Thứ Năm, 3 tháng 6, 2021

 

Chủ động đấu tranh với những âm mưu phá hoại bầu cử của các thế lực thù địch trên không gian mạng

Thời gian gần đây, trên không gian mạng các thế lực thù địch và phần tử cơ hội chính trị đẩy mạnh chống phá cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XV và hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2021 - 2026. Trước tình hình đó, đòi hỏi chúng ta cần nêu cao cảnh giác, chủ động đấu tranh làm thất bại mọi âm mưu, thủ đoạn chống phá của các thế lực thù địch.

Bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XV và hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2021 - 2026, ngày hội để nhân dân thực hiện quyền làm chủ của mình thông qua việc lựa chọn, bầu ra những người tiêu biểu, có đức, có tài, xứng đáng đại diện cho nhân dân tại Quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp. Thực hiện thành công cuộc bầu cử, sẽ thiết thực góp phần xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của dân, do dân, vì dân.

Tuy nhiên, đối với các thế lực thù địch và phần tử cơ hội chính trị, đây là thời điểm để chúng tăng cường các hoạt động chống phá. Trên không gian mạng, nhiều tổ chức phản động lưu vong như "Việt Tân", "Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời", "Triều Đại Việt" và một số cá nhân, hội nhóm chống đối ở trong nước đang ráo riết kích động, xuyên tạc đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước có liên quan đến bầu cử. Thông qua hàng trăm trang web, trang mạng xã hội tự lập, chúng liên tục tung những bài viết, bài phỏng vấn chứa đựng nội dung tiêu cực, thông tin không chính xác về cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp ở nước ta, như “Không thể có bầu cử dân chủ khi Đảng Cộng sản lãnh đạo cuộc bầu cử”, “Bầu cử chỉ là hình thức vì Đảng đã sắp xếp trước rồi”… Từ những nhận định phiến diện, chúng quy kết rằng cuộc bầu cử do Đảng cộng sản lãnh đạo là không đúng pháp luật, đưa ra yêu sách đòi Đảng cộng sản không được tham gia vào công tác bầu cử. Xuất phát từ thực tế khách quan, chúng ta khẳng định luận điệu của các thế lực thù địch rêu rao là hoàn toàn sai sự thật. Bởi lẽ, Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Trong đó, Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Tại Khoản 1, Điều 4, Hiến pháp nước ta quy định rõ: “Đảng Cộng sản Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”. Vì vậy, việc Đảng lãnh đạo đối với công tác bầu cử là hoàn toàn đúng quy định của pháp luật. Song song với phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng đối với công tác bầu cử, chúng vận động, xúi giục những kẻ bất mãn, chống đối chế độ đăng ký tự ứng cử. Điều này chúng ta đã không lạ với việc tự ứng cử của các “nhà dân chủ” và một số văn nghệ sĩ biến chất ở cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XIV và đại biểu hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016 – 2021; khi không đủ điều kiện và bị loại qua các vòng hiệp thương, các đối tượng này lên mạng xã hội lu loa rằng: chỉ có những người “theo phe” Đảng Cộng sản mới có cơ hội ứng cử đại biểu Quốc hội, Đảng Cộng sản cố tình “cản trở” người ngoài Đảng tự ứng cử vào đại biểu Quốc hội… Chúng cố tình tung tin bịa đặt, quy chụp trước sự thật hiển nhiên quy định của pháp luật Việt Nam về bầu cử: công dân nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp. Quyền bầu cử và ứng cử là của công dân, là quyền được hiến định. Không ai có quyền cản trở việc công dân thực hiện những quyền này. Việc lựa chọn những ứng cử viên để bầu vào Quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp được tiến hành theo đúng quy định tại Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp. Bên cạnh đó, trước vấn đề về số lượng, cơ cấu đại biểu Quốc hội, đặc biệt là về số lượng đại biểu là người ngoài Đảng, các thế lực thù địch và phần tử cơ hội chính trị cũng cố tình xuyên tạc, biến tướng bản chất vấn đề. Tại Nghị quyết số 1185/NQ-UBTVQH14 ngày 11/1/2021 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội về việc dự kiến số lượng, cơ cấu, thành phần đại biểu Quốc hội khóa XV, cơ cấu số lượng đại biểu là người ngoài Đảng từ 25 - 50 đại biểu (5 - 10%). Từ đây, với mưu đồ chống phá công tác bầu cử, chúng suy diễn, đưa ra những luận điệu hướng lái, cho rằng Đảng quy định số lượng đại biểu ngoài Đảng là quá ít, cần phải “cân bằng quyền lực” trong Quốc hội bằng cách chia một nửa số ghế cho những người ngoài Đảng…; thậm chí, có đối tượng còn đòi xóa bỏ cơ chế bầu cử hiện tại, đòi hỏi phải tiến hành bầu cử theo phương thức của các nước tư bản… 

Từ nay đến ngày bầu cử, các thế lực thù địch và phần tử cơ hội chính trị sẽ vẫn tiếp tục xuyên tạc, phá hoại cuộc bầu cử. Để nâng cao hiệu quả đấu tranh, làm thất bại mọi âm mưu, thủ đoạn chống phá của kẻ thù trên không gian mạng, bảo đảm cho cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XV và hội đồng nhân dân các cấp, nhiệm kỳ 2021 - 2026 được diễn ra an toàn và thành công tốt đẹp, thiết nghĩ chính quyền các cấp cần thực hiện đồng bộ một số giải pháp cơ bản:

Một là, đẩy mạnh công tác tuyên truyền trên các phương tiện thông tin để mọi cán bộ, đảng viên và các tầng lớp nhân dân hiểu rõ về ý nghĩa, tầm quan trọng của cuộc bầu cử; các quy định của Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và hội đồng nhân dân; quyền, nghĩa vụ và trách nhiệm của công dân; động viên nhân dân tự giác, tích cực và chủ động tham gia bầu cử.

Hai là, tăng cường xây dựng môi trường thông tin lành mạnh, đa dạng, phong phú, tạo điều kiện cho đông đảo nhân dân được tiếp cận những thông tin chính thống, tin cậy, tích cực, nhân văn; tránh để các thế lực thù địch lợi dụng mạng xã hội xúi giục, kích động nhân dân tụ tập đông người, khiếu kiện, chống đối chính quyền.

Ba là, xây dựng và triển khai các phương án bảo đảm an ninh trên không gian mạng; có biện pháp hữu hiệu ngăn chặn mọi hành vi lợi dụng dân chủ, vi phạm pháp luật về bầu cử. Kiên quyết đấu tranh chống mọi luận điệu xuyên tạc, hoạt động phá hoại cuộc bầu cử, lợi dụng bầu cử để gây rối an ninh, trật tự, âm mưu chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Cùng với nỗ lực của cơ quan nhà nước và đoàn thể xã hội tổ chức cuộc bầu cử, luôn đòi hỏi mỗi người dân phát huy cao quyền, nghĩa vụ công dân đối với nhà nước và xã hội, có trách nhiệm khi tham gia mạng xã hội. Không ủng hộ, không chia sẻ các thông tin xấu độc, có mục đích phá hoại bầu cử, chống phá Đảng và chế độ. Bày tỏ rõ quan điểm, thể hiện chính kiến phản bác lại những luận điệu sai trái của các thế lực thù địch trên không gian mạng cũng như ngoài xã hội. Tích cực hưởng ứng và tham gia đầy đủ các hoạt động bầu cử ở địa phương./.

Tôn trọng và tin cậy

Tôn trọng và tin cậy là một đề tài kinh điển, là anh em sinh đôi đáng yêu và không thể chia cắt; là đạo đức tốt đẹp không thể thiếu trong quan hệ hợp tác giữa người với người. Ai có và biết vận dụng khôn khéo đạo đức tốt đẹp này cũng sẽ được người khác tôn trọng và tin cậy, khiến sức liên kết của mình mạnh mẽ hơn hết bao giờ, cuộc giao lưu và hợp tác thuận lợi cũng như nhu cầu được thỏa mãn tốt hơn bao giờ hết. Ở một doanh nghiệp, đơn vị, chúng ta thường xuyên phải xử lý các mối quan hệ và sự việc với các thành viên. Giữa các thành viên tuy rất thân quen với nhau nhưng khi xử lý công việc mới thấy phức tạp và rối bời, đa dạng và tế nhị của chúng. Cung cách ứng xử bằng thái độ như thế nào sẽ gặt hái kết quả như thế ấy. Trong giao tiếp, chỉ khi nào các bên tin cậy lẫn nhau mới có thể sinh ra lực mạnh nhất; tỵ hiềm, nghi kỵ lẫn nhau chỉ dẫn đến xa cách, bằng mặt không bằng lòng. Tôn trọng nhau, mới có thể chung lưng đấu cật, coi thường khinh bỉ nhau chỉ có thể mỗi người một ngả, thậm chí quay lưng lại nhau. Người Trung Quốc nói, bản thân chữ Người (?) đã ngụ ý sự nâng đỡ nhau, cái nền tảng nâng đỡ nhau đó, chính là sự tôn trọng và tin cậy lẫn nhau. Tin cậy có thể ví như dầu bôi trơn, tôn trọng tức là động cơ cỡ lớn, kéo con người nhịp nhàng tiến lên. Đánh mất tôn trọng và tin cậy, dựa vào cái gì để vãn hồi mối quan hệ? Giữa các thành viên không còn sự tôn trọng và tin cậy sẽ rơi vào bãi lầy của sự cô đơn, thất bại, thậm chí mất hút trong rừng hoang bất lực và sụp đổ. Phát triển quan hệ giữa các thành viên trong doanh nghiệp, đơn vị như thế nào, được quyết định bởi cách hành xử, vận dụng tôn trọng và tin cậy. Mỗi thành viên cảm thấy mình được các thành viên khác tôn trọng và tin cậy là rất quan trọng. Nếu anh không tin cậy tôi, dù anh cho tôi bao lợi lộc, thì tôi vẫn cảm thấy áy náy, cảm thấy mình bị nghi ngờ, bị tổn thương, thậm chí mất đi mặt sáng giá nhất của nhân cách, vị thế tồn tại của tôi. Mỗi người chỉ có thể nhận được tình yêu bằng cách mình dâng tặng cho người khác tình yêu, dù giữ chức vụ cao hay thấp, dù tôi là giám đốc anh là công nhân. Do đó, muốn giành được sự tôn trọng và tin cậy của người khác, thì trước hết mình phải là một nhân cách thành thật và lương thiện. Điều này rất quan trọng. Khi cộng sự, nếu hai thành viên không tin cậy nhau làm sao có thể chân thành với nhau, thắt chặt quan hệ với nhau. Cho nên, tôn trọng và tin cậy là tiền đề dỡ bỏ phên dậu tâm lý giữa các thành viên, là cơ sở của sự bình đẳng cần có, là bảo đảm để cỗ máy vận hành trơn tru, để mỗi người suy nghĩ và hành động vì người khác, vì sự phát triển của cộng đồng và vì danh dự của chính bản thân mình! Mỗi thành viên có vị trí, chức năng, nhiệm vụ riêng của mình nhưng tôn trọng các thành viên khác là tôn trọng mình. Ai cũng có cái khó của mình, tin cậy người khác là tin cậy mình. Tôn trọng và tin cậy là nhân tố khích lệ, là sức mạnh to lớn vô hình, nó có thể thay đổi nhận xét của chúng ta với mỗi người, với cuộc đời và sự nghiệp chung. Trong các mối quan hệ ở một doanh nghiệp, đơn vị, chỉ có tôn trọng và tin cậy không thôi thì chưa đủ. Nhưng, thiếu hoặc không có chúng, thật là khủng khiếp. Trong trái tim các thành viên, tin cậy là ánh mắt khích lệ, sưởi ấm tâm hồn, tôn trọng là mảnh đất phì nhiêu, nuôi dưỡng sự sinh tồn và phát triển của doanh nghiệp, tất nhiên cả của mỗi thành viên, mỗi công nhân và người lao động.

Chân ngắn, chân dài (!)

Theo tiếng đồn về làm kinh tế giỏi, chúng tôi về xã X. Đã nửa tiếng dần trôi... Rồi bốn mươi lăm phút trôi vèo... Đồng chí Bí thư Đảng ủy vẫn say sưa “trình diễn” bằng miệng, bằng tay vô cùng cao hứng về những thành tựu phát triển kinh tế “vượt bậc” của xã trong mấy năm qua, thậm chí xem ra không ít lần khoái trá. Nào thì những nhận định “tăng trưởng nhảy vọt”, “đột phá mạnh mẽ”, “tập trung dứt điểm”; nào thì những con số đẹp lung linh (như được đánh bóng), xúng xính, điểm tô, phụ họa..., khiến chúng tôi phải xin lỗi dùng máy ghi âm, vì không ghi chép kịp. Và rồi tràn một tiếng đồng hồ... Đồng chí ấy vẫn thăng hoa thăng hoa, tưởng như không ai cản nổi (và cũng không thể ngắt lời, vì lịch thiệp), nếu như không có tiếng “xoạch” vọng ra từ chiếc máy ghi âm báo hết pin, khiến đồng chí dừng lại. Tôi xin lỗi và hỏi nhẹ: - Thưa đồng chí Bí thư, chúng tôi rất mừng và chia vui với những thành tích phát triển kinh tế của xã nhà, như đồng chí báo cáo. Xin đồng chí cho biết, cùng với sự phát triển như thế, thì xã nhà quan tâm tới vấn đề phát triển văn hóa ra sao? Một phút lặng đi, có lẽ vì câu hỏi đột ngột lại ngoài vấn đề kinh tế, nhưng đồng chí Bí thư đằng hắng và như... lấy đà: - Báo cáo các đồng chí, rất tốt ạ. Phong trào văn hóa văn nghệ, thể dục thể thao liên tục phát triển cả về bề rộng lẫn chiều sâu. Chúng tôi hết sức quan tâm đầu tư cho lĩnh vực vô cùng quan trọng này. Tôi hỏi thử hai câu: - Xã ta có bao nhiêu di tích văn hóa - lịch sử, vì tôi biết quê mình xưa nay vốn là đất học, lại là vùng quê cách mạng mà? Bảy thôn mình đều có sân thể thao, có nhà văn hóa, có đội văn nghệ chứ ạ? Đồng chí ngập ngừng và gương mặt chợt đỏ lên như vừa nhấp rượu: - Xin lỗi đồng chí, chúng tôi cũng chưa kịp thống kê, mà các thôn tắc trách quá, cũng chưa báo cáo thật kỹ. Để chữa thẹn cho câu hỏi dường như đặt không đúng lúc cần hỏi, tôi đề nghị đồng chí cho phép về thắp hương Đền Cụ Trạng ở thôn Trung, cách trụ sở Đảng ủy xã chừng tám trăm mét. Quả tình, lòng tôi chưa hết trĩu nặng từ phòng làm việc, bước ra đường, chạm ngay phải đoạn nước ngập lênh láng, nồng nặc mùi hôi, từ làng nghề thải ra, khiến cho đoàn người đưa ma và chúng tôi phải loay hoay tìm lối tránh. Vượt qua một đống rác thải đủ loại to chình ình gần bằng đống rạ, đồng chí Bí thư vẫn hồn nhiên: - Đám ma cụ Trung, người giàu nhất thôn Hạ đấy, anh ạ. Tôi chưa kịp đáp lời, thì những tiếng xầm xì của mấy cụ già đưa đám vọng lại, tưởng như làm trùng cả ngọn gió mùa đông bắc: - Giàu có thế mà làm gì! Chết mà con cháu chả đứa nào muốn khênh, đâm ra phải đi thuê mấy đứa cửu vạn khênh ra đồng đới! Gió thốc càng lạnh. Nhưng dường như lòng tôi còn tê tái, se sắt lại hơn, vì buồn! Và càng se sắt lạnh và trĩu nặng hơn, vì cứ tưởng rằng khi kinh tế xã phát triển thì dân trí, văn hóa cũng phát triển theo; khi xã đã giàu lên, không còn hộ đói nghèo, thì sự kém văn hóa sẽ mất đi cùng với sự nghèo đói! Đồng chí Bí thư chợt lặng người đi, và nắm chặt lấy tay tôi, như đang nói lời xin lỗi. Tôi hiểu và thầm chúc cho đồng chí và xã X. sẽ đi lên vững chãi, nhưng không phải bằng đôi chân khập khiễng, một ngắn, một dài! Và tôi tin điều đó sẽ thành sự thật, qua hơi nồng ấm, khẽ run run tỏa ra từ bàn tay đồng chí mỗi lúc một nắm chặt lấy tay tôi./.

Vất cá rô, vồ săn sắt

Tục ngữ có câu: "Bỏ con săn sắt, bắt con cá rô", bỏ ra con mồi nhỏ để bắt được con cá to hơn. Đó là lẽ thường tình. Nhưng trên thực tế, có không ít trường hợp ngược lại. Hẳn mọi người còn nhớ, cách nay ngót gần 20 năm, có câu chuyện một vị đại diện của hãng hàng không lớn của nước ngoài tại Việt Nam đã sử dụng con bài gây khó dễ cho khách hàng mua vé đặt chỗ trên các chuyến bay của hãng. Mua vé thì dễ, nhưng đăng ký được chữ OK, nghĩa là đặt được chỗ để bay thì rất khó. Lý do mà mọi khách hàng đều gặp đó là "hết chỗ". Vậy, để có chỗ thì khách hàng phải tìm cách móc ngoặc với vị "tổng quản" này, có người phải "biếu quà", gọi là cám ơn anh đã dành chỗ cho em, ít cũng "một tờ xanh", nhiều thì tùy theo tính chất bức xúc và cả túi tiền gọi là "tấm lòng" của hành khách. Nhưng sau một thời gian, cái quy luật của sự đời, "cái kim trong bọc" ấy rồi cũng đã đến ngày lòi ra. Nhiều người phản ảnh, tại sao đăng ký chỗ thì rất khó, thế mà máy bay vẫn trống chỗ, có khi tới cả một vài chục, là chuyện thường gặp. Một người không biết tính nhẩm cũng đã có thể thấy được, con cá rô bị buộc làm vật hy sinh ở đây là doanh thu, là lợi nhuận của hãng hàng không trong câu chuyện trên. Nhưng con săn sắt bắt được, là tiền quà biếu của hành khách, thì vào túi cá nhân "tổng quản". Sự việc bị phát lộ, và điều hiển nhiên là vị đó bị buộc thôi việc. May mà lúc đó, Luật Chống tham nhũng chưa ra đời. Mới đây, lại nổi lên câu chuyện rằng, có vị "tổng quản" ngân hàng cũng hành xử bằng những "chiêu bài" tương tự. Khách hàng vay tiền để lo đầu tư, tổ chức sản xuất, kinh doanh, góp phần cho tăng trưởng chung của nền kinh tế, lo tạo công ăn việc làm cho người lao động, thì lại rất khó tiếp cận vốn vay của các ngân hàng. Bởi vậy, muốn vay được tiền doanh nghiệp phải lo lót các “tổng quản” để được làm thủ tục suôn sẻ, được giải ngân ngon lành, giải ngân nhanh.... Nhà nước tìm mọi cách, các đại biểu Quốc hội cũng lo đủ điều để chống nạn cho vay nặng lãi, nạn “tín dụng đen”. Nhưng mấy ai tưởng tượng được rằng “tín dụng đen” vẫn nằm ngay trong "tín dụng trắng" (công khai). Chuyện là, ngân hàng huy động được tiền mà không cho vay để đầu tư sinh lãi thì ngân hàng sẽ không có doanh thu, không có lợi nhuận. Nhưng một vài cán bộ tha hóa đạo đức đã đang tâm cái lẽ thường tình đó. Gây khó dễ cho khách hàng với mục đích đen tối là được con cá săn sắt vào túi cá nhân, còn chuyện để mất đi con cá rô, mà thậm chí quy mô lớn đó có thể là con cá quả, thì... mặc kệ ai. Trong lúc doanh số của doanh nghiệp, hay của ngân hàng là thu nhập, việc làm, là cuộc sống của hàng trăm, hàng ngàn người lao động của cả ngân hàng lẫn doanh nghiệp đang cần mẫn hằng ngày vì sự phát triển chung của đất nước. Không cần nói gì thêm nữa, thì nhiều người cũng đã thấy được đó là những cái "quái thai" xuất hiện trong cuộc sống thường nhật. Nhưng vấn đề là ở chỗ, làm sao để những tệ nạn đó phải bị công luận lên án, tẩy trừ, không còn đất để sinh sôi, nảy nở,... thì mới triệt được tận gốc rễ của nó, làm cho cuộc sống đi vào quỹ đạo của sự văn minh, lành mạnh, trong sáng và minh bạch.q

Tiếp cái sự... "vất" và "vồ"

Sau khi bài “Vất cá rô, vồ săn sắt” đăng trên Tạp chí Cộng sản - Chuyên đề Cơ sở, có người đã tìm đến tôi (qua bút danh) để cùng chia sẻ. Điều làm cho chính bản thân tác giả cũng ngạc nhiên đó là những dẫn chứng được bạn đọc cung cấp thêm. Nhiều, và nhiều lắm những “con cá rô” đã bị “vất” để kiếm những “con săn sắt” nhỏ vụn. Đại thể là: Một nhà báo, để có thể được đăng lên một tin bài nào đó thì tìm đến những cách viết giật gân, không cân nhắc kỹ lợi - hại, cái được đối với tác giả là một khoản nhuận bút dăm trăm ngàn, thì hậu quả có thể làm cho người dân mất hàng chục tỉ đồng. Đến lúc làm rõ được sự thật thì, ôi thôi “được vạ, má đã sưng”. Chẳng là, vụ ngộ nhận có nạn dịch viêm não Nhật Bản do một loài chim mang vi-rút đó và ăn quả vải chín, đã mươi năm về trước, và vì bài báo đó đã làm cho người trồng vải của một huyện miền núi... thiệt hại ngót vài chục tỉ đồng bởi không bán được vải. Một nhà quản lý nọ đã đang tâm vứt con “cá rô” to bự để “lái khéo” cho nhà thầu nước ngoài thắng, được thực hiện dự án này nọ... mà có khi chỉ nhận một món tiền hối lộ “nhỏ” mấy trăm ngàn đô-la Mỹ (sau khi kiểm tra qua bankingonline thấy đã vào tài khoản bí mật ở nước ngoài). Hậu quả về thực hiện thầu thế nào, thì... “xem hồi sau sẽ rõ”. Hay như một vị quan chức đã từng nói trong vụ giao đất rừng, kể cả đầu nguồn, cho nước ngoài thuê lâu năm, rằng: “50 năm nữa, ai làm thì người đó quản lý”(!) Trong công tác tổ chức, cán bộ, hậu quả thường là “vô hình” chứ không phải là hữu hình, thế nhưng “con cá rô” trong tay người quản lý có khi lại là cả một cỗ xe. Xe có thể “lộn nhào” trong gang tấc, mà phần lớn trường hợp tai nạn là do người lái ẩu hay trình độ kém. Trong khi đó người lựa chọn cán bộ, nếu chỉ vì những con cá săn sắt nhỏ, mà bỏ qua phẩm chất, tiêu chuẩn của cán bộ rồi để họ ngồi lên “vô-lăng” thì âu cũng là “vất con cá rô” đó thôi. Bạn đọc còn quả quyết với tôi rằng, chẳng cần phải phương tiện, hay máy móc gì cho tinh vi, hãy cứ nhìn ở đâu, lúc nào “con cá rô bị vứt bỏ”, có chuyện sót, lọt lưới pháp luật đại loại “to như con voi mà chui qua được lỗ kim”, thì ở đó có chạy vạy, có xin - cho, có đút lót - hối lộ... và có chuyện “vồ con săn sắt”. Trong lúc người nông dân, “một nắng, hai sương”, vắt tay lên trán đêm ngày tính chuyện “trồng cây gì, nuôi con gì?” cho có lãi, thì có lẽ đã đến lúc người làm công ăn lương (do dân đóng thuế mà có) cũng phải nhận thức rõ hơn “vất cái gì, vồ cái gì” cho ích nước, lợi dân mới gọi là công bộc của dân thực sự, nếu không thì đại họa nhãn tiền./.

Lan tỏa ngược

Người xưa có câu: Muốn dạy người ta, hãy dạy mình trước đã. Bác Hồ nói: “Muốn giáo dục nhân dân làm cho mọi người đều tốt thì cán bộ, đảng viên phải tự giáo dục và rèn luyện hàng ngày”. Người xưa có câu: Muốn dạy người ta, hãy dạy mình trước đã. Bác Hồ nói: “Muốn giáo dục nhân dân làm cho mọi người đều tốt thì cán bộ, đảng viên phải tự giáo dục và rèn luyện hàng ngày”. Trong Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, điều chúng ta mong muốn là phong trào ngày càng mở rộng và phát triển: từ cấp trên xuống cấp dưới, từ trong Đảng ra ngoài nhân dân, từ cán bộ chủ chốt trong bộ máy lãnh đạo và công quyền đến quần chúng đông đảo. Kiểm điểm ba năm thực hiện Cuộc vận động, có sự đánh giá như sau: Kết quả bước đầu quan trọng của cuộc vận động cho thấy, những người tốt, việc tốt, tập thể và cá nhân điển hình tiêu biểu học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh ngày càng nhiều hơn, sức lan tỏa ngày càng rộng. Đánh giá ấy phản ánh đúng thực tế cuộc sống và tạo thêm niềm tin. Duy có một câu hỏi nhỏ được đặt ra về “sức lan tỏa”. Ở địa phương này hay đơn vị nọ, người ta hỏi: Lan tỏa theo chiều nào? Từ lĩnh vực nào đến lĩnh vực nào? Từ ai ra ai? Lấy việc chống lãng phí, thực hành tiết kiệm làm thí dụ. Đảng bộ X. họp kiểm điểm và nhận định: Phong trào tiết kiệm địa phương ta tốt lắm. Cơ sở nào, ngành giới nào cũng có những tấm gương. Chị em phụ nữ lập “quỹ hỗ trợ người nghèo”, ngày này qua ngày khác, kẻ dăm bảy trăm, người đôi ba nghìn đồng bỏ vào ống tre hay con lợn đất, thế mà mấy tháng một lần gộp lại cũng thành tiền triệu. Nhiều em bé học sinh bớt một phần quà sáng để dành tiền giúp bạn mua sách học. Một gia đình nông dân tự nguyện hiến cho xã một khu đất lớn để xây trường học cho trẻ em. Vân vân và vân vân. Chỉ tiếc là cán bộ, đảng viên chúng ta chưa thật gương mẫu. Nhiều đồng chí vẫn còn tiêu xài lãng phí, chỉ biết lo cho lợi riêng mà không nghĩ đến lợi chung. Trong khi các đối tượng chính sách nhận thêm tiền trợ cấp mỗi tháng dăm, bảy chục nghìn đồng đã lấy làm mừng thì ta tiệc tùng, lễ hội, chi ra hàng chục, hàng trăm triệu đồng mà không thấy xót. Bí thư đảng ủy thành khẩn: Từ nay chúng ta phải học tập quần chúng mà sửa mình. Có đồng chí hỏi: Như vậy là lan tỏa ngược à? Đúng. Đây là lan tỏa ngược nhưng là lan tỏa ngược tích cực. Chúng ta ủng hộ hết mình sự lan tỏa xuôi nhưng không sợ mà phải hoan nghênh sự lan tỏa ngược. Chỉ sợ là sợ rằng, cán bộ, đảng viên chỉ biết hô hào người khác làm mà tự mình không làm, chỉ lớn tiếng tung hô những người tốt, việc tốt mà tự mình không chịu học và làm theo những tấm gương mình đã tung hô./.

Động cơ thông tin

Cơ quan quản lý báo chí nhận được từ phía bạn đọc một bức thư chất vấn, kèm theo hai bài báo của hai tờ báo khác nhau. Cả hai bài báo đó đều viết về cùng một chủ đề, cùng một địa phương và vào cùng một thời điểm. Chủ đề chung là: xóa đói giảm nghèo, xây dựng nông thôn mới ở miền núi. Cơ quan quản lý báo chí nhận được từ phía bạn đọc một bức thư chất vấn, kèm theo hai bài báo của hai tờ báo khác nhau. Cả hai bài báo đó đều viết về cùng một chủ đề, cùng một địa phương và vào cùng một thời điểm. Chủ đề chung là: xóa đói giảm nghèo, xây dựng nông thôn mới ở miền núi. Báo A khen đậm lời về những thành tích đạt được, kèm theo ảnh về những cụm dân cư mới, bệnh xá và phòng học tương đối khang trang. Báo B lại chê hết chỗ nói, minh họa bằng những bức ảnh về các bản hẻo lánh, nhà cửa tồi tàn, dân sống nghèo khổ, đi lại khó khăn, không có chỗ để chữa bệnh và cho trẻ em học hành. Hỏi hai tòa báo thì đều được trả lời: thông tin là chính xác bởi phóng viên của họ đều đến tận nơi, viết và chụp ảnh về những điều mắt thấy tai nghe. Hỏi lãnh đạo địa phương thì được biết: Những gì hai tờ báo phản ánh đều là có thật. Những thông tin cho các báo ấy cũng đều do địa phương cung cấp, và chính các phóng viên trực tiếp phỏng vấn người dân. Chỉ có điều mà các cán bộ địa phương chưa dám tiết lộ. Vì biết báo A là một tờ báo chính trị có uy tín lớn, mỗi thành tích đưa lên mặt báo có thể dẫn đến việc khen thưởng, cho nên khi phóng viên báo A đến tìm hiểu, họ đã đưa đến những nơi có thành tích tốt đẹp. Còn báo B là cơ quan của một tổ chức xã hội có quỹ tài trợ lớn cho những người nghèo, vùng nghèo. Cho nên đối với phóng viên báo B, họ chỉ đưa đến những chỗ lạc hậu và nghèo khổ nhất, cốt sao tranh thủ được sự tài trợ càng nhiều càng tốt. Hóa ra cách thông tin của địa phương cũng "khôn" đáo để. Thảo nào trong quá trình thực hiện Chương trình 135 của Chính phủ, không ít xã thuộc vùng trung du 100% cũng xin được xếp vào diện miền núi. Cũng có xã giao thông thủy bộ đều thuận lợi lại muốn được coi là vùng sâu, vùng xa. Với kết quả đạt được khá ngoạn mục trong nhiều năm phấn đấu, nhiều địa phương tự giác xin rút tên mình ra khỏi diện được hỗ trợ. Trong khi đó, có những địa phương cũng đạt được những thành tích như vậy, nhưng vẫn muốn "ở lại" để tiếp tục nhận được chế độ ưu đãi. Lại có những địa phương làm ăn chẳng ra gì, lại thổi phồng thành tích lên, báo cáo là đã thoát nghèo, cốt để được nhận khen thưởng nhưng lại làm cho dân khổ thêm. Trong phòng chống thiên tai, dịch bệnh, có chỗ thiệt hại ít xít ra nhiều để mong được nhận trợ cấp lớn hơn. Lại có chỗ thiệt hại to thì vo nhỏ lại để che giấu nguyên nhân thật của thiệt hại là do khuyết điểm trong công tác chỉ đạo của chính mình. Báo chí rút ra bài học gì nhỉ? Phải chăng tính chân thật là một tiêu chí hàng đầu? Cần nhìn thẳng vào sự thật, nhưng phải đánh giá đúng sự thật. Sự thật không thể là phiến diện hoặc bóp nặn theo ý đồ chủ quan của người viết. Còn đối với địa phương, cũng xin xem lại động cơ thông tin của mình. Không thể vì chủ nghĩa thành tích hay thực dụng vụ lợi mà đưa ra những thông tin dẫn đến nhận thức sai lệch về cái sự thật của chính địa phương mình./.

Giá như...!

Chiếc xe con giảm dần tốc độ rồi dừng trước cổng, hai cán bộ song song tiến vào gặp gia chủ. Bà chủ nhà chưa kịp mời nước thì đã thấy chiếc xe quay hướng lao thẳng về thị trấn. Khi chiếc xe trở về, lại đỗ đúng chỗ cũ. Bà chủ nhà, rồi chính quyền địa phương ra mời bác lái xe vào, nhưng bác chỉ im lặng. Đến lúc hai cán bộ ra, nói vài câu gì đó... thì bác bảo: “Lãnh đạo bảo tôi đưa các anh đến đây, xong việc lại đưa về, chứ có bảo tôi vào đâu?”. Đương nhiên là có vấn đề trục trặc về quan hệ, giữa bác lái xe và ông chủ nhà - một cán bộ cỡ bự, đã nghỉ hưu, đau ốm bấy lâu, nay sắp về chầu tiên tổ. Ông cha ta có câu: “Nghĩa tử là nghĩa tận”, mà bác lái xe xử sự như thế, hẳn vấn đề không phải đơn giản. Tôi dò hỏi hai anh cán bộ, các anh bảo mới chuyển về công tác ở cơ quan nên không biết. Tôi quyết định hỏi bác lái xe, chắc bác chẳng thể trả lời là không biết, nhưng bác cũng chỉ nói: “Tôi lái xe ở trên công ty, ông ấy là sếp lớn, chẳng có thù oán gì. Nhưng mà, đối với nhiều người khác thì có đấy. Tôi chỉ tức hộ người ta nên mới có thái độ như vậy thôi!”. Bác lái xe chỉ nói vậy, nhưng quan sát từ xa tôi cũng đã hiểu phần nào, suy ra từ những cư xử của ông cán bộ về hưu đối với bà con chòm xóm. Chả là, nhà ông ở cạnh nhà tôi. Nhớ hồi ông mới về hưu, cả xóm tôi ai cũng mừng. Mấy ông già thì mừng vì sẽ có thêm bằng hữu, cùng vui khi có chén rượu, hay vây quanh ván cờ. Lứa thanh niên 16, 17 tuổi chúng tôi còn mừng hơn thế. Ông đã đi khắp nơi, hẳn phải biết nhiều về con người và cuộc sống chốn thành thị, phố phường, ở Tây, ở ta..., kinh nghiệm của người “đi nhiều ngày đàng...”, ắt sẽ rất có ích cho những người sắp bước vào đời như chúng tôi. Bọn trẻ con thì coi ông như một “chú dế mèn cỡ bự”, đã đi phiêu lưu khắp chốn, hẳn là sẽ có một kho tàng chuyện hay... Nhưng tất cả đều vỡ mộng. Ông ngồi lì ở nhà, vợ con ông, ông còn chả buồn nói chuyện nữa là... Ngày ngày, ông uống một chén trà, hút một điếu thuốc - rồi lại hút một điếu thuốc, uống một chén trà..., như thể ông đang phải suy nghĩ về một chuyện đại sự quốc gia rất căng thẳng, mà vẫn chưa tìm được lối ra. Tuy nhiên, cũng có lúc ông đi, nhưng ông đã đi là “đi thẳng”, không rẽ ngang, rẽ dọc, không bắt chuyện với ai, như thể trái đất này đã chia ra hai phần: Phần to là của chung mọi người, còn phần nhỏ là của riêng ông, “bất khả xâm phạm”. Ông không nói chuyện với ai, nên dần dần chẳng còn ai nghĩ đến ông, trừ một lần, một cụ già trong làng bảo: “Có ai nắm được tay từ sáng đến tối đâu”... Cuối cùng, như các cụ bảo “Nghĩa tử là nghĩa tận”, bác lái xe nể mọi người, mà đã chịu vào nhà. Ông cán bộ chừng như đã mệt lắm. Bây giờ thì ông cũng muốn nói rồi, nhưng đến lúc ông muốn nói thì cái sự rắc rối nó mới “lòi” ra. Trong hơn 20 năm nghỉ hưu, lúc nào cũng có thể nói được thì ông lại chẳng nói, còn bây giờ, ông muốn nói nhiều lắm, muốn nói lời xin lỗi cho người ta lượng thứ, muốn nói lời tâm sự cho người ta thông cảm..., nhưng Bút Nam Tào sắp định. Ông muốn nói mà không thể cất lên thành tiếng. Bà con hàng xóm, bạn bè kéo đến thăm rất đông, ai cũng cố hỏi ông vài câu. Ai cũng chân tình với ông, và lúc này, hình như ông cũng muốn chân tình với mọi người lắm. Ông nhìn lớp thanh niên, lại nhìn những người trung niên, rồi khẽ rung rung cái môi..., rồi thở dài. Có lẽ, ý nghĩ cuối cùng trong cuộc đời của ông lúc này là: “Giá như người ta ai ai lúc còn trẻ, cũng biết rõ được tâm trạng của mình lúc hấp hối nó như thế nào... nhỉ!”.

Sao trước kia không...

Một buổi chiều đang đi dạo ở công viên, tôi gặp lại ông cán bộ lãnh đạo cũ của công ty. Đang định tìm cách tránh mặt thì ông đã gọi: - Chào anh bạn! lâu lắm mới gặp. Tôi đành phải bất đắc dĩ trả lời: - Chào sếp, anh có khỏe không, cũng lâu rồi mới gặp sếp. Tôi không muốn nói chuyện với ông vì biết ông khá rõ khi còn ở cơ quan. Với vai trò phó giám đốc công ty, ông có tiếng không chỉ khôn khéo biết làm vui lòng cấp trên và vừa lòng cấp dưới... mà cái chính là ông biết “ngậm miệng ăn tiền” hay “gió chiều nào che chiều ấy” và tích cực “vun vén cá nhân”. Không để tôi nói lời nào sếp cũ tiếp luôn: - Tình hình cơ quan thế nào? Vẫn tốt chứ? Tôi trả lời cho qua chuyện: - Vẫn thế, anh còn lạ gì... không có gì thay đổi lớn lắm! “bình thường như đường và sữa”. Ông liền tranh thủ nói thật nhanh như sợ tôi chạy mất: - Mình nghỉ hưu rồi thế là xong, còn các cậu ở lại thì chắc còn nhiều chuyện phải bàn đấy, mình ở cơ quan lâu rồi, mình nắm khá rõ... Rồi ông bắt đầu nào là công lao của ông với công ty không hề nhỏ chút nào, lẽ ra ông phải được quan tâm giúp đỡ nhiều hơn, đằng này chỉ khi năm hết tết đến ông mới được lãnh đạo thăm hỏi tặng quà... nào là lẽ ra cơ quan phải chú ý hơn nữa đến công tác tổ chức, đặc biệt chú ý đề bạt những người có tài có đức, nào là cơ quan nên chú ý nâng cao đời sống cho anh em, vì so với một số nơi khác, cơ quan hiện có rất nhiều lợi thế; nào là cần tăng cường dân chủ ở cơ sở hơn nữa vì đây là động lực để phát triển và để thực hiện đại đoàn kết; hoặc là cơ quan nên thực hiện tốt hơn nữa việc chống tiêu cực như tham nhũng, quan liêu; hay là những cán bộ lâu năm, những chuyên gia giỏi phải có chế độ ưu đãi đặc biệt để gìn giữ phát huy người tài, tránh tình trạng đề bạt cán bộ chỉ chú ý bằng cấp, chức vụ mà sao nhãng chuyên môn; nào là lớp cán bộ hiện thời năng lực hơi yếu so với thời ông. Đáng ngại là họ ít lo cho tập thể mà chỉ lo thu vén cá nhân. Ông còn chê lãnh đạo này trách lãnh đạo kia là kém phẩm chất, năng lực không nên được đề bạt vì làm thế không có lợi cho tập thể. Hay nhiều điều, nhiều việc cơ quan làm hiện nay là bất hợp lý... Tôi nghe phát chán liền tìm cơ hội cắt lời ông: - Ôi đúng, thật là đúng, nếu làm được như những điều anh nói thì tốt quá, cơ quan chắc là hoành tráng lắm. Có điều sao lúc anh còn đương chức, đương quyền anh không nói những điều như thế, hay ra sức làm như anh nói để cho cơ quan phát triển?... Hình như nhận thấy điều gì đó không ổn, ông đỏ cả mặt ấp úng. - Ừ thì đúng vậy, lúc ấy cũng có cái khó, về hưu mới có thời gian suy nghĩ cho chín (!) vả lại cậu cũng biết, với người Việt Nam mình vốn “dĩ hòa vi quý” cho nên có nhiều điều muốn nói cũng phải im lặng, cho êm chuyện... Tôi thấy thế bèn nói luôn: - Thế sao bây giờ anh không “dĩ hòa vi quý” luôn cho xong đi còn nói ra làm gì nữa. Anh nghỉ hưu rồi vui vẻ cho qua mọi chuyện, vương vấn chuyện đó làm gì cho đau đầu. Em cũng chỉ là nhân viên quèn thôi mà, anh nói với em những chuyện đó có ăn nhằm gì đâu. Ông có vẻ ngượng ngùng vì cách nói thẳng thắn của tôi, ông đành trả lời cho qua: - Ờ thì nói cho vui thôi chứ mình nghỉ rồi, chỉ tiếc cho các cậu đang làm việc, giá mà cơ quan khá lên thì đời sống cũng sẽ khá hơn, vui vẻ hơn, đoàn kết hơn... Thôi nhé, lúc nào rảnh qua mình uống nước anh em mình tâm sự. Thế là ai đường nấy đi. Nhưng nỗi bức bối theo tôi về đến tận nhà và còn đeo đẳng một thời gian dài nữa. Bởi một lẽ, khi đương chức đương quyền ông thường quên hết anh em bạn bè, lao vào tìm lợi ích riêng tư, chỉ khi nghỉ hưu mới hăng hái “đấu tranh”, “chống tiêu cực”, “góp ý” bới móc chê bai một số lãnh đạo đương nhiệm... mà thật ra tình hình công ty hiện cũng có phần ông “gây dựng” nên chứ phải đâu rơi từ trên trời xuống (?). Vậy khi góp ý họ nên có trách nhiệm nếu không như vậy phải những người nghe dễ bị kích động thì tác hại thật khó lường.

Bài học từ hai câu chuyện ngụ ngôn

Trong cuộc sống, không hiếm người vẫn thể hiện sự yêu ghét của mình theo... quyền lợi cá nhân (chứ hoàn toàn không xuất phát từ một tiêu chí đạo đức nào). Mà quyền lợi cá nhân thì nhiều lúc cũng bị ảnh hưởng theo tình thế khách quan, bởi vậy mà sự khen chê của họ cũng trở nên... lung tung, thiếu nhất quán. Chuyện thứ nhất: Vì sao dân gian ta, khi chê trách một trường hợp "kém thông minh" nào đó, thường nói "dại như vích". Câu chuyện sau đây (trong kho tàng truyện ngụ ngôn Việt Nam) chính là nguồn gốc của câu thành ngữ đó: Vích là một loại rùa biển, thường hay làm tổ ở ven biển. Một hôm, có con vích nằm phơi nắng trên bãi cát. Một người đi qua trông thấy bèn rón rén tiến đến, tìm cách để bắt. Người ấy quăng dây thòng lọng thít chặt lấy một chân vích. Con vật giật mình, thụt đầu vào trong mai. Khi người nọ kéo vích vào đất liền, thì con vích cố lấy sức kéo ngược lại ra biển. Người nọ càng kéo vào, vích càng kéo ra. Cứ thế, cuối cùng con vật kéo tuột cả dây, trốn xuống biển. Người nọ "bại trận", tức lắm, song nhờ đó mà biết được một "đặc điểm" của vích. Hôm sau, chờ cho vích lên bãi cát phơi nắng, người nọ lại quăng dây thòng lọng thít chặt lấy chân vích như trước. Vích thấy vậy vội thụt đầu vào trong mai. Khác với hôm trước, người nọ cố sức kéo vích ra phía biển, còn con vật thì vẫn khờ khạo như lần trước - cố vùng vẫy theo hướng ngược lại. Người nọ càng làm bộ kéo vích về phía biển, vích càng cố kéo về phía đất liền. Khi thấy vích đã vượt qua bãi cát vào sâu trong đất liền, người nọ liền trói nghiến vích lại mang về. Câu chuyện thứ hai: Có con nhện và con gián cùng sống trong một ngôi nhà. Một hôm nhện bực bõ bảo: - Tôi rất lấy làm không ưa cái ông chủ nhà này. Tôi chẳng làm hại gì ông ta, thế mà cứ hễ thấy tôi chăng cái mạng ở chỗ nào là ông ta ra tay quét bằng sạch. Tôi cầu cho ông ta tan hoang cửa nhà. Gián cãi: - Tôi thì tôi lại thích cái ông chủ nhà này, vì tôi tha hồ chui vào lọ dầu, lọ mỡ mà xơi mà chén cho thỏa thích. Tôi cầu cho ông ta ngày một giàu có để tôi được tha hồ chén dầu, chén mỡ. Quả nhiên, nhà chủ ngày một giàu lên. Và để làm cảnh, mua vui, ông chủ nhà còn rước về một con khướu. Con khướu này đặc biệt thích ăn gián, bởi thế chủ nhà ra sức bắt tìm gián để làm thức ăn cho khướu, đến nỗi đàn gián chết sạch, chỉ còn mỗi con gián độ nọ là trốn thoát. Nhện ẩn mình ở xó bếp, gặp gián bèn hỏi mỉa mai: - Thế nào, độ này bác sống ra sao? Tôi tuy bị phá sạch nhưng chưa đến nỗi bị truy diệt, nhất là không như loại gián nhà bác, chết bởi cái giống chỉ có tài hót mà thôi. Bác còn chúc chủ nhà giàu có hơn nữa thôi? Bác cũng có tài chúc đấy chứ! Gián nghe vậy thì xấu hổ quá, bèn tụt xuống miệng cống trốn. Từ bấy trở đi, loài gián toàn sống chui lủi, không bao giờ dám ló mặt giữa ban ngày ban mặt và ở những nơi thoáng đãng, có ánh sáng. Lời bình: Hiện nay, trong cuộc sống, chúng ta bắt gặp nhiều trường hợp có cách hành xử hoặc quan niệm sống tương tự các "nhân vật" trong hai câu chuyện ngụ ngôn nói trên. Có những người, hễ hệ thống truyền thông chính thống (mà họ gọi là "lề phải") thông tin, đưa ý kiến của những người có chức sắc thế này, thì ngay lập tức, họ có ý kiến thế kia, nghĩa là luôn theo cách ngược lại, bất luận việc ấy đúng sai thế nào, và có thuộc tầm hiểu biết, chuyên môn của mình không. Bởi vậy, muốn họ có ý kiến tán đồng một việc nào đó, lắm khi chỉ cần làm một "động tác giả", nghĩa là để một ai đó có chức sắc lên tiếng phản đối (một việc nào đó), là dễ có thể thu về từ họ những ý kiến... đồng tình. Bài học từ việc xảy ra với con vích ở câu chuyện ngụ ngôn thứ nhất trong trường hợp này vẫn... luôn luôn đúng. Cũng vậy, hiện trong cuộc sống, không hiếm người vẫn thể hiện sự yêu ghét của mình theo... quyền lợi cá nhân (chứ hoàn toàn không xuất phát từ một tiêu chí đạo đức nào). Mà quyền lợi cá nhân thì nhiều lúc cũng bị ảnh hưởng theo tình thế khách quan, bởi vậy mà sự khen chê của họ cũng trở nên... lung tung, thiếu nhất quán. Chỉ có điều, khi thay đổi sự khen chê theo sự ảnh hưởng quyền lợi cá nhân của mình, họ chưa hẳn đã biết... xấu hổ như con gián trong câu chuyện ngụ ngôn nọ./.

Phải chăng cũng là “tứ chứng nan y”?

“Xin cô cho cháu học lại một năm nữa cô ạ!”. Trong buổi họp phụ huynh kết thúc năm học cho con, tôi chợt nghe được câu nói "lạ tai" kia trong đoạn hội thoại của một vị phụ huynh và cô giáo chủ nhiệm. Ngỡ mình nghe nhầm. - Thưa cô, gia đình tha thiết đề nghị cô cho con ở lại lớp. Con học thêm một năm nữa cũng được cô ạ. - Sao bác đề nghị lạ thế? Cô giáo đáp lại vẻ phân trần. - Người ta xin điểm thêm cho con thành học sinh khá, giỏi hoặc từ yếu kém lên trung bình không được, đằng này bác lại xin cho con lưu ban lại lớp sau. Thật không hiểu nổi. - Xin cô hiểu cho. Cháu học kém quá, kiến thức rỗng nhiều, cho cháu học lại một năm nữa để cháu có điều kiện bù lại những lỗ hổng kiến thức. Gia đình cũng.... Mặc dù vị phụ huynh đã hết sức năn nỉ "cho con ở lại lớp" nhưng cô giáo vẫn tiếp tục thuyết phục để vị phụ huynh đó cho con mình lên lớp. Sau khi trao đổi được với vị phụ huynh nọ, câu chuyện thì ra là thế này, cô giáo cũng có cái "khó" của cô. "Trên" đã quy định rồi, mỗi lớp phải đạt số học sinh khá giỏi như quy định và không có học sinh yếu kém, lưu ban thì mới đạt danh hiệu lớp tiên tiến, cô giáo mới đạt danh hiệu giáo viên dạy giỏi. Vì vậy, ở nhiều lớp xảy ra tình trạng cô giáo phải tự nâng thêm điểm cho học sinh để đạt chỉ tiêu đề ra. Em học sinh con của vị phụ huynh này nằm trong số đó. Tuy em học quá kém nhưng cô giáo cũng nâng điểm cho em thành học sinh có học lực trung bình để lên lớp. Đó cũng là lời giải cho hiện tượng “phổ cập học sinh... giỏi” hiện nay. Một lớp học chừng 30 em thì có đến 20 em học sinh giỏi, chừng 7 - 8 em học sinh tiến tiến, còn lại 1 - 2 em học sinh trung bình, cũng có lớp “xuất sắc” quá nên chẳng có học sinh trung bình. Trong số 28 - 30 em ấy, có bao nhiêu em là học sinh giỏi thực sự, tiên tiến thực sự? Hay bây giờ, “Con cháu chúng ta giỏi thật?”. “Cấy đêm” (!) Ngày ấy, tôi còn là một “anh lính mới 100%” của ngôi trường mà tôi đang dạy bây giờ. Mới về trường, nhiều điều mới mẻ, vui có, buồn có đến với tôi. Có những điều đã trở thành những kỷ niệm khó phai. Nhưng câu chuyện mà tôi sắp kể ra đây, không biết gọi nó là kỷ niệm vui hay buồn. Kết thúc học kỳ đầu tiên trong đời giáo viên của tôi, tôi đang miệt mài ngồi cộng điểm thì bác Thu, dạy lịch sử, bước vào văn phòng. Chú Ánh, dạy Sinh, tươi cười hỏi: - Anh đã cấy xong chưa? Em hì hục cấy cả đêm giờ mới tạm ổn. Tôi "mắt tròn, mắt dẹt" hỏi như người mới ở cung trăng rơi xuống: - Nhà bác Thu ở ngoài thị xã mà cũng có ruộng cấy à? Mà sao chú Ánh lại phải đi cấy đêm ạ? Tất cả mọi người có mặt trong văn phòng đều phá lên cười, có người cười chảy nước mắt, vì sự ngô nghê của tôi. Tôi chưa kịp hỏi xem vì sao mọi người cười thì trống vào lớp đã điểm. Tôi lên lớp với một câu hỏi lớn trong đầu. Giờ ra chơi tiếp theo tôi mới được vỡ nhẽ cái điều làm tôi băn khoăn. Chú Ánh hỏi bác Thu đã "cấy" xong những điểm còn thiếu vào sổ điểm chưa, còn chú thì đã hì hục "cấy" cả đêm cũng là công việc ấy. Thì ra ở trường tôi có “lệ” như vậy. Vì ngại chấm bài, hoặc muốn nâng điểm học sinh cho đủ với... thành tích, nên một số giáo viên chỉ chấm một số bài đầu học kỳ để biết trình độ chung của từng em. Sau đó cứ tùy theo trình độ ấy mà "cấy" (cho thêm điểm) cho đủ điểm hệ số. Vì vậy, nhiều khi là điểm khống chứ không phải điểm kiểm tra thật. Đã xảy ra một tình trạng dở khóc, dở cười là có một em học sinh bị tai nạn đã mất từ đầu học kì II mà cuối năm cô giáo vẫn đọc đủ điểm tổng kết của em đó. Khi cả lớp nhao nhao lên rằng: "Thưa cô, bạn ấy mất rồi ạ" thì cô giáo mới... nhận ra. Thì ra, trong khi mải miết "cấy" cô đã quên mất điều đó nên cứ thấy em nào còn thiếu điểm thì "cấy" thêm vào. Và có phải “đem con bỏ chợ, đánh trống bỏ dùi”? Trên đây chỉ là hai trong số rất nhiều ví dụ về một căn bệnh đã trở thành nan y của ngành giáo dục: Bệnh thành tích! Đáng buồn, căn bệnh này đã nhiễm sâu vào tư tưởng nhiều người đến mức như vậy. Thật đáng tiếc, cả một số thầy cô, - những người được xã hội giao cho trọng trách "trồng người", cũng không đủ khả năng "miễn dịch" với "căn bệnh truyền nhiễm" nguy hiểm đó. Và rồi, phong trào “Ba không” được phát động rầm rộ trong ngành giáo dục, đặc biệt, nói “không” với bệnh thành tích trong học tập, thi cử... được hưởng ứng tích cực nhất. Người người, nhà nhà phấn khởi, hy vọng ngành giáo dục nước nhà sẽ sang trang mới. Nhưng, dường như tất cả lại đang trở về... “mo” khi những khẩu hiệu khó trở thành hiện thực và dần rơi vào quên lãng, hoặc vẫn được phát động ở một số nơi theo kiểu hình thức (lại một bệnh nan y nữa). Căn bệnh thành tích dường như không thuyên giảm mà còn có phần trầm trọng hơn. Một phụ huynh giật mình khi nhìn thấy con mình (học sinh lớp 2) làm bài thi tìm hiểu Nghìn năm Thăng Long, bài thi gồm hơn chục câu hỏi trắc nghiệm vào dạng hóc búa với cả nhiều người lớn và một bài... tự luận về bốn câu mở đầu trong bài “Đất nước” của Nguyễn Đình Thi, yêu cầu học sinh nêu những suy nghĩ, cảm xúc của mình về Hà Nội nghìn năm. Thấy đề thi khó, nhiều phụ huynh hỏi con, thì được trả lời: “Phần thi trắc nghiệm cô giáo đã đọc cho chúng con lựa chọn đáp án rồi, còn phần tự luận cô bảo... về nhờ mẹ giúp!”. Đây, cũng lại chỉ là một trong rất nhiều triệu chứng của căn bệnh thành tích hiện nay, và ngày càng biến tướng theo những chiều hướng phức tạp. Ai, liệu pháp gì có thể chữa được căn bệnh này? Một câu hỏi lớn... chưa lời đáp, bởi một trong những người đấu tranh tích cực nhất với căn bệnh này, người đã từng trở thành “Người đương thời” trên VTV3, đã từng được Bộ trưởng Bộ Giáo dục đến tận nhà khen ngợi, đã phải tự viết đơn xin thôi việc bởi sự trù dập “hội đồng” của những người sống nhờ căn bệnh nan y đó, mà chưa thấy một ai đưa tay cứu vớt, khác nào “mang con bỏ chợ, đánh trống bỏ dùi”./.

Cán bộ làm gì hay không làm gì?

Trong văn chương thường hiểu từ theo ngữ cảnh, nhiều khi một từ đứng riêng độc lập ta không thể hiểu sát và đúng nghĩa; trong một ngữ cảnh cụ thể thì ngữ nghĩa của từ sẽ rõ hơn. Câu hỏi: cán bộ làm gì hay không làm gì?.., có lẽ cũng có "ngữ cảnh" tương tự. Khi đặt vấn đề giảm biên chế hay định phân công thêm cho ai nhiệm vụ mới, rõ ràng trong rất nhiều trường hợp, cán bộ sẽ đều kêu lên: Tôi đang làm giở việc nọ, việc kia, công việc của tôi đang quá tải... Bởi vậy, chọn người để giảm thì có thể làm được, vì nếu không cùng cánh, không "con ông - cháu cha" thì "cắt phạch" một cái là mai gút-bai (goodbye) nghỉ việc. Nhưng để giao được nhiệm vụ mới cho người còn ở lại... e ra không dễ. Trong trường hợp này xác định cán bộ làm gì hay không làm gì?... có lẽ không đơn giản! Đó là ngữ cảnh thứ nhất. Mới đây, trên internet (http://www6.vnmedia.vn) lại có tin, theo số liệu điều tra của phòng tư pháp huyện Quốc Oai, trên tổng số 1,2 vạn người đã mất trong vòng 50 năm qua có tới 4.383 trường hợp chết mà không khai báo, làm giấy chứng tử. Vậy, tất cả số người đã chết này vẫn nằm trong hộ khẩu, là vẫn còn sống, nhưng quyền lợi và nghĩa vụ của họ gần như nằm ngoài vòng quản lý của luật pháp... Chuyện cứ như đùa, nhưng lại là có thật ở ngay sát nách Hà Nội. Trước phát hiện trên, một ông cán bộ cơ sở giải thích ngon lành: "Về khai sinh thì không ai "quên" cả vì khai sinh muộn sẽ bị phạt, còn khai tử thì nhiều người dân cho rằng họ chẳng được quyền lợi gì, đi đăng ký mất công mất buổi nên không ai để ý". Tôi chợt nghĩ, có lẽ luật về vấn đề này nên bổ sung: "ai cũng phải đăng ký khai tử trước khi chết"... may ra mới giải được vấn đề chăng!. Trong ngữ cảnh này, có lẽ cán bộ đã không làm gì, cho dù không loại trừ cả chuyện có trường hợp chính cán bộ cũng đã tham gia vào đoàn người đưa ma những người đã chết mà người nhà không khai báo đó. Lại chuyện nữa, ngay trong một quận nội thành hẳn hoi, ông bạn tôi có cậu con trai sinh năm 1997, đầu năm 2010 bố con nhận được giấy triệu tập khám sức khỏe để làm nghĩa vụ quân sự. Dấu son đỏ của Ban Chỉ huy quân sự quận hẳn hoi. Nhận được giấy báo đó, cả nhà được một phen lăn ra cười "thằng cu con đi bộ đội". Nhưng ông bố, vì hiểu chút pháp luật hơn nên nghĩ sâu xa. Nếu không đi khám là chống lệnh nghĩa vụ quân sự. Chống lệnh nghĩa vụ quân sự là vi phạm pháp luật. Vi phạm pháp luật là có thể bị tước quyền công dân... như chơi. Đừng để có quyết định của tòa án rồi mới kiện thì có mà "kiện củ... khoai", có thắng được thì cũng rất tốn kém. Thôi đành lo trước khi "nước đến trôn" vậy! Ông đành đi kêu. Gọi lên Ban Chỉ huy quân sự quận thì được trả lời rằng, chúng cháu viết giấy gọi là theo báo cáo từ tổ dân phố về số nam thanh niên đến tuổi. Ông bạn tôi "ngoặc" lại, nhưng con tôi chưa đến tuổi, chính quyền lại quản lưu khai sinh của từng con người theo hộ khẩu tại sao lại sai lệch như vậy. Trả lời rằng, số liệu khai sinh bên công an nắm, Ban Chỉ huy quân sự quận không nắm bác ạ!. Ông bạn tôi về hỏi Tổ trưởng dân phố. Câu trả lời là: Đúng rồi! Con bác làm gì đã đến tuổi, - một cách thản nhiên. Nhưng câu sau mới là câu chốt: Việc này cô tổ phó làm, tôi không nắm được. Ông bạn tôi lại sang gặp cô Tổ phó tổ dân phố. Sau một hồi trình bày của ông bố đương sự, thì câu trả lời là: à thế à, tao tưởng (nói rất chân tình) con nhà mày đến tuổi rồi, vì thấy nó lớn lớn!". Trong ngữ cảnh này, có lẽ bạn đọc cũng như chính tác giả bài này, thiết nghĩ cán bộ không làm gì..., có khi lại còn tốt hơn! Hệ thống quản lý đã được xây dựng quy mô từ Trung ương đến thôn, bản, làng và tổ dân phố. Ngõ nào cũng có tổ dân phố quản, xóm nào cũng có trưởng thôn quản, đảng viên thì đều có khắp cả các đầu làng - cuối phố. Thế mà khâu quản lý con người lại để xảy ra những chuyện đáng tiếc như vậy. Cơ sở mà như vậy, thử hỏi, có công minh? Chúng ta hoàn toàn có thể làm một phép suy diễn, đại loại như câu chuyện đến tuổi rồi mà bà tổ dân phố lại "cảm thấy" còn nhỏ chưa đủ để thực hiện nghĩa vụ quân sự thì sao đây!?. Chưa nói rất có thể còn có nhiều chuyện "lắt léo" khác! Không chừng.../.

Khi cấp dưới không “dám nói”!

Nhân buổi sinh hoạt dân chủ, anh K, người vừa được bổ nhiệm làm thủ trưởng cơ quan A, khuyến khích cấp dưới góp ý kiến thẳng thắn cho công tác lãnh đạo, điều hành của cấp trên. Gần chục ý kiến của cấp dưới đã phát biểu nhưng cũng chỉ xoay quanh một số điểm yếu chung chung. Anh động viên, gợi ý rồi chuyển sang tha thiết kêu gọi, khẩn cấp yêu cầu...nhưng các ý kiến của cấp dưới vẫn...lòng vòng mấy chuyện “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”. Điều mà thủ trưởng mong muốn là cấp dưới nhìn thẳng, nói thật những tiêu cực nổi cộm đang cản trở sự phát triển của đơn vị thì chẳng ai dám nói. Vì vậy, khi kết luận, anh nói: - Tôi có cảm giác là các đồng chí vẫn e dè, nể nang, ngại ngùng chưa dám nói hết, nói thẳng những suy nghĩ của mình. Điều này không tốt và như vậy thì rất khó hy vọng tìm ra bước phát triển đột phá của đơn vị trong thời gian tới. Tôi mong rằng, trong lần sinh hoạt tới, các đồng chí sẽ thay đổi, có nhiều góp ý thẳng thắn cho lãnh đạo đơn vị. Là bạn của K, nên khi nghe anh kể như vậy, tôi tâm sự: Những tồn tại, yếu kém của cơ quan cậu không phải cấp dưới không biết mà là không dám nói. Trước đây, đã có nhiều ý kiến thẳng thắn góp ý cho lãnh đạo, chỉ huy cơ quan nhưng rồi người góp ý thì bị ghi tên vào “sổ đen”, còn những yếu kém của cơ quan thì vẫn...nguyên như cũ. Theo tớ, để tạo niềm tin cho cấp dưới, cậu cứ mạnh dạn khắc phục những điểm yếu mà người tiền nhiệm để lại. Nghe tôi nói, K bày tỏ: “Khổ lắm, người tiền nhiệm của tớ là anh Q. Bây giờ anh ấy vẫn đang công tác, lại là cấp trên của tớ. Tớ đã nghĩ tới điều này nhưng vẫn chưa dám quyết. Vì nếu tớ “sửa sai” ngay thì sợ anh Q giận, cho là cố tình “hạ thấp” anh ấy, nên cũng đành chờ một thời gian nữa mới xem xét”. Thì ra là K cũng không dám “nói thẳng, nói thật” với cấp trên của mình. Tôi viết mẩu chuyện này tâm sự cùng bạn đọc, cũng mong K hiểu rằng: Nếu bản thân người chỉ huy không dám “nói thẳng, nói thật” thì cũng đừng hy vọng cấp dưới sẽ “nói thẳng, nói thật” với mình./.

Về hưu

Cái tâm và trách nhiệm của người đứng đầu luôn có vai trò quyết định. Nếu anh làm bí thư, làm chủ tịch, làm giám đốc, hiệu trưởng… mà nghiêm, quyết đoán, xử lý đúng mọi việc, luôn vì lợi ích tập thể và sống có tình với đồng chí, đồng đội, với dân, với học trò thì mọi việc dù có khó đến mấy cũng giải quyết được hết. 1. Mấy ngày tết Tân Mão vừa rồi, nhà ông B luôn có nhiều người đến thăm. Cả khu phố tôi ai cũng ngạc nhiên vì kể từ hồi còn đương chức bí thư một huyện cho đến nay, tuy đã nghỉ hưu gần chín năm nhưng năm nào cũng vậy, không đợi đến dịp tết đến, xuân về, thường ngày ông vẫn hay bận bịu chuyện tiếp khách. Lo cho sức khỏe của chồng, bà vợ ông thường nhắc khéo: - Anh em, bà con có đến chơi thì mình cũng liệu mà nói chứ. Cứ trò chuyện tràng giang đại hải rồi uống nước trà đặc hoài thì sức nào chịu nổi? Ông cười nhỏ nhẹ: - Người ta có quý, có thương mình thì mới đến hỏi thăm này nọ. Với lại, nghe kể chuyện của huyện có nhiều cái hay, cái mới, tôi thấy mình như khỏe hơn, bà à! Là chỗ hàng xóm khá gần gũi, một lần ngồi uống nước với ông, tôi thắc mắc: - Anh Sáu “về vườn” lâu rồi mà coi bộ thiên hạ vẫn còn quấn quýt lắm, sao vậy ta? Ông B cười nhỏ nhẹ: - Chắc cậu muốn nhắc câu ca dao “Còn duyên kẻ đón người đưa. Hết duyên đi sớm về trưa một mình” chớ gì? Hay là “Còn bạc còn tiền còn đệ tử. Hết cơm hết rượu hết ông tôi” của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm? Rồi ông kể: - Hồi tôi được tăng cường về làm bí thư huyện ấy, tình hình mệt mỏi lắm, cậu ơi! Cả Thường vụ Huyện ủy, Thường trực ủy ban không ai chịu ai, đơn thư khiếu nại, tố cáo gởi đi tràn lan. Được sự chỉ đạo sát sao của tỉnh và cộng với nỗ lực cá nhân, dần dần, tôi và tập thể lãnh đạo Huyện ủy, ủy ban ổn định được tình hình. Những cán bộ có đủ phẩm chất, năng lực được bố trí đúng nơi đúng việc, anh chị nào “ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa” nếu nhắc nhở, giáo dục nhiều mà không chuyển thì xin mời đi chỗ khác mà thi thố... Những năm ở huyện, tôi luôn cố gắng sống thẳng thắn, trung thực, minh bạch và nỗ lực hoàn thành tốt nhất vai trò bí thư của mình. Có lẽ vì thế nên tập thể thường vụ, thường trực rồi cả Huyện ủy, ủy ban, lãnh đạo Mặt trận, các ban, ngành, đoàn thể của huyện, cán bộ chủ chốt các xã thấy vậy mà đồng tình, ủng hộ chăng? Từ thực tiễn công tác, tôi nghiệm ra rằng, cái tâm và trách nhiệm của người đứng đầu luôn có vai trò quyết định. Nếu anh làm bí thư, làm chủ tịch, làm giám đốc, hiệu trưởng… mà nghiêm, quyết đoán, xử lý đúng mọi việc, luôn vì lợi ích tập thể và sống có tình với đồng chí, đồng đội, với dân, với học trò thì mọi việc dù có khó đến mấy cũng giải quyết được hết. Hôm mồng hai tết, bí thư huyện vô thăm, thông tin: Em xin báo để anh Sáu mừng là đội ngũ cán bộ chủ chốt của huyện mình nhiệm kỳ này thuộc hàng trẻ nhất tỉnh, hầu hết đã qua đào tạo cơ bản, nhiều đồng chí năng lực công tác rất tốt. Em tin sắp tới, huyện mình sẽ có nhiều đột phá tiến bộ hơn nữa! Nghe vậy tôi rất vui, cậu à! Cán bộ mà trẻ, học hành đầy đủ, làm việc giỏi, nếu có thêm cái tâm sáng thì dân được nhờ, đúng chưa? 2. Do công việc, đã nhiều lần đi đi về về cái huyện mà ông B từng giữ chức bí thư, tôi cảm nhận rất rõ những đổi mới kinh tế - xã hội của vùng đất này hôm nay mà vốn trước kia… tụt hậu nhất tỉnh! Thăm dò cán bộ, người dân, tôi nghe nhiều người nhắc đến ông B với sự trìu mến, tin tưởng. Như vậy, có thể thấy rằng, những tâm sự của ông là thật lòng chứ không phải sự “tô hồng”, “đánh bóng” cho bản thân sau khi đã “hạ cánh an toàn”. Nói đâu xa xôi, nội cái việc ông tuy rời cương vị lãnh đạo huyện đã khá lâu nhưng nay vẫn còn nhiều người đến thăm, trò chuyện, hỏi han…thì quả là hạnh phúc. Bởi vì, có thấy, có biết, có nhớ cái tình, cái tâm của ông thì người ta mới ghé thăm, còn không thì hơi sức đâu. Mà cái tình, cái tâm của người cán bộ, xét cho cùng, cũng là luôn biết chăm lo, cống hiến tốt nhất cho cộng đồng, cho cái chung ngày càng phát triển tốt đẹp. Thấy tấm gương ông B, tự nhiên tôi giật thột: Mình cũng là cán bộ (tuy be bé) nhưng phải sống, làm việc thế nào để sau này khi đã về nghỉ hưu, bạn bè, đồng nghiệp trong và ngoài cơ quan còn ghé thăm, cùng vui chuyện bên ấm trà thơm? Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tiếp Bộ trưởng Tài chính Nhật Bản và Ấn Độ (04/05/2011) MỚI NHẤT Bến cảng Nhà Rồng: Điểm khởi đầu của con đường cách mạng Việt Nam Bến cảng Nhà Rồng: Điểm khởi đầu của con đường cách mạng Việt Nam Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính chủ trì Phiên họp thường kỳ tháng 5-2021 Tăng cường công tác phòng, chống tham nhũng phục vụ phát triển kinh tế - xã hội Thủ đô Hà Nội

Tỉnh táo trước phương thức, thủ đoạn mạo danh lừa đảo qua mạng xã hội

 

Thời gian qua, tình hình mạo danh, lừa đảo trên không gian mạng thông qua mạng xã hội, như: Facebook, Zalo... ngày càng tinh vi, phức tạp và đang có chiều hướng gia tăng về số vụ. Gần đây, xuất hiện tình trạng một số đối tượng đã tạo tài khoản mạo danh, sử dụng thông tin cá nhân, hình ảnh của các đồng chí lãnh đạo, người có uy tín trong tỉnh, nhằm thực hiện các hành vi lừa đảo, trục lợi cá nhân..., gây ảnh hưởng đến hình ảnh, uy tín của lãnh đạo Đảng, nhà nước, chính quyền địa phương.

Nguy hại hơn, các đối tượng mạo danh các cơ quan Nhà nước, các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước để thực hiện các hành vi lừa đảo, trục lợi cá nhân và chống phá Đảng, Nhà nước. Phát tán thông tin xấu, độc trên mạng xã hội để bôi nhọ cá nhân, tổ chức, tuyên truyền chống phá Đảng, Nhà nước. Nhiều đối tượng đưa tin giả trên mạng xã hội tuyên truyền chống phá Đảng, Nhà nước đã bị xử lý trước pháp luật…

Cục An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao-Bộ Công an nhận diện 6 phương thức, thủ đoạn chủ yếu của dạng tội phạm này. Trong đó, các đối tượng sử dụng các dịch vụ có chức năng giả mạo đầu số, giả mạo số điện thoại, mạo danh cán bộ của cơ quan chức năng trong các cơ quan thực thi pháp luật gọi điện cho người dân để thực hiện hành vi lừa đảo, gây sức ép, yêu cầu khác nhau như phục vụ điều tra, làm người dân hoang mang, từ đó phải chuyển một số tiền lớn vào một tài khoản do các đối tượng này cung cấp. Lừa đảo qua các mạng xã hội như: Chiếm quyền điều khiển tài khoản mạng xã hội của người bị hại, sau đó tạo ra các kịch bản nhắn tin lừa đảo đến danh sách bạn bè của người bị hại; kết bạn qua mạng xã hội và hứa hẹn gửi quà có giá trị... sau đó, yêu cầu nạn nhân chuyển tiền nộp thuế hoặc lệ phí hải quan nhằm chiếm đoạt tiền; hoặc gửi tin nhắn qua Facebook, Zalo, Viber... thông báo trúng thưởng và đề nghị nộp phí để nhận thưởng.

Để chủ động phòng tránh các hoạt động lừa đảo qua không gian mạng, đặc biệt là thủ đoạn mạo danh lãnh đạo, tổ chức cá nhân để trục lợi, hoặc nguy hại hơn là tung tin thất thiệt nhằm chống phá Đảng, Nhà nước, chính quyền… người dân khi sử dụng các dịch vụ trên không gian mạng, phải nâng cao tinh thần cảnh giác, nhất là trong việc cung cấp, trao đổi, chia sẻ thông tin cá nhân trên mạng xã hội. Bên cạnh đó, cần có sự chung sức, chung tay của các cấp, các ngành, các cơ quan tư pháp; đẩy mạnh tuyên truyền, cảnh báo các thủ đoạn lừa đảo, xử lý triệt để các nguồn tin liên quan đến hành vi lừa đảo qua mạng xã hội.

Xu thời, cơ hội, thực dụng

Chưa bao giờ người ta lại nói nhiều về các từ “xu thời”, “cơ hội”, “thực dụng” như trong mấy năm trở lại đây. “Xu thời” theo nghĩa đen là biết nắm xu hướng, thời thế để hành động cho phù hợp. “Cơ hội” được hiểu là biết tận dụng thời cơ để hành động đạt mục đích, kết quả cao nhất. Còn “thực dụng” vốn có nghĩa là coi trọng tính ứng dụng thực tế. Bản thân các từ đó không có lỗi, nhưng chúng đã bị biến dạng bởi chính những suy nghĩ, hành vi lệch lạc của một bộ phận người trong xã hội. Người “xu thời” hiện nay được biểu hiện dưới nhiều hình, nhiều vẻ khác nhau. Không ít cô cậu thanh niên mới lớn ở thành phố, thị xã, xem phim nước ngoài, thấy người ta nhuộm tóc vàng, đánh son màu tím trên môi thì cũng chạy theo “mốt” gội đầu, “sơn tóc” vàng ệch, tô môi thâm xịt. Một số người “lắm tiền nhiều của” thấy dân nước khác xây dựng những vi-la màu mè thì mình cũng thể hiện sự “sành điệu” bằng cách thiết kế những ngôi nhà “nửa tây, nửa ta” ngất ngưởng, lòe loẹt. Có những cô gái “chân quê” dịu dàng, đoan trang, sau vài năm “đi tỉnh về” cũng “tóc ngắn, quần bò, áo phông” trông thật kệch cỡm. Rồi vị chức sắc này, ông cán bộ nọ thấy người ta có bằng cấp thạc sĩ, tiến sĩ thì mình cũng cố “học”, cố “thi” bằng được lấy tấm bằng để có “cái mác” dán vào “cương vị” cho “oai”, cho... “oách”! Thái độ xu thời thực chất là biểu hiện của sự sùng ngoại, lai căng, tự ti, tự đánh mất mình và cứ tưởng “cái bóng in trên tường to thì chủ nhân là người vĩ đại”! “Thật đáng tiếc! Đó là cơ hội “ngàn vàng” nhưng anh đã không tận dụng được”- Bình luận viên bóng đá trên truyền hình đã bất chợt thốt lên như vậy khi một cầu thủ của ta đã sút bóng trượt cầu môn trong một tư thế rất thuận lợi. “Cơ hội” chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc nhất định, thậm chí chỉ trong giây lát mà khó có thể lặp lại tương tự. Tận dụng cơ hội tốt để làm việc nghĩa, việc thiện, việc có ích là cử chỉ, hành động đáng biểu dương và tôn vinh. Tuy nhiên hiện nay, không ít người cố tình lợi dụng những kẽ hở trong hệ thống luật pháp và những sơ hở trong công tác quản lý, điều hành của bộ máy công quyền để làm những việc sai pháp luật, trái đạo đức, lương tâm. Có những kẻ triệt để lạm dụng lúc “tranh tối, tranh sáng” để thu vén lợi ích cá nhân, bất chấp điều hay, lẽ phải và chính nghĩa ở đời. Xuất phát từ “cơ hội” mà sinh ra bao thứ phiền toái: nịnh hót, luồn lọt, tâng bốc nhau “một tấc lên trời”, lôi bè kéo cánh, cục bộ địa phương, nói xấu sau lưng, thậm chí là “ném đá sau lưng”... Từ đó, tư tưởng cơ hội xuất hiện dưới những hành vi, như: thấy sai trái không dám đấu tranh, thấy cái đúng không biết bảo vệ, bao che khuyết điểm, dung dưỡng cái xấu, thậm chí tiếp tay cho cả cái ác... “Thực dụng” là nấc thang kế tiếp của tư tưởng cơ hội. Lấy lợi ích vật chất là cao nhất, coi đồng tiền là “chìa khóa vạn năng” để giải quyết mọi mối quan hệ xã hội, lúc nào cũng muốn “sạch sành sanh vét cho đầy túi tham”... là những biểu hiện của những kẻ thực dụng. Tất nhiên, hành vi thực dụng khi ẩn chứa kín đáo, tinh vi, lúc hiển hiện công khai, lộ liễu và thỉnh thoảng còn biết “cưa sừng làm nghé” hay “đóng rắn giả lươn” để lòe bịp thiên hạ. Thiếu sự coi trọng giá trị nhân phẩm, không đề cao ý nghĩa tinh thần và những nét đẹp văn hóa, đạo đức nên những kẻ thực dụng sẵn sàng “hạ thấp nhân cách” bản thân, bằng “mọi cách, mọi giá” để mưu cầu, trục lợi cho mình càng nhiều càng... tốt! Chủ nghĩa thực dụng là nguyên nhân dẫn đến nhiều điều nhiễu nhương trong cuộc sống: tham ô, hối lộ, hách dịch, cửa quyền, chuyên quyền độc đoán, bòn rút tài sản của Nhà nước, lạm dụng mồ hôi và công sức của nhân dân... Xu thời, cơ hội, thực dụng là “con đẻ” của chủ nghĩa cá nhân, là mặt trái của nền kinh tế thị trường và là “hậu quả” của xã hội tiêu dùng hiện đại. Thái độ xu thời dễ làm đánh mất bản sắc văn hóa và giá trị đạo đức quý báu của dân tộc. Tư tưởng cơ hội gây chia rẽ mất đoàn kết, làm cho các mối quan hệ tốt đẹp của con người bị tổn thương. Chủ nghĩa thực dụng tạo nên những hành vi sùng bái đồng tiền, đặt lợi ích vật chất lên trước hết và cao nhất, khiến cho các chuẩn mực xã hội bị đảo lộn. Ở đâu còn có thái độ xu thời, tư tưởng cơ hội và chủ nghĩa thực dụng là ở đó còn những hành động, việc làm thiếu trong sáng, lành mạnh và thiếu tình thương yêu cao đẹp của con người. Đấu tranh ngăn chặn, hạn chế, đẩy lùi và tiến tới loại bỏ những biểu hiện đó là góp phần xây dựng nền tảng đạo đức lành mạnh, văn hóa xã hội tiến bộ, văn minh./.

Hãy sử dụng mạng xã hội một cách thông minh

 

Trong thời đại ngày nay, mạng xã hội trở thành công cụ, gắn liền với cuộc sống thường nhật của người dân từ thành thị đến nông thôn. Mạng xã hội có cả mặt tích cực lẫn tiêu cực, do vậy mỗi người cần phải biết sử dụng mạng xã hội đúng cách để phát huy tính tích cực, từng bước đẩy lùi những ảnh hưởng tiêu tực từ mạng xã hội mang lại.

Cùng với sự phát triển của công nghệ thông tin, việc sử dụng mạng xã hội làm phương tiện kết nối đã và đang trở thành xu thế tất yếu trong cuộc sống của con người hiện nay. Có rất nhiều trang mạng xã hội được sử dụng phổ biến, như: Facebook, Zalo, Twitter, Instagram, Tiktok, YouTube... được tích hợp nhiều tính năng, tiện ích: nhắn tin, chia sẻ hình ảnh, đọc báo, kết bạn, chơi Game... nhằm đáp ứng nhu cầu giải trí, chia sẻ và kết nối thông tin của tất cả mọi người.

Lợi ích là vậy, nhưng song song đó vẫn tồn tại những mặt trái của mạng xã hội. Điển hình như vẫn còn rất nhiều thông tin, hình ảnh, Video có nội dung xấu, độc, đồi trụy, bạo lực, sai sự thật trong công tác phòng, chống dịch bệnh COVID-19, xúc phạm danh dự của người khác, cách ứng xử lệch lạc, mê tín dị đoan trái quy tắc, vi phạm đạo đức, chuẩn mực văn hóa, thuần phong mỹ tục… để “tăng” lượt xem (View), lượt yêu thích (Like), lượt chia sẻ (Share) trên mạng xã hội nhằm mục đích nổi tiếng và kiếm tiền.

Hay những thủ đoạn lừa đảo trên mạng xã hội, như: tin nhắn thông báo quảng cáo giả mạo, đường dẫn (Link) lạ, mạo danh yêu cầu cung cấp thông tin cá nhân, tài khoản ngân hàng để nhận thưởng, chiếm đoạt tài sản, phát tán virus, giả mạo tài khoản để nhờ người quen, người thân nhắn tin nhờ mua thẻ điện thoại, chuyển tiền…

Nguy hiểm hơn là một số tổ chức, cá nhân có ý đồ xấu đăng tải, chia sẻ, bình luận trên mạng xã hội những thông tin phiến diện, thiếu chính xác, chưa được kiểm chứng trước những vấn đề nhạy cảm, kích động, lôi kéo người dân tụ tập trái phép, biểu tình, phá rối an ninh trật tự dẫn đến tâm lý hoang mang, phản ứng trái chiều trong dư luận xã hội, tuyên truyền xuyên tạc, chống phá gây mất ổn định chính trị, kinh tế - xã hội địa phương và đất nước.

Mạng xã hội đang từng ngày, từng giờ tác động đến cuộc sống mỗi người trong chúng ta. Nhiều thông tin tích cực và tiêu cực đang tồn tại song song trên mạng xã hội, đòi hỏi người sử dụng mạng xã hội phải thật bình tĩnh, cẩn trọng tiếp nhận thông tin, chọn lọc thông tin, sáng suốt kiểm chứng tính xác thực của những thông tin mà mình quan tâm. Luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm của bản thân, ứng xử đúng mực, có văn hóa khi giao tiếp trên mạng xã hội. Cẩn thận với những chiêu trò lừa đảo, không để bị kẻ xấu lợi dụng để chia sẻ những thông tin sai sự thật.

Mỗi người dùng hãy sử dụng mạng xã hội một cách thông minh. Có như vậy, mạng xã hội mới thực sự trở thành công cụ hữu ích để chúng ta giải trí, kết nối, lưu giữ và chia sẻ những thông tin thú vị trong cuộc sống hàng ngày trên không gian mạng.

“Xả STRESS”

Trong cuộc sống hiện nay, những áp lực về công việc, về mưu sinh, về môi trường sống, gia đình, địa vị xã hội, mục đích tiến thân và vô số những mưu cầu lợi ích cá nhân khác đã khiến không ít người rơi vào tình trạng mệt mỏi về thể xác, căng thẳng về tinh thần mà người ta thường gọi là bị stress. Stress đã thành một căn bệnh của xã hội hiện đại và tùy từng loại stress mà nó tác động, ảnh hưởng nhiều ít đến cộng đồng, xã hội, gia đình. Có nhiều cách khác nhau để chữa trị stress, nặng thì vào bệnh viện nghỉ dưỡng kết hợp điều trị, nhẹ thì tự điều trị, thậm chí chỉ cần đi xả stress một chút là có thể lấy lại được sự cân bằng, thư thái. Thế nhưng hiện nay, trong xã hội chúng ta có một loại stress đang có xu hướng phát triển trong cán bộ, đảng viên mà dường như chưa có liệu pháp chữa trị hiệu quả. Đó là stress mang tính chính trị. Stress mang tính chính trị phổ biến trong một số cán bộ, đảng viên, thậm chí cả cán bộ trung, cao cấp, có trình độ lý luận chính trị, được đào tạo bài bản, rèn luyện qua thực tiễn, công tác, hoạt động trong các tổ chức đảng, cơ quan nhà nước, các tổ chức chính trị - xã hội. Stress mang tính chính trị thường khó “điều trị” hơn các loại stress khác. Do vậy, những người bị stress mang tính chính trị thường tự xả stress bằng nhiều cách khác nhau, qua một số biểu hiện chính là: rất quan tâm, bàn luận đến thông tin liên quan tới các lĩnh vực quan điểm chính trị, kể cả quốc kế, dân sinh hay chính trị “ngoài luồng”; tranh thủ các diễn đàn, phương tiện thông tin để phát biểu ý kiến, một số người có “tâm trạng” hoặc bị thiệt thòi, oan ức, bị đối xử không theo ý muốn cá nhân của mình đâm ra hằn học, cay cú; trong cuộc họp thì không thể hiện chính kiến, nhưng ngoài cuộc họp thì phát biểu rất “hăng”, có khi thái quá; lúc đương chức thì “nói xuôi”; trước mặt lãnh đạo thì im lặng hoặc dạ dạ vâng vâng, sau lưng lãnh đạo thì “lão” nọ “mụ” kia; trong hội nghị thì giơ tay biểu quyết đồng ý nhưng ngoài hội nghị thì không tán thành và cho rằng nhẽ ra phải thế này, nhẽ ra phải thế khác v.v.. Cách xả stress mang tính chính trị như vậy nhiều khi lợi bất cập hại vì ảnh hưởng không tốt đến lòng tin của quần chúng, là chỗ để những kẻ xấu a dua lợi dụng; vô hình trung khiến quần chúng nghĩ rằng: hóa ra ông (bà) ấy, trên diễn đàn chính thống toàn tự dối mình; ông (bà) ấy là cán bộ cấp nọ cấp kia mà còn nói thế thì quần chúng biết tin vào ai; ý thức, trách nhiệm của cán bộ, đảng viên để ở đâu mà ông (bà) ấy lại “xả” lung tung ra như vậy...? Để xảy ra tình trạng stress mang tính chính trị hiện nay có nhiều nguyên nhân, trong đó có lý do lâu nay chúng ta chưa tạo lập được môi trường dân chủ đầy đủ và thật sự cởi mở để những người có ý kiến, quan điểm, giải pháp khác liên quan đến chính trị từ vĩ mô đến trung và vi mô trao đổi, trình bày, tranh luận; công tác tư tưởng cũng chưa thật sự thuyết phục, chưa đi sâu vào lòng người; cán bộ lãnh đạo, nhất là người đứng đầu chưa sâu sát động viên, quan tâm đến tâm tư, tình cảm của từng đối tượng cán bộ, đảng viên, nhất là những người có “tâm trạng”... Nhưng “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, những người hay xả stress lung tung cũng cần tự nhìn lại mình: đâu phải cứ xả ra như vậy mới chứng tỏ mình là người có tính tích cực, có nhãn quan chính trị trong đóng góp xây dựng. Xả stress cũng phải có bản lĩnh, nếu không sẽ làm ô nhiễm môi trường chính trị của chúng ta./.

Quân y chi viện TP HCM lấy mẫu người dân xét nghiệm Covid-19

5 tổ cơ động Bệnh viện Quân y 175, chiều 3/6 tham gia lấy mẫu xét nghiệm Covid-19 người dân phường 14, quận Gò Vấp. Thiếu tướng, phó giáo sư Nguyễn Hồng Sơn, Giám đốc Bệnh viện Quân y 175, cho biết 5 tổ gồm 16 y bác sĩ triển khai lấy mẫu sau khi phát hiện ca dương tính nCoV, sinh sống tại chung cư Thới An 6, đường Phan Huy Ích, phường 14, quận Gò Vấp. Đối tượng được lấy mẫu là cán bộ, công chức, viên chức, người dân, người lao động các doanh nghiệp, xí nghiệp, cơ sở sản xuất... trên địa bàn, với số lượng 1.500 người. Theo thiếu tướng Sơn, đây là 5 trong số 26 tổ lấy mẫu, xét nghiệm cơ động được Bệnh viện Quân y 175 thành lập, nhằm ứng phó những tình huống khẩn cấp của bệnh viện, cũng như phối hợp các đơn vị khác trong và ngoài TP HCM phòng, chống Covid-19. Bệnh viện nằm trên địa bàn quận Gò Vấp, là quận ghi nhận nhiều ca mắc Covid-19 cộng đồng, trong đợt dịch đang bùng phát mạnh một tuần qua, chủ yếu liên quan ổ dịch Hội thánh Truyền giáo Phục hưng. Quận Gò Vấp, cùng với phường Thạnh Lộc (quận 12), đang thực hiện giãn cách xã hội theo Chỉ thị 16, từ 0h ngày 31/5. Tất cả cán bộ, công nhân viên của bệnh viện không nghỉ phép, sẵn sàng nhận nhiệm vụ phòng chống Covid-19 khi có yêu cầu, cũng như hỗ trợ cho TP HCM và các đơn vị khác. Nơi đây cũng đã ban hành chỉ thị thực hiện các biện pháp cấp bách phòng, chống Covid-19 trong bệnh viện, vừa đảm bảo ngăn chặn, không để dịch lây lan trong bệnh viện, vừa đáp ứng nhiệm vụ khám chữa bệnh cho người dân. Trong nửa tháng qua, TP HCM ghi nhận 286 ca Covid-19 cộng đồng, hiện đứng thứ 4 cả nước về số ca Covid-19 cộng đồng trong đợt dịch này. Trong đó, ổ dịch Hội thánh Truyền giáo Phục hưng lớn nhất từ trước đến nay, được phát hiện từ ngày 26/5. Hiện, 21/22 quận huyện (ngoại trừ huyện Cần Giờ) tại TP HCM và 6 tỉnh miền Nam (gồm Long An, Bình Dương, Đồng Tháp, Tây Ninh, Trà Vinh, Bạc Liêu) ghi nhận các ca mắc liên quan ổ dịch hội truyền giáo. Thành phố đã triển khai các biện pháp truy vết, khoanh vùng dập dịch, lấy mẫu xét nghiệm khẩn khi nhận thông tin ca mắc mới. Ngành y tế cũng mở rộng giám sát các hộ gia đình, các khu vực xung quanh nơi ca mắc cư trú hoặc làm việc. TP HCM hiện có hơn 400 đội lấy mẫu, gồm nhân viên hệ thống Trung tâm Kiểm soát bệnh tật, Trung tâm y tế, Trạm Y tế, nhân viên từ các bệnh viện, sinh viên từ các trường đại học y khoa... Từ 26/5 đến hết ngày 2/6, ngành y tế đã lấy mẫu gần 300.000 người, thuộc diện tiếp xúc F1, F2 và mở rộng xét nghiệm.

Vị thế, sức mạnh và uy tín của đất nước - thước đo năng lực, bản lĩnh và đạo lý cầm quyền của Đảng

      Thời gian qua, một số ý kiến tỏ ra hồ đồ khi cho rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam nhân danh cầm quyền để tiếm quyền của nhân dân và thực thi toàn trị(!).

     Thế nhưng, họ quên mất hoặc cố tình không thấy rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền đó là sự tiếp tục lãnh đạo sự nghiệp cách mạng Việt Nam trong điều kiện có quyền lực nhà nước và Đảng lãnh đạo xã hội bằng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa (XHCN) của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, đồng thời lãnh đạo toàn bộ hệ thống chính trị-xã hội (CT-XH) và dân tộc Việt Nam bằng phương thức và nghệ thuật phù hợp để thực hiện mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội (CNXH), vì dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.

          Với tư cách là một đảng chính trị, Đảng nhận những công việc cần làm một cách khoa học và tất yếu của một đảng cầm quyền, theo vị thế của Đảng được Hiến định, chức năng mà Đảng nắm giữ theo vị thế xã hội và trách nhiệm mà Đảng cần thực thi theo bổn phận một cách minh bạch và dân chủ, trong khuôn khổ của pháp luật. Đó là tính chính danh công việc cầm quyền của Đảng, với tư cách là duy nhất đảng cầm quyền, chứ tuyệt nhiên không phải là thứ “đảng toàn trị” như có luận điệu bôi nhọ, xuyên tạc.

          Đảng cầm quyền luôn được hiểu và thực thi là, không phải việc gì Đảng cũng trực tiếp tổ chức thực thi. Đảng là hạt nhân, là trung tâm của hệ thống chính trị, dẫn dắt hệ thống chính trị, chứ không phải Đảng là toàn bộ hệ thống chính trị. Nói cụ thể, Đảng lãnh đạo Nhà nước nhưng Đảng tuyệt đối không lấn quyền Nhà nước, không phải là Nhà nước, càng không phải là “Đảng hóa Nhà nước”. Đến lượt mình, Nhà nước không phải là “bản sao” của Đảng, “Nhà nước hóa Đảng”, làm những công việc của Đảng và “đóng dấu bản quyền” Nhà nước lên đó. Nghĩa là Đảng lãnh đạo Nhà nước nhằm bảo đảm sự thống nhất đất nước hành động, dưới sự dẫn dắt của Đảng, Nhà nước hoàn thành trọng trách theo vị thế và chức năng của mình thực hiện mục tiêu chung của Đảng trên nền tảng Hiến pháp và pháp luật. Nhà nước và cố nhiên cả Đảng, không thành viên nào được phép đặt mình ra ngoài Hiến pháp và pháp luật, tất nhiên càng không được phép đứng trên, đứng cạnh Hiến pháp và pháp luật. Vì vậy, tầm nhìn chính trị bao quát nhưng cụ thể của Đảng-người lãnh đạo trong vị thế là người cầm quyền-phải là năng lực chuyên biệt nổi bật trước hết về chính trị của một đảng chính trị cầm quyền. Đó là chính năng (tức là năng lực chính trị) của Đảng.
          Nguyên tắc cầm quyền và trọng tâm của việc cầm quyền trước hết và trực tiếp là Đảng lãnh đạo Nhà nước pháp quyền XHCN, lãnh đạo hệ thống CT-XH và toàn xã hội. Tất cả công việc cầm quyền của Đảng thực thi mục tiêu "nhân dân là chủ và làm chủ đất nước, đồng thời bảo đảm phục vụ nhân dân thực thi vị thế và trách nhiệm của mình" một cách toàn diện, triệt để và sâu sắc, trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật. Nói cách khác, đó là mục tiêu tối thượng của sự nghiệp cầm quyền của Đảng. Đó là yêu cầu về sự cân bằng và hài hòa giữa địa vị, vai trò cầm quyền và mục tiêu cầm quyền của Đảng đối với sự phát triển của đất nước hiện nay, mà nhân dân là chủ và làm chủ.

          Đảng lãnh đạo Nhà nước nhưng không phải là cơ quan quyền lực nhà nước. Để thực thi trọng trách cầm quyền, Đảng giữ quyền lực về chính trị, quyền lực về tư tưởng chính trị, quyền lực về tổ chức bộ máy và nhân sự, quyền lực về kiểm tra, thanh tra, giám sát... chi phối và dẫn dắt đối với Nhà nước nói riêng và toàn bộ hệ thống chính trị và sự vận động của chế độ chính trị đất nước. Đó là vai trò tiên phong chính trị và trách nhiệm chính trị-xã hội-pháp lý của Đảng. Đảng tự nguyện và tất yếu hoạt động trong khuôn khổ của Hiến pháp và pháp luật do Nhà nước xây dựng theo ý chí và quyền lực chính trị của nhân dân, dưới ngọn cờ của Đảng. Đến lượt mình, trách nhiệm lịch sử và trách nhiệm pháp lý của Đảng là hoạt động trong xã hội Việt Nam trên nền tảng thực thi pháp luật thượng tôn. Vai trò, các quyền năng và bổn phận đó của Đảng được nhân dân thừa nhận và trao cho. Điều đó cũng tự nhiên như nhân dân ủy thác cho Nhà nước quyền lực của mình. Khi Nhà nước phụ lòng và “làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ”, như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhấn mạnh.
          Điều đó có nghĩa là, Đảng không phải, không thể và trong thực tế phải giữ mình không được phép là cơ quan “siêu quyền lực”, “đứng trên quyền lực của Nhà nước và quyền lực của nhân dân”, “đứng ngoài, đứng trên Hiến pháp và pháp luật” như có người ngộ nhận hoặc bôi nhọ. Khi dưới sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước không được phép “đứng trên nhân dân”, “cai trị nhân dân", như một số người vẫn lầm tưởng hoặc cố tình xuyên tạc.

          Qua 76 năm cầm quyền, Đảng chưa bao giờ áp đặt với bất kỳ ai, bất cứ lực lượng nào “phải thừa nhận quyền lãnh đạo của mình”, mà trái lại, Đảng không ngừng tỏ ra là một bộ phận trung thành nhất. Chỉ trong đấu tranh và công tác hằng ngày, khi quần chúng rộng rãi thừa nhận chính sách đúng đắn và năng lực lãnh đạo của Đảng, thì Đảng mới giành được địa vị lãnh đạo. Một lần nữa cần đặc biệt nhấn mạnh, đó là phương châm cầm quyền của Đảng.


          Đảng tự đổi mới, tự chỉnh đốn ngang tầm trọng trách cầm quyền chính pháp

          Toàn bộ sự cầm quyền của Đảng phải nhằm bảo đảm sự ổn định CT-XH để phát triển đất nước; đến lượt nó, mọi sự phát triển đều phải nhằm tới bảo đảm sự ổn định cao hơn về CT-XH làm tiền đề, nền tảng vững chắc tiếp tục nâng cao chất lượng cầm quyền của Đảng ngang tầm quy mô, tốc độ và chiều sâu của công cuộc xây dựng CNXH, bảo vệ Tổ quốc và hội nhập quốc tế.
          Hiện nay, trước yêu cầu mới, hơn bao giờ hết, phát triển phải trở thành mục tiêu của ổn định, là đẳng cấp của ổn định, vì không phát triển thì không thể nói tới bất kỳ một sự ổn định bền vững nào. Đó là sứ mệnh cầm quyền của Đảng trong công việc xử lý các mối quan hệ lớn theo "Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH" (bổ sung, phát triển năm 2011) của Đảng; đồng thời, là tiền đề và môi trường để Đảng rèn luyện, không ngừng nâng mình lên một cách toàn diện ngang tầm sự nghiệp đổi mới và hội nhập quốc tế; nâng cao vị thế, sức mạnh và uy tín của đất nước trên trường quốc tế.

          Một cách tự nhiên, đến lượt mình, với tư cách là một đảng cầm quyền, trước hết Đảng tiếp tục là tấm gương mẫu mực về gìn giữ, phát huy dân chủ và pháp quyền XHCN, trở thành tiền đề, rường cột và sự mẫu mực cho các tổ chức CT-XH trong công việc phát triển, phát huy dân chủ, bảo đảm thượng tôn pháp luật. Không phát huy dân chủ ở trong Đảng thì không có dân chủ đầy đủ trong xã hội; không giữ kỷ luật nghiêm từ trong Đảng thì không thể phát triển nền pháp quyền đất nước. Đó là con đường để thực thi dân chủ hóa. Đảng không ngừng xây dựng và phát triển dân chủ trong Đảng, trước hết là sự đoàn kết thống nhất nội bộ theo nguyên tắc tập trung dân chủ, tự phê bình và phê bình. Mỗi cán bộ, đảng viên, từng tổ chức đảng phải bảo vệ nó như “giữ gìn con ngươi của mắt mình”. Đó cũng là nguyên tắc và phương sách để không ngừng chỉnh đốn bộ máy thật tinh gọn, thạo việc và trong sạch hóa đội ngũ cán bộ, đảng viên. Vì vậy, mỗi tổ chức đảng phải là một tấm gương, một môi trường mẫu mực và trong sáng về thực hành dân chủ đối với các tổ chức trong hệ thống chính trị. Mỗi người đứng đầu cấp ủy, bộ máy của Đảng phải là người mẫu mực về tư tưởng, nhân cách và phong cách làm việc dân chủ, tôn trọng tổ chức, lắng nghe và cầu thị đối với cấp dưới và đảng viên, tôn trọng và thực thi ý nguyện chính đáng của nhân dân. Xây dựng và giữ vững lòng tin sâu rộng của nhân dân đối với Đảng là nhân tố quyết định sự thành công của công việc cầm quyền của Đảng. Đó là môi trường căn bản, là tiền đề, là tấm gương để thực thi dân chủ toàn xã hội, rèn luyện chính năng của cấp ủy, nâng cao chính tín của tổ chức và từng cán bộ, đảng viên... nhằm bảo đảm và tôn vinh sự chính danh của tổ chức đảng-nền móng của vị thế, của năng lực, của uy tín và trách nhiệm cầm quyền một cách thành công của Đảng.

          Nhà nước, dưới sự lãnh đạo của Đảng, tiếp tục chuyển mạnh từ quản lý hành chính sang quản trị và kiến tạo, bảo đảm về mặt pháp lý để các tổ chức đảng, trước hết là đội ngũ cán bộ lãnh đạo các cấp của Đảng và đội ngũ đảng viên tiên phong gương mẫu thực thi Hiến pháp, pháp luật và chính sách của Nhà nước, vừa trong tư cách là những người lãnh đạo hoạch định chính sách và pháp luật, giám sát, kiểm tra hoạt động của Nhà nước vừa trong tư cách là những người thực thi một cách mẫu mực, những người phản biện minh bạch và dân chủ. Đồng thời, Nhà nước kiểm soát chính những tổ chức đảng, cán bộ, đảng viên của Đảng theo khuôn khổ pháp luật với phương châm thật sự “quốc pháp vô thân”, ngăn chặn và phá bỏ mọi quyền đặc lợi, thật sự liêm chính trong thực thi và chấp hành pháp luật. Các tổ chức chính trị, tổ chức CT-XH và nhân dân giám sát toàn thể đội ngũ cán bộ, đảng viên của Đảng ở bất cứ đâu: Từ nơi công tác tới nơi cư trú, góp ý phê bình đảng viên.

          Đảng không ngừng phát triển và bảo vệ môi trường pháp lý hiện đại, dân chủ và minh bạch, trước hết tiếp tục sửa đổi và bổ sung các vấn đề về Đảng Cộng sản Việt Nam, nhằm bảo đảm trên phương diện pháp lý vị thế và trách nhiệm cầm quyền của Đảng. Và đến lượt mình, Đảng tự chỉnh đốn, tự đổi mới mình, ngày càng trở thành dân tộc, cầm quyền theo Hiến pháp, pháp luật một cách khoa học và chính danh, chính thực, nâng cao chính năng, chính tín của công việc cầm quyền. Nói một cách hình ảnh, Đảng cầm lấy pháp luật để cầm quyền.
          Đồng thời, Đảng tiếp tục xây dựng và phát triển niềm tin chính trị chiến lược của bạn bè, đồng chí quốc tế đối với Đảng, với đất nước, nhận được sự ủng hộ rộng rãi và sâu sắc của các đảng cộng sản, đảng công nhân, các đảng cầm quyền và các đảng chính trị... trên thế giới là một trong những mấu chốt thành công. Đó chính là hiện thân phát triển môi trường cầm quyền bảo đảm tính chính danh và chính tín của Đảng trong chủ động, tích cực hội nhập quốc tế hiện nay và tương lai, với tư cách là đảng chính trị duy nhất chính pháp lãnh đạo đất nước.

          Việt Nam hiện nay, dưới chính thể Cộng hòa XHCN Việt Nam đã thiết lập quan hệ ngoại giao với 189 trong 193 quốc gia thành viên Liên hợp quốc; thiết lập khuôn khổ quan hệ ổn định, lâu dài với 30 đối tác chiến lược và toàn diện, tạo nền tảng vững chắc để Việt Nam cùng các nước nâng tầm hợp tác vì lợi ích của mỗi nước và vì hòa bình, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới. Và, nếu Đảng Cộng sản Việt Nam không chính danh, chính pháp, thử hỏi hơn 200 đảng chính trị trên thế giới, trong đó có hơn 80 đảng cầm quyền và liên minh cầm quyền, đặt mối ngoại giao với Đảng Cộng sản Việt Nam, thì họ là vô danh, vô pháp hay sao?

          Nói như cổ nhân, người danh chính thì sợ trời không sợ người, sợ đạo đức không sợ hình phạt, sợ bất nghĩa không sợ bất lợi, sợ sống uổng phí không sợ tử vong. Nếu đắc tội với luật pháp, còn có thể trốn tránh; nhưng đắc tội với chân lý và đạo lý, sẽ không có chỗ náu thân. Vì thế, mọi ý đồ, luận điệu bôi nhọ, xuyên tạc, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam trước sau, dù che đậy thế nào, đều sẽ bị lật tẩy.