Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2023

ĐỪNG TỰ ĐÁNH MẤT MÌNH!

 Việc xử lý những người nổi tiếng có hành vi vi phạm pháp luật là rất cần thiết. Đồng thời, cá nhân người nổi tiếng cần đề cao trách nhiệm trước người hâm mộ và cộng đồng xã hội. Trong mọi hành động đời thường cũng như trên mạng xã hội, người nổi tiếng cần coi trọng trách nhiệm xã hội để không tự đánh mất mình. Đó là cách để họ gia tăng giá trị hình ảnh cá nhân; thực sự xứng đáng với niềm tin, sự yêu mến của công chúng.

Cách đây chưa lâu, dư luận xã hội xôn xao về các clip nghệ sĩ Cát Tường quảng cáo sản phẩm nói quá sự thật về công dụng, không đúng sự thật, quảng cáo sữa có thể dứt nhiều triệu chứng bệnh, gây hiểu nhầm cho người tiêu dùng, nhất là khán giả hâm mộ. Sau đó, với ý thức cầu thị, Cát Tường đã thừa nhận bản thân sai và xin lỗi công chúng “do nói chưa đúng những từ chuyên môn cho phép theo quy định của Luật Quảng cáo”. Không quá khi nói, nhiều người nổi tiếng đã tự đánh mất mình vì sự thiếu hiểu biết pháp luật hoặc vì chạy theo những đồng tiền có được từ các hợp đồng quảng cáo. Trước đó, một số nghệ sĩ, người nổi tiếng cũng đã vướng vào việc quảng cáo sai sự thật, quảng cáo quá về sản phẩm như: Hồng Vân, Quyền Linh, Mai Phương Thúy,...
Mới đây nhất, việc Trần Thị Ngọc Trinh (người mẫu, diễn viên Ngọc Trinh) bị cơ quan chức năng khởi tố, bắt tạm giam đã thu hút sự chú ý của dư luận. Theo đó, Ngọc Trinh đã có hành vi điều khiển xe mô tô phân khối lớn, biểu diễn bằng những hành động nguy hiểm lưu thông trên tuyến đường thuộc Thành phố Thủ Đức (Thành phố Hồ Chí Minh). Nghiêm trọng hơn, sau đó những video clip về hành vi này đã được đăng tải, lan truyền trên nhiều tài khoản mạng xã hội của Ngọc Trinh gây bức xúc dư luận. Xét thấy việc đăng tải, phát tán nội dung các video clip nói trên đã có ảnh hưởng xấu đến vấn đề an ninh trật tự và an toàn xã hội, ảnh hưởng tiêu cực đến nhận thức, lối sống và văn hóa ứng xử của giới trẻ, đặc biệt đây là tài khoản mạng xã hội được hàng triệu người theo dõi, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã khởi tố, bắt tạm giam 3 tháng bị can Trần Thị Ngọc Trinh về tội “Gây rối trật tự công cộng”. Việc làm này của cơ quan chức năng đã nhận được sự đồng tình cao của dư luận xã hội vì mọi công dân, kể cả những người nổi tiếng nếu vi phạm pháp luật cũng phải bị xử lý nghiêm.
Những sự việc trên một lần nữa đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về trách nhiệm xã hội của người nổi tiếng. Cùng với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, nhất là sự bùng nổ của các mạng xã hội, ảnh hưởng của người nổi tiếng đối với cộng đồng ngày càng lớn. Tiếc là bên cạnh những hiệu ứng tích cực, còn không ít trường hợp người nổi tiếng đang cố ý hoặc gián tiếp cổ súy cho những hành vi tiềm ẩn các mối nguy hiểm cho đời sống xã hội, thậm chí là quảng cáo sai sự thật, gây ảnh hưởng đến sức khỏe của người dân.
Liên quan đến các vấn đề trên, nhiều chuyên gia cho rằng người nổi tiếng có tầm ảnh hưởng xã hội nhất định, sự xuất hiện của họ sẽ tác động không nhỏ tới suy nghĩ và hành động của một bộ phận công chúng, người hâm mộ. Nhất là khi người nổi tiếng tham gia thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật hoặc tham gia quảng cáo cho các sản phẩm, dịch vụ kém chất lượng, sẽ có một bộ phận không nhỏ công chúng tin tưởng hành động theo, hoặc mua, sử dụng những sản phẩm được quảng cáo. Hệ quả là những người đó, hoặc sẽ có các hành vi trái pháp luật hay sẽ gánh chịu những hậu quả không mong muốn do các sản phẩm quảng cáo kém chất lượng. Điều này càng trở nên nguy hiểm khi người nổi tiếng quảng cáo sai sự thật về những sản phẩm liên quan đến sức khỏe con người.
Thời gian qua, việc một số người nổi tiếng đã bị nhắc nhở và xử lý nghiêm khi có sai phạm trên mạng xã hội đã có tác dụng cảnh báo, răn đe kịp thời để các nghệ sĩ, người nổi tiếng đề cao trách nhiệm xã hội, có ý thức thượng tôn pháp luật cả trong sinh hoạt đời sống thường nhật cũng như trên không gian mạng.
Được biết, việc xử lý người nổi tiếng vi phạm pháp luật, trái thuần phong mỹ tục hiện đang được Bộ Thông tin - Truyền thông và Bộ Văn hóa - Thể thao & Du lịch phối hợp xây dựng các quy chế, chế tài cụ thể. Theo đó, những nghệ sĩ, người nổi tiếng vi phạm bộ quy tắc ứng xử cho người hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật, không trung thực trong quảng cáo, cung cấp sai thông tin tới công chúng thì ngoài xử lý theo quy định pháp luật, thì có thể sẽ bị cơ quan chức năng đưa vào diện xem xét kiểm soát hạn chế hình ảnh, hoạt động; thậm chí bị khóa tài khoản mạng xã hội.
Dư luận hy vọng, quy trình xử lý người nổi tiếng vi phạm sẽ “lấp” được những khoảng trống trong giải quyết triệt để các vi phạm hiện nay. Song, cũng cần cân nhắc trong việc thiết lập danh sách đen (Black list) những nghệ sĩ, người nổi tiếng vi phạm vì đây là vấn đề liên quan đến con người. Nếu việc xác định quy chuẩn, hình thức xử phạt không phù hợp sẽ ảnh hưởng đến nghề nghiệp và danh dự của những người nổi tiếng.
Thực tế, trong sự phát triển của khoa học công nghệ sự lan tỏa mạnh mẽ của các mạng xã hội hiện nay, cộng đồng, nhất là người trẻ luôn cập nhật rất nhanh xu hướng của dòng chảy xã hội, đưa ra phản ứng nhanh chóng và cũng chịu nhiều tác động từ hành vi của người nổi tiếng. Người nổi tiếng có thể là những tấm gương sáng, truyền cảm hứng và động lực tích cực nhưng cũng có thể tác động tiêu cực đến số đông. Do đó, không quá khi dư luận thường lo ngại giới trẻ sẽ bắt chước, làm theo hành vi tiêu cực của những người nổi tiếng. Lâu dài, nếu không được điều chỉnh, uốn nắn thì rất có thể sẽ ảnh hưởng đến nhận thức, suy nghĩ, hành động của thế hệ trẻ, tiềm ẩn những nguy hiểm cho xã hội.
Vì vậy, người nổi tiếng phải luôn có ý thức về trách nhiệm đối với cộng đồng xã hội. Ngoài trách nhiệm của một công dân, người nổi tiếng cần phải có trách nhiệm xây dựng, lan tỏa hình ảnh, giá trị tốt đẹp đến công chúng. Họ cũng cần chịu trách nhiệm khi có các sai lầm, gây hệ lụy tiêu cực cho xã hội.
Song song với việc xây dựng, thực hiện nghiêm các chế tài, quy định của pháp luật, thiết nghĩ, cá nhân người nổi tiếng cần đề cao trách nhiệm trước người hâm mộ và cộng đồng xã hội. Trong mọi hành động đời thường cũng như trên mạng xã hội, người nổi tiếng cần coi trọng trách nhiệm xã hội để không tự đánh mất mình.
Với tư cách người của công chúng, cá nhân người nổi tiếng phải hướng đến người hâm mộ, hướng đến xã hội, coi trọng lợi ích cộng đồng. Qua đó, giúp người nổi tiếng xây dựng, gia tăng giá trị hình ảnh cá nhân; thực sự xứng đáng với niềm tin, sự yêu mến của công chúng./.
St

8. Phòng chống "DBHB" trên lĩnh vực quốc phòng - an ninh

 Nghị quyết Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng đã xác định: “Phát huy mạnh mẽ sức mạnh tổng hợp toàn dân tộc, của cả hệ thống chính trị, thực hiện tốt mục tiêu, nhiệm vụ quốc phòng, an ninh là bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ; giữ vững chủ quyền biển đảo, biên giới, vùng trời; bảo vệ Đảng, Nhà nước, Nhân dân và chế độ XHCN; giữ vững ổn định chính trị, trận tự, an toàn xã hội; chủ động ngăn chặn, làm thất bại mọi âm mưu, hoạt động chống phá của các thế lực thù địch và sẵn sàng ứng phó với các mối đe dọa an ninh phi truyền thống mang tính toàn cầu, không để bị động, bất ngờ trong mọi tình huống, tiếp tục mở rộng hợp tác quốc tế trong lĩnh vực quốc phòng, an ninh”.

Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng với sự nghiệp quốc phòng, an ninh; xây dựng lực lượng vũ trang vững mạnh về chính trị, tư tưởng và tổ chức, sẵn sàng chiến đấu, đập tan mọi âm mưu và hành động bạo loạn lật đổ của địch; không để địch cài cắm, móc nối, mua chuộc nội bộ; bảo vệ bí mật quân đội, quốc gia. Đồng thời, nâng cao năng lực và hiệu quả tham mưu cho Đảng và nhà nước của các bộ, ngành, cơ quan chức năng về QPAN; luôn chủ động, có những quyết sách đúng đắn để làm thất bại mọi âm mưu và hành động chống phá của địch.

Tích cực xây dựng cơ sở chính trị, làm tốt công tác vận động quần chúng, đặc biệt ở những địa bàn trọng yếu, vùng rừng núi, biên giới, hải đảo; làm tốt công tác giáo dục, vận động Nhân dân nâng cao cảnh giác cách mạng, tham gia tích cực vào sự nghiệp QPAN, phòng chống DBHB, bạo loạn lật đổ.

Đại hội XIII của Đảng xác định phương hướng, mục tiêu: "Xây dựng Quân đội nhân dân, Công an nhân dân cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại, một số quân chủng, binh chủng, lực lượng tiến thẳng lên hiện đại. Đến năm 2025, cơ bản xây dựng Quân đội, Công an tinh, gọn, mạnh, tạo tiền đề vững chắc, phấn đấu năm 2030, xây dựng Quân đội nhân dân, Công an nhân dân cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, hiện đại; vững mạnh về chính trị, tư tưởng, đạo đức, tổ chức và cán bộ“.

Đồng thời phải nâng cao trình độ khả năng sẵn sàng chiến đấu bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ và giữ vững ổn định chính trị, an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, giữ vững chủ quyền số quốc gia trên không gian mạng trong mọi tình huống.

Tiếp tục xây dựng, củng cố, hoàn chỉnh thế trận quốc phòng toàn dân kết hợp với thế trận an ninh nhân dân trên từng địa phương. Xây dựng khu vực phòng thủ tỉnh (thành phố), huyện (quận) ngày càng vững chắc, làm thất bại mọi âm mưu gây mất ổn định trên đất nước ta của địch.

Hoàn thiện hệ thống pháp luật về quốc phòng - an ninh. Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng, quản lý điều hành tập trung thống nhất của nhà nước. Giữ vững nguyên tắc Đảng lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt với Lực lượng vũ trang Nhân dân và Công an Nhân dân. Kiên quyết không để kẻ địch thực hiện âm mưu phi chính trị hóa, tiến tới vô hiệu hóa Lực lượng vũ trang Nhân dân, nhất là Quân đội Nhân dân và Công an Nhân dân của ta.

BỊT KÍN NHỮNG "KHOẢNG TRỐNG", "KẼ HỞ" ĐỂ "KHÔNG THỂ” THAM NHŨNG !

 “Giữ lửa” phòng, chống tham nhũng trên tinh thần “không dừng, không nghỉ, không có vùng cấm”, Quy định số 131-QĐ/TW 2023 về kiểm soát quyền lực, phòng, chống tham nhũng, tiêu cực trong công tác kiểm tra, giám sát, thanh tra, kiểm toán chắc chắn sẽ thêm “bảo bối” tiếp tục bịt kín những "khoảng trống", "kẽ hở", tạo chuyển biến rõ hơn nữa trong việc phòng ngừa và xử lý các vi phạm.

Phòng, chống tham nhũng có vai trò quan trọng với công cuộc đổi mới ở nước ta hiện nay. Đại hội lần thứ XIII của Đảng đã đưa ra nhiều chủ trương, giải pháp và quy định về phòng, chống tham nhũng, tiêu cực. Trong đó, kiểm soát quyền lực trong phòng, chống tham nhũng, tiêu cực là vấn đề vẫn luôn thời sự không chỉ bởi những vụ án, mà còn bởi quyết tâm của cả hệ thống chính trị. Gần đây nhất, Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương đã chỉ đạo thành lập Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng cấp tỉnh, thành phố.
Cùng với đó, nhiều quy định mới để “bịt” những khoảng trống về cơ chế kiểm soát quyền lực, giải pháp đột phá được đưa ra. Đó là Quy định 114-QĐ/TW ngày 11/7/2023 về kiểm soát quyền lực và phòng, chống tham nhũng, tiêu cực trong công tác cán bộ; Kết luận số 12-KL/TW ngày 6/4/2022 của Bộ Chính trị về tiếp tục tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác phòng, chống tham nhũng, tiêu cực...
Và việc Bộ Chính trị ban hành Quy định số 131-QĐ/TW về kiểm soát quyền lực, phòng, chống tham nhũng, tiêu cực trong công tác kiểm tra, giám sát, thi hành kỷ luật Đảng và trong hoạt động thanh tra, kiểm toán được ban hành ngày 27/10/2023 được nhiều người đánh giá sẽ là một "thanh bảo kiếm" của tổ chức Đảng, chính quyền và các cơ quan hành pháp soi rọi vào quá trình kiểm soát quyền lực, phòng chống tham nhũng. Đây cũng là kim chỉ nam cho cán bộ, đảng viên và Nhân dân giám sát trước hành vi tiêu cực, tham nhũng, những hiện tượng coi thường phép nước và kỷ cương của Đảng.
Cụ thể, Quy định 131-QĐ/TW nêu rõ, kiểm soát quyền lực, phòng, chống tham nhũng, tiêu cực trong công tác kiểm tra, giám sát, thi hành kỷ luật đảng và trong hoạt động thanh tra, kiểm toán là việc sử dụng cơ chế, biện pháp nhằm bảo đảm thực hiện nghiêm các quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước, quy chế làm việc, quy định, quy trình nghiệp vụ để phòng ngừa, phát hiện, ngăn chặn, xử lý các vi phạm, nhất là hành vi lạm dụng, lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong thực hiện chức trách, nhiệm vụ được giao.
Vì thế nhiều người kỳ vọng, văn bản quan trọng này sẽ góp phần phòng ngừa và xử lý các vi phạm. Bởi khi giao quyền lực cho cán bộ mà thiếu cơ chế kiểm soát quyền lực hay kiểm soát chưa chặt chẽ sẽ dẫn tới tình trạng lạm quyền, lộng quyền, lợi dụng quyền lực để sai phạm. Trong khi đó, thời gian qua, không ít những vi phạm xảy ra trong chính các cơ quan có chức năng phòng, chống tham nhũng, tiêu cực, thậm chí đã phải xử lý hình sự, gây bức xúc trong dư luận.
Chưa hết, Quy định 131-QĐ/TW đã nhận diện sự "tha hóa quyền lực" có thể xảy ra, đưa ra chuẩn mực hành động và tuyên chiến với tham nhũng, tiêu cực trong lĩnh vực rất nhạy cảm này. Quy định cũng nêu rõ các nguyên tắc kiểm soát quyền lực, phòng, chống tham nhũng, tiêu cực trong công tác kiểm tra giám sát, thi hành kỷ luật Đảng chặt chẽ hơn.
Đặc biệt, các nhóm hành vi tham nhũng, tiêu cực trong công tác kiểm tra, giám sát, thi hành kỷ luật Đảng và trong hoạt động thanh tra, kiểm toán đã được liệt kê; trách nhiệm cùng từng cấp, từng ngành được chỉ rõ. Điều đó được thể hiện rõ tại 22 hành vi tham nhũng, tiêu cực trong công tác kiểm tra, giám sát, thi hành kỷ luật Đảng...
Với quy định cụ thể như vậy, nhiều người kỳ vọng, Quy định 131-QĐ/TW sẽ góp phần kiểm soát được tổ chức, người có trọng trách kiểm tra, kiểm toán, hạn chế tối đa việc thông cung, “chạy tội”, “chạy án”, “chạy chức”, “chạy quyền” của người có khuyết điểm, tránh tình trạng "mang tiêu cực đi đánh tiêu cực"; dùng quyền lực, chức vụ của mình để bổ nhiệm con, cháu, vợ, chồng vào vị trí lãnh đạo, vào vị trí có nhiều nguồn thu nhập….
Đồng thời, hạn chế kéo bè, kéo cánh để đe dọa người không đồng quan điểm hoặc người phát hiện ra mình có những khuất tất trong quá trình công tác; ngăn chặn và xử lý kịp thời việc "tham nhũng, hối lộ tập thể", khống chế thói hư, tật xấu, hống hách, cửa quyền và bệnh quan liêu cũng như tư tưởng "dưới một người, trên nhiều người".
Một số chuyên gia trong lĩnh vực xây dựng Đảng đánh giá, việc xây dựng và ban hành Quy định số 131-QĐ/TW sẽ góp phần bảo đảm sự lãnh đạo, chỉ đạo tập trung, thống nhất, chặt chẽ, toàn diện của Đảng đối với công tác kiểm tra, giám sát, thi hành kỷ luật Đảng; nâng cao hiệu quả giám sát của các cơ quan dân cử, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, các tổ chức chính trị - xã hội và Nhân dân trong các hoạt động này.
Từ đó, sẽ tạo sự minh bạch hơn nữa, cơ chế kiểm soát hiệu quả hơn đối với cán bộ, công chức khi thực thi nhiệm vụ kiểm tra, thanh tra, kiểm toán…, ngăn chặn tình trạng lợi dụng chức vụ, quyền hạn để sách nhiễu, “vòi vĩnh”, “chung chi”, phục vụ động cơ cá nhân trong thực thi công vụ.
Có thể nói rằng, khi cuộc chiến với “giặc nội xâm” vẫn còn rất cam go, nhiều thách thức, đòi hỏi phải rất kiên trì, không ngừng nghỉ, để quét sạch những cán bộ hư hỏng, thoái hóa, biến chất ở mọi cấp, mọi lĩnh vực. Trong đó, phòng ngừa là chính, là cơ bản, lâu dài; phát hiện, xử lý là đột phá, quan trọng. Việc có thêm các quy định như nêu trên để đồng bộ, hoàn thiện cơ chế phòng ngừa, kiểm soát quyền lực; răn đe nghiêm khắc vi phạm là hết sức quan trọng.
Và chúng ta tin tưởng rằng, cùng với kiên trì xây dựng văn hóa liêm chính, không tham nhũng, việc nâng cao hơn nữa việc kiểm soát quyền lực của người có thẩm quyền, hoạt động của các cơ quan quản lý Nhà nước bảo đảm khách quan, minh bạch… được đẩy mạnh như hiện nay, sẽ góp phần bịt kín những "khoảng trống", "kẽ hở" để "không thể”, “không dám” tham nhũng../.
ST

Phòng chống "DBHB" trên lĩnh vực dân tộc, tôn giáo

 Đảng và nhà nước có đường lối, chính sách dân tộc, tôn giáo đúng đắn, làm cơ sở củng cố khối đoàn kết toàn dân. Trong đó, tôn trọng quyền lợi và sự bình đẳng giữa các dân tộc, quyền tự do tín ngưỡng của Nhân dân theo pháp luật và truyền thống văn hóa Việt Nam.

Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng, quản lý của nhà nước với một hệ thống pháp, chính sách đồng bộ, hợp lý để khai thác, phát huy mọi bản sắc, tập quán tốt đẹp của Nhân dân. Phát huy vai trò của mặt trận tổ quốc và các tổ chức chính trị - xã hội, các già làng, trưởng bản, nhân sĩ, chức sắc tôn giáo trong công tác vận động quần chúng.

Đầu tư xây dựng phát triển kinh tế, văn hóa xã hội, xóa đói giảm nghèo cho đồng bào các dân tộc thiểu số và đồng bào có đạo, nâng cao dân trí và đời sống vật chất, tinh thần cho Nhân dân. Tích cực thực hiện chính sách ưu tiên trong việc đào tạo, bồi dưỡng cán bộ dân tộc thiểu số.

Đề cao dân chủ, tôn trọng tập quán, tự do, tín ngưỡng của cả người có đạo và người không có đạo, đi đôi với chống các hủ tục lạc hậu, hành vi lợi dụng vấn đề tôn giáo, dân tộc để gây rối trật tự xã hội, tiếp tay cho địch xây dựng, cài cắm lực lượng, tổ chức phản động, chống phá Đảng, chống CNXH.

NHỮNG CÂU HỎI - ĐÁP MANG TẦM LỊCH SỬ!

 Đặt câu hỏi là thủ pháp lập luận quen thuộc được nhiều người sử dụng trong văn chính luận. Nhưng không hề đơn giản, phải hiểu sâu sắc đối tượng, nắm chắc chân lý và hiểu bối cảnh thời thế mới có những câu hỏi đích đáng. Trả lời câu hỏi cũng là một dịp thể hiện chính kiến, tầm hiểu biết, trí tuệ của người được hỏi. Vượt lên trên tầm một lập luận thông thường là vấn đề ý thức hệ, tư tưởng, quan niệm không chỉ của một người mà còn của cả cộng đồng.

Cha ông ta từng sử dụng rất thành công nghệ thuật đặt câu hỏi vào nhiều mục đích khác nhau. Ví như trong “Đại Việt sử ký toàn thư” (viết xong năm 1272) bàn về việc Lý Thái Tổ bắt dân dựng chùa, Lê Văn Hưu viết: “Lý Thái Tổ lên ngôi mới được 2 năm, tông miếu chưa dựng, đàn xã tắc chưa lập mà trước đã dựng tám chùa ở phủ Thiên Đức (…), tiêu phí của cải sức lực vào việc thổ mộc không biết chừng nào mà kể. Của không phải là trời mưa xuống, sức không phải là thần làm thay, há chẳng phải là vét máu mỡ của dân ư? Vét máu mỡ của dân có thể gọi là làm việc phúc chăng? Bậc vua sáng nghiệp, tự mình cần kiệm, còn lo cho con cháu xa xỉ lười biếng (…), chả trách đời sau xây tháp cao ngất trời, dựng cột chùa đá, điện thờ Phật, lộng lẫy hơn cung vua. Rồi người dưới bắt chước, có kẻ hủy thân thể, đổi lối mặc (…), dân chúng quá nửa làm sư sãi, trong nước chỗ nào cũng chùa chiền, nguồn gốc há chẳng phải từ đấy?”.
Lập luận này vạch ra cái tội vua mắc tội quá “mộ Phật”, mới lên ngôi mà đã cho xây “tám chùa” trong khi đó “tông miếu” thờ tổ tông “chưa dựng”. Tức coi Phật còn hơn ông cha tổ tiên mình. Để xây được nhiều chùa thì phải “vét máu mỡ của dân”. Thế là hại dân chứ không phải “làm việc phúc”. Các câu hỏi được đưa ra cũng chính là các câu trả lời. Cũng bằng cấu trúc câu hỏi tác giả khái quát cao hơn về tầm chiến lược của quốc gia: Phải tránh việc “Phật hóa” tràn lan; phải lấy tấm gương của “bậc vua sáng nghiệp, tự mình cần kiệm”, chứ không chỉ thỏa mãn cái sở thích riêng rồi để lại hậu quả cho con cháu sau này lười biếng.
Trong “Quân trung từ mệnh tập”, Nguyễn Trãi có những câu hỏi “khóa mõm” đối phương, vạch ra cái vô đạo lý, cái giả dối, tráo trở của giặc Minh tự xưng là “cha mẹ” đến bao bọc che chở người Nam nhưng thực tế thì ngược lại: “Chẳng hay làm cha mẹ lại như thế ư?... Đấng vương giả không lừa dối bốn biển, đặng bá gia không lừa dối láng giềng. Nay ngài là cha mẹ lừa dối con ư?”. Lẽ thông thường thì cha mẹ phải yêu con, ở đây thì ngược lại “cha mẹ” lại vơ vét của cải, đày đọa, chém giết “con”. “Chẳng hay làm cha mẹ lại như thế ư?”. Tương tự, cha mẹ phải làm gương cho con, ở đây cũng ngược lại, “lừa dối” “con”. “Nay ngài là cha mẹ lừa dối con ư?”. Những câu hỏi bóc trần sự thật làm trơ ra cái bản chất giết người của kẻ xâm lược!
Đến thời hiện đại nghệ thuật này được Chủ tịch Hồ Chí Minh kế thừa, phát triển, vận dụng thành một thứ vũ khí vạch trần tội ác của đế quốc Mỹ. Những câu hỏi của Bác Hồ sau này nhiều trường đại học báo chí trên thế giới đưa vào giáo trình giảng dạy, coi đó là những ví dụ kinh điển về lập luận. Đây là lời “thách” không chỉ cho một Tổng thống Mỹ mà còn cho cả chủ nghĩa đế quốc, cho những thế lực đi ngược lại sự tiến bộ vì con người: Nhân dịp này, tôi thách Tổng thống Kennedy trả lời mấy câu hỏi sau đây: Việt Nam xa cách Hoa Kỳ hàng vạn dặm. Nhân dân Việt Nam và nhân dân Hoa Kỳ không thù oán gì nhau. Ông có lý do gì mà gây nên cuộc chiến tranh xâm lược ở miền Nam Việt Nam, hoang phí hàng tỉ đôla của nhân dân Hoa Kỳ để ủng hộ một chính quyền thối nát độc tài, đã bị nhân dân miền Nam Việt Nam phỉ nhổ? Ông có quyền gì mà bắt buộc hàng vạn thanh niên con em người Hoa Kỳ sang giết hại người miền Nam Việt Nam vô tội, rồi họ cũng bị chết trong cuộc chiến tranh phi nghĩa, bẩn thỉu ấy?...
Vì sao Tổng thống Kennedy lại hành động tự sát một cách u mê, điều mà nghị sĩ Kennedy đã cảnh cáo một cách sáng suốt?... Tổng thống Kennedy có muốn hay là không muốn làm theo dư luận chính đáng của nhân dân Mỹ?” (Hồ Chí Minh toàn tập, tập 14. NXB Chính trị Quốc gia 2011, tr 81). Những câu hỏi dồn dập xoáy vào những chỗ sơ hở nhất, điểm yếu nhất của đối phương rồi dùng “gậy ông đập lưng ông” để hạ bệ một cách đích đáng nhất.
Không còn là mấy câu hỏi thông thường của cá nhân với cá nhân mà là những vấn đề lớn của thời đại: Tại sao chủ nghĩa đế quốc tự cho mình quyền đi xâm lược nước khác và đi ngược lại dư luận tiến bộ? Tại sao một người khi chưa là Tổng thống Mỹ thì có suy nghĩ tích cực nhưng khi là Tổng thống Mỹ thì lại ngược lại? Phải chăng bản chất hiếu chiến, xâm lược, dã man của chủ nghĩa đế quốc đã biến sự sáng suốt của con người thành sự u mê, mà Tổng thống Kennedy là một ví dụ? Một ý nghĩa toát ra: muốn thế giới hòa bình, muốn con người hạnh phúc, thông minh, tỉnh táo, muốn con người luôn có những suy nghĩ tốt đẹp thì phải loại bỏ chủ nghĩa đế quốc xâm lược. Như vậy người hỏi luôn đứng ở vị thế chính nghĩa, đạo lý, công lý để “lột mặt nạ” Tổng thống Mỹ.
Là đại diện cho nhân dân Việt Nam, đại diện cho các dân tộc bị áp bức, xâm lược, tiếng nói của Bác Hồ vượt lên trên tính cá nhân để trở thành tiếng nói của hòa bình, lương tri và lẽ phải. Vượt lên trên những thủ pháp nghệ thuật thông thường, đơn lẻ, cá biệt lời Bác Hồ vươn tới tầm phổ quát của tư tưởng thời đại: giải phóng con người, giải phóng dân tộc, đưa con người tới hạnh phúc, tự do. Đó là tầm cao văn hóa của thời đại, của lịch sử để phán xét, buộc tội chủ nghĩa đế quốc, buộc chúng phải dừng bước đi phi nghĩa đối đầu với lương tâm nhân loại.
Ngày 30/4/1966 trên Báo Nhân dân có đăng bài "Trả lời ông Menxphin Thượng nghị sĩ Mỹ" của Hồ Chủ tịch: “Một lũ cướp hung dữ từ phương xa ồ ạt đánh vào một làng lương thiện. Như vậy, dân làng hay là lũ cướp, ai là kẻ xâm lược? Lũ cướp đã đốt phá, giết người, vơ vét của cải. Dân làng đã dũng cảm chống lại chúng. Lũ cướp bèn thay đổi chiến thuật, tay thì cầm súng sẵn sàng bắn, miệng thì bảo dân làng rằng: “Các người hãy ngồi xuống với chúng ta để đàm phán hòa bình không điều kiện”. Như vậy, dân làng nên chăng tin lời của lũ cướp?” (Sđd, tập 15, tr 109). Những câu hỏi nhưng đồng thời cũng là chân lý nên ai cũng hiểu, vì một lẽ đương nhiên: đến cướp nước người thì dứt khoát đó là kẻ xâm lược không đáng tin!
Hiệp định Paris về Việt Nam (1968-1973) thực sự là một “chiến trường” đối ngoại giữa Việt Nam - nước bị xâm lược và Mỹ - kẻ xâm lược. Đó là những cuộc đấu trí căng thẳng, không chỉ trên bàn đàm phán mà cả khi trả lời phỏng vấn. Một nhà báo phương Tây móc máy hỏi bà Nguyễn Thị Bình: “Có quân đội miền Bắc ở miền Nam không?” và nhận được câu trả lời: “Dân tộc Việt Nam là một, người Việt Nam ở Bắc cũng như ở Nam đều có nghĩa vụ chiến đấu chống xâm lược”. Câu trả lời không đi thẳng vào trọng tâm câu hỏi mà nêu lên quan điểm về ý chí đoàn kết và nghĩa vụ bảo vệ Tổ quốc của mỗi công dân. Đó là chân lý, công lý cũng là nguyên lý lịch sử của bất kỳ một công dân yêu nước nào.
Lại có nhà báo hỏi: “Với miền Nam Việt Nam, vùng giải phóng ở đâu?”. Tận dụng ngay vấn đề câu hỏi, người trả lời đã tố cáo đanh thép tội ác tàn bạo của đế quốc Mỹ trước công luận: “Nơi nào Mỹ ném bom, bắn phá thì đó chính là vùng giải phóng của chúng tôi. Nếu không tại sao Mỹ lại phải ném bom?”. Thật tuyệt vời! Những câu trả lời ấy mau chóng bay nhanh khắp thế giới khẳng định chính nghĩa Việt Nam, tầm trí tuệ Việt Nam, phụ nữ Việt Nam anh hùng… chắc chắn sẽ thắng Mỹ!
Nghệ thuật lập luận hỏi - đáp là câu chuyện rất dài, xin khép lại bằng hai giai thoại xưa nay để cùng suy ngẫm. Một lần trò (Hạng Thác) hỏi Khổng Tử vì sao cây tùng, cây bách mùa đông vẫn xanh tốt? Đáp: “Vì cây gỗ đặc cứng rắn, không xốp chịu được giá rét!”. Trò liền vặn lại: “Vậy sao cây tre rỗng ruột vẫn xanh tươi quanh năm được?”. Xin mời các bạn đoán Khổng Tử trả lời thế nào? Một vị mục sư hỏi lãnh tụ da đen: “Ngài có quyết tâm giải phóng người da đen, sao ngài không sang châu Phi? Ở đó nhiều người da đen!”. Lãnh tụ da đen bèn hỏi lại: “Ngài có mong muốn giải phóng linh hồn, sao ngài không xuống địa ngục? Ở đó rất nhiều linh hồn!”. Mời bạn thử trả lời giúp mục sư nọ!
ST

MỞ ĐƯỜNG MÁU TRÊN BIỂN CHI VIỆN CHO ĐẢO CỒN CỎ !

 Đảo Cồn Cỏ nằm trên vĩ tuyến 17, cách bờ biển làng Vịnh Mốc, xã Kim Thạch, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị khoảng 28km. Năm 1965, giặc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, đảo Cồn Cỏ trở thành mục tiêu hủy diệt của chúng, bởi Cồn Cỏ chỉ cách quân cảng Cửa Việt 30km, án ngữ vùng biển phía Đông của Quảng Trị, là cửa ngõ của Vịnh Bắc Bộ. Ngoài đánh phá bằng không quân, địch còn sử dụng tàu chiến bao vây đảo, tuần dương hạm, khu trục hạm uy hiếp và tập kích hỏa lực, dùng tàu biệt kích và tàu đổ bộ chở quân đột kích đánh phá đảo, quyết chia cắt đảo với đất liền.

Không quân Mỹ liên tục đánh phá đảo với cường độ hủy diệt, có ngày chúng đánh 10-12 trận, có trận kéo dài 4 giờ đồng hồ, đánh cả ngày lẫn đêm, cả lúc mưa to, gió lớn. Trung bình mỗi chiến sĩ tham gia bảo vệ đảo phải gánh chịu khoảng 9 tấn bom đạn của kẻ thù. Do vậy, hầu như tất cả công trình kiến trúc trên đảo đều bị san phẳng. Tuy nhiên, các chiến sĩ trên đảo vẫn bám trụ kiên cường, lập công xuất sắc. Trong 1.440 ngày đêm kiên cường chiến đấu, cán bộ, chiến sĩ đảo Cồn Cỏ đã đánh hơn 1.000 trận, bắn rơi 48 máy bay, bắn chìm và cháy 17 tàu chiến.
Duy trì sự sống và chiến đấu trên đảo tất cả đều nhờ vào đất liền, cả từ nước ngọt lúc đầu cũng phải vận chuyển từ đất liền ra. Đó là chưa kể, cường độ giao chiến tăng lên từng ngày đồng nghĩa với thương vong cũng ngày thêm tăng, vấn đề giữ được sự chi viện của đất liền cho đảo là yếu tố có tính quyết định. Tất cả việc chi viện cho đảo lúc bình thường đã khó, ở những thời điểm này càng trở nên khó khăn, cam go hơn bội phần. Thời gian đầu, Bộ Quốc phòng giao cho Quân chủng Hải quân lo việc tiếp tế, chi viện cho đảo. Tháng 2-1965, Quân chủng Hải quân đặt một trạm radar chỉ huy ở Mũi Si, sử dụng 2 tàu phóng lôi từ căn cứ Sông Gianh chở hàng ra đảo. Do tàu không cập được bến trong đất liền và bến ngoài đảo nên ta phải dùng thuyền nan làm phương tiện bốc dỡ, nhưng chưa chuyển hết hàng lên đảo thì trời đã sáng, thuyền phải quay về để tránh địch phát hiện. Trên đường về, tàu ta đụng tàu địch và một cuộc chiến đấu đã nổ ra. Tuy ta đã đuổi được tàu địch về phía Nam, song một tàu phóng lôi của ta bị trúng đạn pháo địch, bị hỏng nặng. Trận "tao ngộ chiến" giữa tàu ta và tàu địch xảy ra cũng đồng nghĩa với đường vận tải chi viện Cồn Cỏ bị lộ, việc tiếp tế cho đảo bằng tàu không thể tiếp tục được nữa.
Từ tháng 3-1965, việc tiếp tế cho đảo Cồn Cỏ được chuyển sang bộ đội và nhân dân khu vực Đặc khu Vĩnh Linh đảm nhiệm. Cuối tháng 5-1965, tình hình trên đảo đứng trước tình trạng rất nguy cấp, lương thực cạn kiệt, đạn tính từng viên, đặc biệt khó khăn là nước ngọt, bởi trong trận đánh phá của không quân địch, một quả bom rơi trúng bể chứa nước mưa, trên đảo mất hoàn toàn nước ngọt. Nhận biết khó khăn đó, một mặt địch tăng cường đánh phá, mặt khác chúng cho tàu chiến bao vây, bịt kín mọi lối ra vào giữa đảo với đất liền. Xảo quyệt hơn, chúng còn bắt đưa lên đảo 50 người dân làm nghề đánh cá nhằm nhanh chóng triệt tiêu nguồn lương thực, nước uống trên đảo. Địch cho rằng, với những thủ đoạn trên, chỉ sau một thời gian ngắn đội quân nhỏ bé phòng thủ trên đảo không đầu hàng thì cũng sẽ chết gục vì đói khát.
Đầu tháng 6-1965, Đảng ủy khu vực Vĩnh Linh phát lời kêu gọi "Tất cả vì đảo Cồn Cỏ thân yêu". Lời kêu gọi đó thực sự là hồi còi xung trận, hối thúc quân và dân Vĩnh Linh quyết tâm giữ đảo bằng mọi giá. Nếu ở đảo có khẩu hiệu "Còn đất liền, còn đảo" thì đất liền đáp lại "Còn đảo, còn đất liền". Hàng nghìn quyết tâm thư của nam, nữ thanh niên các xã ven biển huyện Vĩnh Linh gửi lên lãnh đạo khu vực xin được đi tiếp tế cho Cồn Cỏ. Có những người tuổi đã 60, 70 cũng tình nguyện cùng thanh niên tham gia chi viện cho đảo.
Để giải quyết tình trạng cấp bách này, Bộ chỉ huy khu vực Vĩnh Linh thành lập một đại đội chuyên trách làm nhiệm vụ tiếp tế cho đảo Cồn Cỏ. Theo đó, giữa tháng 6-1965, vào một đêm trời không trăng sao, đoàn thuyền 11 chiếc đầu tiên chở vũ khí, lương thực, nước ngọt rời Vịnh Mốc tiếp tế cho đảo thành công tốt đẹp. Con đường tiếp tế cho đảo đã mở, nhưng trước mặt là biết bao thử thách, hy sinh đang rình rập. Bởi, ban đêm tàu chiến địch dàn hàng ngang bắn pháo sáng, nã đại bác vào bờ, ban ngày dùng máy bay trinh sát quần thảo, phát hiện thấy thuyền của ta là chúng gọi máy bay phản lực đến bắn phá; đồng thời, ở vòng ngoài, địch dùng tàu chiến bao vây, ngăn chặn đường tiếp tế của ta.
Để tránh kẻ thù, quân và dân Vĩnh Linh sử dụng thuyền nan để dễ luồn lách, cơ động tiếp tế cho đảo; một bộ phận hỏa lực của pháo binh, phòng không được điều ra sát bờ biển, hiệp đồng chặt chẽ với hỏa lực trên đảo và thông tin từ các đài quan sát để tổ chức tác chiến vượt biển; đồng thời cũng sẵn sàng chấp nhận mọi tình huống khi không tránh được địch thì quyết tử với chúng. Vì thế, mỗi chuyến thuyền chở lương thực, vũ khí, đạn dược chi viện cho đảo được trang bị vũ khí cá nhân để chiến đấu; các thuyền hộ tống với trang bị hỏa lực mạnh như súng cối, ĐKZ, B40, B41, CKC, lựu đạn.
Quá trình tiếp tế cho Cồn Cỏ, dù chịu tổn thất, hy sinh nhưng những chiến sĩ chẳng quản gian khổ, hy sinh, đánh địch mà đi, vượt qua bom đạn để đưa hàng ra đảo. Từ năm 1965 đến 1968, đã có hàng nghìn tấn vũ khí, kể cả pháo 85mm, súng máy phòng không 14,5mm, lương thực, vật dụng được chuyển ra đảo và chuyển thương binh, liệt sĩ từ đảo về đất liền. Việc mở đường máu trên biển chi viện cho đảo Cồn Cỏ trong điều kiện vừa bị địch đánh phá ác liệt, vừa bị địch bao vây phong tỏa gắt gao là một kỳ tích của nghệ thuật tiến hành chiến tranh nhân dân-nghệ thuật phát huy sức mạnh quần chúng nhân dân, lấy thô sơ thắng hiện đại./.
St

Phòng chống "DBHB" trên lĩnh vực kinh tế

 Trong chiến lược DBHB, kẻ thù luôn lợi dụng lĩnh vực kinh tế để gây sức ép về chính trị, buộc ta lệ thuộc và làm chệch hướng nền kinh tế theo hướng tư bản, tiến tới chệch hướng về chính trị. Ngoài ra, kẻ thù còn dùng tiền và vật chất để mua chuộc, lôi kéo, tha hóa đội ngũ cán bộ của ta. Vì vậy, trong chiến lược DBHB, lĩnh vực kinh tế được coi là mũi nhọn chống phá của địch.

Để phòng, chống DBHB của địch trên lĩnh vực kinh tế, chúng ta phải quán triệt, thực hiện và bảo vệ vững chắc đường lối đổi mới kinh tế của Đảng theo định hướng XHCN, xây dựng nền kinh tế độc lập tự chủ, chủ động hội nhập kinh tế quốc tế và khu vực theo tinh thần phát huy tối đa nội lực, nâng cao hiệu quả hợp tác quốc tế, đảm bảo định hướng XHCN, bảo vệ lợi ích dân tộc, an ninh quốc gia, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc; luôn đề cao cảnh giác, không mơ hồ trước âm mưu đen tối của các thế lực thù địch lợi dụng quan hệ kinh tế, thương mại, thông qua kinh tế để chuyển hóa ta về chính trị.

Đồng thời, thực hiện phương châm chủ động hợp tác, đấu tranh kiên quyết, mềm dẻo trong quan hệ kinh tế, đồng thời, hạn chế các mặt tiêu cực do nền kinh tế thị trường tạo ra trên một số mặt của đời sống xã hội; phấn đấu nâng cao đời sống vật chất, tinh thần của nhân dân; thực hành tiết kiệm, chống tham nhũng, tham ô, lãng phí.

Nâng cao ý thức, năng lực cho cán bộ, đảng viên và Nhân dân trong xây dựng nền kinh tế độc lập, tự chủ, nâng năng lực cạnh tranh và hoàn thiện pháp chế về kinh tế; thực hiện xóa đói giảm nghèo, chăm lo ngày một tốt hơn đời sống mọi mặt của Nhân dân...

BÀI HỌC ĐOÀN KẾT VÀ TƯ TƯỞNG "GẦN DÂN" THỜI ĐẠI HÙNG VƯƠNG

 Những truyền thuyết, huyền tích trong thời đại Hùng Vương từ bao đời nay vẫn vẹn nguyên những giá trị triết lý nhân sinh. Điều khiến cho những giá trị ấy có sức sống trường tồn trong tâm hồn dân tộc chính là những bài học đoàn kết, tư tưởng gần dân, trọng dân được khởi thủy từ thời đại Hùng Vương...

Bài học về sức mạnh đoàn kết
Từ truyền thuyết về Lạc Long Quân và Âu Cơ sinh ra bọc trăm trứng rồi do điều kiện sinh tồn và môi trường sống, mỗi người dẫn 50 người con đi về một phương trời để “khai thiên phá thạch”, tạo lập giang sơn. Hình tượng “bọc trăm trứng” của Mẹ Âu Cơ đã trở thành biểu tượng thiêng liêng về nguồn cội của dân tộc Việt Nam. Bọc trăm trứng vừa là niềm tự hào của người Việt Nam về nguồn gốc “con Rồng cháu Tiên”, vừa biểu thị cho tinh thần đoàn kết một lòng của những con người sống trên dải đất hình chữ S.
Trong các cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lấy biểu tượng “bọc trăm trứng” để cất lên tiếng xưng hô vừa gần gũi, vừa thiêng liêng hai chữ “đồng bào”. Bài học về sức mạnh đại đoàn kết dân tộc bắt nguồn từ hình tượng “bọc trăm trứng”, từ sức lan tỏa của ý thức cộng đồng được cụ thể hóa thành sức mạnh dân tộc trong những giai đoạn lịch sử quan trọng của dân tộc và trong thời đại hôm nay.
Là người dân Việt Nam, có ai mà không biết đến truyền thuyết bánh chưng bánh dày. Huyền tích còn lưu giữ hình ảnh người con út của Vua Hùng là hoàng tử Lang Liêu do nghèo khó, không có của ngon vật lạ để tiến dâng vua cha, chỉ biết lấy hạt gạo, loại ngũ cốc nuôi sống con người hằng ngày do chính bàn tay con người làm nên để làm thành hai thứ bánh vuông, tròn tượng trưng cho trời và đất. Đến hôm nay, câu chuyện về những thức bánh thảo thơm của Lang Liêu ngày nào không còn là huyền tích nữa bởi nó đã đi vào phong tục của người Việt, hiện hữu trong những ngôi nhà, những miền đất, những cái tết sum vầy. Truyền thuyết không chỉ dạy cho người dân đất Việt từ đời này sang đời khác biết quý trọng và gìn giữ hạt gạo mà còn là bài học về tinh thần đoàn kết, sự kết hợp của các nguyên liệu để làm nên bánh chưng, bánh dày, sự bao bọc của lá dong xanh chính là bài học về sự chung sức, chung lòng của muôn người để làm nên sự vuông tròn, làm nên những giá trị cho cuộc sống.
Tư tưởng “gần dân”
Tư tưởng “gần dân” đã khởi thủy từ thời Hùng Vương. Điều đó được lưu giữ trong huyền tích về hình ảnh các Vua Hùng đích thân lội xuống ruộng, dạy dân, cùng nông dân trồng lúa nước, làm ra hạt gạo để nuôi sống con người. Truyền thuyết Hùng Vương vùng Đất Tổ Phú Thọ kể rằng: “Thời xưa, nhân dân chưa biết cày, cấy làm ra thóc gạo mà ăn, chỉ sống bằng thịt thú rừng, rễ cây, quả và các loại rau dại, lúa hoang nhặt được. Các vùng đất ven sông mỗi lần nước lớn dâng lên lại được phù sa bồi thêm màu mỡ. Vua Hùng thấy đất ấy tốt lắm, mới gọi dân đến bảo tìm cách đắp bờ giữ nước. Vua thấy lúa mọc hoang nhiều mới bày cách cho dân giữ hạt, gieo mạ, khi mạ lên xanh thì đem cấy vào các tràn ruộng có nước. Lúc đầu dân không biết cấy, tìm hỏi vua. Vua Hùng nhổ mạ lên, đem tới ruộng nước, lội xuống cấy cho dân xem, mọi người làm theo. Cấy tới khi mặt trời đứng bóng, Vua nghỉ tay cùng mọi người ăn uống ở dưới gốc đa lớn” (Nguồn: sách Lễ hội truyền thống vùng Đất Tổ). Ngày nay, tại xã Minh Nông (TP. Việt Trì, tỉnh Phú Thọ) vẫn còn duy trì tổ chức lễ hội “Tịch điền” để tưởng nhớ Vua Hùng và tôn vinh cây lúa, nghề trồng lúa.
Từ thuở xa xưa cho đến hôm nay, khi nhắc đến hình tượng Vua Hùng, người dân Việt Nam đều không cảm thấy xa lạ bởi lẽ trong những huyền tích, truyền thuyết thời đại Hùng Vương, hình ảnh Vua Hùng sống gắn bó, chan hòa với nhân dân đã nói lên tư tưởng “gần dân” của bậc quân vương thời kỳ đó. Những tên đất, tên làng quanh núi Nghĩa Lĩnh còn in dấu chân Vua Hùng, lưu giữ những câu chuyện về nhà vua đi về với cuộc sống của dân, dạy dân múa hát, trồng lúa, trồng kê… Đó là Gò Tiên Cát, Lầu Phượng bên bờ sông Lô, Tháp Lọng (nay thuộc xã Kim Đức, TP. Việt Trì), Đồng Lú (nay thuộc phường Minh Nông, TP. Việt Trì), Gò Mã Lao, xứ đồng Hương Trầm; làng Thậm Thình là những địa danh các Vua Hùng đi tới trong những chuyến đi săn, những lần về dạy trồng lúa… Huyền tích và thơ ca kể về tình cảm gần gũi, ấm áp giữa vua - tôi, tình cảm thơm thảo của dân dành cho nhà vua: “Dân dâng một quả xôi đầy/Bánh chưng mấy cặp bánh dầy mấy đôi/Đẹp lòng vua phán bầy tôi/Tìm đất, kén thợ, định nơi xây nhà” (Qua Thậm Thình - Nguyễn Bùi Vợi).
Những bài học được lưu giữ từ trong những truyền thuyết, những huyền tích Hùng Vương và được truyền lại từ đời này sang đời khác đến hôm nay vẫn còn vẹn nguyên giá trị. Đó là những triết lý không hề cao siêu hay xa vời bởi những bài học ấy gắn với tâm hồn, tích cách của cư dân đất Việt, gắn với cuộc sống đời thường của con người./.
ST

Nhận diện thủ đoạn kích động “bất tuân dân sự” trên không gian mạng

 

Lợi dụng không gian mạng, các thế lực thù địch đẩy mạnh các hoạt động chống phá cách mạng Việt Nam. Hoạt động của các tổ chức chống phá có mục tiêu tôn chỉ được tổ chức khá chặt chẽ, bài bản. Mục tiêu xuyên suốt của chúng là tuyên truyền chống phá, lôi kéo kêu gọi tụ tập, biểu tình, bạo loạn, gây rối trật tự công cộng, thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình” phá hoại sự ổn định phát triển đất nước.

Những năm qua, các thế lực phản động, thù địch đã triệt để lợi dụng không gian mạng để tiến hành nhiều hoạt động lợi dụng danh nghĩa dân chủ, phát động cái gọi là “bất tuân dân sự” để chống đối chính quyền như lợi dụng việc Quốc hội thông qua Luật An ninh mạng, thảo luận dự án Luật Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt tại một số tỉnh, thành phố trong cả nước, các đối tượng xấu đã kích động, lôi kéo người dân tham gia tuần hành, biểu tình, chống người thi hành công vụ, đập phá tài sản các trụ sở chính quyền, gây thiệt hại lớn về tài sản, kinh tế, gây mất an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội.

Vụ đình công phản đối Điều 60, Luật Bảo hiểm xã hội năm 2014 diễn ra tại một số tỉnh, thành phố; vụ lợi dụng phản đối trạm BOT Cai Lậy ở tỉnh Tiền Giang năm 2017. Một số vụ việc mang bóng dáng "bất tuân dân sự" như: Bất tuân cưỡng chế của một số đối tượng khi giải phóng mặt bằng ở Bắc Giang, Hải Phòng, Hà Nội, Đắk Nông, Gia Lai...; bất tuân quy định về thành lập hội (nhóm), đòi lập các tổ chức xã hội dân sự (thực chất là phản động trá hình) như "Hội anh em dân chủ", "Hội phụ nữ nhân quyền Việt Nam", "Hội cựu tù nhân lương tâm Việt Nam", "Hội văn đoàn độc lập Việt Nam", "Hội nhà báo độc lập Việt Nam", "Mạng lưới Blogger Việt Nam"...

Đặc biệt, hiện nay các đối tượng đẩy mạnh các hành vi “bất tuân dân sự” vào các lực lượng như Cảnh sát đang làm nhiệm vụ, cán bộ, chiến sĩ tại các trụ sở tiếp công dân, sau đó quay video tung lên mạng xã hội nhằm xuyên tạc và tuyên truyền kích động người dân thực hiện các hành vi chống đối tương tự.

Qua thực tiễn tình hình có thể nhận thấy âm mưu chống phá của các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị trên không gian mạng cơ bản vẫn tập trung vào một số nội dung, như: Xuyên tạc phá hoại nền tảng tư tưởng, xuyên tạc đường lối của Đảng, chính sách của Nhà nước; gây mâu thuẫn nội bộ, công kích, bôi nhọ và hạ uy tín các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, thông qua truyền thông mạng xã hội để kêu gọi, kích động biểu tình, gây mất an ninh, trật tự an toàn xã hội.

Hoạt động kích động “Bất tuân dân sự” trên không gian mạng được tổ chức ngày càng chặt chẽ, các tổ chức phản động lưu vong như Việt Tân, Voice công khai giật dây. Chúng lợi dụng các vấn đề dân sinh xã hội còn có hạn chế, khuyết điểm khiến người dân bức xúc để kích động chống phá, làm suy giảm niềm tin, tích tụ thêm mâu thuẫn của người dân đối với chính quyền, với Đảng, Nhà nước. Chúng lợi dụng thông qua đó để tập hợp, xây dựng, phát triển lực lượng, hợp thức hóa, công khai hóa việc chống đối chính quyền. Đồng thời, gắn kết chặt chẽ giữa "bất tuân dân sự" với "xã hội dân sự", sử dụng các tổ chức "xã hội dân sự" để chỉ đạo, điều hành "bất tuân dân sự".

Thủ đoạn chủ yếu là tiếp tục sử dụng các chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền, triệt để lợi dụng các vấn đề nhạy cảm về dân tộc, tôn giáo, các sự kiện, vụ việc, những sơ hở, bất cập của ta trong quá trình triển khai các quyết sách phát triển kinh tế-xã hội, đối ngoại... để đẩy mạnh tuyên truyền chống phá; lôi kéo, kích động nhân dân tụ tập, tuần hành, biểu tình, tạo dựng phong trào phản kháng trong quần chúng; phát triển lực lượng cốt cán, xây dựng "ngọn cờ"; tiến hành tập dượt các kịch bản đấu tranh chuẩn bị cho mục tiêu cao hơn...

Nhìn vào thực tế những gì đã diễn ra ở các nước Đông Âu, Liên Xô (cũ), Trung Đông, Bắc Phi… có thể thấy rất rõ “bất tuân dân sự” luôn có xu hướng leo thang thành bạo lực, bạo động, gây ra bất ổn xã hội, thậm chí khủng hoảng nghiêm trọng. Các hành vi của cái gọi là “bất tuân dân sự” nhằm chống đối, không phục tùng những điều luật, quy định đã được ban hành, thi hành và thừa nhận trên thực tế tại các quốc gia, vùng lãnh thổ chính là coi thường kỷ cương pháp luật, đi ngược hoàn toàn với các nguyên tắc của nhà nước pháp quyền trong một xã hội văn minh.

Đảng, Nhà nước Việt Nam luôn nhận thức rất rõ vai trò quan trọng, thiết yếu của các quyền tự do, dân chủ của người dân với ý nghĩa là một quyền thiết thân của con người, là động lực phát triển của đất nước. Tuy nhiên, không một quốc gia nào trên thế giới lại dung thứ các hành vi lợi dụng dân chủ, cổ xúy cho các hành vi vi phạm pháp luật, gây tổn hại đến trật tự, an toàn xã hội, xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước và của người dân.

                                                                                         Ban22

BÀI HỌC VƯỢT LÊN CÁM DỖ ĐỜI THƯỜNG

 Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từng lưu ý, trong công cuộc chỉnh đốn Đảng, phòng, chống tham nhũng, tiêu cực đòi hỏi mọi đảng viên đều phải tự soi, tự sửa chứ không phải chỉ đứng ngoài mà phán hoặc “chờ xem”, coi như mình vô can. Các vụ án, vụ việc tham nhũng, tiêu cực nổi cộm gần đây là bài học cảnh tỉnh sâu sắc với mọi cán bộ, đảng viên.

Cách đây 76 năm, trong tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc” (tháng 10/1947), Chủ tịch Hồ Chí Minh đã cảnh báo: “Trong Đảng ta còn có những người chưa học được, chưa làm được bốn chữ “chí công vô tư”, cho nên mắc phải chứng chủ nghĩa cá nhân. Chủ nghĩa cá nhân như một thứ vi trùng rất độc, do nó mà sinh ra các thứ bệnh rất nguy hiểm”. Người chỉ rõ biểu hiện những căn bệnh cụ thể: Bệnh tham lam, bệnh lười biếng, bệnh kiêu ngạo, bệnh hiếu danh, thiếu kỷ luật, óc hẹp hòi, óc địa phương, óc lãnh tụ...
Trong đó, về bệnh tham lam, Bác phân tích: “Những người mắc phải bệnh này thì đặt lợi ích của mình lên trên lợi ích của Đảng, của dân tộc, do đó mà chỉ “tự tư tự lợi”, dùng của công làm việc tư. Dựa vào thế lực của Đảng để theo đuổi mục đích riêng của mình. Sinh hoạt xa hoa, tiêu xài bừa bãi. Tiền bạc đó ở đâu ra? Không xoay của Đảng thì xoay của đồng bào. Thậm chí, làm chợ đen buôn lậu. Không sợ mất thanh danh của Đảng, không sợ mất danh giá của mình”... Ngẫm những lời răn dạy của Bác đến hôm nay, trong cơ chế thị trường, hội nhập sâu rộng vẫn vẹn nguyên giá trị.
Tại Hội nghị cán bộ toàn quốc quán triệt, triển khai thực hiện kết luận và quy định của Ban Chấp hành Trung ương về đẩy mạnh xây dựng, chỉnh đốn Đảng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ rõ, mỗi cán bộ, đảng viên, trước hết là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp, đặc biệt là người đứng đầu, người chủ trì phải gương mẫu, tự giác làm trước. Căn cứ vào nghị quyết, kết luận và quy định lần này, cần nghiêm túc tự phê bình, kiểm điểm, tự soi lại mình, đơn vị mình, gia đình mình, cái gì tốt thì phát huy, cái gì khiếm khuyết thì tự điều chỉnh, cái gì xấu thì tự gột rửa, tự sửa mình. Mọi đảng viên đều phải làm như vậy, chứ không phải chỉ đứng ngoài mà phán hoặc “chờ xem”, coi như mình vô can.
Tổng Bí thư chỉ rõ, việc kiểm điểm, tự phê bình và phê bình cần được chuẩn bị thật chu đáo, chỉ đạo tỉ mỉ, chặt chẽ; tiến hành nghiêm túc, thận trọng; làm đến đâu chắc đến đó, đạt kết quả cụ thể, thực chất. Hết sức tránh làm lướt, làm qua loa, hình thức, chiếu lệ. Khắc phục tình trạng xuê xoa, nể nang, thậm chí biến cuộc họp tự phê bình và phê bình thành nơi vuốt ve, ca tụng lẫn nhau; đồng thời cũng ngăn chặn, tránh tình trạng lợi dụng dịp này để đấu đá, hạ bệ nhau với những động cơ không trong sáng. Nghiêm khắc xử lý những trường hợp trù dập phê bình và vu cáo người khác...
Nhìn lại những vụ án lớn gần đây, khi bị can, bị cáo vốn trước đó giữ những chức vụ quan trọng trong bộ máy cơ quan Đảng, Nhà nước, dư luận thường có nhiều góc nhìn. Thứ nhất là hành vi phạm tội, dư luận quan tâm số tiền, thủ đoạn mà những bị can, bị cáo này đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn để tư túi, tham nhũng, trục lợi. Thứ hai là thái độ, lối sống, người đó thuộc típ quan liêu, hách dịch, xa rời dân chúng, bòn rút, vơ vét tiền của để phục vụ thói ăn chơi sa đọa hay chỉ là những vi phạm nhất thời, phạm tội do hoàn cảnh “không giữ được mình”, sai phạm về hành vi chứ không sa ngã về đạo đức, tư cách. Thứ ba là thái độ của người dân đối với bị can, bị cáo, họ có thực tâm ăn năn, hối cải, xa xót về những năm tháng mình đã trót để chủ nghĩa cá nhân biến thành “vi rút độc hại”?
Chiều 18/4/2023, phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử bị cáo Nguyễn Quang Tuấn (cựu Giám đốc Bệnh viện Tim Hà Nội, còn gọi Tuấn “Tim”) và 11 đồng phạm về tội “Vi phạm quy định về đầu thầu gây hậu quả nghiêm trọng” kết thúc phần tranh luận. Được nói lời sau cùng, bị cáo Nguyễn Quang Tuấn gửi lời xin lỗi và bày tỏ: “Ngay khi xảy ra sai phạm tại Bệnh viện Tim Hà Nội, bị cáo đã cảm thấy rất ăn năn. Hành vi của bị cáo đã làm tổn thương họ, làm ảnh hưởng đến uy tín của hai bệnh viện”. Nói về bản thân mình, ông Tuấn kể vốn thi đỗ Đại học Y Hà Nội và đủ tiêu chuẩn đi học ở nước ngoài nhưng ông đã lựa chọn đi bộ đội. Sau đó được đào tạo y học và vào ngành tim mạch. Quá trình công tác, ông được cử đi Mỹ, Pháp và một số nước trong khu vực, tiếp thu những kỹ thuật can thiệp tim mạch tiên tiến để chuyển giao công nghệ hiện đại về Việt Nam phục vụ chữa bệnh...
Theo dõi vụ án cho thấy, khác với nhiều bị cáo khác trước tòa, ông Tuấn “Tim” nhận được sự cảm thông, chia sẻ lớn từ dư luận xã hội. Họ bày tỏ sự tiếc nuối khi một người bác sĩ tài năng, người thầy trong nghề y, làm nhiều việc thiện nay phải nhận bản án chấp hành hình phạt tù. Nhưng, cũng nhiều ý kiến khẳng định, tòa tuyên mức án chỉ 3 năm tù đã là rất nhân văn, đã cộng nhiều tình tiết giảm nhẹ và bác sĩ Tuấn cũng như những bác sĩ khác cần phải lấy đó làm bài học cảnh tỉnh: Tài năng càng lớn, danh dự càng cao, càng phải tuân thủ luật pháp, không để các lợi ích vật chất thao túng.
Chiều cuối tháng 6, Hội đồng xét xử Tòa án Quân sự Thủ đô đã cho bị cáo - cựu Trung tướng, Tư lệnh Cảnh sát biển Nguyễn Văn Sơn được nói lời sau cùng. Đứng trước bục khai báo, ông Sơn thừa nhận tội danh với vai trò chủ mưu, nguyên do “trong phút không giữ được mình mà mắc sai lầm”. “Bị cáo thấy có lỗi với nhân dân, với quê hương và dòng họ. Sai phạm của bị cáo làm mất rất nhiều thời gian của các cơ quan tiến hành tố tụng, đồng thời liên lụy tới người khác. Dù tòa chưa tuyên nhưng tòa án lương tâm đã tuyên, bản thân bị cáo sẽ không bao giờ tha thứ cho sai lầm này” - cựu Tư lệnh Nguyễn Văn Sơn nói và cho biết, bản thân đã có thời gian 40 năm phục vụ trong quân ngũ, hiện mang nhiều bệnh, mong tòa xem xét giảm nhẹ để sớm trở về với gia đình, cộng đồng.
Cựu Chính ủy Cảnh sát biển Hoàng Văn Đồng thì chia sẻ, bản thân “ân hận vô cùng vì đã cống hiến 42 năm công tác, nay sắp về hưu thì phạm pháp, bị xử lý hình sự. Bị cáo cảm thấy đau lòng vì lỗi lầm gây ra và mong hội đồng xét xử xem xét cho bị cáo được giảm nhẹ hình phạt để sớm về với gia đình, xã hội”. Cựu Phó Tư lệnh Cảnh sát biển Bùi Trung Dũng cũng bày tỏ sự xót xa, ân hận khi đã có hơn 44 năm quân ngũ, là thế hệ thứ hai trong gia đình phục vụ trong quân đội, con trai bị cáo là thế hệ thứ ba nhưng khi cha bị bắt đã xin ra khỏi ngành. “Tổn thất với gia đình, dòng họ từ vụ án rất lớn. Bị cáo mong hội đồng xét xử vận dụng các chính sách pháp luật để cho mình được hưởng lượng khoan hồng”...
Bình luận trên các diễn đàn, mạng xã hội, có người cho rằng, đã dám làm thì dám chịu, đã sai phạm nghiêm trọng, tư túi số tiền lớn như vậy của Nhà nước thì các bị cáo phải chịu trách nhiệm, nhận án phạt nghiêm khắc của luật pháp chứ không thể biện minh. Nhưng, cũng nhiều ý kiến bày tỏ cảm thông, chia sẻ với hoàn cảnh bị cáo, ghi nhận những cống hiến, đóng góp của các bị cáo vốn là lãnh đạo trong ngành Cảnh sát biển, song chỉ vì không làm chủ được “đạn bọc đường” mà sa ngã, vừa đánh mất bản thân, vừa làm ảnh hưởng đến uy tín của ngành. Từ đó cần rút ra bài học cảnh tỉnh, phòng ngừa chung.
Pháp luật tố tụng hình sự quy định bị cáo được nói lời sau cùng trước tòa, sau khi kết thúc tranh luận. Ngẫm sâu hơn, đằng sau mỗi vụ án, đằng sau hành vi phạm tội và sự trừng phạt của luật pháp, đó là ý nghĩa cảnh tỉnh, thức tỉnh sâu xa, lời của một người mà có ý nghĩa thức tỉnh muôn người, thức tỉnh cho những ai đang đi trên con đường ấy, ngồi trên danh vọng và quyền lực, hãy biết tu chỉnh để ngẫm, để nghĩ chính bản thân mình, đừng phạm vào “lối ngược đường” như bị cáo đã phạm phải.
Khi phải nói đến bệnh tật, nói đến tình cảnh bố mẹ già, con thơ, nói đến quê hương và dòng họ, đến mong muốn “neo đậu bến quê”, ấy là lúc con người ta đã trở về với bản ngã của mình - lúc sa cơ ngã ngựa, chính đó là chốn con người ta cần quay về và tìm đến như một lẽ tự nhiên, như lúc còn thơ đói lòng ngả vào vòng tay của mẹ. Bởi thế, từ những vụ án nổi cộm gần đây, từ “công cuộc củi lửa” với những bản án nghiêm minh, thấu tình đạt lý, từ lời hối lỗi của bị cáo trước tòa, chúng ta đúc rút những bài học cảnh tỉnh, biết trọng danh dự, làm theo lẽ phải, vượt lên những cám dỗ đời thường.../.
ST

Phòng chống "DBHB" trên lĩnh vực văn hóa

 Trên lĩnh vực tư tưởng văn hóa, cần tập trung tăng cường công tác lý luận, tư tưởng, bảo vệ nền tảng tư tưởng, cương lĩnh, đường lối của Đảng; bảo vệ, củng cố vai trò lãnh đạo của chủ nghĩa Mác- Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Chú trọng giáo dục truyền thống yêu nước, niềm tự hào và tinh thần tự cường dân tộc, truyền thống dựng nước và giữ nước. Kiên định đấu tranh, ngăn chặn có hiệu quả khuynh hướng tư tưởng tư sản, tư tưởng xã hội dân chủ, các luận điệu tuyên truyền vu cáo CNXH, bội nhọ, xuyên tạc, phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, phủ nhận đường lối quan điểm của Đảng, phủ nhận lịch sử và các quan điểm đòi “đa nguyên, đa đảng, dân chủ, nhân quyền” theo kiểu phương tây, các luận điệu chống phá cách mạng nước ta dưới chiêu bài dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo.

Xây dựng, bảo vệ, phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc, xây dựng con người Việt Nam về tư tưởng, đạo đức, tâm hồn, tình cảm, lối sống, có nhân cách tốt đẹp, có bản lĩnh vững vàng, có tâm hồn trong sáng, có tầm cao trí tuệ.

Giữ vững định hướng XHCN trong các hoạt động văn hóa, văn nghệ, bảo vệ các thành quả cách mạng trong hoàn cảnh mới. Tiếp tục đổi mới sự nghiệp giáo dục và đào tạo theo hướng chuẩn hóa, hiện đại hóa, xã hội hóa. Nhằm nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực, bồi dưỡng nhân tài cho đất nước. Mở rộng giao lưu quốc tế trên cơ sở giữ vững, phát huy bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam.

Làm tốt công tác bảo vệ chính trị nội bộ; quản lý và kiểm soát chặt chẽ công tác tuyên truyền, xuất bản và có định hướng thống nhất trrong chỉ đạo nghiên cứu lý luận; nâng cao hiệu quả công tác tư tưởng - văn hóa trong tình hình mới.

Cẩn trọng với những dụ dỗ mang tên "Dự án xã hội dân sự"


Dưới vỏ bọc tổ chức phi chính phủ, một số người, nhất là thanh niên, sinh viên, học sinh đã tham gia RISE - một tổ chức ngoại vi của tổ chức khủng bố Việt Tân. Từ đó, số này đã chủ động đăng ký tham gia chương trình huấn luyện trực tuyến, xây dựng các dự án "xã hội dân sự" theo sự định hướng của số cầm đầu RISE…

Trên thực tế, đây chỉ là một trong những thủ đoạn tinh vi của RISE để thực hiện ý đồ riêng là huấn luyện, đào tạo trực tuyến nhằm lôi kéo số chống đối, bất mãn trong nội địa để hình thành lực lượng chống đối Nhà nước thông qua phần mềm Zoom.

“Bình mới, rượu cũ”

Sau khi Bộ Công an công bố Việt Tân là tổ chức khủng bố, các cơ quan chức năng Việt Nam đã hành động quyết liệt, xử lý nghiêm những người có hành vi tham gia, tuyên truyền, lôi kéo, xúi giục người khác tham gia; tài trợ hoặc nhận tài trợ cũng như tham gia các hoạt động khác liên quan đến Việt Tân. Cũng vì thế, một số đối tượng cầm đầu Việt Tân đã tuyên bố rút ra khỏi tổ chức để “thực hiện các dự án riêng”.

Nổi lên trong đó là RISE, hoạt động dưới vỏ bọc NGO theo mô hình “xã hội dân sự” nhưng bản chất là kích động bạo loạn, biểu tình, huấn luyện đào tạo các cá nhân, hội nhóm người Việt trong và ngoài nước nhằm gây dựng tổ chức chính trị đối lập.

Ngày 2/3/2020, ba thành viên cốt cán của Việt Tân gồm: Huỳnh Phạm Phương Trang (tên khác Angelina Trang Huỳnh), Phạm Hồng Thuận (tên khác Trinnitry Hồng Thuận) và Nguyễn Quốc Trinh đã công khai xin ra khỏi tổ chức Việt Tân, tuyên bố thành lập RISE tại Mỹ với khẩu hiệu hoạt động “Thay đổi trong tầm tay”.

Các đối tượng còn xúc tiến lập văn phòng tại Singapore và móc nối, lôi kéo số đối tượng bị truy nã như Thái Văn Dung, Lê Văn Sơn... tham gia. Theo sự phân công, Angelina Trang Huỳnh là người đứng đầu, chỉ đạo mọi hoạt động của RISE; Nguyễn Quốc Trinh chịu trách nhiệm xây dựng dự án kết nối RISE với các nhà tài trợ; Trinnitry Hồng Thuận phụ trách văn phòng khu vực Đông Nam Á. Ý đồ của RISE là sử dụng vỏ bọc NGO, độc lập với Việt Tân nhằm thúc đẩy hoạt động lợi dụng các vấn đề “xã hội dân sự”, “dân sinh”, “dân quyền”… để thu hút sự chú ý của người dân. Với mục đích trên, Việt Tân thông qua RISE sẽ lồng ghép, lợi dụng các vấn đề môi trường chính trị, chính sách của Nhà nước Việt Nam ảnh hưởng đến cuộc sống, công việc của người dân để thực hiện các hành vi chống đối. Bên cạnh số cầm đầu, đứng đằng sau chỉ đạo, Việt Tân tìm kiếm, lôi kéo, xây dựng đội ngũ nhân sự điều hành, triển khai các hoạt động đào tạo, huấn luyện của văn phòng RISE tại Đông Nam Á. Các đối tượng đã móc nối, lôi kéo các đối tượng hầu hết đều là ngoại vi của tổ chức Việt Tân, trong đó có VOICE.

Để có cơ hội nhận được “miếng bánh vẽ” hỗ trợ tài chính, thời gian qua đã có một số người tích cực tham gia vào các khoá huấn luyện mà không hay biết RISE là tổ chức phản động trá hình ngoại vi của Việt Tân. Trường hợp của N.K.S (trú tại TP Hà Nội) là một ví dụ. Sau khi tốt nghiệp đại học, N.K.S kinh doanh tự do tại nhà. Vào những lúc rảnh rỗi, N.K.S thường lên mạng Internet truy cập vào trang mạng xã hội để đọc tin tức, đặc biệt là các vấn đề chính trị, xã hội. Vào tháng 2/2023, N.K.S biết đến chương trình đào tạo trực tuyến về “xã hội dân sự” với chủ đề “Xây dựng chiến lược hiệu quả cho phong trào” của tổ chức RISE và đã đăng ký tham gia. Sau đó, N.K.S nhận được thông tin từ Huỳnh Phạm Phương Trang, nguyên là "Uỷ viên Trung ương Việt Tân", đối tượng đã bị Bộ Công an đưa vào danh sách thành viên tổ chức khủng bố; đồng thời là đối tượng cầm đầu tổ chức RISE. Qua mạng xã hội, Huỳnh Phạm Phương Trang giới thiệu cho N.K.S các thông tin liên quan đến chương trình huấn luyện trực tuyến, phỏng vấn; đối tượng yêu cầu N.K.S cung cấp thông tin cá nhân (họ tên, email, số điện thoại, địa chỉ...) để tham gia chương trình huấn luyện của RISE.

Từ tháng 4/2023, Trang đề nghị N.K.S tham gia chương trình huấn luyện trực tuyến gồm 5 buổi. Tuy nhiên, sau đó do không sắp xếp được thời gian nên S xin tham gia khoá huấn luyện sau. Đến tháng 5/2023, RISE tiếp tục gửi thông tin về thời gian, nội dung chương trình huấn luyện thông tin đăng nhập trên phần mềm Zoom. N.K.S sau đó đã dùng phần mềm tham gia vào buổi huấn luyện. Trong khóa huấn luyện trực tuyến này có khoảng 10 trường hợp tham gia, đối tượng Huỳnh Phạm Phương Trang và Phạm Hồng Thuận (thành viên cốt cán Việt Tân tại Mỹ, điều hành RISE) thay phiên nhau cùng giảng dạy. Số đối tượng cầm đầu RISE tập trung hướng dẫn cách thức khai thác các vấn đề dư luận xã hội quan tâm để xây dựng thành chiến dịch “xã hội dân sự”; kêu gọi các hội viên xây dựng, nộp các dự án xã hội dân sự để RISE xét duyệt, hỗ trợ kinh phí.

Tuy nhiên, sau khi tham gia một số buổi huấn luyện RISE, N.K.S nhận thấy nội dung huấn luyện do số cầm đầu RISE truyền đạt không phù hợp với bản thân nên đã không tham gia các buổi huấn luyện còn lại. N.K.S cho rằng các kiến thức này đã biết, không phù hợp với bản thân nên không tham gia.

Trên thực tế, vào tháng 4/2023, sau khi N.K.S đăng ký tham gia chương trình huấn luyện trực tiếp của RISE, Huỳnh Phạm Phương Trang đã chủ động liên lạc qua Facebook, đề nghị S xây dựng nộp các dự án “giúp ích cho cộng đồng”. RISE hứa hẹn, sẽ xét duyệt, hỗ trợ 30 triệu đồng để triển khai dự án. Trước những lời hứa hẹn như trên, S đã cùng với một đối tượng xây dựng dự án trong cải thiện lĩnh vực giao thông tại Hà Nội… Trang sau đó đã trực tiếp liên lạc với N.K.S để phỏng vấn. Thế nhưng cuối cùng, dự án của S vẫn không được RISE đồng ý hỗ trợ tài chính, do không phù hợp với định hướng của các đối tượng. Sau khi được giải thích, hiểu biết về tổ chức RISE và số đối tượng cầm đầu, động cơ mục đích tham gia chương trình huấn luyện trực tuyến về “xã hội dân sự”, N.K.S đã viết cam kết từ bỏ.

Kể lại quá trình tham gia vào chương trình huấn luyện trực tuyến “Social Movement Festival – SMT 2022” do RISE tổ chức, chị H.T.N (trú tại tỉnh Thái Bình) là nhân viên phân phối của dự án của một trung tâm phát triển cộng đồng cho biết: Đầu tháng 10/2022, H.T.N thường xuyên đọc trên trang "NPO - Diễn đàn phi lợi nhuận”. Qua đó, biết chương trình trực tuyến với chủ đề “Tính năng phong trào xã hội”; “Bài học từ các biến động xã hội” do RISE tổ chức vào ngày 5/11/2022… Trên đó, các đối tượng đưa ra nhiều thông tin để thu hút người tham gia, trong đó có các phần thưởng từ 15 đến 30 triệu đồng cho các “sáng kiến xuất sắc”.

“Hình thức đăng ký tham dự qua đường link RISE, người tham dự phải cung cấp thông tin cá nhân, địa chỉ email, facebook để RISE liên lạc…”- chị H.T.N cho biết. N thường xuyên vận động tài chính cho các hoạt động xã hội từ thiện của “Hội lái xe tỉnh T.B” và bản thân không nắm được RISE là tổ chức phản động trá hình, đồng thời nghĩ rằng đây là cơ hội tốt để quảng bá hình ảnh hoạt động và vận động tài chính cho Hội lái xe (H.T.N là thành viên sáng lập). Vì thế, H.T.N đã sử dụng email để đăng ký tham gia chương trình SMF. Sau khi nhận phản hồi từ RISE, H.T.N đã xác nhận tham gia chương trình SMF và đồng thời tham dự 3 buổi họp trực tuyến qua ứng dụng Zoom cùng với Huỳnh Phạm Phương Trang, Nathan để hướng dẫn cách viết bài thuyết trình, giới thiệu về các hoạt động xã hội từ thiện của H.L.X. Đến thời điểm này, H.T.N đã cam kết không tham gia tổ chức.

Khuyến cáo của cơ quan chức năng

Theo tìm hiểu của chúng tôi, các trường hợp tham gia chương trình huấn luyện trực tuyến về “xã hội dân sự”, nộp hồ sơ các dự án “xã hội dân sự” của RISE rất đa dạng, ngoài học sinh, sinh viên còn có những người lao động bình thường… Vì lợi ích kinh tế trước mắt, một số trường hợp đã bị số cầm đầu RISE làm mờ mắt, móc nối, lôi kéo tham gia.

 Sau khi hoàn thành chương trình huấn luyện trực tuyến của RISE, nhiều trường hợp đã chủ động xây dựng, lập hồ sơ các dự án “xã hội dân sự” theo sự định hướng của số cầm đầu RISE. Họ không biết được ý đồ, mục đích sâu xa của RISE là triệt để khai thác các vấn đề, vụ việc được dư luận xã hội quan tâm nhằm kích động tư tưởng, quan điểm phản kháng đối với các chủ trương, chính sách, pháp luật của Đảng, Nhà nước; từng bước hình thành các điểm “nóng” về ANTT, làm tiền đề cho các cuộc “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố”. Thực chất đây là ý đồ, phương thức, thủ đoạn nằm trong chiến lược “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch.

Vì thế, hầu hết các đối tượng sau khi nộp dự án “xã hội dân sự” cho số cầm đầu RISE với hy vọng nhận được tiền tài trợ phục vụ nhu cầu tiêu xài cá nhân đều vỡ lẽ chỉ có “mưa ở trên trời” là miễn phí. Số cầm đầu RISE yêu cầu các đối tượng trong nước phải nhiều lần chỉnh hồ sơ dự án theo hướng lồng ghép các nội dung về “dân chủ”, “nhân quyền” tại Việt Nam; tiếp tục tham gia các chương trình huấn luyện trực tuyến nâng cao về “xã hội dân sự” nhưng khi hoàn thành đều không nhận được sự hỗ trợ tài chính như cam kết của RISE. 

Được biết, trong thời gian qua, cơ quan chức năng đã cảnh báo rất nhiều về RISE và những cái được gọi là các tổ chức xã hội dân sự. Và chỉ cần tra mạng, họ có thể biết RISE thực chất chỉ là bình phong của tổ chức khủng bố Việt Tân. Qua đó, biết rõ ý đồ của RISE và không thể dễ dàng có những thứ tiền tự nhiên được hưởng. Song khi tham gia, các trường hợp này sẽ từ từ bị các đối tượng tác động. Tiếp đó, bị lôi kéo tham gia vào cái gọi là lực lượng xã hội dân sự để ủng hộ một vấn đề nào đó. Lúc này, các đối tượng sẽ lồng ghép, lợi dụng các vấn đề môi trường để lôi kéo, kích động các hành vi chống đối.

Cơ quan Công an khuyến cáo, RISE là tổ chức ngoại vi của là tổ chức khủng bố Việt Tân, do đó, người nào có hành vi tham gia, tuyên truyền, lôi kéo, xúi giục người khác tham gia, tài trợ, nhận tài trợ của RISE, tham gia các khóa đào tạo, huấn luyện do RISE tổ chức, hoạt động theo sự chỉ đạo của RISE… sẽ đồng phạm tội khủng bố, tài trợ khủng bố và sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật hiện hành. Vì thế, trước khi đăng ký tham gia các chương trình huấn luyện trực tuyến về "xã hội dân sự", mọi người cần phải tìm hiểu kỹ thông tin, kiểm tra về đơn vị tổ chức chương trình huấn luyện trực tuyến có liên quan đến các tổ chức phản động, khủng bố, chống Đảng, Nhà nước Việt Nam không? Bởi thông tin về các đối tượng, tổ chức phản động, chống đối đều được các cơ quan chức năng đăng tải công khai trên các phương tiện báo chí, truyền thông, không gian mạng nên không khó để tìm hiểu, nhận biết.

                                                                               Mai Anh