Thứ Hai, 9 tháng 5, 2022
Không thể bóp méo sự thật về Ngày Chiến thắng 9-5
Vào ngày 9-5 hằng năm, nước Nga kỷ niệm chiến thắng của nhân dân Liên Xô trong cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại (1941-1945). Ngày lễ này có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, bởi những sự kiện của những năm tháng xa xưa ấy đã để lại dấu ấn sâu đậm không chỉ trong lịch sử nước Nga mà còn trong ký ức của mọi người dân, của mỗi gia đình cụ thể. Vào ngày này, chúng ta tôn vinh những chiến sĩ-những người chiến thắng đã không tiếc thân mình trên chiến trường, những người lao động ở hậu phương đã tôi rèn chiến thắng trong nhà máy và hầm mỏ, những người lái máy gặt đập. Chúng ta tưởng nhớ những người đã hy sinh và mất tích.
Đối với những người Nga và các dân tộc thuộc Liên Xô, ngày 9-5 vẫn là một trong những ngày kỷ niệm quan trọng, tượng trưng cho sự đóng góp chung vào cuộc chiến chống chủ nghĩa phát xít.
Thật đáng tiếc, trong những năm gần đây, ở một số quốc gia, vì lợi ích của tình hình chính trị mà người ta nghi ngờ về sự đóng góp quyết định của Liên Xô nhằm giải phóng thế giới khỏi “bệnh dịch hạch nâu”. Họ kiên trì theo đuổi luận điểm về trách nhiệm ngang nhau của Liên Xô và Đức Quốc xã vì đã khơi mào cuộc Chiến tranh thế giới thứ hai và những hậu quả khủng khiếp của nó.
Tất nhiên, những khẳng định như vậy có thể minh chứng cho sự thiếu hiểu biết các sự thật lịch sử, hoặc ý định bóp méo chúng.
![]() |
| Diễu binh nhân kỷ niệm 76 năm Chiến thắng trong cuộc Chiến tranh vệ quốc vĩ đại sẽ được tổ chức tại 27 thành phố khác của Nga. Ảnh:vov.vn |
Vì vậy, câu hỏi được đặt ra là: Tại sao Đức, một quốc gia châu Âu có quy mô trung bình lại liều lĩnh tấn công Liên Xô-quốc gia vượt xa họ về lãnh thổ và dân số? Đâu là nguyên nhân trong quyết định tương ứng của giới lãnh đạo phát xít Đức?
Điều quan trọng cần hiểu là vào năm 1941, quân đội Đức Quốc xã đã kiểm soát hầu như toàn bộ lục địa châu Âu và trong khuôn khổ khái niệm “mở rộng không gian sống cho quốc gia Đức”, giới lãnh đạo Đệ tam Đế chế đã ấp ủ kế hoạch bành trướng hơn nữa.
Tiềm lực công nghiệp đáng kể của các quốc gia bị chiếm đóng đã được huy động cho nhu cầu của quân đội. Vào thời điểm đó, quân đội Đức Quốc xã (Wehrmacht) có lẽ là đội quân tốt nhất, có kinh nghiệm tác chiến và đội ngũ chỉ huy chuyên nghiệp cao. Trong xã hội Đức, tư tưởng phục thù trỗi dậy rất mạnh mẽ sau thất bại trong Chiến tranh thế giới thứ nhất và sự ủng hộ những ý định xâm lược của giới lãnh đạo Đức Quốc xã.
Về phần mình, Liên Xô trên thực tế chỉ mới bắt đầu vào con đường phát triển công nghiệp. Đất nước buộc phải khắc phục hậu quả tàn khốc của cuộc nội chiến, kéo theo đó là những thiệt hại về vật chất và con người, thiếu hụt nhân lực có trình độ và năng lực sản xuất. Về mặt công nghệ, các quốc gia thuộc thế giới phương Tây đã đi trước rất xa. Ở một số lĩnh vực, Liên Xô tụt hậu ước tính tới 50 năm và cần rút ngắn khoảng cách này trong thời gian ngắn.
Với mục đích đó, Liên Xô đã triển khai xây dựng quy mô lớn các nhà máy và xí nghiệp, đường sắt và đường bộ, thăm dò và phát triển các mỏ khoáng sản, mua và triển khai các thiết bị hiện đại, đào tạo hàng loạt kỹ sư và chuyên gia kỹ thuật. Nhận thấy nguy cơ xảy ra va chạm với Đức, Ban lãnh đạo Liên Xô đã nhanh chóng thúc đẩy quá trình công nghiệp hóa và hy vọng có thể tránh được chiến tranh bằng cách thực hiện các bước đi mạnh mẽ trên mặt trận chính sách đối ngoại. Tuy nhiên, những nỗ lực thành lập liên minh chống Adolf Hitler trong giai đoạn trước chiến tranh đã không thành công vì ngoại giao phương Tây đã làm mọi cách để hướng nguyện vọng quân sự của Adolf Hitler sang phương Đông.
Ngày 22-6-1941, quân đội Đức Quốc xã đã xâm lược lãnh thổ Liên Xô. Kế hoạch “Ost” được phát triển ở Berlin, dự tính đánh bại nhanh chóng Hồng quân, hủy hoại vật chất, phần lớn dân cư và biến những người còn lại thành nô lệ để phục vụ nhu cầu của “quốc gia Đức vĩ đại”. Nhân dân Liên Xô không thể lường trước được hậu quả khủng khiếp của cuộc chiến nếu nó được tiến hành. Nhưng vấn đề thực tế khi ấy là sự sống còn. Đó là lý do tại sao tất cả nguồn lực có thể đã được huy động cho cuộc chiến dưới khẩu hiệu nổi tiếng: “Tất cả cho mặt trận, tất cả cho chiến thắng!”.
Trong 3 năm dài, Liên Xô đã đơn độc chống lại cỗ máy chiến tranh khổng lồ của Wehrmacht. Và chỉ khi có triển vọng về thất bại không thể tránh khỏi của Đức Quốc xã mới thúc đẩy các đồng minh phương Tây mở mặt trận thứ hai. Sau đó là chiến thắng năm 1945 và sự sụp đổ của hệ thống thuộc địa thế giới ở châu Á và châu Phi, dẫn đến sự xuất hiện của các quốc gia độc lập mới trên bản đồ thế giới và mở ra một trang mới trong lịch sử nhân loại.
77 năm đã trôi qua kể từ khi hệ tư tưởng của chủ nghĩa quốc xã bị lật đổ, nhưng nó không biến mất. Các biểu hiện của nó ngày càng trở nên dễ nhận thấy ở một số quốc gia. Điều này được thể hiện qua việc cố ý viết lại lịch sử, bóp méo sự thật về các sự kiện trong những năm trước đây, xúc phạm và phá hủy các tượng đài kỷ niệm những người lính Xô viết đã hy sinh trong các trận chiến giải phóng châu Âu, đồng thời tôn vinh các cựu binh SS (cựu binh của Đức Quốc xã) và những người đã cộng tác với Đức Quốc xã. Đây là những điều tuyệt đối không thể chấp nhận được, cho dù đó là lý lẽ biện minh nào đi chăng nữa.
Nước Nga dự định tiếp tục lưu giữ ký ức về chiến công của nhân dân Liên Xô, về đóng góp quyết định của họ trong cuộc chiến chống “bệnh dịch hạch nâu” và những hy sinh to lớn mà Liên Xô phải gánh chịu trong cuộc chiến này.
Điều quan trọng là không cho phép lặp lại các tình huống dẫn đến Chiến tranh thế giới thứ hai và cố gắng tránh những thảm kịch tương tự trong tương lai. Chừng nào ký ức về chiến thắng năm 1945 còn sống, nhân loại còn có hy vọng không lặp lại những sai lầm của quá khứ.
PHẢN ĐỐI TRUNG QUỐC BAN HÀNH LỆNH CẤM ĐÁNH BẮT CÁ TRÊN BIỂN ĐÔNG
Trung
ương Hội Nghề cá Việt Nam vừa có công văn phản đối phía Trung Quốc đơn phương cấm
đánh bắt cá ở Biển Đông năm 2022.
Công
văn của Hội Nghề cá Việt Nam nêu rõ, vừa qua, phía Trung Quốc đã ban hành Lệnh
cấm đánh bắt cá trên Biển Đông. Dự kiến, trong thời gian 3 tháng (tính từ 1/5),
bao gồm một phần vùng biển Vịnh Bắc bộ và quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Đây
là hành động đơn phương, lặp lại và phi lý của phía Trung Quốc, đã xâm phạm
nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam, vi phạm luật pháp quốc tế, trong đó có
Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982, và các văn bản pháp lý quốc tế
liên quan; đi ngược lại Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông.
Trung
ương Hội Nghề cá Việt Nam nhấn mạnh, việc ban hành Lệnh cấm đánh bắt cá trên Biển
Đông lặp lại hàng năm và kéo dài làm gia tăng nguy cơ đụng độ giữa tàu cá của
ngư dân Việt Nam với lực lượng hải cảnh phía Trung Quốc, cản trở hoạt động bình
thường của tàu cá và ngư dân Việt Nam trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt
Nam.
Hội
Nghề cá Việt Nam sẽ hỗ trợ, vận động ngư dân yên tâm ra khơi bám biển sản xuất,
góp phần bảo vệ vững chắc chủ quyền biển đảo của Tổ quốc
“Hội
Nghề cá Việt Nam kịch liệt phản đối hành động sai trái, ngang ngược, đơn
phương, lặp lại của phía Trung Quốc. Lệnh cấm đánh bắt cá trên của Trung Quốc
là vô giá trị trên vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Yêu cầu Trung Quốc chấm
dứt ngay Lệnh cấm đánh bắt cá phi lý này ở Biển Đông, bao gồm cả vùng biển thuộc
chủ quyền của Việt Nam”- Công văn của Trung ương Hội Nghề cá Việt Nam nhấn mạnh.
Bên
cạnh đó, Hội Nghề cá Việt Nam cũng kiến nghị các cơ quan chức năng phản đối mạnh
mẽ và có những biện pháp ngăn chặn lệnh cấm đánh bắt cá phi lý của Trung Quốc,
bảo vệ tài nguyên, nguồn lợi thủy sản đặc trưng cho từng khu vực biển, bảo vệ
an toàn cho ngư dân Việt Nam khi sản xuất trên vùng biển thuộc chủ quyền, quyền
chủ quyền và quyền tài phán quốc gia; giữ vững an ninh quốc phòng và chủ quyền
biển đảo của Tổ quốc.
Hội
Nghề cá Việt Nam sẽ phối hợp với Hội thủy sản, Hội nghề cá địa phương và các
đơn vị liên quan thông tin, tuyên truyền để ngư dân chấp hành đúng pháp luật
khi đánh bắt cá trên biển; hỗ trợ, vận động ngư dân yên tâm ra khơi bám biển sản
xuất, góp phần bảo vệ vững chắc chủ quyền biển đảo của Tổ quốc.
KHÔNG THỂ BÓP MÉO SỰ THẬT VỀ NGÀY CHIẾN THẮNG 9/5.
Vào
ngày 9-5 hằng năm, nước Nga kỷ niệm chiến thắng của nhân dân Liên Xô trong cuộc
Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại (1941-1945). Ngày lễ này có ý nghĩa đặc biệt quan trọng,
bởi những sự kiện của những năm tháng xa xưa ấy đã để lại dấu ấn sâu đậm không
chỉ trong lịch sử nước Nga mà còn trong ký ức của mọi người dân, của mỗi gia
đình cụ thể.
Vào
ngày này, chúng ta tôn vinh những chiến sĩ-những người chiến thắng đã không tiếc
thân mình trên chiến trường, những người lao động ở hậu phương đã tôi rèn chiến
thắng trong nhà máy và hầm mỏ, những người lái máy gặt đập. Chúng ta tưởng nhớ
những người đã hy sinh và mất tích.
Đối
với những người Nga và các dân tộc thuộc Liên Xô, ngày 9-5 vẫn là một trong những
ngày kỷ niệm quan trọng, tượng trưng cho sự đóng góp chung vào cuộc chiến chống
chủ nghĩa phát xít.
Thật
đáng tiếc, trong những năm gần đây, ở một số quốc gia, vì lợi ích của tình hình
chính trị mà người ta nghi ngờ về sự đóng góp quyết định của Liên Xô nhằm giải
phóng thế giới khỏi “bệnh dịch hạch nâu”. Họ kiên trì theo đuổi luận điểm về
trách nhiệm ngang nhau của Liên Xô và Đức Quốc xã vì đã khơi mào cuộc Chiến
tranh thế giới thứ hai và những hậu quả khủng khiếp của nó.
Tất
nhiên, những khẳng định như vậy có thể minh chứng cho sự thiếu hiểu biết các sự
thật lịch sử, hoặc ý định bóp méo chúng.
Vì
vậy, câu hỏi được đặt ra là: Tại sao Đức, một quốc gia châu Âu có quy mô trung
bình lại liều lĩnh tấn công Liên Xô-quốc gia vượt xa họ về lãnh thổ và dân số?
Đâu là nguyên nhân trong quyết định tương ứng của giới lãnh đạo phát xít Đức?
Điều
quan trọng cần hiểu là vào năm 1941, quân đội Đức Quốc xã đã kiểm soát hầu như
toàn bộ lục địa châu Âu và trong khuôn khổ khái niệm “mở rộng không gian sống
cho quốc gia Đức”, giới lãnh đạo Đệ tam Đế chế đã ấp ủ kế hoạch bành trướng hơn
nữa.
Tiềm
lực công nghiệp đáng kể của các quốc gia bị chiếm đóng đã được huy động cho nhu
cầu của quân đội. Vào thời điểm đó, quân đội Đức Quốc xã (Wehrmacht) có lẽ là đội
quân tốt nhất, có kinh nghiệm tác chiến và đội ngũ chỉ huy chuyên nghiệp cao.
Trong xã hội Đức, tư tưởng phục thù trỗi dậy rất mạnh mẽ sau thất bại trong Chiến
tranh thế giới thứ nhất và sự ủng hộ những ý định xâm lược của giới lãnh đạo Đức
Quốc xã.
Về
phần mình, Liên Xô trên thực tế chỉ mới bắt đầu vào con đường phát triển công
nghiệp. Đất nước buộc phải khắc phục hậu quả tàn khốc của cuộc nội chiến, kéo
theo đó là những thiệt hại về vật chất và con người, thiếu hụt nhân lực có
trình độ và năng lực sản xuất. Về mặt công nghệ, các quốc gia thuộc thế giới
phương Tây đã đi trước rất xa. Ở một số lĩnh vực, Liên Xô tụt hậu ước tính tới
50 năm và cần rút ngắn khoảng cách này trong thời gian ngắn.
Với
mục đích đó, Liên Xô đã triển khai xây dựng quy mô lớn các nhà máy và xí nghiệp,
đường sắt và đường bộ, thăm dò và phát triển các mỏ khoáng sản, mua và triển
khai các thiết bị hiện đại, đào tạo hàng loạt kỹ sư và chuyên gia kỹ thuật. Nhận
thấy nguy cơ xảy ra va chạm với Đức, Ban lãnh đạo Liên Xô đã nhanh chóng thúc đẩy
quá trình công nghiệp hóa và hy vọng có thể tránh được chiến tranh bằng cách thực
hiện các bước đi mạnh mẽ trên mặt trận chính sách đối ngoại. Tuy nhiên, những nỗ
lực thành lập liên minh chống Adolf Hitler trong giai đoạn trước chiến tranh đã
không thành công vì ngoại giao phương Tây đã làm mọi cách để hướng nguyện vọng
quân sự của Adolf Hitler sang phương Đông.
Ngày
22-6-1941, quân đội Đức Quốc xã đã xâm lược lãnh thổ Liên Xô. Kế hoạch “Ost” được
phát triển ở Berlin, dự tính đánh bại nhanh chóng Hồng quân, hủy hoại vật chất,
phần lớn dân cư và biến những người còn lại thành nô lệ để phục vụ nhu cầu của
“quốc gia Đức vĩ đại”. Nhân dân Liên Xô không thể lường trước được hậu quả khủng
khiếp của cuộc chiến nếu nó được tiến hành. Nhưng vấn đề thực tế khi ấy là sự sống
còn. Đó là lý do tại sao tất cả nguồn lực có thể đã được huy động cho cuộc chiến
dưới khẩu hiệu nổi tiếng: “Tất cả cho mặt trận, tất cả cho chiến thắng!”.
Trong
3 năm dài, Liên Xô đã đơn độc chống lại cỗ máy chiến tranh khổng lồ của
Wehrmacht. Và chỉ khi có triển vọng về thất bại không thể tránh khỏi của Đức Quốc
xã mới thúc đẩy các đồng minh phương Tây mở mặt trận thứ hai. Sau đó là chiến
thắng năm 1945 và sự sụp đổ của hệ thống thuộc địa thế giới ở châu Á và châu
Phi, dẫn đến sự xuất hiện của các quốc gia độc lập mới trên bản đồ thế giới và
mở ra một trang mới trong lịch sử nhân loại.
77
năm đã trôi qua kể từ khi hệ tư tưởng của chủ nghĩa quốc xã bị lật đổ, nhưng nó
không biến mất. Các biểu hiện của nó ngày càng trở nên dễ nhận thấy ở một số quốc
gia. Điều này được thể hiện qua việc cố ý viết lại lịch sử, bóp méo sự thật về
các sự kiện trong những năm trước đây, xúc phạm và phá hủy các tượng đài kỷ niệm
những người lính Xô viết đã hy sinh trong các trận chiến giải phóng châu Âu, đồng
thời tôn vinh các cựu binh SS (cựu binh của Đức Quốc xã) và những người đã cộng
tác với Đức Quốc xã. Đây là những điều tuyệt đối không thể chấp nhận được, cho
dù đó là lý lẽ biện minh nào đi chăng nữa.
Nước
Nga dự định tiếp tục lưu giữ ký ức về chiến công của nhân dân Liên Xô, về đóng
góp quyết định của họ trong cuộc chiến chống “bệnh dịch hạch nâu” và những hy
sinh to lớn mà Liên Xô phải gánh chịu trong cuộc chiến này.
Điều
quan trọng là không cho phép lặp lại các tình huống dẫn đến Chiến tranh thế giới
thứ hai và cố gắng tránh những thảm kịch tương tự trong tương lai. Chừng nào ký
ức về chiến thắng năm 1945 còn sống, nhân loại còn có hy vọng không lặp lại những
sai lầm của quá khứ.
St
PQ
TƯỚNG GIÁP VĨ ĐẠI NHƯ THẾ NÀO?
Trước
tiên, tướng Giáp là một người như thế nào? Những ngày đầu cuộc chiến chống Pháp
lần thứ 2, khi các tướng lĩnh Pháp đọc thông tin về tướng Giáp, họ ngạc nhiên
và lạ kỳ vì người lãnh đạo quân đội Việt Minh xuất thân từ một thầy giáo dạy lịch
sử, từng thi trượt trường Quốc học Huế, chưa từng trải qua một khóa huấn luyện
quân sự chuyên nghiệp nào, cũng chẳng đi lên là một chiến binh dạn dày kinh
nghiệm và chưa từng tham gia chỉ huy một chiến dịch quân sự lớn cấp trung đoàn
với quy mô từ 2000 - 3000 binh lính. Và có lẽ người Pháp không ngờ rằng, người
thầy giáo mà họ đã từng coi thường ấy đã đánh gục họ một cách tâm phục khẩu phục.
Nhật báo lớn của Ấn Độ là The Hindu viết rằng, các lãnh đạo quân sự Pháp tự tin
rằng họ sẽ chiến thắng khi đối đầu với quân đội du kích Việt Nam trong một trận
đánh quân sự thông thường. Việt Minh sẽ thảm bại! Tháng 05/1950, Sư đoàn 308 của
tướng Giáp đã tiến hành một chiến thuật “tàng hình” với 4 tiểu đoàn bộ binh âm
thầm leo lên những ngọn núi đá vôi bao quanh cứ điểm Đông Khê cùng với 5 pháo cỡ
nòng 75mm. Trước đó, công tác tình báo của Pháp rất chủ quan và họ không nghĩ rằng
những người Việt Nam có thể làm được điều này. Sau 2 ngày, tướng Giáp tiếp tục
chỉ huy các tiểu đoàn này rút xuống phía dưới để tránh phản pháo, hợp đồng tiến
công đánh tan cứ điểm Đông Khê. Lúc ấy, tướng Giáp đã buộc những người Pháp phải
đặt câu hỏi rằng: Tại sao ông ấy lại nghĩ ra chiến thuật này và họ dám làm điều
này? Những người lính này là những người như thế nào?
Đại
tướng Marcel Carpentier với tâm thế thắng trận từ Thế chiến 1 & 2 đã tỏ ra
“bề trên” với tướng Giáp. Theo History, Marcel Carpentier đã mang tâm lý kiêu
ngạo lây lan sang nhiều sĩ quan Pháp, ông ấy đánh giá quá cao bản thân ông ấy
và lính của ông ấy và đánh giá quá thấp những người nông dân dưới sự chỉ huy của
tướng Giáp.
Trong
9 năm, từ 1945 - 1954, tướng Giáp đã đối đầu với 7 - 10 vị tướng Pháp và ông đã
khiến cho không một vị tướng Pháp nào được nở nụ cười trên đất Việt Nam. Vị tướng
cuối cùng so găng với tướng Giáp là Christian de Castries bất lực nhìn những
người lính Việt Minh cắm cờ trên nóc hầm chỉ huy ở Điện Biên Phủ. Hơn 2200 lính
Pháp t.ử trận, hơn 10.000 lính khác phải trở thành tù binh và đây là thiệt hại
lớn nhất của quân đội Pháp từ sau Thế chiến 2 đến thời điểm hiện tại. Trong suốt
9 cuộc chiến, đã có tới 94.000 lính Pháp t.ử trận tại Việt Nam.
Nhà
sử học người Pháp Bernard Fall viết rằng không ai ngờ rằng Pháp thất bại tại Việt
Nam, đó là thất bại nặng nề đến mức ám ảnh người Pháp, là thiệt hại ở ngoài
Pháp nặng nhất từ năm 1749 (một số tài liệu ghi 1759) sau cái c.h.ế.t của thiên
tài quân sự Louis-Joseph de Montcalm tại Quebec, Canada. Bernard Fall cũng được
cho rằng là người đầu tiên ví tướng Giáp với Napoleon Bonaparte, chính xác hơn
là “The Red Napoleon”.
Tạp
chí AirForce của Hiệp hội Hàng không Hoa Kỳ viết rằng: “Tướng Giáp là nhà hoạch
định chiến lược quân sự vĩ đại nhất kể từ thời Hannibal. Vị tướng này đã xây dựng
một đội quân hùng hậu từ 34 chiến binh đầu tiên vào năm 1944. Đến năm 1954, đội
quân của ông đã vận chuyển pháo binh lên vùng núi biệt lập ở Điện Biên Phủ và
khiến cho quân đội Pháp vốn được trang bị mạnh hơn rất nhiều thất bại nhục
nhã”.
Khi
đại tướng Võ Nguyên Giáp ra đi vào năm 2013, những tờ báo uy tín bậc nhất thế
giới đã dành ông sự “tôn trọng tuyệt đối”. Tờ Washington Post viết: “Tướng Giáp
đã đánh bại quân Pháp, quân đội Mỹ tại chiến tranh Việt Nam”. Còn New York Time
bình luận: “Tướng Giáp đã hất cẳng Hoa Kỳ ra khỏi Việt Nam”. Còn Telegraph nhận
định rằng đại tướng Võ Nguyên Giáp đứng ở vị trí thứ hai sau chủ tịch Hồ Chí
Minh, là nhân vật đáng tôn kính nhất Việt Nam hiện tại”.
Tờ
Financial Times của Anh Quốc nói về Đại tướng Võ Nguyên Giáp: “Một giáo viên lịch
sử tổ chức một cuộc duyệt binh chỉ với 34 thành viên, mặc áo nâu sẫm, đội mũ
homburg và đeo súng lục nhỏ bên hông. Và đó chính là khởi đầu khiêm tốn của một
trong những vị tướng vĩ đại nhất lịch sử thế giới, là kiến trúc sư chính cho sự
thất bại của các cường quốc trong thế kỷ 20”.
Thượng
nghị sĩ, Cựu ứng viên Tổng thống John McCain từng viết rằng “Tướng Giáp là một
nhà chiến lược quân sự lỗi lạc”. AFP trích lời nhiều nhà nghiên cứu sử học, khẳng
định rằng tướng Giáp là một trong những nhà chiến lược quân sự tài ba và nổi tiếng
nhất, không chỉ ở Việt Nam mà trong lịch sử quân sự thế giới. Nhà sử học người
Pháp Hugues Tertrais bình luận rằng tướng Giáp đã châm một ngọn lửa vào thùng
thuốc súng hủy diệt các cường quốc. Chiến thắng
Điện Biên Phủ, chiến thắng đã đưa tướng Giáp bước vào ngôi đền của những vị tướng
huyền thoại và người ta đã công nhận tướng Giáp như là một nhà chiến lược bậc
thầy và truyền cảm hứng cho các phong trào giải phóng khắp nơi, từ Việt Nam lan
ra khắp châu Á, châu Phi, Nam Mỹ…
St
PQ
