Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2025
TỈNH TÁO TRƯỚC CÁC LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC SỰ ĐOÀN KẾT, THỐNG NHẤT TRONG ĐẢNG!
ĐỪNG VÌ BỨC XÚC...
TÌM HIỂU GIÚP BẠN: SAU CUỘC HỌP VỚI BỘ CÔNG THƯƠNG, LÃNH ĐẠO CỦA FPT, GAS, GVR, VIMC, TKV, PETROVIETNAM CÙNG HƠN 100 DOANH NGHIỆP BAY SANG MỸ!
TÌM HIỂU GIÚP BẠN: CAO TỐC BẮC - NAM “VIN HAY TRUNG QUỐC KHÔNG QUAN TRỌNG, QUAN TRỌNG LÀ VIỆT NAM ĐƯỢC GÌ”!
TÌM HIỂU GIÚP BẠN: MỸ ÁP THUẾ MỚI VỚI 150 QUỐC GIA "VIỆT NAM KHÔNG BẤT NGỜ"!
Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2025
TÌM HIỂU GIÚP BẠN: TỔNG BÍ THƯ TÔ LÂM TIẾP THỦ TƯỚNG THÁI LAN!
Thứ Năm, 15 tháng 5, 2025
TÌM HIỂU GIÚP BẠN: TRAO CÔNG HÀM PHẢN ĐỐI TRUNG QUỐC ÁP ĐẶT LỆNH CẤM ĐÁNH BẮT CÁ TRÊN BIỂN ĐÔNG!
Nhận thức đúng về diễu binh, diễu hành
Những giá trị vô hình và hữu hình mà diễu binh, diễu hành mang lại rất lớn. Nó khơi dậy niềm tự hào, tạo động lực to lớn cho toàn dân tộc tiếp tục phấn đấu, vươn lên; là biểu tượng, tăng cường tinh thần đại đoàn kết, yêu nước...
Chiều cuối tuần, Đĩnh và Tính ngồi quán trà đá chờ mọi người ra sân bóng đá. Chợt Đĩnh reo lên:
- Ôi, xem tập diễu binh, diễu hành đẹp quá cậu ạ! Ước gì mình được vào TP Hồ Chí Minh để xem trực tiếp.
Đĩnh giơ điện thoại cho Tính xem, nhưng Tính bảo:
- Ừ, đẹp thì đẹp thật, nhưng tớ không thích mấy vì thấy cũng tốn kém và không cần thiết.
- Cậu nói gì vậy? Đây là dịp trọng đại của dân tộc, nhân dân rất tự hào, chờ đón...
- Nhưng không phải tất cả đều thích thú như cậu. Trên mạng cũng có một số ý kiến bảo rằng: Diễu binh, diễu hành tốn hàng tỷ đồng, chi bằng giúp dân nghèo...
- Trời, cậu mà cũng nghĩ như thế à? Đúng là cậu chẳng hiểu gì, suy nghĩ nông cạn...
- Cậu bảo ai nông cạn? Tớ còn học và làm việc giỏi hơn cậu nhé!
Tính đỏ mặt tía tai, vừa nói vừa đập tay xuống mặt bàn làm đổ cả cốc nước. Đúng lúc này, ông chủ quán liền lên tiếng:
- Hai cháu bình tĩnh nào! Ông là cựu chiến binh trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Nghe hai cháu nói chuyện, ông xin có ý kiến nhé!
Sau khi cả Đĩnh và Tính đều trả lời "vâng ạ", ông chủ quán nhẹ nhàng nói:
- Như các cháu đã biết, không riêng dịp kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, mà nhiều sự kiện trọng đại khác như kỷ niệm 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ hay kỷ niệm 60, 70 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9, nước ta cũng tổ chức diễu binh, diễu hành. Song, vào những dịp này, các đối tượng thù địch, bất mãn đều rêu rao xuyên tạc, chống phá với luận điệu: Diễu binh, diễu hành là một kiểu phô trương, hình thức, tốn kém không cần thiết; sao không dành tiền đó để chăm lo cho nhân dân? v.v.. Nhưng đâu phải chỉ nước ta mới tổ chức diễu binh, diễu hành mà nhiều nước trên thế giới còn tổ chức duyệt binh với quy mô lớn hơn trong những ngày trọng đại của đất nước họ.
Ví dụ như nước Nga thường xuyên duyệt binh, diễu binh kỷ niệm Ngày Chiến thắng 9-5; Trung Quốc tổ chức duyệt binh kỷ niệm những năm tròn thành lập nước; Pháp, Mỹ cũng phô diễn sức mạnh quân sự mừng quốc khánh... Mặt khác, bên cạnh hoạt động diễu binh, diễu hành, Đảng, Nhà nước ta và các bộ, ngành, cơ quan, địa phương tổ chức rất nhiều hoạt động tri ân, thiết thực chăm lo người có công với cách mạng và các đối tượng chính sách, người nghèo. Các cháu xem ti vi, nghe đài, đọc báo sẽ thấy, hầu như ngày nào cũng có các hoạt động tri ân, chăm lo người có công, đối tượng chính sách... Nhà nước đã dành rất nhiều nguồn lực để thực hiện công tác này, phải không nào?
Thấy hai bạn trẻ gật đầu, nhất là gương mặt Tính đã có vẻ biết lỗi, ông chủ quán nước tiếp lời:
- Chuyện diễu binh, diễu hành tốn kém thì cũng không phải như các đối tượng phản động xuyên tạc, thổi phồng. Ngân sách cho lễ kỷ niệm nói chung và diễu binh, diễu hành nói riêng đã được Nhà nước tính toán kỹ lưỡng, phù hợp với khả năng. Nhiều hoạt động thực ra là tận dụng nguồn lực sẵn có, như lực lượng Quân đội, Công an. Xe cộ, máy bay, trang thiết bị cũng nằm trong kế hoạch khai thác, huấn luyện nên chi phí tăng thêm không lớn. Đây cũng chính là dịp để huấn luyện, rèn luyện cán bộ, chiến sĩ và thử nghiệm phương tiện, thiết bị. Đặc biệt, những giá trị vô hình và hữu hình mà diễu binh, diễu hành mang lại rất lớn. Nó khơi dậy niềm tự hào, tạo động lực to lớn cho toàn dân tộc tiếp tục phấn đấu, vươn lên; là biểu tượng, tăng cường tinh thần đại đoàn kết, yêu nước; rồi nâng tầm vị thế, uy tín của nước ta trên trường quốc tế; góp phần thúc đẩy du lịch, hợp tác kinh tế... Còn rất nhiều lợi ích khác nữa mà ông chưa kể hết, phải không hai cháu?
Nghe người cựu chiến binh phân tích, Tính hiểu ra và vỗ vai Đĩnh, bảo: "Tớ xin lỗi cậu".
TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NHẬN THỨC ĐÚNG ĐẮN VỀ VAI TRÒ CỦA KINH TẾ TƯ NHÂN!
Vững vàng trên mặt trận đấu tranh tư tưởng, lý luận
Viện Khoa học xã hội và Nhân văn quân sự Bộ Quốc phòng (nay là Viện Khoa học xã hội và Nhân văn quân sự, Học viện Chính trị) là tổ chức nghiên cứu khoa học đa ngành của Quân đội, được thành lập ngày 29-4-1999. Trải qua 26 năm xây dựng, phát triển, Viện Khoa học xã hội và Nhân văn quân sự luôn vững vàng trên mặt trận đấu tranh tư tưởng, lý luận, góp phần xây dựng Quân đội nhân dân Việt Nam vững mạnh về chính trị, bảo vệ vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng.
Với chức năng “Nghiên cứu, phát triển, ứng dụng những kiến thức xã hội nhân văn vào lĩnh vực quân sự, góp phần phục vụ sự lãnh đạo của Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, Tổng cục Chính trị và Học viện Chính trị”, ngay trong những năm đầu thành lập, hoạt động đấu tranh tư tưởng, lý luận đã được Viện Khoa học xã hội và Nhân văn quân sự (KHXH-NVQS) đẩy mạnh.
Khi chưa có điều kiện thực hiện các đề tài, biên soạn sách chuyên sâu, Viện đã động viên cán bộ nghiên cứu tích cực viết bài đăng trên các báo và tạp chí, nhằm đấu tranh phê phán, phản bác các quan điểm sai trái của các thế lực thù địch xuyên tạc Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, quan điểm, đường lối đổi mới của Đảng và Nhà nước ta.
Năm 2005, Viện đã triển khai nghiên cứu biên soạn bộ sách phòng, chống “diễn biến hòa bình” gồm 5 cuốn, gồm: “Diễn biến hòa bình” và đấu tranh chống “diễn biến hòa bình”; “Tôn giáo và tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam”; “Bình đẳng và đoàn kết dân tộc để ổn định và phát triển”; “Nhân quyền và quan điểm, chính sách của Đảng, Nhà nước Việt Nam về nhân quyền” ; “Dân chủ ở Việt Nam - dân chủ của dân, do dân, vì dân”. Bộ sách đã gây được tiếng vang lớn trong đời sống chính trị của Quân đội và xã hội, được Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam đánh giá cao. Bộ sách này đã được tái bản với số lượng lớn, phát hành rộng rãi trong Quân đội và xã hội.
Từ năm 2016 đến nay, Viện đã triển khai thực hiện nhiều chương trình lớn về đấu tranh tư tưởng, lý luận, đồng thời chủ trì, tham gia nghiên cứu thành công nhiều đề tài các cấp, góp phần phát triển lý luận đấu tranh phòng, chống “diễn biến hòa bình” trong Quân đội nhân dân Việt Nam, được các Hội đồng nghiệm thu đánh giá cao. Viện cũng là một trong những đơn vị đi đầu trong tham mưu, tổ chức thực hiện đấu tranh tư tưởng, lý luận trên không gian mạng; sử dụng ứng dụng mạng xã hội (Youtube, Facebook...) đấu tranh trực diện với các quan điểm sai trái, thù địch; định hướng, giúp đỡ nhân rộng ra nhiều cơ quan, đơn vị trong toàn quân.
Hiện nay, bên cạnh những thời cơ lớn, Viện KHXH-NVQS phải đối diện với những thách thức không nhỏ trong hoạt động đấu tranh tư tưởng, lý luận.
Các vấn đề an ninh truyền thống và phi truyền thống tạo ra những diễn biến phức tạp trong đời sống tư tưởng của xã hội và Quân đội. Sự giao thoa văn hóa, kinh tế và chính trị làm nảy sinh những quan điểm khác biệt, thậm chí đối lập với hệ tư tưởng truyền thống. Thông tin xuyên biên giới lan tỏa nhanh chóng, đặt ra yêu cầu cấp thiết về khả năng nhận diện và phản bác các luận điệu sai trái, thù địch một cách sắc bén và kịp thời.
Sự chủ động nắm bắt tình hình, phân tích sâu sắc các vấn đề thời đại và trang bị vũ khí lý luận sắc bén là yếu tố then chốt để giành thắng lợi trên mặt trận tư tưởng, lý luận. Điều đó đòi hỏi mỗi cán bộ nghiên cứu của Viện phải có khả năng nghiên cứu, phân tích sâu sắc, dự báo các xu hướng tư tưởng có thể nảy sinh và đề xuất các biện pháp phòng ngừa, ứng phó kịp thời.
Sự phát triển của Cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư, với nhiều thành tựu vượt bậc, đặc biệt là công nghệ thông tin và truyền thông, đã tạo ra một không gian mạng rộng lớn, trở thành một mặt trận tư tưởng, lý luận mới, chứa đựng nhiều thách thức.
Các thế lực thù địch tận dụng triệt để không gian này để lan truyền thông tin sai lệch, xuyên tạc lịch sử, phủ nhận thành quả cách mạng và sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, kích động chia rẽ nội bộ, gây mất ổn định chính trị - xã hội, gây suy giảm niềm tin của nhân dân, cán bộ, chiến sĩ Quân đội. Các thế lực thù địch tiếp tục sử dụng nhiều chiêu trò tinh vi, xảo quyệt, đẩy mạnh chống phá cách mạng Việt Nam. Chúng tập trung phá hoại nền tảng tư tưởng, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, phủ nhận lịch sử và thành tựu phát triển đất nước trong thời kỳ đổi mới. Internet, mạng xã hội trở thành công cụ chủ yếu để lan truyền thông tin sai lệch, gây nhiễu loạn dư luận, tạo dựng các “điểm nóng” chính trị - xã hội. Bên cạnh đó, chúng lợi dụng các vấn đề nhạy cảm như dân tộc, tôn giáo, dân chủ, nhân quyền để chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc...
Trong bối cảnh đầy thách thức đó, để hoàn thành xuất sắc vai trò, sứ mệnh được giao, Viện KHXH-NVQS quyết tâm triển khai thực hiện tốt nhiều giải pháp mang tính chiến lược, đẩy mạnh công tác nghiên cứu cơ bản và ứng dụng, tập trung vào các vấn đề lý luận mới. Đặc biệt là đi sâu nghiên cứu các xu hướng tư tưởng mới, dự báo những tác động đến cán bộ, chiến sĩ, từ đó đề xuất các giải pháp ứng phó hiệu quả.
Trong kỷ nguyên mới đầy biến động và thách thức, công tác đấu tranh tư tưởng, lý luận càng trở nên quan trọng và cấp thiết hơn bao giờ hết.
Với vai trò là một trung tâm nghiên cứu khoa học xã hội và nhân văn hàng đầu của Quân đội, bằng việc triển khai hiệu quả các giải pháp đồng bộ, Viện KHXH-NVQS tiếp tục phát huy mạnh mẽ vai trò tiên phong, chủ động, sáng tạo trên mặt trận đấu tranh tư tưởng, lý luận, góp phần vào sự phát triển bền vững của Quân đội và đất nước trong kỷ nguyên vươn mình.
Bài học cho những kẻ ảo tưởng
Sau 50 năm Bắc-Nam sum họp một nhà, Tổ quốc thống nhất và nền hòa bình cùng sự ổn định chính trị đã đưa Việt Nam đến vị thế mới rất vững chắc trong thế giới hiện đại đầy biến động.
Kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, bên cạnh bản hùng ca chiến thắng ngân vang, bài học về tinh thần độc lập, tự chủ lại hiện về, nóng hổi và đầy ắp tính thời sự trong thế giới phẳng hôm nay.
Lâu nay, nền độc lập, tự chủ và tự do vững chắc mà Việt Nam xây bằng máu xương bao thế hệ vốn là niềm mong ước, khát vọng của nhiều dân tộc trên thế giới đang luẩn quẩn ở vũng lầy xung đột và chiến tranh lại bị một số kẻ phê phán, “tạt a xít”. Chúng không chấp nhận sự thật: Việt Nam ổn định, phát triển cường thịnh.
Bất chấp con đường hợp đạo lý, hợp lòng người, hợp xu thế thời đại và tương lai tươi sáng đang rộng mở của dân tộc, chúng định hướng, lôi kéo những kẻ bất mãn, phản động đòi phá bỏ những thành tựu ấy để xây dựng một thể chế chính trị mới với cái gọi là “tự do” và “dân chủ” tuyệt đối mà chúng hằng tôn thờ. Hình như bài học lịch sử chưa đủ mạnh để chúng tỉnh ngộ, bớt ảo tưởng.
***
Đầu năm 1975, sau khi Phước Long thất thủ, cho dù “mũi dao bén ngọt” của Quân giải phóng đã chọc vào cạnh sườn nhưng Nguyễn Văn Thiệu vẫn luôn lạc quan với lời hứa chắc như đinh đóng cột từ năm 1973 của Tổng thống Nixon: “Nếu Bắc Việt vi phạm, Mỹ sẽ đáp trả”. Viễn cảnh mà Thiệu mơ tưởng là quan thầy Mỹ sẽ đưa quân và chi viện hỏa lực đường không, đường biển hoặc chí ít là viện trợ ngân sách hơn 2,1 tỷ USD để Thiệu có thể giữ vững cái gọi là nền cộng hòa vốn cho Thiệu và gia đình cùng đội ngũ tướng lĩnh những “hoa thơm trái ngọt” béo bở.
Theo những tài liệu đã được Nhà trắng giải mã những năm gần đây, sau khi Buôn Ma Thuột thất thủ, Thiệu đã đưa ra một quyết định mà không tham vấn bất cứ nhân vật hoặc cơ quan nào của quan thầy Mỹ: Bỏ Cao nguyên Trung phần về giữ các tỉnh ven biển miền Trung từ Huế trở vào Nam. Bởi Thiệu luôn tin và nuôi ảo tưởng, dù viện trợ quân sự bị cắt giảm nghiêm trọng xuống còn hơn 700 triệu USD thì Thiệu vẫn đủ lực để giữ những phần đất "ngon" nhất. Thiệu tin, với đội quân trung thành, hùng mạnh trong tay vẫn có thể giữ được những vùng quan trọng để “chờ cơ hội”.
Nhưng trời không chiều lòng Thiệu, đội hình rút lui trên Đường 7B của ngụy đã bị Quân giải phóng truy kích. Từ đây, thời cơ có lợi cho quân ta xuất hiện rõ như ban ngày, còn lực lượng mang những cái tên mỹ miều như biệt động quân, thủy quân lục chiến, biệt động dù... vốn rất thiện chiến của Thiệu và từng được quan thầy Mỹ huấn luyện công phu, được trang bị đến tận răng đã trở thành những chú hề, thành thỏ đế trước sức mạnh vũ bão của Quân giải phóng. Hiệu ứng đô-mi-nô đã đẩy quân ngụy vào cảnh “cá nằm trên thớt”, khiến niềm tự hào với "thế giới tự do" lâu nay Mỹ từng huênh hoang bị sụp đổ nhanh chóng không hồi cứu vãn. Những bộ quân phục, những khẩu súng rồi xe tăng, trực thăng vũ trang... vốn là biểu trưng cho sự giàu có và sức mạnh của tự do bị bỏ lại phi trường, bến cảng và trên xa lộ đã chứng minh điều đó.
Nửa đầu tháng 4-1975, khi Quân giải phóng vượt qua phòng tuyến Phan Rang, áp sát phòng tuyến tử thủ thép Xuân Lộc, cho dù những “mũi dao thép” đã lởn vởn ngay sát nách đô thành Sài Gòn thì Thiệu vẫn ngoan cố kêu gào binh sĩ tử thủ và đọc diễn văn phủ dụ dân chúng tin vào chính phủ và đội quân mà Thiệu cố công xây dựng.
Cạnh đó, với niềm tin mãnh liệt vào đồng minh nước lớn thân cận và thói sĩ diện hão, Thiệu ra sức điện đàn với quan chức Nhà trắng để tìm sự hỗ trợ. Nhưng dù khản cổ kêu gào thì Thiệu vẫn chỉ nhận được ở quan thầy những cái lắc đầu và kế hoạch di tản trong bí mật. Thiệu ngoan cố bám dinh Độc Lập, bám chặt chiếc ghế tổng thống cho dù bị tướng nguyền, dân oán và đồng minh rời bỏ. Từ các vùng chiến sự, sĩ quan của Thiệu gọi về với những lời chua chát: “Tổng thống ra lệnh nhưng không ra mặt. Lính chết, bỏ chạy, còn ông thì... chờ viện trợ”.
Sau khi Quân giải phóng làm chủ nhiều đô thị, vùng giải phóng mở rộng, diện tích của ngụy ngày càng thu hẹp, sau năm lần bảy lượt bị quan thầy Mỹ khuyên nhủ, dụ ép, đe dọa và đánh tiếng cảnh báo sẽ có cuộc đảo chính như năm 1963 nếu không nhường ghế, cuối cùng, Thiệu chấp nhận buông bỏ quyền lực bằng một bài diễn văn hôm 21-4-1975 với lời chua chát, uất hận rằng: “Hoa Kỳ đã phản bội chúng ta...”. Và trong đêm tối ở phi trường Tân Sơn Nhất, Thiệu ra đi không kèn, không trống với nỗi lo mất mạng thường trực. Thiệu được Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) cho di tản bằng lý do sang Đài Loan viếng Tưởng Giới Thạch.
Cùng thời điểm đó, từ các thông tin tình báo và những bộ óc phân tích chiến lược toàn diện sắc bén, khi chắc chắn “Hoa Kỳ không có khả năng trở lại”, với tinh thần chủ động, Đảng ta đã nắm bắt thời cơ, hạ quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Trên chiến trường, quân ta càng đánh càng mạnh và đã giành những thắng lợi liên tiếp. Chiến dịch Hồ Chí Minh mở ra quá nhanh chóng khiến quan thầy Mỹ phải cay đắng chấp nhận thực hiện chiến dịch “gió lốc”, di tản khỏi miền Nam Việt Nam.
Trưa 30-4-1975, khi màu áo “sắc xanh núi rừng” tràn ngập dinh Độc Lập, khi cờ đỏ sao vàng và cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tung bay, đặc biệt sau lời đầu hàng vô điều kiện của Tổng thống Dương Văn Minh trên Đài phát thanh Sài Gòn, “thế giới tự do” giả hiệu sụp đổ hoàn toàn. Lúc này, vai trò “con tốt” của ngụy quyền Sài Gòn trên bàn cờ địa chính trị do quan thầy Mỹ dựng lên chính thức ra đi.
Bài học từ sự sụp đổ của ngụy quyền Sài Gòn không chỉ là sự thất bại của một bộ máy sống nhờ, tồn tại bằng ngoại lực mà còn là minh chứng sống động cho chân lý: Chỉ có độc lập dân tộc, tự chủ về chính trị và tinh thần đoàn kết toàn dân mới tạo nên sức mạnh trường tồn. Trong bối cảnh thế giới hiện đại đang bị giằng xé bởi mâu thuẫn địa chính trị, cạnh tranh chiến lược và những cuộc xung đột, Việt Nam-một quốc gia nhỏ vẫn giữ vững hòa bình, ổn định và phát triển là nhờ bài học lịch sử ấy.
Thế nên, việc những kẻ ảo tưởng vào một "thiên đường tự do" viển vông do ngoại bang vẽ ra, tiếp tục cổ xúy, lôi kéo phá vỡ trật tự hiện tại cần nhìn lại số phận của những kẻ đi trước và hãy nhớ rằng: Những “tướng không quân, lính không trận” lưu vong và trái tim rách nát cùng vết thương quá khứ thì sao có thể mang gánh được ước vọng xa xôi. Hãy tỉnh táo mà nhận thức đầy đủ rằng, tự do và dân chủ không bao giờ đến từ những khẩu hiệu trống rỗng, càng không thể được ban phát từ ngoại bang. Nó phải là kết quả của một quá trình đấu tranh tự lực, từ nhân dân, vì nhân dân.
Ngày nay, khi thế giới tiếp tục chứng kiến những cuộc xung đột, chiến tranh ở nhiều khu vực, sự phụ thuộc chính trị, kinh tế khiến nhiều quốc gia nhỏ bị cuốn vào vòng xoáy bất ổn, thì bài học về tự chủ của Việt Nam càng trở nên quý giá.
Giữa lúc thế giới vẫn còn những mô hình “dân chủ xuất khẩu” đầy rối ren, sự vững vàng của Việt Nam chính là minh chứng cho một con đường độc lập-vì dân, từ dân và do dân-không thể bị thay thế bởi bất kỳ ảo tưởng nào đến từ bên ngoài.
Từ chiến thắng của Chiến dịch Hồ Chí Minh đã chứng minh, lịch sử không dành chỗ cho những ảo tưởng chính trị lạc lõng. Nó chỉ ghi nhớ và tôn vinh những dân tộc dám tự mình viết nên vận mệnh của chính mình mà thôi. Hãy đừng quên bài học ấy!
Không thể xuyên tạc vai trò quyết định của Liên Xô trong cuộc chiến đánh bại chủ nghĩa phát xít
Trong bối cảnh Liên bang Nga cùng với một số quốc gia đang chuẩn bị kỷ niệm 80 năm Ngày Chiến thắng trong Chiến tranh vệ quốc vĩ đại, một số thế lực cơ hội chính trị lại đẩy mạnh chiến dịch tuyên truyền xuyên tạc vai trò có ý nghĩa quyết định của Liên Xô trong cuộc chiến vô cùng khốc liệt và anh dũng để đánh bại chủ nghĩa phát xít, thậm chí, họ đưa ra cáo buộc vô căn cứ rằng “Liên Xô hợp tác với Đức quốc xã để gây ra Chiến tranh thế giới thứ hai”. Các luận điệu xuyên tạc đó đi ngược lại với sự thật lịch sử...
Đáng chú ý, có một số trang truyền thông, mạng xã hội đưa ra những nhận định không phản ánh đúng lịch sử, cho rằng từ năm 1922, nước Nga Xô viết đóng vai trò giúp Đức quốc xã phát triển tiềm lực quân sự.
Họ lập luận rằng, sau Chiến tranh thế giới thứ nhất, nước Đức bị cấm phát triển vũ khí hạng nặng. Vì thế, Berlin đã khéo léo lách luật này thông qua sự hợp tác bất hợp pháp với nước Nga Xô viết trên cơ sở Hiệp ước Rapallo được ký vào ngày 16-4-1922 để nhanh chóng củng cố tiềm lực quân sự nhằm chuẩn bị phát động Chiến tranh thế giới thứ hai ở châu Âu.
Thông tin trên những trang truyền thông và mạng xã hội này đã xuyên tạc nội dung của Hiệp ước Rapallo giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô viết Liên bang Nga và Cộng hòa Weimar-tên gọi của nước Đức vào thời điểm đó. Hiệp ước này bao gồm 6 điều khoản với nội dung chỉ nhằm giải quyết hậu quả của Chiến tranh thế giới thứ nhất như xử lý vấn đề tù binh của hai nước sau chiến tranh, việc nước Đức phải bồi thường chiến tranh theo Hiệp ước hòa bình Versailles, thiết lập quan hệ ngoại giao trong bối cảnh nước Nga Xô viết bị Mỹ và phương Tây cô lập sau cuộc Cách mạng Tháng Mười (ngày 7-11-1917), thiết lập quan hệ thương mại, tạo điều kiện sống bình thường cho công dân hai nước trên lãnh thổ của mỗi bên.
Trong Chiến tranh thế giới thứ nhất (1914-1918), Nga và Đức đứng trên hai chiến tuyến khác nhau. Trong cuộc chiến này, nước Đức bại trận và phải ký kết Hiệp ước hòa bình Versailles vào năm 1919. Theo đó, nước Đức phải bồi thường chiến tranh cho các quốc gia thắng cuộc như Mỹ, Anh, Pháp... Vì thế, chính quyền Đức coi Hiệp ước hòa bình Versailles là “nỗi quốc nhục” và phải “rửa hận”. Để “rửa hận”, Đức quốc xã sau khi lên cầm quyền từ năm 1933 đã ráo riết chuẩn bị mọi điều kiện để phát động cuộc đại chiến mới ở châu Âu.
Sau Cách mạng Tháng Mười, giới lãnh đạo nước Nga Xô viết cũng nhận thấy rất rõ Hiệp ước hòa bình Versailles chỉ là “khoảng lặng” giữa hai cuộc đại chiến. Do đó, sau khi được thành lập vào năm 1922, Liên Xô quyết định thực hiện chương trình công nghiệp hóa để chuẩn bị đối phó với cuộc Chiến tranh thế giới thứ hai tất yếu sẽ bùng nổ ở châu Âu. Chương trình công nghiệp hóa của Liên Xô hoàn tất vào năm 1937, tạo điều kiện để Liên Xô tiến hành thành công cuộc Chiến tranh vệ quốc vĩ đại, đánh bại chủ nghĩa phát xít trong Chiến tranh thế giới thứ hai (1941-1945). Vì vậy, tuyệt nhiên không thể có chuyện nước Nga Xô viết tạo điều kiện cho nước Đức nhanh chóng xây dựng lại tiềm lực quân sự để chuẩn bị phát động Chiến tranh thế giới thứ hai.
Ngay trong thời kỳ Chiến tranh lạnh, lãnh đạo một số nước châu Âu còn căn cứ vào Hiệp ước không tấn công lẫn nhau giữa Liên Xô và Đức Quốc xã ký ngày 23-8-1939 để lập luận rằng chính hiệp ước này đã châm ngòi cho Chiến tranh thế giới thứ hai!? Thậm chí, dựa vào hiệp ước này, có tổ chức còn coi Liên Xô và Đức quốc xã đều “có tội như nhau” là gây ra Chiến tranh thế giới thứ hai!?...
Lập luận này đã xuyên tạc bản chất và nội dung của Hiệp ước không tấn công lẫn nhau giữa Liên Xô và Đức quốc xã. Hiệp ước này xác định Liên Xô và Đức cam kết kiềm chế không tấn công lẫn nhau, giữ thái độ trung lập trong trường hợp một trong hai bên trở thành mục tiêu của những hành động quân sự của bất kỳ bên thứ ba nào, đồng thời cam kết không tham gia các lực lượng có thể trực tiếp hoặc gián tiếp chống lại phía bên kia. Giới lãnh đạo Liên Xô biết rõ rằng, ký hiệp ước không tấn công lẫn nhau với Đức quốc xã không thể ngăn chặn được Chiến tranh thế giới thứ hai mà chỉ để làm chậm lại thời điểm Đức quốc xã tập trung lực lượng của toàn châu Âu để tấn công Liên Xô nhằm chuẩn bị đối phó.
Nhận định của giới lãnh đạo Liên Xô căn cứ vào một sự thật lịch sử khác. Đó là rất lâu trước khi Liên Xô ký với Đức hiệp ước không tấn công lẫn nhau, nhiều nước châu Âu cũng từng ký hiệp ước tương tự với Đức quốc xã...
Đúng như dự báo của giới lãnh đạo Liên Xô, sau khi phát động Chiến tranh thế giới thứ hai vào ngày 1-9-1939, Đức quốc xã đã ký hiệp ước liên minh với nhiều nước châu Âu để chuẩn bị chiến dịch tấn công Liên Xô. Sau khi đã tập hợp được lực lượng của gần toàn bộ châu Âu, ngày 18-12-1940, Hitler phê chuẩn Kế hoạch Barbarossa để bất ngờ tấn công Liên Xô vào ngày 22-6-1941.
Chiến dịch tuyên truyền xuyên tạc vai trò của Liên Xô trong cuộc chiến chống chủ nghĩa phát xít trong Chiến tranh thế giới thứ hai còn đi ngược lại sự thật lịch sử là Đức đã tập hợp lực lượng từ nhiều nước đầu hàng để tham gia cuộc chiến tranh xâm lược Liên Xô. Vì vậy, Liên Xô đóng vai trò chủ yếu trong Chiến tranh thế giới thứ hai là đánh bại lực lượng liên quân của Đức quốc xã.
Trong cuộc đại chiến này, Liên Xô đã đánh bại 507 sư đoàn Đức quốc xã và 100 sư đoàn đồng minh của chúng; tiêu diệt của Đức quốc xã hơn 70.000 máy bay (chiếm khoảng 70% tổng số máy bay bị phá hủy), khoảng 50.000 xe tăng và vũ khí tấn công (75%), 167.000 khẩu pháo (74%), hơn 2.500 tàu chiến và tàu bảo đảm.
Sau khi đánh bại phát xít Đức ở châu Âu, Liên Xô tiến hành chiến dịch đánh bại đạo quân Quan Đông mạnh nhất của Nhật Bản, đóng vai trò quyết định, buộc chúng phải đầu hàng vô điều kiện. Liên Xô đã phải nỗ lực phi thường để giành được chiến thắng vĩ đại này nhưng cũng phải chịu thiệt hại vô cùng to lớn. Nhiều thành phố và làng mạc bị tàn phá, hơn 27 triệu công dân Xô viết đã thiệt mạng...
Sau 80 năm, dù bị nhiều luận điệu xuyên tạc, với âm mưu hòng làm thay đổi bản chất cuộc chiến nhưng chiến thắng vĩ đại của nhân dân Xô viết vẫn được loài người tiến bộ ghi nhận, tôn vinh. Theo ghi nhận, nguyên thủ hoặc đại diện của hơn 20 quốc gia đã nhận lời mời tham dự lễ kỷ niệm và cuộc duyệt binh trên Quảng trường Đỏ ở Moscow vào Ngày Chiến thắng 9-5 năm nay. Ngoài ra, một số quốc gia còn cử lực lượng tham dự cuộc duyệt binh mừng chiến thắng này. Ở châu Âu, bất chấp nhiều áp lực, ở một số quốc gia, vùng lãnh thổ và một số cá nhân vẫn tổ chức lễ kỷ niệm Ngày Chiến thắng 9-5...
Chiến thắng của Liên Xô trong Chiến tranh vệ quốc vĩ đại không chỉ góp phần quyết định đánh bại chủ nghĩa phát xít và quân phiệt mà còn tạo điều kiện cho nhiều nước giành được quyền độc lập, trong đó có Việt Nam. Hơn lúc nào hết, loài người tiến bộ cần tiếp tục ngăn chặn các hoạt động tuyên truyền xuyên tạc vai trò có ý nghĩa quyết định của Liên Xô trong cuộc chiến đánh bại chủ nghĩa phát xít. Đây là hành động thiết thực bảo vệ các giá trị chân chính của lịch sử, của lương tri, đồng thời nhằm ngăn chặn sự phục hồi chủ nghĩa phát xít.
TÌM HIỂU GIÚP BẠN: LỰC CẢN VÔ HÌNH ĐỐI VỚI SỰ PHÁT TRIỂN!
Làm cán bộ, đừng “mắc nợ” người lao động
Nhân Ngày Quốc tế Lao động (1-5) và Tháng công nhân, cần suy ngẫm về hiện tượng cán bộ “mắc nợ” cấp dưới, người lao động. Bởi thực tế có khá nhiều cán bộ mắc khuyết điểm này, dẫn đến nhiều hệ lụy.
Cán bộ... khác quá!
Đó là nhận xét “rỉ tai” của người lao động, nhân viên dành cho những người thay đổi nhiều theo hướng tiêu cực từ khi họ trở thành cán bộ, làm sếp. Thực tế có không ít người khi là nhân viên thì rất tốt, sống hòa đồng và tôn trọng, quan tâm, giúp đỡ đồng nghiệp; nhưng khi được làm sếp thì họ dần khác. Ban đầu là ít gặp gỡ, gần gũi, trò chuyện với cấp dưới, rồi ngày càng xa cách, lạnh nhạt, thờ ơ. Có cán bộ khi gặp đồng nghiệp cũ còn quay mặt đi, như không quen biết; trong tình huống buộc phải giao tiếp thì bắt tay hờ hững, trả lời qua loa, thậm chí lên giọng trịnh thượng, ra oai. Trong khi đó, đối với cấp trên thì họ lại khúm núm, xun xoe, nịnh bợ.
“Cán bộ... khác quá” còn ở chỗ, thời là nhân viên, họ thường chia sẻ với những khó khăn, vất vả của đồng nghiệp trong cuộc sống và công việc, chê trách cấp trên không kịp thời quan tâm giải quyết những vướng mắc, bất cập, không có những chế độ, chính sách thỏa đáng chăm lo cho người lao động; không ít người còn “hùng hồn” tuyên bố: "Tôi mà là sếp thì sẽ khác...". Thế nhưng, đến lúc họ làm sếp lại quên hết; cấp dưới kiến nghị thì... bỏ đấy. Có sếp mới còn không quan tâm giải quyết những ý kiến, nguyện vọng chính đáng của người lao động bằng sếp cũ mà chỉ lo thu vén cá nhân, cốt được lợi mình. Chính sự “khác quá” này làm cho cấp dưới, người lao động cảm thấy chán nản, mất niềm tin và động lực phấn đấu.
Trách nhiệm phải làm, đâu phải “ban ơn”?
Một hiện tượng rất cần cảnh báo, chấn chỉnh là một số cán bộ không nhận thức đầy đủ về trách nhiệm, nghĩa vụ của mình; đáng lẽ phải quan tâm chăm lo, giải quyết những quyền lợi hợp pháp, chính đáng của cấp dưới và người lao động, thì họ lại “mặc định”: Cấp dưới phải nhờ vả, xin xỏ, còn sếp có quyền “ban ơn”, nếu không thích, không ưa thì không cho. Đây là một trong những nguyên nhân hàng đầu dẫn đến tình trạng “chạy chọt”, khiến nhiều nhân viên, người lao động dù không muốn vẫn phải tìm cách tiếp cận, nịnh nọt, cung phụng sếp để lấy lòng, để được sếp quan tâm “giúp đỡ”.
Việc sếp tự cho mình có quyền “ban ơn” gây hệ lụy rất lớn, không chỉ tạo ra tình trạng “chạy”-một dạng tham nhũng, tiêu cực phổ biến mà còn khiến nội bộ mất đoàn kết, nhiều nhân viên, người lao động nảy sinh tư tưởng tiêu cực, thậm chí dẫn đến “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Đây còn là nguyên nhân kìm hãm sự phát triển của cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp, bởi nó tạo ra sự cạnh tranh tiêu cực: Những người tài đức mà không biết “chạy” thì không được cấp trên trọng dụng; người phải “chạy”, khi được làm sếp sẽ tìm cách “thu hồi vốn”, chỉ “ban ơn” cho những cấp dưới cung phụng mình, và cái vòng “chạy chọt” cứ thế tái diễn...
Có cán bộ từ khi lên sếp bỗng tỏ thái độ “lạnh như tiền” với cấp dưới và người lao động. Đồng nghiệp cũ thường xì xào về họ: Sếp lạnh như tiền thì cấp dưới mới sợ, phải cung phụng để được quan tâm giúp đỡ. Nếu cứ thân mật, gần gũi nhân viên, vô tư, khách quan làm đúng trách nhiệm thì... tiền ở đâu ra (!)
Xa dân dẫn đến nhiều sai lầm
Là cán bộ, đảng viên, hẳn ai cũng biết câu: “Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong” của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đây là bài học quý báu, lời căn dặn sâu sắc của Bác Hồ đối với đội ngũ cán bộ, đảng viên về việc phải “lấy dân làm gốc”, dù công việc dễ dàng mà không có sự đồng lòng, ủng hộ và tham gia của nhân dân thì cũng không thể làm được. Ngược lại, được nhân dân đồng tình, góp sức thì việc khó đến mấy cũng thành công. Theo Người, “nhân dân có trăm tai nghìn mắt”, vì nhân dân có ở khắp mọi nơi, có thể phát hiện nhanh những điều đúng-sai, hay-dở nên không ai có thể che giấu hành vi sai trái trước nhân dân. Vì thế, người lãnh đạo phải biết tôn trọng, lắng nghe, tin tưởng và phát huy vai trò của nhân dân. Muốn chống quan liêu, tham ô, lãng phí thì phải thực hành dân chủ, phải cho dân biết, dân bàn, dân kiểm tra, giám sát; thực hành dân chủ cũng chính là động lực để phát triển xã hội cũng như mỗi tổ chức.
Thế nhưng vẫn có không ít cán bộ xa dân, không thực sự lắng nghe cấp dưới, người lao động, dẫn đến không nắm chắc thực tế để ban hành các quyết sách phù hợp, hiệu quả, khả thi; thậm chí có trường hợp ban hành những quy định “trên trời”, bị dư luận phản đối bởi không thể đi vào cuộc sống, dẫn đến sai lầm, thất bại.
Thời gian qua, chúng ta đã có nhiều bài học về việc này, như: Một số trạm thu phí BOT giao thông (để hoàn vốn cho các dự án xây dựng, nâng cấp hạ tầng) đặt sai vị trí, không tiếp thu ý kiến nhân dân dẫn đến người dân phản ứng gay gắt, phải dừng thu phí hoặc di dời trạm, thậm chí có dự án BOT bị điều tra, xử lý vi phạm. Chủ trương hạn chế xe máy vào nội thành Hà Nội (giai đoạn 2017-2021) để giảm ùn tắc giao thông và ô nhiễm môi trường cũng không tham khảo kỹ ý kiến người dân, thiếu phương án giao thông công cộng thay thế hợp lý nên không khả thi.
Ở phạm vi nhỏ, có không ít cán bộ độc đoán, gia trưởng, coi thường ý kiến của cấp dưới và người lao động dẫn đến “tự quyết” nhiều việc sai lầm, không hiệu quả. Trong đó, đáng phê phán nhất là việc đánh giá, sử dụng, bổ nhiệm cán bộ theo cảm tính, không tham khảo và không tôn trọng ý kiến cấp dưới. Thực tế có khá nhiều người “nói như rồng leo, làm như mèo mửa”, đối với cấp trên thì xun xoe, nịnh bợ, họ giả vờ tốt rất giỏi nên sếp siêu lòng, cất nhắc; song họ không thể hoàn thành tốt vai trò cán bộ, tư cách đạo đức cũng không xứng đáng, làm nhiều người bức xúc, phát sinh tư tưởng bất mãn, tiêu cực. Trong đánh giá, bổ nhiệm cán bộ, nếu người có thẩm quyền coi trọng xem xét hiệu quả công việc và chân thành hỏi ý kiến của cấp dưới, người lao động, phân tích thông tin kỹ lưỡng thì sẽ biết thực chất, không mắc sai lầm.
Để cấp dưới, người lao động thực sự tâm phục, khẩu phục, từng cán bộ cần thường xuyên và nghiêm túc tự soi, tự sửa và cách tốt nhất để sửa mình chính là gần gũi, chân thành lắng nghe ý kiến của cấp dưới, người lao động. Vẫn biết, làm cán bộ có nhiều công việc và mối quan hệ phải giải quyết, ít có thời gian gặp gỡ, tiếp xúc với cấp dưới, người dân. Tuy nhiên, nếu cán bộ thật sự có tâm và tầm, thật sự vì việc chung thì cũng sẽ có cách phù hợp để cấp dưới nể phục, tin tưởng, không trở thành cán bộ “mắc nợ” người lao động, bị quần chúng chê trách.










