Thứ Hai, 9 tháng 5, 2022

QUÂN ĐỘI TÍCH CỰC THAM GIA PHÒNG CHỐNG THỦ ĐOẠN CHỐNG PHÁ CỦA KẺ THÙ TRONG GIAI ĐOẠN HIỆN NAY

 


Nội dung Quân đội tham gia phòng chống âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch lợi dụng vấn đề dân tộc, tôn giáo chống phá Việt Nam, bao gồm các hoạt động tuyên truyền, giáo dục nâng cao nhận thức cho cán bộ, chiến sĩ về công tác dân tộc, chính sách dân tộc; tuyên truyền, vận động nhân dân chấp hành đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, mục tiêu phát triển đất nước và chính sách đại đoàn kết dân tộc của Đảng.

Tham gia các chương trình phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội, xóa đói, giảm nghèo bền vững, xây dựng nông thôn mới, đô thị văn minh, phòng chống thiên tai, cứu hộ, cứu nạn, thực hiện các chính sách xã hội, các phong trào, các cuộc vận động cách mạng của Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ cuốc Việt Nam và của địa phương, nhất là vùng sâu, vùng xa, vùng biên giới, vùng đồng bào, vùng căn cứ cách mạng. Xây dựng, củng cố hệ thống chính trị ở cơ sở các địa bàn chiến lược, trọng điểm, khu vực biên giới, vùng căn cứ cách mạng.

Xây dựng lực lượng dân quân tự vệ, dự bị động viên vùng dân tộc thiểu số đủ về số lượng, nâng cao chất lượng, nhất là chất lượng chính trị; làm tốt công tác phát triển đảng, tạo nguồn trong công tác tuyển quân, đào tạo nghệ cho bộ đội xuất ngũ là người dân tộc thiểu số. Đào tạo, bồi dưỡng nguồn cán bộ dân tộc thiểu số trong quân đội; thực hiện chính sách hậu phương Quân đội, gia đình đội ngũ cán bộ Quân đội là người dân tộc thiểu số; tham gia xử trí biểu tình gây rối an ninh trật tự, bạo loạn.

Quân đội tham gia phòng chống âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch lợi dụng vấn đề dân tộc, tôn giáo chống phá đặt dưới sự lãnh đạo, chỉ đạo của Đảng và Nhà nước, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, Đảng ủy, bộ tư lệnh quân khu, trực tiếp cấp ủy đảng, chính quyền và cấp ủy, chỉ huy quân sự các cấp, theo cơ chế Đảng lãnh đạo, chính quyền điều hành, các cơ quan, ban, ngành làm tham mưu.

khucvu8

 

Nga sẽ tấn công ra sao trong giai đoạn 2 của chiến dịch quân sự?

 

Theo Barry, Nga nhiều khả năng vẫn áp dụng chiến thuật "tiền pháo, hậu xung" truyền thống ở mặt trận Donbass. Trận chiến sẽ bắt đầu bằng màn pháo kích và không kích dữ dội nhằm "làm mềm" trận địa đối phương, phá vỡ các tuyến phòng ngự kiên cố của Ukraine, trước khi lực lượng bộ binh, thiết giáp xung phong.

Pháo binh là loại vũ khí hạng nặng có thể bắn đạn xa và uy lực hơn nhiều so với những vũ khí nhỏ. Nếu tấn công quân đội Ukraine bằng bộ binh mà không có pháo hạng nặng yểm trợ, lực lượng Nga có nguy cơ chịu thương vong rất lớn.

Nga có rất nhiều loại vũ khí để sử dụng cho chiến thuật này. Đặc biệt, pháo tự hành mà các lực lượng Nga biên chế với số lượng lớn sẽ là "yếu tố rất quan trọng", tác động mạnh tới cục diện chiến trường, Barry nói.

Pháo tự hành có hình dáng giống xe tăng, nhưng bắn đạn kiểu cầu vồng, chứ không nhắm trực tiếp vào mục tiêu. Khung thân và vỏ giáp của xe tăng giúp kíp pháo thủ được bảo vệ tốt hơn so với lựu pháo, đồng thời có thể cơ động rất nhanh khi phòng tuyến của đối phương bị phá vỡ.

Để tấn công các vị trí của Ukraine từ khoảng cách xa hơn, Nga đã triển khai nhiều hệ thống phóng rocket và có khả năng sẽ sử dụng chúng rất nhiều. Tổ hợp Grad của Nga có thể nạp 40 quả rocket và khai hỏa toàn bộ trong 20 giây, gây ra thiệt hại lớn cho đối phương.

Theo một số báo cáo, vũ khí nhiệt áp cũng đã được lực lượng Nga sử dụng ở nhiều vùng của Ukraine như Mariupol ở Donetsk và Izyum ở Kharkov. Chúng có sức công phá lớn hơn nhiều so với các đạn thông thường có kích thước tương tự, nhờ cơ chế phân tán hỗn hợp chất cháy giống như một đám mây bao phủ mục tiêu, sau đó phát nổ, tạo ra quả cầu lửa khổng lồ và sóng xung kích mạnh. Chuyên gia Samuel Cranny-Evans từ Viện các Quân chủng Thống nhất Hoàng gia Anh (RUSI), cho biết vũ khí nhiệt áp "được thiết kế chủ yếu cho chiến tranh đô thị" vì đám mây chất cháy có thể phân tán, len lỏi vào mọi không gian trong các tòa nhà trước khi phát nổ.

Nếu pháo binh phá hủy thành công các tuyến phòng thủ chủ chốt của Ukraine, Nga có khả năng sẽ triển khai bộ binh cùng nhiều loại thiết giáp bánh xích và xe tăng có hỏa lực hạng nặng để áp đảo mục tiêu.

Lực lượng không quân gồm tiêm kích bom và trực thăng vũ trang có thể cung cấp hỏa lực yểm trợ hiệu quả cho bộ binh.

NQR

NHẬN ĐỊNH ĐÚNG THỦ ĐOẠN KÈ THÙ THÚC ĐẨY CHIẾN LƯỢC DIỄN BIẾN HÒA BÌNH

 


Kẻ thù luôn lấy lĩnh vực chính trị, tư tưởng - văn hoá và vấn đề nội bộ làm “mặt trận nóng bỏng”. Bởi vì, tấn công vào lĩnh vực chính trị, tư tưởng kẻ thù sẽ phá hoại nền tảng tư tưởng, bộ máy tổ chức, đường lối chính sách, làm tha hóa, dẫn đến “tự diễn biến”, “tự chyển hóa”, biến chất Đảng, Nhà nước. Bằng cách đẩy mạnh các biện pháp phá hoại về tư tưởng, lý luận, đạo đức, lối sống, đưa hệ tư tưởng tư sản thâm nhập sâu hơn vào Việt Nam. Tập trung phá đội ngũ cán bộ, nhất là những cán bộ tham gia hoạc định chiến lược của Đảng và Nhà nước và công tác tổ chức, nhân sự, đẩy mạnh quá trình làm tha hóa, biến chất Đảng và cơ quan nhà nước. Tìm cách “can dự” sâu hơn vào công tác nhân sự và đẩy mạnh hoạt động cài cắm, “đón lõng” quá trình chuyển tiếp các thế hệ cán bộ, đưa người vào tổ chức của ta, nhất là những cán bộ trẻ được đào tạo ở phương Tây đã được móc nối. Tìm mọi cách và tăng cường mở rộng, hợp thức hóa, quốc tế hóa các “ngọn cờ” chính trị độc lập.

Trong đó, kẻ thù lấy lĩnh vực kinh tế làm “mũi nhọn”, nhằm chuyển hóa cơ sở hạ tầng của chủ nghĩa xã hội để thay đổi bản chất kiến chúc thượng tầng, làm biến chất Đảng, Nhà nước, tiến tới xóa bỏ chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Để chống phá, chúng tìm mọi cách can dự sâu hơn vào kinh tế, vừa khai thác thị trường, vừa tác động làm cho nền kinh tế của ta đi chệch định hướng chủ nghĩa xã hội; lái nền kinh tế Việt Nam đi theo “cơ chế thị trường tự do”, giảm sự điều tiết của Nhà nước; thúc đẩy tư nhân hóa, hỗ trợ cho phát triển các tập đoàn kinh tế tư nhân, làm chệch hướng cổ phần hóa doanh nghiệp Nhà nước, tăng yếu tố tư nhân và nước ngoài trong các doanh nghiệp Nhà nước; khai thác triệt để các yếu tố “tự diễn biến” trong kinh tế, hạ thấp vai trò lãnh đạo, chỉ đạo kinh tế của Nhà nước.

khucvu7

 

Ukraine sẵn sàng phòng ngự đến mức nào?

 

Ben Barry, chuyên gia tại Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (IISS), cho biết các lực lượng Ukraine ở vùng Donbass đã có nhiều năm chuẩn bị thế trận phòng thủ và quân đội Nga sẽ gặp phải không ít khó khăn khi đối đầu với họ. Trong 8 năm giao tranh với phe ly khai ở miền đông, quân đội Ukraine đã triển khai những đơn vị tinh nhuệ, thiện chiến nhất tới Donbass. Họ cũng đã có quãng thời gian dài chuẩn bị hậu cần, trận địa cho một trận chiến lớn.

"Lực lượng Ukraine không chỉ đào những chiến hào chằng chịt theo kiểu Thế chiến I, mà họ còn biến các thị trấn, làng mạc quan trọng thành những pháo đài phòng thủ", ông nhận xét. Theo ông, lực lượng thiết giáp của Ukraine cùng những khí tài hạng nặng khác đều đã được bố trí trong các ụ chiến đấu, hào đất hay lô cốt để chống chịu tốt hơn trước hỏa lực của Nga.

Nhiều binh sĩ Ukraine ở phía đông có kinh nghiệm thực chiến dày dặn sau nhiều năm giao tranh với phe ly khai. Quân số của họ cũng có thể được tăng cường nếu các chỉ huy quân sự Ukraine điều động những đơn vị bảo vệ Kiev và khu vực phía bắc đến miền đông sau khi Nga thay đổi trọng tâm chiến dịch.

Các trận chiến quyết định trong giai đoạn hai chiến dịch quân sự đặc biệt của Nga diễn ra ở đâu?

 

Bộ Quốc phòng Nga tuyên bố trọng tâm của giai đoạn hai chiến dịch quân sự đặc biệt tại Ukraine là "giải phóng hoàn toàn" vùng Donbass, đặc biệt là các khu vực Lugansk và Donetsk. Ngay trước chiến dịch, Tổng thống Vladimir Putin đã công nhận độc lập cho hai khu vực hiện do phe ly khai thân Nga kiểm soát thuộc miền đông Ukraine này. "Nếu Nga kiểm soát được cả hai khu vực lớn, nó sẽ mang tới cho ông Putin một số thành quả hữu hình từ chiến dịch. Bước tiếp theo có thể sẽ là sáp nhập Donbass vào lãnh thổ, giống như cách Nga đã làm với bán đảo Crimea năm 2014", Paul Kirby, nhà phân tích kỳ cựu của BBC, nhận định. Để chuẩn bị cho những trận chiến mang tính quyết định, Nga đã dành nhiều thời gian để tái triển khai lực lượng, điều động khí tài cũng như đưa thêm nguồn lực tiếp tế tới khu vực, hướng tới một thắng lợi cuối cùng.

Nhưng yếu tố địa hình ở miền đông Ukraine sẽ đặt ra thách thức lớn cho lực lượng Nga khi họ tiến công. Theo giới chuyên gia quân sự, vùng Donbass ít cây cối hơn so với miền bắc Ukraine, địa hình cũng bằng phẳng hơn, khiến lực lượng tăng thiết giáp của Nga không có chỗ ẩn nấp và dễ bị tổn thương hơn trước các loại hỏa lực diệt tăng của Ukraine.

Lực lượng Nga trong đêm 17/4 đã mở một đợt tấn công vào thành phố Kreminna thuộc vùng Lugansk và kiểm soát được mục tiêu này sau hai ngày giao tranh. Lực lượng phòng thủ Ukraine đã chủ động rút lui khi quân đội Nga tiến vào thành phố với một lượng lớn khí tài quân sự.

Tuy nhiên, Viện Nghiên cứu Chiến tranh (ISW), trụ sở ở Washington, Mỹ, dự báo các mục tiêu khác sẽ không dễ dàng như vậy cho lực lượng Nga. Thành phố Slovyansk có thể sẽ là chiến trường then chốt tiếp theo của cuộc xung đột.

Nếu các lực lượng Nga tiến công từ thành phố Izyum thuộc tỉnh Kharkov có thể chiếm được Slovyansk, họ có thể lấy thành phố này làm bàn đạp để chọn tiến về phía đông theo hướng Severodonetsk nhằm bao vây nhóm tương đối nhỏ các lực lượng Ukraine, hoặc tiến xa hơn về phía nam để bao vây một đội quân Ukraine lớn hơn.

Một điểm nóng giao tranh khác là thành phố cảng Mariupol ở đông nam Ukraine. Nếu giành được Mariupol, lực lượng Nga có thể dồn quân để sẵn sàng hướng về phía bắc, tiến vào khu vực phía tây Donetsk.

NQR

NÂNG CAO NHẬN THỨC VỀ BẢO VỆ TỔ QUỐC TRONG TÌNH HÌNH MỚI

 


Mục đích của công tác giáo dục nhằm làm cho cán bộ, đảng viên và Nhân dân nhận thức được vị trí, tầm quan trọng của xây dựng tiềm lực chính trị-tinh thần của nền quốc phòng toàn dân bảo vệ Tổ quốc; nhận thức sâu sắc quan điểm, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước về xây dựng nền quốc phòng toàn dân nói chung, xây dựng tiềm lực chính trị-tinh thần của nền quốc phòng toàn dân nói riêng. Qua công tác giáo dục tạo sự chuyển biến mạnh mẽ trách nhiệm của cán bộ, đảng viên và nhân dân trong xây dựng tiềm lực chính trị-tinh thần của nền quốc phòng toàn dân bảo vệ Tổ quốc.

Trước hết, tập trung nâng cao nhận thức cho thế hệ trẻ, đồng bào dân tộc thiểu số, tôn giáo, vùng sâu, vùng xa, cán bộ, đảng viên các cấp, các ngành và yêu cầu, nhiệm vụ kết hợp xây dựng chế độ chính trị-xã hội, phát triển kinh tế, nâng cao sức mạnh quốc phòng, quân sự với xây dựng tiềm lực chính trị-tinh thần của nền quốc phòng toàn dân. Đồng thời, chủ động đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc, sai trái của các thế lực thù địch về sự lãnh đạo của Đảng, quản lý điều hành của Nhà nước về quốc phòng, chế độ xã hội chủ nghĩa, khối đại đoàn kết toàn dân tộc trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Giáo dục tinh thần yêu nước, yêu chủ nghĩa xã hội, lòng tự tôn dân tộc, tự hào về truyền thống chống ngoại xâm của dân tộc ta, truyền thống vẻ vang của Đảng, quân đội trong mọi tầng lớp nhân dân, nhất là thế hệ trẻ; đư­­ờng lối, quan điểm, yêu cầu nhiệm vụ xây dựng, củng cố quốc phòng bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới, làm cho mọi ngư­­ời dân hiểu rõ mối quan hệ thống nhất giữa độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội;

Bảo vệ Tổ quốc về mặt chủ quyền, lãnh thổ gắn liền với bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa; thống nhất nhận thức về đối tượng, đối tác, hợp tác và đấu tranh, thời cơ và thách thức đối với quốc phòng, an ninh trong điều kiện phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế. Trên cơ sở đó nâng cao ý thức trách nhiệm và tính tự giác trong thực hiện nhiệm vụ quốc phòng, an ninh phù hợp với điều kiện sống, học tập, làm việc của mỗi người dân.

vukhuc6

Đẩu tranh với quan điểm sai trái phủ nhận chiến thắng Phát xít 9-5

 


Đối với những người Nga và các dân tộc thuộc Liên Xô, ngày 9-5 vẫn là một trong những ngày kỷ niệm quan trọng, tượng trưng cho sự đóng góp chung vào cuộc chiến chống chủ nghĩa phát xít. Thật đáng tiếc, trong những năm gần đây, ở một số quốc gia, vì lợi ích của tình hình chính trị mà người ta nghi ngờ về sự đóng góp quyết định của Liên Xô nhằm giải phóng thế giới khỏi “bệnh dịch hạch nâu”. Họ kiên trì theo đuổi luận điểm về trách nhiệm ngang nhau của Liên Xô và Đức Quốc xã vì đã khơi mào cuộc Chiến tranh thế giới thứ hai và những hậu quả khủng khiếp của nó. Tất nhiên, những khẳng định như vậy có thể minh chứng cho sự thiếu hiểu biết các sự thật lịch sử, hoặc ý định bóp méo chúng.

Vì vậy, câu hỏi được đặt ra là: Tại sao Đức, một quốc gia châu Âu có quy mô trung bình lại liều lĩnh tấn công Liên Xô-quốc gia vượt xa họ về lãnh thổ và dân số? Đâu là nguyên nhân trong quyết định tương ứng của giới lãnh đạo phát xít Đức? Điều quan trọng cần hiểu là vào năm 1941, quân đội Đức Quốc xã đã kiểm soát hầu như toàn bộ lục địa châu Âu và trong khuôn khổ khái niệm “mở rộng không gian sống cho quốc gia Đức”, giới lãnh đạo Đệ tam Đế chế đã ấp ủ kế hoạch bành trướng hơn nữa. Tiềm lực công nghiệp đáng kể của các quốc gia bị chiếm đóng đã được huy động cho nhu cầu của quân đội. Vào thời điểm đó, quân đội Đức Quốc xã (Wehrmacht) có lẽ là đội quân tốt nhất, có kinh nghiệm tác chiến và đội ngũ chỉ huy chuyên nghiệp cao. Trong xã hội Đức, tư tưởng phục thù trỗi dậy rất mạnh mẽ sau thất bại trong Chiến tranh thế giới thứ nhất và sự ủng hộ những ý định xâm lược của giới lãnh đạo Đức Quốc xã.

Về phần mình, Liên Xô trên thực tế chỉ mới bắt đầu vào con đường phát triển công nghiệp. Đất nước buộc phải khắc phục hậu quả tàn khốc của cuộc nội chiến, kéo theo đó là những thiệt hại về vật chất và con người, thiếu hụt nhân lực có trình độ và năng lực sản xuất. Về mặt công nghệ, các quốc gia thuộc thế giới phương Tây đã đi trước rất xa. Ở một số lĩnh vực, Liên Xô tụt hậu ước tính tới 50 năm và cần rút ngắn khoảng cách này trong thời gian ngắn. Với mục đích đó, Liên Xô đã triển khai xây dựng quy mô lớn các nhà máy và xí nghiệp, đường sắt và đường bộ, thăm dò và phát triển các mỏ khoáng sản, mua và triển khai các thiết bị hiện đại, đào tạo hàng loạt kỹ sư và chuyên gia kỹ thuật. Nhận thấy nguy cơ xảy ra va chạm với Đức, Ban lãnh đạo Liên Xô đã nhanh chóng thúc đẩy quá trình công nghiệp hóa và hy vọng có thể tránh được chiến tranh bằng cách thực hiện các bước đi mạnh mẽ trên mặt trận chính sách đối ngoại. Tuy nhiên, những nỗ lực thành lập liên minh chống Adolf Hitler trong giai đoạn trước chiến tranh đã không thành công vì ngoại giao phương Tây đã làm mọi cách để hướng nguyện vọng quân sự của Adolf Hitler sang phương Đông.

Ngày 22-6-1941, quân đội Đức Quốc xã đã xâm lược lãnh thổ Liên Xô. Kế hoạch “Ost” được phát triển ở Berlin, dự tính đánh bại nhanh chóng Hồng quân, hủy hoại vật chất, phần lớn dân cư và biến những người còn lại thành nô lệ để phục vụ nhu cầu của “quốc gia Đức vĩ đại”. Nhân dân Liên Xô không thể lường trước được hậu quả khủng khiếp của cuộc chiến nếu nó được tiến hành. Nhưng vấn đề thực tế khi ấy là sự sống còn. Đó là lý do tại sao tất cả nguồn lực có thể đã được huy động cho cuộc chiến dưới khẩu hiệu nổi tiếng: “Tất cả cho mặt trận, tất cả cho chiến thắng!”. Trong 3 năm dài, Liên Xô đã đơn độc chống lại cỗ máy chiến tranh khổng lồ của Wehrmacht. Và chỉ khi có triển vọng về thất bại không thể tránh khỏi của Đức Quốc xã mới thúc đẩy các đồng minh phương Tây mở mặt trận thứ hai. Sau đó là chiến thắng năm 1945 và sự sụp đổ của hệ thống thuộc địa thế giới ở châu Á và châu Phi, dẫn đến sự xuất hiện của các quốc gia độc lập mới trên bản đồ thế giới và mở ra một trang mới trong lịch sử nhân loại.

77 năm đã trôi qua kể từ khi hệ tư tưởng của chủ nghĩa quốc xã bị lật đổ, nhưng nó không biến mất. Các biểu hiện của nó ngày càng trở nên dễ nhận thấy ở một số quốc gia. Điều này được thể hiện qua việc cố ý viết lại lịch sử, bóp méo sự thật về các sự kiện trong những năm trước đây, xúc phạm và phá hủy các tượng đài kỷ niệm những người lính Xô viết đã hy sinh trong các trận chiến giải phóng châu Âu, đồng thời tôn vinh các cựu binh SS (cựu binh của Đức Quốc xã) và những người đã cộng tác với Đức Quốc xã. Đây là những điều tuyệt đối không thể chấp nhận được, cho dù đó là lý lẽ biện minh nào đi chăng nữa. Nước Nga dự định tiếp tục lưu giữ ký ức về chiến công của nhân dân Liên Xô, về đóng góp quyết định của họ trong cuộc chiến chống “bệnh dịch hạch nâu” và những hy sinh to lớn mà Liên Xô phải gánh chịu trong cuộc chiến này.

Điều quan trọng là không cho phép lặp lại các tình huống dẫn đến Chiến tranh thế giới thứ hai và cố gắng tránh những thảm kịch tương tự trong tương lai. Chừng nào ký ức về chiến thắng năm 1945 còn sống, nhân loại còn có hy vọng không lặp lại những sai lầm của quá khứ.

NQR

 

ĐỪNG NHÂN DANH VÀ HIẾP DÂM NGHỆ THUẬT!

         Những ngày qua, có một vụ việc “nổi đình nổi đám” trên mạng, liên quan trực tiếp đến một khái niệm “nghệ thuật” mà hầu hết, ai cũng có thể nhân danh nó.

Rất nhiều nhà trí thức đã đăng đàn – và như thường lệ, nếu vấn đề gì của xã hội mà được các trí thức đăng đàn “rủa sả” mà không tham luận bằng lý luận, thì mặc định, đó là thứ tồi tệ nhất mà xã hội này đã sản sinh ra. Vì sao ư? Đơn giản, phàm là trí thức, thì phải dùng cái “trí” để “thức tỉnh” phần còn lại của xã hội, bằng các phản biện có lý luận, chứ không phải là bằng sự chửi đổng như các cô hàng cá ngoài các chợ chòm hom ven đê.

Ở phần ngược lại, cũng buồn cho phần đông các “cổ động viên” của xã hội online, khi sẵn sàng a dua, hùa theo một cách “bất chấp” – nghĩa là mặc định rằng, hễ trí thức nói là đúng.

Nói về “nghệ thuật” có một khái niệm “lớn” hơn, bao trùm hơn, mà bất cứ ai là người có trái tim và khối óc đều có, đó là “mỹ học”.

Ở mặt ngôn ngữ, “mỹ học” đơn giản được hiểu là “cái đẹp” - nhưng phải là cái đẹp “trong con mắt” của người nhìn thấy và là cái đẹp “trong tâm hồn” của người biểu đạt ra nó. Cái được biểu đạt ra nó, còn được gọi là "mỹ thuật" hay cũng còn gọi là “nghệ thuật”. Đơn giản chỉ là vậy.

Vậy, một khi ai đó biểu đạt một hình ảnh, một giai điệu, một ngôn từ nào đó ra không gian bao la (MXH cũng là một trong những không gian đó), có nghĩa là bản thân đang “phơi bày” hay nói kiểu ông bà của mình trên quê là “đang lột truồng” cái “tâm hồn” của kẻ đó vậy. Nói một cách “thẩm mỹ” hơn, thì đó chính là cái tư duy, cái nhận thức, cái rung cảm của kẻ đó trước “cái đẹp”.

Trên là khái niệm. Giờ đến phần “phản biện” của các khái niệm.

Có nhiều nhà tri thức phản biện rằng: đó là nghệ thuật, lột tả “hiện thực khách quan”… vân vân và mây mây… Có những nhà trí thức khác phản biện theo lối tư duy “tôi nghĩ là vậy, vì tôi là trí thức, nên tôi hiểu thực tế”… là: cuộc chiến khốc liệt như vậy, đến cái quần đùi cũng phải rách chứ huống gì lá cờ.

Trên đây chỉ tóm lược 2 ý kiến phản biện. Giờ đi theo từng cái vậy.
Đầu tiên là cái thứ 2: “cuộc chiến khốc liệt như vậy, đến cái quần đùi cũng phải rách chứ huống gì lá cờ”. Kiểu phản biện này thuộc về lối tư duy ngụy biện, kiểu “đánh tráo khái niệm” - khi mà nhà trí thức thiếu kiến thức, thiếu lập luận, nhưng vẫn cố tham gia phản biện. Nó thể hiện một kiểu tư duy cụt què, tức là mang danh trí thức nhưng lại không có “trí” và cả “thức” - thông thường, với mình, gặp loại này thường thì mình nhấn nút next. Nếu gặp ngoài đời thì mình thường nhìn xuống đầu gối, vuốt vuốt cái đầu gối của mình, rồi khen nó: mày thật kiên cường.

Với phản biện đầu tiên: “đó là nghệ thuật, lột tả “hiện thực khách quan”…” - là một dạng tự cho mình cái quyền “hiểu biết về nghệ thuật”. Câu phản biện này đa phần được gặp ở các nhà hoạt động nghệ thuật.

Vậy thì dài dòng với các quý vị này một chút.
Lịch sử loài người gắn liền với những giá trị mỹ học, nó được hiện thân qua âm thanh, qua hình ảnh và qua ngôn từ. Ví dụ như, khi vừa sinh ra, đứa bé khóc thét lên, người Mẹ vội vàng vén bầu vú lên, nhét vào mồm con trẻ, đứa bé hai mắt long lanh, hết khóc, thay vào đó bằng âm thanh chụt chụt… Một khoảng thời gian sau, đứa bé lại khóc thét lên… Người Chồng vội vã gọi: Mẹ ơi, con nó đói… Người Mẹ nói với người Chồng: không đâu anh yêu, con nó tè đó, Anh yêu giúp em thay tã cho con nhé. Người Chồng vô cùng ngạc nhiên khi sờ vào tã đứa bé, nó tè thật, và khi kéo cái tã ướt ra, đứa bé hết khóc! Vậy là sao? À, đứa bé đã biết giao tiếp bằng âm thanh và người Mẹ đã biết tiếp nhận âm thanh của con trẻ - mỹ học sơ khai của loài người bắt đầu từ khái niệm: năng lực "thẩm âm" ra đời từ đây. Và đương nhiên, sự tiến hóa đã đưa con người đến với các năng lực "thẩm hình", "thẩm ngôn"... 

Lịch sử tiến hóa của loài người cũng ghi nhận rằng, vào những năm 1840, Pierre Jules Théophile Gautier, đã đặt ra một khái niệm “thực sự” cho nghệ thuật, giương cao ngọn cờ đấu tranh, đòi trả nghệ thuật về giá trị “chân thật” của nó bằng khái niệm “nghệ thuật vị nghệ thuật”. Gautier chỉ “suy nghĩ đơn giản” rằng: phàm làm nghệ thuật, nghĩa là tạo ra một tác phẩm (có thể là giai điệu – âm nhạc; có thể là hình ảnh - hội họa; có thể là ngôn từ - văn thơ…) thì đầu tiên, nó phải có “nghệ thuật” trước đã. 

Chữ “vị nghệ thuật” nó mạnh mẽ đến mức mà rất nhiều nhà văn, nhà thơ, họa sĩ, nhạc sĩ đương thời (có Balzac, Oscar Wide, Flaubert,…) kính trọng. Ngay như chính Oscar Wide đã viết: “Một tác phẩm nghệ thuật là kết quả duy nhất của một khí chất duy nhất.”.
 
Song, đến cuối thế kỷ 19, tư tưởng “nghệ thuật vị nghệ thuật” đã bị “lèo lái” và làm cho xã hội “lầm tưởng” - hay nói một cách khác là sự thể hiện của các “sĩ” thời cuối thế kỷ 19 - thành “giáo phái bohemian” (chủ nghĩa bohemian là chủ nghĩa tự do phóng túng, không theo những lề lối, phép tắc của xã hội). Nói đến đây, thì chắc các “sĩ” cần phải học lại lịch sử mỹ học rồi nhỉ?!?!

Đương nhiên, một “báu vật” mà Ông Trời đã ban cho loài người chính là tư duy “phản biện”. Những “biến tấu” của tư tưởng “nghệ thuật vị nghệ thuật” đã đẩy đưa loài người phải tự nhìn lại mình, và tư tưởng “đối lập” đã hình hành: “nghệ thuật vị nhân sinh”.

Có nhiều người nhầm lẫn, khi gắn cái khái niệm này là do sự ra đời của chủ nghĩa cộng sản và chính CNCS đã sản sinh ra khái niệm này. Ôi, thật tệ. Vậy, xem Hegel viết gì nhé: “nghệ thuật vị nhân sinh phải hướng đến sự khẳng định bản chất xã hội của nghệ thuật, có nghĩa là nghệ thuật phải được gắn với đời sống xã hội và chính trị, nó không được thoát ly ra khỏi cuộc sống, có nghĩa là nó không phải chỉ là “nghệ thuật thuần tuý” coi hình thức là trên hết.” - Vậy, Hegel là ai? Xin mời đọc lại lịch sử mỹ học.

Phàm là trí thức, sẽ biết là: triết học Marxis được xây dựng trên hai nền tảng: phép biện chứng của Hegel và chủ nghĩa duy vật… (của ai đó thì tự tìm hiểu). Cho nên, có lẽ vì vậy mà các nhà “sĩ” sau này đã “vội vã” chụp mũ tư tưởng “nghệ thuật vị nhân sinh” là của CNCS. Xin được hi hi ha ha một chút vậy. Nhưng cũng không sao, bởi điều quan trọng nhất mà Hegel muốn nói, đó là: đã là nghệ thuật, thì phải “đẹp” trước đã. Cái đẹp thì nó đến từ mọi ngóc ngách trên trái đất này, nghĩa là nó đến từ cuộc sống. Phản chiếu qua tâm hồn của các “sĩ” để thành “tác phẩm”. Vậy nên, một tác phẩm hiện thân như thế nào, thì có thể được xem như là “tâm hồn” của “sĩ” đích thị là như vậy.

Các “sĩ” - hãy khoan phản biện mình. Hãy đọc tiếp nhé. Friedrich Nietzsche đã tuyên bố rằng không hề có "nghệ thuật vị nghệ thuật": “Khi mục đích của việc thuyết giảng đạo đức và của việc rèn luyện con người đã bị loại trừ khỏi nghệ thuật rồi, nó vẫn không bằng cách nào mà dẫn đến chuyện nghệ thuật là vô mục đích, vô mục tiêu, vô nghĩa hẳn được - tóm lại, nghệ thuật vị nghệ thuật: một con sâu gặm chính cái đuôi của mình. "Thà không mục đích gì cả còn hơn là mục đích đạo đức!" - đó là cuộc nói chuyện của đam mê thôi. Ở mặt khác, một nhà tâm lý học hỏi rằng: tất cả nghệ thuật làm cái gì? nó không ca ngợi gì sao? không tôn vinh gì sao? không lựa chọn gì sao? không ưa gì sao? Bằng tất cả điều này nó làm mạnh lên hoặc làm yếu đi các giá trị nhất định. Đây chỉ là một cái "hơn nữa" thôi sao? một tai nạn thôi sao? một cái gì đó mà trong đó bản năng của nghệ sĩ không có phần sao? Hay đó không phải chính là 'giả sử trước' về năng lực của nghệ sĩ sao? Chẳng phải bản năng cơ bản của anh ta nhắm vào nghệ thuật, hay đúng hơn là vào ý nghĩa của nghệ thuật, vào cuộc sống đó sao? vào niềm mong muốn của nhân sinh đó sao? Nghệ thuật là tác nhân kích thích tuyệt vời cho cuộc sống: làm thế nào người ta có thể hiểu nó thành vô mục đích, thành vô mục tiêu, thành nghệ thuật vị nghệ thuật được?”. Ôi, Nietzsche là ai thế? Xem lại lịch sử triết học nhé.

Quay trở lại câu chuyện về bức tranh đang gây tranh cãi… đích thị rằng, nó chẳng vị nhân sinh… và càng không vị nghệ thuật - bởi nó quá xấu. Nếu bắt con lợn của Aesop (vẫn thường đọc là A-dốp) vẽ lại hình ảnh này, thì mình tin là con lợn đó sẽ vẽ đẹp hơn. Nếu phải dùng một từ gì đó để “biện minh” cho “tác phẩm nghệ thuật” thì quả là một thách thức lớn cho toàn nhân loại này. Còn những “sĩ” đang cố gân cổ khen nó “đẹp”, “hiện thực” thì chả khác gì đang cố gắng “hiếp dâm tập thể” lên “nghệ thuật đích thực".

Nếu nói về tính hiện thực, xin hỏi vài câu “rất hiện thực”:

- Trong sáng tác nghệ thuật (nhất là mỹ thuật), có một phương pháp gọi là “chép lại nguyên mẫu” - vậy tác phẩm này được tác giả “chép” từ mẫu nào?

- Còn nếu không phải là chép từ nguyên mẫu, thì để “đảm bảo độ chân thật”, tác giả phải là “người chứng kiến” – xin hỏi, chiến dịch ĐBP 1954, tác giả có mặt tại hiện trường không?

Mình biết, các nhà lý luận đang “ngụy biện” bằng khái niệm “hiện thực” sẽ chả biết nói gì đâu, nhưng phần còn lại thì sẽ nói rằng: nghệ thuật là sự sáng tạo…bla… bla… Vậy thì, đã sáng tạo thì  đừng “biện hộ” là “tả lại hiện thực khách quan” nhé. Nghe nó thum thủm lắm.
Dừng lại đi các “trí sĩ”… xin đừng nhân danh và hiếp dâm tập thể nghệ thuật nữa. Hãy làm trong sạch nền mỹ học nước nhà./.
Yêu nước ST.

Nâng cao bản lĩnh chính trị - giải pháp hữu hiệu ngăn ngừa “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”

          “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là là một thách thức to lớn đối với sự tồn vong của Đảng và chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta. Đối với cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ, đảng viên giữ cương vị lãnh đạo, quản lý chủ chốt thì yêu cầu không chỉ có bản lĩnh, mà còn phải có bản lĩnh chính trị vững vàng. Đó là sự kiên định, vững vàng trong nhận thức và hành động, tuyệt đối trung thành với mục tiêu, lý tưởng của Đảng, với chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; tích cực đấu tranh với các âm mưu, thủ đoạn chống phá cách mạng của các thế lực thù địch, không dao động trước sự cám dỗ về vật chất; có trình độ, năng lực tốt; có tính đảng, tính chiến đấu cao, dám nhìn thẳng vào sự thật, dám thừa nhận và quyết tâm sửa chữa những sai lầm, khuyết điểm.

Trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, nhất là từ khi thực hiện đường lối đổi mới của Đảng, đất nước ta đã đạt được những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử. Tuy vậy, bốn nguy cơ mà Đảng ta chỉ ra vẫn còn tồn tại. Đặc biệt, trước tác động của mặt trái nền kinh tế thị trường, tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên và tệ tham nhũng, lãng phí vẫn chưa bị đẩy lùi, có mặt diễn biến phức tạp. Các thế lực thù địch, cơ hội chính trị đẩy mạnh hoạt động chống phá bằng chiến lược “Diễn biến hòa bình”, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, với những thủ đoạn mới, ngày càng tinh vi, xảo quyệt.

Trước thực tế đó, một bộ phận cán bộ, đảng viên, trong đó có cả cán bộ cấp cao đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, sa vào chủ nghĩa cá nhân, ích kỷ, hẹp hòi, ngục ngã trước cám dỗ, “viên đạn bọc đường”. Thậm chí, một số cán bộ, đảng viên “tự diễn biến” tư tưởng chính trị và “tự chuyển hóa”, thay đổi lập trường, quan điểm chính trị, đi ngược lại mục tiêu, lý tưởng của Đảng, lợi ích của quốc gia, dân tộc, cổ súy, ủng hộ, tiếp tay cho các thế lực thù địch, phản động, chống phá đất nước.

        Xây dựng đội ngũ cán bộ, đảng viên có bản lĩnh chính trị vững vàng là vấn đề có ý nghĩa hết sức quan trọng, liên quan trực tiếp đến sự tồn vong của Đảng và chế độ. Với trách nhiệm chính trị của người cộng sản, mỗi cán bộ, đảng viên, nhất là đội ngũ cán bộ lãnh đạo, quản lý chủ chốt các cấp phải tự giác tu dưỡng, rèn luyện, xây dựng bản lĩnh chính trị vững vàng, làm cơ sở chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”./. 

TỰ DO TÔN GIÁO Ở VIỆT NAM LUÔN ĐƯỢC TÔN TRỌNG

             Dưới góc độ pháp lý, tự do tôn giáo là một khái niệm để chỉ quyền tự do theo đạo, tự do bỏ đạo, tự do đổi đạo, tự do thể hiện và thực hành đức tin của mình, tự do trong sinh hoạt tôn giáo, v.v. Đây không chỉ là quyền của cá nhân tín đồ, chức sắc mà còn là quyền của các tổ chức tôn giáo có tư cách pháp nhân. Cũng từ phương diện pháp lý cho thấy, ở bất cứ quốc gia nào, quyền tự do tôn giáo hay bất cứ một quyền dân sự hay chính trị nào khác cũng đều phải diễn ra trong khuôn khổ pháp luật. Không có tự do vô chính phủ, tự do vô nguyên tắc, tự do một cách tuyệt đối.

Thực tế các tôn giáo ở Việt Nam hiện nay, cho thấy bất cứ tổ chức hay cá nhân nào cũng không được phân biệt đối xử vì lý do tín ngưỡng, tôn giáo hay vi phạm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân. Đồng thời, không được lợi dụng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo để phá hoại hòa bình, độc lập, thống nhất đất nước; kích động bạo lực hoặc tuyên truyền chiến tranh, tuyên truyền trái với pháp luật, chính sách của Nhà nước; chia rẽ nhân dân, chia rẽ các dân tộc, chia rẽ tôn giáo; gây rối trật tự công cộng, xâm hại đến tính mạng, sức khỏe, nhân phẩm, danh dự, tài sản của người khác, cản trở việc thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân; hoạt động mê tín dị đoan và thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật khác.

Đời sống tín ngưỡng tôn giáo ở Việt Nam hiện nay khá sôi động và đa dạng với nhiều hình thức sinh hoạt tín ngưỡng tôn giáo khác nhau, nhiều tổ chức tôn giáo và mô hình tổ chức khác nhau. Các tôn giáo đều tôn trọng lẫn nhau, hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật; đại bộ phận chức sắc, tín đồ sống phúc âm trong lòng dân tộc, tốt đời, đẹp đạo. Thế nhưng, một bộ phận nhỏ chức sắc và tín đồ một số tôn giáo lại không nhận ra thực tế này, với nhiều tham vọng chính trị và bị lôi kéo, kích động của các thế lực thù địch, dẫn đến có những hành động cực đoan quá khích chống lại chủ trương, đường lối, của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước về tôn giáo nói riêng và trên các lĩnh vực nói chung. Họ lợi dụng tôn giáo, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo để kích động và tiến hành các hoạt động chống chính quyền và chế độ xã hội chủ nghĩa dưới chiêu bài “đấu tranh cho tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền”; liên kết và phụ họa với các thế lực thù địch, các phần tử phản động, chống đối ở cả trong và ngoài nước để hoạt động chống phá.

        Thực tế cho thấy, Việt Nam luôn tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân; các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật. Đó là chính sách rất đúng đắn, rõ ràng và nhất quán của Đảng và Nhà nước ta./. 

NHẬN DIỆN VÀ ĐẤU TRANH VỚI CHIÊU TRÒ LỢI DỤNG DÂN CHỦ

         Thời gian qua, một số người tự cho mình là “chiến sĩ dân chủ”; lợi dụng dân chủ cố ý nói, viết, làm trái Hiến pháp và pháp luật. Hành động của họ thể hiện rõ sự suy thoái về tư tưởng chính trị, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, chúng ta cần nhận diện và đấu tranh.

Một số ít cán bộ, đảng viên mà trong đó có người đã từng giữ những chức vụ quan trọng của Đảng và Nhà nước, một thời được trọng dụng, một số hiện đã nghỉ theo chế độ hoặc do vi phạm khuyết điểm nên “hạ cánh không an toàn”. Để che đậy những sai phạm của mình, họ đã “quay đầu” chỉ trích Đảng, Nhà nước. Từ đó, họ được các thế lực thù địch, phần tử phản động hà hơi, tiếp sức, “ca ngợi”, “tung hô” như những “người hùng”. Để rồi những “chiến sĩ dân chủ” bỏ đảng lao vào viết, phát ngôn, hành động với nhiều nội dung không đúng, không phù hợp, trái với đường lối, quan điểm của Đảng để các phần tử xấu, thế lực thù địch lợi dụng, xuyên tạc, gây phương hại đến uy tín, vai trò lãnh đạo của Đảng và Nhà nước. Họ thực sự là những phần tử đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” cần phải được loại bỏ.

        Những con người tự nhận là “chiến sĩ dân chủ” đó thực chất là những kẻ cơ hội về chính trị; lợi dụng dân chủ để chống Đảng, cố ý nói, viết và làm trái Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, vô tổ chức, vô kỷ luật, không chấp hành nghị quyết, chỉ thị, quy định của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Các “chiến sĩ dân chủ” nếu không còn đủ bản lĩnh, trí tuệ và nhân cách để bước tiếp trên con đường cách mạng, thì hãy giữ mình, phấn đấu làm một công dân tốt; đừng lợi dụng hai chữ “dân chủ” mà có những phát ngôn và hành động đi ngược lại ý chí và nguyện vọng chung của cả quốc gia, dân tộc. Việc làm sai trái đó tất yếu sẽ bị xã hội tiến bộ loại bỏ./.

Cảnh giác với thủ đoạn lợi dụng “Góp ý tâm huyết”

         Việc mở rộng dân chủ, phát huy trí tuệ, tâm huyết, sự sáng tạo của các cấp ủy, tổ chức đảng, đảng viên góp ý các nghị quyết, văn bản của Đảng là chủ trương đúng đắn nhất quán của Đảng và là việc làm cụ thể khẳng định bản chất của chế độ ta. Phát huy dân chủ, huy động sức sáng tạo của toàn Đảng, toàn dân cũng là bài học kinh nghiệm quý báu rút ra từ thực tiễn quá trình lãnh đạo cách mạng của Đảng ta. Phát huy dân chủ vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự nghiệp đổi mới xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Quan tâm đến vận mệnh của Đảng, của đất nước là quyền, nhu cầu chính đáng của mỗi người dân; đồng thời, đó cũng là một trong những biểu hiện tình yêu với Đảng, với Tổ quốc. Nhưng sự quan tâm, tình yêu đó chỉ thật sự có ý nghĩa khi người dân tham gia phản biện, đóng góp ý kiến cho Đảng, Nhà nước, cấp ủy, chính quyền các cấp phải xuất phát từ cái tâm trong sáng, thái độ chuẩn mực, động cơ lành mạnh và hướng đến những mục tiêu chung, lợi ích chung của quốc gia dân tộc. Còn những ý kiến thiếu tính xây dựng và mang tính kích động nhằm làm rối ren thêm tình hình thì chúng ta phải kiên quyết “vạch mặt, chỉ tên” để đấu tranh loại bỏ. Đảng ta luôn tiếp thu các quan điểm, ý kiến phản biện tâm huyết, có trách nhiệm. Mỗi cán bộ, đảng viên cần thấm nhuần, quán triệt sâu sắc quan điểm, phản biện là để đi đến thống nhất tư tưởng và hành động vì mục tiêu xây dựng và phát triển. Đồng thời, ứng xử và thể hiện đúng mức, xứng tầm trong đời sống xã hội và môi trường truyền thông; tỉnh táo nhận diện, tránh bị cuốn vào trận địa xảo trá của các thế lực thù địch phản động, cơ hội chính trị, dẫn tới tư tưởng hoài nghi, hoang mang, dao động, suy giảm niềm tin với Đảng. Những ý kiến, hành vi đi ngược lại đường lối của Đảng, đi ngược lại lợi ích dân tộc và toàn dân đều là những thứ ngụy phản biện, núp bóng, lợi dụng môi trường dân chủ để “ký sinh” tư tưởng chống đối. Chúng ta cần nêu cao cảnh giác, kiên quyết phủ nhận hành vi lợi dụng sự “góp ý với Đảng” để chống phá, góp phần bảo vệ vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng.

        Mỗi cán bộ, đảng viên và từng người dân khi tiếp cận với những thông tin, tài liệu tán phát trên mạng cần phải tỉnh táo nhận diện đâu là thông tin tốt, đâu là thông tin xấu, đâu là thông tin có cơ sở, đâu là thông tin xuyên tạc, bịa đặt... tránh bị cuốn theo những giọng điệu mỹ miều, xảo trá của các thế lực thù địch và những phần tử cơ hội mà dẫn tới tư tưởng hoài nghi, hoang mang, dao động, suy giảm niềm tin với Đảng và chế độ./. 

Giáo dục truyền thống dễ hiểu, dễ nhớ

 

Buổi giáo dục truyền thống của Đại đội 11, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 1 (Đoàn Bình Giã), thuộc Sư đoàn 9 (Quân đoàn 4) trở nên sôi nổi, cuốn hút khi Trung úy Vũ Tú Anh, Chính trị viên đại đội nêu nhiều câu hỏi liên quan đến truyền thống của đơn vị. Những cánh tay xung phong phát biểu mỗi lúc một nhiều hơn, bổ sung, hoàn chỉnh kiến thức cơ bản về truyền thống vẻ vang của Trung đoàn 1-Đoàn Bình Giã anh hùng.

Kết luận nội dung trước khi chuyển sang phần ôn luyện, Trung úy Vũ Tú Anh nhấn mạnh: “Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, trung đoàn ta đã lập chiến công xuất sắc, được mang tên Đoàn Bình Giã. Đặc biệt, trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, trung đoàn đã bí mật cơ động, đánh thẳng vào Biệt khu Thủ đô ngụy, bắt sống tướng Lâm Văn Phát, Tư lệnh biệt khu và toàn bộ sĩ quan thuộc quyền trong ngày 30-4-1975. Mỗi cán bộ, chiến sĩ hôm nay phải có trách nhiệm viết tiếp trang sử vẻ vang ấy của đơn vị”. 

Giáo dục truyền thống dễ hiểu, dễ nhớ
 Chiến sĩ Đại đội 11, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 1 học tập truyền thống. 

Cả hội trường im phăng phắc, các chiến sĩ trẻ chăm chú lắng nghe rồi vỗ tay vang dội. Binh nhì Nguyễn Quyền Quý, chiến sĩ Trung đội 9, Đại đội 11, Tiểu đoàn 3, bày tỏ: “Sau hơn hai tháng được học tập, rèn luyện tại Đoàn Bình Giã, tôi hiểu hơn về những chiến công của các thế hệ cha anh đi trước, nhất là trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Đây là niềm tự hào, động lực để chúng tôi không ngừng phấn đấu vươn lên, hoàn thành tốt nhiệm vụ, xứng đáng với truyền thống của trung đoàn anh hùng”.

Ở Tiểu đoàn 2, các buổi giáo dục truyền thống cũng diễn ra sôi nổi. Cán bộ đảm nhiệm không chỉ truyền đạt nội dung mà còn đóng vai trò dẫn dắt, gợi mở để chiến sĩ trao đổi, thảo luận dân chủ, bày tỏ suy nghĩ, hiểu biết của mình trước khi cán bộ thống nhất nội dung. Binh nhất Nguyễn Công Minh, chiến sĩ Trung đội 1, Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, cho rằng: “Phương pháp gợi mở, tương tác giữa cán bộ với chiến sĩ trong giáo dục truyền thống giúp tôi nắm chắc nội dung, xác định rõ trách nhiệm tiếp bước thế hệ cha anh, tô thắm thêm truyền thống vẻ vang của trung đoàn”.

Những năm gần đây, cấp ủy, chỉ huy các cơ quan, phân đội thuộc Trung đoàn 1 luôn tích cực đổi mới phương pháp giáo dục truyền thống phù hợp với nhận thức, tâm lý chiến sĩ. Một trong số đó là lựa chọn chiến lệ tiêu biểu để làm nổi bật truyền thống của quân đội, quân đoàn, sư đoàn và đơn vị. Trong suốt quá trình lên lớp, cán bộ tăng cường tương tác để bộ đội tư duy, phát biểu ý kiến, từ đó nâng cao nhận thức về một sự kiện, giai đoạn lịch sử nhất định. Thượng tá Đặng Vũ Khánh, Chính ủy trung đoàn cho biết: “Giáo dục lịch sử, truyền thống có vai trò hết sức quan trọng, là sợi chỉ đỏ liên kết giữa hiện tại và quá khứ, góp phần củng cố trận địa tư tưởng trong đơn vị. Nhận thức rõ điều này, Đảng ủy, chỉ huy trung đoàn chỉ đạo các cơ quan, phân đội tăng cường tổ chức diễn đàn, tọa đàm thanh niên với chủ đề về truyền thống, lịch sử của quân đội, quân đoàn, sư đoàn và đơn vị; tích cực đổi mới phương pháp giáo dục sát thực tiễn, dễ hiểu, dễ nhớ, qua đó tạo động lực thi đua, khích lệ bộ đội phấn đấu hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao”.

Nguồn: QĐND.

Học Bác, phải luôn đặt việc công lên trên hết, trước hết

 

Một trong những biểu hiện nguy hại nhất của chủ nghĩa cá nhân cần phải chủ động phòng ngừa và đấu tranh, ngăn chặn, đẩy lùi mà Nghị quyết số 847-NQ/QUTW của Quân ủy Trung ương đã chỉ rõ là “không quan tâm đến lợi ích chung”.

Trong cuộc trò chuyện với phóng viên Báo Quân đội nhân dân, Thiếu tướng Hồ Sỹ Hậu, nguyên Cục trưởng Cục Kinh tế (Bộ Quốc phòng) cho rằng: Nếu lãnh đạo, chỉ huy không nêu cao tinh thần “dĩ công vi thượng”, rất dễ sa vào biểu hiện này mà không hay biết.

Phóng viên (PV): Từng có gần 40 năm trong quân ngũ, xin đồng chí cho biết suy nghĩ của mình về phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ?

Thiếu tướng Hồ Sỹ Hậu: Tôi rất tâm đắc với đúc kết phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ mà Nghị quyết số 847-NQ/QUTW ngày 28-12-2021 của Quân ủy Trung ương đã xác định. Tôi liên hệ ngay đến 10 lời thề danh dự của quân nhân Quân đội nhân dân Việt Nam.

Những lời thề thiêng liêng ra đời cùng với Quân đội ta, đã nêu bật bản chất chính trị, tinh thần cách mạng của Bộ đội Cụ Hồ, trở thành “vũ khí tinh thần” quan trọng để Quân đội ta lập nhiều chiến công hiển hách ghi vào sử xanh.

Học Bác, phải luôn đặt việc công lên trên hết, trước hết
       Thiếu tướng HỒ SỸ HẬU. Ảnh: TRẦN THƯỜNG

Từng chiến đấu, công tác trong hai giai đoạn chiến tranh và hòa bình, tôi nghiệm ra giữa hai môi trường rất khác biệt. Tôi đồng tình với ý kiến của nhiều người cho rằng: Giữ gìn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ thời kỳ hòa bình còn khó khăn hơn thời kỳ chiến tranh.

Người lính trong chiến tranh đồng cam cộng khổ về cái ăn, cái mặc, gặp hiểm nguy trước bom đạn kẻ thù, như các cụ xưa vẫn nói: “Tướng sĩ một lòng phụ tử, hòa nước sông chén rượu ngọt ngào”. Trong thời kỳ hòa bình, những “viên đạn bọc đường” vô hình nhưng có thể khiến bất cứ ai không cẩn thận, không chú ý giữ gìn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ sẽ gục ngã. Kẻ thù ngày nay mà quân nhân phải đối diện chính là những thói hư tật xấu ở bên trong bản thân mình.

Tác động của cơ chế thị trường ảnh hưởng rất lớn đến tâm tư, tình cảm của quân nhân liên quan đến đời sống vật chất, quyền lực. Môi trường mới thử thách ghê gớm bản lĩnh Bộ đội Cụ Hồ, tôi nghĩ đa số quân nhân đều giữ gìn được bản chất cách mạng nhưng một số quân nhân thoái hóa biến chất, vi phạm quân kỷ, pháp luật Nhà nước.

Việc xác định 5 đặc trưng cơ bản của phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ và 10 biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân mà Nghị quyết 847 đã nêu ra là kim chỉ nam để Quân đội ta nâng cao bản lĩnh chính trị, tinh thần cách mạng tiền phong, ngày càng trong sạch, vững mạnh, bảo đảm hoàn thành mọi trọng trách mà Đảng, Nhà nước và nhân dân giao phó.

PV: Sau khi nghiên cứu nghị quyết, đồng chí quan tâm đến vấn đề nào nhất thuộc về biểu hiện chủ nghĩa cá nhân trong quân đội hiện nay?

Thiếu tướng Hồ Sỹ Hậu: Tôi hiểu chủ nghĩa cá nhân là “bệnh” vị kỷ, vun vén lợi ích cho bản thân, không nghĩ đến lợi ích chung. Khi cố tình hay vô ý vi phạm nó, sẽ gây hậu quả xấu cho đơn vị, cho công việc.

Đặc thù của quân đội là tính kỷ luật, cấp dưới phục tùng mệnh lệnh cấp trên. Đặc thù này gián tiếp tập trung quyền lực ở mức độ cao cho người đứng đầu. Tôi quan niệm trong thời bình, xét về góc độ hành chính thì người chỉ huy trong quân đội là một “công chức quân sự”, một khi nắm quyền lực trong tay thì sẽ va chạm những vấn đề “nhạy cảm”, nếu không tự đấu tranh tư tưởng, sẽ chỉ chú ý vào việc gì có lợi cho cá nhân.

Bản thân tôi chứng kiến một vài cán bộ, lúc còn là trợ lý, không chức sắc thì rất trong sáng, tốt đẹp, chuẩn mực, nhưng khi được bổ nhiệm vị trí lãnh đạo, chỉ huy thì “lột xác” trở nên con người hoàn toàn khác, vi phạm nhiều điều trong 10 biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân mà Nghị quyết 847 đã chỉ ra.

Chuyện vun vén lợi ích cho bản thân biểu hiện thấy rõ là tham nhũng của công, tham nhũng chính sách để hưởng lợi cho mình và những người cùng bè phái. “Quốc nạn” này thời nào cũng có; ngay như thời kỳ chống thực dân Pháp đã có vụ án Trần Dụ Châu.

Hậu quả của chủ nghĩa cá nhân không chỉ bản thân người chỉ huy mất uy tín, vật chất tiêu hao, thất thoát mà nguy hiểm nhất là cơ quan, đơn vị mất đoàn kết. Khi cấp dưới nhận thấy sự bất công thì sẽ xảy ra tâm lý chán nản, chỉ muốn làm cho xong việc, không nghĩ đến lợi ích chung.

Đúng như câu ca dao mà Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từng nhắc đến: “Người trên ở chẳng chính ngôi/ Khiến cho kẻ dưới chúng tôi hỗn hào”.

PV: Theo đồng chí, đâu là nguyên nhân dẫn đến việc một số quân nhân, nhất là một số ít cán bộ lãnh đạo chỉ huy có quyền lực sa vào chủ nghĩa cá nhân?

Thiếu tướng Hồ Sỹ Hậu: Tôi nghĩ nguyên nhân chính vẫn là những yếu tố chủ quan, không thắng được "tham sân si" có trong bản thân, không giữ được phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ thì việc thoái hóa, biến chất sớm muộn sẽ xảy ra.

Dưới góc độ tâm lý, tôi nghĩ chủ nghĩa cá nhân còn có nhiều biến tướng phức tạp rất khó nắm bắt. Chẳng hạn, người đứng đầu muốn cất nhắc, đề cử một ai đó, có thể không vì mục đích vụ lợi nhưng lại dựa vào sự yêu ghét của bản thân mà “quên” đánh giá người đó có đủ năng lực đảm nhiệm chức trách hay không. Rất nhiều người có tính cơ hội, tham vọng quyền lực nắm bắt điều này nên ra sức nịnh bợ, giúp đỡ việc riêng cho lãnh đạo để lấy lòng cấp trên.

Thấy cấp dưới “tử tế”, “tình cảm” như thế, lãnh đạo rất dễ xiêu lòng, lấy tình riêng tác động vào việc công. Tình cảm vô tư và tình cảm có chủ đích nhiều khi rất khó phân định rạch ròi. Người Việt Nam vốn duy tình nên cá nhân tôi lo ngại nhiều biểu hiện tiêu cực của chủ nghĩa cá nhân len lỏi mà đôi khi người có quyền lực khó nhận diện để cảnh giác, đề phòng.

PV: Theo đồng chí, giải pháp nào là căn cốt nhất để đẩy lùi chủ nghĩa cá nhân trong quân đội hiện nay?

Thiếu tướng Hồ Sỹ Hậu: Theo tôi có hai giải pháp chính liên quan đến tư tưởng và tổ chức.

Về tư tưởng, nên thường xuyên, liên tục, kiên trì giáo dục tư tưởng để người quân nhân có nhận thức đúng, biết nhận diện và đấu tranh với chủ nghĩa cá nhân. Với người đứng đầu càng phải ra sức rèn luyện tư tưởng, lối sống, nâng cao bản lĩnh chính trị, thực sự thấm nhuần lời dạy “dĩ công vi thượng” của Bác Hồ.

Phải luôn đặt việc công lên trên hết và lúc nào, ở đâu, làm việc gì cũng nghĩ đến lợi ích của đất nước và nhân dân; nếu không rất dễ sa vào chủ nghĩa cá nhân, quên đi lợi ích chung.

Đảng ta đang rất chú trọng đến vấn đề kiểm soát quyền lực để người có quyền lực không dám, không thể, không cần, không muốn mưu cầu cho bản thân, tham nhũng, tha hóa. Vậy nên xây dựng tổ chức đảng phải thực chất, hướng tới trong sạch, vững mạnh là điều tiên quyết.

Không thể vi phạm nguyên tắc rường cột của Đảng là nguyên tắc tập trung dân chủ, không thể để ý chí cá nhân áp đặt cho tập thể mà không qua bàn bạc, thảo luận và thống nhất chủ trương, đường lối.

Người lãnh đạo, chỉ huy dám nghĩ dám làm, luôn đặt việc công lên trên hết, luôn nghĩ về lợi ích chung thì bao giờ cũng được quần chúng, tổ chức đảng ủng hộ, tạo điều kiện để họ hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Nguồn: QĐND.

KHÔNG NGỪNG BỔ SUNG, HOÀN THIỆN ĐƯỜNG LỐI CHÍNH TRỊ CỦA ĐẢNG

 

Những năm qua, các thế lực thù địch, cơ hội chính trị vẫn cho rằng Đảng và Nhà nước Việt Nam chỉ đổi mới kinh tế mà không đổi mới chính trị. Âm mưu, thủ đoạn của họ là thúc đẩy đổi mới chính trị để xóa bỏ chế độ XHCN ở Việt Nam.

Sự thật là thế nào? Đảng đã kết hợp ngay từ đầu đổi mới kinh tế với đổi mới hệ thống chính trị. Quan điểm của Đảng là lấy nhiệm vụ phát triển kinh tế là trung tâm và từ thành tựu kinh tế mà từng bước đổi mới hệ thống chính trị. Chính trị là lĩnh vực nhạy cảm, phải đổi mới từng bước, thận trọng, vững chắc, không vội vàng khi chưa có đủ điều kiện cần thiết. Đổi mới hệ thống chính trị trong suốt quá trình đổi mới và hiện nay tập trung vào những nội dung nổi bật.

Một là, xây dựng, hoàn thiện Nhà nước pháp quyền XHCN với những đặc trưng cơ bản, hoàn thiện hệ thống pháp luật, thể chế; Nhà nước quản lý xã hội, đất nước, nền kinh tế chủ yếu bằng pháp luật; Nhà nước pháp quyền là một trong 8 đặc trưng của mô hình CNXH Việt Nam.

Hai là, thực hiện chiến lược đại đoàn kết toàn dân tộc trong Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các tổ chức chính trị-xã hội; phát huy dân chủ XHCN, tập hợp, đoàn kết rộng rãi mọi giai cấp, tầng lớp, dân tộc, tôn giáo, người Việt Nam định cư ở nước ngoài vì lợi ích quốc gia, dân tộc và hạnh phúc của nhân dân.

Ba là, tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng, nâng cao năng lực lãnh đạo, cầm quyền và sức chiến đấu của Đảng; xây dựng Đảng kết hợp chặt chẽ với xây dựng, hoàn thiện hệ thống chính trị, kết hợp đúng đắn xây dựng và chỉnh đốn Đảng, xây dựng và bảo vệ Đảng, dựa vào nhân dân để xây dựng Đảng.

Thực hiện và bảo vệ 3 vấn đề cốt lõi nêu trên là phát huy tính ưu việt của chế độ và bảo đảm cho đất nước phát triển nhanh, bền vững về kinh tế-xã hội, vị thế chính trị, văn hóa, con người, quốc phòng, an ninh, đối ngoại và hội nhập quốc tế. Vấn đề bảo đảm an ninh phi truyền thống, thích ứng với biến đổi khí hậu, bảo vệ môi trường, phòng, chống thiên tại, dịch bệnh, nhất là kiểm soát đại dịch Covid-19 có ý nghĩa đặc biệt đối với cuộc sống người dân, không thể xem nhẹ.

Sự lãnh đạo, cầm quyền của Đảng thông qua việc hoàn thiện, bổ sung Cương lĩnh, đường lối và bảo vệ giá trị khoa học, tính hiện thực của đường lối. Đại hội XIII của Đảng đã cụ thể hóa 12 định hướng chiến lược phát triển đất nước trong thời kỳ 2021-2030. Để thực hiện được các định hướng đó cần tiếp tục nắm vững và xử lý tốt các mối quan hệ lớn: Giữa ổn định, đổi mới và phát triển; giữa đổi mới kinh tế và đổi mới chính trị; giữa tuân theo các quy luật thị trường và bảo đảm định hướng XHCN; giữa phát triển lực lượng sản xuất và xây dựng, hoàn thiện từng bước quan hệ sản xuất XHCN; giữa Nhà nước, thị trường và xã hội; giữa tăng trưởng kinh tế và phát triển văn hóa, thực hiện tiến bộ và công bằng xã hội, bảo vệ môi trường; giữa xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN; giữa độc lập, tự chủ và hội nhập quốc tế; giữa Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ; giữa thực hành dân chủ và tăng cường pháp chế, bảo đảm kỷ cương xã hội. “Đó là những mối quan hệ lớn, phản ánh các quy luật mang tính biện chứng, những vấn đề lý luận cốt lõi về đường lối đổi mới của Đảng ta cần tiếp tục được bổ sung, hoàn thiện và phát triển phù hợp với thay đổi của thực tiễn; đòi hỏi chúng ta phải nhận thức đúng và đầy đủ, quán triệt sâu sắc và thực hiện thật tốt, có hiệu quả”./.

HAIVAN