Hiếu học là thói quen ham thích, coi trọng việc học
hành và được hình thành lâu dài, truyền từ đời này sang đời khác trở thành truyền
thống của dân tộc Việt Nam. Người “hiếu học” là biểu hiện của sự ham học hỏi,
ham hiểu biết, muốn vươn tới, muốn chinh phục những tri thức của nhân loại. Hiếu
học thể hiện một tinh thần tự nguyện, một sự nỗ lực cố gắng không ngừng của bản
thân, không bao giờ tự bằng lòng với những cái đã biết, những cái đã học được.
Người hiếu học có thể học ở mọi nơi, mọi lúc, học trong sách vở, học trong cuộc
sống. Dân tộc Việt Nam là một dân tộc thông minh và có truyền thống hiếu học.
Người Việt Nam luôn coi trọng việc học, lấy việc học làm điều căn bản để thực
hiện đạo lý làm người.
Nổi bật lên những nhân vật có tinh thần hiếu học, đó
là Thầy Chu Văn An (1292 – 1370); Trạng nguyên nhỏ tuổi nhất Việt Nam – Nguyễn
Hiền (1234 – 1256); Nhà sử học Lê Văn
Hưu (1230 – 1322), Nhà chính trị – nhà quân sự – nhà văn hóa Nguyễn Trãi (1380
– 1442); Nhà toán học Lương Thế Vinh (1441 – 1497); Nhà văn hóa Nguyễn Bỉnh
Khiêm (1491 – 1585); Nhà bác học Lê Qúy Đôn (1726 – 1784); Thầy giáo Võ Trường
Toản (1709 – 1792); Anh hùng giải phóng dân tộc, nhà văn hóa kiệt xuất Hồ Chí
Minh; Thầy giáo – Nhà khoa học Tạ Quang Bửu (1910 – 1986); Thầy Nguyễn Ngọc Ký
(1947 – 2022), v,v… là những tấm gương hiếu học, tự học, đồng thời là những
“nhà giáo, nhà văn hóa mẫu mực đức trọng, tài cao”, mãi sáng ngời cho mọi thế hệ
học sinh noi theo.
Truyền thống hiếu học của dân tộc đã thấm đẫm trong nhận
thức của người Việt Nam, tiếp tục được kết tinh và tỏa sáng trong thời đại Hồ
Chí Minh. Ngay sau khi giành được độc lập, trong phiên họp đầu tiên của Chính
phủ, ngày 03 – 9 – 1945, khi đề cập “Những nhiệm vụ cấp bách của Nhà nước Việt
Nam Dân chủ Cộng hòa”, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đưa ra sáu “vấn đề cấp bách hơn
cả” trong đó có “vấn đề thứ hai là nạn dốt”. Nạn dốt làm cho hơn 90% đồng bào
Việt Nam mù chữ; đó là sản phẩm của một trong những phương pháp độc ác mà bọn
thực dân đã dùng để cai trị chúng ta. Đó là một trong ba thứ giặc cần phải diệt.
Bởi: “một dân tộc dốt là một dân tộc yếu”. Hạnh phúc đầu tiên khi đất nước có nền
độc lập là đồng bào được đi học, được thoát khỏi sự tăm tối của cuộc đời để đến
với ánh sáng của thế giới tri thức, văn minh. Ngày 04 – 10 – 1945, Chủ tịch Hồ
Chí Minh tiếp tục ra lời kêu gọi “chống nạn thất học” để khuyến khích toàn dân
học tập. Chỉ trong vòng một năm đã có trên 2,5 triệu người biết chữ, đồng thời
các hủ tục cũng dần được xóa bỏ. Hạnh phúc của thành quả đầu tiên ấy đã góp phần
quan trọng xây dựng nền móng hệ thống giáo dục phổ thông, chuyên nghiệp, đại học,
văn hóa, khoa học kỹ thuật của đất nước ngày nay.
Trong hơn 90 năm lãnh đạo đất nước, Đảng ta luôn quan
tập đặc biệt đến công tác giáo dục, đào tạo. Coi đây là quốc sách hàng đầu, là
động lực then chốt để phát triển đất nước và luôn bảo đảm điều kiện thuận lợi để
mỗi người dân có cơ hội được thụ hưởng công bằng thành quả của nền giáo dục. Học
tập không chỉ là nghĩa vụ thiêng liêng mà còn là quyền lợi cao cả của mọi công
dân. Học tập không chỉ đem lại hạnh phúc cho mỗi cá nhân, mà còn là hạnh phúc
cho cả một dân tộc và toàn nhân loại./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét