NGUYỄN ĐÌNH CỐNG - KẺ PHẢN BỘI LÝ TƯỞNG CÁCH MẠNG CỦA ĐẢNG VÀ NƠI CHÔN NHAU CẮT RỐT CỦA ÔNG TA.
Phải nói rằng, Nguyễn Đình Cống sinh năm 1937 năm nay 87 tuổi, dù ở cái tuổi chân đã lạnh toát rồi, với một vị giáo sư già như ông, lẽ ra sẽ được Đảng, chính quyền, đoàn thể, địa phương, trung ương và Nhân dân kính trọng, thăm hỏi thường xuyên nhưng phải lánh xa vì những hành vi ngày nào cũng ra rả lên facebook, blog của mình để chống lại chế độ bằng lời lẽ cực đoan, hằn học.
Bởi nhẽ, trong hoàn cảnh đất nước đang trải qua các cuộc chiến tranh tàn khốc, hàng triệu đồng bào, chiến sĩ đang chiến đấu gian khổ và hy sinh trên các mặt trận thì ông được hưởng ưu đãi lớn, được nhà nước cho đào tạo rất cơ bản ở trong nước và cả đi học ở nước ngoài để trở về dất nước thành những “hạt giống”, "tấm gương" xây dựng, phát triển đất nước.
Mặc dù đất nước đang chiến tranh ác liệt, nhưng vì yêu cầu chuẩn bị nguồn nhân lực cao cho xây dựng đất nước sau chiến tranh, Đảng, Nhà nước vẫn cử nhiều cán bộ khoa học sang nước ngoài học tập, trong đó có ông. Về nước ông tiếp tục được Đảng, Nhà nước bồi dưỡng để trở thành Giáo sư, Chủ nhiệm khoa, được phong tặng danh hiệu Nhà giáo ưu tú, Nhà giáo nhân dân, được kết nạp vào Đảng. Nhưng tiếc thay, bây giờ ông ta lại trở thành kẻ vong ân, bội nghĩa, “trở cờ, quay giáo” chống lại Đảng, Nhà nước, Nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa.
Những gì ông ta đang nói và viết, cổ súy trên MXH, thực chất ông ta đang bôi nhọ, xuyên tạc trắng trợn bản chất khoa học, cách mạng của Chủ nghĩa Mác - Lênin, bị bệnh sách vở, giáo điều, cố tình tách rời lý luận với thực tiễn, tách Chủ nghĩa Mác - Lênin khỏi phong trào cách mạng hiện thực để xem xét máy móc, phiến diện, thậm chí có thể nói ông đã chuyển lập trường từ phía những người cách mạng về phía những kẻ phản bội, phản động, phản cách mạng, Ông học về lý luận khoa học và cách mạng, nhưng trước thử thách của những biến cố thực tiễn, ông đã không vượt qua được, đã trở thành một kẻ trở cờ, phản bội, đi ngược dòng chảy của dân tộc và nhân dân. Nguyễn Đình Cống và bè ổ phản động, thù địch đang bâu vào những trang giấy bài Viết của ông ta không những kẻ rút gạch chân tường mà đang cố tình phá hoại sự nghiệp đổi mới đất nước và những thành quả hạnh phúc, phồn vinh hôm nay của Nhân dân dưới sự lãnh đạo thành công rực rỡ của Đảng Cộng sản.
Vừa rồi Nguyễn Đình Cống đăng bài về chủ đề “Lòng yêu nước thời kì Cộng sản”, liên tiếp 3 kì với các tiêu đề lần lượt là: “Điểm qua về lòng yêu nước”, “Lòng yêu nước thời kì Cộng sản”, “Bản chất đảng Cộng sản Việt Nam”, trên trang thông tin điện tử phản động Tiếng Dân (tiengdan[.]com). Với tư cách là một công dân Việt Nam, đã từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước; một nhà văn đã từng viết những tác phẩm về chiến tranh, tôi có mấy điều trao đổi với ông GS thế này.
Thật nực cười khi Nguyễn Đình Cống viết về lòng yêu nước của người Việt Nam: “Dưới thời bình trị trong các triều đại phong kiến, từ vua đến dân, ít nói đến yêu nước. Sau khi đất nước bị Pháp xâm chiếm, các phong trào và cá nhân đấu tranh giành độc lập bị đàn áp, thì tình yêu nước mới thể hiện rõ ràng…” 👉👉Thế nhưng ông ta lại bỏ qua những lập luận trong sáng về truyền thống yêu nước của dân tộc, đó là tình yêu, niềm tự hào về quê hương, đất nước; là nỗi đau xót khi nước mất, nhà tan, là sự căm thù kẻ cướp nước và lũ bán nước, là sự sẵn sàng đứng lên khi đất nước bị kẻ thù xâm lược. Yêu nước còn là sự gắn kết, đùm bọc, sẻ chia giữa những người dân cùng đất nước, là sự yêu thương tất cả những gì thuộc về đất nước mình, kể cả những cái bình dị trong cuộc sống thường ngày. Lòng yêu nước luôn có tính kế thừa truyền thống và tính lịch sử. Khi đất nước lâm nguy, yêu nước là “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”; khi đất nước hòa bình, yêu nước là chung tay giữ gìn và xây dựng đất nước phồn vinh, hạnh phúc.
Lòng yêu nước ấy có từ thời Văn Lang, Âu Lạc, từ khi các Vua Hùng dựng nước và suốt trường kì giữ nước gần 4.000 năm của dân tộc Việt Nam, chứ không phải chỉ từ khi thực dân Pháp xâm lược như ông viết. Ông là Giáo sư chắc chắn biết rõ điều này hơn rất nhiều người chứ không thể hồ đồ nhận định như trên được.
Tiếp nữa, khi phân tích về lòng yêu nước dưới thời Cộng sản, ông ta viết: “…ở Việt Nam trong gần một thế kỷ vừa qua, giữa lòng yêu nước và cộng sản có quan hệ như thế nào. A- Cộng sản Việt Nam bắt rễ từ lòng yêu nước, dựa vào đó mà phát triển. B- Lòng yêu nước Việt Nam nhờ vào cộng sản mà đạt được thắng lợi….Qua nhiều năm trăn trở, tôi khẳng định, phán đoán A và phủ định phán đoán B”. Giáo sư Cống còn giả thiết rằng: “Nếu không có cộng sản thì những người yêu nước Việt Nam sẽ đi con đường khác nhưng chắc chắn vẫn giành được độc lập, thống nhất (và ít bị thiệt hại hơn)” 👉Thế nhưng ông ta lại cố tình bỏ đi những dòng chảy lịch sử giai đoạn lịch sử trước năm 1930, tức là trước khi Ðảng Cộng sản Việt Nam ra đời với các phong trào yêu nước chống Pháp diễn ra sôi nổi, khắp ba miền nhưng cuối cùng đều thất bại, đều bị dìm trong bể máu. Ðó là, phong trào Cần Vương, mà đỉnh cao là khởi nghĩa Hương Khê do Đình nguyên Tiến sĩ Phan Đình Phùng lãnh đạo; khởi nghĩa của nông dân Yên Thế do Đề Thám lãnh đạo; các cuộc vận động Duy Tân, Ðông Kinh nghĩa thục, Ðông Du, do các sĩ phu yêu nước Phan Chu Trinh, Phạn Bội Châu chủ xướng; khởi nghĩa Yên Bái do Việt Nam Quốc dân Ðảng, đứng đầu là Nguyễn Thái Học lãnh đạo… Không ai dám phủ nhận lòng yêu nước của các bậc anh hùng, nghĩa sỹ tiên liệt ấy, nhưng lòng yêu nước của các cụ cũng chỉ “thành nhân” chứ không thể “thành công”. Điều đó cho thấy, đường lối cứu nước theo hệ tư tưởng phong kiến, hay lập trường nông dân, lập trường tiểu tư sản, tư sản đều bế tắc. Nếu không có sự ra đời và lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam thì không thể có Cách mạng tháng Tám thành công, cũng không thể có “9 năm làm một Điện Biên” trong kháng chiến chống Pháp và 21 năm kháng chiến chống Mỹ thắng lợi được. Đấy cũng là những minh chứng lịch sử đập lại quan điểm của ông: “lòng yêu nước của nhân dân dựa vào Đảng thì thất bại”.
Ông còn viết: “Trên chiến trường Miền Nam quân đội hai bên đều nêu cao lòng yêu nước mà bắn giết nhau. Một bên cho rằng, yêu nước thì phải chống Mỹ và bè lũ tay sai, bên kia cho rằng yêu nước thì phải ngăn ngừa nạn cộng sản… Mỹ lại cho rằng, họ vào Việt Nam tham chiến không phải vì mục đích xâm lược, mà chỉ là giúp đồng minh chống lại sự xâm lăng của cộng sản để bảo vệ thế giới tự do” 👉Thật là ấu trĩ đối với một vị giáo sư có học. Hoa Kỳ không xâm lược tại sao đưa quân đội quốc gia, chư hầu sang chia cắt miền Nam ra rồi lập ra một chế độ bù nhìn chống lại cả ý chí độc lập của dân tộc Việt Nam?
Ông hay bất kỳ ai không được phép đánh đồng cuộc kháng chiến cứu nước của Nhân dân Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam với cuộc chiến tranh xâm lược bẩn thỉu của bọn cướp nước (thực dân Pháp, đế quốc Mỹ). Ông cũng không được phép đánh đồng chúng tôi - những người lính đã “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” với bè lũ tay sai bán nước (ngụy quyền, ngụy quân, Việt gian); không được phép nói cả hai bên đánh nhau đều vì lòng yêu nước. Ông có thể tự vứt đi nhân phẩm, lương tâm con người, danh xưng giáo sư, tiến sĩ, nhà giáo của ông nhưng không được phép xúc phạm, chà đạp lên vong linh đồng chí, đồng đội của tôi đã anh dũng hy sinh để cứu nước, để cho ông có cuộc sống yên bình ngày hôm nay. Chiến thắng của chúng tôi là chiến thắng của những người yêu nước thực thụ, chiến thắng của chính nghĩa. Chỉ những kẻ bán nước mới bị chúng tôi tiêu diệt, không có người yêu nước chân chính nào bị “bị chà đạp từ tinh vi đến thô bạo” như ông viết.
Trong bài viết, ông còn xuyên tạc về Đảng: “Để giành được quyền lãnh đạo, thì Cộng sản đã nhào nặn lòng yêu nước theo con đường của mình, phục vụ cho lợi ích của mình”. Cái mà ông gọi là Đảng “nhào nặn” đó là quan điểm yêu Nước gắn với yêu Đảng, yêu Chủ nghĩa xã hội. Tôi nghĩ điều này không có gì sai, bởi lòng yêu nước có tính lịch sử, luôn được bổ sung phù hợp với thời đại. Thực tiễn 93 năm qua, cả trong nhận thức và hành động, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn là đại biểu trung thành của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và toàn dân tộc Việt Nam. Đảng đã lãnh đạo thành công cả cứu nước và xây dựng đất nước, vì vậy yêu Nước gắn với yêu Đảng, yêu Chủ nghĩa xã hội cũng là tất yếu. Ngay cả khi đất nước hội nhập thì cái cốt lõi trong Chủ nghĩa yêu nước Việt Nam hiện đại vẫn là độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội. Đảng cần có dân và Nhân dân cần có Đảng để lãnh đạo, để đưa đất nước ta tiến lên chủ nghĩa xã hội - xã hội “công bằng, dân chủ, văn minh, phồn vinh và hạnh phúc”.
Thật hổ thẹn cho quê hương Bình - Trị - Thiên anh hùng bao năm đương đầu với bom đạn Mỹ, làm đòn gánh, gánh hai đầu đất nước, đã trở thành tuyến lửa ác liệt nhất. Song bom đạn kẻ thù có thể tàn phá mà không thể khuất phục được lòng yêu nước của người dân vùng đất này nhưng với một tư tưởng bất mãn, trở cờ, phản động bị mua chuộc bới những lời hứa, tiên đoán hoang đường cùng với những đồng USD dơ bẩn của chúng cài sau nhưng cuộc hội thảo xét lại của những bóng ma phản quốc, thù địch trong và ngoài nước, Nguyễn Đình Cống đã trở thành kẻ ăn cháo đá bát ngay cả quê hương cách mạng, anh dũng, trung kiên, bất khuất của mình.
Thử hỏi những lời lẽ xuyên tạc về lòng yêu nước, vu cáo Đảng, Nhà nước của một người như ông liệu có ai tin? Đất nước vẫn tiến lên, nhân dân mãi được sống thanh bình, hạnh phúc phồn vinh dưới sự lãnh đạo của Đảng nhưng bản thân ông ta cuối đời lại rúcvàocống, trở thành nỗi ô nhục cho con cháu, gia đình, dòng họ, quê hương...
Khuyết danh ST.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét