Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2021
Nam công nhân dâm ô bé gái ở tầng hầm
Giả mạo phóng viên cưỡng đoạt tài sản
Cựu giám đốc Công ty xuất khẩu lao động hàng hải Vinalines bị bắt
Cần nhận thức về những phương thức, thủ đoạn, chiêu trò phá rối mới của Việt Tân
Giơ súng 'bật lửa' cướp hàng mua qua mạng
Nhiều súng ngắn trong căn nhà chứa 13 kg ma túy
Có phải từ 1/7 bán nhà xong, tôi sẽ bị xoá hộ khẩu ở đó?
Dặc nhiệm giả người nước ngoài để phá án
Thành công và tranh cãi quanh vaccine Covid-19 Trung Quốc
Người chết vì Covid-19 nửa năm nay vượt cả năm ngoái
Những cú cúp cầu dao
Các tỉnh phía Nam ngăn dịch lây vào khu công nghiệp
Quế Ngọc Hải: 'Cầu thủ Malaysia bảo tôi sút ra ngoài'
Thành công và tranh cãi quanh vaccine Covid-19 Trung Quốc
Hơn 93.000 sĩ tử Hà Nội bắt đầu đua vào lớp 10
HLV Trần Minh Chiến: 'Tôi nể cách dùng người của ông Park'
Báo Malaysia: 'Quả phạt đền tranh cãi giúp Việt Nam'
Thêm 68 ca Covid-19, tổng số ca nhiễm tại Việt Nam vượt 10.000
'Chuỗi lây nhiễm huyện Đông Anh được kiểm soát'
Đổi mới mối quan hệ giữa tầm nhìn chiến lược với quyết sách sách lược mới hiện nay
Kinh nghiệm
lịch sử cho thấy, sự phát triển của các quốc gia, dân tộc trên thế giới, không
phải là một cuộc duyệt binh, mà trái lại, là một cuộc cạnh tranh, bứt phá khốc
liệt, thậm chí càng gần đây, dù dưới hình thức này hay hình thức khác, sự áp đặt
và nô lệ trong thế “quần ngư tranh thực”, là “mạnh được yếu thua”, thậm chí “cá
lớn nuốt cá bé”,... Qua 35 năm đổi mới, chúng ta càng thấm thía, khi không có
mô hình tiên nghiệm nào cho tất cả các quốc gia, dân tộc trong cuộc cạnh tranh
đó, càng khó có sự “tất cả đều thắng” một cách chung chung, ảo tưởng xa vời, nếu
nhìn từ tầm chỉnh thể có tính hệ thống.
Vì vậy mà
chưa khi nào như hiện nay, kinh nghiệm lịch sử có vai trò quan trọng; nhưng nó
chỉ trở nên hết sức quý giá, nếu được dẫn dắt bởi tầm nhìn viễn kiến mang tầm
chính trị chiến lược, để đi tới tương lai; ngược lại, sẽ bị chính nó kìm hãm và
trói buộc. Sự thành công ở tầm nhìn chính trị chiến lược của chúng ta sau 35
năm đổi mới, đến các quốc gia phát triển hùng cường trong thế kỷ XX và những thập
niên đầu của thế kỷ XXI cho thấy, suy cho cùng, là kết quả tự nhiên của sự thắng
lợi về bài học giải quyết những công việc quốc gia - dân tộc được định hướng, bởi
tầm nhìn chính trị thực tiễn. Và cũng chính vì vậy, sau 35 năm, chúng ta không chỉ tiếp tục đổi mới toàn
diện, đồng bộ mạnh mẽ hơn, mà là đổi mới khác trước, với nội hàm và cách thức rất
mới, vì chủ nghĩa xã hội.
Nói cụ thể,
mối quan hệ giữa tầm nhìn chiến lược và quyết sách chiến lược, chưa khi nào như
hiện nay, lại là đòi hỏi cần thiết và cấp bách đối với chúng ta đến như vậy. Đó
chính là quá trình xử lý sự liên hệ, ràng buộc, phụ thuộc toàn cầu tổng thể với
giải quyết một cách thật chủ động, năng động, thiết thực vấn đề địa vị, sức mạnh
của đất nước độc lập và tự chủ. Vấn đề thời và thế là vấn đề chung, nhưng sự
thành hay bại lại tùy thuộc vào phương lược xử lý riêng của chúng ta. Đặc biệt,
trong một “thế giới phẳng” và không phẳng,
khi thời cơ và thời gian trở thành lực lượng, thì vấn đề xác lập tầm nhìn toàn
cục, bao quát tổng thể để chủ động, hành động một cách kiên quyết và kịp thời,
với phương lược riêng, lại càng trở nên vấn đề có ý nghĩa thành bại, sống còn;
nghĩa là, hoặc là bây giờ hoặc là không bao giờ!
Có thể nói rằng, vấn đề nổi lên có tính bước ngoặt, chuyển giai đoạn, là cần vạch rõ sao cho toàn Đảng, toàn dân và toàn quân thấy rằng, nếu đổi mới 35 năm qua từ 1986 - 2021 là bằng đường lối đổi mới đưa nước ta từ một nước nghèo, khủng hoảng, kém phát triển thành một nước ổn định chính trị - xã hội và phát triển trung bình, có vị thế lớn trên thế giới, thì đổi mới nhịp sóng thứ tư, từ 2015 trở đi là đổi mới, sáng tạo sau 2015, với tên gọi là đổi mới thời kỳ 4.0, bằng đường lối đổi mới phát triển cơ bản, để đưa nước ta từ nước phát triển trung bình thấp thành nước phát triển có thu nhập cao, theo định hướng xã hội chủ nghĩa vào giữa thế kỷ XXI, tức từ 20 đến 25 năm tới! Mâu thuẫn thật sự gay gắt bậc nhất hiện nay là giữa tiếp tục tụt hậu, phát triển chậm chạp, rơi vào bẫy thu nhập trung bình; sa lầy vào tham nhũng, lãng phí, ô nhiễm môi trường ngày càng nặng nề; hóa giải các thách thức, mối đe dọa đối với chủ quyền, quyền chủ quyền, khả năng giữ vững và phát triển các cục diện, vị thế có lợi cho nước ta trên trường quốc tế, với yêu cầu thoát khỏi bẫy thu nhập trung bình, trở thành nước phát triển cao, vững mạnh,... Vì thế, không có cách nào khác là phải cải cách, đổi mới mạnh mẽ, sáng tạo hơn nữa, với khát vọng trở thành nước phát triển vào giữa thế kỷ tới, với một nhà nước thực sự mang tầm kiến tạo, liêm chính, pháp quyền, vững mạnh, giữ vững độc lập, chủ quyền và sự toàn vẹn, thống nhất lãnh thổ quốc gia, tiếp tục nâng cao vị thế và uy tín Việt Nam trên trường quốc tế.
Thời cơ đối
với một đời người là rất quý, huống chi vận hội đối với cả một dân tộc. Ở đây,
nguyên tắc “Dĩ bất biến ứng vạn biến” luôn phải được giữ vững. Đó chính là lẽ
“bất biến” vậy, bởi lẽ nếu không có độc lập dân tộc và tự do của nhân dân, thì
chúng ta không có gì hơn; tầm nhìn xa hay ngắn, nằm ở chính chỗ này. Muốn làm
nên sự nghiệp lớn, thì phải bắt đầu từ việc nhỏ, thật “cẩn tắc vô ưu”, cần cầm
vững cái bất biến một cách thật khôn khéo, quyết không nhân nhượng, càng không
thể lùi bước! Trong tình hình chính trị quốc tế hiện nay, càng không thể là lối
xử thế giản đơn “lớn trọng bé khinh”, “khi tả khi hữu”,... vì số phận quốc gia
- dân tộc chính là số phận của mỗi con người, và nó phải trở thành mệnh đề bất
biến, mang tính nguyên tắc. Đó chính là mối quan hệ giữa tầm nhìn chiến lược với
quyết sách cụ thể trong chiến lược phát triển đất nước hùng cường, mạnh mẽ và bền
vững.
Do đó, hơn
bao giờ hết, vấn đề bản lĩnh chính trị quốc gia, định vị tập trung ở bản lĩnh
chính trị, văn hóa chính trị của đội ngũ lãnh đạo quốc gia, giữ vai trò tiên
phong và cực kỳ quan trọng. Nó là sự kết tinh và hội tụ ở đó không chỉ trách
nhiệm chính trị, trí tuệ, sự tinh tế, tinh thần dân tộc, mà thấm đẫm cả lương
tri, sự khoan dung và chủ nghĩa nhân văn, mang hồn cốt, tinh hoa, khí phách của
văn hóa truyền thống và hiện đại của Việt Nam trong tầm nhìn toàn cầu, mà hạt
nhân trung tâm là lợi ích quốc gia - dân tộc là trên hết, dưới ngọn cờ của Đảng.
Để thực
thi chiến lược phát triển đất nước trong tầm nhìn năm 2030 và tới năm 2045, dưới
ngọn cờ của Đảng, từ toàn bộ sự kiến giải trên, có thể gói trọn trong 45 chữ về
tầm nhìn chính trị chiến lược sau đây là: Xác lập tầm nhìn, định vị chiến lược,
khát vọng phát triển đất nước hùng cường, bền vững; bảo vệ độc lập, tự chủ, thống
nhất quốc gia; hòa mục, hội nhập quốc tế; xây dựng Đảng dẫn dắt dân tộc tiến
cùng nhân loại. Và, để thực thi nó, cần một triết lý văn hóa của sự phát triển
mạnh mẽ và bền vững, với 16 chữ, phải được bồi đắp và lan tỏa, đó là Quốc gia tự
tôn - Mỗi người tự trọng - Dân tộc tự cường - Tổ quốc phồn vinh! Tất cả nhằm mục
tiêu xây dựng nước Việt Nam, với phương châm “Độc lập, thống nhất, dân chủ,
công nghiệp, hiện đại, phồn vinh, văn hiến, giữ vị thế và uy tín, xứng đáng
trên trường quốc tế”. Điều này mới thật sự cần thiết trong tiến trình tiếp tục
đổi mới, phát triển độc lập, sáng tạo cho chủ nghĩa xã hội Việt Nam hiện nay.
Đó chính là tầm nhìn chiến lược, quyết sách kiên định kết tinh phẩm giá, cốt
cách và cương lĩnh hành động đổi mới của dân tộc ta, một cách kiên định, sáng tạo
và tràn đầy khát vọng vì một Việt Nam hùng cường, trong nửa đầu thế kỷ XXI./.
