Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2022

KỲ TÍCH PK-KQ VIỆT NAM - 10 PHÚT HỦY DIỆT "PHÁO ĐÀI BAY" MỸ !


❤🇻🇳
Kíp chiến đấu với kỳ tích “10 phút diệt hai chiếc B-52” năm 1972. (Từ trái sang: Nguyễn Đình Kiên, Nguyễn Xuân Đài, Ngô Ngọc Lịch, Mè Văn Thi, Nguyễn Văn Phiệt). Ảnh tư liệu.
Trong Bảo tàng Phòng không-Không quân (PK-KQ) còn lưu giữ tấm ảnh 5 thành viên thuộc kíp chiến đấu của Trung đoàn 261 (Sư đoàn 361, Quân chủng PK-KQ). Hai người trong tấm ảnh ấy sau này đã được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân, đó là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Tên lửa Phòng không 57 Nguyễn Văn Phiệt và sĩ quan điều khiển Nguyễn Đình Kiên. Chúng tôi tìm gặp Đại tá, Anh hùng Nguyễn Đình Kiên và nghe ông kể về các nhân vật trong bức ảnh-những đồng đội từng cùng ông lập nên kỳ tích “10 phút diệt hai chiếc B-52” của Tiểu đoàn 57.
Năm 1966, Nguyễn Đình Kiên rời quê hương Nghi Liên, Nghi Lộc, Nghệ An ra Hà Nội theo học Trường Đại học Nông nghiệp. Giữa tháng 12-1966, nhà trường có đợt tuyển nghĩa vụ quân sự, anh trúng tuyển nhưng được miễn nhập ngũ vì là con trai duy nhất trong một gia đình liệt sĩ. Nhưng chỉ sau một đêm suy nghĩ, anh đã đến gặp đồng chí thuộc đơn vị tuyển quân để nộp đơn tình nguyện nhập ngũ. Cùng nhập ngũ năm đó, toàn trường có 200 sinh viên.
Về tuyển quân tại nhà trường năm ấy là các đơn vị phòng không. Cũng giống như số đông sinh viên ngày đó, chàng sinh viên Nguyễn Đình Kiên lúc mới về đơn vị cũng gặp nhiều khó khăn, do nhiều người nghĩ rằng họ chỉ là những “công tử bột”. Nhưng qua một thời gian ngắn huấn luyện, anh và đồng đội đã chứng minh mình là những người lính thực thụ. “Cơ duyên” để trở thành sĩ quan điều khiển đã đến với Nguyễn Đình Kiên, sau 6 tháng về đơn vị, anh được chọn đi học. Theo kế hoạch, các học viên sẽ về Trường Sĩ quan Phòng không, nhưng do chưa kịp mở lớp nên đơn vị đã xin cấp trên tự đào tạo.
Đại tá Nguyễn Đình Kiên kể: “Lớp học ngày ấy là một nhà dân, có khi là một nhà bạt dã chiến. Bàn ghế không có, chúng tôi phải ngồi trên ghế đẩu rồi kê sách lên đầu gối để viết. Những chiếc giường cá nhân ban ngày được dựng lên làm bảng, đêm lại ngả xuống lấy chỗ nằm. Mỗi người chỉ được cấp hai thếp giấy xỉn màu để ghi những nội dung cần thiết. Việc thực hành trên xe điều khiển là hiếm hoi, bởi không có khí tài riêng cho công tác huấn luyện, các bộ khí tài đều dùng để triển khai sẵn sàng chiến đấu ngoài trận địa”. Sau khóa học, Nguyễn Đình Kiên đã có những trận thử lửa cùng đồng đội, tham gia chiến đấu chống chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ và nhất là tham gia cuộc chiến 12 ngày đêm bảo vệ Hà Nội trong Chiến dịch “Điện Biên Phủ trên không”.
Ông nhớ mãi lần đầu chứng kiến đồng đội mình đổ máu, đó là buổi trưa 4-9-1972, khi trận địa của tiểu đoàn bị trúng tên lửa không đối đất của địch, làm gần chục người có mặt trên xe điều khiển bị thương, riêng Nguyễn Văn Nhận bị thương nặng và hy sinh. Sau lễ an táng liệt sĩ Nhận tại Nghĩa trang liệt sĩ Đông Anh được vài ngày thì Nhàn-vợ Nhận, đang công tác ở Lạng Sơn đã ghé qua trận địa của đơn vị để thăm chồng, trước khi về quê ở Hải Dương sinh con. Anh em đơn vị không còn cách nào khác đành phải nói dối: “Nhận đang đi công tác”. Trong bữa cơm mời vợ đồng đội, mọi người ngồi trong mâm đều lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong. Ngay chiều hôm đó, đơn vị cử một đồng đội cùng quê Hải Dương đưa chị về quê.
Sau sự cố thương vong ấy, đơn vị đã bổ sung Ngô Ngọc Lịch từ kíp 2 lên kíp 1. Lịch đã tiếp thu kinh nghiệm của lớp đàn anh một cách nhanh chóng để lập nên kíp chiến đấu Kiên-Lịch-Thi-Đài của Tiểu đoàn 57, do Nguyễn Văn Phiệt là Tiểu đoàn trưởng.
Ở vị trí sĩ quan điều khiển, Nguyễn Đình Kiên nhận thấy, bất kể lúc nào, 3 trắc thủ với mình luôn phải là một. Điểm thuận lợi của kíp chiến đấu là 3 trắc thủ đều rất trẻ. Trong số đó, Hạ sĩ, Trắc thủ góc tà Ngô Ngọc Lịch mới tròn 20 tuổi. Trắc thủ cự ly Mè Văn Thi là một người ít nói nhưng cẩn thận, tỉ mỉ. Đức tính khiêm nhường của anh làm mọi người trong kíp quý mến. Trong số 3 trắc thủ thì Nguyễn Xuân Đài- Trắc thủ phương vị-là người có kinh nghiệm chiến đấu dày dạn. Từng nhập ngũ cùng năm và chiến đấu nhiều trận với Nguyễn Đình Kiên nên Nguyễn Xuân Đài rất am hiểu tính tình và cách đánh của người sĩ quan điều khiển.
Vào dịp kỷ niệm 40 năm Chiến thắng “Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không”, các thành viên kíp chiến đấu của Tiểu đoàn 57, những đồng đội từng trực tiếp “hạ gục” B-52 trên bầu trời Thủ đô đã có dịp gặp lại nhau tại Sở chỉ huy Sư đoàn 361. Sau bốn mươi năm, họ đã cùng nhau làm rõ thời gian, địa điểm, cùng diễn biến của những trận điều khiển “rồng lửa” hạ gục B-52. Qua ký ức, từng trận đánh, từng gương mặt đồng đội và những mẩu chuyện xúc động đã hiện lên. Trong 12 ngày đêm chiến đấu với B-52 cuối tháng 12-1972, các thành viên kíp chiến đấu đã lập nên kỳ tích trong trận đánh diễn ra vào rạng sáng 21-12 ở trận địa Đại Đồng (Thuận Thành, Bắc Ninh). Đó là một trận đánh khó quên, tạo nên một kỷ lục mới của Bộ đội Tên lửa, bởi trong 10 phút, kíp chiến đấu đã tiêu diệt hai chiếc B-52 và Tiểu đoàn 57 trở thành tiểu đoàn tên lửa duy nhất có hai cá nhân được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân, đó là Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Văn Phiệt và Sĩ quan điều khiển Nguyễn Đình Kiên.
Năm 2010, Tiểu đoàn 57 lại vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân vì những thành tích đặc biệt xuất sắc trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước./.
vubao10-st
Có thể là hình ảnh về 4 người và mọi người đang đứng
1

NGHỆ THUẬT DÙNG MƯU TRONG TRẬN ĐÁNH CỦA THƯỢNG TƯỚNG HOÀNG MINH THẢO


Trong một lần triệu tập Thượng tướng Hoàng Minh Thảo (lúc đó là Trung tướng) ra Hà Nội tham khảo ý kiến, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nêu câu hỏi: “Nếu đánh Tây Nguyên thì đánh ở đâu trước?”.
Thượng tướng Hoàng Minh Thảo trả lời: “Đánh Tây Nguyên thì đánh vào Buôn Ma Thuột trước. Vì Buôn Ma Thuột là thị xã lớn nhất, là hậu cứ của địch, là nơi địch yếu mà là hiểm yếu. Buôn Ma Thuột là địa bàn chiến lược cơ động, từ đây ta có thể phát triển theo ba hướng: Đánh lên bắc Tây Nguyên, xuống đồng bằng ven biển, vào miền Đông Nam Bộ, cắt chiến trường miền Nam ra làm đôi”.
Thượng tướng Hoàng Minh Thảo sau này nhận định: “Ta ghìm địch ở đầu mạnh (Bắc Tây Nguyên) để phá vỡ địch ở đầu yếu (Nam Tây Nguyên). Đó là một thành công trong nghệ thuật dùng mưu”.
Trong "Tổng hành dinh trong mùa xuân toàn thắng – trang 126" của tướng Giáp có viết: “Trong buổi làm việc, anh Hoàng Minh Thảo với nhãn quan một nhà nghiên cứu khoa học quân sự đã nêu ý kiến: Khi đã chọn hướng chiến lược là Tây Nguyên thì trước hết nên đánh Buôn Ma Thuột, vì đây là thị xã lớn nhất, là nơi hiểm yếu và cũng là nơi sơ hở nhất.
Khó khăn phải vượt qua để tiến công trên hướng này là thiếu đường hành quân và thiếu nước. Tôi rất tán thành. Sau này ý kiến đó của ông được Bộ Chính trị, Bộ Quốc phòng, Bộ Tổng tham mưu đồng tình chấp nhận".
Tướng Hoàng Minh Thảo là linh hồn của chiến dịch Tây Nguyên. Nguyên lý của ông: “Mưu sinh ra kế, thế đẻ ra thời. Đánh bằng mưu kế, thắng bằng thời thế”.
Ảnh: Thượng tướng Hoàng Minh Thảo và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
vubao9-st
Có thể là hình ảnh về 2 người và mọi người đang đứng
3

 BÁC HỒ! NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI

Thấm nhuần lời dạy của Bác:
Sinh thời, Bác luôn quan tâm đặc biệt đến các thầy giáo, cô giáo. Bác khẳng định, nghề giáo là rất quan trọng và vẻ vang. Người thầy giáo tốt dù tên tuổi không đăng trên báo, không được thưởng huân chương song họ luôn là những anh hùng vô danh. Vì vậy, Bác đã có câu nói nổi tiếng, phản ánh tư tưởng về giáo dục đến nay vẫn còn nguyên giá trị.
"VÌ LỢI ÍCH MƯỜI NĂM THÌ PHẢI TRỒNG CÂY - VÌ LỢI ÍCH TRĂM NĂM THÌ PHẢI TRỒNG NGƯỜI".
vubao8-St
Có thể là hình ảnh về 1 người và đang đứng
9

PHỤC DỰNG KHUÔN MẶT OAI HÙNG CỦA NGƯỜI ANH HÙNG LIỆT SĨ TÔ VĨNH DIỆN - DÙNG THÂN CHÈN PHÁO. 🇻🇳

 

Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924, tại xã Nông Trường, huyện Nông Cống tỉnh Thanh Hóa. Anh nhập ngũ vào tháng 7/1949. Tháng 5/1953 đơn vị pháo cao xạ được thành lập để chuẩn bị cho trận đánh lịch sử, anh được điều về làm tiểu đội trưởng của một đơn vị pháo cao xạ.
Đường kéo pháo hơn 1.000 km mới đến được nơi tập kết. Anh luôn hoàn thành xuất sắc những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm. Luôn luôn động viên, giúp đỡ đồng đội kéo pháo tới vị trí an toàn tránh bị địch phát hiện từ trên không. Trong suốt quá trình kéo pháo anh luôn là người chu đáo tự mình kiểm tra dây kéo, xem xét từng đoạn dốc, đoạn đường nguy hiểm, rồi phổ biến cho anh em những trường hợp bất ngờ xảy ra để có cách giải quyết tốt nhất.
Qua 5 đêm kéo pháo ra tới dốc chuối, con dốc này đường cong, hẹp gập ghềnh hiểm trở, vô cùng nguy hiểm. Anh cùng đồng chí Lê Văn Chi xung phong lái pháo, đến lưng chừng dốc đột nhiên dây tời bị đứt, pháo lao nhanh xuống con dốc anh vẫn bình tĩnh giữa chắc càng lái cho pháo thẳng đường, một trong 4 dây kéo bị đứt, lúc này pháo càng lao xuống dốc nhanh hơn, đồng chí Chi bị hất văng ra, trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn đó anh hô hào anh em "thà hy sinh quyết bảo vệ pháo", không một chút ngần ngại, do dự nào anh buông tay lái, xông thẳng lên trước, dùng thân mình chèn bánh pháo, nhờ có anh mà các anh em trong đội ghìm giữ pháo thành công. Anh hy sinh vô cùng anh dũng là nguồn sức mạnh tinh thần vô cùng to lớn, giúp toàn đội tiến lên phía trước hoàn thành nhiệm vụ chuẩn bị cho trận chiến.
Phục chế ảnh : Phúc Lê
vubao7-st
Có thể là hình ảnh về 1 người, đang đứng và văn bản cho biết 'Phục chế ảnh: Phúc Lê Yêu dân tộc Việt Nam YDTVN* ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LIỆT SỸ TÃ VĨNH DIỆN (1924-1954) NGƯỜILẤY THÂN MÌNH CHÈN BÁNH'
20
2 bình luận
Thích
Bình luận
Chia sẻ