Thứ Hai, 31 tháng 5, 2021

Những hình ảnh trẻ thơ trước đại dịch Covid-19 gây xúc động lòng người

 Trong cuộc chiến chống đại dịch Covid-19, đã không ít lần những hình ảnh của trẻ thơ khiến người lớn bật khóc. Chúng ta mong đại dịch sớm qua, mong ngày Quốc tế Thiếu nhi năm sau sẽ vui hơn...

Hình ảnh bé 3 tuổi nằm cách ly một mình vì cả nhà là F0

Những hình ảnh chụp bé trai N.V.M. (3 tuổi) tại Khu cách ly 16, Tiểu đoàn 16, Trường Sĩ quan Chính trị, đóng tại thôn Thượng Lát, xã Tiên Sơn, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang, đã gây xúc động mạnh đối với nhiều người.

Cháu M. được đưa vào khu cách ly một mình do bố mẹ và anh chị ruột của cháu hiện đều là bệnh nhân Covid-19 điều trị trong bệnh viện.

Hình ảnh cháu bé 3 tuổi kéo khẩu trang xuống cằm, tự xúc cơm ăn ngoan, hay hình ảnh bé đeo khẩu trang nằm ngủ trưa ngon lành một mình một giường đã khiến cộng đồng mạng rất xúc động.

Những hình ảnh trẻ thơ trước đại dịch Covid-19 gây xúc động lòng người - 1

Nhấn để phóng to ảnh

Cháu M. được đưa vào khu cách ly một mình do bố mẹ và anh chị ruột của cháu hiện đều là bệnh nhân Covid-19 điều trị trong bệnh viện.

Ngày Quốc tế Thiếu nhi năm nay, bé M. không có cha mẹ, anh chị ở bên, nhưng rất nhiều người dù chưa từng gặp em, đang dành cho em những tình cảm yêu thương rất lớn.

Đại diện Khu cách ly 16 cho biết bé M và gia đình cách ly tập trung từ ngày 20/5. Sau khi mẹ của M. có kết quả dương tính với virus SARS-CoV-2, đến ngày 26/5, bố và 2 anh chị của M. cũng dương tính với virus, lần lượt các thành viên ruột thịt của em được chuyển đi điều trị tại bệnh viện. Còn M. hiện có kết quả xét nghiệm âm tính 3 lần, tính đến ngày 31/5.

Những hình ảnh trẻ thơ trước đại dịch Covid-19 gây xúc động lòng người - 2

Nhấn để phóng to ảnh

Ngày Quốc tế Thiếu nhi năm nay, bé M. không có cha mẹ, anh chị ở bên, nhưng rất nhiều người dù chưa từng gặp em, đang dành cho em những tình cảm yêu thương rất lớn.

Người đại diện khu cách ly chia sẻ: "Chúng tôi rất thương và quan tâm cháu M. Bố mẹ và anh chị của cháu đã trở thành F0, cháu vào khu cách ly với một người chú họ là F1. Trước hoàn cảnh của cháu, chúng tôi thường xuyên quan tâm và động viên cháu bé và gia đình. Mỗi ngày, chúng tôi đều gọi điện thông tin tình hình sức khỏe của cháu đến gia đình để bố mẹ cháu yên tâm điều trị".

Bé M. được nhận xét là một em bé rất ngoan, biết tự xúc cơm, tự chơi, không quấy khóc, chỉ có chút hiếu động đúng với độ tuổi của một "trẻ lên 3". Nhiều ngày qua, khi câu chuyện của M. được đăng tải lên mạng xã hội, rất nhiều người đã quan tâm, gửi đồ dùng, nhu yếu phẩm cho em bé.

Clip "mẹ đi Bắc Giang chống dịch, em bé bật khóc khi thấy mẹ trên tivi"

Trong tuần qua, một video clip xuất hiện trên mạng xã hội đã khiến nhiều người cảm động. Clip ghi lại hình ảnh một em bé bật khóc nức nở khi nhìn thấy mẹ qua tivi. Người ghi lại clip chính là dì ruột của cháu bé - chị Phùng Thị Hường (sống tại Hà Nội).

Chị Hường chia sẻ: "Cháu bé trong clip là cháu gái mình. Khi mẹ cháu đi làm nhiệm vụ, cháu vẫn còn đang bú sữa mẹ nên cháu nhớ mẹ lắm. Bình thường cháu rất ngoan, nhưng hôm đó, giữa lúc đang chơi vui, nghe thấy tiếng mẹ trên tivi, cháu nhận ra ngay rồi khóc và giơ tay đòi bế".

Những hình ảnh trẻ thơ trước đại dịch Covid-19 gây xúc động lòng người - 3

Nhấn để phóng to ảnh

Em bé xuất hiện trong clip mới được 20 tháng tuổi, tên thường gọi ở nhà của bé là Kem.

Em bé xuất hiện trong clip mới được 20 tháng tuổi, tên thường gọi ở nhà của bé là Kem. Mẹ của bé là bác sĩ Phùng Thị Hạnh, làm việc tại Bệnh viện 103. Chị Hạnh trước đó đã được cơ quan điều động đến tâm dịch Bắc Giang.

Tính đến nay, chị Hạnh đã đi Bắc Giang được hơn hai tuần. Bé Kem mỗi khi thấy mẹ gọi video về đều giơ tay đòi bế. Cả nhà rất thương hai mẹ con, luôn động viên chị Hạnh vững lòng làm tốt nhiệm vụ, cả nhà mong dịch Covid-19 sớm được đẩy lùi để cháu Kem được gần mẹ.

Khi biết clip ghi hình con gái nhỏ của mình gây sốt trên mạng xã hội, bác sĩ Hạnh chia sẻ: "Chồng tôi kể, khi cả nhà đang ăn cơm, tự nhiên con gái đứng ra trước tivi nhìn chăm chú rồi khóc nức nở. Con gái nhận ra giọng tôi trước cả mọi người trong nhà, mặc dù tôi đeo khẩu trang và mặc đồng phục".

00:28
Cháu bé bật khóc khi thấy mẹ xuất hiện trên tivi

Ở bên cạnh chị Hạnh lúc này là các đồng nghiệp hết sức cảm thông và luôn động viên chị: "Nhiều đồng nghiệp của tôi cùng lên Bắc Giang với tâm thế chưa biết ngày về, họ cũng đều đang xa nhà, xa vợ chồng, con cái nên chúng tôi đồng cảm với nhau. Tôi cũng thương nhớ con rất nhiều nhưng mỗi khi cuốn vào guồng quay công việc, nỗi nhớ lại vơi đi.

Với tôi và tất cả các y bác sĩ, nhiệm vụ Tổ quốc giao phó, chúng tôi luôn sẵn sàng. Những gì hôm nay tôi và đồng nghiệp đang làm chắc chắn một ngày sẽ khiến các con tự hào. Năm nay, các con sẽ có một ngày Quốc tế Thiếu nhi khác biệt, bởi cả nước đang phải gồng mình chiến đấu với dịch bệnh. Tôi tin con gái sẽ hạnh phúc và tự hào vì những ngày tôi không thể bên con".

Hình ảnh các bé mặc đồ bảo hộ kín mít trong khu cách ly

Những hình ảnh trẻ thơ trước đại dịch Covid-19 gây xúc động lòng người - 4

Nhấn để phóng to ảnh

Hình ảnh những em bé trong khu cách ly ở Điện Biên mặc đồ bảo hộ rộng thùng thình từng thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng hồi giữa tháng 5 vừa qua.

Hình ảnh những em bé trong khu cách ly ở Điện Biên mặc đồ bảo hộ rộng thùng thình từng thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng hồi giữa tháng 5 vừa qua.

Trong đợt dịch này, Điện Biên là một trong những địa phương chịu ảnh hưởng bởi dịch Covid-19. Nhiều em nhỏ thuộc diện F1 đã phải vào khu cách ly tập trung. Bởi chưa được cung cấp đồ bảo hộ dành cho trẻ em nên các khu cách ly buộc phải dùng đồ bảo hộ cho người lớn để mặc cho các em.

Khi trên mạng xã hội xuất hiện hình ảnh các em bé đang trong khu cách ly ở Điện Biên mặc trên mình bộ đồ bảo hộ dành cho người lớn rộng thùng thình, đeo khẩu trang kín mít, chỉ còn thấy đôi mắt ngơ ngác, nhiều người đã rất quan tâm và dành nhiều tình cảm yêu thương cho các em nhỏ.

Những hình ảnh trẻ thơ trước đại dịch Covid-19 gây xúc động lòng người - 5

Nhấn để phóng to ảnh

Sau khi những hình ảnh này lan truyền trên mạng xã hội, cư dân mạng đã gửi nhiều lời chúc đến các em nhỏ.

Khi ấy, ông Phạm Giang Nam - Giám đốc Sở Y tế tỉnh Điện Biên đã cho biết: "Các cháu bé trong bức ảnh được lan truyền trên mạng xã hội đang được theo dõi tại các khu cách ly ở thành phố Điện Biên Phủ, hiện sức khỏe của các cháu ổn định".

Sau khi những hình ảnh này lan truyền trên mạng xã hội, cư dân mạng đã gửi nhiều lời chúc đến các em nhỏ, bày tỏ sự quan tâm đặc biệt đến những em bé đang sống trong khu cách ly.

Lớn nhất từ trước đến nay, hơn 24.000 thầy trò trường Y xin đi chống dịch

 Ngoài 2.743 giảng viên, sinh viên đang hỗ trợ trực tiếp tại các điểm nóng dịch Covid-19 để truy vết, xét nghiệm, điều trị,... hiện còn 24.413 thầy trò ngành y sẵn sàng tình nguyện đến tâm dịch.

Trao đổi với VietNamNet, ông Phạm Văn Tác, Cục trưởng Cục Khoa học công nghệ và Đào tạo (Bộ Y tế) cho biết, tổng số cán bộ, giảng viên, học viên và sinh viên đăng ký tình nguyện tham gia phòng chống dịch Covid-19 tính đến ngày 31/5 là 24.413 người (đăng ký tình nguyện từ các trường đại học, cao đẳng, học viện ngành y trên cả nước), trong đó có 1.769 cán bộ, giảng viên; 22.644 sinh viên.

Trong số này, đã có tổng cộng 2.743 cán bộ, giảng viên, sinh viên của các trường ĐH, CĐ ngành y đang tham gia hỗ trợ phòng chống dịch Covid-19 tại các điểm nóng.

Lớn nhất từ trước đến nay, hơn 24.000 thầy trò trường Y xin đi chống dịch
Hơn 24.000 giảng viên, sinh viên ngành y tình nguyện sẵn sàng vào tâm dịch Covid-19.

Trước đó, tổng số cán bộ, giảng viên, sinh viên lên đường tham gia hỗ trợ phòng chống dịch Covid-19 tại Bắc Ninh và Bắc Giang đợt 3 (ngày 31/5/2021) là 400 người. Trong đó, hỗ trợ tỉnh Bắc Ninh gồm 50 người (Trường ĐH Y Hà Nội); hỗ trợ tỉnh Bắc Giang là 350 người (Trường ĐH Y Dược Thái Bình là 70 người; Trường CĐ Y tế Hà Nội là 280 người).

Tổng số cán bộ, giảng viên, học viên và sinh viên đang tham gia hỗ trợ phòng chống dịch Covid-19 huy động đợt 1 và đợt 2 là 2.343 người (trong đó: đợt 1 từ trước ngày 24/5 là 1.976 người và đợt 2 từ ngày 27-30/5 là 367 người).

Theo ông Tác, hiện, số cán bộ, giảng viên, học viên và sinh viên đăng ký sẵn sàng tiếp tục lên đường để tham gia hỗ trợ phòng chống dịch Covid-19 tại Bắc Giang, Bắc Ninh là 1.455 người.

“Số giảng viên, sinh viên này đang luôn sẵn sàng tinh thần “điều động lúc nào, đi lúc đấy”. Đến ngày 2/6 tới đây, chúng tôi sẽ tiến hành tập huấn tiếp, trong đó không chỉ tập huấn về phòng chống dịch mà còn một việc hết sức quan trọng khác là chuẩn bị cho việc tiêm chủng vắc-xin đại trà”, ông Tác nói.

Lớn nhất từ trước đến nay, hơn 24.000 thầy trò trường Y xin đi chống dịch
Đến 31/5, đã có hơn 24.000 thầy trò trường Y xin đi chống dịch. Ảnh: Đức Tùy (giadinh.net)

Theo ông Tác, đây là đợt huy động tổng lực nhân lực ngành y dược lớn nhất từ trước đến nay, nhằm hỗ trợ ngành y tế Bắc Ninh, Bắc Giang chống dịch.

“Các nhà trường theo chỉ đạo của Bộ Y tế đã chuẩn bị sẵn sàng việc tập huấn theo hướng dẫn chuyên môn của các chuyên gia đầu ngành từ việc lấy mẫu, truy vết, tham gia chăm sóc người bệnh,... Sau đó, chúng tôi cho các nhà trường cho giảng viên, sinh viên đăng ký tự nguyện. Khi dịch bùng phát, tùy theo nhu cầu của các địa phương, Bộ Y tế mới quyết định điều động lên đường vào vùng dịch”.

Hiện, Trường ĐH Kỹ thuật Y tế Hải Dương là đơn vị huy động số cán bộ, giảng viên, sinh viên nhiều nhất cả nước với tổng số 417 người.

Hay như cán bộ, giảng viên, sinh viên Trường ĐH Y Hà Nội, Trường ĐH Y tế Công cộng ngoài việc giúp lấy mẫu xét nghiệm, truy vết,... còn tiến hành xét nghiệm hỗ trợ nhiều nghìn mẫu mỗi ngày. Trường ĐH Y Hà Nội còn giúp chuẩn hoá đội ngũ cán bộ và các phòng xét  nghiệm của Bắc Ninh,...

“Các cán bộ, giảng viên, sinh viên của ngành y đều chung tay vào công tác phòng chống dịch Covid-19 với tinh thần sẵn sàng, hồ hởi, đầy quyết tâm khi Tổ quốc cần. Hầu hết là các bạn sinh viên năm cuối và bác sĩ nội trú. Các sinh viên có lợi thế là sức trẻ. Số tham gia vào công tác phòng chống dịch đều viết đơn tình nguyện tham gia mà không có bất kỳ một đòi hỏi nào”, ông Tác nói.

Nguồn: Vietnamnet.

GẦN 30.000 CÁN BỘ Y TẾ, SINH VIÊN Y DƯỢC ĐÃ CÓ MẶT, SẴN SÀNG ĐẾN CHỐNG DỊCH COVID- 19 TẠI BẮC GIANG, BẮC NINH




Theo thông tin của Cục Khoa học công nghệ và Đào tạo, Bộ Y tế tính đến chiều ngày 31/5/2021, tổng số cán bộ, giảng viên, sinh viên lên đường tham gia hỗ trợ phòng chống dịch COVID-19 tại Bắc Ninh và Bắc Giang là 2.743 người gồm lực lượng y bác sĩ, kỹ thuật viên, điều dưỡng… đến từ nhiều bệnh viện, viện và y tế các tỉnh, thành phố; sinh viên các trường Đại học, Cao đẳng y dược và lực lượng y tế quân y, công an.
Trong đó, đợt 1 từ trước ngày 24/5 là 1.976 người; đợt 2 từ ngày 27-30/5 là 367 người; đợt 3 – ngày 31/5 là 400 người là cán bộ, chuyên gia, học viên, sinh viên của Trường Đại học Y Hà Nội, Đại học Y Dược Thái Bình và Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội sẽ hỗ trợ tỉnh Bắc Ninh: 50 người (Trường Đại học Y Hà Nội); Hỗ trợ tỉnh Bắc Giang: 350 người (gồm Trường Đại học Y Dược Thái Bình là 70 người; Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội là 280 người).
Cùng đó, tổng số cán bộ, giảng viên, học viên và sinh viên ngành y dược đăng ký sẵn sàng tiếp tục lên đường tham gia hỗ trợ phòng chống dịch COVID-19 tại Bắc Giang, Bắc Ninh là 1.355 người.
Cục Khoa học công nghệ và Đào tạo cũng cho biết thêm, sau lời kêu gọi của GS.TS Nguyễn Thanh Long- Bộ trưởng Bộ Y tế, đến nay, đã có 24.413 cán bộ, giảng viên, học viên và sinh viên của 38 trường Đại học, Cao đẳng ngành y dược đăng ký tình nguyện tham gia phòng chống dich COVID-19 tại điểm nóng Bắc Ninh, Bắc Giang.
Theo Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thanh Long đây là đợt huy động tổng lực nhân lực y dược đông nhất, lớn nhất trong cả nước nhằm hỗ trợ ngành y tế Bắc Ninh, Bắc Giang chống dịch.
Cùng đó, các chuyên gia đầu ngành về điều trị trong cả nước của Tiểu ban điều trị- Ban Chỉ đạo Quốc gia phòng chống dịch COVID-19 và Hội đồng chuyên môn đã thường xuyên, liên tục hội chẩn trực tuyến các ca bệnh nặng, dồn tâm sức để bàn thảo, đưa ra phương án điều trị phù hợp nhất cho người bệnh.
Liên quan đến công tác điều động nhân lực hỗ trợ hai tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang trong công tác tiêm chủng vắc xin COVID-19, sáng nay- 31/5, Bệnh viện Bạch Mai và Trường Cao đẳng y tế Bạch Mai tiếp tục tập huấn online về công tác tiêm chủng vắc xin cho 1000 sinh viên năm cuối tình nguyện đến Bắc Giang và Bắc Ninh./.
nguồn: suckhoedoisong.vn

PHÁ "ĐỘC QUYỀN VACCINE" VÀ THÔNG ĐIỆP CỦA THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ




🌐🌐🌐 Thông tin về đại dịch Covid-19 tràn ngập trên truyền thông, nhưng điều mà giới quan sát đặc biệt quan tâm là 2 thông điệp và cách điều hành của Chính phủ đã giúp người dân yên tâm hơn, dù các con số lây nhiễm chưa giảm.

✳✳✳ Đầu tiên đó là thông điệp truyền thông, nếu như ban đầu Việt Nam nhấn mạnh đến giải pháp 5K, thì trước xu thế chung của thế giới, Chính phủ đã phát đi thông điệp “5K+vaccine” và giờ đây là “5K+vaccine+ công nghệ”. Ngay và luôn, các cơ quan phòng, chống dịch sẽ triển khai vòng đeo tay giám sát cách ly tại nhà, bắt đầu triển khai từ 01/6/2021 và trước mắt sẽ thực hiện cho công nhân của các khu công nghiệp, khu chế xuất. Vòng đeo tay giám sát cách ly không phải thiết bị công nghệ mới, thế giới đã áp dụng. Nó giúp cho chúng ta đang “tìm” và “bắt” bệnh nhân chủ động, tức là phát hiện người bệnh trong cộng đồng, những nơi đông đúc như sân bay, bến tàu, trường học, bệnh viện…

💢💢💢 Khác hẳn chiến thuật lâu nay hễ thấy F0 bùng phát địa phương nào, đơn vị nào thì chúng ta mới bị động quây tìm ở đó. Bản khai y tế điện tử lâu nay cũng chỉ có mỗi tác dụng là nếu có xuất hiện bệnh nhân thì sẽ vây “bắt” những người đi cùng chuyến bay, làm cùng phân xưởng hay gia đình, họ hàng. Việc áp dụng các ứng dụng công nghệ tiên tiến trong phòng, chống dịch Covid-19 sẽ giúp Ban chỉ đạo các địa phương “3 hơn”: Phát hiện người nhiễm bệnh sớm hơn, truy vết nhanh hơn và triệt để hơn (phát hiện cả người nhiễm bệnh không có triệu chứng và tự khỏi nên không bị phát hiện, nhưng vẫn có thể lây cho người khác). Khi Việt Nam đưa ứng dụng công nghệ vào phòng, chống Covid-19, thì chiến lược “lửa to khoanh to, lửa nhỏ khoanh nhỏ” sẽ được thực thi một cách chính xác nhất, hạn chế thiệt hại của xã hội. Khi đó ai bị nhiễm thì điều trị, ai tiếp xúc gần thì cách ly, những người còn lại xung quanh vẫn có thể đi lại, làm việc và sinh hoạt bình thường.

♦️♦️♦️ Trở lại thông điệp thứ hai là vaccine tiêm phòng, Chính phủ đã có những thay đổi quan trọng về chiến lược này trong bối cảnh nguồn vaccine còn thiếu, cả thế giới đều lo vaccine. Khi mà cả thế giới đều đổ xô đi mua, mà năng lực sản xuất thì có hạn, nếu vẫn làm theo cách cũ, người dân chúng ta sẽ không có đủ vaccine để tiêm phòng. Hiện trên thế giới đã có hơn 1,8 tỷ liều vaccine ngừa virus corona đã được tiêm ở ít nhất 190 quốc gia trên toàn cầu. Tại Anh và Israel, những quốc gia có tỷ lệ tiêm chủng cao cho thấy, vaccine sẽ làm giảm tỷ lệ nhập viện và tử vong cũng như lây truyền trong cộng đồng. Hầu hết các chính phủ đều bắt đầu tiêm cho những người trên 60 tuổi, nhân viên y tế và những người dễ bị tổn thương. Nếu như đã coi “chống dịch như chống giặc” thì cần phải nhanh và luôn học tập tinh thần của Hồ Chủ tịch ” Ai có súng dùng súng. Ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy, gộc”. Thế độc quyền nhập vaccine  lâu nay dành riêng cho Bộ Y tế và một đơn vị duy nhất được nhập khẩu (Công ty Cổ phần Vaccine Việt Nam). Đó là sự trói buộc khả năng phòng chống dịch Covid-19 của đất nước. Vòng dây trói đó phải được cởi bỏ để cho mọi nguồn có khả năng được nhập vaccine.

🔻🔻🔻 Tại hội nghị trực tuyến toàn quốc về giải pháp cấp bách phòng, chống dịch Covid-19 tuần qua, Thủ tướng đã quyết định một điểm rất quan trọng: “Phải dùng mọi biện pháp như Chính phủ, ngoại giao, doanh nghiệp, người dân, các biện pháp khác… để tiếp cận mua vaccine và phải đẩy nhanh nghiên cứu sản xuất vaccine trong nước”. “Ai làm tốt hơn thì để cho làm” – một thông điệp của Thủ tướng đang được các doanh nhân và người dân ủng hộ, nhất là trong tình thế “nước sôi, lửa bỏng” như hiện nay. Thực tế cho thấy ngoại giao doanh nghiệp là một kênh rất hiệu quả, các doanh nhân có nhiều mối quan hệ và khả năng xoay xở tình thế không thua kém các nhà ngoại giao chuyên nghiệp.

✅✅✅ Nếu không xếp hàng mua được trực tiếp, họ sẽ biết cách để mua gián tiếp, vay, mượn… Lúc này, Bộ Y tế chỉ cần công bố danh mục các loại vaccine được dùng, tiêu chuẩn bảo quản và tham gia/hướng dẫn cho doanh nghiệp tiêm vaccine. Lịch sử 4.000 năm của dân tộc ta cho thấy, thời đại nào thì trong hoạn nạn “dân cứu dân” bao giờ cũng nhanh nhất, hiệu quả nhất. Các doanh nghiệp FDI bằng lợi thế của mình sẽ biết cách tự tìm kiếm vaccine để bảo vệ công nhân của mình, nhằm không đứt chuỗi kinh doanh toàn cầu. Các doanh nghiệp lớn FDI như Honda, Toyota, Samsung, Unilever, Canon… đang có những lợi thế nhất định. Trong khi đó, các triệu phú, tỷ phú tiền đô người Việt đều cho thấy, nếu được Chính phủ cho phép họ đều có mối quan hệ để có khả năng đưa vaccine về nước sớm nhất. Khả năng kết nối với Nga (quốc gia đã sản xuất được vaccine) của các doanh nhân thuộc top 500 Việt Nam được đánh giá rất tiềm năng. Lâu nay, chúng ta cứ lấy lý do các nhà sản xuất vaccine chỉ đàm phán với chính phủ nên các doanh nghiệp Việt Nam bị gạt ra khỏi đại sự. Song, điều kỳ lạ là một doanh nghiệp – Công ty Cổ phần Vaccine  Việt Nam – lại được quyền nhập khẩu và cung ứng song song với Nhà nước, điều này được cho là không thuyết phục các doanh nghiệp khác. Nói cách khác, tính mạng của người dân, vận mệnh của quốc gia không thể được đặt cược vào tay một hay vài doanh nghiệp bởi bất cứ lý do nào. Không chỉ doanh nhân mà giờ đây tỷ lệ tiêm vaccine cũng chính là thước đo về năng lực của lãnh đạo các địa phương, nếu không muốn bị giãn cách xã hội. Không ít địa phương đã kiến nghị Chính phủ và Bộ Y tế hỗ trợ tìm nguồn cung ứng vaccine, không ngồi chờ Thủ tướng và Bộ Y tế. Dường như một điều đã được khẳng định trong chiến lược “5K+vaccine+công nghệ”, nếu làm tốt tất cả các công việc nhưng nếu không tiêm chủng vẫn không thể quay trở lại cuộc sống bình thường.

🌐🌐🌐 Đây là lúc người dân chứng kiến cuộc đua về khả năng miễn dịch cộng đồng của các thành phố lớn, các đầu tàu kinh tế của cả nước. Là cơ hội để lãnh đạo các địa phương thể hiện năng lực, bản lĩnh và sự cống hiến của mình trước các cử tri vừa bỏ phiếu cho mình một cách thiết thực nhất. Là thước đo để Đảng, Nhà nước đánh giá khả năng chèo chống, chỉ đạo, lãnh đạo của cán bộ, bổ sung vào nguồn cán bộ trước mắt cũng như lâu dài. Việc tung 20.000 bác sĩ trong cả nước về các tỉnh Bắc Giang, Bắc Ninh để “thay ca” của Ban chỉ đạo phòng, chống Covid-19 quốc gia cho thấy Chính phủ đã nghĩ đến một “cuộc chiến” dài hơi. Cũng như khi ra trận, không thể thần tốc, đánh nhanh, thắng nhanh thì vị tư lệnh chiến trường cần phải tính đến dưỡng sức quân bằng chiến thuật “xa luân chiến”. Người dân cũng phải nhìn vào các quyết sách của Chính phủ để tính toán cho việc của cá nhân, gia đình mình. Người đứng đầu các tổ chức, đơn vị cũng cần nhìn vào các thông điệp, cách điều hành của Chính phủ để đưa ra các chương trình hành động cho phù hợp với tình hình mới./

TƯỚNG NGUYỄN CHÍ VỊNH: "MUA VŨ KHÍ HIỆN ĐẠI ĐỂ KHÔNG PHẢI BẮN"

 "Nhiều người nghĩ Quân đội mà chăm chăm hoạt động phi quân sự là thiếu dũng cảm. Nhưng thế giới bây giờ luyện quân để không phải đánh, mua vũ khí để không phải bắn", Thượng tướng, Thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh trả lời phỏng vấn VnExpress.


- Ông vừa bàn giao nhiệm vụ đối ngoại quốc phòng cho người kế nhiệm. 12 năm đảm nhiệm cương vị này, điều gì là đáng nhớ nhất đối với ông?

- Trước khi đảm nhiệm vị trí Thứ trưởng phụ trách đối ngoại quốc phòng vào 12 năm trước, tôi làm tình báo. Và cũng vì thế, tôi được chứng kiến giai đoạn trăn trở, tìm tòi để đổi mới tư duy về bảo vệ Tổ quốc. Khi đất nước bắt đầu công cuộc đổi mới cuối những năm 1990, chúng ta tuyên bố với thế giới "Việt Nam mong muốn là bạn của tất cả các nước, là thành viên tích cực của cộng đồng quốc tế". Nhưng suốt nhiều năm, chúng ta quan niệm rằng một quốc gia là bạn khi họ hoàn toàn đứng về phía mình, ngược lại tức là thù. Tư duy này vào năm 2000 cơ bản đã lỗi thời, lý do quan trọng nhất là bức màn sắt đã bị gỡ bỏ, thế cục hai phe trên thế giới không còn nữa.

Việc định nghĩa lại khái niệm bạn - thù là nhiệm vụ đặt ra cho Hội nghị TW8 (Khóa IX). Khi đó, Tổng cục 2 chúng tôi có nhiệm vụ đóng góp ý kiến, phục vụ Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng và lãnh đạo cấp trên. Dù đã có chính kiến, nhưng tôi rất phân vân, không thể tự đánh giá được. Tôi tìm đến người mà tôi tin cậy nhất cả về mặt tình cảm, trí tuệ lẫn tầm nhìn chiến lược là Đại tướng Lê Đức Anh. Thời điểm đó, các ông Lê Đức Anh, Đỗ Mười và Võ Văn Kiệt đều không còn làm cố vấn, nhưng họ vẫn là chỗ dựa tinh thần và là những người thầy lớn của tôi.

Khi đặt câu hỏi với ông Lê Đức Anh: "Thưa chú, bức màn sắt đã rơi xuống rồi, không còn hai phe nữa, thì xác định bạn - thù thế nào đây?", tôi đã chuẩn bị sẽ nghe ông la rầy, rằng tôi đã đánh mất quan điểm, mà với người làm tình báo, mất quan điểm là hỏng hết. Trái với lo ngại của tôi, ông trả lời rất mạnh mẽ: "Chuyện nào có lợi cho đất nước thì mình làm, sự hợp tác nào đem lại lợi ích cho đất nước thì mình bắt tay, còn cái gì có khả năng xâm hại đến quốc gia, dân tộc thì mình phải chống, phải hóa giải". Rồi ông giải thích cặn kẽ từng điểm, chúng ta cần làm gì để "làm bạn với bốn phương, nhưng không đánh mất mình". Ông Sáu khuyên tôi gặp ông Đỗ Mười và ông Võ Văn Kiệt. Ông Đỗ Mười nói: "Đúng quá rồi còn gì. Nhưng phải xác định rõ thế nào là có lợi, thế nào là không có lợi cho đất nước mình". Tôi vào TP HCM, đem chuyện này hỏi ông Võ Văn Kiệt, ông trả lời không chút do dự: "Bây giờ mới đặt vấn đề này là chậm rồi".

Cả ba "Ông già lớn" đều cho rằng vấn đề trên là cấp bách. Sự ủng hộ này tiếp thêm động lực để chúng tôi có chính kiến mạnh mẽ báo cáo cấp trên. Tôi nhắc lại câu chuyện với sự biết ơn ba ông cố vấn, và cũng để thấy tầm nhìn xa, sự nhạy bén và thái độ quyết tâm đổi mới của các ông. Dĩ nhiên tham gia vào việc này còn nhiều cơ quan khác và nhiều người khác, nhưng theo những gì tôi biết, đó là những người đầu tiên ủng hộ cách tiếp cận mới về kế sách Bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới.
- Còn những ý kiến phản đối thì sao?
- Khi đó, vấn đề xác định bạn - thù đã tạo ra những ý kiến khác nhau trong nội bộ, Quân đội cũng không ngoại lệ. Có những tướng lĩnh lão thành phản ứng với sự thay đổi, phần vì tín điều quá nặng, phần vì chưa đủ thông tin. Cũng có những người băn khoăn vì chưa thực sự tin tưởng thế hệ tiếp theo sẽ có quyết sách chính xác và vững vàng. Nhưng việc ông Sáu Dân (tên gọi thân mật của ông Võ Văn Kiệt), người đã mất bạn đời và hai con trong một ngày vì bom Mỹ mà còn thấy cần phải thay đổi, thì nhiều người buộc phải hiểu rằng sự thay đổi là tất yếu.
Cuối cùng thì Nghị quyết TW8, Khóa IX được thông qua. Đó có thể coi là dấu mốc lịch sử trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, khi lần đầu tiên chúng ta hình thành khái niệm mới: thay "phân chia bạn - thù" bằng "Không có kẻ thù, chỉ có đối tượng và đối tác". Nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc là vừa phải hợp tác, vừa phải đấu tranh với mọi quốc gia có quan hệ với Việt Nam.
Bây giờ nhìn lại mới thấy, nhận định đó vô cùng đúng đắn, sáng suốt và đặc biệt kịp thời. Nhờ đó mà gần 20 năm qua, thế giới có bao nhiêu biến động, khiến nhiều quốc gia chao đảo, nhưng đất nước ta vẫn đứng vững, ổn định và phát triển. Nếu gọi Nghị quyết 15 khóa III là Nghị quyết của chiến thắng, của chiến tranh giải phóng dân tộc, thì tôi cho rằng có thể coi Nghị quyết 8 khóa IX là Nghị quyết của hòa bình, ổn định và của kỷ nguyên phát triển đất nước.

TÌNH BÁO THỜI CHIẾN TÌM ĐỊCH, THỜI BÌNH TÌM BẠN

- Điều gì đã thôi thúc ông đưa ra câu hỏi về khái niệm bạn-thù trong một thế giới mới, khi mà ông biết đó có thể là cấm kỵ với người làm tình báo?

- Năm 2000, tôi được bổ nhiệm Tổng cục trưởng Tình báo vào thời điểm đất nước và quân đội có những bước chuyển mạnh mẽ về tư duy bảo vệ Tổ quốc. Năm đó, Tổng cục Tình báo tổ chức lễ trao quyết định nghỉ hưu cho ba "cây át chủ bài" của tình báo quốc phòng là các Thiếu tướng, Anh hùng LLVT Hai Trung, Hai Nhạ, Ba Quốc. Buổi lễ ấy có rất nhiều chuyện để kể, nhưng ở đây tôi chỉ nhắc lại câu nói của đồng chí Hai Trung (Phạm Xuân Ẩn): "Tình báo giờ phải mở mạnh ra ngoại quốc, phải coi thế giới họ thay đổi như thế nào. Đương nhiên tình báo phải đi tìm địch, nhưng thời đại hiện nay tình báo cũng phải tìm bạn mà chơi, thậm chí phải chơi được cả với kẻ thù, để không cho nó đánh mình". Tôi nhớ mãi câu nói ấy của nhà tình báo lỗi lạc, và đến giờ vẫn chính xác với những gì đang diễn ra.

Cũng trong năm 2000, có lần tôi tháp tùng Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đi công tác nước ngoài, một chuyến đi đầy khó khăn nhưng đặc biệt thành công. Trong bữa tiệc chiêu đãi trước khi về nước, lãnh đạo nước bạn đi chúc rượu, đột nhiên dừng lại bên tôi và hỏi: "Đồng chí là cán bộ tình báo, sao lại phục vụ đồng chí Tổng Bí thư trong công tác đối ngoại?". Tôi đáp: "Thưa đồng chí, trong thời chiến thì tình báo tìm địch để đánh thắng, còn trong thời bình tình báo tìm bạn để có hòa bình và hữu nghị". Hai đồng chí lãnh đạo cùng cười vui vẻ.
Ba tôi (Đại tướng Nguyễn Chí Thanh) từng nói với mẹ tôi khi từ chiến trường miền Nam ra: "Trước mỗi chiến dịch, Thanh (ông thường xưng hô với mẹ tôi như thế) không nghĩ đến việc mình có thể hy sinh, không nghĩ đến khó khăn phải đối mặt, mà cái khó nhất là biết được anh em mình có thể sẽ không tránh khỏi hy sinh mà vẫn phải đánh". Đưa người chiến sĩ ra chiến trường, đối mặt với hòn tên mũi đạn nhưng không thể không hạ lệnh: "Đánh!" là điều thế hệ ba tôi đã làm, vì khi đó chúng ta chẳng còn lựa chọn nào khác. Nhưng khi đã có hòa bình mà phải làm như thế thì là điều muôn vàn cẩn trọng và phải cố gắng cao nhất để nó không xảy ra.

Thế hệ chúng tôi sau này trưởng thành trong hòa bình và hội nhập, không có được những kinh nghiệm dày dặn và quá khứ hào hùng trong chiến tranh, nhưng lại có khát khao bảo vệ Tổ quốc bình yên, đất nước giàu mạnh. Đó là những người đã chứng kiến sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu, chứng kiến ranh giới hòa bình - chiến tranh sụp đổ chỉ trong chớp mắt. Nên sự thay đổi nhận thức là tất yếu. Mấy chục năm trời, hình ảnh của Quân đội Việt Nam luôn gắn liền với chiến tranh. Nhưng trong bối cảnh thế giới thay đổi mạnh mẽ thì quân đội cũng phải thay đổi, phải hội nhập, phải hợp tác, phải tham gia vào các công việc quốc tế và khu vực, đó là xu thế, là yêu cầu bắt buộc.

- Những bước đi đầu tiên của đối ngoại quốc phòng diễn ra như thế nào?

- Công tác đối ngoại quốc phòng được xúc tiến ngay khi quân đội mới thành lập, đã có nhiều đóng góp vào sự nghiệp bảo vệ và xây dựng Tổ quốc. Nhưng trong các giai đoạn ấy, chúng ta chủ yếu chỉ tập trung vào quan hệ với Lào - Campuchia và các nước thuộc phe XHCN. Với các nước bạn láng giềng, thì chủ yếu là "ta giúp bạn", còn với các nước phe XHCN thì ngược lại, chủ yếu là "bạn giúp ta". Bên cạnh đó, quân đội đã tham gia rất tích cực vào nhiệm vụ đấu tranh ngoại giao với Pháp, Mỹ... để góp phần đem lại hòa bình cho đất nước sau chiến tranh.
Sau những năm 1990, tình hình đã thay đổi căn bản, Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu tan rã, nên "bạn" chỉ còn những người anh em láng giềng và Cu Ba xa xôi. Chính những bước đi đầu tiên đánh dấu bằng những chuyến thăm cấp cao quốc phòng đến với các nước, đặc biệt là nước lớn đã hình thành nền móng cho những mối quan hệ song phương đa dạng và thực chất như hiện nay, với hơn 80 quốc gia có quan hệ quốc phòng với Việt Nam.

Tôi nhớ khi đó anh Ba Kiên (Thượng tướng Phan Trung Kiên, Anh hùng LLVTND) là Thứ trưởng Quốc phòng tham gia Đoàn của Bộ trưởng Phạm Văn Trà thăm Mỹ. Khi qua cổng từ kiểm tra an ninh, máy kêu, anh Ba Kiên quay lại bỏ hết đồ trong túi ra, máy vẫn kêu. Hải quan Mỹ hỏi: "Trong người ông có kim loại không?". Anh Ba Kiên thản nhiên đáp: "Có! Nhiều lắm. Đều là mảnh bom đạn của Mỹ", nói xong anh ngẩng đầu đi thẳng trước sự sững sờ của người Mỹ. Các tướng thắng trận của chúng ta thể hiện tâm thế hiên ngang như thế, để khẳng định một thông điệp là Việt Nam mong muốn hợp tác và chung sống trong hòa bình, nhưng cũng sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc bằng mọi biện pháp, dù có phải chiến đấu một lần nữa.

ĐỐI NGOẠI THÀNH CÔNG LÀ "HAI BÊN CÙNG THẮNG"

- Những quyết sách nào, theo ông, đã mang lại sự thay da đổi thịt thực chất cho đối ngoại quốc phòng?

- Tôi nhớ lại mùa thu năm 2009 tại Bangkok, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh tuyên bố: "Việt Nam sẽ đăng cai tổ chức ADMM+ đầu tiên vào mùa thu năm 2010". Đấy là một tuyên bố rất mạnh mẽ, quyết đoán, nhưng cũng đầy thách thức. Vì lúc đấy ta vẫn tay trắng, nội dung, thành phần, thể thức còn chưa có gì cả. Cần biết rằng ADMM+ là ước mong của nhiều nước trong ASEAN, việc này đã được nêu ra từ mấy năm trước, nhưng chưa nước nào đủ tự tin, và Việt Nam là nước đầu tiên làm được. Tổ chức một Hội nghị có sự tham gia của 18 bộ trưởng quốc phòng (10 nước ASEAN và 8 cường quốc lớn) là không hề đơn giản, nhưng chúng ta đã thành công khi tìm ra được điểm chung chiến lược của chừng đó nước, đồng thời phù hợp lợi ích nước mình. Bài học rút ra là nếu chỉ nghĩ đến lợi ích của mình thì sẽ thất bại, nhưng nếu ta không bảo vệ lợi ích của mình thì sẽ có hại cho đất nước. Công thức đối ngoại thành công nhất là khi cả hai bên cùng thắng.
Sau sự kiện này, đối ngoại quốc phòng vốn từ hoạt động mang tính hình thức chuyển sang thực chất. Từ đây, số người không ủng hộ hoạt động đối ngoại, nghi ngờ tính phi quân sự của quốc phòng... đã thay đổi thái độ. Nhiều người vẫn mang tâm lý, quân đội súng ống đầy người mà chăm chăm vào hoạt động phi quân sự là thiếu dũng cảm, là "hòa bình chủ nghĩa". Nhưng thế giới bây giờ, người ta nói: "Luyện quân tốt để không phải đánh, mua vũ khí hiện đại để không phải bắn". Nếu thiếu dũng cảm để đem lợi ích cho đất nước, thì người lính như tôi sẵn sàng mang cái tiếng xấu ấy.

Sau đó một thời gian chúng ta bắt đầu đưa quân tham gia Lực lượng gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc. Hơn mười năm chuẩn bị, nhiều vấn đề vẫn chưa ngã ngũ, như: Làm việc này lợi ích gì cho đất nước? Chúng ta có làm được không? Cấp trên giao tôi dẫn đầu một đoàn cán bộ đi nghiên cứu thực tiễn ở Châu Phi và Liên Hợp Quốc. Và câu trả lời của đoàn công tác là: cần phải làm nếu chúng ta muốn thật sự là thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế và chúng ta có thể làm được.

Thực tế đã chứng minh, chúng ta đã chọn đúng thời điểm, đúng nội dung, đúng cách thức để tham gia hoạt động gìn giữ hòa bình với mục tiêu đem lại lợi ích cho đất nước, tôn thêm hình ảnh tốt đẹp của Việt Nam trong cộng đồng quốc tế. Việc đó đã đóng góp tích cực cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc từ sớm, từ xa.

- Thế hệ của cha ông (Đại tướng Nguyễn Chí Thanh), chọn chiến tranh để giải phóng đất nước. Nhưng đến đời ông, ông lại lựa chọn bảo vệ đất nước bằng con đường hòa bình, chọn đối thoại để giải quyết xung đột. Hai con đường đó có mâu thuẫn với nhau?

- Trong chiến tranh giải phóng dân tộc, cũng như chiến tranh bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia, thế hệ trước như cha tôi và đồng chí của ông không có lựa chọn nào khác là phải đánh. Khi đó chúng ta bị xâm lược, không thể có một sự lựa chọn khác ngoài việc dùng một cuộc chiến chính nghĩa để chống lại chiến tranh xâm lược phi nghĩa. Dù là khi ấy hay bây giờ, không thể có tiếng nói khác, vì như thế là hèn nhát và phản bội.

Nhưng cần nhớ rằng, thế hệ cha anh chúng ta đánh giặc thì mục đích cao nhất luôn là "Đánh để có độc lập tự do", "Vì hòa bình mà đánh". Trong tuyên bố chiến thắng ngày 1/5/1975, được soạn thảo dưới sự chỉ đạo của Tổng Bí thư Lê Duẩn, Đảng và Nhà nước ta đã gửi lời chào đến nhân dân Mỹ, bày tỏ mong muốn có quan hệ hữu nghị với nước Mỹ và kêu gọi hãy cùng bước ra khỏi đau thương của chiến tranh để tìm kiếm mối quan hệ tốt đẹp trong hòa bình.

Sự nghiệp mà tôi theo đuổi những năm qua, chính là tiếp nối sự nghiệp của các thế hệ đi trước, bảo vệ những gì họ đã đem lại cho đất nước. Đó là độc lập tự do, là toàn vẹn lãnh thổ, là lợi ích quốc gia dân tộc, là hòa bình. Họ đã đánh thắng rồi, nhân dân ta đã hy sinh xương máu rồi, bây giờ làm sao để đừng phải đánh nữa mà vẫn giữ được thành quả của cha ông, để công sức họ không đổ xuống sông, xuống biển. Vì vậy, thế hệ cha tôi không thể không chọn chiến tranh, nhưng chúng tôi thì không thể không bảo vệ nền hòa bình của đất nước trong độc lập tự do và toàn vẹn lãnh thổ.

TÔI TỰ HÀO VỚI QUÂN HÀM “BINH BÉT”

- Cha ông làm Tướng quân đội thời chiến, ông làm Tướng quân đội thời bình, ông nghĩ Tướng thời nào khó hơn?

- Lứa tuổi chúng tôi bố mẹ đều ở chiến trường, hầu như gia đình nào cũng có người trong quân ngũ, nên danh từ "Ông Tướng" luôn là niềm ngưỡng mộ của mọi người, từ trẻ đến già. Cả triệu quân, chỉ có vài mươi tướng, thế mà vẫn đánh thắng hết cường quốc này đến cường quốc khác. Vì vậy, "Tướng" của những năm tháng chiến tranh can trường, tài giỏi, cao đẹp, vĩ đại vô cùng... Nói đến "Tướng" là phải cầm quân và đánh thắng. Sự khốc liệt của chiến tranh sẽ không dung thứ sự hèn nhát, không cho phép thất bại, không được sai lầm. Nếu chỉ huy kém thì hoặc là hy sinh, hoặc là phải rời vị trí. Thế nên cha tôi mới nói, làm Tướng là cái nghiệp xả thân.

Làm Tướng thời bình có cái khó của Tướng thời bình, nhưng cuối cùng vẫn là hoàn thành nhiệm vụ. Với riêng tôi, tôi chưa dám nhận mình là Tướng, mà chỉ là người được mang quân hàm Tướng. Để xứng đáng với nó, tôi phải không ngừng cống hiến cho đất nước và quân đội, dù ở bất kỳ vị trí nào.

Từ khi 4 tuổi, tôi đã được cha mình thêu trên ve áo hai miếng dạ màu đỏ không sao, không gạch, gọi tôi là "Binh bét" và bảo rằng sau này con đường của tôi là trở thành bộ đội. Giờ sắp nghỉ hưu rồi, tôi chỉ có thể đứng trước bàn thờ cha mình mà nói rằng, với tư cách là một người lính, tôi đã làm tốt từng nhiệm vụ được giao. Chỉ như vậy thôi. Tôi biết ơn Đảng, Chính phủ, Quân đội với quân hàm Thượng tướng mà tôi được trao, nhưng niềm tự hào theo suốt đời tôi là quân hàm "Binh bét" mà cha trao tặng.

- Điều ông trăn trở nhất suốt đời bình nghiệp là...
- Là còn nhiều lắm những hài cốt liệt sĩ trong chiến tranh, kể cả trên đất mẹ cũng như đất khách, là hài cốt các liệt sĩ ở Gạc Ma chưa đưa về được. Trước lúc Đại tướng Lê Đức Anh mất, di nguyện của ông là phải đưa bằng được họ về quê nhà. Đó cũng là điều mà tôi day dứt vì chưa làm được.

NHƯ NHỮNG NGÀY RA TRẬN

 


Như một thuở trường chinh
Cả nước mình ra trận
Những bước chân thần tốc
Cùng dốc sức cho đời

"Giặc covid" đến rồi
Đồng bào tôi đang đợi
Tuyến đầu mau xốc tới
Tổ quốc gọi tên tôi

Đất nước trọn niềm vui
Đồng bào tôi hạnh phúc
Bước hành quân thao thức
Cố lên Bắc Giang ơi!

Những ngày qua, cùng với đội ngũ y, bác sỹ, nhân viên ngành y; lực lượng Công an nhân dân và những công dân tình nguyện khắp mọi miền Đất nước; cán bộ, chiến sỹ QĐND Việt Nam - những "Người lính Cụ Hồ" trên các hướng, ở các đơn vị, nhà trường đã thần tốc ngày đêm hành quân về chi viện cho "mặt trận Bắc Giang" (nơi tâm dịch covid-19 đang hoành hành), với quyết tâm cao nhất: "chống dịch như chống giặc"!

Những đoàn quân nối tiếp nhau như một thời cả nước cùng ra trận!

Tinh thần Việt Nam, ý chí Việt Nam, khát vọng Việt Nam sẽ luôn là nguồn sức mạnh vô địch của khối đại đoàn kết toàn dân tộc! Không bao giờ khuất phục trước mọi kẻ thù!

Nhất định chúng ta sẽ nhanh chóng giành chiến thắng, để đem lại bình yên cho Tổ quốc và hạnh phúc cho Nhân dân!

Cố lên Bắc Giang ơi!

Việt Nam chiến thắng!

NỮ LIỆT SỸ ANH HÙNG BẤT KHUẤT MAI THỊ NƯƠNG (HỒNG HẠNH)

 


Trên mảnh đất Kiên Giang tại xã Vĩnh Thạnh, huyện Giồng Riềng nóng bỏng của chiến tranh năm xưa, đã có biết bao người con đã ngã xuống hy sinh trong các trận đánh chống quân xâm lược. Cũng chính ở cái nỗi đau tột cùng tưởng chừng như không thể tột cùng hơn nữa, nơi ấy đã sinh ra những người anh hùng, những người con của đất nước đứng lên xông pha, chiến đấu oanh liệt quyết giành chiến thắng mang lại thống nhất nước nhà cho đến ngày hôm nay.

Bà Mai Thị Nương (Hồng Hạnh), sinh năm 1938, tại xã Vĩnh Thạnh, huyện Giồng Riềng, tỉnh Kiên Giang. Bà sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Nhà ba mẹ của bà là nơi nuôi giấu cán bộ đi về hoạt động. Năm 14 tuổi, bà giấu cha mẹ, anh, chị để tham gia hoạt động cách mạng. Bà tham gia nhiệm vụ làm đội viên quân báo thường xuyên nắm tình hình bọn địch đi càn để báo cáo cho cán bộ và cơ sở cách mạng kịp thời đối phó. Đồng thời, bà cũng được giao nhiệm vụ canh gác cho cán bộ hội họp và công tác giao liên v.v.. Nhiệm vụ nào bà cũng hoàn thành xuất sắc. Với thành tích xuất sắc và phẩm chất vững vàng, tháng 6/1958 bà được kết nạp vào Đảng. Từ đó, bà được phân công nhiệm vụ tổ chức một đội vũ trang diệt ác bí mật ở đồng Cò Tuất. Thực hiện chủ trương của Đảng, bà đã tổ chức diệt những tên tề ác ôn dạy cho chúng bớt hung hăng, càn quấy, lộng hành.

Đầu năm 1959, một hôm đang trên đường công tác từ ấp Thạnh Bình qua Sóc Mò Om, về kinh Cai Chương, Bà bị địch phục kích đem về Kiên Bình điều tra. Bà đã khéo léo một mực không khai gì và nói rằng bà bỏ nhà đi là do gia đình ép gả lấy chồng. Với thái độ cứng cỏi, bình tĩnh nên bọn địch phải thả bà về. Sau lần đó, bà được rút về hoạt động bí mật. Bà được phân công trực tiếp phụ trách Đội vũ trang diệt ác với chức vụ Đội trường đội vũ trang kiêm Bí thư Chi đoàn xã Thạnh Hòa.

Tháng 9/1960 bà đang cùng với đội vũ trang bàn kế hoạch tổ chức diệt ác thì bọn biệt kích do tên Võ Văn Sang cầm đầu bất ngờ ập đến. Bà cùng đồng đội chống trả quyết liệt bằng lựu đạn và vũ khí thô sơ làm cho 02 tên địch bị thương. Để bảo toàn lực lượng, bà ra hiệu cho đồng đội rút quân còn bà đánh lạc hướng bọn chúng, bà bị bắt đưa về Chi khu Kiên Bình giam trong hầm tối. Hôm sau, chúng bắt đầu khai thác, chúng dùng mọi thủ đoạn từ nói ngon ngọt cho đến tra tấn dã man (đổ nước xà bông lên người, kẹp điện vào hai đầu vú bà…) nhưng vẫn không khai thác được gì ở bà.

Sau hơn một tháng tra tấn, nhục hình, chúng không khai thác được gì. Trước thái độ bình tĩnh hiên ngang của bà chúng không thể nào lay chuyển được. Cuối cùng bọn chúng giết hại bà một cách man rợ. Ngày 12/10/1960, chúng dẫn bà lên đồn cảnh sát Chi khu Kiên Bình (Giồng Riềng). Chúng đóng cọc căng tay căng chân bà xuống nền nhà, rồi đặt chảo mỡ sôi bên cạnh bà để áp đảo tinh thần và bắt đầu tra khảo. Tên cầm đầu ác ôn Võ Văn Sang gầm lên hâm dọa sẽ ăn thịt bà nếu bà không khai. Bà vẫn tỉnh táo nói thẳng vào mặt chúng rằng: “Tao đi làm cách mạng để phục vụ nhân dân và tổ quốc tao, chẳng may sa vào bọn bây, tao là Đảng viên thà chết chứ không chịu đầu hàng”. Tên ác ông Sang cay cú, lồng lộn như con thú dữ với thái độ bất quy phục của bà giật dao nhảy tới thẻo vú, thẻo bắp đùi, thẻo lỗ tai bà quăng vào chảo mỡ đang sôi rồi cùng đồng bọn ăn nhậu, xen lẫn tiếng chửi không ngớt của bà rồi bà ngất lịm đi. Đợi khi bà tỉnh dậy, tên Quận trưởng giở trò dụ dỗ ngọt ngào hứa khai ra sẽ cho đi Mỹ khôi phục sắc đẹp như ban đầu. Bà thà hy sinh vẫn không chịu khuất phục. Trước khi chết, bà vẫn hô to khẩu hiệu “Hồ Chí Minh muôn năm, Đảng Lao động Việt Nam muôn năm”. Kẻ thù bất lực, tên Sang nhảy tới đâm bà và bọn chúng đè bà mổ bụng, moi gan, lấy mật. Phút cuối bà còn gắng gượng dậy phun nước bọt vào mặt tên ác ôn và bọn địch. Chúng mang thi thể bà chặt ra từng bộ phận quăng xuống sông. Bà ngã xuống trước sự chứng kiến của hàng chục vợ lính, khiến họ khiếp sợ và kính phục. Tin bà hy sinh mau chóng được lan truyền, cả chợ Giồng Riềng và các cùng lân cận, đồng bào, đồng chí đều xúc động, vô cùng thương tiếc, kính phục một người trung hiếu, tiết liệt như bà.

Từ đó dấy lên ngọn lửa đấu tranh của hàng ngàn, hàng vạn đồng bào, phụ nữ bùng lên mạnh mẽ. Chỉ trong thời gian ngắn, sau đó tên Võ Văn Sang cùng Đại đội bảo an địch phải đền tội trước mũi súng của nhân dân Giồng Riềng và tiểu đoàn 207 của ta. Cũng từ đó, mở ra một khí thế cách mạng mới cho nhân dân cả vùng.

Sự hy sinh của Bà Mai Thị Nương đã thể hiện truyền thống tốt đẹp của phụ nữ Kiên Giang nói riêng và phụ nữ Việt Nam nói chung. Nhất là khi có Đảng lãnh đạo, cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ xâm lược đầy hy sinh gian khổ, phụ nữ đã góp phần quan trọng cùng quân dân cả nước giành lấy thắng lợi vẻ vang. Sự hy sinh anh dũng, kiên trung của bà rất xứng đáng với 8 chữ vàng mà Bác Hồ trao tặng cho phụ nữ miền Nam“Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang”. Một tấm lòng nhiệt huyết, một tấm gương sáng ngời để thế hệ trẻ mai sau học hỏi và noi gương. Bà được nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 1994.

ỐC KHÔNG MANG NỔI MÌNH ỐC, LẠI CÒN MANG CỌC CHO RÊU..!

 Mới đây, tay luật sư “tuột xích” từ năm 2017 Võ An Đôn vừa có màn trả lời phỏng vấn với cái anh nhạc sĩ dân chủ Tuấn Khanh về sự tuyên bố bỏ nghề của anh Luật sư tên Hòa. Nhưng buồn thay, anh An Đôn cũng còn cái gì đâu mà khuyên với chả nhủ, giãi với chả bày khi cái thân anh lo còn chưa xong. Vì đâu anh ra thế ? thì hẳn mọi người cũng đều đã biết cái lý do Đoàn luật sư Phú Yên xóa tên anh ra khỏi danh sách cách đây 4 năm. Té ra quý anh An Đôn có hành vi lợi dụng quyền tự do ngôn luận, có bài viết, trả lời phỏng vấn báo đài nước ngoài, bịa đặt nói xấu luật sư, cơ quan tiến hành tố tụng, Đảng và Nhà nước Việt Nam, nhằm mục đích kích động, tuyên truyền, xuyên tạc không đúng sự thật, gây ảnh hưởng đặc biệt xấu đến uy tín của Đảng,

Nhà nước, các cơ quan tiến hành tố tụng và luật sư Việt Nam.

Mọi chuyện đã rõ như ban ngày, vậy mà giờ đây anh lại mượn cớ tâm tình về chuyện anh Hòa tuyên bố bỏ nghề để tiếp tục công kích nền tư pháp Việt Nam là sao ???

Đừng cảm thán theo cái kiểu như thế nữa ơi hỡi quý anh tuột xích??? Bởi chính các anh đã tính ngồi xổm cả lên pháp luật thì bây giờ lấy tư cách gì để thốt ra câu “thương người dân Việt Nam”….??? Nghe sao mà nó chối lắm….! Và kết cục của những kẻ muốn ngồi xổm lên pháp luật, muốn giật cái cân trên tay nữ thần công lý thì sau cuối đều giống nhau mà thôi....!

Đừng đãi “nước bọt theo kiểu mang cọc cho rêu nữa…vì ốc có mang nổi mình ốc đâu anh An Đôn nhỉ….???
Sưu tầm

Hỏa tốc yêu cầu dừng nhập cảnh hành khách tại sân bay Nội Bài

 Cục Hàng không Việt Nam vừa có công văn yêu cầu sân bay Nội Bài và các hãng hàng không được yêu cầu tạm dừng nhập cảnh hành khách từ 1/6 để phục vụ công tác phòng, chống dịch.


Đại diện Cục Hàng không Việt Nam cho biết, việc tạm dừng nhập cảnh hành khách trên các chuyến bay quốc tế vào Việt Nam tại sân bay Nội Bài sẽ kéo dài đến hết 7/6. Các chuyến bay ra nước ngoài từ sân bay này vẫn diễn ra bình thường.

Lâu nay các chuyên gia, lao động nước ngoài, người Việt Nam về nước được nhập cảnh tại các sân bay Nội Bài, Tân Sơn Nhất, Đà Nẵng, Vân Đồn, sau đó cách ly tập trung tại cơ sở quân đội hoặc các khách sạn, doanh nghiệp...

Cục Hàng không Việt Nam cũng kéo dài thời gian dừng đón các chuyến bay từ nước ngoài vào Việt Nam qua sân bay Tân Sơn Nhất đến hết ngày 14/6.

Trước đó, chiều tối ngày 27/5, Cục Hàng không Việt Nam đã có văn bản hỏa tốc gửi các hãng hàng không, Cảng vụ hàng không miền Nam, UBND TP Hồ Chí Minh, Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao, Cục Quản lý xuất nhập cảnh Bộ Công an về việc tạm dừng nhập cảnh toàn bộ hành khách tại Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất.

Theo đó, nhằm thực hiện ý kiến chỉ đạo của Ban Chỉ đạo quốc gia về phòng, chống dịch COVID-19, của Bộ GTVT và đề nghị của UBND TP Hồ Chí Minh, Cục Hàng không Việt Nam thông báo tạm dừng nhập cảnh toàn bộ các đối tượng hành khách tại Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất từ ngày 27/5 đến hết ngày 4/6/2021 (theo giờ Việt Nam).

Theo Bộ Y tế đến trưa 31/5, cả nước ghi nhận thêm 68 ca dương tính SARS-CoV-2, gồm tại Bắc Giang 48, Hà Nội 12, Bắc Ninh 4...

Tổng số ca nhiễm cộng đồng từ ngày 27/4 đến nay lên 4.164, ghi nhận ở 34 tỉnh , thành phố.

SỰ LỰA CHỌN TẤT YẾU

 Theo các tài liệu chính thức ở Việt Nam, ngày 5-6-1911 người thanh niên Nguyễn Tất Thành -đang làm phụ bếp với tên gọi là Văn Ba -đã theo tàu Amiral Latouche Tréville rời bến cảng Sài Gòn đi Marseille (Pháp) mở đầu cuộc hành trình  tìm con đường cứu nước của một người thanh niên yêu nước sau này trở thành Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đó là một sự kiện lịch sử và cũng là một sự thật lịch sử không thể phủ nhận.                         


Song vẫn có quan điểm cho rằng, Nguyễn Tất Thành khi đó ra đi không phải để tìm đường cứu nước mà là để mưu sinh và họ đã đưa ra nhiều bằng chứng cho quan điểm này mà bằng chứng chủ yếu là bức thư ngày 15.-9-1911 của Nguyễn Tất Thành gửi Tổng thống Pháp và Bộ trưởng Bộ Thuộc địa Pháp xin vào học Trường Thuộc địa. Họ lập luận rằng Nguyễn Tất Thành xin vào học ở Trường này để sau này ra làm quan như một số học sinh của Trường này sau khi tốt nghiệp .Họ dựa vào một số đoạn trong bức thư  như đoạn sau đây (trong bản được  dịch ra tiếng Việt): “Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của ông ban cho tôi đặc ân vào học nội trú Trường Thuộc địa…Tôi mong muốn trở nên hữu ích cho nước Pháp “.Một bức thư gửi Tổng thống Pháp với lời lẽ như trên thì việc suy luận rằng Nguyễn Tất Thành xin vào học Trường Thuộc địa để sau này làm việc cho chính quyền Pháp là điều dễ hiểu.Hơn nữa, Trường  Thuộc địa do Chính phủ Pháp  thành lập năm 1885 ,ngoài số học sinh người Pháp,mỗi năm còn có 20 học sinh được Toàn quyền Đông Dương chọn cử đi học lấy từ học sinh của 3 nước trong Đông Dương khiến cho suy luận nói trên có tính hợp lý nhất định.           

Thế nhưng  suy luận nói trên không phải là duy nhất . Từ bức thư nói trên người ta còn có suy luận khác với những bằng chứng được nhiều công trình nghiên cứu nêu ra để khẳng định Nguyễn Tất Thành ra đi từ Cảng Sài Gòn ngày 5-6 -1911 là để tìm đường cứu nước.

1- Ngay từ khi là một học sinh, Nguyễn Tất Thành đã tận mắt chứng kiến cuộc sống cực khổ của người dân dưới ách thống trị của thực dân Pháp cũng như những hành động tàn bạo của thực dân Pháp đối với những người yêu nước đấu tranh chống lại chúng. Tại quê hương mình,Nguyễn Tất Thành được biết nhiều sĩ phu yêu nước đã lập các đội quân khởi nghĩa chống Pháp như cụ Hoàng Xuân Hành lập căn cứ chồng Pháp ở Thanh Chương bị giặc bắt và tra tấn đến chết, cụ Hoàng Phan Thái chiêu tập nghĩa binh chống Pháp ở Nghi Lộc bị giặc bắt và chém đầu…. Còn ở Huế,tháng 4-1908 một  cuộc biểu tình ôn hoà của nông dân mà Nguyễn Tất Thành có tham gia  đòi giảm sưu, giảm thuế cũng bị đàn áp dã man- một số người bị chém đầu tại chỗ, nhiều người bị cầm tù  và bị đày biệt xứ . Sau vụ này, Vua Thành Thái bị phế truất và bị đày ở đảo Reunion (Pháp). Tình cảnh đó đã  thúc đẩy Nguyễn Tất Thành phải  tìm con đường mới để cứu dân ,cứu nước.                   

2-Nguyễn Tất Thành khi lớn lên đã được sự giáo dục của các thầy giáo có tinh thần yêu nước . Khi ở làng Kim Liên, Nguyễn Tất Thành học chữ Hán ở nhà thầy giáo Vương Thúc Quý -người đỗ cử nhân  nhưng không ra làm quan. Tại đây thầy Qúy đã dạy Nguyễn Tất Thành tư tưởng yêu nước , thương dân và chí làm trai phải giúp ích cho đời.. Khi học ở Trường Tiểu học Vinh, Nguyễn Tất Thành hằng ngày đều nhìn thấy các từ “Liberté  -Egalité –  fraternité ” gắn trên các bảng đen của Trường khiến anh muốn “tìm hiểu những gì ẩn giấu đằng sau những từ ấy”. Khi học ở Trường Quốc học Huế – một trường đặc biệt lúc bấy giờ với quy định tuyển chọn học sinh nghiêm ngặt- Nguyễn Tất Thành đã được nhiều thầy giáo của trường giáo dục tinh thần yêu nước,không quên trách nhiệm đối với đất nước. Cũng tại Trường này,Nguyễn Tất Thành được làm quen với loại sách Tân thư chứa đựng tư tưởng cải cách của Khang Hữu Vy và Lương Khải Siêu ở Trung Quốc cùng với một số sách báo tiến bộ của phương Tây do các thầy giáo yêu nước cung cấp. Nhờ đó, lòng yêu nước vốn có của Nguyễn Tất Thành đã được khơi dậy, nuôi dưỡng và thôi thúc chí hướng ra nước ngoài tìm đường cứu nước.       

3- Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước trong bối cảnh đất nước đang bị thực dân Pháp đô hộ với chính sách cai trị hết sức tàn bạo đã được  phản ánh trong cuốn sách của Nguyễn Ái Quốc “Lên án chủ nghĩa thực dân Pháp”. Cũng trong thời gian này các phong trào yêu nước tiếp tục lan rộng. Kế tiếp phong trào Cần Vương vào cuối thế kỷ 19 do Vua Hàm Nghi đứng đầu với gần 20 cuộc khởi nghĩa từ Tây Bắc đến Khánh Hoà, sang đầu thế kỷ 20, phong trào chống thực dân Pháp đã bước sang giai đoạn mới với sự tham gia của các tầng lớp nhân dân, được tập hợp trong nhiều tổ chức với những nhà lãnh đạo có uy tín như phong trào Đông Du do Phan Bội Châu khởi xưởng, phong trào “Khai dân trí,chấn dân khí, hậu dân sinh” do Phan Chu Trinh đứng đầu, cuộc khởi nghĩa Yên Thế do Hoàng Hoa Thám chỉ huy…. Mặc dù các phong trào,các cuộc khởi nghĩa đó đều thất bại nhưng đã tác động sâu sắc đến tình cảm, tư tưởng của Nguyễn Tất Thành và đã đặt ra câu hỏi lớn trước Nguyễn Tất Thành: Con đường nào để cứu nước?”. Sau này trong cuốn “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” có ghi lại: “Anh khâm phục các cụ Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Chu Trình, Phan Bội Châu nhưng không hoàn toàn tán thành cách làm của mỗi người nào. Anh thấy rõ và quyết định con đường nên đi”.                                       

Có thể nói, với những điều tận mắt chứng kiến khi còn là một học sinh, với những kiến thức và tư tưởng được sớm tiếp nhận tại các trưởng đã học, lại sống  trong bối cảnh của đất nước đầu thế kỷ thứ 20 đã đưa Nguyễn Tất Thành đến một sự lựa chọn lịch sử là “muốn đi ra nước ngoài xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem xét họ làm như thế nào tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta”. Đó cũng là một sự lựa chọn tất yếu./.
Отправлено с iPhoneTheo các tài liệu chính thức ở Việt Nam, ngày 5-6-1911 người thanh niên Nguyễn Tất Thành -đang làm phụ bếp với tên gọi là Văn Ba -đã theo tàu Amiral Latouche Tréville rời bến cảng Sài Gòn đi Marseille (Pháp) mở đầu cuộc hành trình  tìm con đường cứu nước của một người thanh niên yêu nước sau này trở thành Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đó là một sự kiện lịch sử và cũng là một sự thật lịch sử không thể phủ nhận.                         

Song vẫn có quan điểm cho rằng, Nguyễn Tất Thành khi đó ra đi không phải để tìm đường cứu nước mà là để mưu sinh và họ đã đưa ra nhiều bằng chứng cho quan điểm này mà bằng chứng chủ yếu là bức thư ngày 15.-9-1911 của Nguyễn Tất Thành gửi Tổng thống Pháp và Bộ trưởng Bộ Thuộc địa Pháp xin vào học Trường Thuộc địa. Họ lập luận rằng Nguyễn Tất Thành xin vào học ở Trường này để sau này ra làm quan như một số học sinh của Trường này sau khi tốt nghiệp .Họ dựa vào một số đoạn trong bức thư  như đoạn sau đây (trong bản được  dịch ra tiếng Việt): “Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của ông ban cho tôi đặc ân vào học nội trú Trường Thuộc địa…Tôi mong muốn trở nên hữu ích cho nước Pháp “.Một bức thư gửi Tổng thống Pháp với lời lẽ như trên thì việc suy luận rằng Nguyễn Tất Thành xin vào học Trường Thuộc địa để sau này làm việc cho chính quyền Pháp là điều dễ hiểu.Hơn nữa, Trường  Thuộc địa do Chính phủ Pháp  thành lập năm 1885 ,ngoài số học sinh người Pháp,mỗi năm còn có 20 học sinh được Toàn quyền Đông Dương chọn cử đi học lấy từ học sinh của 3 nước trong Đông Dương khiến cho suy luận nói trên có tính hợp lý nhất định.           

Thế nhưng  suy luận nói trên không phải là duy nhất . Từ bức thư nói trên người ta còn có suy luận khác với những bằng chứng được nhiều công trình nghiên cứu nêu ra để khẳng định Nguyễn Tất Thành ra đi từ Cảng Sài Gòn ngày 5-6 -1911 là để tìm đường cứu nước.

1- Ngay từ khi là một học sinh, Nguyễn Tất Thành đã tận mắt chứng kiến cuộc sống cực khổ của người dân dưới ách thống trị của thực dân Pháp cũng như những hành động tàn bạo của thực dân Pháp đối với những người yêu nước đấu tranh chống lại chúng. Tại quê hương mình,Nguyễn Tất Thành được biết nhiều sĩ phu yêu nước đã lập các đội quân khởi nghĩa chống Pháp như cụ Hoàng Xuân Hành lập căn cứ chồng Pháp ở Thanh Chương bị giặc bắt và tra tấn đến chết, cụ Hoàng Phan Thái chiêu tập nghĩa binh chống Pháp ở Nghi Lộc bị giặc bắt và chém đầu…. Còn ở Huế,tháng 4-1908 một  cuộc biểu tình ôn hoà của nông dân mà Nguyễn Tất Thành có tham gia  đòi giảm sưu, giảm thuế cũng bị đàn áp dã man- một số người bị chém đầu tại chỗ, nhiều người bị cầm tù  và bị đày biệt xứ . Sau vụ này, Vua Thành Thái bị phế truất và bị đày ở đảo Reunion (Pháp). Tình cảnh đó đã  thúc đẩy Nguyễn Tất Thành phải  tìm con đường mới để cứu dân ,cứu nước.                   

2-Nguyễn Tất Thành khi lớn lên đã được sự giáo dục của các thầy giáo có tinh thần yêu nước . Khi ở làng Kim Liên, Nguyễn Tất Thành học chữ Hán ở nhà thầy giáo Vương Thúc Quý -người đỗ cử nhân  nhưng không ra làm quan. Tại đây thầy Qúy đã dạy Nguyễn Tất Thành tư tưởng yêu nước , thương dân và chí làm trai phải giúp ích cho đời.. Khi học ở Trường Tiểu học Vinh, Nguyễn Tất Thành hằng ngày đều nhìn thấy các từ “Liberté  -Egalité –  fraternité ” gắn trên các bảng đen của Trường khiến anh muốn “tìm hiểu những gì ẩn giấu đằng sau những từ ấy”. Khi học ở Trường Quốc học Huế – một trường đặc biệt lúc bấy giờ với quy định tuyển chọn học sinh nghiêm ngặt- Nguyễn Tất Thành đã được nhiều thầy giáo của trường giáo dục tinh thần yêu nước,không quên trách nhiệm đối với đất nước. Cũng tại Trường này,Nguyễn Tất Thành được làm quen với loại sách Tân thư chứa đựng tư tưởng cải cách của Khang Hữu Vy và Lương Khải Siêu ở Trung Quốc cùng với một số sách báo tiến bộ của phương Tây do các thầy giáo yêu nước cung cấp. Nhờ đó, lòng yêu nước vốn có của Nguyễn Tất Thành đã được khơi dậy, nuôi dưỡng và thôi thúc chí hướng ra nước ngoài tìm đường cứu nước.       

3- Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước trong bối cảnh đất nước đang bị thực dân Pháp đô hộ với chính sách cai trị hết sức tàn bạo đã được  phản ánh trong cuốn sách của Nguyễn Ái Quốc “Lên án chủ nghĩa thực dân Pháp”. Cũng trong thời gian này các phong trào yêu nước tiếp tục lan rộng. Kế tiếp phong trào Cần Vương vào cuối thế kỷ 19 do Vua Hàm Nghi đứng đầu với gần 20 cuộc khởi nghĩa từ Tây Bắc đến Khánh Hoà, sang đầu thế kỷ 20, phong trào chống thực dân Pháp đã bước sang giai đoạn mới với sự tham gia của các tầng lớp nhân dân, được tập hợp trong nhiều tổ chức với những nhà lãnh đạo có uy tín như phong trào Đông Du do Phan Bội Châu khởi xưởng, phong trào “Khai dân trí,chấn dân khí, hậu dân sinh” do Phan Chu Trinh đứng đầu, cuộc khởi nghĩa Yên Thế do Hoàng Hoa Thám chỉ huy…. Mặc dù các phong trào,các cuộc khởi nghĩa đó đều thất bại nhưng đã tác động sâu sắc đến tình cảm, tư tưởng của Nguyễn Tất Thành và đã đặt ra câu hỏi lớn trước Nguyễn Tất Thành: Con đường nào để cứu nước?”. Sau này trong cuốn “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” có ghi lại: “Anh khâm phục các cụ Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Chu Trình, Phan Bội Châu nhưng không hoàn toàn tán thành cách làm của mỗi người nào. Anh thấy rõ và quyết định con đường nên đi”.                                       

Có thể nói, với những điều tận mắt chứng kiến khi còn là một học sinh, với những kiến thức và tư tưởng được sớm tiếp nhận tại các trưởng đã học, lại sống  trong bối cảnh của đất nước đầu thế kỷ thứ 20 đã đưa Nguyễn Tất Thành đến một sự lựa chọn lịch sử là “muốn đi ra nước ngoài xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem xét họ làm như thế nào tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta”. Đó cũng là một sự lựa chọn tất yếu./.
Отправлено с iPhone
Vùng tệp đính kèm
Vùng tệp đính kèm