Thời gian qua, các thế lực thù địch, phản động, bất mãn
chính trị ra sức chống phá nền tảng tư tưởng của Đảng, trong đó chúng tìm mọi
cách để đối lập giữa tư tưởng Hồ Chí Minh với Chủ nghĩa Mác-Lênin. Chúng quy
kết Chủ tịch Hồ Chí Minh không tuân thủ đúng lý luận của Chủ nghĩa Mác-Lênin về
cách mạng vô sản: “Tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ là tư tưởng dân tộc, không theo Chủ
nghĩa Mác-Lênin”; “Con đường Bác Hồ đã lựa chọn là con đường dân tộc, không
phải chủ nghĩa xã hội”. Chúng còn cố ý minh họa bằng những những sự kiện lịch
sử, như: Thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam thay vì thành lập Đảng Cộng sản Đông
Dương, giải quyết vấn đề dân tộc trước vấn đề giai cấp... nhằm củng cố những
luận điệu xuyên tạc này.
Chủ tịch Hồ Chí Minh giải quyết đúng
đắn vấn đề dân tộc và giai cấp
Luận điệu xuyên tạc trên là vô căn cứ. Bởi lẽ, lý luận Chủ
nghĩa Mác-Lênin đã chỉ rõ: “Cuộc đấu tranh của giai cấp vô sản chống lại giai
cấp tư sản, dù về mặt nội dung, không phải là một cuộc đấu tranh dân tộc, nhưng
lúc đầu lại mang hình thức đấu tranh dân tộc”, vì thế, “giai cấp vô sản mỗi
nước trước hết phải giành lấy chính quyền, phải tự vươn lên thành giai cấp dân
tộc, phải tự mình trở thành dân tộc. Cho nên, mấu chốt của cách mạng vô sản vẫn
là giải quyết mâu thuẫn giữa giai cấp tư sản và giai cấp vô sản, dù cho quốc gia
đó đã trải qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa hay chưa trải qua giai
đoạn này. Ở các nước thuộc địa, nhiệm vụ trước mắt và quan trọng bậc nhất là
thực hiện cách mạng giải phóng dân tộc giành lấy độc lập, quyền tự quyết dân
tộc để làm cơ sở hiện thực làm cách mạng xã hội chủ nghĩa. Do vậy, cách mạng vô
sản suy cho cùng cũng là vì quyền và lợi ích quốc gia, dân tộc; việc giải quyết
vấn đề giai cấp không đứng trên lập trường lợi ích quốc gia, dân tộc sẽ không
thể giải quyết triệt để các vấn đề đặt ra của cuộc cách mạng, đôi khi còn dẫn
đến thất bại.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhận thức, tiếp thu sâu sắc Chủ
nghĩa Mác-Lênin về cách mạng vô sản. Người đã tích cực chuẩn bị tư tưởng chính
trị, tổ chức, cán bộ cho sự ra đời Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1930 và cùng với
Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo cách mạng Việt Nam giành lấy độc lập cho Tổ
quốc, tự do cho dân tộc và đưa cách mạng Việt Nam tiến theo con đường chủ nghĩa
xã hội, góp phần quan trọng vào sự nghiệp giải phóng giai cấp, giải phóng con
người trên thế giới. Thắng lợi đó là do Chủ tịch Hồ Chí Minh lựa chọn giải
quyết vấn đề dân tộc trước, sau đó giải quyết vấn đề giai cấp trên lập trường
giai cấp vô sản, điều này đã thể hiện rõ nguyên tắc tôn trọng thực tiễn khách
quan và bảo đảm tính lịch sử cụ thể của Chủ nghĩa Mác-Lênin. Việc lựa chọn này
không phải là sự ngẫu nhiên, “ăn may” mà là sự tìm tòi, phân tích thực tiễn
cách mạng thấu đáo. Điều đó xuất phát từ tài năng, trí tuệ, sự nhạy bén chính
trị và năng lực hoạt động thực tiễn vượt trội của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Khi phân tích thực tiễn cách mạng Việt Nam, Người chỉ rõ,
Việt Nam xuất phát từ một nước phương Đông truyền thống, nền nông nghiệp lạc
hậu, hơn 90% là nông dân, sự phân hóa giai cấp chưa sâu sắc, khi thực dân Pháp
xâm lược thì nhiệm vụ nổi lên hàng đầu của cách mạng Việt Nam là giải phóng dân
tộc, giành lấy độc lập dân tộc, tự do cho người dân, nên Người đã phê phán
thẳng thắn quan điểm phiến diện, giáo điều, rập khuôn máy móc của một số người
về giải quyết mối quan hệ giữa vấn đề dân tộc và giai cấp ở Việt Nam: “Nghe
người ta nói giai cấp đấu tranh, mình cũng ra khẩu hiệu giai cấp đấu tranh, mà
không xét hoàn cảnh nước mình như thế nào để làm cho đúng”.
Thực tiễn cách mạng Việt Nam đã chứng minh, Chủ tịch Hồ Chí
Minh luôn coi Chủ nghĩa Mác-Lênin là “cái cẩm nang” thần kỳ, “kim chỉ nam” cho
cách mạng Việt Nam. Người đã khẳng định: “Bây giờ học thuyết nhiều, chủ nghĩa
nhiều, nhưng chủ nghĩa chân chính nhất, chắc chắn nhất, cách mệnh nhất là chủ
nghĩa Lênin”. Người đã vận dụng lập trường, quan điểm và phương pháp cách mạng
vô sản của Chủ nghĩa Mác-Lênin để nghiên cứu thực tiễn, tìm ra quy luật vận
động và phát triển cách mạng Việt Nam bằng con đường cách mạng vô sản, qua đó
khắc phục được khủng hoảng về con đường cứu nước, cứu dân tộc.
Những thành quả to lớn của cách mạng
Việt Nam đạt được đã cho thấy những điều Người khẳng định là hoàn toàn đúng
đắn, “Đảng ta nhờ kết hợp được Chủ nghĩa Mác-Lênin với tình hình thực tế của
nước ta, cho nên đã thu được nhiều thắng lợi trong công tác”, và sự thật là
thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945 đã giành lại độc lập dân tộc, khai
sinh ra nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa và đưa nước ta bước vào giai đoạn độc
lập, tư do và phát triển.
Thực tế đó cho thấy, con đường cách
mạng vô sản ở Việt Nam do Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ đường, dẫn lối là phù hợp
với thực tiễn Việt Nam, đó là: Người đã đề ra nhiệm vụ giải phóng dân tộc lên
trước giải phóng giai cấp nhưng không đối lập giữa nhiệm vụ giải phóng giai cấp
và giải phóng dân tộc mà kết hợp chặt chẽ giữa giải phóng dân tộc với giải
phóng giai cấp để tiến tới giải phóng con người; Người chủ trương thành lập
Đảng Cộng sản Việt Nam thay vì thành lập Đảng Cộng sản Đông Dương vì nhiệm vụ
cách mạng của mỗi nước Đông Dương khác nhau, điều kiện kinh tế, xã hội, văn
hóa, dân tộc, con người mỗi nước có sự khác nhau.
Tư tưởng Hồ Chí Minh góp phần làm phong phú kho tàng lý luận
Mác-Lê nin
Một trong những âm mưu, thủ đoạn thâm độc khác mà các thế
lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị còn lèo lái dư luận rằng “Chủ nghĩa
Mác-Lênin chỉ phù hợp với phương Tây còn tư tưởng Hồ Chí Minh mới phù hợp với
Việt Nam”; “bây giờ Chủ nghĩa Mác-Lênin đã lỗi thời, không còn phù hợp với sự
phát triển của lịch sử, chỉ có tư tưởng Hồ Chí Minh là đáng giá, là phù hợp với
dân tộc Việt Nam. Vì vậy, chỉ cần dựa vào tư tưởng Hồ Chí Minh và đề cao thành
“chủ nghĩa Hồ Chí Minh” để thay thế Chủ nghĩa Mác-Lênin”.
Việc đề cao tư tưởng Hồ Chí Minh, hạ thấp Chủ nghĩa
Mác-Lênin vô hình trung đã phủ định nguồn gốc hình thành, phát triển của tư
tưởng Hồ Chí Minh, từ đó phủ định tư tưởng Hồ Chí Minh. Tại Đại hội lần thứ IX
năm 2001 và Đại hội lần thứ XI của Đảng năm 2011, tư tưởng Hồ Chí Minh được
khẳng định là “một hệ thống quan điểm toàn diện và sâu sắc về những vấn đề cơ
bản của cách mạng Việt Nam, kết quả của sự vận dụng và phát triển sáng tạo Chủ
nghĩa Mác-Lênin vào điều kiện cụ thể của nước ta, kế thừa và phát triển các giá
trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc, tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại”.
Sự khẳng định đó đã chứng minh tư tưởng Hồ Chí Minh là sự
kết tinh giữa Chủ nghĩa Mác-Lênin với thực tiễn cách mạng Việt Nam và phẩm
chất, nhân cách của Người, cùng với truyền thống văn hóa dân tộc, tinh hoa văn
hóa nhân loại. Không có Chủ nghĩa Mác-Lênin thì không có tư tưởng Hồ Chí Minh,
nhưng tư tưởng Hồ Chí Minh không phải là Chủ nghĩa Mác-Lênin mà là sự vận dụng
sáng tạo chủ nghĩa này vào giải quyết các vấn đề thực tiễn của cách mạng Việt
Nam trên lập trường của cách mạng vô sản. Cho nên “không thể nhân danh đề cao
tư tưởng Hồ Chí Minh mà hạ thấp, phủ nhận Chủ nghĩa Mác-Lênin”.
Đối lập giữa tư tưởng Hồ Chí Minh và Chủ nghĩa Mác-Lênin là
hoàn toàn sai trái, vô căn cứ, xuyên tạc lịch sử và logic vận động cách mạng
Việt Nam. Tư tưởng Hồ Chí Minh và Chủ nghĩa Mác-Lênin về cách mạng vô sản thống
nhất với nhau về mục tiêu, lý tưởng, đó là giải phóng dân tộc, giải phóng giai
cấp và giải phóng con người. Bản thân các nhà kinh điển mác-xít không đưa ra
một khuôn mẫu cứng nhắc cho việc tiến hành cuộc cách mạng vô sản mà chỉ nêu ra
những nguyên lý cơ bản, nên việc vận dụng những nguyên lý đó như thế nào, thành
công đến đâu phụ thuộc vào tài năng của lãnh tụ phong trào cách mạng.
Chính Chủ tịch Hồ Chí Minh đã vận dụng thành công những
nguyên lý đó để thực hiện thắng lợi các mục tiêu cách mạng Việt Nam, giải phóng
dân tộc và đưa cách mạng Việt Nam tiếp tục tiến theo con đường chủ nghĩa xã
hội, góp phần quan trọng vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng giai cấp, giải
phóng con người trên thế giới, qua đó khẳng định và củng cố tính khoa học, tính
cách mạng, tính nhân văn của Chủ nghĩa Mác-Lênin.