Thứ Tư, 2 tháng 9, 2026

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: ĐƯỢC VÀ MẤT!

BÀI 2.
     Rồi những công chức người Việt trong bộ máy cai trị của Pháp trước sự được mất cũng đau lòng lắm. Năm 1954, trong lúc người dân Việt hân hoan thì những người công chức này mang lòng oán hận những người Việt Minh. Đừng trách họ, vì cái sự mất mát của họ là quá lớn. Trong gia đình lão có một người là công chức của Pháp, một ngày sau 1975, người ấy và lão gặp nhau tại Sài Gòn, để rồi lão nghe ông trách, “các ông đã đuổi tôi chạy từ Hà Nội vào Sài gòn, vậy mà các ông còn đuổi tiếp, bây giờ tôi lại chạy tiếp sang Mỹ”. Năm 1954, gia đình ông rời Hà Nội theo dòng người di cư vào nam, ông phải bỏ lại căn biệt thư cạnh hồ Hale (tên gọi ngày nay là hồ Thiền Quang); nay phải chạy tiếp, ông bỏ lại một căn nhà hai tầng trên một con phố buôn bán sầm uất. Đau không? Đau chứ! Buồn không? Buồn chứ!

Những người không nhận ra con đường tất yếu và cái lẽ đương nhiên của dân tộc thì họ không thể chấp nhận được sự mất mát này. Thế mới sinh ra kẻ chống, người chửi chế độ mới. Chuyện không gì là lạ. Cái được không phải chỉ là của riêng từng người dân Việt mà là cái được của cả một dân tộc đã trải qua hàng ngàn năm chống quân xâm lược, nay giang sơn đã thu về một mối, người dân làm chủ vận mệnh của mình. Cái được đó mới là lớn, lớn như chưa bao giờ có được như thế.

Tóm lại, cái sự được mất thì tùy vào cách nghĩ của mỗi người, những người yêu nước thì cái sự được mất không bao giờ được tính bằng tiền; ngược lại với những người coi đồng tiền là trên hết, thì họ không thể chấp nhận cái sự được mất như của người yêu nước. Người yêu nước coi sự mất nước là cái mất lớn nhất. Ngược lại những người coi tiền là trên hết thì cái mất lớn nhất là mất đi cái kiếp tôi đòi.

Tất cả những cái được mà dân tộc Việt Nam dành được trong suốt hàng ngàn năm qua, là những cái mất quá lớn của thế lực phong kiến, đế quốc và thực dân, nên họ ra sức chống phá cũng là điều tất nhiên, không khác gì lắm với người họ hàng mà lão nói ở trên. Những thế lực đó chỉ mong có một ngày chế độ Cộng sản bị sụp đổ. Cái điều “mong ước” của họ cũng chẳng lạ, vì họ đã bị mất quá nhiều, không chỉ là tiền bạc, sinh linh mà còn mất cả danh tiếng nữa.

Nhiều lần lão thấy những người ra đi từ nước Việt, hiện đang sinh sống tại Mỹ, Pháp, Úc vân vân, trên tay họ là những miếng vải vàng mà lòng lão chợt thấy thương cho họ và cũng buồn cười thay. Bởi cho đến hôm nay, sau khi đã bỏ nước ra đi, tính ra cũng là trên nửa thế kỷ rồi, mà họ vẫn ôm lấy cái mảnh vụn vỡ ra từ cuộc đời họ. Họ chả còn gì, đến một cái tên tổ quốc để mà tự hào cũng chẳng có; một gia tài thì đã vỡ vụn. Trong khi nơi mà họ từ bỏ ra đi để đến miền “đất hừa”, nay đã trở thành một dân tộc vĩ đại, được bạn bè yêu mến và ngưỡng mộ, kẻ thù cũng phải đặt bút ký được làm “đối tác chiến lược toàn diện”. Còn họ? Chẳng còn gì, chỉ còn lại một mảnh vải vàng, chả có ai công nhận đó là một lá cờ. Cái mất của một kiếp làm thuê là vậy, trong khi cái được của dân tộc này thì không gì sánh nổi.

Nhưng xin hỏi? Sự hận thù từ những kẻ thua cuộc đối với nước ta còn không? Đương nhiên là còn. Đừng ai nghĩ rằng chúng đã ngừng chống phá. Thất bại trong việc dùng súng đạn thì chúng dùng các phương tiện khác, kiểu như văn hóa, giáo dục và nhất là đồng dollar để làm lung lay ý chí quật cường của dân tộc ta, như chúng ta đã và đang thấy, và chúng ta cũng đã và đang chống lại. Cuộc chiến này là không có giới tuyến, khó khăn lắm. Nhưng cuối cùng chúng ta vẫn là người chiến thắng! ./.
(Còn nữa)
Ảnh: Nhân dân với lá cờ tổ quốc và lãnh tụ kính yêu.
#QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét