Ngày 18-8-2023, thay mặt Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Trương Thị Mai đã ký ban hành Quy định số 117-QĐ/TW về xin lỗi và phục hồi quyền lợi của tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2023
QUY ĐỊNH VỀ XIN LỖI VÀ PHỤC HỒI QUYỀN LỢI CỦA TỔ CHỨC ĐẢNG, ĐẢNG VIÊN BỊ KỶ LUẬT OAN
Chỉ có chủ nghĩa xã hội mới đem lại ấm no, tự do, hạnh phúc thực sự cho con người
Thời gian qua, có nhiều quan điểm sai trái, thù địch xuất hiện cho rằng, sự ra đời tư tưởng và chế độ xã hội chủ nghĩa là một sai lầm của lịch sử. Rằng, không cần có chủ nghĩa xã hội thì con người vẫn có ấm no, tự do, hạnh phúc(?!) Đây thực chất là quan điểm phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, phủ nhận con đường cách mạng xã hội chủ nghĩa, phủ nhận bước tiến kiên quyết và tất yếu của lịch sử nhân loại. Bởi lẽ, chỉ có chủ nghĩa xã hội mới đem lại ấm no, tự do, hạnh phúc thực sự cho con người.
NÂNG CAO NHẬN THỨC VỀ CHỦ QUYỀN BIỂN ĐẢO QUA TRIỂN LÃM ẢNH “HOÀNG SA - TRƯỜNG SA” TRONG LÒNG QUẢNG NGÃI”
VIỆT NAM: LÀ BẠN, LÀ ĐỐI TÁC TIN CẬY CỦA TẤT CẢ CÁC NƯỚC TRÊN CƠ SỞ TÔN TRỌNG THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ CỦA NHAU VÌ HÒA BÌNH - THỊNH VƯỢNG - ĐỘC LẬP DÂN TỘC, TIẾN BỘ CỦA NHÂN LOẠI!
Bộ Ngoại giao Việt Nam vừa trả lời báo chí về vệc nâng cấp mối quan hệ với Mỹ rằng: "Hai bên đang trao đổi các biện pháp để tiếp tục làm sâu sắc hơn nữa quan hệ Việt - Mỹ theo hướng ổn định, thực chất, lâu dài, hướng tới tầm quan hệ mới khi điều kiện phù hợp, đóng góp cho hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển tại khu vực cũng như trên thế giới".
NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG KỶ NIỆM 112 NĂM NGÀY SINH ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP: NGƯỜI THỰC HIỆN XUẤT SẮC TƯ TƯỞNG “CHÍNH TRỊ TRỌNG HƠN QUÂN SỰ” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH!
CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: CHỦ NGHĨA PHƯƠNG TÂY LUÔN ĐỤC NƯỚC, BÉO CÒ, SUY DIỄN SỰ THẬT!
CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: M.Ã C.HA QUÂN PHẢN PHÚC!
QUAN ĐIỂM NGOẠI GIAO CÂY TRE CỦA VIỆT NAM LÀ QUỐC SÁCH GIỮ NƯỚC XUYÊN SUỐT CỦA ĐẢNG TA!
ĐỘI LỐT TÔN GIÁO NHẰM PHÁ HOẠI ĐẤT NƯỚC!
Trí tuệ và bản lĩnh văn hóa trong cuộc chiến chống lại sự “xâm lăng văn hóa”
Rõ ràng trong cuộc chiến chống lại sự “xâm lăng văn hóa” có vai trò, trách nhiệm rất quan trọng của các cấp, ngành chức năng trong quản lý, ngăn chặn sự thẩm lậu những sản phẩm văn hóa độc hại cũng như bảo tồn, phát huy để bản sắc văn hóa dân tộc luôn là niềm tự hào mà mỗi người trẻ nâng niu, gìn giữ. Xét một cách toàn diện, trong nguy cơ, hệ quả của sự “xâm lăng” ấy, không thể đổ lỗi hoàn toàn cho không gian mạng hay các nhà chức trách để “lọt lưới” những văn hóa phẩm độc hại. Ở góc độ chủ quan của chủ thể, nếu bản thân mỗi người trẻ có nhận thức đúng đắn, ý thức trách nhiệm, lòng tự hào, tự tôn dân tộc cùng bản lĩnh vững vàng, biết gạn đục khơi trong, tiếp nhận tinh hoa văn hóa trên thế giới một cách có chọn lọc, thì chắc chắn mọi sự “xâm lăng” không thể vượt qua ranh giới của biên cương văn hóa tư tưởng ở mỗi người.
Một bộ phận người trẻ chạy theo lối sống ngoại lai lệch chuẩn đã vô tình hoặc cố ý biến mình thành nạn nhân của sự “xâm lăng văn hóa” khi chỉ biết thỏa mãn nhu cầu cá nhân mà chẳng cần biết tốt-xấu, đúng-sai hay hệ lụy đối với quốc gia-dân tộc. Có những bộ phim chiếu mạng xuyên tạc sự thật lịch sử, tuyên truyền xâm phạm chủ quyền lãnh thổ quốc gia, song chỉ cần có thần tượng của mình đóng vai chính thì một số bạn trẻ vẫn tung hô, hâm mộ. Thậm chí, có những bạn trẻ bàng quan với những sự kiện chính trị, văn hóa, xã hội của đất nước, nhưng lại sẵn sàng chi số tiền không nhỏ và dãi nắng dầm mưa để góp mặt ở chương trình có “idol” quốc tế của mình xuất hiện.
Bởi nhận thức chưa đầy đủ, một số thanh niên hoang mang, khó định hướng giữa thông tin tích cực và tiêu cực trên không gian mạng, chưa kể đến việc có thể kiểm soát đúng đắn cảm xúc và hành vi cá nhân trước các sự kiện. Chính họ là những người đang tham gia chi phối quá trình phân phối sản phẩm văn hóa giải trí thông qua tính năng chia sẻ, bởi vậy, nếu không có phông văn hóa tốt thì rất dễ lan truyền các sản phẩm phản văn hóa tới cộng đồng.
Xã hội số, văn hóa số cơ hội và thách thức mới
Xã hội số, văn hóa số đem lại những cơ hội nhưng cũng tạo ra thách thức mới trong xây dựng, phát triển văn hóa. Nhiều giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp bị mai một, trong khi những thói hư tật xấu, văn hóa ngoại lai không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam xâm nhập tràn lan, làm băng hoại đời sống văn hóa tinh thần, nhất là trong giới trẻ-những người được xem là đội ngũ tiên phong của công cuộc chuyển đổi số. Thế nhưng đừng đổ lỗi hoàn toàn cho “thế giới ảo” cùng khoảng trống trong công tác quản lý, mấu chốt là ở lỗ hổng về nhận thức, sự yếu kém về bản lĩnh, thiếu tinh thần trách nhiệm của một bộ phận người trẻ.
Vai trò và sứ mệnh chấn hưng văn hóa và phát triển văn hóa hiện nay
Vai trò và sứ mệnh chấn hưng văn hóa và phát triển văn hóa hiện nay
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng khẳng định “Văn hóa, văn nghệ là một mặt trận; người nghệ sĩ là chiến sĩ trên mặt trận ấy” thì đương nhiên chiến sĩ phải ra tiền tuyến và phải chiến đấu. Những chiến sĩ văn hóa là những người tiên phong, họ chiến đấu không phải bằng súng mà bằng chính tác phẩm nghệ thuật mình sáng tạo ra, bằng những quan điểm nghệ thuật, bằng cách nhìn nhận xã hội. Vậy họ chiến đấu với ai? Họ chiến đấu với những thói hư tật xấu, những quan điểm lệch lạc, hủ tục, thoái hóa biến chất và những điều xấu đang tồn tại xung quanh chúng ta. Họ đánh vào tư tưởng, suy nghĩ nhận thức của con người để đất nước chúng ta có nhiều công dân tốt, những người già mẫu mực, thanh niên nhiệt huyết, những người trung niên đầy khát khao và các em bé thơ ngây biết yêu thương sẻ chia. Từ đó, tạo nên một sức mạnh về tinh thần đoàn kết dân tộc, quật cường và niềm tự hào về dân tộc đất nước Việt Nam. Cùng với đó, những người nghệ sĩ còn có sứ mệnh phải làm thế nào để cho các quốc gia khác trên thế giới ngưỡng mộ, khát khao với những giá trị văn hóa Việt Nam. Những giá trị văn hóa ấy sẽ được chuyển hóa thành giá trị vật chất, sức mạnh của sự sáng tạo, sức mạnh của kinh tế, từ đó góp phần khẳng định vị trí của Việt Nam trên trường quốc tế. Tuy nhiên, muốn làm được như vậy, những chiến sĩ văn hóa cũng cần có những “vũ khí” của riêng mình. Người nghệ sĩ phải có nhận thức chính trị đầy đủ, có sự hiểu biết, quan điểm xã hội đúng đắn và luôn luôn mang tinh thần lạc quan, yêu đời. Vì nghệ sĩ là những người đang góp phần kiến tạo tâm hồn của công chúng nên phải luôn có một tinh thần tích cực và điều đó được bộc lộ qua tác phẩm mà nghệ sĩ mang đến cho khán giả. Tác phẩm không chỉ nói lên rằng, chúng ta cần phải sống tốt mà thông qua câu chuyện của nghệ sĩ kể khán giả sẽ tự “thức tỉnh” bản thân rằng họ cần phải sống tốt hơn. Chính vì thế, người nghệ sĩ – trước khi trở thành nghệ sĩ thì phải trở thành công dân tốt, phải tuân thủ đúng tất cả những điều công dân cần phải làm. Đồng thời, người nghệ sĩ phải là người có chuyên môn tốt, nghệ sĩ mới có thể truyền tải được được nội dung câu chuyện, tác phẩm của mình đến với khán giả và các nghệ sĩ cần phải luôn luôn nhớ một điều “Là người nghệ sĩ thì phải đưa ra cho đời những tác phẩm nghệ thuật” với tất cả giá trị nghệ thuật mà tác phẩm đó đem lại./.
Thứ Năm, 24 tháng 8, 2023
TRÁI TIM NGƯỜI LÍNH
Chẳng hiểu từ bao giờ em yêu lính
Yêu bước chân dũng mãnh lúc hành quân
Yêu màu áo xanh dân dã thật gần
Yêu bài hát " Khúc quân hành" Sôi nổi
Anh yêu em bằng trái tim nóng hổi
Trái tim người lính rất đỗi dịu dàng
Dòng máu nóng trong huyết quản anh mang
Của ông cha bao đời vẫn cuộn chảy
Lũ giặc đến tình yêu thành lửa cháy
Thiêu đốt kẻ thù giành lại giang san
Đời lính chiến chẳng biết sợ nguy nan
Bạn với cây với muôn ngàn sóng gió
Giữa khó khăn tình yêu càng sáng tỏ
Bao nhớ thương gửi theo gió theo mây
Tổ quốc còn tình yêu mãi còn đây
Tim người lính lồng bóng hình đất nước.
HUÂN CHƯƠNG CỦA BỐ
Ngày bé, tôi vô cùng mê mẩn những tấm huân chương, hay những chiếc huy hiệu có màu sắc đỏ, vàng sáng lấp lánh mà mấy bác quê tôi đeo trên ngực áo mỗi dịp lễ, Tết.
Hễ có cơ hội là tôi mon men đến thật gần để ngắm nghía cho thỏa trí tò mò. Tôi cứ thắc mắc làm thế nào để mua được những thứ đó. Nghe vậy, mẹ tôi bảo, đó là những tấm huân chương cao quý Nhà nước tặng cho những ai có nhiều công trạng, đóng góp trong các cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm, bảo vệ Tổ quốc. Con hãy cố gắng học giỏi, sau này lớn lên noi theo các bác, các chú đã cống hiến, hy sinh cho Tổ quốc. Dù không hiểu hết ý nghĩa những điều Mẹ nói, nhưng tôi cảm thấy một điều gì đó thôi thúc trong lòng mình…
Bố tôi là cán bộ xã, thường hay vắng nhà. Mẹ bảo bố con đang cùng dân công ngày đêm xây đập thủy lợi phục vụ tưới tiêu cho đồng ruộng, để có nhiều thóc lúa gửi ra tiền tuyến cho bộ đội ăn no, đánh giặc. Một lần Mẹ tiết lộ rằng, Bố cũng từng được tặng những tấm Huân chương khi còn là bộ đội tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ đánh đuổi thực dân Pháp xâm lược. Lần đầu tiên nghe Mẹ nói vậy, tôi vui lắm. Nhưng cứ thắc mắc, tại sao không thấy Bố đeo huân chương bao giờ. Từ hôm đó, tôi tò mò và bí mật tìm xem những tấm huân chương Bố cất ở đâu.
Chờ khi Mẹ đi làm đồng vắng nhà, tôi quyết định khám phá căn buồng nhỏ của gia đình. Phía cuối giường có một chiếc hòm gỗ xoan bố tự đóng. Hôm ấy, Mẹ quên không khóa chiếc hòm gỗ, nên tôi quyết định trộm mở chiếc hòm gỗ của Bố. Lật tìm một lúc, tôi thấy một chiếc túi bạt nhỏ đã sờn rách vài chỗ cất dưới đáy hòm. Tôi hồi hộp mở chiếc túi ra, bên trong có một gói nhỏ, bọc bên ngoài là mảnh áo mưa màu xanh lá. Khi mở mảnh áo mưa ra, tôi thật sự choáng ngợp, không chỉ một mà là ba, bốn tấm huân chương sáng lấp lánh. Trong đó có Huân Chương chiến công, Huân chương Kháng chiến, Huy Chương Chiến sỹ vẻ vang… Tất cả đều rất mới. Tôi ngắm nghía hồi lâu, rồi lặng lẽ gói ghém lại cẩn thận như cũ.
Trong lòng tôi vui sướng vô cùng. Nhưng sợ bị Mẹ mắng nên không dám thổ lộ với ai… Rồi thời gian trôi đi rất nhanh, mấy anh em tôi cũng đã lớn. Tết đầu tiên đất nước thống nhất, Bắc Nam sum họp một nhà, làng tôi vô cùng vui mừng đón những người chiến sỹ giải phóng miền Nam về quê với chiếc Huy hiệu Giải phóng nửa xanh nửa đỏ đeo trên ngực áo màu xanh lá. Mấy bác trong làng cũng đeo những tấm huân chương sáng lấp lánh trên ngực.
Đêm giao thừa, tôi thức rất khuya cùng Mẹ nấu bánh chưng, sửa soạn mâm cỗ cúng tổ tiên, các vị thần linh, thổ địa. Bên bếp lửa ấm êm cùng cha mẹ, tôi mạnh dạn hỏi: Bố ơi, sao con không thấy Bố đeo huân chương bao giờ? Bố cười rất tươi, rồi quàng tay lên vai tôi và bảo, huân chương của bố đây. Mẹ và các con đều là huân chương của bố. Bố rất biết ơn mẹ con đã thay bố đảm đang việc nhà, nuôi dạy các con khôn lớn như hôm nay, là phần thưởng rất lớn của bố rồi. Mẹ con mới là người xứng đáng được tặng huân chương.
Thấm thoát đã mấy chục năm, tôi cũng từng trải qua đời quân ngũ, cũng được tặng Huân chương, nhiều Kỷ niệm chương. Nhưng thú thật, mỗi lần mặc quân phục vào dịp kỷ niệm, hay tham gia các cuộc gặp mặt Cựu chiến binh, đeo tấm Huân chương, Huy hiệu CCB, hay Kỷ niệm chương trên ngực áo, tôi cảm thấy rất ngượng. Công trạng của mình vô cùng nhỏ bé so với Bố và các bậc cha anh trong các cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ cứu nước. Vậy mà, Bố chưa bao giờ khoe những tấm Huân chương cao quý ấy.
Giờ đây Bố đã đi xa, những tấm Huân chương của Bố tôi gói ghém bảo quản trong một chiếc hộp kim loại rất đẹp. Mỗi dịp giỗ Bố, thắp nén nhang trên bàn thờ tổ tiên, tôi thầm hứa với Bố rằng, con sẽ xứng đáng là tấm Huân chương của Bố.
Hoa Nguyên
UNG DUNG YÊN NGỰA TRÊN ĐƯỜNG SUỐI REO
Mình về với Bác đường xuôi
Thưa giùm Việt Bắc không nguôi nhớ Người
Nhớ Ông Cụ mắt sáng ngời
Áo nâu túi vải, đẹp tươi lạ thường!
Nhớ Người những sáng tinh sương
Ung dung yên ngựa trên đường suối reo
Nhớ chân Người bước lên đèo
Người đi, rừng núi trông theo bóng Người...
Trích trong bài thơ "Việt Bắc" của Tố Hữu























