Thuật ngữ "bất tuân dân sự" (hay còn gọi là chống đối chính phủ dân sự) lần đầu tiên xuất hiện trong một bài luận với nhan đề "Dân sự bất hợp tác" của nhà văn người Mỹ, Henry David Thoreau vào tháng 5-1849. Nội dung cơ bản của bài luận bàn về mối quan hệ giữa cá nhân với nhà nước.
Đến thế kỷ 20, quan điểm của Thoreau về "bất tuân dân sự" phát
triển thành phương thức đấu tranh bất bạo động và trở thành một mũi tiến công
quan trọng trong chiến lược "diễn biến hòa bình" của chủ nghĩa đế
quốc nhằm lật đổ chính quyền, thay đổi chế độ chính trị ở các nước xã hội chủ
nghĩa (XHCN), trong đó có Việt Nam và những nước không cùng phe với họ. “Phương
thức hoạt động” này được áp dụng trong cuộc "cách mạng màu", "cách
mạng đường phố" ở Đông Âu và Liên Xô vào những năm cuối thế kỷ 20; làn
sóng "Mùa xuân Ả Rập" ở các nước Trung Đông và Bắc Phi đầu những năm
2010, phong trào biểu tình nhằm lật đổ chính phủ ở Venezuela (từ năm 2017 đến
nay); phong trào chống sửa đổi dự luật dẫn độ tại Hồng Công (Trung Quốc) năm
2019...Qua nghiên cứu thực tiễn cho thấy, "bất tuân dân sự" có mối
quan hệ chặt chẽ với các tổ chức “xã hội dân sự”. Với lập luận, “xã hội dân sự”
là “đối quyền của quyền lực nhà nước” để tập trung đòi thực hiện trách nhiệm xã
hội, chia sẻ quyền lực chính trị cho “xã hội dân sự”; thực chất là cổ vũ tư
tưởng coi nhà nước đối lập với “xã hội dân sự”; kích động thái độ vô chính phủ
hòng từng bước đưa “xã hội dân sự” thành lực lượng đối trọng với nhà nước; chủ
nghĩa đế quốc coi hình thành “xã hội dân sự” là điều kiện, tiền đề cho việc cổ
xúy tự do cá nhân, lấy "bất tuân dân sự" làm phương thức cơ bản để
lật đổ chính quyền nhà nước.
Bản chất của “bất tuân dân sự” là hoạt động công khai từ chối tuân theo,
hoặc vi phạm một cách cố ý các quy định của pháp luật hoặc cản trở việc thực
thi chính sách, pháp luật của nhà nước; gây áp lực buộc nhà nước phải thay đổi
chính sách, pháp luật. Những người tham gia “bất tuân dân sự" thể hiện sự
phản kháng, không tuân thủ pháp luật thông qua hình thức đấu tranh “ôn hòa, bất
bạo động”. Tuy nhiên, tính chất “bất bạo động” có thể chuyển hóa thành bạo động
rất nhanh chóng trong những hoàn cảnh cụ thể; khi gặp thời cơ thuận lợi và đủ
điều kiện chín muồi. Mục đích và hình thức thể hiện: Thông qua việc từ
chối tuân theo hay cản trở việc thực thi pháp luật, gây áp lực đối với nhà
nước, các đối tượng thực hiện “bất tuân dân sự" nhằm mục đích cuối cùng là
vô hiệu hóa hoạt động của chính quyền, tiến tới lật đổ nhà nước, thay thế bằng
một chế độ chính trị mới theo mô hình của chủ nghĩa tư bản. Để che giấu mục
đích đó, các thế lực thù địch thường che đậy, ngụy trang dưới những vỏ bọc khác
nhau, như: Tụ tập, tuần hành nhằm “phản kháng ôn hòa”, “phản kháng bất bạo
động”, “biểu tình ôn hòa”. Đối với Việt Nam, chúng triệt để lợi dụng các vấn đề
“dân chủ, nhân quyền”,“dân tộc, tôn giáo” hoặc lợi dụng các sự kiện chính
trị-xã hội phức tạp, nhạy cảm liên quan đến quyền và lợi ích của con người để
lôi kéo, kích động, thu hút đông đảo người dân tham gia các hoạt động, như: Đấu
tranh chống tiêu cực, tham nhũng, bảo vệ môi trường, phản đối đặt trạm thu
phí, bảo vệ chủ quyền biển, đảo... thực chất là để thực hiện “bất tuân dân sự”
nhằm chống lại Đảng, Nhà nước Việt Nam.
Chủ thể tiến hành là những cá nhân, tổ chức phản động như: “Việt Tân”,
“Hội anh em dân chủ”, “Hội văn đoàn độc lập Việt Nam”, “Hội nhà báo độc lập
Việt Nam”, “Mạng lưới Blogger Việt Nam”... giữ vai trò chỉ đạo, tài trợ kinh
phí, chỉ đạo đường lối, đào tạo, huấn luyện phương thức hoạt động cho các đối
tượng bất mãn, cơ hội chính trị, đối tượng hình sự trong nước... trở thành cộm
cán thu hút, lôi kéo, tập hợp người dân tham gia các hoạt động “bất tuân dân
sự”. Số đối tượng trong nước ráo riết thu thập tình hình, phát triển lực lượng,
hình thành các hội nhóm hoạt động “bất bạo động”. Chúng thông qua mạng xã hội,
internet, rải truyền đơn, tờ rơi... để tuyên truyền, vận động thu hút, lôi kéo
người dân tham gia các hoạt động do chúng chỉ đạo. Hậu quả của “bất tuân dân
sự” để lại rất nặng nề, kéo dài không chỉ về kinh tế-xã hội mà còn gây ảnh
hưởng đến ANCT-TTATXH, gây chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, làm mất lòng
tin của người dân đối với chính quyền. Điển hình như vụ người dân phản đối trạm
BOT Cai Lậy (Tiền Giang) năm 2017, vụ người dân tại Bình Thuận, Bình Dương, Đồng
Nai... xuống đường phản đối Dự thảo Luật Đơn vị hành chính-kinh tế đặc
biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc và Luật An ninh mạng năm 2018... các đối
tượng đã kích động người dân đập phá trụ sở chính quyền, gây cản trở giao
thông, đốt phá tài sản của Nhà nước, doanh nghiệp và người dân, làm bị thương
nhiều cán bộ thực thi nhiệm vụ, gây ngừng trệ hoạt động của các cơ quan chức
năng, doanh nghiệp và người dân, xâm phạm nghiêm trọng đến quyền và lợi ích của
Nhà nước, của công dân và xã hội.
Thực tế ở Việt Nam những năm qua đã cho thấy, để thực hiện “bất tuân dân
sự”, các thế lực thù địch ra sức cổ xúy quyền tự do vô giới hạn trong các
lĩnh vực xã hội và liên kết hình thành các hội, nhóm “xã hội dân sự” với
tên gọi, khẩu hiệu, tôn chỉ... thu hút các tầng lớp xã hội tham gia, như: “Hội
phụ nữ nhân quyền”,“Hội nhà báo độc lập”, “Hội anh em dân chủ”… Chúng lợi dụng
sơ hở của chính quyền trong thực thi pháp luật để lôi kéo người tham gia phát
triển lực lượng hoạt động theo kiểu “bất bạo động” xâm phạm ANCT-TTATXH. Đặc
biệt, các đối tượng thù địch tìm cách lôi kéo, mua chuộc cán bộ, đảng viên và
người dân tích cực tham gia phản biện chính sách, phản biện xã hội, tác động và
gây sức ép đòi thay đổi chính sách, hệ thống pháp luật và lĩnh vực tư pháp nhằm
chống lại Đảng, Nhà nước Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét