Thứ Ba, 14 tháng 7, 2026

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: TIẾNG NÓI CCB VIỆT NAM - ĐỪNG XÚC PHẠM DƯ LUẬN!

     Sau bài đăng của Cục trưởng cục quản lý báo chí dùng những cụm từ chưa phù hợp, thiếu chuẩn mực... đang làm CĐM dậy sóng.

Trước hết, xin khẳng định rằng: “Điều đáng mừng trong vụ án Nguyễn Thành Nam, chính một phần nhờ có tai mắt của quần chúng, nói đúng hơn là nhờ dư luận từ quần chúng. Chính tại đây, dư luận xã hội đã trở thành phương thức thể hiện quyền tự do ngôn luận và mạng xã hội đã trở thành diễn đàn cho tiếng nói đó được lắng nghe. Đồng thời, qua cuộc đấu tranh này, chúng ta thấy dân còn tin vào Đảng, còn tôn kính Bác Hồ, chứ không như những luận điệu hèn hạ, thâm độc đang ra sức chống phá, hạ bệ uy tín của Người.

Tiếc thay, bài viết của ông Cục trưởng cục quản lý báo chí đã dùng một số từ trung tính, phiến diện. ông Phúc gọi những phản biện của nhân dân về tác giả “Chuyện của Thanh” và đồng bọn, là “đấu tố cá nhân”... thì tôi không đồng tình chút nào.
Ở tầm Cục trưởng, cần suy nghĩ cẩn trọng, phát ngôn chuẩn chỉ. Xưa các cụ dạy ta:
“Chó khôn ba quanh mới nằm, người khôn uốn lưỡi ba lần hãy nói”.

Lý do lần này mạng XH người dân nói dài, nói dai, nói mãi không thôi… vì nhân dân họ rất lo “chìm xuồng” như câu chuyện của “nỗi buồn chiến tranh”.

Nếu báo chí đã làm tròn nhiệm vụ của Đảng của nhân dân giao phó, Các ông làm tốt nhiệm vụ thì các loại “cào bàn phím” trong nhân dân chả có gì mà viết.

Bài viết của ông bàn rộng về cách ứng xử trên mạng xã hội, hơn câu chuyện “Chuyện với Thanh...”

Tuy nhiên, trong lúc này, ông đã dùng những từ “cảm xúc của đám đông trên mạng xã hội”, “tâm lý đám đông”, “đấu tố cực đoan” để chỉ hiện tượng một bộ phận người dùng mạng xã hội... là chưa chuẩn chỉ, đặc biệt với tư cách là người đứng đầu cơ quan quản lý báo chí.
 
Làm báo là làm chính trị, là định hướng dư luận xã hội, vì vậy phải chắt chiu từ ngữ...

Nếu tôi làm Cục trưởng, tôi sẽ dùng cách diễn đạt cụm từ trung tính hơn, như "dư luận xã hội", "một bộ phận ý kiến trên mạng xã hội", hoặc "hành vi công kích cực đoan"... thì có lẽ ít bị hiểu theo kiểu "vơ đũa cả nắm"; đánh đồng "cá mè một lứa", phê phán hằn học, nặng nề, miệt thị quần chúng.

Cái đáng tiếc, khi bài của ông đăng tải, các phần tử chống phá nhà nước, dưới cái mác Học giả, trí thức giả cầy, các đài báo của BBC, RFA lại lên tiếng bênh vực, hòng chạy tội cho Nam chúng lên giọng cao đạo cho rằng nhà chức trách bị áp lực bởi hội chứng đám đông, đấu tố. Chúng còn lên giọng đe dọa người dân rằng thì báo Nhân dân cần kiện "những kẻ đấu tố", " Nhà nước Việt Nam cần phải bỏ điều 117 vì vi phạm nhân quyền... vân... vân... và mây... mây..."(?)

Sự nghiệp cách mạng là Sự nghiệp của quần chúng nhân dân. Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn căn dặn: “phải dựa vào Nhân dân, bởi "Nhân dân có hàng triệu tai, hàng triệu mắt". Khi biết lắng nghe dân, tôn trọng dân và phát huy vai trò giám sát của dân thì sẽ tạo nên sức mạnh to lớn để bảo vệ lợi ích của đất nước và của nhân dân”.

Cục Báo chí là cơ quan thuộc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, thực hiện chức năng tham mưu và giúp Bộ trưởng quản lý nhà nước về báo chí trên phạm vi cả nước. Cục có 7 nhiệm vụ chính, trong đó có nhiêm vụ:
● Theo dõi, quản lý hoạt động của các cơ quan báo chí; phối hợp xử lý các sai phạm trong hoạt động báo chí.
Chính lúc này vai trò của cục quản lý báo chí rất quan trọng là xử lý tình huống báo chí, thay bằng đi "cãi nhau" với dư luận; những từ ngữ ông dùng không phù hợp, thành ra không những không ổn định được tình hình mà còn như đổ thêm dầu vào lửa.

Mình sinh ra từ Nhân dân, làm việc vì Nhân dân, dân góp thuế nuôi mình đấy, thưa ông đồng nghiệp thân mến ạ! 
Kính cám ơn!


QV-ST!

CÙNG BÀN LUẬN: ĐỪNG LẤY “PHIÊN TÒA MẠNG” LÀM CÁI CỚ ĐỂ LÀM NHỤT PHẢN BIỆN XÃ HỘI!

     Không ai phủ nhận rằng bịa đặt, vu khống, xúc phạm danh dự hay kích động bạo lực phải bị xử lý theo pháp luật.

Nhưng chống những hành vi đó không đồng nghĩa với việc biến mọi tiếng nói phản biện thành đối tượng phải dè chừng, càng không thể lấy khái niệm “phiên tòa mạng” làm chiếc túi đủ rộng để bỏ chung tất cả.

Mấy ngày qua, nhiều bài báo đồng loạt nhấn mạnh rằng “công luận không thể thay thế CQĐT, VKS, Tòa án”. Điều đó đúng. Nhưng chỉ nói đến một nửa sự thật thì vẫn là thiếu sự thật.

Công luận không thay thế cơ quan tư pháp. Nhưng công dân cũng không phải ngồi im, khóa miệng và chờ đến khi có kết luận cuối cùng mới đc đặt câu hỏi. 

Nếu chỉ đc quyền lên tiếng sau khi mọi việc đã ngã ngũ thì phản biện xã hội tồn tại để làm gì? Giám sát của nhân dân còn ý nghĩa gì?

Thực tế cho thấy, không ít vụ án tham nhũng, tiêu cực, sai phạm quản lý, gian lận thi cử hay vi phạm của cán bộ đều khởi đầu từ những nghi vấn của người dân, báo chí và MXH. 

Chính những câu hỏi ban đầu đó đã buộc các cơ quan có thẩm quyền phải vào cuộc. 

Nếu tất cả đều chọn im lặng vì sợ bị quy chụp là “phiên tòa mạng”, thì bao nhiêu sai phạm sẽ tiếp tục nằm yên trong bóng tối?

Điều đáng suy nghĩ là có bài viết nói rất nhiều về hệ lụy của “phiên tòa mạng”, nhưng lại gần như né tránh nguyên nhân khiến nó xuất hiện.

Nên nhớ rằng, “phiên tòa mạng” kg tự nhiên sinh ra, mà nó thường xuất hiện khi thông tin chính thức chậm trễ, thiếu minh bạch, né tránh hoặc trả lời theo kiểu nhỏ giọt. 

Khoảng trống thông tin không bao giờ tồn tại lâu; nếu cơ quan có trách nhiệm kg lấp đầy bằng sự thật thì suy đoán sẽ lấp đầy bằng tin đồn.

Muốn hạn chế “phiên tòa mạng” thì trước hết phải hạn chế khoảng trống thông tin, chứ không phải hạn chế quyền lên tiếng của người dân. 

Muốn giảm suy diễn thì hãy tăng minh bạch. Muốn giảm đồn đoán thì hãy giải trình nhanh, đầy đủ và có trách nhiệm. Đó mới là gốc của vấn đề.

Nhà nước pháp quyền không chỉ yêu cầu công dân tôn trọng pháp luật, mà trước hết còn yêu cầu quyền lực công phải chịu sự kiểm soát, giám sát và giải trình trước nhân dân. 

Chỉ nhắc đến nghĩa vụ của người dân mà né tránh trách nhiệm giải trình của cơ quan công quyền là một cách tiếp cận thiên lệch không công bằng.

Phản biện không phải đấu tố; chất vấn không phải kết tội; đề nghị thanh tra, kiểm tra kg phải tuyên án; ... 

Đánh đồng tất cả với “phiên tòa mạng” không bảo vệ pháp quyền, mà vô hình trung tạo ra hiệu ứng làm người dân e ngại lên tiếng, báo chí e ngại đặt câu hỏi và xã hội e ngại giám sát.

Một nền pháp quyền vững mạnh không sợ phản biện. Điều mà pháp quyền phải cảnh giác là vu khống, bịa đặt và kết tội thay tòa án. 

Còn phản biện, chất vấn và giám sát của công dân kg phải là mối đe dọa đối với pháp quyền, mà đó chính là một trong những điều kiện để pháp quyền tồn tại.

💥 Vụ án ở huyện Trà Ôn (cũ) cũng là một minh chứng cho việc công dân không phải ngồi im, khóa miệng và chờ đến khi có kết luận cuối cùng mới đc đặt câu hỏi đấy./.
QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: LÊN ÁN, ĐẤU TRANH VỚI CÁI XẤU, CÁI PHẢN ĐỘNG CỦA NHÂN DÂN LÀ ĐIỀU TỐT, LÀ YÊU NƯỚC CHỨ ĐÂU PHẢI ĐẤU TỐ!

     Rất lạ, một số văn nô, thơ nô, báo nô giờ này vẫn lên mạng lải nhải vu cho nhân dân đấu tranh vụ tên phản quốc Nguyễn Thành Nam để gọi họ là đấu tố. Bọn chúng thổ ra những câu từ chửi bới mang tính xúc phạm rất cay cú và vô văn hóa.

Một vụ án điểm được cơ quan điều tra đã khởi tố và đang quá trình mở rộng vụ án triệu tập các đối tượng tiếp theo.

Mọi tội lỗi của tên Nam và đồng bọn đều được pháp luật quy định trong bộ Luật Hình sự về Điều, khoản cụ thể, các hình thức tăng nặng, giảm nhẹ.

Việc nhân dân đấu tranh xuất phát từ lòng yêu nước, sống có trách nhiệm với sự tồn vong của chế độ, mà trong số những người lên án đấu tranh mạnh mẽ đa số họ từng đi qua đời lính, từng chứng kiến máu xương của cha ông phải đánh đổi để dành lại dân tộc này khi Việt Nam bị 4 nước sang xâm chiến, tiêu diệt đồng bào.

Những người đấu tranh mạnh mẽ khi lịch sử dân tộc bị xuyên tạc, sự hy sinh xương máu của cha ông bị xúc phạm và hình tượng lãnh tụ Hồ Chí Minh bị vấy bẩn.

Họ đấu tranh lên án vì ý chí tự tôn dân tộc, sự lên án đấu tranh nằm ở 90% người dân Việt Nam.

Đấu tố khác lên án. Đấu tố nhằm mục đích cho động cơ cá nhân để giải quyết mâu thuẫn cá nhân, tranh giành quyền lợi hoặc tư thù.

Ở đây, đại bộ phận người dân lên án đấu tranh bởi hành vi sai trái của đối tượng Nam và đồng bọn xúc phạm đến cái chung, hoàn toàn không ai có tư thù hay mục đích dành quyền lợi. Nhân dân không ai có thù hằn gì với đối tượng Nam và cũng không ai tranh giành gì miếng ăn hay lợi lộc từ hắn.

Trong quá trình phản bác lên án có thể có một số người dùng câu từ nặng hơn một chút nhưng đừng vì thế mà đánh đồng giữa lên án, phản bác thành đấu tố. Chúng đang đánh tráo khái niệm để bịt miệng nhân dân và tấn công trực diện vào một số cá nhân bằng những câu từ vô giáo dục để bảo vệ cho kẻ phản quốc và đồng bọn

Vụ án Nguyễn Thành Nam gây chấn động cả thế giới. Sau khi cuốn rác rưởi hắn viết được tung ra gây rúng động mạng xã hội. Trong mấy ngày sau đó, Trung Quốc và Nga là 2 quốc gia lớn mà người đứng đầu phải ra tay chỉ đạo chấn chỉnh Luật bảo vệ lịch sử, bảo vệ lãnh tụ và bảo vệ hình ảnh người lính quân đội. Trung Quốc còn bổ sung thêm bảo vệ các gia đình Cách mạng. Tôi đã có loạt bài đăng ngay sau đó về nội dung bài viết về Trung Quốc và Nga xiết chặt bảo vệ Lịch sử, lãnh tụ, người lính. Cùng thời đó, một tay họa sỹ người Nga nhưng dạng lưu vong sang tị nạn ở Ba Lan gần Belarut đã bị bắn chết, hắn ta chuyên vẽ kích động hình ảnh về TT Nga Putin và lãnh đạo cấp cao của Nga.

Vụ Nguyễn Thành Nam bị nhiều tờ báo phản động, nhiều kẻ lưu vong lợi dụng nhảy vào ra sức viết, đăng sst xúc phạm lãnh tụ Hồ Chí Minh và nhiều nguyên thủ quốc gia Việt Nam. Vậy nên hãy hiểu rằng, hậu quả để lại ở vụ án Nguyễn Thành Nam là vô cùng lớn, cực kỳ nghiêm trọng.

Chưa hết, cuốn rác của đối tượng Nam còn được báo chí Cách mạng nước nhà lăng xê cổ vũ khi đăng bài khen ngợi. Báo Đảng, phục vụ cho đảng mà lại đi cổ vũ cho kẻ phản quốc xúc phạm lãnh tụ đảng , xúc phạm lịch sử dân tốc và tướng lĩnh chỉ huy quân đội thì đó là tội nhỏ à?

Nhân dân có quyền lên án- đấu tranh. Nếu muốn gọi là đấu tố để bầy đàn a dua xúc phạm chửi lại dân thì hãy nhanh chóng mở từ điển tiếng Việt ra tìm hiểu nghĩa của đấu tố và lên án cho thông cái não, nếu muốn hiểu kỹ hơn hoặc hỏi thêm về những người làm Luật 

Vì vụ án đang trong quá trình điều tra nên tôi chỉ có thể tham gia như vậy. Mong kết quả cả một đường dây bị CQĐT lôi ra để xử lý và lập lại kỷ cương giữ nước./.
QV-ST!

NHÌN RA THẾ GIỚI: RANH GIỚI SẮT ĐÁ Ở NƯỚC NGA VÀ SỰ DỄ DÃI Ở VIỆT NAM VỚI NHỮNG KẺ PHẢN BỘI TỔ QUỐC!

     Trong thế giới quan chính trị đầy bản lĩnh và lạnh lùng của Tổng thống Nga Vladimir Putin, lòng trung thành là một giá trị tuyệt đối. Lời tuyên ngôn bất biến của ông, "Có thể tha thứ cho nhiều điều, nhưng tuyệt đối không bao giờ tha thứ cho sự phản bội", không chỉ là quy tắc sinh tồn của một quốc gia vĩ đại, mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh cho bất kỳ nền chính trị nào.

Đối với một cường quốc, việc vạch ra một lằn ranh đỏ không thể bước qua chính là cách duy nhất để bảo vệ sự tôn nghiêm của màu cờ sắc áo, giữ vững kỷ cương đất nước trước mọi giông bão.

Thế nhưng, khi đặt tuyên ngôn sắt đá ấy cạnh thực tế xã hội tại Việt Nam, một câu hỏi nhức nhối và đầy cay đắng đã được đặt ra: Phải chăng sự vị tha quá mức, sự dễ dãi đến mức dung túng đối với những kẻ từng phản bội Tổ quốc chính là lý do khiến chúng "nhờn", dẫn đến những màn "quay xe" liên tục mà không hề có sự ăn năn chân thành?

1. Bàn tay sắt của Vladimir Putin: Lùng sục kẻ phản bội bất kể không gian và thời gian.

Đối với Vladimir Putin, lừa dối có thể có lý do để xem xét, nhưng phản bội là ranh giới đỏ tuyệt đối. Một khi đã bước qua ranh giới đó, kẻ phản bội sẽ đối mặt với sự thanh trừng và trừng phạt nghiêm khắc từ luật pháp và các cơ quan an ninh Nga.

Phát biểu đanh thép trước Cơ quan An ninh Liên bang Nga (FSB), ông chỉ đạo phải săn lùng và xác định danh tính của những kẻ phản bội chuyển sang hàng ngũ tình báo nước ngoài hoặc các lực lượng phá hoại vũ trang. Ông đưa ra lời cảnh báo không giới hạn: "Chúng ta không được quên. Phải xác định danh tính và trừng trị những kẻ này bất cứ khi nào và bất kể ở đâu".

Lịch sử đương đại đã chứng kiến cách nước Nga của Putin thực thi lời thề này, bất kể thời gian hay khoảng cách địa lý.

Ví như trường hợp của Alexander Litvinenko, cựu sĩ quan FSB đào tẩu sang Anh và viết sách chống phá Điện Kremlin. Năm 2006, ông ta gục ngã tại London sau khi uống một tách trà "có nghi vấn", báo chí Anh tố cáo là tách trà này đã bị nhiễm chất phóng xạ Polonium-210.

Hay như các lực lượng Nga từng phản bội Tổ quốc, phá hoại vũ trang. Cụ thể, khi các nhóm dân quân gốc Nga thân Ukraine tiến hành các vụ tấn công xuyên biên giới, Putin ngay lập tức ra lệnh cho FSB săn lùng tận gốc. Ông tuyên bố xã hội Nga sẽ "tự làm sạch" bằng cách nhổ những kẻ phản bội ra ngoài như những con ruồi vô tình bay vào miệng.

Sự kiên quyết của Putin chỉ ra một chân lý: Một quốc gia không thể có chủ quyền trọn vẹn nếu thỏa hiệp hay dễ dàng tha thứ với những kẻ đâm sau lưng đồng bào.

2. Thực tế tại Việt Nam: Sự dễ dãi tạo nên những màn "quay xe" cơ hội

Đối lập với bàn tay sắt ấy, thực tế văn hóa - xã hội tại Việt Nam lại đang cho thấy một lằn ranh mờ nhạt. Lịch sử và dư luận xã hội không quên những vết nhơ quá khứ của các cá nhân nghệ sĩ như Bằng Kiều hay Khánh Ly. Sau khi rời bỏ quê hương để tìm kiếm hào quang xứ người, họ từng có những hành động, phát ngôn chà đạp lên chính nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng tài năng của mình.

Nhưng đáng nói hơn là chuỗi hành vi "tiền hậu bất nhất", xem Tổ quốc như một trạm dừng chân kinh tế khi cần, nhờn luật nhờ vào chính sách bao dung của đất nước:

Đầu tiên chúng ta hãy nói đến sự "quay xe" liên tục, đổi trắng thay đen có hệ thống của ca sĩ phản động Khánh Ly. Ả khọm già này khi còn trẻ đã từng tuyên bố đanh thép trên truyền thông hải ngoại rằng sẽ không bao giờ về nước hát nếu đất nước còn dưới chế độ hiện tại.

Thế nhưng đến năm 1996, chúng ta vẫn dễ dàng quá mức khi cho Khánh Ly quay về nước, chỉ cần lên báo khen ngợi Việt Nam vài câu rồi xong, họ nói rằng đó là truyền thống nhân văn của dân tộc. Rồi khi trở lại Mỹ, ả khọm già ấy lại tiếp tục tham gia các hoạt động biểu diễn có tính chất nhạy cảm chính trị. Sau khi trải qua bạo bệnh và đột quỵ ở xứ người vào đầu năm 2026, ranh ca tráo trở này lại tiếp tục "quay xe", xin về nước biểu diễn và định cư hẳn. Dư luận không khỏi đặt câu hỏi: Phải chăng lúc trẻ khỏe thì ra sức quay lưng, đến khi già yếu, bệnh tật lại tìm về đất mẹ như một nơi nương tựa cuối đời vì mục đích sinh kế và an dưỡng?

Và quan trọng nhất, chúng ta quá dễ dàng dung thứ cho những kẻ nhiều lần phản bội Tổ quốc, tráo trở có hệ thống, thì giới trẻ họ sẽ nghĩ gì.

Và, Khánh Ly không phải là ví dụ duy nhất, mà còn nhiều trường hợp những nghệ sĩ độc hại lệch chuẩn, những kẻ phản bội Tổ quốc có hệ thống ... ấy thế mà khi chúng "chỉ cần nhỏ vài giọt nước mắt ăn năn", lập tức được tha thứ? Liệu đây có phải là "nhân văn thực sự", hay là "có một bàn tay lông lá" nào đứng sau đạo diễn.

Đơn cử như sự tráo trở của Bằng Kiều chẳng hạn. Gã này từng bị tước quyền công dân vào năm 2004 sau những phát biểu xuyên tạc, xin cưu mang chính trị và có những hành vi xúc phạm đến biểu tượng quốc gia. Ấy thế mà khi chỉ cần gã ta đánh tiếng rằng "đã cảm thấy hối hận", ấy lại lập tức được dung thứ. Chẳng những vậy, gã ca sĩ đê tiện ấy còn được Nhà nước dang tay bao dung đến nỗi cấp phép biểu diễn trở lại từ năm 2012, Bằng Kiều được chào đón như một nghệ sĩ lớn, đỉnh điểm là việc xuất hiện danh chính ngôn thuận tại show truyền hình quốc gia "Anh trai vượt ngàn chông gai".

Nhưng thay vì thể hiện sự biết ơn bằng thái độ khiêm nhường, nam ca sĩ liên tục vấp phải làn sóng chỉ trích dữ dội vì những phát ngôn ngạo mạn, coi thường khán giả bình dân và sinh viên. Ngay trong những thời điểm đất nước sục sôi lòng yêu nước, anh lại có những động thái đi ngược lại tâm lý đại chúng, "kêu gọi fan vote cho con trai mình tham gia các hoạt động mà đám ba que tổ chức", điều này đã khiến công chúng phẫn nộ vì cho rằng bản chất trịch thượng của một kẻ từng quay lưng với Tổ quốc vẫn chưa hề thay đổi.

3. Lòng nhân văn bị rẻ rúng và thông điệp về sự tôn nghiêm của màu cờ

Khi những nhà lãnh đạo và các cơ quan quản lý văn hóa gọi sự dung thứ này là "sự nhân văn", là "mở đường cho người biết quay đầu", họ đang đứng trên góc độ của chính sách đại đoàn kết và hòa hợp dân tộc. Đó là tư thế của một quốc gia chiến thắng, dùng sự bao dung để cảm hóa.

Tuy nhiên, ranh giới giữa vị tha và nhu nhược vô cùng mong manh. Khi một kẻ phản bội nhận ra rằng họ có thể dễ dàng quay lưng với đất nước, xúc phạm chế độ, rồi sau đó chỉ cần một vài lời xin lỗi sáo rỗng là lại có thể nghiễm nhiên trở về, đứng trên sân khấu hoành tráng, lên sóng truyền hình quốc gia để rao giảng về lòng tự hào dân tộc, thì đó là một sự bất công tột cùng.

Sự dễ dãi quá mức ấy vô hình trung đã làm "nhờn" luật. Nó khiến các giá trị thiêng liêng bị rẻ rúng, biến lòng yêu nước thành một món hàng có thể mua đi bán lại, một tấm bình phong để trục lợi kinh tế khi hào quang ở hải ngoại đã nguội lạnh. Dễ dàng tha thứ và tung hô những kẻ nhiều lần phản bội chính là hành động chà đạp lên màu cờ Tổ quốc, làm tổn thương sâu sắc hương hồn của hàng triệu anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống, và xúc phạm lòng tự trọng của những người dân trung kiên luôn ở lại gắn bó với đất nước qua mọi thăng trầm.

Nước Nga của Putin đứng vững vì họ có kỷ cương sắt và một cái đầu lạnh trước sự phản bội. Việt Nam muốn trường tồn và giữ vững được hồn cốt dân tộc, bên cạnh dòng máu vị tha, cũng cần một bàn tay sắt để bảo vệ sự tôn nghiêm của màu cờ sắc áo. Lòng nhân văn chỉ có giá trị khi nó được trao gửi cho những người thực sự xứng đáng, chứ không bao giờ được phép biến thành công cụ cho sự cơ hội và ích kỷ của những kẻ phản bội quay đầu vì tiền tài./.
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NẾU ĐỂ NGƯỜI TRẺ HIỂU BIẾT VỀ VĂN HÓA NƯỚC NGOÀI NHIỀU HƠN VĂN HÓA DÂN TỘC LÀ “CHÚNG TA ĐANG MẤT TRẬN ĐỊA, TỰ THUA NGAY TRÊN SÂN NHÀ”!

     Đó là lời cảnh báo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Phiên họp thứ hai của Ban Chỉ đạo Trung ương về phát triển văn hóa Việt Nam sáng 13/7.

Và thực tế cho thấy, nhiều bạn trẻ có thể thuộc lòng thần thoại Bắc Âu qua game, say mê thế giới của Marvel, anime hay các idol quốc tế, nhưng lại lúng túng khi nhắc đến Rồng thời Lý, tà áo ngũ thân hay nhiều giá trị văn hóa truyền thống của chính dân tộc mình.

Đó không phải vì người trẻ thờ ơ với văn hóa Việt.

Mà vì trên không gian số, nơi định hình nhận thức của cả một thế hệ sống trong thời bình, văn hóa Việt vẫn hiện diện quá mờ nhạt. Trong khi chúng ta vẫn chủ yếu bảo tồn theo cách truyền thống, các tập đoàn giải trí toàn cầu đã biến văn hóa thành một ngành công nghiệp trị giá hàng nghìn tỷ USD, sử dụng công nghệ, thuật toán và hệ sinh thái nội dung để chiếm lĩnh sự chú ý, hình thành thị hiếu và lan tỏa hệ giá trị của họ trên phạm vi toàn cầu.

Bởi vậy, khi Tổng Bí thư, Chủ tịch nước chỉ rõ chúng ta đã chậm chân trên mặt trận văn hóa số, đó không chỉ là lời nhắc về bảo tồn di sản. Đó là lời cảnh báo về năng lực cạnh tranh quốc gia. Khi công nghiệp văn hóa mới đóng góp khoảng 4% GDP, còn không gian số chủ yếu được lấp đầy bởi sản phẩm ngoại, thì “mất sân nhà” không còn là giả định, mà đang trở thành sức ép hiện hữu.

Muốn giành lại trận địa, không thể chỉ bảo tồn.

Phải tạo ra những sản phẩm văn hóa đủ sức cạnh tranh. Lịch sử, di sản và bản sắc Việt phải bước vào game, phim, hoạt hình, âm nhạc, AI và các nền tảng số bằng ngôn ngữ của thời đại, để người trẻ tìm đến vì hấp dẫn, chứ không phải vì nghĩa vụ.

Giữ chủ quyền trong thế kỷ XXI không chỉ là giữ biên giới.

Đó còn là giữ quyền kể câu chuyện của chính dân tộc mình. Nếu thế hệ trẻ hiểu thế giới nhưng ngày càng xa lạ với cội nguồn, thì điều chúng ta đánh mất không chỉ là một thị trường văn hóa, mà còn là lợi thế chiến lược ngay trên chính sân nhà./.

QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: KHÔNG THỂ ĐỂ CÁN BỘ AN VỊ DƯỚI "TÁN CÂY THỦ TỤC", CÒN NGƯỜI NGHÈO LÃNH ĐỦ!

     Phiên họp đầu tiên của Ban Chỉ đạo Trung ương thực hiện các Chương trình mục tiêu quốc gia diễn ra trong áp lực chưa từng có, trước nguy cơ đổ vỡ kế hoạch của cả năm 2026. Ngay sau đó, Thông báo số 368 truyền đạt kết luận của Thủ tướng Lê Minh Hưng phát đi một mệnh lệnh dứt khoát: kiên quyết xử lý trách nhiệm người đứng đầu nếu để chậm giải ngân. 

Con số đứng sau mệnh lệnh đó không cho phép ai bình thản. Đến đầu tháng 7/2026, 12.700 tỷ đồng vốn ngân sách trung ương vẫn chưa được phân bổ, mới đạt khoảng 18,9% kế hoạch năm. Hơn 17.000 tỷ đồng tích tụ từ giai đoạn 2021-2025, được Quốc hội đặc cách cho phép kéo dài để bứt tốc trong năm nay, cũng vẫn nằm chờ vì nhiều cơ quan chưa hoàn thiện phương án. 

Gần 30.000 tỷ đồng đáng lẽ phải trở thành những con đường, trường học, công trình nước sạch, sinh kế cho người dân vùng sâu, vùng xa thì vẫn đóng băng trong tài khoản. Mỗi ngày hồ sơ bị ngâm là thêm một ngày người dân bị tước đi quyền lợi và cơ hội an sinh tối thiểu.

Vậy điều gì đang níu chân gần 30.000 tỷ đồng cứu cánh ấy? 

Hệ thống thực thi đang phải vận hành dưới một rừng thủ tục, quản đến đâu ban hành tới đó, đến mức chính Thủ tướng Lê Minh Hưng phải thẳng thắn cảnh báo: một chương trình mục tiêu quốc gia gánh tới 54 văn bản hướng dẫn từ nhiều bộ ngành. Nhưng ma trận quy định rườm rà này chỉ là phần nổi của vấn đề. Bằng chứng là cùng một khung pháp lý, vẫn có địa phương chủ động tháo gỡ để giải ngân bứt tốc, trong khi cả nước vẫn còn tới 25 bộ, cơ quan trung ương và 11 địa phương trì trệ dưới mức bình quân. Nút thắt không nằm ở văn bản, mà nằm ở tư duy người chèo lái.

Không bứt phá mà chính rừng thủ tục ấy đang trở thành vùng bóng râm lý tưởng để một bộ phận cán bộ ẩn nấp và an vị. Hồ sơ chuyển lòng vòng, hết xin ý kiến lại chờ hướng dẫn, hết đẩy lên cấp trên lại chuyển về trung ương. Đằng sau sự cẩn trọng quá mức ấy không phải để bảo vệ lợi ích Nhà nước, mà để bảo vệ chiếc ghế của người ký. 

Chỉ đạo của Thủ tướng lần này đánh thẳng vào gốc rễ đó. 

✅ Tiến độ giải ngân được kiểm tra hằng tháng, công khai định danh những đơn vị chậm trễ và lấy kết quả làm thước đo trực tiếp để định đoạt năng lực cán bộ. 

✅ Tích hợp 4 Chương trình mục tiêu quốc gia thành một chương trình thống nhất, giảm chồng chéo, rút ngắn quy trình. 

✅ Bộ Tài chính được giao thành lập Tổ công tác để trình phương án trước ngày 25/7/2026. 

Khi thủ tục được chặt hạ và trách nhiệm được cá thể hóa, mọi khoảng trống của tư duy né tránh sẽ bị triệt tiêu.

Chính sách nhân văn chỉ thực sự có ý nghĩa khi dòng tiền chạm được vào cuộc sống của người dân đúng lúc họ khốn khó nhất. Bởi mỗi ngày gần 30.000 tỷ đồng cứu cánh kia còn bị đóng băng dưới tán cây thủ tục, là thêm một ngày những số phận nghèo khó ngoài kia phải kiệt quệ gánh chịu bão dông cuộc đời./.


QV-ST!

NGƯỜI TỐT, VIỆC TỐT TRONG ĐẤU TRANH PHÒNG CHỐNG DBHB: TÔI ỦNG HỘ NHIỆT THÀNH BÁC PHAN TRUNG CAN!

     Bác là một cựu CB đảng viên, với nhân cách chính trực và ngòi bút chân chính, lập luận sắc sảo, trong lâu nay đã đập tan những luận điệu xuyên tạc lật sử, những thế lực đen chống phá chế độ, đấu tranh với những tiêu cực xã hội và luôn bênh vực công bằng, lẽ phải.

Người như bác thật quý trọng. Ở đất nước Việt Nam XHCN của chúng ta, khi mà mọi tầng lớp đều bình đẳng, giai cấp con người được xóa bỏ ranh giới, đều được quý trọng như nhau.

Thưa các bạn! Có phải thật nực cười, khi có một số kẻ đang tự cho mình là tầng lớp tinh hoa, cấp tiến, "trí thức kiểu mẫu", nhưng vốn bản chất là ưa chuộng "tự do, dân chủ", những thứ văn minh, văn hóa Âu, Mỹ. 

Tất nhiên và thực chất họ đang sống lốt giả tạo trong xã hội ta, trong tâm họ luôn là "hệ ý thức nửa vời ngụy tạo", cố hữu lợi ích cá nhân, họ luôn sợ tư tưởng và nội dung đường lối của Đảng, Nhà nước cản trở sự thăng vinh, cách nghĩ vốn ảo tưởng năng lực, trong bản chất con người của họ.

Một Việt Nam đang phát triển vững mạnh và đời sống dân chủ, tự do công bằng của hiện tại ngày hôm nay, vẫn chưa đủ làm thỏa mãn con người của họ, với cái "ích kỷ tư sản" học đòi, lo sợ cho quyền lợi cá nhân bị ảnh hưởng...

Thế nên họ luôn chống lại 'nội hàm lý tưởng' của người đảng viên, tư tưởng cách mạng và đời sống tư tưởng của đại quần chúng, nhân dân lao động Việt Nam.

Thật nực cười với đám tinh hoa, "tắc kè hoa sống bằng đội lốt cấp tiến", chưa giàu như Vingroup, Hòa Phát v.v mà lo mất của.

Ô hay, "gán" cho một con người tốt chính nghĩa như bác Phan Trung Can là Pôn Pốt. Hết cách đả phá rồi sao? Tồi hèn và chỉ tầm "chí thức" hạn định..., rất đáng khinh.

Cứ "đội lốt" mãi thế không bền đâu, nhân quả là có thật./.

QV-ST!

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2026

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NGUYỄN THÁI BÌNH - NGƯỜI ĐẤU TRANH VÌ HÒA BÌNH, THỐNG NHẤT TỔ QUỐC NGAY TRÊN ĐẤT NƯỚC CỦA KẺ XÂM LƯỢC!

     Ngày 14/1 - Nguyễn Thái Bình - Tên anh là niềm tự hào. Nguyễn Thái Bình sinh ngày 14/1/1948 tại Trường Bình, Cần Giuộc, Long An (nay là Tây Ninh) trong một gia đình có 9 anh chị em.

Năm 1968, sau khi đã tốt nghiệp CĐ Nông Lâm Súc, anh được Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ (USAID) cấp học bổng đặc biệt, trở thành sinh viên ưu tú tại ĐH Washington.

Trong thời gian du học tại đây, Nguyễn Thái Bình tích cực tham gia phong trào phản chiến, mạnh mẽ lên án cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ tại Việt Nam.

Ngày 10/2/1972, anh cùng 9 sinh viên khác đột nhập vào Lãnh sự VNCH tại New York, đòi Mỹ rút quân vô điều kiện, Nguyễn Văn Thiệu phải từ chức, đồng thời trả tự do cho 200.000 tù chính trị tại Việt Nam.

Chính vì những hoạt động phản chiến đó, dù tốt nghiệp loại ưu với bằng danh dự, anh vẫn bị tước quyền nhận học bổng Cao học.

Ngày 2/7/1972, trên đường trở về Tổ quốc, Nguyễn Thái Bình đã bị sát hại ngay khi máy bay vừa đáp xuống Tân Sơn Nhất.

Ngày 4/7/1972 (tức ngày này cách đây tròn 54 năm), hay tin anh hy sinh, bạn bè cùng trường và các tổ chức Việt kiều đã đồng loạt tổ chức lễ tưởng niệm.

Hội sinh viên Việt Nam tại Mỹ cũng họp báo để công bố hai lá thư của Nguyễn Thái Bình gửi cho Tổng thống Nixon và nhân dân yêu chuộng hòa bình thế giới.

Dưới áp lực của dư luận, Nguỵ quyền VNCH đã phải trả tự do cho gia đình anh những ngày sau đó.

Với những đóng góp to lớn ấy, ngày 30/4/2010, Nguyễn Thái Bình vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND.

Hiện nay, tên của anh cũng được trân trọng đặt cho một quỹ học bổng nâng bước học sinh nghèo vượt khó, cùng nhiều con đường và trường học trên khắp cả nước./.
QV-ST!

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: BUỒN VÔ HẠN!!!

     Mình là người yêu khoa học tự nhiên, đặc biệt yêu môn toán. Nhưng mấy ngày nay thấy nhiều việc nhận thức kém về đóng góp của mình đối với xã hội lại do những người giỏi môn toán gây ra.

1. Xưa có Ngô Bảo Châu, có thể nói là thiên tài về toán của VN, đã để bọn xấu lợi dụng, dù nhà nước ta đã đãi ngộ ( tùy theo khả năng và còn xem xét trong chế độ chung với các nhân tài khác nữa) đã không về VN cống hiến. Ngược lại còn có những phát ngôn đau lòng.

2. Nguyễn Thành Nam, cũng là nhân tài về toán học. Từng học toán ở đại học Lomonoxov, từng có nhiều công trạng trong việc mở ra nghành công nghệ thông tin ở FPT. 
Nam kém tuổi, học chuyên toán đh tổng hợp, nhưng cũng chừng trạc lứa du học với tôi. Nhiều lần nghe Nam thuyết trình, tôi rất ngưỡng mộ.
Thế rồi tin Nam cho ra mắt cuốn sách " chuyện của Thanh - lời kể mới về ánh sáng" làm tôi giật mình.

Khi con người ta đứng trên đỉnh vinh quang, rất dễ không còn thấy cái bóng (chỗ khiếm khuyết) của mình nữa. Họ tưởng mình là vĩ nhân, có thể dẫn dắt xã hội theo tư tưởng, suy nghĩ của mình.

Như vậy, với hai trường hợp trên thuộc loại xuất chúng của xã hội trong toán học, khoa học tự nhiên, trong đào tạo, chúng ta đã bỏ quên giáo dục ( hay bổ sung) khoa học xã hội. Hay đúng hơn là giúp họ nhận thức rõ giá trị, vị trí của bản thân họ trong sự phát triển của xã hội, để từ đó đóng góp tích cực cho đất nước mà không để xảy ra điều đáng tiếc.
Theo tôi, bọn chống phá đất nước đã biết lợi dụng danh tiếng , uy tín của họ để tuyên truyền chống phá sự phát triển của VN.

Người giỏi các môn tự nhiên (nhất là toán), thường khá về các môn xã hội.

Nhưng tự cho mình có thể dẫn dắt sự phát triển xã hội thì lại là sai lầm. Để dẫn dắt xã hội phải là xuất chúng trong khoa học xã hội. Họ phải biết vận dụng tri thức, nhận thức và sự đóng góp của cộng đồng mới thay đổi được xã hội.

Cha ông ta từng dạy :" tiên học lễ , hậu học văn". Có kiến thức, tri thức mà để bọn xấu lợi dụng chống phá đất nước thì chưa phải là giỏi.

Lại còn thêm trường hợp giỏi toán của Duy ở Tuyên quang. 
Về trình độ thì Duy chưa là cái gì so với Ngô Bảo Châu và Nguyễn Thành Nam. Nhưng vừa rồi, Duy cũng ngộ nhận và bị bọn tham lợi dung trong vụ thi ptth, làm náo loạn xã hội.

Bác Hồ từng day: "có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó. Có tài mà không có đức thì là người vô dụng". Họ đã chẵng những vô dụng mà còn là hiểm họa cho xã hội.

Từ đó cho thấy việc "canh phòng cẩn mật" các nhân tài đất nước cần được các cấp chính quyền chú trọng hơn. Tìm và đào tạo nhân tài đã khó, nhưng rèn giũa nhân tài còn khó hơn. Bọn chống phá đất nước đang rình rập lợi dụng họ.
Trên thế giới , Anhxtanh đã ân hận đến khi chết sau khi cùng bọn lái súng Mỹ chế tạo ra bom nguyên tử.

Vì vậy việc giáo dục nhân cách cho nhân tài là một việc không được lãng quên!

QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: "LẬP LỜ ĐÁNH LẬN CON ĐEN"!

Gần đây trên mạng xã hội xuất hiện một cái từ mà mỗi chúng ta nghe và thấy, đều bức xúc vì sự ngụy biện, giả dối không thể chấp nhận được của một số kẻ muốn "rửa mặt" bênh vực bao che cho những kẻ phạm tội tày đình chống phá đất nước bằng cách bôi nhọ Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại và các vị công thần khai quốc như và Đại tướng Võ Nguyên Giáp thiên tài, các vị lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước, cũng như hàng triệu người Việt Nam yêu nước đã hy sinh xương máu vì Tổ quốc, vì độc lập dân tộc và chế độ của chúng ta.

Đó là từ "ĐẤU TỐ"!

Bọn này là lũ nhện nhện khá đông đảo trong cõi mạng cả trong và ngoài nước chõ mõm vào hiện nay!

Chúng tôi cho rằng, những kẻ nói đến từ "đấu tố" (một từ khá phổ biến trong "Cải cách ruộng đất năm 1953-1956") nói về nông dân đấu tố địa chủ hồi đó. CCRĐ có nhiều biểu hiện cực đoan, sai trái nhưng Đảng và Bác Hồ đã kịp thời sửa chữa trong chiến dịch phục hồi quyền lợi cho những người bị oan, gọi là "quy sai" trong chiến dịch sửa chữa "quy sai" sau đó! 

Ngày nay những kẻ cố tình dùng lại từ "đấu tố" này là âm mưu đánh đồng bản chất sự việc. "Mập mờ đánh lận con đen" hòng "minh oan", "rửa mặt", bênh vực, bao che cho lũ nhện nhện chống phá chế độ và đất nước!

Chúng ta dễ dàng nhận ra điều đó!

Dân trí bây giờ cao lắm rồi các người nhé! Không thể che giấu nổi sự đê tiện đó đâu!

Cho nên không ai lại không biết sự lươn lẹo, xỏ lá trong cách dùng từ của những các người đâu!

Luật pháp Việt Nam rõ ràng, minh bạch lắm, "Có công thì thưởng, có tội thì hành" đơn giản vậy thôi!

Lưới Trời lồng lộng, lấy "màn thưa che mắt thánh" không nổi đâu!

Đừng đùa! Những kẻ bênh vực, bao che cái sai, cái ác cũng sẽ phải chịu sự trừng phạt thích đáng của pháp luật đấy!
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: 🇻🇳 VỊ VUA YÊU NƯỚC THÀNH THÁI ĐÃ NÓI GÌ VỀ CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH?

❤️Năm 1947, khi nhắc về Chủ tịch Hồ Chí Minh, vua Thành Thái đã dành cho Người một lời đánh giá ngắn gọn nhưng đầy trân trọng:
"Từ hồi ấy tôi đã thấy cụ Hồ Chí Minh là một nhà ái quốc nhiệt thành và sáng suốt."

Vua Thành Thái không phải là một vị vua chỉ biết ngồi trên ngai vàng.

Ông là một trong 3 vị vua yêu nước 🇻🇳 VỊ VUA YÊU NƯỚC THÀNH THÁI ĐÃ NÓI GÌ VỀ CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH?

Năm 1947, khi nhắc về Chủ tịch Hồ Chí Minh, vua Thành Thái đã dành cho Người một lời đánh giá ngắn gọn nhưng đầy sự trân trọng:
"Từ hồi ấy tôi đã thấy cụ Hồ Chí Minh là một nhà ái quốc nhiệt thành và sáng suốt."

Ít ai biết rằng, vua Thành Thái không phải là một vị vua chỉ biết ngồi trên ngai vàng. Ông là một trong 3 vị vua yêu nước của triều Nguyễn.
Ngay khi còn tại vị, ông đã bí mật chiêu mộ 4 đội nữ binh, mỗi đội khoảng 50 người, chuẩn bị lực lượng để chống lại thực dân Pháp.
Kế hoạch không may bị bại lộ. Thực dân Pháp buộc ông phải ký vào bản tuyên cáo nhận lỗi, thừa nhận mình chống nước Pháp và hứa sẽ "thành thực hồi tâm" nếu muốn tiếp tục làm vua.
Vua Thành Thái chỉ lặng lẽ nhặt bản tuyên cáo, ném xuống đất.
Đến khi triều đình mang chiếu thoái vị đã được Pháp chuẩn bị sẵn vào điện Càn Thành, ông chỉ mỉm cười, viết hai chữ: "Phê chuẩn."
Ông chấp nhận mất ngai vàng nhưng không chấp nhận khuất phục.

❤️Năm 1916, vua Thành Thái bị đày ra đảo Réunion cùng người con trai là vua Duy Tân.
Chính tại hòn đảo xa xôi ấy, vào tháng 1 năm 1918, một thanh niên Việt Nam đã tìm đến thăm ông.
Người thanh niên ấy chính là Nguyễn Ái Quốc.
Hai con người, hai thế hệ, hai con đường cứu nước đã gặp nhau nơi đất khách.

❤️Gần 30 năm sau, khi nhớ lại cuộc gặp ấy, vua Thành Thái nói:
"Đối với tôi, cụ Hồ Chí Minh không phải là người xa lạ. Ngay từ năm 1918 khi trốn ra ngoại quốc, cụ Hồ Chí Minh đã đến gặp tôi ở đảo Réunion. Từ hồi ấy tôi đã thấy cụ Hồ Chí Minh là một nhà ái quốc nhiệt thành và sáng suốt."

Lời nhận xét này được đăng trên báo Cứu quốc số 748, ngày 6/11/1947. Thực tế sau đó cũng đã chứng minh nhận định của vua Thành Thái.

❤️Trong thời gian hoạt động tại Pháp, Nguyễn Ái Quốc đã trở thành linh hồn của phong trào người Việt yêu nước, gửi Bản yêu sách của nhân dân An Nam đến Hội nghị Versailles năm 1919, đấu tranh đòi các quyền tự do, dân chủ và bình đẳng cho dân tộc Việt Nam.

Ngay cả viên mật thám Pháp Paul Arnoux sau khi theo dõi hoạt động của Nguyễn Ái Quốc cũng phải thừa nhận:
"Con người thanh niên mảnh khảnh và đầy sức sống này có thể là người sẽ đặt dấu chấm hết cho nền thống trị của chúng ta ở Đông Dương"./.
QV-ST!

ĐỊNH ĐẦU HÀNG GIẶC HAY SAO VẬY ANH CỤC TRƯỞNG BÁO CHÍ?

     Thực ra "Nỗi buồn Chiến Tranh" và "Chuyện với Thanh" là một thủ đoạn tuyên truyền chống chế độ cực kỳ nguy hiểm, hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Hai cuốn rác phẩm ấy là tấm khiên của bọn phản động thao túng tư duy nhận thức người việt trong lĩnh vực văn học nghệ thuật để tuyên truyền xuyên tạc lịch sử cuộc chiến tranh chính nghĩa chống Mỹ cứu nước của dân tộc và xuyên tạc, hạ bệ công lao vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Nếu người dân yêu nước không đấu tranh tố giác các hành vi phạm tội ấy thì liệu nó sẽ đưa dân tộc đi về đâu? 

Ấy thế mà anh Cục trưởng Lưu Đình Phúc lại viết bài quy kết những người vạch mặt các đối tượng phản động ấy là "đấu tố" và "kết tội" con người.

Khi đài báo phản động BBC cho anh lên sóng ca ngợi hết lời thì anh Cục trưởng Báo chí đặt tay lên trán nghĩ xem, chúng khen anh có ý gì? Anh và đài phản động thù địch BBC đúng hay cộng đồng yêu nước Việt Nam đúng?

Giặc mà khen anh Phúc thì báo chí cách mạng do anh quản lý đầu hàng giặc hết rồi còn gì!
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: NGOẠI TRƯỞNG CUBA LÊN ÁN MỸ CẤM VẬN MẤY CHỤC NĂM QUA LÀ TỘI ÁC!

     Trong phiên thảo luận tại Liên Hợp Quốc ngày 08/07 vừa qua, Ngoại trưởng Cuba Bruno Rodríguez Parrilla đã có phát biểu lên án lệnh cấm vận Hoa Kỳ đã làm thiệt hại rất nhiều tài sản, tính mạng của nhân dân Cuba. Ông Bruno cho biết lệnh cấm vận kéo dài thù địch kéo dài hàng chục năm, khiến phần lớn thế giới phản đối dữ dội…. Ngay tại New York, Ngoại trưởng Cuba cũng tố cáo Hoa Kỳ đã gây ra những thảm họa như ném bom nguyên tử xuống Nhật Bản, đe dọa cưỡng bức lãnh thổ của nhiều quốc gia, can thiệp vào nội bộ nhiều quốc gia.

Vào ngày hôm ấy, Liên Hợp Quốc đã tổ chức một cuộc bỏ phiếu để mở ra một phiên thảo luận yêu cầu Hoa Kỳ gỡ bỏ cấm vận với Cuba. Theo kết quả bỏ phiếu, có tới 165 quốc gia đồng ý (chiếm hơn 80%) trong đó có nhiều đồng minh thân cận của Hoa Kỳ ở châu Âu (Pháp, Anh, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha…) và Nhật Bản. Một số quốc gia châu Âu bỏ phiếu trung lập viện dẫn việc Cuba vẫn có động thái ủng hộ Nga trong cuộc chiến với Ukraine. 

Ngoại trưởng Cuba cho biết ông không rõ đã bao nhiêu cuộc bỏ phiếu trôi qua và kết quả luôn là đại đa số thế giới đều ủng hộ gỡ bỏ lệnh cấm vận của Hoa Kỳ./.
QV-ST!

NẾU KHÔNG CÓ NGƯỜI... LIỆU HÔM NAY SẼ RA SAO?

     Có những câu hỏi không cần lời đáp, bởi chính lịch sử đã trả lời bằng biết bao hy sinh và mất mát.

Nếu không có Chủ tịch Hồ Chí Minh…

Liệu dân tộc Việt Nam có giành được độc lập?

Liệu lá cờ đỏ sao vàng có tung bay trên bầu trời Tổ quốc?

Liệu chúng ta có được lớn lên trong một đất nước hòa bình, được học tập, lao động và nuôi dưỡng những ước mơ của mình?

Năm 1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành lặng lẽ rời bến cảng Nhà Rồng, mang theo khát vọng cháy bỏng tìm con đường giải phóng dân tộc. Hành trang của Người không phải là tiền tài hay danh vọng, mà là tình yêu nước sâu nặng và niềm tin mãnh liệt vào tương lai của đồng bào mình.

Hơn ba mươi năm bôn ba khắp năm châu bốn biển là hơn ba mươi năm của biết bao gian lao, thử thách. Có những ngày thiếu thốn, có những đêm cô quạnh nơi đất khách, nhưng chưa một lần Người từ bỏ lý tưởng mà mình đã chọn.

Bởi trong trái tim của Người, Tổ quốc luôn là điều thiêng liêng nhất.

Trong từng bước chân, từng suy nghĩ, từng quyết định… luôn là khát vọng duy nhất: mang lại độc lập, tự do cho dân tộc và cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho Nhân dân.

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, Người trịnh trọng đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc Việt Nam.

Nhưng điều khiến hàng triệu người Việt Nam mãi mãi kính yêu Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là sự nghiệp vĩ đại của Người, mà còn là nhân cách cao đẹp.

Một vị lãnh tụ dành trọn cuộc đời cho đất nước nhưng luôn sống giản dị, thanh bạch.

Một con người mang tầm vóc lớn lao nhưng luôn gần gũi với Nhân dân.

Một trái tim chỉ biết nghĩ cho dân, cho nước, chưa từng nghĩ cho riêng mình.

Người không mưu cầu danh lợi.

Không tìm kiếm sự tôn vinh.

Điều Người mong mỏi nhất chỉ là đất nước được độc lập, Nhân dân được ấm no, hạnh phúc và các thế hệ mai sau được sống trong hòa bình.

Hôm nay, khi bước đi trên những con đường thanh bình, khi được học tập, lao động, xây dựng gia đình và theo đuổi những ước mơ của mình, chúng ta càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do.

Và càng thêm biết ơn những con người đã cống hiến cả cuộc đời cho Tổ quốc, trong đó có Chủ tịch Hồ Chí Minh – người đã dành trọn cuộc đời mình vì độc lập của dân tộc và hạnh phúc của Nhân dân.

Lòng biết ơn không chỉ được thể hiện bằng lời nói.

Mà còn bằng việc sống tử tế hơn mỗi ngày, học tập, lao động, đoàn kết, gìn giữ những thành quả mà biết bao thế hệ đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh để vun đắp.

Xin thành kính tưởng nhớ và bày tỏ lòng tri ân sâu sắc đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Công lao và tấm gương của Người sẽ luôn là nguồn cảm hứng để các thế hệ người Việt Nam hôm nay và mai sau tiếp tục xây dựng một đất nước ngày càng hòa bình, giàu mạnh, văn minh và phát triển./.
QV-ST!

CHA ÔNG TA GIỮ NƯỚC: TỘI ÁC CỦA MỸ - NGỤY!

     Việc lính Mỹ ép dân thường đi trước dò mìn xảy ra tại nhiều vùng nông thôn trong các cuộc càn quét, điển hình là khu vực Đà Nẵng vào tháng 3/1966. Lính Thủy quân Lục chiến Mỹ đã lùa người già, phụ nữ và dân làng, bắt họ đi trước xe tăng và đội tuần tra qua các vùng nghi có gài bẫy.

Trong Chiến tranh xâm lược Việt Nam, việc quân đội Mỹ và đồng minh ép buộc thường dân (bao gồm cả phụ nữ và trẻ em) đi trước để dò mìn hoặc làm "lá chắn sống" là một thực tế lịch sử đau lòng được ghi nhận qua nhiều tài liệu, lời kể của nhân chứng và hồ sơ tội ác chiến tranh.

Quân đội Mỹ sử dụng biện pháp này khi hành quân qua các vùng nghi có bãi mìn hoặc bẫy chông của lực lượng cách mạng nhằm giảm thiểu tối đa thương vong cho binh lính của họ.

Binh lính sẽ dồn dân thường vô tội tại các vùng chiếm đóng, ép họ đi bộ thành hàng phía trước lực lượng bộ binh. Nếu có mìn, người dân sẽ là những người phải gánh chịu hậu quả phát nổ đầu tiên.

Hành vi này vi phạm nghiêm trọng Công ước Geneva về bảo vệ thường dân trong chiến tranh và đã được đưa ra ánh sáng qua nhiều nguồn như: Các báo cáo lịch sử của Việt Nam và các tổ chức quốc tế ghi nhận nhiều vụ dồn dân đi quét mìn tại các vùng chiến sự ác liệt ở miền Trung và Nam Bộ (như Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định).

Lời thú tội của cựu binh Mỹ trong phiên điều tra mang tên Winter Soldier Investigation (Cuộc điều tra chiến sĩ mùa đông) do tổ chức Cựu chiến binh Mỹ phản chiến thực hiện năm 1971 tại Detroit, nhiều cựu binh đã thừa nhận đơn vị của họ từng ép người dân địa phương đi trước các mũi tuần tra để kích nổ mìn bẫy.

Nhiều phụ nữ và người dân vùng giải phóng cũ vẫn còn lưu giữ những vết sẹo thể xác và tinh thần khi bị bắt làm "vật thí mạng" trong các cuộc càn quét. Hành động này nằm trong chuỗi các biện pháp bạo lực tàn khốc đối với dân thường bên cạnh các vụ thảm sát nổi tiếng (như thảm sát Mỹ Lai), phản ánh sự khốc liệt và những góc khuất đen tối của cuộc chiến tranh xâm lược mà nhân dân Việt Nam phải gánh chịu./.
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: MỘT SỐ SỰ KIỆN VỀ CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH TRONG NGÀY 13/7!

🇻🇳 🇻🇳 🇻🇳 🇻🇳 🇻🇳 🇻🇳 🇻🇳🇻🇳
🌹 Ngày 13-7-1925, là thành viên của Hội Liên hiệp các dân tộc bị áp bức, Nguyễn Ái Quốc, mang bí danh Lý Thụy được Ủy ban bãi công Cảng Tỉnh (Hồng Kông và Quảng Châu) chọn tham gia diễn thuyết với chủ đề “Quan hệ giữa công nhân Trung Quốc với các dân tộc bị áp bức và sự cần thiết phải liên hiệp lại đánh đổ đế quốc”.

🌹 Ngày 13-7-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp nhiều kiều bào và một số chính khách Pháp như Đô đốc Bacgiô (Barjot), Bộ trưởng Quốc phòng Ê.Miselê (Michelet) và tiếp phóng viên báo Phụ nữ của Pháp giới thiệu vai trò của phụ nữ trong truyền thống lịch sử cũng như trong Quốc hội Việt Nam hiện tại.

🌹 Ngày 13-7-1952, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: “Bài nói chuyện tại hội nghị chiến tranh du kích”, nhằm chấn chỉnh nhận thức, củng cố niềm tin, phát huy nội lực của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân tích cực tham gia thúc đẩy cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp nhanh chóng giành thắng lợi “Một dân tộc không tự lực cánh sinh mà cứ ngồi chờ dân tộc khác giúp đỡ thì không xứng đáng được độc lập.”

🌹 Ngày 13-7-1953, báo Cứu Quốc đăng bài “Tính chất của Đảng Lao động Việt Nam” (với bút danh Đ.X.) Bác xác định: “Đảng Lao động là tổ chức cao nhất của giai cấp cần lao và đại biểu cho lợi ích cả dân tộc” và nhấn mạnh rằng: “Đảng có kỷ luật rất nghiêm khắc... Trong Đảng không thể có những phần tử lạc hậu và đầu cơ”.

🌹 Ngày 13-7-1955, trong chuyến thăm Liên Xô, dẫn đầu Đoàn đại biểu Đảng và Chính phủ Việt Nam đến viếng lăng và nơi làm việc của Lênin, Bác ghi vào Sổ vàng dòng chữ: “Lênin, người thầy dạy vĩ đại của cách mệnh vô sản. Cũng là một vị đạo đức rất cao, dạy chúng ta phải thực hiện cần, kiệm, liêm, chính. Tinh thần Lênin muôn đời bất diệt”.

🌹 Ngày 13-7-1956, trả lời các câu hỏi của phóng viên Hãng AP của Mỹ, Bác khẳng định: “Nhân dân cả nước Việt Nam sẽ tiếp tục đấu tranh và đấu tranh mạnh hơn nữa để cho có tổng tuyển cử tự do trong khắp cả nước; vì đó là nguyện vọng tha thiết của toàn dân Việt Nam đã được Hiệp định Giơnevơ 1954 thừa nhận... Đất nước Việt Nam từ Bắc đến Nam là một khối, cần được thống nhất. Không thể chia cắt Việt Nam thành hai nước riêng biệt, cũng như không thể chia cắt Hoa Kỳ thành hai nước riêng biệt”.

🌹 Tháng 7-1957, vào dịp sang thăm Liên Xô, Chủ tịch Hồ Chí Minh có bài nói với các nhà báo nước bạn kể lại quá trình giác ngộ học thuyết của Lênin: “Khi Cách mạng Tháng Mười nổ ra ở nước Nga, tôi sống ở Pháp... Tôi mới chỉ là một người yêu nước có tinh thần cách mạng và một người chống chủ nghĩa thực dân... Những người vô sản Pháp đã giúp tôi hiểu rõ ý nghĩa vĩ đại của những sự kiện lịch sử diễn ra ở nước Nga... Tại Đại hội nổi tiếng ở Tua năm 1920, khi phải xác định rõ thái độ của mình đối với các Quốc tế, tôi đã bỏ phiếu tán thành Quốc tế thứ ba. Tại sao? Chính là vì Quốc tế thứ ba đấu tranh để giải phóng các dân tộc bị áp bức, còn các đại biểu của Quốc tế thứ hai, trong tất cả những lời phát biểu của họ, đã ra sức lảng tránh vấn đề vận mệnh của các thuộc địa. Đó là nguyên nhân chủ yếu khiến tôi đứng dưới ngọn cờ của Quốc tế thứ ba...”.

🌹 Ngày 13-7-1966, Bác thăm một số đơn vị của Bộ đội thông tin thuộc Quân chủng Phòng không - Không quân, với lời dặn dò: “Công tác thông tin liên lạc là một công tác rất quan trọng, nó như thần kinh, mạch máu của con người”.

🌹 Ngày 13-7-1968, trong thư gửi Chủ tịch Nguyễn Hữu Thọ, Bác biểu dương “quân và dân Trị - Thiên - Huế đã đánh đuổi hàng vạn quân tinh nhuệ nhất của Mỹ phải rút chạy khỏi Khe Sanh” lá thư kết thúc bằng hai câu:
“Nam Bắc một nhà, ra sức đánh giặc
Thắng lợi cuối cùng nhất định về ta”./.
QV-ST!

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2026

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO CẦN LÀM RÕ TRƯỚC NHÂN DÂN VỀ ĐỊNH HƯỚNG PHÁT TRIỂN GIÁO DỤC KHAI PHÓNG CỦA ĐẢNG NHƯ THẾ NÀO?

1. Văn kiện Đại hội Đảng CSVN lần thứ XIII nhiệm kỳ 2021-2025 xác định:

Tạo đột phá trong đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo, phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao, thu hút và trọng dụng nhân tài. Thúc đẩy nghiên cứu, chuyển giao, ứng dụng mạnh mẽ thành tựu của cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư vào mọi lĩnh vực của đời sống xã hội, chú trọng một số ngành, lĩnh vực trọng điểm, có tiềm năng, lợi thế để làm động lực cho tăng trưởng theo tinh thần bắt kịp, tiến cùng và vượt lên ở một số lĩnh vực so với khu vực và thế giới.

Phát triển con người toàn diện và xây dựng nền văn hoá Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc để văn hoá, con người Việt Nam thực sự trở thành sức mạnh nội sinh, động lực phát triển đất nước và bảo vệ Tổ quốc. Tăng đầu tư cho phát triển sự nghiệp văn hoá. Xây dựng, phát triển, tạo môi trường và điều kiện xã hội thuận lợi nhất để khơi dậy truyền thống yêu nước, niềm tự hào dân tộc, niềm tin, khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc; tài năng, trí tuệ, phẩm chất của con người Việt Nam là trung tâm, mục tiêu và động lực phát triển quan trọng nhất của đất nước.

2. Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ XIV nhiệm kỳ 2026-2030 xác định:

Xây dựng và phát triển nền văn hoá Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, đồng bộ trên nền tảng hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hoá, hệ giá trị gia đình và chuẩn mực con người Việt Nam. Phát triển toàn diện con người Việt Nam về đạo đức, trí tuệ, ý thức dân tộc, trách nhiệm công dân, thượng tôn pháp luật, năng lực sáng tạo, thẩm mỹ, thể lực, kỹ năng sống, kỹ năng nghề nghiệp, kỹ năng số.

Xây dựng nền giáo dục quốc dân hiện đại, ngang tầm khu vực và thế giới. Nhận thức sâu sắc, đầy đủ và thực hiện nhất quán quan điểm giáo dục và đào tạo là quốc sách hàng đầu, quyết định tương lai dân tộc; phát triển giáo dục và đào tạo là sự nghiệp của Đảng, Nhà nước và toàn dân. Thực hiện có hiệu quả các quyết sách chiến lược nhằm xây dựng nền giáo dục quốc dân hiện đại, công bằng theo hướng "chuẩn hoá, hiện đại hoá, dân chủ hoá, xã hội hoá và hội nhập quốc tế". Đổi mới và hoàn thiện đồng bộ hệ thống luật pháp, cơ chế, chính sách về phát triển giáo dục và đào tạo. Nâng cao chất lượng giáo dục và đào tạo nguồn nhân lực, nhất là nhân lực chất lượng cao trong các lĩnh vực, ngành, nghề trọng điểm, chiến lược. Đẩy mạnh xây dựng xã hội học tập, học tập suốt đời, phát triển các mô hình, phương thức, phong trào học tập theo hướng đa dạng hoá, phù hợp với các đối tượng, từng địa phương.

Trong hai nhiệm kỳ Đại hội Đảng toàn quốc gần đây hoàn toàn không có cụm từ “nền giáo dục khai phóng”.

3. Thời gian gần đây xuất hiện cụm từ “Xây dựng nền giáo dục theo hướng Khai phóng”. Đề nghị Bộ Giáo dục và Đào tạo cần làm rõ:

- Nội hàm của “Giáo dục khai phóng” là gì? 
- Giáo dục khai phóng ở các nước phương Tây giống và khác giáo dục khai phóng ở Việt Nam như thế nào? 
- Định hướng phát triển giáo dục khai phóng của Bộ Giáo dục và Đào tạo thời gian tới với mục tiêu phát triển giáo dục đào tạo trong Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng và Luật Giáo dục như thế nào?

Định hướng, xây dựng và phát triển nền giáo dục quyết định đến vận mệnh và tương lai nước nhà, không chỉ là trách nhiệm của ngành giáo dục mà còn là trọng trách của toàn xã hội. Trong bối cảnh tình hình chính trị thế giới bất ổn, phân cực, ảnh hưởng đến sự ổn định chính trị của các nước đang phát triển; nhân dân có quyền yêu cầu Bộ Giáo dục và Đào tạo làm rõ những vấn đề liên quan đến định hướng phát triển nền giáo dục khai phóng. Đó là trách nhiệm công vụ và đạo đức xã hội mà Lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào phải thẳng thắn trả lời, không né tránh. Cần thiết lấy ý kiến nhân dân trên Cổng thông tin điện tử của Bộ Giáo dục và Đào tạo?



Theo face PTC.
QV-ST!

ÔNG CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: CÁC ANH ĐÃ ANH DŨNG HY SINH ĐỂ ĐẤT NƯỚC ĐƯỢC HÒA BÌNH, THỐNG NHẤT!

     Vào cuối năm 2000, trong lúc thi công đường thoát nước ở Thành cổ Quảng Trị, người ta một phát hiện một hầm ngầm kiên cố: 7 bộ hài cốt của các chiến sĩ đã hy sinh trong một căn hầm. 6 bộ hài cốt nằm ngay ngắn như được sắp xếp cẩn thận, trong khi bộ thứ 7 ngồi tựa vào thành hầm, hai tay ôm chặt một chiếc sắc cốt.

Mọi người dễ dàng nhận ra đây là hài cốt của 7 chiến sĩ đã hy sinh, và qua tư thế của họ, người ta đoán được ai đã ra đi trước, ai đã ra đi sau.

Vào ngày 3 tháng 8 năm 1972, trong cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, Tiểu đoàn phó tên Lê Binh Chủng cùng đồng đội đã chiếm được một căn hầm kiên cố của địch. nhưng rồi một tiếng bom long trời lở đất đã vùi lấp tất cả, chôn vùi 7 người lính trẻ dưới lòng đất.

Trong bức điện cuối cùng, anh Chủng và đồng đội còn thông báo qua máy vô tuyến: "Địch đang tiến vào trận địa… Chúng tôi nghe rất rõ bước chân của chúng… Chúng đang đi trên nóc hầm của chúng tôi… Yêu cầu các đồng chí dùng pháo bắn cấp tập và hãy bắn thẳng lên hầm của chúng tôi… Xin gửi lời chào chiến thắng và vĩnh biệt…!".

Vậy là Dưới lòng đất, các anh vẫn nghe thấy tiếng đồng đội í ới tìm kiếm, nhưng người bên trên không thể nghe thấy tiếng gọi của họ. Trong tình thế tuyệt vọng, 7 người lính chỉ có thể ngồi đếm ngược từng khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời. Dần dần, họ lả đi vì đói khát, thiếu dưỡng khí, rồi từng người trút hơi thở cuối cùng.

Khi những người đồng đội lần lượt ra đi, Đại úy Lê Binh Chủng vẫn sống sót. Anh là người hy sinh sau cùng sau khi đã sắp xếp tư thế nằm cho 6 người đồng đội của mình. Sức mạnh giúp anh chống chọi lại cái chết đến từ những tấm ảnh và bức thư của người vợ thân yêu. Với chút ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin, mỗi ngày anh chỉ dám đọc một đoạn trong những bức thư ấy.

Chút hơi ấm từ những bức thư đầy ắp tình yêu thương đã giúp anh sống sót cho đến ngày 7 tháng 8 năm 1972. Có lẽ cảm nhận được cái chết sắp đến, Đại úy Lê Binh Chủng đã gói ghém tất cả thư từ và nhật ký vào một chiếc túi ni lông, cho vào sắc cốt và ôm chặt trước ngực, trước khi trút hơi thở cuối cùng. Xin gửi lời chào chiến thắng và vĩnh biệt./.
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NẾU ANH H.Y S.I.N.H, ĐÓ LÀ VINH DỰ CỦA DÒNG TỘC" - LỜI HẸN ƯỚC ĐAU ĐÁU CỦA VỊ TƯỚNG GIÀ!

     Có một vị tướng, năm nay đã bước sang tuổi 101, nhưng mỗi khi nhắc về hai chữ "đ.ồ.n.g đ.ộ.i", đôi mắt đã mờ đục theo thời gian lại nhòe đi vì nước mắt. Đó là Trung tướng, Anh hùng LLVTND Nguyễn Quốc Thước.

Bức ảnh cụ ngồi đó, bộ quân phục gắn những tấm huân chương đỏ chói, nhưng điều khiến người ta thắt lòng nhất chính là dòng tâm sự rút ra từ tận đáy lòng: "Thư về nhà viết rõ: Nếu anh h.y s.i.n.h, đó là vinh dự cho gia đình, dòng tộc."

Một thời hoa lửa, giữa lằn ranh s.i.n.h t.ử
Trong những năm tháng kh.á.n.g ch.i.ế.n kh.ố.c l.i.ệ.t nhất, cụ Thước bước chân vào ch.i.ế.n tr.ư.ờ.n.g Tây Nguyên với một tâm thế rất lạ: Đi là không có ngày về. Cụ kể rằng, ngày ấy, người lính ra đi không ai hứa hẹn điều gì to tát. Họ chỉ dặn nhau, nếu nằm lại dưới tán rừng già, hãy để lại cho gia đình một niềm kiêu hãnh thay vì nỗi đau buồn.

Cụ đã viết cho người vợ hiền ở quê nhà những dòng thư đẫm nước mắt nhưng rực lửa ý chí. Cụ không dặn vợ đừng buồn, cụ dặn vợ hãy tự hào. Bởi với cụ, việc ngã xuống vì Tổ quốc chưa bao giờ là kết thúc, đó là sự hóa thân vào dáng hình xứ sở. 

Nỗi đau của người ở lại 
Đã bao nhiêu lần cụ chứng kiến đ.ồ.n.g đ.ộ.i ngã xuống ngay trước mắt mình? Đã bao nhiêu lá thư t.u.y.ệ.t m.ệ.n.h cụ phải trao tận tay những người mẹ, người vợ ở quê nhà? Có lẽ vì thế mà khi hòa bình lập lại, dù mang trên vai quân hàm Trung tướng, cụ vẫn sống giản dị, đau đáu một nỗi niềm: "Mình sống được đến hôm nay là nhờ m.á.u của anh em đã đổ xuống thay mình."

Khí chất của "Con hổ Tây Nguyên" tuổi 101 
Đến tận bây giờ, khi đã ở cái tuổi "xưa nay hiếm", cụ vẫn giữ nguyên nụ cười hào sảng nhưng đầy suy tư ấy. Nhìn cụ, chúng ta thấy cả một pho s.ử sống của dân tộc. Một người lính già vẫn đau đáu với vận mệnh đất nước, vẫn nặng lòng với nghĩa tình đ.ồ.n.g đ.ộ.i cũ.

Câu nói của cụ không chỉ là lời nhắn gửi của một người lính thời ch.i.ế.n, mà là bài học về Lòng yêu nước gửi lại cho thế hệ trẻ hôm nay: Để có được bình yên như hôm nay, đã có những người xem cái ch.ế.t nhẹ tựa lông hồng, xem s.ự h.y s.i.n.h là món quà vinh dự nhất dành cho người thân. 

Xin kính chúc cụ Thước thật nhiều sức khỏe! Cảm ơn cụ đã cho chúng con hiểu thế nào là khí tiết của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Đất nước này, nhân dân này sẽ mãi mãi không quên những người đã viết nên huyền thoại bằng m.á.u và nước mắt như cụ.

Ai còn đang được sống trong hòa bình, xin hãy một lần lặng mình trước bức ảnh này để biết ơn và trân trọng...!
QV-ST!

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2026

VẠCH TRẦN CHIÊU TRÒ “GIẢ ĐỎ ĐÁNH ĐỎ” CỦA TRƯƠNG ĐÌNH NAM: ĐỪNG MƯỢN DANH “LÒNG TRẮC ẨN” ĐỂ LÀM MỀM TỘI PHẢN QUỐC!

VẠCH TRẦN CHIÊU TRÒ “GIẢ ĐỎ ĐÁNH ĐỎ” CỦA TRƯƠNG ĐÌNH NAM: ĐỪNG MƯỢN DANH “LÒNG TRẮC ẨN” ĐỂ LÀM MỀM TỘI PHẢN QUỐC!
     Ngay sau khi Cơ quan An ninh điều tra chính thức khởi tố và bắt tạm giam Nguyễn Thành Nam theo Điều 117 Bộ luật Hình sự về tội chống phá Nhà nước, không gian mạng liền xuất hiện những bài viết đầy mùi đạo đức giả. Điển hình là bài đăng của tài khoản Trương Đình Nam với tiêu đề đánh tráo khái niệm: “Đừng hả hê trước sự sa ngã của một con người”.

Đọc qua thì tưởng nhân văn, tưởng thượng tôn pháp luật, nhưng thực chất đây chính là đòn phản chiến tâm lý hiểm độc theo kiểu “Giả đỏ đánh đỏ” – mượn danh nghĩa trung lập, khách quan để bao che, giảm nhẹ bản chất cho một tội phạm an ninh quốc gia!

Hãy lột trần những luận điệu ngụy biện, đánh tráo khái niệm trong bài viết của Trương Đình Nam bằng lăng kính pháp lý và thực tiễn đanh thép:
1. Đánh tráo khái niệm: "Chống phá Nhà nước" biến thành "Sa ngã cá nhân"?

Trương Đình Nam mở đầu bằng việc gọi hành vi phạm tội của Nguyễn Thành Nam là “sự sa ngã của một con người”, là “sự sụp đổ của một kiếp người”.

Phản biện: Đây không phải là sa ngã! Sa ngã là khái niệm dùng cho những sai lầm mang tính đạo đức cá nhân hoặc sơ suất dân sự. Còn ở đây, việc viết sách gọi Chính phủ cách mạng lâm thời 1945 là "bọn phản nghịch", làm clip xuyên tạc lịch sử, hạ bệ Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp là hành vi tấn công có ý thức, có hệ thống vào nền tảng tư tưởng quốc gia. Khi cơ quan điều tra đã áp Điều 117 - tội phạm đặc biệt nguy hiểm xâm phạm an ninh quốc gia - thì đó là tội phạm phản quốc, không có chỗ cho hai từ "sa ngã" để xin lòng thương hại!

2. Chiêu trò "Lập lờ đánh lận con đen", mượn quá khứ để chạy tội cho hiện tại

Trương Đình Nam ra sức nhắc lại: “Ông Nguyễn Thành Nam từng là một trong những người tham gia sáng lập FPT, có đóng góp đối với sự phát triển... Những đóng góp ấy không nên bị phủ nhận”.

Phản biện: Đây chính là chiêu bài "giả đỏ" kinh điển. Đưa một vài câu "đồng ý xử lý theo pháp luật" làm bình phong, rồi ngay lập tức cài cắm luận điệu nhắc nhở công lao để điều hướng dư luận sang hướng xót thương, tiếc nuối. Dưới góc độ pháp luật, công là công, tội là tội. Một cựu CEO công nghệ có đóng góp về kinh tế không đồng nghĩa với việc có quyền đứng trên luật pháp để đầu độc nhận thức của thế hệ trẻ. Trương Đình Nam đang cố tình dùng cái mác "đóng góp quá khứ" làm dịu đi sự phẫn nộ chính đáng của nhân dân đối với hành vi bôi nhọ tiền nhân.

3. Nhân danh "Văn minh" và "Lòng trắc ẩn" để kết tội dư luận chính nghĩa

Đỉnh điểm của sự trơ trẽn là khi Trương Đình Nam dạy đời xã hội về cái gọi là "văn minh": “Văn minh còn nằm ở việc không bao che khi họ sai, nhưng cũng không reo vui khi họ ngã xuống”, “nghiêm khắc không đồng nghĩa với thiếu lòng trắc ẩn”.

Nhân dân không "hả hê" theo kiểu tiểu nhân, nhân dân đang phẫn nộ và vui mừng vì công lý được thực thi, vì độc dược tư tưởng đã bị ngăn chặn! Trương Đình Nam định nghĩa sự phẫn nộ chính đáng của hàng triệu người dân yêu nước là "thiếu lòng trắc ẩn", là "kém văn minh" nhằm mục đích gì? Chính là để quy chụp, dán nhãn những người lên tiếng bảo vệ Bác Hồ, bảo vệ lịch sử là "đám đông cực đoan". Đừng dùng thứ "lòng trắc ẩn" rẻ tiền và lạc quẻ đó để áp đặt lên một vụ án an ninh quốc gia. Đối với kẻ phản bội lại xương máu của cha ông, sự khoan dung mơ hồ chính là tội ác đối với lịch sử!

BẢN CHẤT CỦA TRƯƠNG ĐÌNH NAM: KẺ NÚP LÙM ĐIỀU HƯỚNG DƯ LUẬN
Bài viết của Trương Đình Nam thực chất là một cái bẫy tinh vi của phe "bênh vực ngầm". Chúng hiểu rằng khi Nguyễn Thành Nam đã bị tra tay vào còng số 8 và cúi đầu nhận tội trước cơ quan an ninh, nếu đứng ra bênh chằm chặp thì sẽ bị dư luận đè bẹp ngay lập tức. Vì vậy, chúng phải chọn cách: Vừa giả vờ ủng hộ pháp luật, vừa kín đáo dùng ngôn từ để "tội phạm hóa thành nạn nhân", biến một kẻ chống phá chế độ thành một "trí thức lỡ bước đáng thương" đang chịu sự vùi dập của dư luận.

Hãy tỉnh táo trước những ngòi bút giả hình, "giả đỏ đánh đỏ" như Trương Đình Nam. Khi đối diện với tội phạm phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc và lật đổ lịch sử, vũ khí duy nhất của người dân yêu nước là sự nghiêm minh tuyệt đối của luật pháp và thái độ kiên quyết bài trừ, không có chỗ cho sự lập lờ nhân đạo giả tạo!



QV-ST!