Thứ Hai, 28 tháng 4, 2025

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: GIỮA TIẾNG HÒ REO VÀ GIÁ TRỊ CỦA SỰ IM LẶNG!

         Có những khoảnh khắc trong đời, im lặng còn vang dội hơn vạn tiếng hò hét. Một lễ diễu binh không chỉ là bước chân đều đặn dưới nắng gắt, không chỉ là bộ quân phục được ủi thẳng từng đường nếp. Đó là dòng chảy của lịch sử, là sự tiếp nối của những hy sinh âm thầm, những mất mát mà đôi khi, thế hệ sau chỉ có thể cúi đầu lặng lẽ mà biết ơn.

Người lính không diễu qua phố xá để xin một lời khen đẹp trai. Họ không khoác lên mình bộ quân phục để trở thành đối tượng của những tiếng hú hét hời hợt.

Họ bước đi vì bổn phận thiêng liêng với đất nước, thứ giá trị vượt lên trên mọi xao động ngắn hạn của thị giác hay trái tim.

Khi những âm thanh thiếu kiềm chế vang lên giữa một không gian cần sự trang nghiêm, đó không chỉ là sự vô ý. Đó là một vết xước nhỏ lên ký ức chung của dân tộc, lên lòng tự hào mà bao thế hệ gìn giữ. Một tiếng hú có thể trôi qua nhanh trong dòng tin tức, nhưng sự thiếu tôn trọng thì ở lại, lặng lẽ bào mòn sự tự trọng tập thể.

Chúng ta không yêu nước bằng cách gào tên người lính như thần tượng sân khấu. Chúng ta yêu nước bằng cách hiểu rằng, đôi khi chỉ cần đứng nghiêm, giữ im lặng, cũng đã là một lời tri ân đẹp đẽ nhất.

Tôn trọng những gì nên được tôn trọng. Biết im lặng trước những gì cần được gìn giữ.
Đó là phẩm giá.
Và cũng là bài học đầu tiên về lòng yêu nước, trong thời bình./.
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét