Thứ Tư, 1 tháng 1, 2025

Xây dựng nước Việt Nam giàu lòng nhân ái

'Cây tre Việt Nam' là biểu tượng cho sự mềm dẻo, xanh sạch đẹp, vươn cao trong sự khiêm nhường, kết lũy thành tạo sức mạnh đoàn kết, rễ bám sâu trong lòng đất Việt.

Và không phải là "gió chiều nào nghiêng chiều đó", mà luôn biết ứng xử minh triết theo đúng truyền thống cha ông mình từng ứng xử. Như Quang Trung - Nguyễn Huệ đã từng ứng xử với láng giềng.

Hoàng đế "áo vải cờ đào" là một nhà văn hóa từ bản chất, và chính văn hóa đã nâng tầm cho những quyết sách chiến lược của vị hoàng đế mà cuộc đời oanh liệt và ngắn ngủi như một khối sao băng vụt sáng giữa trời đêm. Có thể nói, mỗi khi đất nước phải đương đầu với những thử thách nhằm bảo vệ nền văn hóa, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải của mình, bảo vệ nhân cách Việt Nam của mình, thì những lúc ấy hình ảnh Quang Trung - Nguyễn Huệ lại chói sáng và sống động trước mắt chúng ta. Những tư tưởng vượt thời đại, những cảnh báo có tầm tiên tri của ông vẫn còn nguyên giá trị với chúng ta hôm nay.

Những nhà lãnh đạo thiên tài của đất nước chúng ta từ xưa tới nay đều là những nhà văn hóa lớn. Chính "Văn hóa phải soi đường cho quốc dân đi" như Bác Hồ đã nói. Phải thấu hiểu văn hóa từ tầm cao như thế tới những ứng xử hằng ngày của những con người bình thường, mới cảm nhận được sắc thái đặc biệt của văn hóa Việt Nam là đức bao dung, là lòng nhân ái, là tinh thần yêu nước mãnh liệt.

Chính vì thế, hình ảnh người mẹ luôn là hình ảnh gây xúc động nhất với người Việt, cả trong chiến tranh lẫn khi hòa bình, trong gian khổ tột cùng, giữa hy sinh thầm lặng tới khi thanh bình vui sống. Văn học nghệ thuật Việt Nam từ bao đời nay đều giành cho người mẹ những lời ca ngợi chân thành yêu thương nhất, vì đó là tiêu biểu cho tinh thần nhân ái Việt Nam.

Chúng ta xây dựng một đất nước đã giàu nhưng còn phải đẹp, mỗi gia đình, mỗi công dân phải có mức sống khá giả nhưng phải có văn hóa, sống có nghĩa tình, sống biết nghĩ cho người khác. Đó là sự cân bằng giữa vật chất và tinh thần, giữa tâm hồn và thể xác, giữa tiền bạc và lòng nhân ái. Như một nhà minh triết từng gợi ý: "Nếu trong tay ta có hai cái bánh, thì cái bánh kia hãy đổi lấy một nhành hoa, bởi tâm hồn cũng cần ăn uống như thể xác".

Nhớ lời Bác Hồ kêu gọi toàn dân Việt Nam năm 1966, thời điểm chiến tranh ác liệt nhất, trong đó có câu: "Đến ngày thắng lợi, nhân dân ta sẽ xây dựng lại đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn!".

Ngay hồi đó, Bác Hồ đã nghĩ tới xây dựng lại đất nước ta có hai mục đích: đàng hoàng hơn là mục đích đầu tiên, nhằm xây dựng con người Việt Nam sống xứng đáng với đất nước mình, và khi xây dựng đất nước to đẹp hơn, thì trong đó cũng vừa to vừa đẹp.

Bây giờ, sau gần 50 năm hòa bình thống nhất, như khẳng định của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng: "Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay". Đó là nhìn trên bình diện vị thế của một quốc gia. Còn nhân dân, công dân đất nước Việt Nam thì cần "Sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật". Phải là những công dân tốt đúng nghĩa. Là những người Việt Nam yêu nước, yêu đồng bào, sống nhân ái, nghĩa tình, đoàn kết, tuân thủ pháp luật, đúng như mong ước của Bác Hồ. Xây dựng đất nước và xây dựng con người bao giờ cũng phải đi song song như thế. Nói ít, làm nhiều, đó phải là phong cách sống của người Việt Nam hôm nay và cả mai sau.

Tôi cứ thường nghĩ về cây xanh. Đó phải là biểu tượng sống của chúng ta không chỉ trong hôm nay, mà còn mãi tới ngày sau. Bây giờ, chúng ta hay nói tới chữ XANH, và câu "XANH SẠCH ĐẸP" như một câu thiệu. Bao giờ chữ "xanh" cũng đứng đầu tiên. Nếu chúng ta xây dựng được quá nhiều cao ốc, nhưng phải chịu sống trong ô nhiễm cả môi trường lẫn tâm hồn, thì làm sao có được hạnh phúc? Nếu sông biển của chúng ta không còn xanh, không còn sạch, thì đất nước ta làm sao còn đẹp? Và nhân dân ta làm sao sống được mạnh khỏe, an lành?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét