Friedrich Engels là nhà
tư tưởng quân sự thiên tài của giai cấp vô sản. Những cống hiến của Engels
trong lĩnh vực lý luận khoa học về xây dựng tiềm lực quốc phòng và quân đội góp
phần quan trọng đặt nền móng cho sự ra đời của học thuyết Mác-Lênin về chiến
tranh và quân đội.
Sinh thời, Engels đã
công bố nhiều công trình nghiên cứu liên quan đến quân sự, quốc phòng, trong đó
có các tác phẩm tiêu biểu: “Tiểu luận về chiến tranh”, “Châu Âu có thể giải trừ
quân bị được không”, “Quân đội”, “Chiến tranh nông dân ở Đức”... Những công
trình nghiên cứu của Engels là cơ sở hình thành hệ thống lý luận khoa học
mác-xít về xây dựng tiềm lực quốc phòng và quân đội của giai cấp vô sản.
Trong các công trình
nghiên cứu, Engels đã phân tích, luận giải sâu sắc phương thức tiến hành chiến
tranh, tổ chức và sức mạnh quân sự, quốc phòng của nhà nước với quân đội làm
nòng cốt, phụ thuộc vào chế độ kinh tế-xã hội và trình độ phát triển của lực
lượng sản xuất. Engels chỉ rõ: “Quân đội đã trở thành mục đích chủ yếu của nhà
nước, trở thành một mục đích tự nó”. Cho nên, sức mạnh của quân đội phụ thuộc
vào điều kiện kinh tế của nhà nước tổ chức ra nó. Luận điểm này của Engels đã
giáng đòn trí mạng vào lý luận quân sự của giai cấp tư sản hòng che đậy bản chất
giai cấp của chiến tranh và quân đội.
Đứng trên quan điểm duy
vật về lịch sử, Engels tiếp tục khẳng định: “Không có gì lại phụ thuộc vào những
điều kiện kinh tế tiên quyết hơn là chính ngay quân đội và hạm đội. Vũ trang, tổ
chức, chiến thuật, chiến lược phụ thuộc trước hết vào trình độ sản xuất đạt được
trong một thời điểm nhất định và vào phương tiện giao thông”. Engels cũng tập
trung nghiên cứu, luận giải một cách biện chứng về sự chuyển hóa lượng-chất
trong sức mạnh quân sự của nhà nước, cũng như sức mạnh chiến đấu của quân đội;
trong đó nhấn mạnh vai trò nhân tố chính trị-tinh thần có tính chất quyết định
đến nâng cao sức mạnh chiến đấu của quân đội, song không tuyệt đối hóa nhân tố
này mà phải kết hợp chặt chẽ, đặt trong mối quan hệ biện chứng với các nhân tố
khác.
Để xây dựng và tăng cường
sức mạnh quốc phòng và quân đội của nhà nước, đáp ứng yêu cầu các loại hình chiến
tranh thông thường và hiện đại, Engels cho rằng, phải dựa trên cơ sở tiềm lực
kinh tế quân sự. Tiềm lực kinh tế quân sự là một bộ phận đặc biệt của tiềm lực
kinh tế, trực tiếp cung cấp trang bị, phương tiện kỹ thuật, cơ sở vật chất cho
tiềm lực quân sự để tạo nên sức mạnh quốc phòng nói chung và sức mạnh quân đội
nói riêng. Tiềm lực kinh tế quân sự bao gồm bộ phận đang phục vụ thường xuyên
cho nhu cầu xây dựng nền quốc phòng, quân đội và bộ phận ở dạng tiềm năng của nền
kinh tế quốc dân có thể huy động sử dụng khi cần thiết. Tiềm lực kinh tế quân sự
nếu được nhà nước thường xuyên chăm lo xây dựng, phát triển, sẽ tác động đến
nâng cao sức mạnh quốc phòng và quân đội của đất nước.
Nghiên cứu về mối quan
hệ giữa con người và vũ khí, Engels khẳng định, khi vũ khí, kỹ thuật càng hoàn
thiện sẽ là điều kiện để xây dựng quân đội ngày càng hiện đại và đòi hỏi chính
trị-tinh thần người lính cũng càng phải cao. Trong tác phẩm “Chống Dühring”,
Engels viết: “Như vậy là súng lục thắng thanh kiếm... trong đó công cụ hoàn hảo
hơn sẽ thắng công cụ không hoàn hảo bằng”.
Engels phê phán quan điểm,
tư tưởng quân sự tư sản đã tuyệt đối hóa vai trò vũ khí, kỹ thuật, hạ thấp vai
trò con người và đi đến kết luận: Con người chứ không phải vũ khí, kỹ thuật quyết
định chiến thắng trên chiến trường; ưu thế luôn thuộc về bên nào mà thành phần
con người có tinh thần chiến đấu cao hơn, được huấn luyện tốt hơn, có chiến thuật
hoàn thiện hơn. V.I.Lenin cũng đã nêu quan điểm: Một đội quân giỏi nhất, những
người trung thành nhất với sự nghiệp cách mạng cũng đều sẽ lập tức bị kẻ thù
tiêu diệt, nếu họ không được vũ trang, tiếp tế lương thực và huấn luyện đầy đủ.
Song, nếu quân đội có ưu thế về vũ khí, kỹ thuật nhưng kém về chính trị-tinh thần,
nghệ thuật quân sự, thì sẽ thất bại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét