Thứ Tư, 4 tháng 12, 2024

Cảnh giác trước luận điệu phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước và xã hội.

 

Nó công kích vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, cho rằng dẫu quá khứ có một số việc Đảng làm được, nhưng nay sang thời kỳ Đảng đã hết vai trò lịch sử, không còn đủ khả năng lãnh đạo đất nước. Nó bác bỏ Cương lĩnh, đường lối, quan điểm và các nguyên tắc cơ bản về chính trị, tư tưởng và tổ chức hoạt động của Đảng; phê phán Đảng là độc tài, độc đoán, thủ tiêu dân chủ và động lực phát triển đất nước; đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, thực hiện đang nguyên chính trị, đa đảng đối lập. Nó mô tả Đảng ta là một bộ máy tham nhũng, lợi ích nhóm, nguyên nhân của xã hội mất dân chủ, tự do; tung tin bịa đặt trong Đảng có phe này, phái nọ; bịa đặt, nói xấu lãnh đạo cấp cao, vu cáo cán bộ của Đảng và Nhà nước.

Cảnh giác trước luận điệu phủ nhận sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân

 

Phủ nhận sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân, nó cho rằng khoa học công nghệ hiện đại càng phải triển thì lợi nhuận, đời sống xã hội sẽ được nâng cao hơn, tuy còn sự bần cùng hóa công nhân, nhưng mâu thuẫn đối kháng trong xã hội sẽ ít gay gắt hơn, nhờ sự điều chỉnh lợi ích của tư sản và chính sách phúc lợi của xã hội, vì vậy sẽ không cần phải tiến hành cách mạng xã hội và không có sứ mệnh lịch sử như Mác xác định cho giai cấp công nhân. Trong nền công nghiệp hiện đại, thời đại cách mạng khoa học và công nghệ tiên tiến thi giai cấp công nhân cùng lắm cũng chỉ là lực lượng đông đảo góp phần xây dựng xã hội tiến bộ, chứ không thể đủ trình độ lãnh đạo xây dựng xã hội văn minh, tiến bộ như các nhà trí thức, các nhà tư sản. Sứ mệnh “đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản” của giai cấp công nhân bị nghi ngờ tại đất nước mình với đủ các điều kiện để trở thành người làm chủ nhưng họ lại thích được bị bóc lột hơn là trở thành người làm chủ; ở các nước tư bản phát triển, công nhân có chất lượng rất cao, ấy vậy mà đến nay cũng không thực hiện được và không muốn thực hiện “sứ mệnh lịch sử thế giới” của mình. Sự phát triển èo ọt của công nghiệp ở Việt Nam hiện nay, công nhân không đủ điều kiện phát triển đầy đủ các tính chất cách mạng của mình; Đảng Cộng sản Việt Nam cũng rất ít tính chất công nhân, nên tất yếu công nhân và chính đảng của nó không thể thực hiện được sứ mệnh như đã vạch ra.

Cảnh giác trước luận điệu phủ nhận các nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác

 

Phủ nhận các nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác về hình thái kinh tế - xã hội, coi đó là ảo tưởng, “không tưởng”, không thể thực hiện được, sự sụp đổ của chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô, Đông Âu là tất yếu, đã được báo trước. Nó phủ nhận nguyên lý về cách mạng xã hội chủ nghĩa, coi đó là con đường sai lầm, đập vỡ xã hội, triệt tiêu thành quả nhân loại, là bước thụt lùi trong sự tiến hóa của loài người, gây nên bất bình đẳng, nghèo nàn, lạc hậu. Nó phủ nhận học thuyết giá trị thặng dư, tuyệt đối hóa học thuyết “đấu tranh sinh tồn”; lợi dụng các quy luật của chủ nghĩa Mác để bào chữa cho sự bóc lột; khẳng định không phải nhà tư bản nào cũng bóc lột, chủ nghĩa tư bản ngày càng văn minh hơn, nhân văn hơn, tiền công và đời sống của công nhân các nước tư bản được trả cao hơn nhiều lần dưới chế độ xã hội chủ nghĩa.

Cảnh giác trước luận điệu phủ nhận tư tưởng Hồ Chí Minh

 

Phủ nhận tư tưởng Hồ Chí Minh, nó cho rằng Hồ Chí Minh “nhập khẩu” chủ nghĩa Mác vào Việt Nam; thực chất là người dân tộc chủ nghĩa; truyền bá mù quáng, lấy chủ nghĩa Mác - Lênin làm phương tiện chứ không có tư tưởng cao siêu; đưa chủ nghĩa Mác - Lênin vào Việt Nam là một sai lầm có tính chất lịch sử đối với dân tộc; “không có gì quý hơn độc lập tự do” là tư tưởng phi nhân tính, tác hại lâu dài đến dân tộc, cần được thay thế bằng chủ nghĩa khác - “chủ nghĩa dân tộc hài hòa và đại đồng”. Nó phủ nhận tư tưởng, đạo đức, bôi nhọ nhân cách, cuộc đời, sự nghiệp cách mạng vì dân, vì nước, vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội cho Tổ quốc, ấm no, hạnh phúc cho nhân dân của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Sự chống phá của các thế lực thù địch

 

Phủ nhận nền tảng tư tưởng của Đảng. Trong đó, tập trung phủ nhận học thuyết Mác - Lênin, chúng cho rằng chủ nghĩa Mác - Lênin không phải là một học thuyết khoa học và cách mạng, đã lỗi thời, lạc hậu, chỉ phù hợp với thế kỷ XIX ở châu Âu, nước Nga, không phù hợp với hoàn cảnh Việt Nam. Hiện nay, chỉ còn một vài nước, trong đó có Trung Quốc và Việt Nam “ngoan cố”, tôn thờ chủ nghĩa Mác - Lênin. Gần đây, còn tuyên truyền luận điệu “Việt Nam đã bế tắc về kinh tế và tinh thần. Không ai còn tin vào chủ nghĩa Mác nữa”. Chúng phủ nhận học thuyết “đấu tranh giai cấp”, nguyên tắc “tập trung dân chủ”; coi đó là con đường cổ vũ cho bạo bực, chiến tranh, xung đột, khủng bố, độc quyền, độc đảng, thủ tiêu dân chủ, quyền con người

Cảnh giác trước luận điệu phủ nhận mục tiêu, lý tưởng, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam.

 

Nó phủ nhận mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội; phủ định lý tưởng dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh; phủ nhận chủ nghĩa xã hội hiện thực, bác bỏ con đường đi lên chủ nghĩa xã hội; coi thực chất chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam chỉ là khẩu hiệu giả dối, “đỏ vỏ, xanh lòng”; không có cái gọi là kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, thực chất Việt Nam đã đi theo con đường tư bản chủ nghĩa. Nó công khai ca ngợi các thuyết tư sản, tán dương chế độ tư bản chủ nghĩa; chỉ ra Việt Nam tất yếu phải thực hiện tam quyền phân lập, đa nguyên kinh tế tất yếu phải đa nguyên chính trị, đa đảng, xã hội dân sự. Nó hướng lái, kêu gọi Việt Nam không nên tôn thờ một chủ nghĩa nào, thế giới hòa đồng thì nên hòa nhập vào thế giới tư bản; tự giác khuôn theo con đường chủ nghĩa tư bản thì đến đích dân giàu, nước mạnh nhanh hơn.