Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định “bệnh quan liêu là
kẻ thù của nhân dân, của bộ đội và của Chính phủ. Kẻ thù khá nguy hiểm, vì nó
không mang gươm, mang súng, mà nó nằm trong các tổ chức ta, để làm hỏng công
việc của ta”. Người chỉ rõ: “Quan liêu là xa rời quần chúng, không
đi sâu, đi sát, không hiểu rõ lai lịch, tư tưởng và công tác của cán bộ mình.
Không lắng nghe ý kiến của quần chúng. Sợ phê bình và tự phê bình. Tác phong
của những “ông quan liêu” là thiếu dân chủ, không giữ đúng nguyên tắc lãnh đạo
tập thể, phân công phụ trách…”
Quan
liêu thường đi đôi với mệnh lệnh, hống hách, vì vậy, Chủ tịch Hồ Chí Minh
thường gọi chung là “quan liêu mệnh lệnh”. Người cho rằng, “bệnh quan liêu” là “chỉ
biết dùng mệnh lệnh, không biết giải thích, tuyên truyền cũng không biết làm
dân chúng tự giác và tự động”; cán bộ mắc bệnh quan liêu thực chất chỉ là những
kẻ giả dối “làm láo, báo cáo hay”, những nhà dân chủ giả hiệu “miệng thì nói
dân chủ nhưng làm việc thì theo lối “quan” chủ. Miệng thì nói “phụng sự quần
chúng” nhưng họ làm trái ngược với lợi ích của quần chúng, trái ngược với phương
châm, chính sách của Đảng, Chính phủ”. Hồ Chí Minh khẳng định “bệnh quan liêu
là kẻ thù của nhân dân, của bộ đội và của Chính phủ, là kẻ thù hết sức nguy
hiểm”.
Trong
tình hình hiện nay, “bệnh” quan liêu mệnh lệnh còn tồn tại ở một số cơ quan,
đơn vị nói chung, trong Quân đội nói riêng. Biểu hiện của “căn bệnh” này được
thể hiện ở cả suy nghĩ, thái độ, hành vi và việc làm cụ thể của một số cán bộ,
đảng viên; họ chưa thực sự phát huy được vai trò, hiệu quả, trách nhiệm trong
công tác, tinh thần tự giác trong học tập, tu dưỡng phẩm chất đạo đức lối sống;
ý thức tự phê bình và phê bình chưa cao, nhiều cán bộ, đảng viên, trong đó có
cán bộ chủ trì chưa thể hiện tính tiền phong, gương mẫu; còn biểu hiện quan
liêu, cửa quyền, chưa thực sự sâu sát bộ đội, ngại va chạm, tiếp xúc với bộ
đội, không lắng nghe và giải đáp kịp thời ý kiến, nguyện vọng của cán bộ, chiến
sĩ; đánh giá hiệu quả công việc chủ yếu dựa trên các báo cáo, “lối làm việc bàn
giấy”, chưa nghiên cứu tình hình thực tế; có thái độ thờ ơ, vô cảm, tắc trách,
thiếu trách nhiệm trước những khó khăn, vướng mắc của bộ đội; thấy những việc
khó khăn thì lẩn tránh, hoặc đùn đẩy trách nhiệm, đổ lỗi cho người khác; có thành
tích thì vơ về mình theo kiểu “tranh công, đổ lỗi”. Thậm chí, họ sẵn sàng “dìm”
người khác để nâng mình lên; giương oai, tự đắc, cho mình có quyền sinh, quyền
sát, đe nẹt bộ đội,… Vì vậy, chất lượng hoàn thành nhiệm vụ của cơ quan, đơn vị
sẽ không cao, gây bức xúc trong đơn vị...
Những
biểu hiện đó đã và đang làm giảm sút ý chí chiến đấu, ảnh hưởng đến hiệu quả
lãnh đạo, chỉ huy và kết quả hoàn thành nhiệm vụ của đơn vị; khoét sâu mâu
thuẫn, bất đồng trong cơ quan, đơn vị, ảnh hưởng đến tình đồng chí, đồng đội,
truyền thống đoàn kết, nhất trí, uy tín của Quân đội ta, đến phẩm chất cao đẹp “Bộ
đội Cụ Hồ”. Đồng thời, đó là mảnh đất màu mỡ để các thế lực thù địch lợi dụng
chống phá, phát tán thông tin sai trái, bình luận xuyên tạc sự thật, nhằm hạ
thấp uy tín của Quân đội, bôi nhọ tình đồng chí, đồng đội, làm suy giảm lòng
tin của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân.
Vì
vậy, mỗi cán bộ, đảng viên cần tự tu dưỡng, rèn luyện phẩm chất đạo đức cách
mạng, nhất là đẩy mạnh việc học tập và làm theo tư tưởng đạo đức, phong cách Hồ
Chí Minh gắn với Cuộc vận động Phát huy truyền thống, cống hiến tài năng, xứng
danh “Bộ đội Cụ Hồ” thời kỳ mới; phải rèn luyện phương pháp, tác phong
công tác khoa học, tỉ mỉ, thường xuyên tiếp xúc, lắng nghe ý kiến góp ý của cấp
dưới và bộ đội; phải thực sự gần gũi, yêu thương, sẻ chia, giúp đỡ bộ đội; phải
thật lòng, thật tâm, thật tình với bộ đội. Bởi lẽ, phẩm chất đạo đức cách mạng
của người quân nhân không chỉ là yếu tố tạo nên nhân cách mà còn là tấm gương
để bộ đội noi theo. Hơn nữa, muốn lãnh đạo, chỉ huy được bộ đội, muốn bộ đội
tin, nghe và noi theo, thì cán bộ phải là tấm gương mẫu mực trong lời nói và
hành động. Thực tế cho thấy, ở bất cứ cơ quan, đơn vị nào mà cán bộ, nhất là
cán bộ chủ trì thực sự gương mẫu về phẩm chất đạo đức, lối sống, năng lực công
tác và hết lòng vì đơn vị thì được bộ đội tôn trọng, yêu mến, nể phục, tin
tưởng và noi theo. Từ đó, cán bộ, chiến sĩ “hòa vào một”, và như thế, “bệnh”
quan liêu mệnh lệnh cũng tự mất theo, thông qua đó góp phần xây dựng tổ chức
đảng TSVM, cơ quan, đơn vị VMTD, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét