt là cần tìm hiểu lịch sử từ các nguồn chính thức, chính thống, tránh bị tiêm nhiễm, ảnh hưởng từ các nguồn thông tin không rõ ràng, bởi đằng sau các thông tin, đánh giá về các sự kiện lịch sử từ các nguồn không chính thống đều có thể tiềm ẩn những mưu đồ chính trị. 

Tỉnh táo trước các luận điệu xuyên tạc sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng

 

Trong suốt quá trình lãnh đạo cách mạng Việt Nam, trung thành và vận dụng sáng tạo những nguyên tắc của Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng Đảng kiểu mới của giai cấp công nhân, Đảng ta luôn giữ vững sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng, giữ gìn và phát huy nguồn sức mạnh vô địch của Đảng như “giữ gìn con ngươi của mắt mình”. Đó là tiền đề ánh sáng để Đảng thực hiện sứ mệnh soi đường dẫn lối cho cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Đồng thời, đó cũng là cơ sở bác bỏ hoàn toàn mọi ý đồ, mưu toan xuyên tạc, phủ nhận tinh thần đoàn kết thống nhất trong Đảng của các thế lực thù địch.

1. Những năm qua, lợi dụng tình hình thế giới, khu vực diễn biến hết sức phức tạp, khó lường và lợi dụng những hạn chế, khuyết điểm trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị, các thế lực thù địch, phản động cố tình bịa đặt, tung tin xuyên tạc sai sự thật về sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng Cộng sản Việt Nam. Họ cho rằng: “Sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay chỉ còn là hình thức, là vỏ bọc bên ngoài”.

Nguy hiểm hơn, trước thềm đại hội đảng các cấp hay vào mỗi thời điểm có quyết định nhân sự quan trọng của Đảng, Nhà nước, họ lại tung tin thất thiệt, quy chụp nhận định không khách quan về đội ngũ cán bộ và công tác cán bộ của Đảng hòng gây tâm lý bất ổn, hoang mang trong xã hội. Họ rêu rao rằng, thực chất của cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực trong bộ máy chính trị ở Việt Nam là quá trình “đấu đá nội bộ”, “giành giật quyền lực chính trị, lợi ích kinh tế giữa các phe phái”; còn việc miễn nhiệm, thôi chức của một số cán bộ lãnh đạo cấp cao chỉ là “bình phong” của Đảng Cộng sản Việt Nam nhằm che giấu những rạn nứt trong nội bộ Đảng.

Những luận điệu đó là bịa đặt với ý đồ chính trị hắc ám nhằm gây phân rã tư tưởng trong nội bộ Đảng cũng như gây sự hoài nghi, mâu thuẫn giữa Đảng với nhân dân, tiến tới phủ nhận, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước và xã hội.

2. Quá trình ra đời, xây dựng, phát triển, trưởng thành của Đảng ta cũng như thực tiễn lãnh đạo cách mạng 95 năm qua đã chỉ ra, đoàn kết thống nhất là gốc rễ cội nguồn sức mạnh của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Kế thừa các giá trị tốt đẹp của truyền thống đoàn kết dân tộc, quán triệt và vận dụng sáng tạo học thuyết Mác-Lênin về chính đảng kiểu mới của giai cấp công nhân vào xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đặc biệt coi trọng xây dựng và bảo vệ sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng. Người khẳng định: Sức mạnh của Đảng là ở sự đoàn kết nhất trí. Mỗi cán bộ, đảng viên phải nâng cao ý thức tổ chức và kỷ luật, nghiêm chỉnh chấp hành chủ trương, đường lối của Đảng, tôn trọng nguyên tắc tổ chức và sinh hoạt của Đảng.

Đoàn kết, thống nhất là một nguyên tắc tổ chức và hoạt động quan trọng hàng đầu của Đảng Cộng sản Việt Nam. Bất cứ một tổ chức nào, đoàn kết thống nhất đều là nền tảng, cội nguồn sức mạnh của tổ chức đó. Học thuyết Mác-Lênin về xây dựng Đảng đã chỉ rõ đoàn kết, thống nhất là một nguyên lý, nguyên tắc xây dựng chính đảng kiểu mới của giai cấp công nhân.

Từ khi mới ra đời, Đảng Cộng sản Việt Nam đã gắn bó chặt chẽ với dân tộc, hòa mình cùng dân tộc, lớn lên và trưởng thành trong dân tộc. Tập hợp trong hàng ngũ của Đảng là những người xuất thân từ nhiều thành phần, giai cấp và tầng lớp xã hội, trong đó chủ yếu là công nhân, nông dân và tầng lớp trí thức, nhưng tất cả đều có chung một lý tưởng, mục tiêu và lợi ích. Lý tưởng đó là giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp và giải phóng con người. Mục tiêu đó là độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Lợi ích đó là phục vụ giai cấp, phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc, ngoài ra Đảng ta không có lợi ích nào khác. Chính lý tưởng chung, mục tiêu chung và lợi ích chung là cơ sở của sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng.

Trong quá trình lãnh đạo thực hiện công cuộc đổi mới toàn diện đất nước vào những năm cuối thập niên 1980, đầu thập niên 1990, dù tình hình phong trào cộng sản thế giới có sự biến động, hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu và Liên Xô sụp đổ, nhưng Đảng ta vẫn kiên trì, kiên định giữ vững nguyên tắc đoàn kết thống nhất, coi đây là vấn đề sống còn của cách mạng, của chế độ; là cơ sở, nền tảng, là hạt nhân để đoàn kết giai cấp, đoàn kết dân tộc và là điều kiện để đoàn kết toàn dân, đưa sự nghiệp cách mạng đến thắng lợi. Đảng ta luôn thấu suốt đoàn kết thống nhất là một nguyên tắc cơ bản có vị trí quan trọng hàng đầu trong tổ chức và hoạt động của Đảng; đồng thời, coi sự chia rẽ trong nội bộ Đảng là tội ác, là kẻ thù lớn nhất đối với Đảng và sự nghiệp cách mạng của Đảng.

3. Từ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IV của Đảng (năm 1976) đến nay, Đảng ta luôn quan tâm đến vấn đề phòng, chống tham nhũng, tiêu cực, coi đây là một trong những nhiệm vụ quan trọng của công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, góp phần nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng. Đảng ta nhiều lần khẳng định, công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực không phải “ngày một, ngày hai” mà đây là công việc vô cùng khó khăn, phức tạp, lâu dài, đòi hỏi sự kiên quyết, kiên trì, quyết tâm của Đảng, Nhà nước, nhân dân cũng như bản thân đội ngũ cán bộ, đảng viên.

Những kết quả nổi bật trong công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực ở nước ta thời gian qua đã góp phần làm cho Đảng ta ngày càng trong sạch, vững mạnh; giúp đội ngũ cán bộ, đảng viên, nhất là những người có chức, có quyền “tự soi, tự sửa”, không ngừng tu dưỡng, rèn luyện cả về phẩm chất chính trị, đạo đức, lối sống. Đây cũng là cơ sở để giúp các tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị xây dựng ngày càng vững mạnh, hoạt động hiệu lực, hiệu quả. Thực tế cho thấy, dù phải xử lý kỷ luật một bộ phận cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, vi phạm kỷ luật, pháp luật, nhưng truyền thống và tinh thần đoàn kết, thống nhất trong Đảng ta vẫn luôn bảo đảm, giữ vững. Sinh thời, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định: “Mục tiêu của công tác phòng, chống tham nhũng, tiêu cực là nhằm làm trong sạch Đảng và bộ máy nhà nước, để phát triển đất nước. Đây là cuộc đấu tranh chống “giặc nội xâm”, không phải là cuộc đấu giữa các “phe cánh” hay “đấu đá nội bộ” như có người không hiểu hoặc cố tình xuyên tạc với động cơ sai, dụng ý xấu”.

Trên cơ sở ban hành Quy định số 41-QĐ/TW ngày 3-11-2021 của Bộ Chính trị “Về việc miễn nhiệm, từ chức đối với cán bộ”, Đảng đã có những điều chỉnh, bổ sung, hoàn thiện các quy định về miễn nhiệm và từ chức. Quy định này góp phần thể chế hóa chủ trương của Đảng về vấn đề miễn nhiệm, từ chức thành các quy định cụ thể; đồng thời là cơ sở để thực hiện văn hóa ứng xử trong miễn nhiệm, từ chức, góp phần xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp đáp ứng yêu cầu ngày càng cao trong thực hiện nhiệm vụ xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị, phù hợp với mong muốn, kỳ vọng chính đáng của nhân dân.

Việc cho thôi chức đối với một số cán bộ lãnh đạo cấp cao thời gian qua là bước tiến rất lớn, góp phần để phương châm “có lên, có xuống, có vào, có ra” trong công tác cán bộ được triển khai sâu rộng, đồng bộ, hiệu quả từ Trung ương đến địa phương; để xu hướng đó trở thành một việc làm bình thường trong quá trình “xây” kết hợp với “chống”, làm cho Đảng ngày càng trong sạch, vững mạnh. Mặt khác, khi cán bộ có hạn chế, khuyết điểm và thấy năng lực công tác của mình không còn phù hợp với vị trí công tác đảm nhiệm thì cán bộ mạnh dạn, tự nguyện từ chức cũng là việc bình thường, hợp lý, hợp pháp, hợp lòng người. Chính vì vậy, những luận điệu xuyên tạc về vấn đề này hòng phủ nhận nguyên tắc đoàn kết, thống nhất trong Đảng càng chứng tỏ ý đồ hắc ám của những kẻ chống phá.

Trong bất luận hoàn cảnh nào, Đảng ta luôn kiên trì, kiên định với các nguyên tắc tổ chức và hoạt động của Đảng, trong đó đặc biệt là nguyên tắc đoàn kết thống nhất. Hiện nay, để thực hiện vai trò lãnh đạo Nhà nước và xã hội, Đảng ta và tổ chức đảng các cấp luôn thấu suốt phương châm nhất quán là: “Tiền hô hậu ủng”, “nhất hô bá ứng”, “trên dưới đồng lòng”, “dọc ngang thông suốt”. Đó chính là một trong những cơ sở, động lực để góp phần thực hiện hiệu quả công cuộc xây dựng, chỉnh đốn Đảng, đẩy lùi tình trạng tham nhũng, tiêu cực, lãng phí, qua đó tạo ra luồng sinh khí mới trong đời sống tinh thần xã hội để huy động, nhân lên sức mạnh của cả hệ thống chính trị và các tầng lớp nhân dân trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ và phát triển đất nước.

Trải qua 95 năm lãnh đạo cách mạng Việt Nam, trung thành và vận dụng sáng tạo những nguyên tắc của Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng Đảng kiểu mới của giai cấp công nhân, Đảng ta luôn giữ vững sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng, giữ gìn và phát huy nguồn sức mạnh vô địch của Đảng như “giữ gìn con ngươi của mắt mình”. Đó là tiền đề ánh sáng để Đảng thực hiện sứ mệnh soi đường, dẫn lối cho cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Đồng thời, đó cũng là cơ sở bác bỏ hoàn toàn mọi ý đồ, mưu toan xuyên tạc, phủ nhận tinh thần đoàn kết thống nhất trong Đảng của các thế lực thù địch.

Âm mưu phá hoại "ý Đảng, lòng dân”

 

- Thế là tôi mất quê rồi! Ông Lĩnh thở dài thườn thượt, mặt buồn thiu khi bước vào hội trường nhà chung cư CT17.

- "Nhập vào tỉnh tôi là vinh dự, tự hào của quê ông đấy. Không làm bữa ra trò thì ông đừng nghĩ chuyện “cùng quê” với tôi ấy chứ". Ông Xướng giọng mỉa mai.

- Phải đấy ông Xướng ơi. Ông “làm cao” như thế mới đúng! - mấy người hùa theo hưởng ứng!

- Chẳng nhẽ tôi bán nhà đi nơi khác ở, đỡ phải nhìn thấy mặt ông! - ông Lĩnh mặt phừng phừng đáp trả.

Thấy không khí căng thẳng, ông Cầu, Trưởng ban quản trị hắng tiếng bước vào. Ra hiệu cho bà con ổn định chỗ ngồi, ông cất lời:

- Thưa bà con, chúng ta ai cũng quan tâm theo dõi thông tin về việc sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị, sáp nhập đơn vị hành chính và tổ chức chính quyền địa phương. Đây là “cuộc cách mạng” trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Việc sắp xếp này có những tiêu chí rõ ràng, tạo không gian phát triển, phát huy tiềm năng, cơ hội, lợi thế cạnh tranh của các địa phương, phù hợp với tình hình mới. Chúng ta có tin Trung ương, có ủng hộ đất nước không?

- Tin chứ, ủng hộ chứ. Cả hội trường gần như đồng thanh.

- Nhưng chuyện “mất quê” thì sao? Có người cất tiếng hỏi!

- Đây là điều tôi muốn nói tiếp. Ai cũng có nơi “chôn nhau cắt rốn”, ai cũng tự hào về lịch sử, bản sắc của quê hương mình. Tôi cũng vậy. Trong tiến trình này, tên gọi có thể thay đổi nhưng mọi người nghĩ xem, quê hương, làng xóm, nhà cửa, ruộng vườn vẫn còn đó, có mất đi đâu. Câu chuyện vừa rồi của ông Lĩnh và ông Xướng là vấn đề mà các thế lực thù địch, phản động lợi dụng chống phá. Trên không gian mạng, chúng kích động việc kỳ thị, phân biệt vùng miền, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc và sự gắn kết “ý Đảng, lòng dân”. 

Thấy mọi người đồng tình ủng hộ, chú ý lắng nghe, ông Cầu phân tích: 

- Thưa bà con! Mỗi giai đoạn phát triển của đất nước đều đòi hỏi không gian và nguồn lực mới, nhằm tạo dựng thế và lực mới cho địa phương, vùng miền, đất nước. Kỷ nguyên vươn mình của dân tộc càng đòi hỏi cao điều ấy. Đất nước ta đâu cũng là quê hương Việt Nam!

Ông Cầu dứt lời, cả hội trường đứng dậy vỗ tay không ngớt. Được “đả thông” tư tưởng, ông Lĩnh và ông Xướng bắt tay nhau thật chặt. Hội nghị thường niên nhà chung cư CT17 bắt đầu theo kế hoạch và thành công tốt đẹp.

Nhận thức đúng về diễu binh, diễu hành

Những giá trị vô hình và hữu hình mà diễu binh, diễu hành mang lại rất lớn. Nó khơi dậy niềm tự hào, tạo động lực to lớn cho toàn dân tộc tiếp tục phấn đấu, vươn lên; là biểu tượng, tăng cường tinh thần đại đoàn kết, yêu nước...Chiều cuối tuần, Đĩnh và Tính ngồi quán trà đá chờ mọi người ra sân bóng đá. Chợt Đĩnh reo lên:- Ôi, xem tập diễu binh, diễu hành đẹp quá cậu ạ! Ước gì mình được vào TP Hồ Chí Minh để xem trực tiếp.      Đĩnh giơ điện thoại cho Tính xem, nhưng Tính bảo:- Ừ, đẹp thì đẹp thật, nhưng tớ không thích mấy vì thấy cũng tốn kém và không cần thiết.- Cậu nói gì vậy? Đây là dịp trọng đại của dân tộc, nhân dân rất tự hào, chờ đón... - Nhưng không phải tất cả đều thích thú như cậu. Trên mạng cũng có một số ý kiến bảo rằng: Diễu binh, diễu hành tốn hàng tỷ đồng, chi bằng giúp dân nghèo...- Trời, cậu mà cũng nghĩ như thế à? Đúng là cậu chẳng hiểu gì, suy nghĩ nông cạn...- Cậu bảo ai nông cạn? Tớ còn học và làm việc giỏi hơn cậu nhé!Tính đỏ mặt tía tai, vừa nói vừa đập tay xuống mặt bàn làm đổ cả cốc nước. Đúng lúc này, ông chủ quán liền lên tiếng:- Hai cháu bình tĩnh nào! Ông là cựu chiến binh trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Nghe hai cháu nói chuyện, ông xin có ý kiến nhé!Sau khi cả Đĩnh và Tính đều trả lời "vâng ạ", ông chủ quán nhẹ nhàng nói:- Như các cháu đã biết, không riêng dịp kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, mà nhiều sự kiện trọng đại khác như kỷ niệm 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ hay kỷ niệm 60, 70 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9, nước ta cũng tổ chức diễu binh, diễu hành. Song, vào những dịp này, các đối tượng thù địch, bất mãn đều rêu rao xuyên tạc, chống phá với luận điệu: Diễu binh, diễu hành là một kiểu phô trương, hình thức, tốn kém không cần thiết; sao không dành tiền đó để chăm lo cho nhân dân? v.v.. Nhưng đâu phải chỉ nước ta mới tổ chức diễu binh, diễu hành mà nhiều nước trên thế giới còn tổ chức duyệt binh với quy mô lớn hơn trong những ngày trọng đại của đất nước họ.Ví dụ như nước Nga thường xuyên duyệt binh, diễu binh kỷ niệm Ngày Chiến thắng 9-5; Trung Quốc tổ chức duyệt binh kỷ niệm những năm tròn thành lập nước; Pháp, Mỹ cũng phô diễn sức mạnh quân sự mừng quốc khánh... Mặt khác, bên cạnh hoạt động diễu binh, diễu hành, Đảng, Nhà nước ta và các bộ, ngành, cơ quan, địa phương tổ chức rất nhiều hoạt động tri ân, thiết thực chăm lo người có công với cách mạng và các đối tượng chính sách, người nghèo. Các cháu xem ti vi, nghe đài, đọc báo sẽ thấy, hầu như ngày nào cũng có các hoạt động tri ân, chăm lo người có công, đối tượng chính sách... Nhà nước đã dành rất nhiều nguồn lực để thực hiện công tác này, phải không nào?


- Chuyện diễu binh, diễu hành tốn kém thì cũng không phải như các đối tượng phản động xuyên tạc, thổi phồng. Ngân sách cho lễ kỷ niệm nói chung và diễu binh, diễu hành nói riêng đã được Nhà nước tính toán kỹ lưỡng, phù hợp với khả năng. Nhiều hoạt động thực ra là tận dụng nguồn lực sẵn có, như lực lượng Quân đội, Công an. Xe cộ, máy bay, trang thiết bị cũng nằm trong kế hoạch khai thác, huấn luyện nên chi phí tăng thêm không lớn. Đây cũng chính là dịp để huấn luyện, rèn luyện cán bộ, chiến sĩ và thử nghiệm phương tiện, thiết bị. Đặc biệt, những giá trị vô hình và hữu hình mà diễu binh, diễu hành mang lại rất lớn. Nó khơi dậy niềm tự hào, tạo động lực to lớn cho toàn dân tộc tiếp tục phấn đấu, vươn lên; là biểu tượng, tăng cường tinh thần đại đoàn kết, yêu nước; rồi nâng tầm vị thế, uy tín của nước ta trên trường quốc tế; góp phần thúc đẩy du lịch, hợp tác kinh tế... Còn rất nhiều lợi ích khác nữa mà ông chưa kể hết, phải không hai cháu?