Chính sách xã hội
được coi là một bộ phận quan trọng trong hệ thống chính sách của Đảng và Nhà
nước; là động lực to lớn, phát huy tính năng động, sáng tạo của nhân dân trong
sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Đảng ta khẳng định: “Chính sách xã hội là chính sách chăm lo cho con người, vì
con người, lấy con người làm trung tâm, là chủ thể, mục tiêu, động lực, nguồn lực
để phát triển bền vững đất nước; là nhiệm vụ thường xuyên, quan trọng của Đảng,
Nhà nước, hệ thống chính trị và toàn xã hội; thể hiện đặc trưng, bản chất tốt đẹp
của chế độ xã hội chủ nghĩa; tăng trưởng kinh tế gắn với bảo đảm chính sách xã
hội; tạo điều kiện để Nhân dân được thụ hưởng thành quả của sự nghiệp đổi mới,
phát triển đất nước, nâng cao chất lượng cuộc sống, góp phần xây dựng và bảo vệ
Tổ quốc”[1].
Thực hiện chính
sách xã hội đúng đắn, phù hợp với từng giai đoạn phát triển của chủ nghĩa xã hội,
trước hết, có tác dụng kích thích tính tích cực, sáng tạo của con người. Động
lực quan trọng và chủ yếu nhất, thúc đẩy tính tích cực và sáng tạo của con
người là lợi ích. Phạm trù lợi ích ở đây được hiểu theo nghĩa rộng rãi nhất,
bao gồm lợi ích vật chất, lợi ích tinh thần, lợi ích trước mắt và lợi ích lâu
dài, lợi ích của mỗi cá nhân và lợi ích tập thể, cộng đồng. Con người hoạt động
tích cực để cải tạo thế giới quan xung quanh mình, tác động vào tự nhiên và xã
hội là do sự thúc đẩy của lợi ích sống còn của họ, C. Mác chỉ rõ, mọi tư tưởng
sẽ tự làm nhục mình nếu tách rời khỏi lợi ích. Bất cứ lĩnh vực hoạt động sống
nào của con người mà ở đó họ không tìm thấy lợi ích của mình thì ở đó không thể
có bất cứ một thái độ tích cực và sáng tạo nào có tính chất bền vững. Chính
sách xã hội không chỉ quan tâm đến lợi ích của xã hội và tập thể lao động nói
chung, mà còn quan tâm đến lợi ích của mỗi con người cụ thể trong mối quan hệ
với lợi ích tập thể, lợi ích xã hội. Hoạt động tích cực và sáng tạo của nhân
dân lao động là vì lợi ích của mỗi con người trong mối quan hệ với lợi ích tập
thể và xã hội. Sự tuyệt đối hoá lợi ích tập thể và xã hội trước đây, đã làm hạn
chế tính tích cực, chủ động, sáng tạo của con người trong chủ nghĩa xã hội.
Để phát huy tốt hơn
nữa nguồn lực con người, cần tập trung thực hiện tốt chính sách an sinh xã hội,
chính sách xoá đói, giảm nghèo nhằm giảm dần khoảng cách chênh lệch giữa các
tầng lớp dân cư, giữa các vùng miền. Tập trung giải quyết những vấn đề cấp bách
về lao động, việc làm, thu nhập, để người lao động có điều kiện nâng cao trình
độ tri thức, tay nghề, có môi trường rèn luyện phấn đấu, cống hiến và nâng cao
đời sống vật chất, tinh thần. Phát triển và lành mạnh hóa xã hội, thực hiện
công bằng trong phân phối, tạo động lực mạnh mẽ phát triển sản xuất, tăng năng
suất lao động xã hội, thực hiện bình đẳng trong các quan hệ xã hội, khuyến
khích nhân dân làm giàu hợp pháp. Chăm lo cải thiện điều kiện làm việc, bảo đảm
an toàn và vệ sinh lao động, phòng chống tai nạn và bệnh nghề nghiệp cho người
lao động. Thực hiện đồng bộ chính sách bảo vệ và chăm sóc sức khoẻ, nếp sống,
nhằm tăng tuổi thọ và phát triển giống nòi.
[1] Đảng
Cộng sản Việt Nam, Văn
kiện Hội nghị lần thứ Tám, Ban Chấp hành Trung ương khóa XIII, Nxb Chính trị quốc gia - Sự thật, Hà Nội - 2023
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét