Văn hóa ứng xử, giao tiếp của giới trẻ ngày nay còn
hay không những nét đẹp
của truyền thống? Hiện nay, không ít học sinh, sinh viên chẳng những đã đánh mất
phép tắc, không kể trên - dưới, trước - sau, ăn nói thiếu lễ độ, thô tục mà còn
hành xử côn đồ, hiếu thắng… bất kể trong gia đình
hay ra ngoài đường. Đáng buồn là
hiện trạng này càng ngày càng gia tăng. Nhiều 9X còn vô cùng ấu trĩ khi cho rằng nói “bậy bậy” một chút mới là “mốt”, mới là sành điệu; giải quyết
va chạm bằng võ “mồm”, bằng bài “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” mới là anh
hùng, đáng mặt nam nhi (cách hành xử này ở nữ nhi cũng không phải là ngoại lệ).
Sự đi xuống của văn hóa truyền thống trong giao tiếp còn
thể hiện ở cả cách ăn mặc. Đúng mốt, đắt tiền, sexy mới là đẹp, là sành điệu, hợp thời.
Càng ít vải thì càng hay, càng táo bạo và cá tính. Lên giảng đường, đến lớp học thêm như đi trình diễn thời
trang hay du lịch biển... Lối sống của các thế hệ người Việt cũng có nhiều thay đổi,
không phải không có mặt tốt,
nhưng mặt xấu quá nhiều: sống thử, yêu thử, tình một đêm... đi kèm đó là các hệ lụy do lệch lạc về cách nghĩ
gây ra. Nhiều bạn trẻ hiện nay (mà rất nhiều bài viết trên báo chí đã đề cập đến) đã sa vào
nhiều các tệ nạn, bị cuốn vào lối sống lai căng mà biểu hiện cụ thể là: ích kỉ, thích
và quen hưởng thụ, buông thả…
Khi văn hóa ngoại nhập phát triển ngày càng mạnh, dưới
nhiều hình thức đa dạng, có sức thu hút đến không thể cưỡng lại đối với các bạn
trẻ thì ở nước ta ngày càng vắng bóng các chương trình nghệ thuật truyền thống.
Sự theo dõi và tham gia của thanh thiếu niên đối
với các chương trình đó cũng
ngày càng thưa thớt cho thấy sự quan tâm đến nghệ thuật truyền thống ở họ đã giảm
sút đáng kể. Tuy vẫn có những người trẻ say mê các loại hình nghệ thuật truyền
thống nhưng số ít đó dường như bị chìm khuất. Một cô gái người Auxtraylia sang
Việt Nam và say mê loại hình hát chèo của ta, càng đặc biệt hơn khi cô gái này
“say như điếu đổ” nàng Thị Mầu trong Quan âm Thị Kính. Rất nhiều
người ngoại quốc có hứng thú đặc biệt với các loại nhạc cụ độc đáo của âm nhạc
truyền thống Việt Nam, họ đã học và đã biểu diễn chuyên nghiệp trước sự thán phục
của các bạn trẻ Việt… Điều đó chứng tỏ, không phải âm nhạc truyền thống đã hết thời, cần phải
thay đổi mà
chủ yếu là cách mà giới trẻ
hiện nay nhìn nhận, cách họ được tiếp cận, truyền thụ. Mặc dù hiện nay, các nhạc
sĩ đã cố gắng đưa chất dân gian truyền thống vào âm nhạc bằng nhiều cách độc
đáo và mới mẻ, theo nhiều con đường đặc trưng của loại hình nghệ thuật này,
song người ta vẫn không khỏi âu lo về nguy cơ ngày càng cao rằng nó sẽ bị lấn
át trước làn sóng quá mạnh của nhạc thị trường.
Ngoài
các loại hình nghệ thuật, văn học
dân gian cũng được coi là “tài sản tinh thần” của nhân dân để lại từ đời này sang đời
khác. Ca dao, tục ngữ và các câu chuyện cổ...
đã chứng tỏ được sức sống mạnh mẽ của nó trong tâm thức dân tộc khi tồn tại đến tận
ngày nay, chỉ có điều, giới
trẻ ngày càng ít người đọc và hiểu chứ chưa nói đến biết trân trọng và lưu giữ nó. Nhiều học sinh dùng các câu tục ngữ, thành ngữ
sai ngữ cảnh, “chế” các bài ca dao bằng ngôn ngữ hết sức “teen”... do không hiểu rõ về ý nghĩa của các tác phẩm ngôn từ
truyền miệng, những kinh nghiệm sống của ông bà để lại từ xưa với mục đích giáo
dục con cháu.
Hiện
nay còn có một xu hướng khá nổi bật trong việc gìn giữ văn hóa truyền thống đó
là kết hợp nhiều nét văn hóa truyền
thống khác nhau vào một hoạt động chẳng hạn: “du lịch văn hóa”, đưa du khách trở về các khu sinh thái
nhân tạo ở nông thôn, các làng nghề truyền thống, các tour du lịch kết hợp giải
trí và tìm hiểu văn hóa dân tộc. Tuy nhiên, số bạn trẻ “chơi” thì nhiều mà “học”
và thực sự “say mê” thì ít. Và có ai dám chắc sau mỗi chuyến đi như thế, ấn tượng về văn hóa truyền
thống ở họ còn lại được bao nhiêu. Lễ hội truyền thống, làng nghề truyền thống
mà họ hiểu thực sự là những gì? Dầu sao nếu trí nhớ được lặp lại nhiều lần về một
hình ảnh nào đó thì nó sẽ được lưu giữ lâu hơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét