Bản
chất thực sự của chiến lược “diễn biến hòa bình” hiện nay là “hoạt động của các
thế lực đế quốc tư bản lớn và cường quyền, nhằm vào các nước có chế độ chính trị
mà họ coi là không phù hợp với lợi ích của họ, bằng tổng hợp các biện pháp
chính trị, quân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội, ngoại giao, an ninh… để chuyển
hóa chế độ chính trị của các nước này theo một quỹ đạo có lợi cho họ”. Bản chất
đó thể hiện rõ tính chất phản cách mạng: chính trị phản động, dân tộc chủ
nghĩa, toàn cầu hóa, phi vũ trang. Theo đó, những biến thái mới của “diễn biến
hòa bình” thời gian gần đây là:
1)
Chủ thể thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình” không chỉ là các thế lực thù
địch, các nước đế quốc tư bản mà còn có cả các nước theo chủ nghĩa dân tộc hẹp
hòi, bành trướng và bá quyền. Theo đó, động cơ chính trị của “diễn biến hòa
bình” đã chuyển từ hoạt động chống phá về ý thức hệ là chính sang trọng tâm tấn
công vì lợi ích dân tộc cục bộ là chính.
2)
Mục tiêu chủ yếu của “diễn biến hòa bình” thời gian gần đây là làm thay đổi nhận
thức, gây mơ hồ về tính chất quốc gia, dân tộc, chế độ chính trị của các nước
theo hướng có lợi cho chủ nghĩa đế quốc và cường quyền vì lợi ích địa - chính
trị và địa - kinh tế thay vì mục tiêu chính trị cực đoan.
3)
Phương thức “diễn biến hòa bình” đã chuyển sự chống phá từ bên ngoài vào bên
trong các nước sang thúc đẩy các hoạt động chống đối ngay từ bên trong nội địa,
nội bộ và tại chỗ là chính.
4)
Các âm mưu, thủ đoạn “Diễn biến hòa bình” đã được đẩy lên đỉnh cao, đến mức có
thể coi là một “công nghệ”, đó là “công nghệ lật đổ”, với kịch bản gồm: hình
thành lực lượng đối lập sẵn sàng cho một cuộc bầu cử; đẩy mạnh truyền thông
kích động trong các cuộc bầu cử; tẩy chay hoặc không công nhận kết quả bầu cử nếu
phe đối lập không chiến thắng; tổ chức cho các đối tượng nhẹ dạ cả tin, những đối
tượng chống đối xuống đường, cộng hưởng bởi các phương tiện truyền thông gây ra
bạo lực đường phố; can thiệp từ bên ngoài vào với danh nghĩa ủng hộ “những chiến
sĩ đấu tranh vì dân chủ” bởi lý do “có gian lận trong bầu cử”; sử dụng công cụ
thông tin và ngoại giao gây sức ép với chính quyền mới được bầu và ép buộc từ
chức, giải tán, hoặc quốc hội buộc tuyên bố bãi bỏ kết quả bầu cử; tuyên bố thắng
lợi và công khai ủng hộ, công nhận chính phủ mới thân phương Tây.
5)
Gây sức ép kinh tế - tài chính và tấn công mạng thông tin là hai phương thức nổi
lên của các thế lực thù địch, phản động, cường quyền đối với các nước nhỏ. Do
đó, chúng triệt để lợi dụng mạng xã hội và các tổ chức phi chính phủ để gieo mầm,
thúc đẩy “xã hội dân sự”, kích động sự phản kháng của các phần tử chống đối, biểu
tình lật đổ chế độ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét