Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2023

QUY ĐỊNH VỀ XIN LỖI VÀ PHỤC HỒI QUYỀN LỢI CỦA TỔ CHỨC ĐẢNG, ĐẢNG VIÊN BỊ KỶ LUẬT OAN

 Ngày 18-8-2023, thay mặt Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Trương Thị Mai đã ký ban hành Quy định số 117-QĐ/TW về xin lỗi và phục hồi quyền lợi của tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.

Quy định gồm 4 chương; quy định về nguyên tắc, trách nhiệm, trình tự, thủ tục xin lỗi và phục hồi quyền lợi của tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan. Sau đây là nội dung chi tiết của Quy định này:
Chương I
QUY ĐỊNH CHUNG
Điều 1. Phạm vi điều chỉnh, đối tượng áp dụng
1. Phạm vi điều chỉnh
Quy định này quy định về nguyên tắc, trách nhiệm, trình tự, thủ tục xin lỗi và phục hồi quyền lợi của tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
2. Đối tượng áp dụng
- Tổ chức đảng bị kỷ luật oan (bao gồm cả tổ chức đảng đã giải tán, giải thể, kết thúc hoạt động, thay đổi do chuyển giao, chia tách, sáp nhập về tổ chức).
- Đảng viên bị kỷ luật oan (bao gồm cả đảng viên không còn sinh hoạt đảng, đã qua đời, mất năng lực hành vi dân sự, toà án tuyên bố mất tích).
- Tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan (bao gồm cả tổ chức đảng giải quyết khiếu nại kỷ luật).
- Tổ chức đảng giải quyết, xác định kỷ luật oan (cấp uỷ, ban thường vụ cấp uỷ, uỷ ban kiểm tra có thẩm quyền giải quyết đối với quyết định của tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan).
- Các cấp uỷ, tổ chức đảng, đảng viên, tổ chức, cá nhân có liên quan.
Điều 2. Giải thích từ ngữ
1. Kỷ luật oan là việc tổ chức đảng, đảng viên không vi phạm chủ trương, quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước nhưng tổ chức đảng có thẩm quyền kết luận có vi phạm và thi hành kỷ luật.
2. Xin lỗi tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan là việc tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan tổ chức xin lỗi và cải chính công khai đối với tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
3. Phục hồi quyền lợi của tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan là việc tổ chức đảng, cơ quan nhà nước, Mặt trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị - xã hội có thẩm quyền phục hồi quyền lợi chính đáng, hợp pháp của tổ chức đảng, đảng viên.
Điều 3. Nguyên tắc
1. Thực hiện xin lỗi và phục hồi quyền lợi đối với tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan phải kịp thời, công khai, khách quan. Tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan chịu trách nhiệm tổ chức xin lỗi và phục hồi quyền lợi.
2. Chỉ thực hiện xin lỗi, phục hồi quyền lợi của tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan một lần khi có kết luận hoặc quyết định của cấp có thẩm quyền xác định kỷ luật oan.
3. Tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan phải chủ động, kịp thời báo cáo ban thường vụ cấp uỷ, uỷ ban kiểm tra cấp trên trực tiếp; phối hợp với tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị có liên quan thực hiện xin lỗi và phục hồi quyền lợi của tổ chức đảng, đảng viên; quyết định bãi bỏ, thu hồi quyết định kỷ luật oan; xem xét trách nhiệm của tổ chức đảng, đảng viên tham mưu, quyết định kỷ luật oan.
4. Trường hợp tổ chức đảng quyết định kỷ luật oan đã giải tán, giải thể, kết thúc hoạt động, chuyển giao, chia tách, sáp nhập thì tổ chức đảng tiếp nhận hoặc tổ chức đảng cấp trên trực tiếp chịu trách nhiệm xin lỗi và phục hồi quyền lợi của tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
5. Đảng viên bị kỷ luật oan đã qua đời, toà án tuyên bố mất tích, mất năng lực hành vi dân sự thì tổ chức đảng quyết định kỷ luật oan tổ chức xin lỗi đối với thân nhân đảng viên. Khi toà án huỷ bỏ quyết định tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự hoặc tuyên bố mất tích thì tổ chức đảng kỷ luật oan xem xét phục hồi quyền lợi cho đảng viên theo quy định.
6. Việc bồi thường về vật chất và các lợi ích hợp pháp cho tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan thực hiện theo quy định của pháp luật về trách nhiệm bồi thường của Nhà nước.
Điều 4. Căn cứ để xin lỗi và phục hồi quyền lợi
1. Kết luận hoặc quyết định của tổ chức đảng có thẩm quyền xác định tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
2. Kết luận, quyết định, bản án của cơ quan pháp luật xác định đảng viên bị điều tra, truy tố, xét xử oan dẫn đến tổ chức đảng quyết định kỷ luật oan.
Điều 5. Trường hợp không thực hiện xin lỗi và phục hồi quyền lợi
Đảng viên bị kỷ luật oan không được xin lỗi và phục hồi quyền lợi trong các trường hợp:
1. Sau khi bị kỷ luật oan đã không giữ được tư cách, phẩm chất, tiêu chuẩn đảng viên hoặc vi phạm bị kỷ luật.
2. Nhận lỗi thay cho người khác dẫn đến bị kỷ luật oan.
3. Từ chối việc xin lỗi và phục hồi quyền lợi.
4. Tự ý bỏ sinh hoạt đảng.
5. Không thực hiện hoặc thực hiện không đúng quyền và trách nhiệm của đảng viên theo quy định tại Điều 8 Quy định này.
Chương II
QUYỀN, TRÁCH NHIỆM CỦA TỔ CHỨC ĐẢNG VÀ ĐẢNG VIÊN
Điều 6. Trách nhiệm của tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan
1. Cung cấp kịp thời, đầy đủ, trung thực thông tin, tài liệu, chứng cứ liên quan đến kỷ luật oan theo yêu cầu của tổ chức đảng giải quyết, xác định kỷ luật oan.
2. Xây dựng kế hoạch, tổ chức xin lỗi và phục hồi quyền lợi đối với tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan; phối hợp với các tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị có liên quan phục hồi quyền lợi của tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
3. Quyết định theo thẩm quyền hoặc đề nghị cấp có thẩm quyền quyết định bãi bỏ hoặc thu hồi quyết định kỷ luật oan, phục hồi quyền lợi của tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
4. Quyết định theo thẩm quyền hoặc đề xuất cấp có thẩm quyền kiểm điểm, xem xét trách nhiệm tổ chức, cá nhân tham mưu, quyết định kỷ luật oan.
5. Khi nhận được kết luận hoặc quyết định của tổ chức đảng giải quyết, xác định kỷ luật oan phải tổ chức hội nghị xin lỗi và phục hồi quyền lợi cho tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
Điều 7. Trách nhiệm của tổ chức đảng giải quyết, xác định kỷ luật oan
1. Xem xét, giải quyết theo thẩm quyền và ban hành kết luận hoặc quyết định xác định kỷ luật oan, gửi tổ chức, cá nhân liên quan.
2. Quyết định hoặc chỉ đạo tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan bãi bỏ quyết định kỷ luật oan và tổ chức xin lỗi, phục hồi quyền lợi cho tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
3. Quyết định hoặc đề nghị tổ chức đảng có thẩm quyền phục hồi quyền, lợi ích hợp pháp đối với tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
4. Chỉ đạo kiểm điểm, xem xét trách nhiệm tổ chức, cá nhân tham mưu, quyết định kỷ luật oan.
5. Kiểm tra, giám sát việc thực hiện kết luận, quyết định giải quyết, xác định kỷ luật oan; việc xin lỗi, phục hồi quyền lợi của tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
Điều 8. Quyền và trách nhiệm của tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan
1. Được yêu cầu (bằng văn bản) cơ quan, tổ chức, người có thẩm quyền xem xét, kết luận, quyết định bị kỷ luật oan hướng dẫn việc xin lỗi và phục hồi quyền, lợi ích hợp pháp của mình.
2. Cung cấp kịp thời, đầy đủ, trung thực thông tin, tài liệu, chứng cứ liên quan đến việc thi hành kỷ luật oan theo yêu cầu của tổ chức đảng có thẩm quyền giải quyết, xác định kỷ luật oan.
3. Phối hợp thực hiện các trình tự, thủ tục có liên quan đến việc giải quyết kỷ luật oan.
Chương III
TỔ CHỨC XIN LỖI VÀ PHỤC HỒI QUYỀN LỢI
Điều 9. Thời hạn
1. Trong thời hạn 90 ngày, tính từ ngày cấp có thẩm quyền ban hành kết luận hoặc quyết định xác định tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan thì tổ chức đảng đã kỷ luật oan, các tổ chức, cá nhân liên quan thực hiện xin lỗi và phục hồi quyền lợi.
2. Trường hợp bất khả kháng (thiên tai, dịch bệnh…) thì thời gian xảy ra sự kiện bất khả kháng không tính vào thời hạn thực hiện xin lỗi và phục hồi quyền lợi.
Điều 10. Trình tự, thủ tục
1. Ngay sau khi ban hành kết luận, quyết định xác định việc kỷ luật oan thì tổ chức đảng phải gửi văn bản đến tổ chức, cá nhân liên quan theo quy định.
2. Trong thời hạn 30 ngày kể từ ngày nhận được kết luận, quyết định của cấp có thẩm quyền thì tổ chức, đảng viên bị kỷ luật oan gửi văn bản đề nghị xin lỗi, phục hồi quyền lợi đến tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan.
3. Trong thời hạn 60 ngày, kể từ ngày nhận được kết luận, quyết định về việc đã kỷ luật oan thì tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan có trách nhiệm:
- Thông báo bằng văn bản đến tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan (hoặc thân nhân đảng viên) về việc tổ chức xin lỗi và phục hồi quyền lợi.
- Thu hồi, bãi bỏ quyết định kỷ luật oan; đồng thời gửi đến cơ quan, tổ chức nơi đảng viên đang công tác, sinh hoạt để thu hồi, xoá bỏ quyết định kỷ luật hành chính, kỷ luật đoàn thể đối với đảng viên (nếu có).
- Phục hồi quyền lợi hoặc đề nghị cơ quan có thẩm quyền phục hồi quyền lợi của tổ chức, đảng viên bị kỷ luật oan.
4. Trong thời hạn 30 ngày, kể từ ngày nhận được đề nghị của tổ chức đảng quyết định kỷ luật oan thì cơ quan có thẩm quyền thực hiện phục hồi quyền lợi của tổ chức, đảng viên theo quy định.
Điều 11. Hình thức xin lỗi
1. Tổ chức hội nghị công khai xin lỗi tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan.
1.1. Chủ trì tổ chức hội nghị:
- Đại diện tổ chức đảng cấp trên trực tiếp của tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan.
- Tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan hoặc tổ chức đảng tiếp nhận chuyển giao, chia tách, sáp nhập, hết nhiệm kỳ hoạt động của tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan.
1.2. Nơi tổ chức hội nghị:
- Đối với tổ chức đảng bị kỷ luật oan: Tổ chức đảng bị kỷ luật khiển trách, cảnh cáo thì việc xin lỗi thực hiện tại tổ chức đảng đó; tổ chức đảng bị kỷ luật giải tán thì thực hiện tại tổ chức đảng trực tiếp quản lý tổ chức đảng đó trước khi bị giải tán; tổ chức đảng đã kết thúc hoạt động, giải thể, chuyển giao, chia tách, sáp nhập thì thực hiện tại tổ chức đảng kế thừa, tiếp nhận tổ chức đảng đó.
- Đối với đảng viên bị kỷ luật oan: Đảng viên không giữ chức vụ thì việc xin lỗi thực hiện tại chi bộ đã hoặc đang quản lý đảng viên hoặc nơi cư trú; đảng viên là cấp uỷ viên, giữ chức vụ lãnh đạo, quản lý thì thực hiện tại cấp uỷ hoặc ban thường vụ cấp uỷ trực tiếp quản lý đảng viên hoặc tổ chức đảng nơi đảng viên đó đã là thành viên; đảng viên đã qua đời, mất năng lực hành vi dân sự, toà án tuyên bố mất tích thì thực hiện tại tổ chức đảng đã hoặc đang quản lý đảng viên; đảng viên bị kỷ luật đã nghỉ việc, nghỉ hưu hoặc chuyển công tác, chuyển sinh hoạt đảng thì thực hiện tại tổ chức đảng đang quản lý đảng viên.
1.3. Thành phần hội nghị (tổ chức đảng tổ chức hội nghị xin lỗi căn cứ từng trường hợp quyết định) gồm:
- Đại diện tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan.
- Đại diện tổ chức đảng giải quyết, xác định kỷ luật oan hoặc tổ chức đảng được uỷ quyền
- Đại diện tổ chức đảng, đảng viên (hoặc thân nhân đảng viên) bị kỷ luật oan. Nếu tổ chức đảng bị kỷ luật oan đã giải tán, giải thể, kết thúc hoạt động, chuyển giao, chia tách, sáp nhập thì mời đại diện tổ chức đảng kế thừa, tiếp nhận tổ chức đảng đó.
- Đại diện tổ chức đảng đang quản lý đảng viên bị kỷ luật oan trong trường hợp đảng viên đã chuyển sinh hoạt đảng.
- Đại diện lãnh đạo cơ quan, tổ chức, đơn vị nơi đảng viên bị kỷ luật oan và đang công tác; đại diện chi bộ nơi đảng viên cư trú.
1.4. Nội dung hội nghị:
- Công bố quyết định bãi bỏ quyết định kỷ luật oan; quyết định khôi phục hoạt động đối với tổ chức đảng bị kỷ luật giải tán; quyết định phục hồi đảng tịch đối với đảng viên bị kỷ luật khai trừ hoặc bị xoá tên đảng viên do bị kỷ luật oan; quyết định phục hồi vị trí việc làm, chức danh, chức vụ lãnh đạo và các quyền lợi liên quan (nếu có).
- Chủ thể tổ chức xin lỗi ghi biên bản hội nghị và gửi báo cáo đến tổ chức đảng giải quyết, xác định kỷ luật oan trong thời hạn 5 ngày, kể từ ngày kết thúc hội nghị.
2. Công bố công khai việc xin lỗi:
Tổ chức đã quyết định kỷ luật oan công bố nội dung xin lỗi gửi các tổ chức đảng trực thuộc; đăng công khai trên báo chí của địa phương, trang thông tin điện tử (nếu có) của cấp uỷ cơ quan, đơn vị nơi tổ chức đảng, đảng viên đã bị kỷ luật oan, nơi đang cư trú hoặc làm việc.
Điều 12. Phục hồi quyền lợi
1. Đối với tổ chức đảng:
- Tổ chức đảng bị kỷ luật khiển trách, cảnh cáo thì tổ chức đảng có thẩm quyền chỉ đạo xem xét lại việc đánh giá phân loại hằng năm và nhiệm kỳ; xem xét việc xếp loại danh hiệu thi đua, hình thức khen thưởng định kỳ, đột xuất (nếu có).
- Tổ chức đảng bị kỷ luật giải tán thì tổ chức đảng có thẩm quyền chỉ đạo việc thành lập lại, chỉ định nhân sự cấp uỷ lâm thời, chỉ đạo việc tổ chức đại hội cấp uỷ theo quy định (nếu có đủ điều kiện).
- Tổ chức đảng đã kết thúc hoạt động, giải thể, chuyển giao, chia tách, sáp nhập thì tổ chức đảng có thẩm quyền chỉ đạo việc xem xét, đánh giá phân loại hằng năm và nhiệm kỳ; xem xét lại xếp loại danh hiệu thi đua, hình thức khen thưởng định kỳ, đột xuất (nếu có) và thông báo cho tổ chức đảng kế thừa, tiếp nhận tổ chức đảng đó.
2. Đối với đảng viên:
- Đảng viên bị kỷ luật khiển trách, cảnh cáo thì được phục hồi lại các quyền lợi đã bị ảnh hưởng theo quy định (nhận xét, đánh giá, điều kiện quy hoạch, bổ nhiệm, nâng lương, khen thưởng…). Đảng viên bị kỷ luật cách chức hoặc cho thôi giữ chức vụ, từ chức, miễn nhiệm (nếu có)... thì tổ chức đảng có thẩm quyền căn cứ tiêu chuẩn, điều kiện, tình hình thực tế của cơ quan, địa phương, đơn vị để xem xét phục hồi chức vụ hoặc bố trí vào vị trí công tác, chức vụ tương đương.
- Đảng viên bị kỷ luật khai trừ hoặc đã ra khỏi Đảng thì tổ chức đảng có thẩm quyền phục hồi đảng tịch, phục hồi quyền đảng viên hoặc công nhận là đảng viên (nếu cá nhân có đơn). Tuổi đảng được tính liên tục trong cả thời gian bị kỷ luật oan (trường hợp bị kỷ luật khai trừ). Cơ quan, đơn vị căn cứ tình hình thực tế để bố trí vị trí công tác phù hợp, nếu không đủ tiêu chuẩn, điều kiện để bố trí công tác thì được nghỉ công tác và hưởng các chế độ, chính sách theo quy định.
- Tổ chức đảng, cơ quan có thẩm quyền giải quyết, phục hồi quyền lợi hợp pháp cho đảng viên trong việc cử đi học tập, đào tạo, bồi dưỡng, bổ sung quy hoạch, giới thiệu ứng cử, đề cử, bổ nhiệm, tiền lương theo ngạch, bậc, chức vụ, chức danh và phụ cấp lương (nếu có); phong, xét tặng hoặc truy tặng danh hiệu thi đua, khen thưởng theo quy định.
3. Tổ chức đảng có thẩm quyền kịp thời chỉ đạo việc cải chính các thông tin kỷ luật trong hồ sơ, lý lịch của đảng viên.
Điều 13. Kinh phí thực hiện
Kinh phí tổ chức thực hiện xin lỗi tổ chức đảng, đảng viên bị kỷ luật oan sử dụng từ nguồn kinh phí hoạt động của cấp uỷ, tổ chức đảng đã quyết định kỷ luật oan.
Chương IV
ĐIỀU KHOẢN THI HÀNH
Điều 14. Tổ chức thực hiện
- Các cấp uỷ, tổ chức đảng lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức nghiên cứu, quán triệt và thực hiện nghiêm Quy định này. Trong quá trình thực hiện, nếu có vướng mắc và cần bổ sung, sửa đổi thì báo cáo Bộ Chính trị (qua Ủy ban Kiểm tra Trung ương) xem xét, quyết định.
- Ủy ban Kiểm tra Trung ương theo dõi, kiểm tra và hướng dẫn việc thực hiện Quy định; định kỳ báo cáo Bộ Chính trị, Ban Bí thư.
Điều 15. Hiệu lực thi hành
Quy định này có hiệu lực từ ngày ký và được phổ biến đến chi bộ.
ST

Chỉ có chủ nghĩa xã hội mới đem lại ấm no, tự do, hạnh phúc thực sự cho con người

 Thời gian qua, có nhiều quan điểm sai trái, thù địch xuất hiện cho rằng, sự ra đời tư tưởng và chế độ xã hội chủ nghĩa là một sai lầm của lịch sử. Rằng, không cần có chủ nghĩa xã hội thì con người vẫn có ấm no, tự do, hạnh phúc(?!) Đây thực chất là quan điểm phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, phủ nhận con đường cách mạng xã hội chủ nghĩa, phủ nhận bước tiến kiên quyết và tất yếu của lịch sử nhân loại. Bởi lẽ, chỉ có chủ nghĩa xã hội mới đem lại ấm no, tự do, hạnh phúc thực sự cho con người.

Ấm no, tự do, hạnh phúc là mong muốn, khát vọng của con người từ khi con người xuất hiện trên trái đất. Tuy vậy, có thể nói, từ khi xã hội loài người được hình thành cho đến nay, chưa có giai đoạn nào loài người được thực sự ấm no, tự do, hạnh phúc.
Giai đoạn xã hội chưa thành văn - xã hội nguyên thủy, mặc dù chưa xuất hiện giai cấp, áp bức, bóc lột, con người hoàn toàn bình đẳng nhưng không có ấm no, tự do, hạnh phúc. Bởi lẽ, thời kỳ này, sức sản xuất chưa phát triển nên con người chưa thể hiện được vai trò của mình trong lao động sản xuất, chiếm lĩnh tự nhiên. Năng suất lao động thấp, của cải làm ra chưa đáp ứng đủ nhu cầu ngày càng cao và phong phú, nên con người chưa thể có no ấm.
Mặt khác, từ khi loài người xuất hiện, con người luôn mong muốn khẳng định định vị trí, vai trò của mình trong sự phát triển thế giới. Tuy vậy, trong thời kỳ đầu của lịch sử, khả năng hiểu biết của con người còn hạn chế, nên con người chưa nắm được các quy luật của tự nhiên. Con người gần như phụ thuộc hoàn toàn vào tự nhiên. Người nguyên thuỷ không nắm được quy luật tự nhiên, chưa hiểu biết về chính mình nên đã nảy sinh tâm lý sợ hãi, sự phụ thuộc, bị chi phối, mất đi vai trò chủ thể, tính chủ động, tích cực của chính mình. Con người thậm chí còn không dám tác động, chinh phục, cải biến tự nhiên. Khi tôn giáo xuất hiện, niềm tin tôn giáo xuất hiện, làm tăng thêm sự phụ thuộc vào những lực lượng xa lạ bên ngoài con người. Nếu hiểu tự do là nhận thức được các quy luật của cái tất yếu thì con người thời kỳ này chưa thể có tự do.
Không có ấm no, không có tự do thì con người không thể có hạnh phúc. Nói cách khác, con người chỉ hạnh phúc nếu có cuộc sống no ấm, được làm những gì mình muốn, thoát khỏi sự phụ thuộc, sự chi phối, khẳng định được vai trò chủ thể của mình trong xã hội.
Khi đồ sắt xuất hiện (khoảng thế kỷ VIII đến thế kỷ VI TCN), làm cho sức sản xuất phát triển mạnh mẽ. Con người ngày càng khẳng định được vị trí, vai trò của mình trong thế giới, chinh phục được giới tự nhiên, tạo ra nhiều của cải để thoả mãn nhu cầu. Tuy nhiên, của cải dư thừa làm xuất hiện chế độ tư hữu. Chế độ tư hữu xuất hiện làm xuất hiện những tập đoàn người có lợi ích đối kháng nhau, do sự khác nhau về địa vị của họ trong hệ thống sản xuất xã hội, khác nhau về vai trò trong tổ chức lao động xã hội, và khác nhau về phần của cải xã hội ít hay nhiều mà họ được hưởng. Những tập đoàn đó là những giai cấp trong xã hội. Đối kháng lợi ích giữa những giai cấp dẫn đến những cuộc đấu tranh giai cấp. Xã hội có giai cấp đầu tiên là xã hội chiếm hữu nô lệ (xuất hiện khoảng thế kỷ thứ VIII TCN). Ph.Ăngghen viết: “toàn bộ lịch sử đã qua đều là lịch sử đấu tranh giai cấp”.
Sự biến đổi căn bản nhất của xã hội loài người từ khi có giai cấp đó là xuất hiện tình trạng áp bức, nô dịch giữa người với người. Những người có quyền năng không chỉ chiếm đoạt của cải của cộng đồng tạo nên sự bất bình đẳng, bất công xã hội,mà còn nô dịch lao động của người khác. Lúc này, đa số những người bị chiếm đoạt, bị áp bức, nô dịch không thể có ấm no, tự do và hạnh phúc. Những điều này chỉ thuộc về thiểu số người trong xã hội.
Từ xã hội chiếm hữu nô lệ, trải qua chế độ phong kiến, đến chế độ tư bản chủ nghĩa, điều này cũng không thay đổi. Ấm no, tự do, hạnh phúc vẫn thuộc về số ít giai cấp thống trị, đó là địa chủ, quý tộc, tư sản. Đa số các giai cấp lao động, bị áp bức vẫn không có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc.
Năm 1844, trong tác phẩm Bản thảo kinh tế - triết học 1844, C.Mác viết: trong xã hội tư bản, “Người công nhân sản xuất ra càng nhiều của cải, sức mạnh và khối lượng sản phẩm của anh ta ngày càng tăng thì anh ta càng nghèo. Người công nhân ngày càng tạo ra nhiều hàng hóa, anh ta lại trở thành một hàng hóa càng rẻ mạt. Thế giới vật phẩm càng tăng thêm giá trị thì thế giới con người càng mất giá trị”.
Trong xã hội tư bản, người lao động mất tự do trong lao động, trong cuộc sống: “Con người (công nhân) chỉ cảm thấy mình hành động tự do trong khi thực hiện những chức năng động vật của mình -ăn, uống, sinh con đẻ cái, nhiều lắm là trong chuyện ở, chuyện trang sức…, - còn trong những chức năng con người của anh ta thì anh ta cảm thấy mình chỉ còn là con vật. Cái vốn có của súc vật trở thành chức phận của con người, còn cái có tính người thì biến thành cái vốn có của súc vật”.
Trong tác phẩm Tình cảnh giai cấp công nhân ở Anh (1844 - 1845), Ph.Ăngghen đã phân tích sâu sắc cuộc cách mạng công nghiệp, nội dung kinh tế và hậu quả xã hội của nó cũng như những mâu thuẫn của chủ nghĩa tư bản. Bằng những chứng cứ sinh động của cuộc sống và những tài liệu phong phú của chính quyền tư sản, Ph.Ăngghen đã vẽ nên bức tranh hiện thực của cuộc đời những người lao động. Ông viết: “Tính tham lam bỉ ổi của giai cấp tư sản đã tạo nên bao nhiêu là bệnh tật! Phụ nữ mất khả năng sinh đẻ, trẻ con tàn tật, đàn ông yếu đuối xanh xao, nhiều người tàn phế, toàn bộ nhiều thế hệ có nguy cơ bị diệt vong, bị kiệt sức và ốm yếu, - mà tất cả chỉ là để nhét cho đầy túi của giai cấp tư sản!”.
C.Mác và Ph.Ăngghen khẳng định, chế độ tư hữu tư bản chủ nghĩa là chế độ tư hữu hoàn bị nhất. Vì vậy, các giai cấp lao động trong xã hội tư bản bị bóc lột triệt để nhất. Không chỉ áp bức, nô dịch lao động ở các nước tư bản chủ nghĩa, giai cấp tư sản đã mở rộng sự áp bức, nô dịch ở các nước thuộc địa trên phạm vi quốc tế; bóc lột giữa tư bản và lao động nói chung. “Cùng với giai cấp tư sản, chế độ tư hữu cũng sẽ bị sụp đổ, và thắng lợi của giai cấp công nhân sẽ vĩnh viễn chấm dứt mọi sự thống trị giai cấp và đẳng cấp”.
Đến thời kỳ chủ nghĩa đế quốc, đa số nhân dân lao động thế giới không có ấm no, tự do, hạnh phúc. Vì vậy, mong muốn có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc tiếp tục là khát vọng của nhân loại. Tuy nhiên,trong thời kỳ này,cuộc đấu tranh của các giai cấp bị áp bức, bóc lột đã giành được những thắng lợi to lớn. Cách mạng tháng Mười năm 1917 đã mở ra thời đại mới - thời đại đấu tranh, giải phóng cho khát vọng của nhân loại, để xây dựng chế độ xã hội - chế độ xã hội hướng đến sự giải phóng và phát triển toàn diện con người, hiện thực hoá khát vọng ấm no, tự do, hạnh phúc của nhân loại.
Chế độ xã hội chủ nghĩa, sau là chế độ cộng sản chủ nghĩa xoá bỏ chế độ tư hữu - tức là xoá bỏ sự khác nhau về địa vị của các tập đoàn người trong hệ thống sản xuất xã hội, xoá bỏ sự khác nhau về vai trò của họ trong tổ chức lao động xã hội, và xoá bỏ sự khác nhau về sự thụ hương lợi ích xã hội, tạo cơ sở thực hiện sự công bằng, bình đẳng cho mọi người trong xã hội.
Theo lý tưởng cộng sản, mọi đối kháng giai cấp trong xã hội cộng sản sẽ mất đi. Vì vậy, công cụ chuyên chính của các giai cấp thống trị là nhà nước sẽ mất đi, theo đó sẽ không còn áp bức, nô dịch giai cấp. Khi áp bức giai cấp bị xoá bỏ thì tình trạng nô dịch dân tộc sẽ mất đi.
C.Mác và Ph.Ăngghen từng nói: áp bức giai cấp là nguyên nhân căn bản, sâu xa của áp bức dân tộc; nên hãy xoá bỏ tình trạng giai cấp này đi áp bức giai cấp khác thì tình trạng dân tộc này đi áp bức giai cấp khác sẽ mất đi. Khi áp bức dân tộc không còn thì dân tộc được tự do. Con người trong xã hội đó được giải phóng thực sự. Mặt khác, khi con người được giải phóng, không bị giới hạn bởi những điều kiện ràng buộc, con người có thể phát huy tối đa mọi khả năng của mình, khẳng định tốt nhất những năng lực bản chất của mình. Khi đó con người có thể tạo ra của cải với năng suất rất cao, đáp ứng mọi nhu cầu của mình. Nghĩa là con người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc.
Trong quá trình nghiên cứu, vận dụng và phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác-Lênin vào điều kiện cụ thể của Việt Nam, Hồ Chí Minh cũng đã khẳng định: “chỉ có chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản mới giải phóng được các dân tộc bị áp bức và những người lao động trên thế giới khỏi ách nô lệ”.
Đến hôm nay, chủ nghĩa xã hội mới đang trong quá trình xây dựng, cách mạng xã hội chủ nghĩa chưa giành được thắng lợi hoàn toàn trên phạm vi thế giới. Tuy nhiên, như C.Mác khẳng định: “chủ nghĩa cộng sản là hình thức kiên quyết của tương lai sắp đến”. “Theo quy luật tiến hoá của lịch sử, loài người nhất định tiến lên chủ nghĩa xã hội”. Bởi đó là con đường duy nhất đem lại ấm no, tự do, hạnh phúc cho nhân dân lao động và cả xã hội loài người.
ST


NÂNG CAO NHẬN THỨC VỀ CHỦ QUYỀN BIỂN ĐẢO QUA TRIỂN LÃM ẢNH “HOÀNG SA - TRƯỜNG SA” TRONG LÒNG QUẢNG NGÃI”

 


💫 Diễn ra từ ngày 19 đến 23/8, triển lãm “Hoàng Sa - Trường Sa trong lòng Quảng Ngãi” do Bộ Tư lệnh Vùng 3 Hải quân phối hợp với Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi tổ chức, trưng bày nhiều tác phẩm nghệ thuật có giá trị tuyên truyền chủ quyền biển đảo.
💫 Triển lãm ảnh “Hoàng Sa - Trường Sa trong lòng Quảng Ngãi” diễn ra tại công viên trung tâm thành phố Quảng Ngãi, nhân kỷ niệm 78 năm Cách mạng tháng 8 và Quốc khánh 2/9, trưng bày 110 tác phẩm, trong đó 60 tác phẩm của 3 nhiếp ảnh gia Nguyễn Đăng Lâm, Đinh Văn Hồng và Lê Hoàng Yến.
💫 Các tác phẩm tại triển lãm phản ánh về cuộc sống, sinh hoạt của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân tại quần đảo Trường Sa và những hình ảnh các đoàn công tác đến thăm, tặng quà cán bộ, chiến sĩ và nhân dân tại các đảo, nhà giàn DK.
💫 Bộ Tư lệnh Vùng 3 Hải quân trưng bày 20 tác phẩm tại triển lãm lần này, có nội dung phản ánh sinh động, đầy đủ những hoạt động luyện tập, sẵn sàng chiến đấu; đấu tranh bảo vệ trên vùng biển Việt Nam, giúp đỡ, cứu hộ ngư dân khai thác thủy hải sản trên vùng biển Hoàng Sa.
💫 Triển lãm có 30 ảnh tư liệu về Hoàng Sa là bộ ảnh do Ban Tuyên giáo Trung ương cung cấp với mục đích tuyên truyền quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
💫 Theo Ban tổ chức, triển lãm góp phần nâng cao hiểu biết, nhận thức của cán bộ, đoàn viên thanh niên, học sinh, sinh viên và các tầng lớp nhân dân trên địa bàn tỉnh Quảng Ngãi về chủ quyền biển, đảo, qua đó bồi dưỡng tinh thần yêu nước, lòng tự hào dân tộc, chung tay cùng các lực lượng bảo vệ vững chắc chủ quyền, biển đảo của Tổ quốc.
ST

VIỆT NAM: LÀ BẠN, LÀ ĐỐI TÁC TIN CẬY CỦA TẤT CẢ CÁC NƯỚC TRÊN CƠ SỞ TÔN TRỌNG THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ CỦA NHAU VÌ HÒA BÌNH - THỊNH VƯỢNG - ĐỘC LẬP DÂN TỘC, TIẾN BỘ CỦA NHÂN LOẠI!

 Bộ Ngoại giao Việt Nam vừa trả lời báo chí về vệc nâng cấp mối quan hệ với Mỹ rằng: "Hai bên đang trao đổi các biện pháp để tiếp tục làm sâu sắc hơn nữa quan hệ Việt - Mỹ theo hướng ổn định, thực chất, lâu dài, hướng tới tầm quan hệ mới khi điều kiện phù hợp, đóng góp cho hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển tại khu vực cũng như trên thế giới".

Tới đây Việt Nam dự kiến sẽ đón Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình sang thăm Việt Nam vào cuối tháng 8 hoặc đầu tháng 9/2023; đón Tổng thống Mỹ Joe Biden từ 10 đến 11/9/2023 và Tổng thống Nga Vladimir Putin cũng sẽ dự kiến ghé thăm Việt Nam vào khoảng tháng 10 hoặc tháng 11/2023.
Việt Nam luôn hoan nghênh các chuyến thăm của các nhà lãnh đạo Trung - Mỹ - Nga và đó là niềm vinh dự của Việt Nam khi được đón các cường quốc hàng đầu thế giới đến thăm và tăng cường ngoại giao.
Việt Nam là bạn, là đối tác tin cậy của tất cả các quốc gia. Việt Nam luôn hướng theo lẽ phải của nhân loại: Tất cả các dân tộc trên thế giới đều phải được Hòa Bình - Thịnh vượng - Độc lập dân tộc.
Đặc biệt Việt Nam không liên minh quân sự với bất kỳ quốc gia nào và cũng không theo nước này để chống lại nước khác! Ai, quốc gia nào chấp nhận điều đó đều đủ điều kiện là đối tác chiến lược toàn diện với Việt Nam, là những người bạn đúng nghĩa của Việt Nam!
ST


NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG KỶ NIỆM 112 NĂM NGÀY SINH ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP: NGƯỜI THỰC HIỆN XUẤT SẮC TƯ TƯỞNG “CHÍNH TRỊ TRỌNG HƠN QUÂN SỰ” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH!

     Tư tưởng “chính trị trọng hơn quân sự” được lãnh tụ Hồ Chí Minh chỉ rõ từ trong Chỉ thị thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân!

Đó là sự phát triển quan điểm của Chủ nghĩa Mác-Lênin về vấn đề con người, là sự phát huy truyền thống của dân tộc. Để xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng, vấn đề đầu tiên và trước hết phải từ con người. Do đó, yếu tố chính trị phải đặt lên hàng đầu, mục tiêu chính trị là trên hết. Tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã được Đại tướng Võ Nguyên Giáp thực hiện xuất sắc khi được giao nhiệm vụ xây dựng, chỉ huy Quân đội nhân dân (QĐND) Việt Nam.

Thứ nhất, đồng chí Võ Nguyên Giáp thực hiện xuất sắc tư tưởng chỉ đạo của Hồ Chí Minh về đẩy nhanh việc tổ chức đội quân chủ lực đầu tiên với phương châm “chính trị trọng hơn quân sự”.

Sau 30 năm ra nước ngoài tìm đường cứu nước, ngày 28-1-1941, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trở về nước trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Người lựa chọn địa điểm thuộc xã Nà Sác, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng làm căn cứ để cùng với cơ quan Trung ương Đảng lãnh đạo nhân dân tiến hành cách mạng. Đầu tháng 10-1944, đồng chí Võ Nguyên Giáp và đồng chí Vũ Anh gặp lãnh tụ Hồ Chí Minh để báo cáo tình hình phong trào cách mạng ở vùng Cao-Bắc-Lạng và cả nước.

Sau khi nhận định, đánh giá tình hình, lãnh tụ Hồ Chí Minh đã chỉ thị: Phải thành lập đội vũ trang, lựa chọn các đội viên là những người kiên quyết, hăng hái trong công tác, dũng cảm trong chiến đấu, có lòng yêu nước, căm thù giặc sâu sắc vào đội. Phải cân nhắc từng người một, các cán bộ chỉ huy tiểu đội, trung đội chủ yếu lấy trong số cán bộ đi học quân sự ở nước ngoài về. Phải lựa chọn những người đã trải qua chiến đấu, ít nhiều biết về kỹ thuật và kinh nghiệm quân sự, phải có đủ thành phần dân tộc, người địa phương nào cũng có, nhằm phục vụ cho hoạt động được thuận lợi. Thời gian thành lập chậm nhất là vào hạ tuần tháng 12-1944 và khi thành lập phải có những lời thề danh dự... Thành lập xong, ra quân hành động có tính chất quần chúng; trận đầu mặc dù đội quân mới thành lập còn non yếu nhưng phải chiến thắng.

Thực hiện chỉ dẫn của lãnh tụ Hồ Chí Minh, đồng chí Võ Nguyên Giáp cùng đồng chí Lê Quảng Ba họp bàn, khẩn trương xây dựng tổ chức biên chế đội vũ trang theo đúng yêu cầu của Người. Về tên gọi của đội, đồng chí Võ Nguyên Giáp đã cùng với các đồng chí chủ trì thống nhất lấy tên là “Ðội Việt Nam Giải phóng quân”. Sau khi báo cáo, lãnh tụ Hồ Chí Minh thêm hai từ “tuyên truyền” vào tên đội và duyệt danh sách cán bộ, đội viên của đội. Trong Chỉ thị thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, lãnh tụ Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Tên Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân nghĩa là chính trị trọng hơn quân sự. Nó là đội tuyên truyền” ("Hồ Chí Minh toàn tập", NXB Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2011, t.3, tr.539).

Ngày 22-12-1944, tại khu rừng Sam Cao nằm giữa hai tổng Trần Hưng Đạo và Hoàng Hoa Thám, tỉnh Cao Bằng, đồng chí Võ Nguyên Giáp được Đảng và lãnh tụ Hồ Chí Minh ủy nhiệm tuyên bố Chỉ thị thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân.

Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân ra đời chỉ có 34 đội viên, với các thành phần dân tộc trên địa bàn, vũ khí thô sơ, thiếu thốn về hậu cần, nhưng sau khi thành lập, Đội đã đánh thắng hai trận đầu tiên ở Phai Khắt và Nà Ngần (Cao Bằng). Sau hai trận này, quân số của Đội tăng lên thành đại đội, mở rộng các cơ sở cách mạng ở các khu vực khác như Hòa An, Nguyên Bình (Cao Bằng), Ngân Sơn, Chợ Rã (Bắc Kạn)...

Sau khi Nhật đảo chính Pháp ngày 9-3-1945, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân chia thành nhiều mũi, có mũi tiến xuống phía Nam đánh chiếm Ngân Sơn, Chợ Rã, Phủ Thông, Chợ Đồn, Na Rì (Bắc Kạn), Chiêm Hóa (Tuyên Quang), có mũi tiến công Thất Khê, Bình Gia (Lạng Sơn), lại có mũi ngược lên biên giới Việt-Trung tiêu diệt nhiều đồn trại từ Trùng Khánh đến Bảo Lạc rồi phát triển sang tỉnh Hà Giang...

Tiến đến địa bàn nào thì vừa đánh thắng quân địch, vừa phát triển thêm lực lượng và tuyên truyền xây dựng niềm tin của nhân dân vào sự nghiệp cách mạng dưới sự lãnh đạo của Đảng, đứng đầu là lãnh tụ Hồ Chí Minh. Ngày 15-5-1945, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân hợp nhất với Cứu quốc quân và một số đơn vị du kích thành lực lượng quân sự thống nhất, lấy tên mà đồng chí Võ Nguyên Giáp đã đề xuất từ đầu khi gặp lãnh tụ Hồ Chí Minh là “Việt Nam Giải phóng quân”.

Thứ hai, đồng chí Võ Nguyên Giáp là tấm gương mẫu mực gắn kết giữa vai trò Tổng chỉ huy kiêm Tổng chính ủy và thực hiện phương châm “chính trị trọng hơn quân sự”.

Đồng chí Võ Nguyên Giáp đã hội tụ đầy đủ những phẩm chất, tư cách và thực hiện xuất sắc nhiệm vụ của người chỉ huy, đặc biệt đối với vai trò Tổng chỉ huy mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ủy quyền vào cuối năm 1946. Trong buổi trao sắc phong hàm Đại tướng cho đồng chí Võ Nguyên Giáp, nhân danh Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định: “Bác trao hàm Đại tướng để chú điều khiển binh sĩ, làm tròn sứ mệnh mà nhân dân phó thác cho”. Tại Hội nghị quân sự lần thứ V-năm 1948, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đặt ra yêu cầu cao về phẩm chất, tư cách, nhiệm vụ của người tướng lĩnh với 6 phẩm chất: Trí-dũng-nhân-tín- liêm-trung. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là tấm gương mẫu mực, thực hiện yêu cầu cao của Bác về những phẩm chất cần có đối với cấp tướng.

Trong hơn 30 năm trên cương vị Tổng chỉ huy của Quân đội ta, Đại tướng Võ Nguyên Giáp thường xuyên quán triệt và thực hiện xuất sắc quan điểm của Đảng, tư tưởng chỉ đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với mọi hoạt động của Quân đội là: “Quân sự mà không có chính trị như cây không có gốc, vô dụng lại có hại”, “người trước, súng sau”, phát triển rộng khắp cả hai lực lượng chính trị, quân sự và xây dựng lực lượng vũ trang 3 thứ quân. Kết hợp chặt chẽ giữa tiến công quân sự với sự nổi dậy của quần chúng trên các địa bàn, cả miền núi, miền xuôi, thành thị, nông thôn để tiến tới tổng khởi nghĩa, điển hình là cuộc Tổng khởi nghĩa Tháng Tám năm 1945; Phong trào Đồng khởi ở miền Nam năm 1960; Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968; Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975, làm nên đại thắng, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Trên cương vị Tổng Tư lệnh, “biết đau với từng vết thương của mỗi người lính, biết tiếc từng giọt máu của mỗi chiến binh”, nên khi lựa chọn phương án tác chiến, Đại tướng Võ Nguyên Giáp luôn quán triệt, thực hiện đánh chắc thắng, không chắc thắng không đánh, giành thắng lợi cao nhất nhưng tổn thất phải thấp nhất. Dưới sự lãnh đạo, chỉ đạo trực tiếp của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng ta, hơn 30 năm trực tiếp chỉ huy Quân đội, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đưa ra những quyết định quan trọng làm nên chiến thắng của một đội quân khởi đầu với chân đất, áo vải, vũ khí thô sơ trước đối phương hùng mạnh về trang bị, vũ khí hiện đại, được ví là “bên kia đạn sắt, bên ta gan vàng”. Ông đã thực hiện xuất sắc quyết định của Bác Hồ và Trung ương Đảng, chỉ huy Quân đội từ những trận đánh đầu tiên là Phai Khắt, Nà Ngần, đến nhiều chiến dịch lớn mà điển hình là làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” và Đại thắng mùa Xuân năm 1975, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã sử dụng thành công hình thái chiến tranh đặc sắc với tên gọi “Nhân trận-dựa vào dân, phát huy toàn dân đánh giặc, bằng mọi vũ khí, mọi lúc, mọi nơi”, buộc 10 danh tướng của Pháp, Mỹ (trong đó có 7 đại tướng Pháp, 3 đại tướng Mỹ) mắc sai lầm về chiến lược và thua trận. Ông đã chỉ huy Quân đội làm lực lượng nòng cốt để toàn dân đánh thắng hai đế quốc to trong thế kỷ 20, thực hiện mục tiêu chính trị của Đảng và Bác Hồ đề ra, đó là: Khi hoàn thành cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân, chuyển lên làm cách mạng xã hội chủ nghĩa.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp trên cương vị là Bí thư Quân ủy đầu tiên, Tổng chính ủy của các chính ủy, luôn quán triệt, thực hiện phương châm “chính trị trọng hơn quân sự”. Ông luôn chăm lo xây dựng QĐND Việt Nam thực sự vững mạnh về chính trị, tổ chức, chú trọng hoạt động công tác Đảng, công tác chính trị, nhằm giữ vững bản chất giai cấp công nhân của Quân đội. Xây dựng Quân đội cách mạng, là lực lượng chính trị tin cậy của Đảng, của Nhà nước; là đội quân từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu; giữ vững mối quan hệ đoàn kết, gắn bó mật thiết với nhân dân. 

Đại tướng là Bí thư Quân ủy đầu tiên, thể hiện rõ vai trò chỉ đạo, định hướng cho cơ quan Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam, cán bộ chính trị các cấp và trực tiếp thực hiện hoạt động công tác Đảng, công tác chính trị, bảo đảm cơ chế lãnh đạo của Đảng đối với Quân đội; xây dựng các tổ chức, trong đó có tổ chức đảng luôn vững mạnh về chính trị, tư tưởng và tổ chức, thực hiện đoàn kết nội bộ; chăm lo giáo dục chính trị, công tác cán bộ, đặc biệt là học tập Bác Hồ về phát hiện, quý trọng và sử dụng nhân tài. Những lời hiệu triệu, kêu gọi, những mệnh lệnh của Đại tướng đưa ra thấm sâu vào tâm tư, tình cảm của mỗi cán bộ, chiến sĩ như hồi trống trận, như tiếng kèn xung phong thôi thúc toàn quân suốt những năm tháng kháng chiến cho đến ngày toàn thắng, giành độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Ngay từ giai đoạn đầu hình thành Quân đội, Đại tướng đã dạy cho các chiến sĩ về những điều cần làm và những điều cần tránh, về mối quan hệ mật thiết giữa quân với dân, để tô thắm hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ. Đại tướng đến với các chiến sĩ, đồng chí, đồng bào bằng tình cảm của một người thân thiết, tập hợp được sức mạnh toàn quân. Ông là một tấm gương mẫu mực của Tổng Tư lệnh kiêm Tổng chính ủy, người Anh Cả của Quân đội nên có tầm ảnh hưởng rất lớn đối với cán bộ, chiến sĩ QĐND Việt Nam. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là nhà chính trị, quân sự lỗi lạc, văn võ song toàn, quán triệt sâu sắc tư tưởng và phương pháp luận Hồ Chí Minh, là người cầm quân tiếp thu và thể hiện đầy đủ tư cách của vị tướng mà Bác Hồ đã dạy.

Thứ ba, Đại tướng Võ Nguyên Giáp là nhà lãnh đạo kiên trung của Đảng, học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, suốt đời cống hiến cho hạnh phúc của nhân dân, cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã được Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân giao cho nhiều trọng trách... Ở bất kỳ cương vị công tác nào, Đại tướng Võ Nguyên Giáp luôn thực hiện lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Dĩ công vi thượng”, đặt lợi ích của Đảng, của cách mạng, của nhân dân lên hàng đầu. Ông là học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, luôn toát lên sự giản dị của một công dân mang đậm nét văn hóa yêu nước, công dân tiêu biểu qua hai thế kỷ 20 và 21, mãi mãi được vinh danh.

Những năm cuối đời, Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn đau đáu một tâm nguyện: “Tôi sống ngày nào, cũng là vì đất nước ngày đó”. Đại tướng Võ Nguyên Giáp vừa là một nhà hoạt động chính trị, vừa là một vị tướng hàng đầu trong lịch sử chiến tranh vệ quốc của dân tộc Việt Nam. Đại tướng là một nhà cách mạng, nhà chính trị tài ba góp phần xứng đáng làm nên những bước ngoặt lịch sử oai hùng của dân tộc, chiến thắng hai đế quốc to trong thế kỷ 20, giành được độc lập, tự do cho Tổ quốc, đưa cả nước tiến lên chủ nghĩa xã hội.

Thời gian càng lùi xa, những cống hiến đặc biệt xuất sắc của Đại tướng Võ Nguyên Giáp càng trở nên vĩ đại hơn. Chúng ta mãi mãi khắc sâu công lao to lớn của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đối với sự ra đời, trưởng thành và chiến thắng của QĐND Việt Nam, đồng thời cần ra sức học tập lý luận quân sự, tấm gương, đạo đức, phong cách của Đại tướng./.


Yêu nước ST.

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: CHỦ NGHĨA PHƯƠNG TÂY LUÔN ĐỤC NƯỚC, BÉO CÒ, SUY DIỄN SỰ THẬT!

     Lại ăn khoai lang, nói chuyện toàn cầu:
Cái tin sốt dẻo mà mọi người nhận được sáng nay là: Thủ lĩnh tập đoàn lính đánh thuê Wagner - Prigozhin bị tai nạn máy bay ở vùng trời phía Bắc thủ đô Moscow và đã tử vong.

Vẫn như thường lệ, điều rất kỳ lạ là, ngay sau sự kiện, truyền thông phương Tây đã giật cái tít: Prigozhin bị “hạ sát”.

Ai “hạ sát” Prigozhin? Tại sao truyền thông phương Tây lại có thông tin này nhanh thế? Nếu là Nga – cụ thể là lệnh của tổng thống Putin, vậy không lẽ, ngay trong văn phòng của tổng thống Putin có M.I.6 hay C.I.A hay M.O.S.A.T ngồi từ lúc nào hay sao?!?!?!

Cái tư duy của kẻ tự vỗ ngực là hảo hán nó chạy liên tục… Thôi thì quay lại từ đầu, lật lại từng trang tài liệu đọc thử vậy….

Prigozhin là ai?
Bỏ qua sơ yếu lý lịch dài dòng, ông ta là một nhà tài phiệt, là chủ một chuỗi các cửa hàng thực phẩm, các nhà hàng lớn ở Nga và từng là công ty được cung cấp thực phẩm cho điện Kremlin – cho nên, ông ta còn một biệt danh khác là “đầu bếp của Putin”.

Prigozhin là người sáng lập, đồng thời là thủ lĩnh tối cao của tập đoàn quân sự Wagner, là nơi tập hợp tác cựu chiến binh, các tình nguyện viên,… Thành lập khoảng trước năm 2014, Wagner gắn liền với danh xưng “tập đoàn lính đánh thuê” – tổ chức này được điện Kremlin hậu thuẫn.

Tại sao lại có chữ hậu thuẫn, đơn giản thôi, nếu một tổ chức quân sự tư nhân không được một nhà nước cụ thể nào hậu thuẫn, thì họ lấy “vũ khí” ở đâu mà “đánh nhau”?!?!? 

Ngay năm 2014, Wagner đã tham gia trong cuộc chiến tranh của người Nga ở Donbass, chống lại sự đàn áp của quân đội Ukraine – cũng từ cuộc đàn áp người Nga ở vùng này, mà có cuộc can thiệp quân sự của Nga sau đó 8 năm.

2016, tham gia cuộc chiến ở Syria, giúp cho quân đội chính phủ hợp hiến Syria - chính phủ bị NATO và cụ thể là Mỹ đòi đưa ra tòa án binh xử - và giúp cho chính phủ này tồn tại đến ngày nay.

Trong những năm 2018 – 2020, Wagner còn tham gia các cuộc chiến “bảo vệ” các chính phủ hợp hiến tại các khu vực Trung Phi như: Mali, cộng hòa Trung Phi, Libya,…

Đặc biệt, năm 2016, tập đoàn này bị quy kết “can thiệp” vào cuộc bầu cử của Mỹ, giúp cho Donal Trump thắng cử.

Năm 2022, Wagner đã “hợp đồng” với Bộ Quốc phòng Nga, tham gia chiến dịch quân sự đặc biệt tại Ukraine trong chiến dịch tại Bakhmut. 

Và chúng ta đã biết, cuối tháng 6/2023, Wagner “bất mãn” với Bộ Quốc phòng Nga, tổ chức “cuộc đảo chính” kéo dài 24 giờ, và sau đó, toàn bộ đội quân Wagner được điều chuyển sang Belarus “lánh nạn”.

Tháng 7/2023, đất nước Niger thực hiện cuộc đảo chính quân sự, lật đổ chính quyền thân phương Tây, với mục đích đòi lại độc lập tự chủ đích thực cho quốc gia mình – nước Pháp là quốc gia bảo hộ cho hệ thống các quốc gia Tây Phi, trong đó có Niger đã kêu gọi một cuộc tấn công vào Niger để “trừng trị” kẻ phản loạn.

Ba ngày trước, 21/8/2023 – Prigozhin xuất hiện trong một video được quay tại Niger với thông điệp: “Mang lại cho nước Nga sự vĩ đại trở lại”.
Tối hôm qua, ông ta “tử nạn” tại Moscow.

Câu chuyện tóm lược là vậy. Quay trở lại liên quan đến “cái chết” của Prigozhin, nó là một vụ ám sát hay là một tai nạn?

Nếu đó là một vụ tai nạn thật sự - các cơ quan đang điều tra, nên đành chờ kết luận chính thức – thì chẳng có gì để nói. Xin R.I.P ông.

Nếu đó là một vụ ám sát! Câu chuyện lại phải kể tiếp khá dài dòng – ai là người ám sát ông ta?

Sáng nay, lướt một vòng, hầu hết tất cả các báo “lá cải” cũng như chính thống ở phương Tây đều nêu “giả định” rằng: Putin đã ám sát ông ta, vì hành động “phản loạn” hồi tháng 7 – nó có vẻ như rất hợp thời với việc, cách đây 2 ngày, Đại tướng Sergei Surovikin, tổng tư lệnh lực lượng hàng không vũ trụ Nga được tổng thống Putin miễn nhiệm. 

Surovikin là một “bằng hữu” ủng hộ Prighozin “hết lòng” trong chiến dịch quân sự đặc biệt – khi ông kiêm nhiệm nhiệm vụ: Tư lệnh chiến dịch (chức vụ này cũng bị miễn nhiệm trước khi cuộc “nổi loạn” của Wagner diễn ra) – và do vậy, có thuyết cho rằng, việc Wagner “nổi loạn” có liên quan đến vị đại tướng này. Thực tế thì liên quan đến thông tin này, phóng viên tờ NewYork Times từng đặt câu hỏi về sự liên quan này với phát ngôn viên Điện Kremlin Dmitry Peskov, ông đã thẳng thừng: “Đây là một ví dụ mới nhất cho những đồn đoán và là “chuyện tàm phào” mà ai đó đã nghĩ ra”.

Tiếp tục, ngày Wagner “nổi loạn”, cả phương Tây hoan hỉ, báo chí đưa tin rầm rộ, gần như là từng khoảnh khắc liên tục và nhỏ nhất đều được đưa lên, người theo dõi có cảm tưởng rằng, lực lượng Wagner sẽ thẳng tiến vào Điện Kremlin và lật đổ chính phủ Nga… Suốt gần 300km “hành quân” bạo loạn, không có bất cứ một lực lượng nào của Nga “cản” đường quân đội Wagner cả, không một tiếng súng nào nổ, không một barrier nào được hạ xuống, không xe tăng bánh xích, không xe bọc thép bánh lốp… người dân vẫn bình thản ngồi trong nhà dùng khôn phôn quay clip up telegram. Và đến một ngã ba đường, vừa đúng 24 giờ, cú “rẽ trái” đột ngột để toàn bộ đội quân này danh chính ngôn thuận bước qua Belarus.

Tại sao là Belarus?
Đơn giản, Belarus là quốc gia “thân cận” với Nga – nơi mà được Nga triển khai vũ khí hạt nhân chiến thuật vào hồi đầu năm – có đường biên giới giáp với NATO, cụ thể là Ba Lan, Litva, Latvia, và Estonia. Đồng thời, Belarus có đường biên giới cách thủ đô Kiev chỉ vỏn vẹn 100km mà thôi.

Hành động này nó như một cú điểm huyệt vào huyệt á khẩu của NATO, bởi nước đi quá bất ngờ mà người Nga nói chung và Wagner nói riêng đã hành động.

Nó buộc Ba Lan phải đóng cửa toàn bộ biên giới với Belarus. Các nước Bantic cũng hành động tương tự. Nếu ai đó đọc thông tin thì thấy rõ rằng, cách đây cũng 3 ngày, Bộ Ngoại giao Mỹ đã khuyến cáo và yêu cầu toàn bộ công dân Mỹ rời khỏi Belarus.

Đó là Đông Âu, còn Tây Phi?

Sự cứng rắn của chính phủ quân sự Niger (đang tạm thay thế chính phủ thân Pháp) đã và đang thúc đẩy nhiệt độ chiến tranh ở khu vực này nóng lên, dưới sự bảo trợ của Pháp và khối cộng đồng Ecowas. 

Nhưng điều gì đã xảy ra? Chính phủ một số nước (không phải tất cả) trong cộng đồng kinh tế Tây Phi – Ecowas – đã nhóm họp dưới sự bảo trợ của Pháp và đã tuyên bố ra tối hậu thư cho Niger phải đưa chính phủ hợp hiến trở lại, không sẽ mở chiến dịch quân sự “trừng phạt”. Tuy nhiên, quốc hội của các quốc gia này đã phản đối hoạt động này của chính phủ của họ.

Nực cười. Câu chuyện nội bộ của một quốc gia, nó liên quan gì đến đất nước mình mà phải “can thiệp” quân sự vậy Ecowas? Đó là sự “dân chủ” hay sao? Tại sao chính phủ muốn hành động quân sự, mà quốc hội lại không thông qua? Phải chăng người dân của Ecowas và chính phủ ở các quốc gia Ecowas là hai thực thể độc lập? 

Chưa hết, việc Mỹ “đi đêm” với Niger – trong việc (1) không loan báo sự “lật đổ” chính phủ Niger của quân đội là một hành động đảo chính; (2) cử “sứ giả” lén sang gặp chính phủ quân sự Niger. Hành động này của Mỹ chả khác gì một cái “tát” vào mặt Pháp vậy. Nếu các bằng hữu chịu khó đọc báo Pháp, sẽ thấy người Pháp đang “chửi” Mỹ như thế nào…

Ồ, hóa ra câu nói của Churchill năm nào vẫn muôn năm đúng: “không có kẻ thù mãi mãi – cũng không có đồng minh mãi mãi – mà chỉ có lợi ích quốc gia là mãi mãi”….

Tiếp nữa, chuyện Tây Phi liên quan gì đến “tai nạn” của Prighozin? 

Chính phủ quân sự Niger đã công khai yêu cầu Wagner trợ lực, nếu có chiến tranh xảy ra. Và việc này đã được hành động cụ thể. Ba ngày trước, như đã nói, Prighozin đã xuất hiện cùng quân đội của mình tại Niger.

Sự xuất hiện của Wagner tại Niger sẽ làm cho ai “thiệt hại” – câu hỏi cũng gần như đã được trả lời.

Chúng ta nên nhớ lại câu chuyện Syria 2016, ai đã lao công khổ tứ lên kế hoạch để hòng chiếm lấy toàn bộ tài nguyên của Syria – nhưng cuối cùng đã thất bại?!?!?! NATO và đứng đầu là Mỹ.

Vậy, trong câu chuyện ở Niger, NATO và Mỹ có muốn “buông” một quốc gia giàu có nhất nhì về tài nguyên ở châu Phi nói chung và Tây Phi nói riêng không? Đặc biệt đây là quốc gia có nguồn Uranium – nguyên liệu tốt nhất cho việc tinh luyện vũ khí hạt nhân?!??! Câu trả lời là: chắc chắn là không. Cho nên, mới có chuyện Mỹ “đi đêm” và qua mặt Pháp ở Niger – điều mà trong lịch sử, Mỹ từng làm với Pháp ở Đông Dương những năm 50 của thế kỷ trước.

Và, ai là “con kỳ đà” cản mũi? Wagner. Câu hỏi này quá dễ trả lời.

Vậy nên, với các dữ kiện đã nêu, mình tạm đưa ra vài “giả thuyết” cho kết thúc bài viết này như sau:
1. Prighozin đã chết chưa? Câu trả lời là: chưa xác định! Bởi biết đâu, trong cái giả có cái thật và ngược lại.

2. Nếu đã tử vong bằng vụ tai nạn vừa xảy ra, người đứng sau là Putin? Câu trả lời rằng: Putin chả dại và chả rảnh để đi làm cái chuyện đó ngay tại thủ đô Moscow. Nếu cần, Putin cứ việc “trục xuất” Prighozin sang châu Phi là xong. Nên nhớ, Wagner là một quân bài quan trọng của Nga trong chính sách đối ngoại quốc phòng.

3. Quân đội Nga – do “ghét” Prighozin trong vụ bạo loạn và làm xấu mặt mình nên đã thực hiện việc này? Như câu trả lời số 2. Họ chẳng ngu dại làm việc đó ngay tại Nga.

4. Vậy ai làm? Ừ thì ai là người có lợi nhất trong việc này là người làm. 

Cái lợi là gì? 
- Giải phóng được cái gai ở Tây Phi – vì với lịch sử của gần 10 năm qua, ai là “con kỳ đà” cản mũi nhiều nhất trong các chiến dịch quân sự trên toàn cầu? 

- Giảm đi một mối đe dọa từ biên giới Belarus.

- Chặt đi một cánh tay đắc lực “từ xa” của Nga nói chung và Putin nói riêng.

- Tạo nên một vụ "ném đá dấu tay" tốt nhất ngay tại nước Nga đang có nhiều biến động.

Vậy ai làm? Để dành cho thời gian trả lời chính xác vậy.

Còn cá nhân mình (bỏ qua những lý trí lý luận, lập luận bên trên), thì nghĩ rằng:
1) Một thế giới bất ổn chắc chắn diễn ra, nó có thể được thúc đẩy đến bờ vực chiến tranh hạt nhân… Và vì vậy, một số người cần “dấu mặt” trong bóng tối.

2) Wagner đang trên hành trình sứ mệnh lịch sử trong sự “hỗn loạn” của thế giới. Do vậy, để “hợp thức hóa” việc “lớn mạnh” của Wagner ở bên ngoài lãnh thổ Nga, Prighozin cần “giấu mặt”. Tai nạn là một điều dễ làm nhất.

3) Trong trường hợp Prighozin tử vong thật. Thì Wagner vẫn còn đó. Vẫn có người tiếp quản. Ai tiếp thì thời gian sẽ nói.

Cứ thử chờ thời gian và luận tiếp vậy. Thế cuộc toàn cầu đang chuẩn bị bước vào một giai đoạn thú vị./.
Yêu nước ST.

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: M.Ã C.HA QUÂN PHẢN PHÚC!

Thật xấu mặt láo xư
Nó có tên Thật tệ 
tên nó là đình Sử 
Thằng kia là Nguyễn minh
Nó được nhờ chế độ 
Có địa vị hơn người 
Nào ăn sung mặc sướng 
Nào địa vị cao xang.

Nhưng nay già đổ đốn 
Thèm ăn gì...của tây?
Mồm te le thấy ớn 
Phá giáo dục nước nhà.

Hai thằng loài phản phúc 
Một thằng nỗi máu điên 
Lên mạng chửi lung tung 
Còn Nguyễn minh nó khác 
Câm lặng làm Việt gian.

Chúng tuy hai mà một 
Chỉ Tiền và Tiền thôi.
Vì tiền mà chúng nỡ 
Phản Giáo dục Việt Nam. 

Chúng đan tâm câu kết 
Một bầy quỷ tha ma
Toàn bất nhân thất đức 
Xoá Lịch sử nước nhà. 

Vì mang loài cầm thú 
Nên không biết điểm dừng  
Người Người khuyên nhủ chúng 
Vẫn không nghe, không chừa.
 
Người ta đành phỉ nhổ, 
Cả xã hội lên đồng 
M.ã c.ha quân phản phúc 
Khác gì loài súc sinh...
!!!











Môi trường ST.

QUAN ĐIỂM NGOẠI GIAO CÂY TRE CỦA VIỆT NAM LÀ QUỐC SÁCH GIỮ NƯỚC XUYÊN SUỐT CỦA ĐẢNG TA!

     Mỹ mong muốn nâng cấp quan hệ với Việt Nam từ toàn diện lên quan hệ mang tính chiến lược, mọi người lo lắng cũng là điều dễ hiểu? Tuy nhiên các cụ nhà ta khôn lắm "dĩ bất biến, ứng vạn biến", không phải chơi với kẻ cướp mọi thứ đều xấu, nếu biết ứng xử tốt thì kẻ cướp cũng có thể là kẻ giữ nhà cho mình, tất nhiên là phải hết sức tỉnh táo, sáng suốt kẻo nó táp cho thì trở tay không kịp. Việc quan hệ ngoại giao thời nay là "chơi và giao lưu, hợp tác đôi bên cùng có lợi, giữ hòa khí, đảm bảo nền hòa bình, phấn đấu mục tiêu dân giàu nước mạnh". Việc quan hệ ngoại giao với Mỹ, Tàu, Pháp, Nhật, thậm chí là với cả Vatican vv là những nước đã từng xâm lược đất nước ta, là bài toán cân não của Đảng và nhà nước ta, cho nên chúng ta có cả một Bộ Chính trị, Bộ Ngoại giao luôn họp bàn và đưa ra những quyết sách tối ưu nhất để đối nhân xử thế. Xét về mặt quan hệ mang tính chiến lược với Việt Nam ta một cách thực sự thì không ai khác chỉ có nước Nga, dân tộc Nga anh em luôn thủy chung và tận tình giúp đỡ chúng ta trong mọi hoạn nạn từ xưa đến nay. Ngoài ra cũng có nhiều nước anh em tốt như Cuba, Triều Tiên, Lào, một số nước thuộc Mỹ la tinh và châu Phi...
Yêu nước ST.

ĐỘI LỐT TÔN GIÁO NHẰM PHÁ HOẠI ĐẤT NƯỚC!

     Theo thông tin của một giáo dân ở Nghệ An cung cấp thì linh mục Chu Trọng Quyền, phó xứ Thuận Nghĩa (xã Quỳnh Lâm, Quỳnh Lưu, Nghệ An) lại cấm các em thiếu niên tham gia các hoạt động Đội, Đoàn. chào mừng Quốc khánh 2-9. "khiêng ảnh Bác Hồ là công khai bỏ đạo".
Cùng quan điểm với linh mục này, Lê Đình Vinh, một giáo dân cũng cho rằng việc trẻ em tham dự các hoạt động chào mừng ngày quốc khánh là đang bị nhồi sọ "duyệt 2/9 là duyệt cho cướp". Câu nói làm nhói tim cho bao người dân yêu nước và ao ước tự do, Hòa bình./.


Yêu nước ST.

Trí tuệ và bản lĩnh văn hóa trong cuộc chiến chống lại sự “xâm lăng văn hóa”

        Rõ ràng trong cuộc chiến chống lại sự “xâm lăng văn hóa” có vai trò, trách nhiệm rất quan trọng của các cấp, ngành chức năng trong quản lý, ngăn chặn sự thẩm lậu những sản phẩm văn hóa độc hại cũng như bảo tồn, phát huy để bản sắc văn hóa dân tộc luôn là niềm tự hào mà mỗi người trẻ nâng niu, gìn giữ. Xét một cách toàn diện, trong nguy cơ, hệ quả của sự “xâm lăng” ấy, không thể đổ lỗi hoàn toàn cho không gian mạng hay các nhà chức trách để “lọt lưới” những văn hóa phẩm độc hại. Ở góc độ chủ quan của chủ thể, nếu bản thân mỗi người trẻ có nhận thức đúng đắn, ý thức trách nhiệm, lòng tự hào, tự tôn dân tộc cùng bản lĩnh vững vàng, biết gạn đục khơi trong, tiếp nhận tinh hoa văn hóa trên thế giới một cách có chọn lọc, thì chắc chắn mọi sự “xâm lăng” không thể vượt qua ranh giới của biên cương văn hóa tư tưởng ở mỗi người.  

        Một bộ phận người trẻ chạy theo lối sống ngoại lai lệch chuẩn đã vô tình hoặc cố ý biến mình thành nạn nhân của sự “xâm lăng văn hóa” khi chỉ biết thỏa mãn nhu cầu cá nhân mà chẳng cần biết tốt-xấu, đúng-sai hay hệ lụy đối với quốc gia-dân tộc. Có những bộ phim chiếu mạng xuyên tạc sự thật lịch sử, tuyên truyền xâm phạm chủ quyền lãnh thổ quốc gia, song chỉ cần có thần tượng của mình đóng vai chính thì một số bạn trẻ vẫn tung hô, hâm mộ. Thậm chí, có những bạn trẻ bàng quan với những sự kiện chính trị, văn hóa, xã hội của đất nước, nhưng lại sẵn sàng chi số tiền không nhỏ và dãi nắng dầm mưa để góp mặt ở chương trình có “idol” quốc tế của mình xuất hiện.

        Bởi nhận thức chưa đầy đủ, một số thanh niên hoang mang, khó định hướng giữa thông tin tích cực và tiêu cực trên không gian mạng, chưa kể đến việc có thể kiểm soát đúng đắn cảm xúc và hành vi cá nhân trước các sự kiện. Chính họ là những người đang tham gia chi phối quá trình phân phối sản phẩm văn hóa giải trí thông qua tính năng chia sẻ, bởi vậy, nếu không có phông văn hóa tốt thì rất dễ lan truyền các sản phẩm phản văn hóa tới cộng đồng.

Xã hội số, văn hóa số cơ hội và thách thức mới

 

    Xã hội số, văn hóa số đem lại những cơ hội nhưng cũng tạo ra thách thức mới trong xây dựng, phát triển văn hóa. Nhiều giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp bị mai một, trong khi những thói hư tật xấu, văn hóa ngoại lai không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam xâm nhập tràn lan, làm băng hoại đời sống văn hóa tinh thần, nhất là trong giới trẻ-những người được xem là đội ngũ tiên phong của công cuộc chuyển đổi số. Thế nhưng đừng đổ lỗi hoàn toàn cho “thế giới ảo” cùng khoảng trống trong công tác quản lý, mấu chốt là ở lỗ hổng về nhận thức, sự yếu kém về bản lĩnh, thiếu tinh thần trách nhiệm của một bộ phận người trẻ.

Vai trò và sứ mệnh chấn hưng văn hóa và phát triển văn hóa hiện nay

 Vai trò và sứ mệnh chấn hưng văn hóa và phát triển văn hóa hiện nay

        Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng khẳng định “Văn hóa, văn nghệ là một mặt trận; người nghệ sĩ là chiến sĩ trên mặt trận ấy” thì đương nhiên chiến sĩ phải ra tiền tuyến và phải chiến đấu. Những chiến sĩ văn hóa là những người tiên phong, họ chiến đấu không phải bằng súng mà bằng chính tác phẩm nghệ thuật mình sáng tạo ra, bằng những quan điểm nghệ thuật, bằng cách nhìn nhận xã hội. Vậy họ chiến đấu với ai? Họ chiến đấu với những thói hư tật xấu, những quan điểm lệch lạc, hủ tục, thoái hóa biến chất và những điều xấu đang tồn tại xung quanh chúng ta. Họ đánh vào tư tưởng, suy nghĩ nhận thức của con người để đất nước chúng ta có nhiều công dân tốt, những người già mẫu mực, thanh niên nhiệt huyết, những người trung niên đầy khát khao và các em bé thơ ngây biết yêu thương sẻ chia. Từ đó, tạo nên một sức mạnh về tinh thần đoàn kết dân tộc, quật cường và niềm tự hào về dân tộc đất nước Việt Nam. Cùng với đó, những người nghệ sĩ còn có sứ mệnh phải làm thế nào để cho các quốc gia khác trên thế giới ngưỡng mộ, khát khao với những giá trị văn hóa Việt Nam. Những giá trị văn hóa ấy sẽ được chuyển hóa thành giá trị vật chất, sức mạnh của sự sáng tạo, sức mạnh của kinh tế, từ đó góp phần khẳng định vị trí của Việt Nam trên trường quốc tế. Tuy nhiên, muốn làm được như vậy, những chiến sĩ văn hóa cũng cần có những “vũ khí” của riêng mình. Người nghệ sĩ phải có nhận thức chính trị đầy đủ, có sự hiểu biết, quan điểm xã hội đúng đắn và luôn luôn mang tinh thần lạc quan, yêu đời. Vì nghệ sĩ là những người đang góp phần kiến tạo tâm hồn của công chúng nên phải luôn có một tinh thần tích cực và điều đó được bộc lộ qua tác phẩm mà nghệ sĩ mang đến cho khán giả. Tác phẩm không chỉ nói lên rằng, chúng ta cần phải sống tốt mà thông qua câu chuyện của nghệ sĩ kể khán giả sẽ tự “thức tỉnh” bản thân rằng họ cần phải sống tốt hơn. Chính vì thế, người nghệ sĩ – trước khi trở thành nghệ sĩ thì phải trở thành công dân tốt, phải tuân thủ đúng tất cả những điều công dân cần phải làm. Đồng thời, người nghệ sĩ phải là người có chuyên môn tốt, nghệ sĩ mới có thể truyền tải được được nội dung câu chuyện, tác phẩm của mình đến với khán giả và các nghệ sĩ cần phải luôn luôn nhớ một điều “Là người nghệ sĩ thì phải đưa ra cho đời những tác phẩm nghệ thuật” với tất cả giá trị nghệ thuật mà tác phẩm đó đem lại./.

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2023

 TRÁI TIM NGƯỜI LÍNH 


Chẳng hiểu từ bao giờ em yêu lính

Yêu bước chân dũng mãnh lúc hành quân

Yêu màu áo xanh dân dã thật gần

Yêu bài hát " Khúc quân hành" Sôi nổi


Anh yêu em bằng trái tim nóng hổi

Trái tim người lính rất đỗi dịu dàng

Dòng máu nóng trong huyết quản anh mang

Của ông cha bao đời vẫn cuộn chảy


Lũ giặc đến tình yêu thành lửa cháy

Thiêu đốt kẻ thù giành lại giang san

Đời lính chiến chẳng biết sợ nguy nan

Bạn với cây với muôn ngàn sóng gió


Giữa khó khăn tình yêu càng sáng tỏ

Bao nhớ thương gửi theo gió theo mây

Tổ quốc còn tình yêu mãi còn đây

Tim người lính lồng bóng hình đất nước.



HUÂN CHƯƠNG CỦA BỐ 


Ngày bé, tôi vô cùng mê mẩn những tấm huân chương, hay những chiếc huy hiệu có màu sắc đỏ, vàng sáng lấp lánh mà mấy bác quê tôi đeo trên ngực áo mỗi dịp lễ, Tết.


Hễ có cơ hội là tôi mon men đến thật gần để ngắm nghía cho thỏa trí tò mò. Tôi cứ thắc mắc làm thế nào để mua được những thứ đó. Nghe vậy, mẹ tôi bảo, đó là những tấm huân chương cao quý Nhà nước tặng cho những ai có nhiều công trạng, đóng góp trong các cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm, bảo vệ Tổ quốc. Con hãy cố gắng học giỏi, sau này lớn lên noi theo các bác, các chú đã cống hiến, hy sinh cho Tổ quốc. Dù không hiểu hết ý nghĩa những điều Mẹ nói, nhưng tôi cảm thấy một điều gì đó thôi thúc trong lòng mình…


Bố tôi là cán bộ xã, thường hay vắng nhà. Mẹ bảo bố con đang cùng dân công ngày đêm xây đập thủy lợi phục vụ tưới tiêu cho đồng ruộng, để có nhiều thóc lúa gửi ra tiền tuyến cho bộ đội ăn no, đánh giặc. Một lần Mẹ tiết lộ rằng, Bố cũng từng được tặng những tấm Huân chương khi còn là bộ đội tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ đánh đuổi thực dân Pháp xâm lược. Lần đầu tiên nghe Mẹ nói vậy, tôi vui lắm. Nhưng cứ thắc mắc, tại sao không thấy Bố đeo huân chương bao giờ. Từ hôm đó, tôi tò mò và bí mật tìm xem những tấm huân chương Bố cất ở đâu.


Chờ khi Mẹ đi làm đồng vắng nhà, tôi quyết định khám phá căn buồng nhỏ của gia đình. Phía cuối giường có một chiếc hòm gỗ xoan bố tự đóng. Hôm ấy, Mẹ quên không khóa chiếc hòm gỗ, nên tôi quyết định trộm mở chiếc hòm gỗ của Bố. Lật tìm một lúc, tôi thấy một chiếc túi bạt nhỏ đã sờn rách vài chỗ cất dưới đáy hòm. Tôi hồi hộp mở chiếc túi ra, bên trong có một gói nhỏ, bọc bên ngoài là mảnh áo mưa màu xanh lá. Khi mở mảnh áo mưa ra, tôi thật sự choáng ngợp, không chỉ một mà là ba, bốn tấm huân chương sáng lấp lánh. Trong đó có Huân Chương chiến công, Huân chương Kháng chiến, Huy Chương Chiến sỹ vẻ vang… Tất cả đều rất mới. Tôi ngắm nghía hồi lâu, rồi lặng lẽ gói ghém lại cẩn thận như cũ.


Trong lòng tôi vui sướng vô cùng. Nhưng sợ bị Mẹ mắng nên không dám thổ lộ với ai… Rồi thời gian trôi đi rất nhanh, mấy anh em tôi cũng đã lớn. Tết đầu tiên đất nước thống nhất, Bắc Nam sum họp một nhà, làng tôi vô cùng vui mừng đón những người chiến sỹ giải phóng miền Nam về quê với chiếc Huy hiệu Giải phóng nửa xanh nửa đỏ đeo trên ngực áo màu xanh lá. Mấy bác trong làng cũng đeo những tấm huân chương sáng lấp lánh trên ngực.


Đêm giao thừa, tôi thức rất khuya cùng Mẹ nấu bánh chưng, sửa soạn mâm cỗ cúng tổ tiên, các vị thần linh, thổ địa. Bên bếp lửa ấm êm cùng cha mẹ, tôi mạnh dạn hỏi: Bố ơi, sao con không thấy Bố đeo huân chương bao giờ? Bố cười rất tươi, rồi quàng tay lên vai tôi và bảo, huân chương của bố đây. Mẹ và các con đều là huân chương của bố. Bố rất biết ơn mẹ con đã thay bố đảm đang việc nhà, nuôi dạy các con khôn lớn như hôm nay, là phần thưởng rất lớn của bố rồi. Mẹ con mới là người xứng đáng được tặng huân chương.


Thấm thoát đã mấy chục năm, tôi cũng từng trải qua đời quân ngũ, cũng được tặng Huân chương, nhiều Kỷ niệm chương. Nhưng thú thật, mỗi lần mặc quân phục vào dịp kỷ niệm, hay tham gia các cuộc gặp mặt Cựu chiến binh, đeo tấm Huân chương, Huy hiệu CCB, hay Kỷ niệm chương trên ngực áo, tôi cảm thấy rất ngượng. Công trạng của mình vô cùng nhỏ bé so với Bố và các bậc cha anh trong các cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ cứu nước. Vậy mà, Bố chưa bao giờ khoe những tấm Huân chương cao quý ấy.


Giờ đây Bố đã đi xa, những tấm Huân chương của Bố tôi gói ghém bảo quản trong một chiếc hộp kim loại rất đẹp. Mỗi dịp giỗ Bố, thắp nén nhang trên bàn thờ tổ tiên, tôi thầm hứa với Bố rằng, con sẽ xứng đáng là tấm Huân chương của Bố.


Hoa Nguyên




 UNG DUNG YÊN NGỰA TRÊN ĐƯỜNG SUỐI REO


Mình về với Bác đường xuôi

Thưa giùm Việt Bắc không nguôi nhớ Người

Nhớ Ông Cụ mắt sáng ngời

Áo nâu túi vải, đẹp tươi lạ thường!

Nhớ Người những sáng tinh sương

Ung dung yên ngựa trên đường suối reo

Nhớ chân Người bước lên đèo

Người đi, rừng núi trông theo bóng Người...


Trích trong bài thơ "Việt Bắc" của Tố Hữu