Thứ Năm, 15 tháng 7, 2021
Chính phủ giảm đầu mối các bộ vào năm 2030
“Hội chứng” chỉ đạo và tiếp thu chỉ đạo
Chàng trai chuyên chở F0
Thêm 1.438 ca Covid-19, riêng TP HCM 1.071 ca
Hơn 1.800 ca nhiễm ở các khu công nghiệp, chế xuất
Quyết tâm đẩy lùi dịch bệnh, lấy bảo vệ sức khỏe của người dân là trên hết
Ngày 15-7, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính đã chủ trì Hội nghị trực tuyến Thường trực Chính phủ với 27 địa phương phía Nam về công tác phòng, chống dịch Covid-19. Cùng dự hội nghị tại đầu cầu trụ sở Chính phủ có các Phó thủ tướng: Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam, Lê Văn Thành và lãnh đạo các bộ, ngành, cơ quan liên quan.
Trăm khúc sông đổ dồn về một bến...
Với phương châm “Chống dịch như chống giặc”, Thành phố (TP) Hồ Chí Minh đang là “tiền tuyến” nóng bỏng, cần sự chung tay, tiếp sức từ “hậu phương” cả nước.
YẾU TỐ QUYẾT ĐỊNH
Những ngày TP Hồ Chí Minh thực hiện cách ly xã hội theo Chỉ thị số 16/CT-TTg của Thủ tướng Chính phủ (Chỉ thị 16), đi trên một số tuyến đường, như: Trường Chinh (quận Tân Bình), Phạm Văn Đồng, Nguyễn Oanh (quận Gò Vấp), hay xa lộ Hà Nội, Điện Biên Phủ (quận Bình Thạnh) và nhiều con đường của TP Thủ Đức, chúng ta vẫn bắt gặp cảnh người, xe đi lại khá nhiều vào đầu buổi sáng, hay cuối buổi chiều.
Ph.Ăng-ghen về chống chủ nghĩa cơ hội
Thực tế cho thấy, rất đông cán bộ, đảng viên hiện nay chưa có điều kiện học tập, nghiên cứu thấu đáo về Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Vì vậy mà hiểu biết về bản chất, biểu hiện của chủ nghĩa cơ hội cũng còn rất mức độ. Vì thế, muốn bảo vệ những tư tưởng cơ bản về xây dựng Đảng hiện nay, trước hết phải hiểu Ph.Ăng-ghen về chống chủ nghĩa cơ hội...
Xây dựng công nghiệp quốc phòng hiện đại, lưỡng dụng
Chiều 15/7, Đại tướng Phan Văn Giang, Bộ trưởng Quốc phòng chủ trì hội nghị tổng kết 12 năm thực hiện Pháp lệnh Công nghiệp quốc phòng (2008 - 2020).
Theo Đại tướng Phan Văn Giang, Bộ Quốc phòng tổ chức hội nghị lần này nhằm đánh giá khách quan, toàn diện, đầy đủ về tình hình và kết quả thực hiện, làm rõ những hạn chế, bất cập, đề xuất các chủ trương, giải pháp để hoàn thiện các quy định của pháp luật về công nghiệp quốc phòng.
Thời gian tới, Bộ Quốc phòng xác định tập trung xây dựng và phát triển công nghiệp quốc phòng đạt trình độ khoa học công nghệ tiên tiến, hiện đại; đáp ứng yêu cầu nâng cao tiềm lực quốc phòng, an ninh quốc gia.
Qua việc tổ chức thực hiện Pháp lệnh Công nghiệp quốc phòng, công tác nghiên cứu khoa học, thiết kế, sản xuất, sửa chữa vũ khí, trang bị kỹ thuật đã có bước phát triển mạnh mẽ, hiệu quả; nhiều sản phẩm quốc phòng đã được nghiên cứu chế thử thành công.
Năng lực của các cơ sở công nghiệp quốc phòng nòng cốt có bước phát triển mạnh mẽ cả về cơ sở hạ tầng kỹ thuật và chất lượng nguồn nhân lực; công nghệ sửa chữa đã được nâng cấp về chất lượng, số lượng chủng loại và tiến độ ngày càng tốt hơn.
Các đơn vị đẩy mạnh phát triển thị trường, hội nhập kinh tế quốc tế nâng cao chất lượng, năng lực cạnh tranh của các sản phẩm công nghiệp quốc phòng.
Nguyễn Hải st
Cuba đâu phải Lybia
Mấy ngày qua, truyền thông phương Tây từ BBC, Reuter, VOA,.. đồng loạt hân hoan đăng tin về các cuộc biểu tình ở Cuba. Nào là hàng nghìn sinh viên xuống đường, nào là bạo loạn, tấn công cảnh sát. Mấy anh em dân chủ cũng vào trang cá nhân của tôi "gáy", hỏi han tại sao tôi không viết bài về Cuba, ca ngợi nhân dân Cuba đã thức tỉnh trước chủ nghĩa cộng sản,…
Cần định hướng thẩm mỹ văn hóa cho giới trẻ về thể loại truyện ngôn tình đi ngược lại đạo lý, thuần phong mỹ tục Việt Nam
TRÁI ĐẮNG CHO NHỮNG KẺ PHẢN BỘI TỔ QUỐC LÀM TAY SAI CHO BỌN PHẢN ĐỘNG.
Chắc hẳn chúng ta không xa lạ gì với những cái tên như: Trần Khải Thanh Thủy, Tạ Phong Tần, Nguyễn Văn Hải, Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài... từng được sống trong ảo vọng, được "Việt Tân" tung hô hết mực, với ý đồ nuôi dưỡng thành những "ngọn cờ" khuấy đảo thành "phong trào chống phá ở trong nước".
Cái giá của việc quay lưng lại với Tổ quốc vô cùng khủng khiếp. Họ tự đánh mất bản thân mình, đánh mất gia đình, đánh mất tương lai, đánh mất con đường quay trở lại quê hương, đánh mất cơ hội được hưởng cuộc sống an yên trên Tổ quốc mình.
Từ những lời hứa viển vông của "Việt Tân" về "cơm no áo ấm, về tấm thẻ xanh đi Mỹ, đi Úc”, rằng “cứ chống đối đi, vào tù sẽ có người bảo vệ", từ những cái nhìn thiển cận về chính trị, mờ mắt trước những lợi ích nhất thời. Hàng loạt đối tượng đã sa chân mà không có đường trở lại. Những con người ấy tự biến mình thành QUÂN CỜ chứ không phải NGỌN CỜ của những tổ chức phản động đầu sỏ như "Việt Tân, CPQGVNLT". Chúng điên cuồng thực hiện mọi hành vi chống phá bằng hàng loạt thủ đoạn nham hiểm, thậm chí còn âm mưu thực hiện khủng bố bằng bom. Đương nhiên, đã là quân cờ thì chúng chỉ được sử dụng khi còn giá trị. Hết giá trị thì bị vứt bỏ không thương tiếc.
Thực tế là, với những "thân phận chống đối" do "Việt Tân" gây dựng, số này được cấp tiền trong thời gian đầu để thực hiện chỉ đạo của "Việt Tân" là kích động, tổ chức các hoạt động tụ tập, biểu tình, gây rối an ninh trật tự, khiếu kiện, tuyên truyền phá hoại tư tưởng ở trong nước, dùng số này "làm nhân chứng sống" để xuyên tạc tình hình tự do, dân chủ, nhân quyền ở trong nước, lấy cớ để Mỹ, các nước phương Tây can thiệp vào công việc nội bộ của ta. Khi số này bị bắt, xử lý, "Việt Tân" sẽ coi đây là cơ hội dùng hình ảnh của họ để xuyên tạc, rêu rao rằng "Việt Nam đàn áp người yêu nước", yêu cầu các nước can thiệp để đưa các “tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị” ra nước ngoài và làm bằng chứng cho các kẻ chống đối ở trong nước tin tưởng rằng chỉ cần chúng làm theo sự sắp đặt của Việt Tân thì chắc chắn chúng sẽ nhận được sự bảo vệ và càng điên cuồng chống đối mạnh hơn nữa. Nhưng, đời không như mơ, nhiều kẻ từng “vang danh” chống đối ở trong nước, được các tổ chức phản động, khủng bố tung hô thì khi ra nước ngoài đều trở nên mờ nhạt, vô danh, sống cuộc đời lay lắt vì đơn giản là chúng không còn giá trị lợi dụng, không còn khả năng chống phá Việt Nam nữa, các tổ chức phản động, khủng bố sẽ quay lưng đi tìm con mồi béo bở hơn, có tiềm năng hơn ở trong nước thay vì tiếp tục bơm tiền cho chúng kêu gào trên mạng. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài hay Cù Huy Hà Vũ là một ví dụ điển hình!
Đối với những kẻ chưa muốn "lang thang nơi đất khách" cố bám trụ để chống đối ở trong nước như: Lê Văn Lượng, Trần Huỳnh Duy Thức...đều đã lĩnh bản án đích đáng của Toà án, mới đây thôi Hạnh libety, Dũng vova đều đã bị bắt giữ, bị truy tố theo quy định của pháp luật, chắc chắn bản án cho chúng là không hề nhẹ!
Còn nhiều "mảnh đời tráng lệ" khác nữa mà chúng tôi không liệt kê ở đây, nhưng chắc chắn rằng kết cục cho những kẻ phản bội tổ quốc đều giống nhau đó là những ngày tháng tự ăn năn, hối lỗi trong nhà gian, đó là sự dằn vặt, hắt hủi, khinh rẻ quân bán nước của cộng đồng, đó là những tương lai tha hương nơi đất khách quê người, sống lang thang mà không có ngày trở về đất mẹ.
Nên nhớ "Làm người có ích cống hiến cho xã hội, xây dựng đất nước cần một sự cố gắng, nỗ lực và là một chặng đường dài, nhưng làm được điều ấy thì không những người đó sẽ có tương lai tươi sáng mà còn lưu lại tiếng thơm muôn đời, ngược lại, nếu muốn làm những hạng bán nước cầu vinh như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống thì rất đơn giản, có thể có những lợi ích đạt được nhưng tiếng xấu sẽ truyền mãi về sau, bị người đời coi rẻ”.
Phản bội Tổ quốc, phản bội Nhân dân không bao giờ có kết cục tốt đẹp./.
Hải Đăng ST
Không gọi là ngụy thì gọi là gì?
Về bản chất của quân đội ngụy và ngụy quyền tay sai thì Bác Hồ đã nhiều lần đề cập trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ bằng những câu như: “Chúng dựng lên ngụy quân, ngụy quyền dùng làm công cụ phản quốc hại dân.”, “Chúng nuôi dưỡng ngụy quyền, ngụy quân làm công cụ hại dân phản nước.” v.v.
Lưu ý rằng Bác Hồ không nói những người
trong hàng ngũ ngụy quân, ngụy quyền là những kẻ phản nước, hại dân, mà Bác
nhận định họ đã bị Pháp, Mỹ sử dụng làm công cụ phản nước hại dân. Như vậy, những
người tốt nhưng yếu, kém, không có thực lực, bị thời thế đẩy đưa thì vẫn có thể
bị giặc lợi dụng làm công cụ hại dân, phản nước. Như vậy việc những cá nhân
lính ngụy, sĩ quan ngụy tốt hay xấu, bản thân có yêu nước hay không, là việc
không liên quan.
Bác Hồ nổi tiếng về
khả năng có thể nói rất lâu mà không nói vấp hay nói hớ 1 chữ, nhận thức sự
việc tuyệt đối chính xác, và câu “làm công cụ hại dân phản nước” của Bác cho
thấy cách dùng từ của Người rất tỉ mỉ và cực kỳ chính xác.
Bác Hồ nhận định về ngụy quyền – ngụy
quân như thế cũng không phải là Bác ghét bỏ, thù hận gì họ, trái lại Bác Hồ vẫn
xem họ là đồng bào bình thường, chỉ vì tình thế bắt buộc, bị bắt lính, gia cảnh
cơ hàn, cuộc sống khó khăn, hoặc bị giặc tẩy não, nhồi sọ v.v. thì mới đi lính
cho giặc.
Trong quá khứ, Bác đã viết rất nhiều lá
thơ, chuyển vào Nam và giao cho các tổ chức binh vận, ngụy vận, tìm cách đưa
những lá thơ này đến tay đồng bào lính ngụy trong vùng tạm chiếm: “Thư gửi các
ngụy binh” (thập niên 50), “Vận động ngụy binh” (thập niên 50), “Lời kêu gọi
ngụy binh quay về với Tổ quốc” (thập niên 50), “Ngụy binh giác ngộ” (thập niên
60) v.v. Đảng cũng nhiều lần ra Nghị quyết và có nhiều văn kiện yêu cầu đẩy
mạnh công tác “ngụy vận”. Xem công tác ngụy vận là một phần của công tác dân vận,
chứ không xem là địch, công tác ngụy vận là một phần của công tác binh vận,
nhưng lại có khác biệt với công tác địch vận (nhắm vào người Pháp và người Mỹ).
Thư chúc mừng năm mới Kỷ Dậu 1969 của
Bác Hồ
Trong lịch sử thật ra chẳng có ai thật
sự muốn bán nước, không có ai nghĩ rằng mình bán nước. Xưa nay chưa hề có một
hợp đồng nào kiểu tôi giao cả quốc gia cho anh, anh trả cho tôi bao nhiêu tiền.
“Bán nước” chỉ là một cách lên án của dân gian và sự phán xét nghiêm khắc của
lịch sử và hậu thế, nhằm giáo dục con em không để lâm vào tình cảnh tương tự.
Đó là thuộc văn hóa suy nghĩ, tư duy, tâm tư tình cảm của dân tộc, và đó cũng
là nhân sinh quan của dân tộc Việt Nam. Chứ hoàn toàn không có hận thù gì ở
đây, người Việt Nam đa số có lòng khoan dung và vị tha.
Người ta kết tội những nhân vật đứng đầu
như Kiều Công Tiễn, Trần Ích Tắc, Trần Kiện, Lê Chiêu Thống, Ngô Đình Diệm,
Nguyễn Văn Thiệu vào tội danh bán nước là để ghi nhận một tấm gương xấu cho hậu
thế rút kinh nghiệm, mang tính chất răn đe cho con cháu đời sau. Chứ người ta
không kết tội những quân nhân, tướng lĩnh, sĩ quan cấp dưới. Lịch sử kết tội Lê
Chiêu Thống chứ không kết tội Lê Quýnh, Hoàng Phùng Tứ, Trần Quang Châu… Lịch
sử kết tội Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu chứ không kết tội Ngô Quang Trưởng,
Hoàng Xuân Lãm, Cao Văn Viên, Trần Văn Đôn…
Như vậy cách nhìn đúng đắn là: Ngụy
quyền và ngụy quân đúng là do giặc dựng lên để mị dân, hợp thức hóa cuộc xâm
lược, và phục vụ cho cuộc xâm lược. Còn riêng những cá nhân trong bộ máy đó,
nếu không còn liên quan gì nữa, không còn gây ra gì nữa, và chiến tranh đã qua
lâu, xã hội ổn định, không khí thanh bình, thì nên xem họ là những người bình
thường.
Lịch sử đã sang trang mới, và thực tế
cũng cho thấy những người lính ngụy, sĩ quan ngụy, tướng tá ngụy như các ông
Trần Chung Ngọc, Nguyễn Hữu Hạnh, Dương Văn Minh, Nguyễn Cao Kỳ, Đỗ Mậu, Nguyễn
Phương Hùng và nhiều người khác trong lúc này vẫn đáng tôn trọng hơn những
người từng là “Bộ đội cụ Hồ” mà đã thoái hóa, biến chất, đón gió trở cờ, trở
thành kẻ phản bội, phản quốc như Hoàng Văn Hoan, Bùi Tín, Dương Thu Hương, Trần
Anh Kim theo ngoại bang chống phá đất nước hay những kẻ tha hóa biến chất, trở
thành sâu bọ tham nhũng, lũng đoạn, cắn nát đất nước và chế độ.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, những
cuộc đụng độ xảy ra giữa quân Việt Nam và quân ngụy là vì lính ngụy bị giặc Mỹ
đẩy ra đánh thay họ, chết thay họ, tránh thương vong cho quân đội của họ. Việt
Nam chỉ đánh giặc xâm lược Mỹ, không coi ngụy là một nước, không công nhận cái
gọi là “nước Việt Nam Cộng hòa” và chưa bao giờ tuyên bố chiến tranh với ngụy.
Việt Nam chỉ tiến hành chiến tranh với Mỹ. Đây là cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu
nước chứ không phải là “chống ngụy cứu nước”.
Việt Nam muốn kết thúc chiến tranh thì
phải đánh thắng Mỹ, muốn giải quyết chiến tranh thì phải nói chuyện với Mỹ, với
người chủ. Trong suốt cuộc chiến này, VN không chú trọng đánh ngụy và chỉ chú
trọng đánh Mỹ với cả 3 mũi giáp công: Chính trị, quân sự, ngoại giao. Vì ta
biết rõ dù có diệt được ngụy mà Mỹ vẫn còn đó thì họ chỉ việc dựng lên một ngụy
quyền khác và bắt thanh niên miền Nam đi lính bằng các đợt cưỡng bách quân dịch
quy mô. Không đánh bại được Mỹ thì không diệt được ngụy, chém đầu này sẽ mọc
đầu khác. Không thắng được ông chủ thì ông chủ chỉ việc tuyển dụng và đưa lên
những tay sai mới. Cho nên muốn chấm dứt chiến tranh thì phải đánh thẳng vào
cái gốc, cái rễ, cái nguồn gốc chiến tranh, cái nguồn gây ra chiến tranh, cái
nguồn đang tiến hành xâm lược, cái cỗ máy chiến tranh đang điều hành cuộc
chiến. Đánh cho “Mỹ cút” rồi mới đến “ngụy nhào” như câu thơ chúc Tết mà Bác Hồ
tặng miền Nam đã nói. Bác đã tài tình lồng vào 2 giai đoạn chiến lược “Đánh cho
Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào” vào câu thơ của mình ngay trong lúc Mỹ đang mạnh,
chưa cút, và ngụy chưa nhào.
Việt Nam cũng chưa bao giờ đàm phán, nói
chuyện với ngụy, vì biết có nói chuyện với ngụy thì cũng vô ích, không giải
quyết được gì. VN muốn gì thì tìm Mỹ mà nói, mà đối thoại, mặc cả, giao dịch,
trao đổi v.v. Mục tiêu của cuộc kháng chiến là: Quét sách tên giặc xâm lược
cuối cùng và tất cả các ngụy quyền của giặc xâm lược ra khỏi miền Nam của nước
Việt Nam Dân chủ Cộng hòa mà quân đội Mỹ đang chiếm đóng bất hợp pháp (Miền Nam
của Việt Nam DCCH quy định rõ ràng trong hiến pháp 1946, 12 khu hành chính và
quân sự tháng 11 năm 1946, bao gồm cả miền Nam Việt Nam, Hiệp định Genève về
Đông Dương, Hiến pháp 1959).
Tóm lại: Lịch sử thì phải nhận thức
đúng. Những cá nhân trong quá khứ thì thông cảm, bỏ qua và tôn trọng như một
người bình thường! Đây là cách tiếp cận hợp tình hợp lý. Chúng ta tôn trọng cá
nhân các ông Dương Văn Minh, Nguyễn Cao Kỳ, nhưng trong lịch sử chúng ta vẫn
phải ghi nhận là hai ông từng làm tướng cho Pháp, Mỹ, trong thời Pháp thuộc hai
ông có Pháp tịch, là công dân Pháp và đi lính cho Pháp, đeo huân chương Pháp,
được Pháp phong chức, được Pháp rồi Mỹ trả lương. Bỏ qua, gác lại quá khứ, tha
thứ … không có nghĩa là quên lãng, từ bỏ. Khép lại quá khứ không có nghĩa là
đóng lại, khóa lại quá khứ. Lịch sử và các tiểu sử, trong đó có những giai đoạn
lầm lạc của một số nhân vật nên được ghi nhận chính xác. Xem như đó là một bài
học lịch sử để răn dạy con cháu đời sau.
Lịch sử luôn được người Việt hàng nghìn
năm nay sử dụng như một phương tiện để đề cao, ca ngợi những tấm gương tiết
liệt, làm tấm gương sáng cho hậu thế, và răn đe những gương xấu phản dân hại
nước, rước giặc vào nhà.
Đó là một cách thức truyền lửa của dân
ta nghìn năm nay từ thời mở nước và trong suốt những thời kỳ giữ nước, đời này
noi theo gương tốt của đời nọ, thế hệ trước truyền lại ngọn đuốc cho thế hệ
sau. Đánh giặc là đúng, chống ngoại xâm là đúng, theo giặc là sai, bán nước là
sai. Với tinh thần “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”. Bất cứ ai “rước voi về giày
mả tổ”, “cõng rắn cắn gà nhà” đều bị lịch sử chê trách, lên án.
ĐỪNG BIẾN MÌNH THÀNH TỘI ĐỒ CỦA ĐẤT NƯỚC
Vừa qua, hàng chục bác sĩ, y tá đã phải thức trắng đêm để lấy mẫu xét nghiệm cho hàng trăm giáo dân tại nhà thờ Trung Nghĩa, Lộc Hà. Nơi đây có một ca dương tính nhưng đi lễ tại buổi lễ có tới 400-500 người; và chắc chắn, ngành y tế sẽ còn phải rất vất vả để truy vết các f2, f3 có liên quan.
Đó là hậu quả của việc coi
nhẹ các biện pháp phòng dịch của các linh mục tại giáo phận Vinh và giáo phận
Hà Tĩnh. Khi cả đất nước phải hi sinh quyền lợi cá nhân vì lợi ích cộng đồng,
nhiều địa phương chấp nhận giãn cách xã hội, tại một số giáo xứ ở Nghệ An, Hà
Tĩnh, các nhà thờ vẫn tổ chức cầu nguyện. Và để tỏ lòng “thành kính”, chẳng ai
trong số họ thèm đeo khẩu trang, đứng gần sát vào nhau như thể nếu không làm
như vậy, họ sẽ không là con chiên ngoan đạo nữa. TP Hồ Chí Minh đang khốn đốn
vì những ca lây nhiễm cộng đồng, chỉ vì sinh hoạt của một giáo phái chưa đến 50
người. Thủ hỏi, nếu bùng phát dịch ở Nghệ An, Hà Tĩnh, nơi có hàng nghìn giáo
dân, thì hậu quả khủng khiếp thế nào.
Đất nước này chẳng phải của
riêng ai, giáo dân hay lương dân thì vẫn là người Việt Nam, vẫn phải có trách
nhiệm với đất nước. Đừng vì thần quyền, vì sự nhận thức sai của linh mục mà
giáo dân biến mình trở thành tội đồ của đất nước.
Yêu thương đồng chí, đồng đội – phẩm chất tốt đẹp của bộ đội Cụ Hồ
Lịch sử hàng ngàn năm đấu
tranh dựng nước và giữ nước vô cùng khó khăn, gian khổ, song cũng rất oanh
liệt, vẻ vang của dân tộc ta đã luôn diễn ra trong điều kiện phải thường xuyên
khắc phục, vượt qua những khó khăn của điều kiện địa lý, thời tiết, khí hậu khắc
nghiệt, “Sáng chống bão giông, chiều ngăn nắng lửa”; đồng thời, phải thường
xuyên đấu tranh chống lại những thế lực xâm lược thường có tiềm lực kinh tế,
quân sự, vũ khí trang bị kỹ thuật lớn hơn ta nhiều lần.
Trong điều kiện đó, dân tộc ta đã sớm hình thành nên những nét văn hóa
tốt đẹp: “Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước phải thương nhau
cùng”; “Bầu ơi thương lấy bí cùng”; “Thương người như thể thương thân”; “Tắt
lửa tối đèn có nhau”; “Lá lành đùm lá rách”… Đó còn là những nét đặc sắc trong
hoạt động quân sự, thể hiện các giá trị văn hóa quân sự Việt Nam trong quan hệ
tướng - sĩ như: “Phụ tử chi binh”; “Tướng sĩ một lòng phụ tử, hòa nước sông
chén rượu ngọt ngào”… Các nét văn hóa tốt đẹp đó trong quan hệ giữa những con
người trong “cùng chung một bọc” - “đồng bào” - với nhau đã trở thành những giá
trị văn hóa tốt đẹp góp phần tạo nên sức mạnh to lớn trong công cuộc đấu tranh
dựng nước và giữ nước của dân tộc ta.
Giá trị văn hóa tốt đẹp đó đã
được các thế hệ người Việt Nam truyền lại từ đời này qua đời khác; được Đảng
ta, đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu nâng lên một tầm cao mới trong
thời đại mới - thời đại Hồ Chí Minh; được nhân dân ta nuôi dưỡng, bồi đắp và đã
được truyền vào trong các thế hệ cán bộ, chiến sĩ quân đội ta, hình thành nên
một giá trị văn hóa quân sự tốt đẹp trong đời sống tinh thần của quân đội ta -
phẩm chất tốt đẹp yêu thương đồng chí, đồng đội.
Yêu thương đồng chí, đồng đội là phẩm chất cơ bản trong các phẩm chất
của Bộ đội Cụ Hồ. Yêu thương đồng chí, đồng đội là sự phản ánh các mối quan hệ
trong nội bộ quân đội ta. Phản ảnh mối quan hệ của những người cùng chung mục
tiêu, lý tưởng chiến đấu cho độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, cho cuộc sống
ấm no, tự do, hạnh phúc của nhân dân. Yêu thương đồng chí, đồng đội phản ánh
các mối quan hệ giữa cấp trên với cấp dưới, giữa những người đồng cấp, giữa cán
bộ với chiến sĩ, giữa chiến sĩ với chiến sĩ, thể hiện sâu sắc tình đồng chí,
đồng đội giữa các quân nhân trong quân đội cách mạng, quân đội kiểu mới của
giai cấp công nhân Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam quang
vinh và Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại.
Phẩm chất yêu thương đồng chí, đồng đội
trong quân đội ta được thể hiện ở tình cảm thương yêu gắn bó với nhau như anh
em ruột thịt, “đồng cam, cộng khổ”, “chia ngọt, sẻ bùi”, đoàn kết giúp đỡ lẫn
nhau cùng tiến bộ, trưởng thành. Phẩm chất yêu thương đồng chí, đồng đội trong
quân đội ta được thể hiện ở tinh thần cùng nhau khắc phục khó khăn, gian khổ,
hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao trong điều kiện hòa bình xây dựng cũng
như trong điều kiện chiến tranh, lúc thường cũng như lúc ra trận.
Là Người Cha thân yêu của các
lực lượng vũ trang nhân dân ta, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn quan tâm chăm lo giáo
dục, bồi dưỡng tình yêu thương đồng chí, đồng đội cho cán bộ, chiến sĩ quân đội
ta. Theo Hồ Chí Minh, tình yêu thương đồng chí, đồng đội phải được thể hiện ở
việc nhận thức đúng đắn về vai trò của con người, của người chiến sĩ trong quân
đội: “Cán bộ không có đội viên, lãnh tụ không có quần chúng thì không làm gì
được. Bởi vậy, cần phải thương yêu đội viên. Từ tiểu đội trưởng trở lên, từ
tổng tư lệnh trở xuống, phải săn sóc đời sống vật chất, tinh thần của đội viên,
phải xem đội viên ăn uống như thế nào, phải hiểu nguyện vọng và thắc mắc của
đội viên. Bộ đội chưa ăn no, cán bộ không được kêu mình đói. Bộ đội chưa đủ áo
mặc, cán bộ không được kêu mình rét. Bộ đội chưa đủ chỗ ở, cán bộ không được
kêu mình mệt. Thế mới là dân chủ, là đoàn kết, là tất thắng”. Đồng thời,
Người luôn căn dặn: “Cán bộ phải thương yêu săn sóc đội viên. Cán bộ phải chăm
lo cho đội viên đủ ăn, đủ mặc. Cán bộ phải coi đội viên như chân tay, thì đội
viên mới coi cán bộ như đầu, như óc”. Đặc biệt, Hồ Chí Minh đã luôn khẳng định
vai trò của cán bộ chính trị, của chính trị viên trong giáo dục, bồi dưỡng,
chăm sóc bộ đội, thể hiện sâu sắc tinh thần “Đối với bộ đội, chính trị viên
phải thân thiết như một người chị, công bình như một người anh, hiểu biết như
một người bạn”. Vì thế, “Đối với bộ đội, chính trị viên phải săn sóc luôn luôn
đến sinh hoạt vật chất của họ: Ăn, mặc, ở, nghỉ, luyện tập, công tác, sức chiến
đấu. Về mặt tinh thần, phải săn sóc đến nâng cao kỷ luật, bài trừ hủ hóa, phát
triển văn hóa, và đường lối chính trị trong bộ đội”.
Phẩm chất yêu thương đồng chí,
đồng đội của Bộ đội Cụ Hồ được thể hiện phong phú, sinh động trong những năm
đất nước ta phải tiến hành các cuộc chiến tranh chính nghĩa chống lại sự xâm
lược của thực dân Pháp và đế quốc Mỹ để giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc, cũng
như trong những cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở hai đầu đất nước. Trong điều
kiện khó khăn, gian khổ, ác liệt của chiến tranh, phẩm chất yêu thương đồng
chí, đồng đội của Bộ đội Cụ Hồ đã được tỏa sáng. Biết bao hình ảnh cao đẹp về
những tấm gương sáng ngời thể hiện tình cảm đồng chí, đồng đội trong huấn
luyện, trong các cuộc hành quân, chiến đấu đã đi vào truyền thống lịch sử của
dân tộc ta, của quân đội ta như những biểu tượng cao đẹp của giá trị văn hóa
Việt Nam, giá trị văn hóa quân sự Việt Nam trong thời đại mới - thời đại Hồ Chí
Minh.
Phẩm chất yêu thương đồng chí, đồng đội của Bộ đội Cụ Hồ còn được thể
hiện phong phú, sinh động trong những năm đất nước ta tiến hành công cuộc xây
dựng và bảo vệ Tổ quốc sau đại thắng Mùa Xuân 1975 lịch sử. Một lần nữa phẩm
chất yêu thương đồng chí, đồng đội của Bộ đội Cụ Hồ lại tiếp tục tỏa sáng trong
quá trình quân đội ta thực hiện chức năng, nhiệm vụ huấn luyện, sẵn sàng chiến
đấu cả vũ trang và phi vũ trang, chống “diễn biến hòa bình”; trong thực hiện
chức năng, nhiệm vụ đội quân công tác vận động quần chúng xây dựng và bảo vệ Tổ
quốc trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội, trên mọi miền của đất nước,
phòng chống thiên tai, dịch họa, cứu hộ, cứu nạn… và trong thực hiện chức năng,
nhiệm vụ đội quân lao động sản xuất trực tiếp nâng cao đời sống vật chất, tinh
thần của bộ đội và góp phần xây dựng đất nước vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh,
dân chủ, công bằng, văn minh.
Để tiếp tục phát huy phẩm chất yêu thương đồng chí, đồng đội của Bộ đội
Cụ Hồ trong thời kỳ mới cần quan tâm tăng cường sự lãnh đạo của Đảng, nhất là
sự lãnh đạo của các cấp ủy, tổ chức đảng trong quân đội; tăng cường vai trò,
hiệu lực quản lý của Nhà nước, của các cấp, các ngành đối với quân đội; phát
huy vai trò của nhân dân các dân tộc Việt Nam, của các tổ chức chính trị xã hội
như: Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, của Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam,
của Hội Cựu chiến binh Việt Nam trong phát huy phẩm chất yêu thương đồng chí,
đồng đội của Bộ đội Cụ Hồ trong thời kỳ mới. Đặc biệt, cần phát huy vai trò
trực tiếp của mọi cán bộ, chiến sĩ trong quân đội, tiến hành tốt công tác đảng,
công tác chính trị trong quân đội nhằm phát huy phẩm chất yêu thương đồng chí,
đồng đội của Bộ đội Cụ Hồ trong thời kỳ mới.
Trước yêu cầu, nhiệm vụ của cách mạng, nhiệm vụ của quân đội trong bối
cảnh mới của tình hình thế giới, khu vực và trong nước, để phát huy phẩm chất
yêu thương đồng chí, đồng đội của Bộ đội Cụ Hồ đòi hỏi mỗi cán bộ, chiến sĩ
phải nỗ lực rèn luyện, phấn đấu triển khai thực hiện tốt Cuộc vận động “Phát huy
truyền thống, cống hiến tài năng, xứng danh Bộ đội Cụ Hồ”, tiếp tục phát huy
phẩm chất yêu thương đồng chí, đồng đội của Bộ đội Cụ Hồ - giá trị văn hóa quân
sự tiêu biểu trong thời kỳ mới./.
Mai Năm Mới (ST)
