Thứ Năm, 23 tháng 10, 2025

CÁCH MẠNG MÀU ĐƯỢC TẠO RA NHƯ THẾ NÀO?

I. Bước 1: Đưa nhân vật phản nước thành anh hùng.
Quy trình chuẩn bị từ ý định thành lực lượng xã hội. 

1. Xây dựng lại bộ nhớ lịch sử
Mục tiêu: thay đổi cách nhìn nhận công chúng về quá khứ để biến người từng bị lên án thành biểu tượng công lý/anh hùng.
Cách làm: sửa sách giáo khoa, xuất bản sách/bài báo “khám phá” bằng chứng mới, tổ chức hội thảo khoa học (có “chuyên gia” ủng hộ), làm phim tài liệu/giải trí ca ngợi nhân vật, đặt tượng/đổi tên đường, khôi phục danh dự qua quyết định pháp lý.
Tác dụng: làm xói mòn kể chuyện chính thống, tạo “narrative alternative” — nguồn gốc đạo đức cho phong trào mới. (Vấn đề này thuộc loại historical revisionism và political rehabilitation được nghiên cứu rộng rãi). 

2. Tạo nền tảng đạo đức và tâm lý (moral reframing)

Mục tiêu: chuyển cảm xúc từ “phẫn uất với tội lỗi” sang “tự hào/giải phóng” về nhân vật được phục hồi.
Cách làm: kể lại câu chuyện theo khuôn “nạn nhân → anh hùng → bị đàn áp”, dùng nghệ thuật, ca khúc, bài thơ, các buổi tưởng niệm, mạng xã hội lan truyền meme. Khi công chúng gắn kết cảm xúc, nhân vật trở thành “tượng đài cảm xúc” dễ được mobilize.
Cơ sở khoa học xã hội: quyền lực tuyên truyền hiệu quả hơn khi thông điệp tương thích với niềm tin sẵn có của dân chúng; việc thay đổi khái niệm về anh hùng làm thay đổi chuẩn mực xã hội. 

3. Dùng mạng lưới trí thức-đời sống-civil society để phủ nhận và đổi nghĩa

Mục tiêu: hợp pháp hóa câu chuyện mới bằng “ánh sáng học thuật” và “nhân quyền”.
Cách làm: tài trợ cho viện nghiên cứu, học bổng, hội thảo quốc tế; đưa luận điểm vào chương trình đào tạo đại học; kết nối với NGO, tổ chức nhân quyền, truyền thông quốc tế để tạo “độ phủ” và niêm phong tính khách quan. Việc này tạo vỏ bọc pháp lý và đạo đức cho việc phục hồi. 

4. Kiểm soát/định hướng truyền thông và dư luận
Mục tiêu: nhân rộng câu chuyện đến mọi lớp công chúng, kiểm soát khung diễn giải (frame).
Cách làm: chiến dịch truyền thông dài hơi (TV, báo, mạng xã hội), dùng người ảnh hưởng (influencers), “astroturfing” — tạo cảm giác phong trào rộng lớn từ dưới lên, mua/khuyến khích nội dung ủng hộ; tạo “thời điểm” (anniversary, phim hot, cuốn sách gây tranh cãi) để câu chuyện bùng lên. Các chiến lược này là phần lõi của propaganda hiện đại. 

5. Xây dựng tổ chức và cơ chế huy động
Mục tiêu: chuyển biểu tượng văn hoá thành lực lượng chính trị có khả năng biểu tình, vận động, chiếm lĩnh không gian công cộng.
Cách làm: thành lập tổ chức, hội, quỹ tài trợ; huấn luyện lãnh đạo phong trào; tạo mạng lưới địa phương — trường học, sinh viên, lao động — để khi cần “kích hoạt” là có hàng ngàn người tham gia. Tài trợ ngoại vi (từ diaspora, quỹ quốc tế, NGOs) thường giúp hình thành hạ tầng này.

6. Kéo theo mô-típ pháp lý và chính trị
Mục tiêu: chuyển đổi sự ủng hộ thành thay đổi thể chế (luật, quyết định hành chính, bầu cử, chuyển giao quyền lực).
Cách làm: dùng áp lực dư luận để ép cơ quan công quyền mở điều tra, yêu cầu phục hồi danh dự qua tòa án, vận động thay đổi luật, hoặc tạo khủng hoảng biểu tình sau một sự kiện kích hoạt để buộc thương lượng/nhượng bộ. Khi câu chuyện lịch sử đã được “hợp pháp hóa”, đòi hỏi chính trị có vẻ hợp pháp hơn.

II. Tại sao chiến thuật này mạnh (về mặt chiến lược)
1. Động lực cảm xúc mạnh: Hình tượng lịch sử chạm tới lòng tự hào, tổn thương tập thể và nhận dạng dân tộc — những thứ dễ kích hoạt hành động. 

2. Tính lâu bền: Một khi sách giáo khoa, phim, tượng đài đã thay đổi, thế hệ sau sẽ tiếp nhận như thật (định kiến lịch sử). 

3. Bao bọc đạo đức, học thuật: Khi có “chứng nhận” từ viện nghiên cứu hay một tổ chức nhân quyền, thì yêu cầu chính trị khó bị bác bỏ là “phi đạo đức”. 

4. Chi phí đối phó cao: Nhà nước muốn phản bác phải dùng bằng chứng, tuyên truyền phản bác, hoặc đàn áp — cả hai đều rủi ro: tranh luận kéo dài gây nhiễu loạn; đàn áp dễ trở thành bằng chứng đàn áp cho phe đối lập.

Các nước hoặc phong trào từng sử dụng revisionism và political rehabilitation để thay đổi khung nhận thức và tạo nền tảng chính trị — nghiên cứu học thuật nêu nhiều trường hợp, từ việc tôn vinh lại các nhân vật lịch sử từng bị lên án đến chỉnh sửa hiện vật tưởng niệm và sách giáo khoa.

Nên nhớ, nhiều tổ chức Phi Chính phủ (NGO) tài trợ kinh phí cho các hoạt động nghiên cứu, hội nghị, hội thảo khoa học…gây hiệu ứng xã hội, phân hoá tư tưởng, chia rẽ nội bộ tạo ra cách mạng màu tiến đến bạo loạn, lật đổ chế độ. Việc phục dựng một số nhân vật lịch sử tay sai, bán nước trở thành anh hùng dân tộc là bước đi trong chiến lược “Diễn biến hoà bình” của các thế lực thù địch./.
Khuyết danh ST.

CHIÊU TRÒ CHÍNH TRỊ BẨN THỈU HAY LÀ SỰ BỊA ĐẶT CỦA HÀN QUỐC NHẰM VÀO HẠ UY TÍN TRÊN TRƯỜNG QUỐC TẾ CỦA VIỆT NAM!

     Tối 21/10, SBS, Yonhap đăng tin tin phía Bộ Quốc phòng Hàn Quốc có cáo buộc Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam - Hoàng Xuân Chiến có hành vi “quấy rối tình dục” một nữ quan chức trong buổi đại tiệc chiêu đãi các phái đoàn cấp cao tại khách sạn Lotte World Seoul. 

Khi mình tìm hiểu kỹ càng, thông tin cáo buộc này rất mập mờ, thiếu căn cứ, mang động cơ chính trị đấu đá nội bộ, nhằm che giấu đi những bất ổn nội bộ liên quan đến tình hình Hàn Quốc hiện tại.

Koreatimes viết rằng bối cảnh diễn ra hành vi nằm ở trong buổi tiệc chiêu đãi các quan chức cấp cao của một khán phòng rộng rãi ở Lotte World. Hãy nhấn mạnh rằng đây là tiệc chiêu đãi cấp cao, với 68 phái đoàn quốc tế, hơn 800 quan khách ở một phòng khách sạn lắp CCTV khắp nơi, có ai khùng mà đi “quấy rối tình dục” ở những nơi như thế này không? 

Tiếp tục, thông tin bắt nguồn từ News1, bài viết nói rằng “Thứ trưởng BQP Việt Nam đã tiếp xúc cơ thể không phù hợp với nữ quan chức Hàn Quốc” và hoàn toàn không có bất cứ một từ nào là “quấy rồi tình dục”. Koreatimes cũng viết rằng đây là hành vi “đụng chạm không phù hợp”. Thông tin cũng cho biết bàn của Thứ trường và bàn của nữ quan chức Hàn Quốc cách xa nhau và báo chí Hàn Quốc cũng không cáo buộc, không buộc tội mà ghi là “dường như/có thể/được cho là” Thứ trưởng đã đến chào hỏi nữ quan chức kia. Tức là chính họ còn không dám chắc là có tiếp xúc, có liên lạc hay không. 

Tại Hàn Quốc, luật pháp khác Việt Nam. Cách đây 5 ngày, Chủ tịch Ủy ban Nhân quyền Quốc gia (NHRCK) Ahn Chang-ho bị cáo buộc “tiếp xúc thân thể không phù hợp” khi chạm vào vai và tóc của một nhân viên từ phía sau để gọi cô này. Phỏng đoán cá nhân của tôi có lẽ Thứ trưởng đã chào hỏi bằng động tác bắt tay, hoặc chạm vai để gọi cô quan chức này để chào hỏi… 

Một lời nghi ngờ về đấu đá chính trị của Hàn Quốc. Đài KBS từng đưa tin rằng Thứ trưởng Hoàng Xuân Chiến chính là người đã chốt pháo tự hành K9 mua của Hàn Quốc hồi năm 2024. Trong khi đó, phe đối lập của Hàn Quốc lại không muốn bán K9 cho phía Việt Nam vì đã Việt Nam vừa tham gia diễu binh tại Triều Tiên. Việc tung tin này nhắm đến Thứ trưởng Hoàng Xuân Chiến để bãi bỏ thương vụ này. 

Ngoài ra, tình hình Hàn Quốc đang rối ren vì những thông tin rúng loạn liên quan đến người Hàn bị bắt cóc ở Campuchia. Mà Hàn Quốc vốn nổi tiếng với việc luôn lấy các sự kiện gây sốc, liên quan đến người nổi tiếng để trấn an tình hình trong nước.

Hãy đặt một câu hỏi nghi ngờ rằng, tại sao vụ việc đã trôi qua hơn 40 ngày mới được tung ra? Tại sao phía Hàn Quốc thông tin là đã làm việc ngay vào ngày hôm đó mà lại im ắng trong nhiều ngày như thế?
Khuyết danh ST.

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: ĐẠI TƯỚNG NGUYỄN CHÍ THANH - “VỊ TƯỚNG NÔNG DÂN” CỦA NHÂN DÂN 🇻🇳

     Ông là vị Đại tướng thứ hai của Quân đội Nhân dân Việt Nam, sau Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Là người được Chủ tịch Hồ Chí Minh trực tiếp phong thẳng hàm Đại tướng, không qua trung gian hay đề nghị - một vinh dự chưa từng có tiền lệ.

Người ta gọi ông là “Đại tướng nông dân”, bởi ông sinh ra từ ruộng đồng, từ những mùa lúa, nhưng lại mang một tư duy quân sự sắc bén và tầm nhìn chính trị sâu rộng.

Ông là linh hồn của mặt trận Bình - Trị - Thiên khói lửa, là người đã đề ra phương châm chiến đấu bất hủ:
“Nắm thắt lưng địch mà đánh.”

Một chiến thuật táo bạo, giúp quân ta hóa giải ưu thế vũ khí vượt trội của Mỹ, đưa chiến tranh từ “trên không, trên biển” trở lại với sức mạnh của lòng người và ý chí.

Chính chiến thuật ấy đã trở thành chìa khóa cho những chiến thắng vĩ đại sau này.

Cái tên “Nguyễn Chí Thanh” - do chính Bác Hồ đặt, như một lời gửi gắm thiêng liêng về chí khí, trung thành và thanh liêm.

Một đời ông - từ người nông dân đến Đại tướng - là minh chứng rằng:
Sức mạnh của nhân dân có thể tạo nên những huyền thoại./.
Yêu nước ST.

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2025

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: CẦN PHẢI PHÂN BIỆT RÕ NHỮNG NHÂN VẬT CÓ TỘI VỚI DÂN TỘC VIỆT THEO ĐÚNG LỊCH SỬ!

    "Xử lý thông tin sai về tả quân Lê Văn Duyệt cũng là giáo dục Lịch sử, văn hóa"... ô thế những người lên án và coi thường Lê Văn Duyệt tội làm việt gian bán nước, tàn sát dã man nhà Tây Sơn, phản lại cả vua là sai à?

Thế mấy vị định giáo dục cái gì ở đây? Giáo dục con dân làm phản như Ánh,như Duyệt như Ký à? Hay tưởng nhớ, ghi công, biết ơn những kẻ tạo phản ôm chân ngoại bang?

Hãy nhớ các vị có ngày hôm nay là nhờ Chủ Tịch Hồ Chí Minh, nhờ ơn Đảng và máu xương Chiến sĩ đồng bào giành lại Độc lập, Tự do cho đất nước này đấy nhé, nếu không chưa chắc các vị đã có mặt trên đời này đâu , chứ ngồi đấy mà bồi bút bảo vệ chúng nó.

Ánh, Duyệt, Ký hay Giản là nhân vật lịch sử nhưng là những vết nhơ trong lịch sử dân tộc Việt Nam giống như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống mà thôi.
Nhưng cũng lạ cũng là việt gian bán nước cũng bị lên án nhưng các vị tuyệt nhiên không lên tiếng bênh vực hay tôn vinh? Phải chăng là đã có bàn tay ma quái nào đó thò vào yếu tố dòng tộc để khuấy đảo rồi kích động nó lên giống như kịch bản của CMM, và các vị đang là nhân tố tích cực???


Khuyết danh ST.

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: MỘT BƯỚC ĐI THỂ HIỆN BẢN LĨNH QUY HOẠCH: BÍ THƯ THÀNH ỦY TRẦN LƯU QUANG DỪNG DỰ ÁN TẠI BẾN NHÀ RỒNG ĐỂ BẢO VỆ GIÁ TRỊ VĂN HÓA DÀI HẠN!

     Thay vì để các tòa nhà cao tầng tiếp tục mọc lên, Thường trực Thành ủy TP.HCM đã quyết định dừng dự án nhà ở tại khu vực Bến Nhà Rồng (quận 4 cũ), dành quỹ đất để mở rộng Không gian văn hóa Hồ Chí Minh.

Theo định hướng mới, khu vực này sẽ được quy hoạch thành công viên kết hợp mở rộng tuyến đường Nguyễn Tất Thành và phát triển các dịch vụ công cộng phục vụ cộng đồng.

Bí thư Thành ủy Trần Lưu Quang cho biết, mặc dù thành phố từng giao đất cho nhà đầu tư thực hiện dự án nhà ở tại đây, nhưng sau quá trình cân nhắc, Thường trực Thành ủy đã chọn ưu tiên giá trị văn hóa – lịch sử thay vì mục tiêu kinh tế thuần túy.

Bến Nhà Rồng không chỉ là vị trí đắc địa mà còn là cột mốc thiêng liêng trong tâm thức dân tộc, nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước. Do đó, việc tái quy hoạch theo hướng văn hóa mang ý nghĩa gìn giữ ký ức lịch sử và khẳng định bản sắc đô thị.

Trước đó, năm 2017, một doanh nghiệp từng được chấp thuận triển khai dự án Khu phức hợp Nhà Rồng – Khánh Hội quy mô 31,5 ha với trung tâm thương mại, trường học, trạm y tế và hơn 3.000 căn hộ.

Dẫu tiềm năng kinh tế của dự án là rất lớn, song quyết định của TP.HCM một lần nữa cho thấy thành phố không lựa chọn đánh đổi mọi thứ bằng lợi ích trước mắt, mà hướng đến phát triển bền vững gắn với giá trị tinh thần lâu dài./.
Yêu nước ST.

TỈNH TÁO TRƯỚC CÁC HÀNH VI XÉT LẠI LỊCH SỬ NHẰM PHỦ NHẬN QUÁ KHỨ!

     Lịch sử Việt Nam là những trang sử hào hùng được viết nên bởi ý chí, bản lĩnh, trí tuệ và biết bao xương máu của người Việt Nam qua nhiều thế hệ. Trải qua quá trình lịch sử lâu dài và chiến tranh đã khiến một số tư liệu, dữ kiện lịch sử bị mai một, chính vì vậy, không phải giai đoạn lịch sử nào cũng được ghi chép đầy đủ. Với sự phát triển của khoa học hiện đại, nhu cầu tìm hiểu, nghiên cứu về lịch sử là nhu cầu chính đáng. Tuy nhiên, khi nghiên cứu lịch sử phải thận trọng, cần nhìn nhận vấn đề trong hoàn cảnh cụ thể, có quan điểm lịch sử, cái nhìn khách quan, tôn trọng sự thật.

1. Nghị quyết Trung ương 4, khóa XII của Đảng đã chỉ rõ 1 trong 9 biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ là hiện tượng: “Hạ thấp, phủ nhận những thành quả cách mạng; thổi phồng khuyết điểm của Đảng, Nhà nước. Xuyên tạc lịch sử, bịa đặt, vu cáo các lãnh tụ tiền bối và lãnh đạo Đảng, Nhà nước”. Vì vậy, nhận diện, cảnh báo và đấu tranh với hành vi xuyên tạc lịch sử là việc cần thiết trong công tác bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng hiện nay.

Tổng kết lịch sử, viết sử, đặc biệt bộ Quốc sử là một chủ trương của Đảng và Nhà nước, nhằm giúp thế hệ hôm nay và mai sau hiểu rõ tiến trình lịch sử cách mạng của dân tộc Việt Nam, qua đó khơi dậy niềm tự hào về truyền thống đấu tranh anh hùng, bất khuất cũng như những cống hiến, hy sinh vĩ đại của các thế hệ ông cha ta.

Tuy nhiên, qua thời gian, hàng triệu người Việt Nam yêu nước chân chính cảm thấy bức xúc trước hiện tượng xét lại lịch sử ngày một phức tạp. Lợi dụng việc viết sử, một số người đã có quan điểm viết lại lịch sử với âm mưu "lật sử". Thủ đoạn của họ là xuyên tạc, vu cáo, bôi nhọ, phủ nhận công lao và vai trò những người yêu nước chống ngoại xâm, những vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh, làm thay đổi bản chất các cuộc kháng chiến chính nghĩa của dân tộc; đồng thời "rửa tội", "minh oan" những nhân vật trong lịch sử đã làm tay sai cho ngoại bang, phản quốc.

Nếu như trước đây, chúng ta từng lên tiếng cảnh báo các luận điệu xét lại lịch sử khi đòi đánh giá lại công-tội của các nhân vật lịch sử, các sự kiện còn đang gây tranh cãi thì hiện nay, vấn đề cảnh báo đó đã xuất hiện với nhiều biểu hiện, thủ đoạn tinh vi hơn. Các đối tượng thường lợi dụng một số vấn đề lịch sử để rồi tung ra những tư liệu mà theo họ coi đó là mới mẻ, nhưng thực ra lại thiếu những chứng cứ khoa học, nhìn nhận phiến diện, mập mờ. Với cái gọi là nhân danh “đổi mới”, “nhận thức lại”, “tiếp cận lại”, hay “xem xét khách quan”, “cách tiếp cận mới”, “hòa hợp, hòa giải”, họ cố tình tạo ra các tranh cãi để làm phân tán dư luận, tạo ra hai luồng tư tưởng đối nghịch trong xã hội. Phương tiện tán phát các luận điệu xét lại lịch sử chủ yếu trên mạng xã hội, phổ biến như: Facebook, Zalo, YouTube, TikTok, Instagram... Trên mạng xã hội còn xuất hiện nhiều hội nhóm muốn “rửa tội", "minh oan” cho nhà Nguyễn. Công của các chúa Nguyễn, nhà Nguyễn đã được lịch sử ghi nhận, tội cũng rất rõ ràng trong lịch sử, không thể phủ nhận. Thế mà có người chỉ nói đến công mà vội xóa bỏ tội bán nước của nhà Nguyễn là đánh tráo khái niệm, điều đó vô cùng nguy hiểm. Cũng có một số đối tượng đang ráo riết “minh oan", "thăng công” cho một số nhân vật trí thức từng làm cho thực dân Pháp đã bị lịch sử lên án là tay sai, phản quốc.

2. Lịch sử là tham chiếu căn bản, là tấm gương sáng để đời sau soi mình. Vậy nên từ ngàn xưa, người viết sử luôn phải mang tâm thái “thấy chết không sờn”, “thà làm ngọc nát”. Người viết sử chân chính dù đối mặt với sức ép của vua chúa, có khi nguy hại đến tính mạng, thì vẫn phải đứng ở vị trí khách quan mà viết lên tính trung thực của lịch sử. Vì vậy, từ thời xưa, những vị hoàng đế anh minh đều phải tôn trọng lịch sử, hiểu đúng lịch sử.

Trần Ích Tắc (1254-1329) chỉ vì lợi ích riêng mà bán rẻ Tổ quốc, cho dù ông là con Thái Thượng Hoàng Trần Thái Tông, chú ruột của vua Trần Nhân Tông thì lịch sử đương thời vẫn phải ghi ông “Ả Trần” cũng chính là “bản án chung thân” đối với những kẻ đầu hàng giặc, cho dù ông từng đứng ra mở học đường, tập hợp văn sĩ khắp nơi cho học tập, cấp cho ăn mặc, đào tạo thành tài, thì “Đại Việt sử ký toàn thư” cũng không thể gỡ tội cho ông được, đó là sự thật lịch sử. Sự thật cho thấy, không thể lấy cớ “tiếp cận lại”, hay “xem xét khách quan” rồi giảm tội phản quốc của ông, càng không thể so sánh ông với tinh thần trung quân ái quốc của Bảo Nghĩa vương Trần Bình Trọng. Từ sự trung thực của lịch sử mà những giá trị của đạo đức trung quân ái quốc theo cách tiếp cận của văn hóa Việt Nam tiếp tục lan tỏa những giá trị tốt đẹp của dân tộc cho các thế hệ đời sau, góp phần làm cho dân tộc ta tồn tại và phát triển.

3. Bài học từ Liên Xô và Đông Âu sụp đổ vẫn còn nguyên giá trị, để chúng ta thấy rõ hơn điều đó. Ngày 26-12-1991, lá cờ đỏ búa liềm tung bay 74 năm trên đỉnh điện Kremlin ở thủ đô Moscow bị hạ xuống, chấm dứt sự tồn tại của Đảng Cộng sản và nhà nước Liên bang Xô viết trên quê hương Lênin và không lâu sau đó là các nước XHCN ở Đông Âu cũng cùng chung số phận với Liên Xô. Sự kiện đó có nhiều nguyên nhân, trong đó có căn nguyên sâu xa từ việc người lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản và người đứng đầu nhà nước Liên Xô thời đó đã khởi xướng một trào lưu tư tưởng mang cái tên rất mỹ miều là “suy ngẫm lại lịch sử” từ tháng 1-1987. Bật đèn xanh cho phong trào “xem xét lại, thẩm tra’’ rồi tạo đà cho cơ hội xét lại lịch sử Đảng Cộng sản cũng như lịch sử Liên Xô được dịp nổi lên như nấm trên toàn Liên bang Xô viết. Để rồi hậu quả xảy ra như chúng ta đã biết, từ một nhà nước XHCN hùng mạnh hơn 70 năm với những thành tựu to lớn, khi xét lại lịch sử, họ đã phủ nhận thành quả của Cách mạng Tháng Mười năm 1917 và ngang nhiên xuyên tạc chiến thắng vĩ đại của Liên Xô trong cuộc Chiến tranh vệ quốc; tuyên truyền về Đảng Cộng sản Liên Xô, nhà nước Liên Xô, xã hội Liên Xô như một "mớ hỗn độn đen ngòm". Không chỉ vậy, các đối tượng xét lại lịch sử cố tình cổ xúy, tôn vinh những kẻ phản bội, quay ra bôi nhọ, phủ nhận công lao của hàng triệu người có công với đất nước Liên Xô, từng góp phần cứu nhân dân Liên Xô nói riêng và nhân loại nói chung thoát khỏi thảm họa phát xít.

Bài học quý từ đất nước Cuba. Hơn 3 thập kỷ qua, từ sau khi Liên Xô và hệ thống XHCN ở Ðông Âu sụp đổ, các thế lực thù địch siết chặt bao vây cấm vận, hòng xóa bỏ chế độ XHCN ở Cuba. Trong khó khăn, thử thách khắc nghiệt, nhân dân Cuba vẫn thể hiện rõ bản lĩnh anh hùng cách mạng, ý chí kiên cường, đoàn kết một lòng trung thành với Chủ nghĩa Mác-Lênin, với Ðảng Cộng sản, Chính phủ, với lãnh tụ Fidel Castro và với thế hệ lãnh đạo kế tiếp sau khi lãnh tụ Fidel Castro qua đời. Từ đó, nhân dân Cuba đã bảo vệ vững chắc Tổ quốc tự do và chính quyền cách mạng, đưa đất nước Cuba tiếp tục tiến lên, từng bước giành được nhiều thành tựu mới.

4. Nhìn lại các vấn đề đã và đang diễn ra trong lịch sử và thực tiễn hiện nay, chúng ta thấy rõ trào lưu xét lại lịch sử thực chất là thủ đoạn phá hoại đoàn kết dân tộc, gây ly tán và chia rẽ cộng đồng, rồi từ đó gieo rắc sự hoang mang, gây mất lòng tin, hoài nghi về những giá trị đích thực, phủ nhận những thành quả mà các thế hệ cha ông đã đổ bao xương máu, hy sinh, cống hiến trong các cuộc đấu tranh giữ nước, giải phóng dân tộc, bảo vệ độc lập dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Điều nguy hại hơn là gieo vào thế hệ trẻ sự nghi ngờ, thiếu niềm tin vào những gì đã diễn ra trong lịch sử, nhất là trong thời đại Hồ Chí Minh, từ đó dần suy diễn, đánh đồng người yêu nước và kẻ phản quốc, giữa chính nghĩa và phi nghĩa. Đây thật sự là chiêu bài “mưa dầm thấm lâu” của các thế lực thù địch, cơ hội chính trị với dã tâm hòng "nhuộm đen" tinh thần, tư tưởng của các tầng lớp nhân dân, nhất là thế hệ trẻ, gây mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước và chế độ XHCN.

Lịch sử Việt Nam là những trang sử hào hùng được viết nên bởi ý chí, bản lĩnh, trí tuệ và biết bao xương máu của người Việt Nam qua nhiều thế hệ. Trải qua quá trình lịch sử lâu dài và chiến tranh đã khiến một số tư liệu, dữ kiện lịch sử bị mai một, chính vì vậy, không phải giai đoạn lịch sử nào cũng được ghi chép đầy đủ. Với sự phát triển của khoa học hiện đại, nhu cầu tìm hiểu, nghiên cứu về lịch sử là nhu cầu chính đáng. Tuy nhiên, khi nghiên cứu lịch sử phải thận trọng, cần nhìn nhận vấn đề trong hoàn cảnh cụ thể, có quan điểm lịch sử, cái nhìn khách quan, tôn trọng sự thật.

Lợi dụng khoa học, lợi dụng nghiên cứu xem xét đánh giá lại lịch sử để xuyên tạc và làm sai lệch lịch sử là hành vi đáng lên án, chỉ có những đối tượng không có tâm trong sáng, không vì sự phát triển chung của đất nước, không vì lợi ích quốc gia, dân tộc mới thực hiện âm mưu xét lại lịch sử, “lật sử”.

Vì vậy, hơn bao giờ hết, chúng ta cần phải hết sức tỉnh táo nhận biết được đúng-sai, phải-trái trong sử sách, để không bị chi phối rồi hoài nghi về quá khứ, hoang mang về tương lai đất nước. Đối với những luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch và các hành vi xét lại lịch sử nhằm kích động hận thù dân tộc, chính quyền và các cơ quan chức năng, nhất là đội ngũ những người làm sử chân chính phải kịp thời lên tiếng phê phán, đấu tranh làm thất bại những luận điệu xuyên tạc lịch sử, xét lại lịch sử của các thế lực thù địch, cơ hội chính trị. Qua đó góp phần trả lại sự trung thực, trong sáng, chính nghĩa của những trang sử hào hùng, vẻ vang của dân tộc và cách mạng Việt Nam./.
Ảnh: 14 danh nhân, anh hùng dân tộc trong lịch sử được Nhà nước, Nhân dân công nhận, lưu danh và tri ân, chẳng có tên ông Nguyễn Ánh - Gia Long, Trương Vĩnh Ký, Phan Thanh Giản nào đâu quý vị nhé. Thờ Quang Trung thì không thờ Nguyễn Ánh, không thể sống hai lòng ba phải thờ cả Nguyễn Ánh cả Quang Trung được!
Yêu nước ST.

CHUẨN BỊ ĐI TÙ VÀ TIỀN ĐỀN BÙ CHƯA, LÊ TRUNG KHOA?

     Khoảng cuối năm 2024, Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài… bịa đặt thông tin ông Phạm Nhật Vượng bị cấm xuất cảnh và bị giam lỏng tại biệt thự theo lệnh của Tổng bí thư Tô Lâm. Nhưng tháng 3/2025, ông Phạm Nhật Vượng sang Indonesia để tiếp kiến, làm việc với Tổng thống Indonesia. Chuyến đi này nằm trong đoàn doanh nhân Việt Nam do Tổng bí thư Tô Lâm dẫn đầu trong chuyến thăm chính thức. Mới sáng nay, ông Vượng cũng tham gia lễ xây dựng sân vận động PVF - Hưng Yên, buổi lễ cũng có mặt của Tổng bí thư Tô Lâm,  dự án này là một dự án ý nghĩa của Bộ Công An và Vinhomes, phục vụ và làm thay đổi bộ mặt thể thao nước nhà. 

Trước đó, vào năm 2022, đám này cũng đăng thông tin cho rằng ông Phạm Nhật Vượng bị cấm xuất cảnh, Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm là người ra lệnh cấm để đánh bại “phe” của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Tuy nhiên, đây là thông tin giả mạo và phía Bộ cũng đã đính chính là xuyên tạc, bịa đặt. 

Những thông tin bịa đặt liên tiếp của Khoa cùng đám chống phá liên tục nhắm vào các lãnh đạo Việt Nam và cá nhân ông Phạm Nhật Vượng. Chúng luôn cố gắng tin ra những tin tức xấu độc, bịa đặt, nhằm hạ uy tín những người nói trên. 

Vừa rồi, Khoa tiếp tục cho biết toà án Đức triệu tập ông Phạm Nhật Vượng. Nhưng chính xác ở đây là gì? 

Là cá nhân ông Phạm Nhật Vượng và tập đoàn kiện thật, chứ không phải nói chơi, càng không phải là đòn gió. Ông Vượng đã uỷ quyền cho đội ngũ luật sư kiện Khoa vì tung ra những thông tin ông Vượng bị cấm xuất cảnh, làm ảnh hưởng đến cá nhân và các lãnh đạo Việt Nam. Chính Khoa mới là người được yêu cầu phải xuất hiện, nếu không sẽ xử lý theo bằng chứng nguyên đơn (Vinfast - ông Vượng) đưa ra. 

Bản thân Khoa chẳng có tài năng gì cả, chỉ sống nhờ chia sẻ, tương tác và đăng những thông tin giả mạo, chống phá đất nước, được hỗ trợ tài chính bởi Việt Tân. Cứ cười đi, đợi ít ngày nữa ra toà xem có cười nổi không, nên nhớ tội phỉ báng, vu khống ở Đức là đi tù mấy năm đấy. 

Lúc đi tù hoặc bỏ tiền trăm ngàn đô ra đền bù thì anh em Việt Tân không cứu được Khoa đâu và cũng đừng năn nỉ Vinfast hay cá nhân ông Vượng nương tay nhé./.
Khuyết danh ST.

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: TÊN ĐƯỜNG BỊ PHẢN ĐỐI - BIỂU HIỆN RÕ RÀNG CỦA CÔNG TÁC CÁN BỘ!

     Việc đặt tên đường phố tưởng chừng là một công việc đơn giản, nhưng lại phản ánh sâu sắc chất lượng quản trị, năng lực và trách nhiệm của cán bộ cơ sở. Gần đây, không ít quyết định đặt tên đường phố gây tranh cãi đã phơi bày một thực trạng nghiêm trọng: công tác cán bộ thất bại toàn tập.

Giao quyền là đúng, nhưng thực thi lỏng lẻo

Nhà nước giao quyền chủ động cho các đơn vị cơ sở là một chính sách hợp lý, thể hiện tư tưởng đổi mới và phân quyền. Các địa phương có thể chủ động trong việc đặt tên đường, phố, vừa phù hợp quy hoạch đô thị, vừa phát huy giá trị văn hóa – lịch sử địa phương.

Vấn đề nằm ở cách thức giao quyền và cơ chế kiểm tra giám sát. Hiện nay, việc này còn rất lỏng lẻo, chưa chuẩn hóa, dẫn đến quyền lực thực tế bị “tự do hóa” quá mức. Cấu trúc hành chính bên trong vẫn què quặt, chỉ có vẻ bề ngoài đổi mới, khiến những quyết định quan trọng như đặt tên đường phố dễ rơi vào tay những cán bộ thiếu năng lực và thiếu trách nhiệm.

Trình độ và cơ chế vận hành của cán bộ cơ sở

Thực tế cho thấy, đa số quan chức xã, phường:

- Học vấn hạn chế, ít có bằng chính quy; phần lớn học chuyên tu hoặc tại chức, không được đào tạo bài bản.

- Lên chức nhờ quan hệ, cơ chế, không phản ánh năng lực thực chất.

- Tính cách và đạo đức công vụ còn yếu, tham lam và thiếu trách nhiệm với cộng đồng.

Khi những người như vậy được giao quyền đặt tên đường phố, kết quả là những cái tên gây tranh cãi, phản cảm, hoặc thiếu cơ sở lịch sử – văn hóa.

Pháp luật và thủ tục thay đổi tên đường phố

Theo Nghị định 91/2005/NĐ-CP, việc thay đổi tên đường phố phải tuân thủ một quy trình nghiêm ngặt:

1. Thành lập Hội đồng tư vấn

Ủy ban nhân dân cấp tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương phải thành lập Hội đồng tư vấn về đặt tên, đổi tên đường, phố và công trình công cộng, có nhiệm vụ nghiên cứu, xác lập ngân hàng tên và lên danh mục các đường, phố cần đổi tên hoặc đặt tên mới.

2. Lấy ý kiến các cơ quan chuyên môn và cộng đồng

Trước khi trình Hội đồng nhân dân cùng cấp, Ủy ban nhân dân phải lấy ý kiến của các cơ quan chuyên môn (Hội Khoa học lịch sử, Hội Văn học nghệ thuật), tổ chức Đảng, chính quyền, Mặt trận Tổ quốc, đoàn thể và các nhà khoa học.

Việc lấy ý kiến cần được công khai để nhân dân tham gia góp ý.

3. Trình Hội đồng nhân dân quyết định

Sau khi hoàn tất các bước trên, Ủy ban nhân dân trình Hội đồng nhân dân cùng cấp xem xét và ra nghị quyết chính thức về việc đặt tên hoặc đổi tên đường, phố.

4. Công bố và thực hiện

Nghị quyết được công bố công khai và tổ chức thực hiện việc gắn biển tên đường phố trong thời hạn 30 ngày kể từ khi có hiệu lực.

Hội đồng chuyên môn: điểm đen dễ bị lợi dụng

Trớ trêu thay, Hội đồng chuyên môn vốn là cơ chế giám sát nhưng lại trở thành “điểm đen dễ bị lợi dụng”:

- Lợi dụng cơ chế để chạy quan hệ: Các thành viên hội đồng có thể thông đồng, ưu ái hoặc chịu áp lực từ quan chức địa phương, dẫn đến danh sách tên được duyệt không khách quan.

- Thiếu minh bạch và giám sát: Quá trình họp hội đồng thường không công khai, dư luận khó biết ai tham gia và ai chịu trách nhiệm, tạo cơ hội cho sai phạm hoặc quyết định cục bộ theo lợi ích nhóm.

- Thẩm định hình thức: Một số hội đồng chỉ “ký cho có”, không thực sự đánh giá về lịch sử, văn hóa hay tác động xã hội, khiến những quyết định sai lầm được hợp thức hóa.

Hậu quả

Khi những quan chức hạn chế năng lực đưa ra các quyết định cục bộ, dư luận không chỉ phản đối trên mạng xã hội, mà còn lên tiếng bằng văn bản, đòi cơ quan cấp trên kiểm tra và điều chỉnh. Tình trạng này không chỉ gây lãng phí nguồn lực, làm xấu bộ mặt đô thị, mà còn phơi bày toàn bộ lỗ hổng trong công tác cán bộ, đặc biệt là cơ chế giám sát bị lợi dụng.

Kết luận

Việc đặt tên đường phố không chỉ là vấn đề danh xưng, mà là tấm gương phản chiếu chất lượng quản trị và cán bộ cơ sở. Khi trao quyền mà không đi kèm cơ chế kiểm tra, giám sát và chuẩn hóa năng lực cán bộ, mọi chính sách đổi mới chỉ là bề nổi, còn thực chất vẫn là hành chính què quặt.

Để khắc phục, cần thắt chặt quy trình, chuẩn hóa năng lực cán bộ và tăng cường giám sát, đặc biệt là kiểm soát hoạt động của Hội đồng chuyên môn, để đảm bảo rằng tên đường phố không phản ánh sự bất lực của hệ thống quản trị, mà thực sự phục vụ giá trị lịch sử, văn hóa và cộng đồng.

Các cụ có câu "Mưa dầm thấm đất": một cơn mưa dù nhỏ nhưng mưa lâu sẽ làm sụp cả một núi lớn./.
Ảnh: Lượm trên mạng!
Khuyết danh ST.

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: BÀN VỀ CÔNG LAO CỦA NGUYỄN ÁNH TRONG VIỆC XÁC LẬP CHỦ QUYỀN ĐỐI VỚI QUẦN ĐẢO HOÀNG SA, TRƯỜNG SA!

     Chiều nay, bạn Nguyễn Thanh Minh có tag mình vào một bài viết bàn về công lao của Nguyễn Ánh trong việc xác lập chủ quyền Hoàng Sa - Trường Sa. Tình cờ đọc lại, mình chợt nhớ hồi Trung Quốc đưa giàn khoan HD-981 vào Biển Đông, mình từng viết hàng chục bài phản đối và phân tích chủ quyền biển đảo, nhưng khi ấy chưa đào sâu đến vai trò - hay đúng hơn là lập trường lịch sử của Nguyễn Ánh trong mạch chủ quyền ấy.

Nay thấy một số bạn tiếp tục nhắc lại luận điệu “Nguyễn Ánh là người đầu tiên xác lập chủ quyền biển đảo”, mình bỗng thấy cần phải trở lại chủ đề này một cách đầy đủ và hệ thống hơn. Vì vậy, mình đã tổng hợp lại nhiều tư liệu mình từng đọc, từng ghi chép, từng tranh luận… rồi gộp lại thành một bài viết để phản bác những lập luận xuyên tạc lịch sử, gán công không đúng người, che lấp sự thật lịch sử để tô hồng một nhân vật vốn gây tranh cãi sâu sắc.

Tất nhiên, đây là góc nhìn và hiểu biết cá nhân, rất mong nhận được những góp ý thẳng thắn, trao đổi mang tính học thuật để làm rõ thêm – chứ không phải để gây chia rẽ. Lịch sử là câu chuyện của sự thật – không phải của tuyên truyền, và càng không nên là sân khấu của sự tẩy trắng.
  
---
   
Phản biện quan điểm Nguyễn Ánh có công trong việc thiết lập chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa
▪︎ Trọng Nghĩa 
   
   
   
   
Ngay từ thế kỷ 15, vua Lê Thánh Tông đã xác lập chủ quyền quốc gia đối với các quần đảo ngoài khơi. Hồng Đức bản đồ (do triều Lê biên soạn năm 1490) là bộ bản đồ quốc gia sớm nhất còn lưu lại, và trên đó đã vẽ rõ hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lãnh thổ Đại Việt. Điều này cho thấy từ thời Lê sơ, hai quần đảo này đã nằm trong cương vực nước ta. Thực tế, người xưa gọi chúng bằng nhiều tên: Bãi Cát Vàng, Cồn Vàng, Vạn Lý Hoàng Sa, Đại Trường Sa… Điều này được ghi nhận trong nhiều tài liệu, chẳng hạn sách Toản tập Thiên Nam tứ chí lộ đồ thư thế kỷ 17 cũng mô tả: “Giữa biển có một dải cát dài, gọi là Bãi Cát Vàng, dài độ 400 dặm, rộng 20 dặm, dựng đứng giữa biển” – kèm bản đồ vẽ cụm đảo ghi chú là Bãi Cát Vàng. Những chứng cứ này khẳng định Hoàng Sa – Trường Sa đã thuộc chủ quyền Đại Việt ít nhất từ thời Hồng Đức, bác bỏ hoàn toàn quan điểm cho rằng đến Nguyễn Ánh mới thiết lập chủ quyền.

Gần 300 năm sau thời Hồng Đức, nhà bác học Lê Quý Đôn (thời Lê Trung Hưng) tiếp tục cung cấp tư liệu quý giá về Hoàng Sa – Trường Sa. Trong cuốn “Phủ biên tạp lục” (1776), Lê Quý Đôn đã miêu tả tỉ mỉ quần đảo Hoàng Sa và hoạt động của đội Hoàng Sa do chúa Nguyễn tổ chức để khai thác hàng năm. Ông ghi nhận rằng chúa Nguyễn đã lập hẳn một đội Hoàng Sa gồm 70 suất đinh người xã An Vĩnh (Quảng Ngãi), mỗi năm luân phiên đến tháng hai âm lịch nhận lệnh mang lương thực 6 tháng, đi 5 chiếc thuyền nhỏ vượt biển 3 ngày 3 đêm ra quần đảo để thu lượm hải vật và đồ vật từ tàu đắm. Khi trở về Phú Xuân, họ nộp tất cả các vật phẩm để triều đình phân loại, định giá, “cuối cùng là phát sắc khen…”. Lê Quý Đôn còn mô tả cụ thể cảnh quan Hoàng Sa: từ cửa biển An Vĩnh nhìn ra đông bắc có hàng trăm hòn đảo lớn nhỏ, “hơn 130 ngọn, cách nhau bằng biển… Trên đảo có bãi cát vàng, ước hơn 30 dặm, bằng phẳng, rộng lớn, nước trong suốt đáy”. Những dòng sử liệu sống động này khẳng định triều Lê – Trịnh (Lê Trung Hưng) đã biết rõ và thực thi chủ quyền tại Hoàng Sa – Trường Sa trước thời Nguyễn Ánh. Lê Quý Đôn chính là người khảo cứu sâu nhất về hai quần đảo này thời bấy giờ, cho thấy chủ quyền biển đảo của ta mang tính liên tục, xuyên suốt từ thế kỷ 15 đến thế kỷ 18.

Trong khi nhà Lê xác lập chủ quyền lãnh thổ, Nguyễn Ánh (Gia Long) lại có hành vi phủ nhận tính chính thống của triều Lê. Dù danh nghĩa vẫn tôn phù nhà Lê, nhưng thực tế chúa Nguyễn đã ly khai khỏi triều đình Lê từ thế kỷ 17. Bản thân Nguyễn Ánh, trong sử sách triều Nguyễn, luôn xem vua Lê chỉ là “vua nước An Nam” – hàm ý coi nhà Lê như một quốc gia khác. Đại Nam Thực Lục (quốc sử triều Nguyễn) chép lại sự kiện vua Lê Hiển Tông băng hà năm 1786 như sau: “Mùa thu, tháng 7, vua Lê nước An Nam băng, đặt thụy là Hiển Tông Vĩnh hoàng đế. Cháu là Duy Kỳ nối ngôi, lấy năm sau… làm năm Chiêu Thống thứ 1”. Cách ghi chép này cho thấy rõ triều Nguyễn Ánh không coi vua Lê là chủ của mình, mà xem nhà Lê như “nước An Nam” xa lạ. Nguyễn Ánh đã quay lưng với triều Lê, tách Đàng Trong thành một thực thể riêng suốt hơn 200 năm, phủ nhận vai trò trung tâm của vua Lê trong đại nghiệp thống nhất dân tộc.

Không chỉ trong sử sách, Nguyễn Ánh còn tự miệng phủ nhận nhà Lê khi ngoại giao với vua Xiêm. Năm 1784, cầu viện Xiêm chống Tây Sơn, Nguyễn Ánh đã đáp lời vua Xiêm một cách đầy ngạo mạn: “Nước tôi truyền nối đã hơn 200 năm; nay vận nước nửa chừng suy đốn, tôi tài kém không thể giữ được ngôi thiêng… Nghĩ sao rửa được nhục thù… thì dù chết cũng cam tâm, sao lại có nhát!”. Câu nói “nước tôi truyền nối đã hơn 200 năm” của Nguyễn Ánh chính là lời phủ nhận trắng trợn triều Lê. Ông ta khẳng định “nước tôi” – tức cái “nước” của dòng chúa Nguyễn ở Đàng Trong – đã có lịch sử hơn hai thế kỷ, xem đó mới là quốc gia thực sự của mình, gián tiếp gạt bỏ tính chính thống 300 năm của vương triều Lê. Thái độ này cho thấy Nguyễn Ánh không hề trung hưng nhà Lê mà ngược lại, ông lợi dụng danh nghĩa “phò Lê” chỉ khi cần, còn thực tâm coi sự nghiệp của dòng họ mình mới là chính thống. Một người đã đoạn tuyệt cội nguồn dân tộc như vậy, liệu có xứng đáng được tán dương là “người Việt đầu tiên xác lập chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa” hay không? Chắc chắn là không – bởi công lao ấy thuộc về các bậc tiền nhân triều Lê từ lâu đời, chứ không phải kẻ đã quay lưng với chính triều đại cha ông.

Trong lịch sử cuối thế kỷ 18, sự đối lập về đạo lý giữa Phong trào Tây Sơn và phe Nguyễn Ánh vô cùng rõ nét. Nguyễn Huệ – Quang Trung dấy binh với ngọn cờ chính nghĩa “Phù Lê diệt Trịnh”, lấy danh nghĩa phò tá vua Lê Cảnh Hưng diệt trừ chúa Trịnh lũng đoạn đất nước. Nghĩa quân Tây Sơn khi kéo ra Bắc (1786) đã dựa trên khẩu hiệu này để kêu gọi lòng dân, đánh tan tập đoàn Trịnh, giao hiếu với vua Lê rồi rút về Nam. Dù sau đó Quang Trung xưng đế, ta vẫn thấy Nguyễn Huệ ít nhiều tôn trọng đạo lý chính thống và quyền lợi dân tộc: ông tiếp tục đánh bại ngoại xâm (thắng quân Xiêm 1785, đại phá quân Thanh 1789) để bảo vệ giang sơn. Khẩu hiệu “phù Lê diệt Trịnh” cho thấy Quang Trung ý thức được việc dựa vào chính nghĩa dân tộc để đoàn kết nhân tâm trong buổi loạn lạc.

Ngược lại, Nguyễn Ánh vì thù riêng nhà Tây Sơn đã đi ngược đạo lý truyền thống, sẵn sàng “cõng rắn cắn gà nhà” để giành lợi ích cho mình. Thay vì phò Lê hay đoàn kết người Việt chống ngoại xâm, Nguyễn Ánh cầu viện ngoại bang hết lần này đến lần khác. Năm 1784, ông rước 5 vạn quân Xiêm vào đất Nam Bộ, để giặc Xiêm tàn phá đồng bằng sông Cửu Long và gây nên thảm họa cho dân ta (cho đến khi Tây Sơn đánh tan quân Xiêm tại Rạch Gầm – Xoài Mút). Chưa dừng ở đó, Nguyễn Ánh còn cầu viện cả phương Tây: năm 1787, ông ký với Giám mục Pigneau de Béhaine Hiệp ước Versailles, đồng ý nhượng Đà Nẵng (thậm chí cả Hội An, Côn Lôn theo một số tư liệu) cho Pháp nếu họ đem quân, vũ khí giúp ông đánh Tây Sơn. Chính hiệp ước dâng đất cầu viện ngoại bang này đã gieo mầm họa thực dân, trở thành cái cớ để Pháp xâm lược nước ta năm 1858. Song song đó, Nguyễn Ánh còn ngấm ngầm tiếp tay cho quân Mãn Thanh: khi quân Thanh xâm lược Thăng Long (1788), ông sai thuộc hạ mang thư sang Thanh và chở 50 vạn cân gạo sang tiếp lương cho giặc – một hành vi tiếp tế kẻ thù xâm lược, đặt thù hằn cá nhân lên trên lợi ích dân tộc. Trái với Quang Trung dốc sức “phù Lê diệt Trịnh” và chống ngoại xâm, Nguyễn Ánh đã nhiều lần rước voi về giày mả tổ, hy sinh chủ quyền quốc gia vì tham vọng cá nhân.

Hành vi cầu viện ngoại bang của Nguyễn Ánh còn thể hiện ở việc ông dung nạp nhiều sĩ quan người Pháp vào triều đình sau khi lên ngôi (Chaigneau, Vannier, Dayot…). Đây là hiện tượng chưa từng có: lần đầu trong lịch sử, một triều đình Việt Nam có quan lại là người phương Tây “mắt xanh mũi lõ”. Chính những kẻ ngoại quốc này dưới thời Gia Long – Minh Mạng đã góp phần mở đường cho thực dân quay lại xâm lược, gây nên biết bao đau thương về sau. Nguyễn Ánh vì lợi ích bản thân đã bất chấp đạo lý “đồng bào”, sẵn sàng dùng mưu hèn kế bẩn, liên minh với ngoại nhân để thỏa lòng tham quyền. Nếu Quang Trung – Nguyễn Huệ nêu cao chính nghĩa dân tộc bao nhiêu, thì Nguyễn Ánh tự thân hạ thấp mình bấy nhiêu trước ngoại bang. Lịch sử đã rõ ràng phân định: ai phù chính thống, ai phản bội cội nguồn.

Gần đây, một số ý kiến cố lật sử, tẩy trắng cho Nguyễn Ánh bằng cách viện dẫn vấn đề chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa. Họ lập luận rằng “dù Nguyễn Ánh có cầu viện ngoại bang, ông vẫn có công xác lập chủ quyền biển đảo đầu tiên”, hòng biện minh cho hành vi phản quốc. Tuy nhiên, những lập luận ấy hoàn toàn sai lệch cả về lịch sử lẫn đạo lý. Thứ nhất, như đã chứng minh ở trên, Nguyễn Ánh không hề là người đầu tiên xác lập chủ quyền với Hoàng Sa – Trường Sa. Chủ quyền ấy đã được các vua Lê như Lê Thánh Tông thiết lập từ thế kỷ 15, được các chúa Nguyễn thời Lê Trung Hưng tiếp nối quản lý suốt thế kỷ 17-18. Nguyễn Ánh chỉ kế thừa di sản đó sau năm 1802 – một di sản mà bao thế hệ tiền nhân đã gìn giữ bằng mồ hôi xương máu. Do vậy, công lao thực sự thuộc về triều Lê và bao anh hùng dân tộc ẩn danh, không thể gán cho riêng Nguyễn Ánh để xóa nhòa tội lỗi của ông ta.

Thứ hai, công trạng về chủ quyền lãnh thổ không thể rửa sạch tội “cõng rắn cắn gà nhà”. Lịch sử Việt Nam chưa từng dung thứ kẻ phản bội tổ quốc, cho dù kẻ đó có đóng góp nào khác. Một vài đóng góp của Nguyễn Ánh (như thống nhất đất nước năm 1802 hay duy trì đội Hoàng Sa dưới thời Nguyễn) không thể biện hộ cho hàng loạt trọng tội mà ông ta đã gây ra đối với dân tộc. Những sự thật không thể chối cãi về Nguyễn Ánh bao gồm:

• Rước quân Xiêm vào xâm lược nước ta năm 1784, khiến đồng bào chịu cảnh đao binh tang tóc.

• Ngầm tiếp tế lương thực cho quân Thanh xâm lược Thăng Long năm 1788, bất chấp nỗi đau mất nước của nhân dân.

• Ký hiệp ước cắt đất cầu viện Pháp năm 1787 (dâng cảng Đà Nẵng, hứa dâng ba tỉnh nếu tính cả Hội An, Côn Lôn) để đổi lấy vài ngàn quân và tàu chiến – hành vi bán rẻ chủ quyền tiền lệ chưa từng có.

• Nhượng bộ, trao quyền cho người Pháp trong triều đình thời Gia Long, tạo tiền đề cho ảnh hưởng ngoại bang và sự xâm lược sau này.

Một người mưu cầu quyền lực đến mức tán tận lương tâm như vậy, dù có xây vài miếu vài tháp, hay có cho vẽ bản đồ biển đảo, cũng không thể được xem là anh hùng bảo vệ chủ quyền! Trái lại, chính Nguyễn Ánh đã để lại vết nhơ “cõng voi về dày mả tổ” trong sử sách – điều mà ông cha ta đời đời nguyền rủa. Những kẻ hôm nay cố tình đổi trắng thay đen, tôn vinh Nguyễn Ánh bằng luận điệu xuyên tạc về chủ quyền thực chất đang xúc phạm sự thật lịch sử và vong linh tiền nhân.

Tóm lại, quan điểm cho rằng Nguyễn Ánh là người Việt đầu tiên xác lập chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa là một ngụy thuyết hoàn toàn phản lịch sử. Chủ quyền biển đảo thiêng liêng đã được triều Lê xác lập và thực thi lâu đời trước khi Nguyễn Ánh ra đời. Không những không có công mở cõi, Nguyễn Ánh còn phạm tội phản quốc trầm trọng: quay lưng với vua Lê, cầu viện giặc ngoại xâm, chấp nhận cắt đất dâng cho người ngoài. Triều Lê Thánh Tông và các danh thần như Lê Quý Đôn mới là những tấm gương tiên phong về xác lập chủ quyền lãnh thổ – họ xứng đáng được tôn vinh trong lịch sử. Trái lại, Nguyễn Ánh – kẻ vì thù nhà mà quên nghĩa nước – không thể được thanh minh bằng bất cứ thủ đoạn tẩy trắng nào.

Lịch sử vốn công bằng và nghiêm khắc: Công trạng thì lưu danh, tội nghiệt ắt lưu xú sử. Việc bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa là một hành trình dài của dân tộc, gắn liền với mồ hôi, trí tuệ và cả máu xương của biết bao thế hệ. Thế hệ Lê Thánh Tông, Lê Quý Đôn đã đi những bước tiên phong, để lại chứng tích rõ ràng về bờ cõi đất nước. Đó là sự thật hiển nhiên không thể phủ nhận. Bất kỳ luận điệu nào bóp méo sự thật ấy nhằm lật sử cho Nguyễn Ánh đều đáng bị phản bác và phê phán kịch liệt. Chúng ta, con cháu của tiền nhân, cần tỉnh táo và kiên quyết bảo vệ sự thật lịch sử, bởi lẽ “Uống nước phải nhớ nguồn” – không thể để công lao người xưa bị lãng quên, cũng như không thể để kẻ phản quốc được tôn vinh bằng những mỹ từ giả trá.

Hoàng Sa – Trường Sa mãi mãi là của Việt Nam, điều đó đã được khẳng định từ hàng trăm năm trước. Bảo vệ chủ quyền ấy là nhiệm vụ thiêng liêng của mỗi thế hệ. Tôn vinh đúng người, đúng công trạng – đó cũng là cách chúng ta bảo vệ nền tảng lịch sử và chính nghĩa của dân tộc, để muôn đời sau vẫn còn những trang sử trong sạch, vẹn toàn./.
---------
Nguồn tài liệu tham khảo: 
1. Hồng Đức bản đồ (1490): https://laodong.vn/thoi-su/tu-lieu-quy-chung-minh-chu-quyen-cua-viet-nam-voi-hoang-sa-truong-sa-750897.ldo
2. Phủ biên tạp lục - Lê Quý Đôn (1776): https://dlib.vn/uploads/files/tai-lieu-hoang-sa-truong-sa/phu-bien-tap-luc-le-quy-don.pdf
3. Đại Nam Thực Lục – Quốc sử quán triều Nguyễn: https://lib.nomfoundation.org/collection/1/volume/1/page/386
4. Hiệp ước Versailles 1787 - Giám mục Bá Đa Lộc - Nguyễn Ánh: https://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C6%B0%E1%BB%9Bc_Versailles_(1787)
5. Nguyễn Ánh tiếp tế 50 vạn cân gạo cho giặc Thanh khi chúng xâm lược Thăng Long.: https://xuanhiep.blogspot.com/2022/12/nhung-su-that-lich-su-ve-nguyen-anh-gia.html
6. Quang Trung - Phù Lê diệt Trịnh. Lý tưởng chính nghĩa của Tây Sơn trong chiến dịch ra Bắc 1786: https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Hu%E1%BB%87
... cùng các nghiên cứu lịch sử liên quan.



Khuyết danh ST.

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2025

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: VÌ SAO NHỮNG KẺ CÕNG RẮN CẮN GÀ NHÀ BỊ NHÂN DÂN GỌI BẰNG THẰNG LÀ KHÔNG SAI?

- Gia long 
- phan thanh giản 
- Trương Vĩnh ký 
- Le văn Duyệt.

Dưới đây là đề nghị của cựu chiến binh Trần Thanh Hòa 👇

Thân gửi các đồng chí:
Trần Lưu Quang, bí thư thành ủy TPHCM.
Nguyễn Văn Được, chủ tịch Ủy ban nhân dân TPHCM. 
Đồng chí Mai Hoàng, Trung tướng AHLLVTN, Giám đốc CA TPHCM.

Trước hết, tôi rất vui và tự hào đại hội đại biểu của Đảng bộ thành phố Hồ Chí Minh nhiệm Kỳ 2025- 2030 thành công rực rỡ.
Chiều và tối ngày 16/10/25 trên KMG đã nổ ra một cuộc tranh luận dữ dội về tên thái giám Lê Văn Duyệt thành phố Hồ Chí Minh đã lấy tên đường Đinh Tiên Hoàng thay cho tên Lê Văn Duyệt tại trung tâm báo chí do Sở Văn hóa thể thao tổ chức và còn đe dọa gửi văn bản đến Cục ANM để điều tra... 
Một lần nữa tôi xin nhắc lại: năm 1976 các cụ Trần Văn Giàu, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, Trần Quốc Hương, Phan Minh Tánh, Mai Chí Thọ và các cụ lão thành cách mạng khác đã thống nhất và ra quyết định thay đổi một số tên đường gồm:Lê Văn Duyệt đổi thành đường CMT8; Phan Thanh Giản thành đường Điện Biên Phủ; Trường Gia Lòng thành Trường Nguyễn Thị Minh Khai; truờng Truong Minh Ký thành trường chuyên Lê Hồng Phong... Cho đến ngày nay. 
Như vậy các cụ tiền bối cách mạng thay đường và trường trong thành phố của chúng ta đúng hay sai? Rất mong các đồng chí chỉ đạo và thông báo trên báo chí đài truyền hình và các hệ thống truyền thông khác để cho cán bộ và nhân dân TPHCM thông suốt. 
Chúc các đồng chí thật khỏe lãnh đạo thành phố ngày càng phát triển mọi mặt. 
Chào thân ái!
Ảnh: Danh sách Danh nhân văn hoá và AH DT do chính thế giới và chính phủ ký xác nhận.
Khuyết danh ST.

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: ANH HÙNG VÀ TỘI ĐỒ!

"Thương dân, dân lập đền thờ
Hại dân, dân đái ngập mồ thối xương"!
(Ca dao dân gian Việt Nam)

LỊCH SỬ CẦN PHẢI ĐƯỢC NHÌN NHẬN VÀ ĐÁNH GIÁ THEO GÓC NHÌN CỦA NHÂN DÂN TRONG CÁC GIAI ĐOẠN CỦA LỊCH SỬ. ĐÓ CHÍNH LÀ KHOA HỌC, KHÁCH QUAN VÀ TRUNG THỰC.

Chúng ta phải thừa nhận rằng; Tám đời Chúa Nguyễn có công rất lớn trong việc mở mang bờ cõi Đất nước, đó là một thực tế không thể phủ nhận, cho dù công lao đó xuất phát chính là từ lợi ích của Dòng tộc và của cá nhân các Chúa Nguyễn. Nhưng với Triều đại nhà Nguyễn thì lại là một chuyện khác, nhất là đối với Nguyễn Ánh vị vua đầu tiên của Triều đại nhà Nguyễn. 

Ghi chép lịch sử cần phải tách bạch phân minh, rạch ròi khái niệm giữa Chúa nguyễn và Vương triều nhà Nguyễn trong việc nhìn nhận và đánh giá, bởi mỗi giai đoạn của lịch sử đều có những đặc thù riêng, và hơn nữa khoảng chống giữa Chúa Nguyễn và Vương triều nhà Nguyễn là thời kỳ rực rỡ, huy hoàng của lịch sử Dân tộc; Triều đại Tây sơn (1771 – 1802). Vì thế; Không thể lấy công mở mang bờ cõi của các Chúa nguyễn để tôn công cho Nguyễn Ánh hay Vương triều nhà Nguyễn, nhằm bao che cho tội lỗi của Nguyễn Ánh đối với Dân tộc, để rồi hắt chậu nước bẩn vào người Anh hùng Dân tộc Hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ của Triều đại nhà Tây sơn. 

Đánh giá về công và tội của Nguyễn Ánh (tức vua Gia Long) một số các sử gia thời nay đang phát động phong trào rửa tội danh “Cõng rắn cắn gà nhà” cho Nguyễn Ánh, để dán tiếp rửa tội danh “Rước voi về rầy mả Tổ” cho Nguỵ quyền VNCH. Trên các trang mạng điện tử Họ tung ra những bài viết, những băng hình có nội dung đòi lại sự “công bằng” cho Triều đại nhà Nguyễn và tội đồ Dân tộc Nguyễn Ánh bằng việc Tôn công, Giảm tội, ngay cả việc Pháp xâm lược Việt Nam Họ cho đó là “Chuyện tất yếu, cá lớn nuốt cá bé” và Triều đại nhà Nguyễn chỉ là một nạn nhân. Từ việc chạy tội cho Nguyễn Ánh, Họ tiếp tục chạy tội cho những tay sai bản xứ bán nước cầu vinh của Triều đại nhà Nguyễn như; Hoàng Cao Khải, Trương Vĩnh Ký, Phan Thanh Giản… trong cái gọi là “Khoa học, khách quan, trung thực”. Họ cho mở các cuộc hội thảo nhằm tôn vinh, vinh danh cho những tên tay sai này, thông qua đó chỉnh sửa sách giáo khoa giảng dậy trong các trường học, đề xuất đặt tên Trường học, tên đường mang tên những kẻ bán nước cầu vinh, cũng như việc thờ cúng Anh hùng Dân tộc Vua Quang Trung Nguyễn Huệ cùng chung với Nguyễn Ánh. Tất cả đều là những thủ đoạn nhằm cào bằng mọi giá trị chân chính của lịch sử, chà đạp lên đạo lý (đạo nghĩa) của Dân tộc, cần phải bị lên án và phê phán./.

Khuyết danh ST.

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: NHIỀU NGƯỜI NÓI LÝ DO QUAN TRỌNG NHẤT ĐỂ MỸ TẠO RA CUỘC CHIẾN ỦY NHIỆM Ở UKRAINA LÀ MỸ MUỐN LÀM GIẢM SỨC MẠNH NGA!

     Còn theo tôi thì đó là lý do phụ, không phải lý do chính. Sách Trắng Quốc Phòng Mỹ 2021 (ngay trước khi xảy ra cuộc chiến ở Ukraine) công bố top 3 nước k.ẻ t.h.ù nguy hiểm nhất với Mỹ là:

"Trung Quốc là k.ẻ t.h.ù nguy hiểm số 1, Nga xếp số 2, Iran xếp số 3" (Triều Tiên số 4).

Nếu Mỹ muốn dùng chiến tranh để t.i.ê.u h.a.o sức mạnh k.ẻ t.h.ù của Mỹ, thì chắc chắn Mỹ sẽ cố tạo ra chiến tranh mà đẩy Trung Quốc vào cuộc chiến ấy.

Vì lý do chính tức mục đích then chốt thì sẽ phải là tập trung giải quyết vấn đề lớn nhất là vấn đề Trung Quốc, chứ không phải Nga.

Mà theo tôi, lý do chính (mục đích chính) mà Mỹ tạo ra cuộc chiến ở Ukraine là để cho NATO có động lực tồn tại vì NATO là khối quân sự được tạo ra để đấu với Liên Xô/Nga chứ khối này không được tạo ra để đấu với Trung Quốc.

Việ̣c NATO tồn tại sẽ mang lại cho Mỹ vô số lợi ích, trong đó lợi ích chính là Mỹ có b.ầ.y đ.à.n để đi gieo rắc bất ổn, xung đột, chiến tranh nhằm tạo ra thị trường tiêu thụ V.ũ k.h.í Mỹ, giúp Mỹ có những bãi chiến trường thử nghiệm V.ũ k.h.í mới, giúp Mỹ c.ư.ớ.p được nhiều nước và dựng chế độ b.ù nhìn phục vụ Mỹ...

tức là lợi ích kinh tế và quân đội Mỹ....Mỹ giàu mạnh hơn nhờ NATO và vì thế bằng mọi giá Mỹ phải giữ lại NATO.

Muốn duy trì vị thế bá chủ thế giới, điều kiện tiên quyết là Mỹ phải giữ lại b.ầ.y đ.à.n NATO.

Mà Mỹ không tạo ra "New Cold War" thì gần như chắc chắn là NATO sẽ giải tán.

Nên ngay từ năm 1992, Ngoại trưởng và Tổng thống Mỹ khi đó đã đến Ukraine để thuyết phục Ukraine gia nhập NATO nhằm hướng đến New Cold War (phải công nhận tầm nhìn xa của lãnh đạo Mỹ khi đó).

Từng có thành viên NATO đề nghị giải thể NATO sau khi Liên Xô t.a.n r.ã... Mỹ rất lo sợ NATO không còn việc để làm dẫn đến mất động lực tồn tại nên Mỹ ̣tạo ra "New Cold War" (Cụm danh từ mà các nhà nghiên cứu chiến tranh trên thế giới sử dụng từ 1992 tới nay).

Còn Trump cho người tung tin h.ă.m d.ọ.a các nước NATO rằng Mỹ không bảo kê các nước NATO nếu các nước này không tăng ngân sách quốc phòng...thì cuối cùng cũng là để các nước đó c.h.i thêm t.i.ề.n mua thêm V.ũ k.h.í hết hạn sử dụng cần thanh lý của Mỹ.

Tóm lại lý do chính Mỹ tạo ra cuộc chiến Nga - Ukraine là để Mỹ giàu (kinh tế) và mạnh (quân sự) hơn. 

Còn lý do làm giảm sức mạnh Nga chỉ là phụ, không phải lý do chính./.
Khuyết danh ST.

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: NĂM 2015, THEO CÁC CUỘC ĐIỀU TRA ĐỘC LẬP, UKRAINE CÓ 17% DÂN SỐ LÀ NGƯỜI NGA, 78% LÀ NGƯỜI UKRAINE, CÒN LẠI LÀ NGƯỜI KHÁC!

     Và dân số Ukraine 2015 là hơn 45 Triệu người, chúng ta tạm làm tròn là 45 Triệu người.

Như vậy, có khoảng 7.650.000 người Nga ở Ukraine lúc đó, tức người Nga c.h.i.ế.m khoảng 1/5 dân số Ukraine hồi 2015.

Và 1/5 dân số Ukraine ấy, được khoảng 145 Triệu người Nga (gấp khoảng 3 lần dân số Ukraine) ở nước Nga bên cạnh ủng hộ...

Vậy mà chính quyền b.ù nhìn Ukraine lại ảo tưởng rằng họ, với sự đứng sau của Mỹ/NATO có thể c.ấ.m 1/5 dân số nước mình không được làm những điều họ muốn, từ b.ỏ gốc gác của họ, không được nói tiếng Nga vốn là tiếng mẹ đẻ của họ, h.ấ.t đ.ổ bàn thờ tổ tiên của họ, b.à.i t.r.ừ tổ tiên họ, c.ấ.m họ ăn mặc, sinh hoạt văn hóa theo truyền thống của họ... chính quyền Ukraine còn trực tiếp cho Cảnh sát và Quân đội ra tay g.i.ế.t hơn 3000 dân thường Nga ở miền Đông (theo công bố của Liên Hiệp Quốc)...

Bảo sao 1/5 dân số đó không đứng lên kêu gọi 145 Triệu người Nga ở đất mẹ Nga cứu giúp họ, bảo sao Putin không hành động mạnh tay...

Mình có anh bạn là Lãnh đạo Ủy ban của một địa phương mà ở đó có một dân tộc thiểu số họ không thông thạo tiếng Kinh cho lắm, thế là anh ấy phải học tiếng thiểu số đó để có thể giao tiếp với dân của địa phương mình bằng tiếng của họ, nắm bắt tâm tư nguyện vọng của họ để có cách phục vụ họ tốt hơn...

Đằng này chính quyền b.ù nhìn Ukraine, chẳng những không làm như anh bạn mình, mà còn thẳng tay t.à.n b.ạ.o với người "thiểu số" trong đất nước mình...

Cái giá phải trả cho chế độ b.ù nhìn này là như bây giờ đấy...
Khuyết danh ST.

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: TẢN MẠN CUỐI TUẦN - THẤY GÌ ĐẰNG SAU CÁI CÀ VẠT CỦA BỘ TRƯỞNG CHIẾN TRANH HOA KỲ ĐEO KHI TIẾP CHUYỆN VỚI TỔNG THỐNG ZELENSKY?

     Người dùng mạng xã hội châu Âu đang bàn tán xôn xao cái cà - vạt của Bộ trưởng Chiến tranh Hoa Kỳ - ông Pete Hegseth đeo khi gặp Zelensky. Mẫu cà vạt này đã được người dùng mạng truy tìm và phát hiện trong một cửa hàng trực tuyến, ghi rõ là “Russian flag” hay “tie with the Russian flag” (cà vạt in cờ Nga)!

Một sự phát hiện thật tinh tế của người dùng MXH. Đó cũng là cách mà người ta đã nhìn thấy quan điểm rất rõ ràng của Hoa Kỳ kể từ khi Tổng thống Trump nhậm chức, đặc biệt chính quyền Trump đã có rất nhiều thay đổi trong quan điểm tiếp cận về chiến dịch quân sự đặc biệt của Nga.

Nếu quan sát kỹ chúng ta có thể thấy quan điểm của chính quyền Trump có vẻ thân thiện với Nga hơn, so với các đời tổng thống Mỹ. Ngay cả nhiệm kỳ trước của Trump, ông này cũng có nhiều hợp tác gần gũi, tốt đẹp với Nga hơn, ông Trump cũng từng viết trên trang cá nhân của mình sau khi nhậm chức, đại ý: Nếu Tôi (Trump) là Biden nhiệm kỳ trước, chắc chắn sẽ không bao giờ có một cuộc xung đột giữa châu Âu - Ucraina với Nga... và thế giới sẽ yên ổn hơn...,

Sau khi nhậm chức ông muốn kết thúc xung đột Nga - Ucraina trong vòng 24h bằng cách nói chuyện dễ dàng với Tổng thống Putin, nhưng đến nay chưa làm được, đó cũng là danh dự cá nhân ông đang tiếp tục theo đuổi mà cả thế giới đều thấy.

Ông cũng đã từng đưa cả tấm bản đồ Ucraina đặt tại cuộc gặp phái đoàn Ucraina và Liên minh Eu, vừa chỉ lên và khuyên Zekensky hãy nhìn vào lịch sử địa lý nước Nga nó ở đâu, nó thuộc vùng nào?

Ông cũng từng ca ngợi Nga Hoàng đã đánh bại Napoleon như thế nào? Liên Xô và đồng minh Hoa Kỳ đã đánh bại phát xít Đức - Nhật - Ý ra sao?

Lần gần đây nhất, ông Trump đã tuyên bố trong cuộc yết kiến, ngay khi ông Zelensky chưa đặt được vấn đề cầu cứu với Trump, rằng: Chính phủ Ucraina hãy dừng ngay kháng cự và chấp nhận theo ranh giới chiến trường hiện tại với Nga để có hòa bình.

Ông cũng bắt buộc Zelensky đừng nghĩ đến tên lửa Tomahawk nữa vì nó là bảo bối bí mật duy nhất nước Mỹ, nếu bị Nga thu hồi một quả thì còn gì bí mật nữa, hoặc là, nếu cung cấp cho Ucraina nó sẽ làm phóng xạ hạt nhân tràn qua nước Mỹ là điều có thật.... Tuyên bố này của Trump khác gì Tổng thống Mỹ đang nói với Zelensky: Hãy đầu hàng Nga đi, đừng ảo tưởng!

Chỉ nhìn cái cà vạt ông Bộ trưởng Chiến tranh Hoa Kỳ đeo, cả thế giới đã hiểu chỉ mỗi mình Zekensky không hiểu. Câu chuyện này làm tôi lại nhớ tới chế độ ngụy quyền Sài Gòn, chết đến đít rồi vẫn tưởng mình còn cay lắm với đối phương, và thương lắm của quan thầy: "nếu Hoa Kỳ không viện trợ nữa, thì..."
Khuyết danh ST.

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: ĐỀ NGHỊ CỬ TRI CẢ NƯỚC LÊN TIẾNG!

     Trước sự lộng hành của hiện tượng "xét lại lịch sử", dư luận Nhân dân đã rất bức xúc. Bên cạnh việc phản ánh trên mạng xã hội, thiết nghĩ các bậc cử tri cả nước, nhất là tại các địa phương có hiện tượng vinh danh các nhân vật gây tranh cãi về "công - tội" (thực chất là tội nặng hơn "công") như: Nguyễn Ánh - Gia Long, Lê Văn Duyệt, Phan Thanh Giản, Trương Vĩnh Ký... hãy lên tiếng kiến nghị, chất vấn tại các buổi tiếp xúc cử tri của đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp.

Đây là vấn đề hệ trọng, liên quan đến nền tảng truyền thống yêu nước, chống ngoại xâm của dân tộc; liên quan đến tương lai, vận mệnh của đất nước, chế độ. Rất mong các bác cựu chiến binh, cán bộ hưu trí, nhà nghiên cứu, giáo viên, đoàn viên thanh niên và toàn thể những ai tâm huyết với vấn đề bảo vệ lịch sử dân tộc hãy lên tiếng để tâm tư, ý chí, nguyện vọng và bức xúc của Nhân dân đến với Đảng, Nhà nước, Quốc hội và các cơ quan chức năng. Tôi xin đưa ra một số lập luận sau đây để mọi người tham khảo: 

1. Soi chiếu theo truyền thống yêu nước, chống giặc ngoại xâm của dân tộc: Những kẻ hèn nhược, đầu hàng ngoại bang, hợp tác với ngoại bang là mắc đại tội BÁN NƯỚC - Muôn đời bị Nhân dân nguyền rủa, không bao giờ rửa sạch hết đại tội này: Nguyễn Ánh, Lê Văn Duyệt: Quỳ mọp dưới chân vua Xiêm để xin Xiêm mang quân sang giúp; cầu viện Mãn Thanh, chở gạo ra tiếp viện cho quân Thanh xâm lược nước ta; cầu viện thực dân Pháp, là một trong những nguyên nhân gây ra mối họa ngoại xâm đô hộ trăm năm đầy tủi nhục, lầm than cho dân tộc.. Phan Thanh Giản hèn nhược, đại diện triều Nguyễn ký văn bản nhục nhã, cắt lục tỉnh cho Pháp.... Trương Vĩnh Ký hợp tác với Pháp, cả đời phục vụ quân xâm lược... Những nhân vật này đều đã mắc ĐẠI TỘI BÁN NƯỚC! Nhân dân chưa "đái ngập mồ thối xương" đã là nhân văn lắm rồi, nay hà cớ lôi lên từ mồ sâu đòi tôn vinh?.

2. Soi chiếu theo tư tưởng Hồ Chí Minh về các vấn đề lịch sử, nhân vật lịch sử được thể hiện rõ nét qua tác phẩm "Lịch sử nước ta" thì Nguyễn Ánh - Gia Long bị đánh giá: "Tự mình đã chẳng có tài/ Nhờ Tây qua cứu, tính bài giải vây/ Nay ta mất nước thế này/ Cũng vì vua Nguyễn rước Tây vào nhà/ Khác gì cõng rắn cắn gà/ Rước voi dầy mả, thiệt là ngu si". Khoa học gì, ngụy biện kiểu gì cũng khống thể vượt qua lằn ranh đỏ là tư tưởng Hồ Chí Minh - Nền tảng tư tưởng của Đảng.

3. Soi chiếu theo bản chất chính trị, lợi ích chính trị, quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam: lấy chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh là nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho mọi hành động. Như vậy có thể suy ra, tôn vinh những kẻ bị lịch sử phê phán, mang xú danh bán nước như Nguyễn Ánh - Gia Long là đi ngược lại bản chất chính trị, lợi ích chính trị, quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam.

NHƯ VẬY: Những tỉnh, thành phố đang có hiện tượng tôn vinh Nguyễn Ánh - Gia Long, Lê Văn Duyệt, Phan Thanh Giản, Trương Vĩnh Ký và những nhân vật gây tranh cãi khác, Trung ương Đảng, Quốc hội, Chính phủ có nắm được không? Quan điểm để định hướng, chấn chỉnh, uốn nắn hiện tượng này như thế nào? Rất mong Trung ương Đảng, Quốc hội, Chính phủ, HĐND các cấp cần nghiêm túc quan tâm, lắng nghe dư luận Nhân dân, kiến nghị của cử tri để nghiên cứu, xem xét và nhanh chóng có SỰ CHỈ ĐẠO, ĐỊNH HƯỚNG RÕ RÀNG, QUYẾT LIỆT để chấn chỉnh, uốn nắn, lập lại trật tự, góp phần ổn định dư luận xã hội, củng cố niềm tin của cán bộ, đảng viên và Nhân dân; bảo vệ truyền thống yêu nước, chống ngoại xâm của dân tộc, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng.

Ps: Soi chiếu vào 3 luận cứ trên, đề nghị các vị ăn bổng lộc Nhân dân đang dọa dẫm Nhân dân giải thích dùm: HOẠN QUAN Lê Văn Duyệt là "anh hùng dân tộc" ở chỗ nào? Ai vinh danh ông ta là "anh hùng dân tộc"?


Khuyết danh ST.

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: CAMPUCHIA BẮT GẦN 3.500 NGHI PHẠM TRONG CHIẾN DỊCH TRUY QUÉT LỪA ĐẢO ONLINE!

     Phnom Penh, ngày 15/10/2025 - Lực lượng chuyên trách chống lừa đảo mạng của Campuchia thông báo đã bắt giữ 3.455 nghi phạm chỉ trong 4 tháng kể từ khi mở chiến dịch truy quét toàn quốc vào cuối tháng 6.


Chi tiết chiến dịch:


Đột kích 92 điểm nghi vấn tại 18 tỉnh, thành (trên tổng số 25 địa phương).


Các nghi phạm đến từ 20 quốc gia, trong đó có Trung Quốc (kể cả Đài Loan), Việt Nam, Thái Lan, Indonesia, Ấn Độ, Nigeria, Nga, Cameroon, Hàn Quốc, v.v.


Hàng chục kẻ cầm đầu đã bị chuyển hồ sơ truy tố, phần lớn nghi phạm nước ngoài sẽ bị trục xuất về nước.


Mục tiêu chiến dịch:


Cải thiện hình ảnh của Campuchia sau khi bị coi là “trung tâm lừa đảo trực tuyến toàn cầu.”


Động thái này diễn ra sau vụ một sinh viên Hàn Quốc bị dụ sang Campuchia rồi bị tra tấn đến chết, khiến Seoul gây sức ép ngoại giao buộc Phnom Penh phải mạnh tay hơn.


Nhìn chung, Campuchia đang nỗ lực lấy lại uy tín quốc tế bằng chiến dịch truy quét quy mô lớn, trong bối cảnh các đường dây tội phạm xuyên quốc gia lợi dụng nước này làm “đại bản doanh” lừa đảo qua mạng./.




Môi trường ST.

BẢN LĨNH, TRÍ TUỆ CỦA MỘT CÂY BÚT LỚN!

     Không chỉ riêng tôi, nhiều đồng nghiệp cùng trang lứa từng công tác ở Báo Quân đội nhân dân (QĐND) mỗi khi có dịp gặp nhau ai cũng chung một ý nghĩ, chúng tôi có may mắn được làm việc dưới thời của ông: Thiếu tướng, Tổng biên tập Trần Công Mân.

Nhân kỷ niệm 75 năm Ngày Báo QĐND ra số đầu tiên (20-10-1950 / 20-10-2025) và 100 năm Ngày sinh của Thiếu tướng Trần Công Mân (20-10-1925 / 20-10-2025), xin kể lại một vài mẩu chuyện riêng với Tổng biên tập Trần Công Mân. Đây như một nén tâm nhang xin được tri ân ông, một nhà báo có “bản lĩnh vững vàng, sắc sảo, có uy tín” như lời Đại tướng Võ Nguyên Giáp viết tựa cho cuốn sách “Trần Công Mân-Tác phẩm báo chí chọn lọc”.

Tư duy uyên bác, nhạy bén và sắc sảo

Thời chúng tôi, những năm 80 của thế kỷ trước, báo chí chưa phát triển đa phương tiện như bây giờ. Báo chí chủ yếu có 3 loại hình: Báo viết, báo nói và báo hình.

Tháng 7-1985, chỉ vài tháng sau khi tôi về nhận công tác tại Phòng biên tập Quân sự (nay là Phòng biên tập Quốc phòng-An ninh), Báo QĐND thì có hai nữ phóng viên truyền hình hãng CNN Mỹ đến làm việc với Tổng biên tập Trần Công Mân. Đó là dịp cả đất nước vừa kỷ niệm 10 năm giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc. Chính vì vậy, hai nữ phóng viên đề nghị cho gặp những phóng viên Báo QĐND đã trực tiếp sống, chiến đấu trên chiến trường miền Nam. Tổng biên tập chỉ định 3 người, anh Đặng Đình Thi, Phạm Minh Châu và tôi. Tôi là người trẻ nhất vừa mới về Báo. Có lẽ vì thế ông gọi tôi lên và dặn dò những điều cần phải chú ý khi tiếp xúc với nhà báo phương Tây. Ông nhấn mạnh, khi phỏng vấn, phóng viên phương Tây thường không hỏi trực tiếp những điều họ cần biết. Điều cần biết của họ thường ẩn sau những trả lời trực tiếp của mình.

Hai nữ phóng viên CNN phỏng vấn chúng tôi đủ mọi thứ chuyện về quá khứ, hiện tại, công việc đang làm... Tưởng chừng câu chuyện chỉ dừng lại đó, nhưng khi chia tay bước xuống cầu thang, một cô phóng viên quay ngoắt lại hỏi tôi: “Này anh, chiến tranh đã qua đi 10 năm rồi, vậy có khi nào trong giấc ngủ anh mơ thấy những đồng đội đã chết hiện ra với anh không?”. Một thoáng bối rối trước câu hỏi bất ngờ nhưng tôi kịp trấn tĩnh lại và nhìn thẳng vào mắt cô ta trả lời... Nghe tôi trả lời xong, cô phóng viên dướn đôi lông mày, nhún vai, bước xuống cầu thang không nói thêm một lời nào!
Khi nghe tôi kể lại câu hỏi bất ngờ của cô phóng viên CNN, Tổng biên tập cười thú vị: “Đấy! Chi tiết báo chí là chỗ ấy. Nếu cậu trả lời cũng bị ám ảnh, cũng mơ gặp đồng đội đã hy sinh” là họ đạt được ý định rồi. Chiến tranh qua đi đã 10 năm nhưng ở nước Mỹ, hội chứng chiến tranh Việt Nam mới bắt đầu. Họ định đánh đồng nỗi nhục nhã của kẻ xâm lược bị thua trận với sự hy sinh của người cầm súng bảo vệ Tổ quốc”.

Bản lĩnh tự tin để bảo vệ sự thật

Tôi vẫn nhớ như in chuyến công tác đặc biệt ra Trường Sa sau sự kiện tháng 3-1988. Ngày ấy cả nước đang sôi sục không khí hướng về Trường Sa thân yêu, ở đâu cũng quyên góp ủng hộ cán bộ, chiến sĩ Trường Sa. Quà tặng, hàng hóa gửi về các căn cứ bộ đội hải quân chất cao như núi nhưng lại khác hẳn với những gì chúng tôi gặp ở Trường Sa. Sau khi ra quần đảo trực tiếp gặp gỡ và chứng kiến mắt thấy tai nghe, tôi đã viết bài “Quà tặng cần tới Trường Sa nhanh hơn” trong Chuyên mục “Góp ý-kiến nghị”, đăng trên trang nhất Báo QĐND.

Tôi cũng không lường trước được sự phản ứng gay gắt của lãnh đạo, chỉ huy đơn vị tôi nêu tên trên Báo. Chỉ ít hôm sau, Tổng biên tập nhận được công văn của lãnh đạo đơn vị đòi phải xử lý kỷ luật tác giả bài viết vì sai sự thật. Nhận được công văn của lãnh đạo đơn vị, tôi đọc trên góc trái có bút phê của Tổng biên tập: “Đoàn H đúng hay Hồ Anh Thắng đúng?”. Tôi định lên gặp Tổng biên tập thì Trưởng phòng Vương Sĩ Đình nói Tổng biên tập không cần trình bày, chỉ cần cậu viết tiếp dưới, cậu đúng hay Đoàn H đúng? Nghe vậy tôi không ngần ngại cầm bút ghi đáp lời ông: “Báo cáo: Hồ Anh Thắng đúng!”.

Sau đó tôi lại nhận được bút phê: “Hồ Anh Thắng đúng thì soạn thảo công văn trả lời lãnh đạo Đoàn H. Trong công văn trả lời nói rõ tòa soạn Báo QĐND sẽ mời lãnh đạo Đoàn H đồng tổ chức một cuộc trao đổi về những nội dung đề cập trong Chuyên mục “Góp ý-kiến nghị” với phóng viên các báo cùng chuyến đi trực tiếp tại Trường Sa. Nội dung cuộc trao đổi sẽ được lược ghi và đăng lại trên các số Báo QĐND tiếp theo”.

Công văn phúc đáp gửi đi, tôi hồi hộp, phấp phỏng chờ đợi Đoàn H trả lời, nhưng càng chờ đợi lại càng rơi vào trạng thái im lặng...
Nhà báo phải nhìn thấy “những vì sao”

Tôi trở thành phóng viên Báo QĐND vào thời điểm những năm đầu của công cuộc đổi mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo. Làn gió đổi mới lan tỏa vào mọi ngóc ngách của đời sống xã hội. Trên lĩnh vực văn hóa, xã hội, văn học, nghệ thuật, báo chí... người cầm bút như được "cởi trói".

Như nhiều nhà báo khác, tôi đi vào thực tiễn sống và viết mang trong mình “cẩm nang” về công cuộc đổi mới của Đảng với thái độ “nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, nói rõ sự thật”.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn nhớ chuyến về quê năm ấy. Trước những tệ nạn tiêu cực trong xã hội, làng quê tôi cũng không ngoại lệ. Có một sự thật là những người dám đứng ra để góp ý, phê bình các hiện tượng tiêu cực phần lớn lại chỉ là những cán bộ đã về hưu. Từ thực tế đó, tôi đã viết một bài đăng trên Chuyên mục Diễn đàn thứ bảy: “Chống tiêu cực không chỉ việc của người đã nghỉ hưu”, một chuyên mục thời sự đang rất thu hút bạn đọc thời đó.

Bài báo đăng lên chỉ ít ngày sau không ngờ làng tôi có một nhóm người ra Báo QĐND đòi gặp trực tiếp Tổng biên tập. Họ đề nghị cần phải xử lý kỷ luật tác giả bài diễn đàn vì bài viết đã đưa chuyện tiêu cực ở làng lên báo, mặc dù trong bài viết chỉ nêu lên một hiện tượng xã hội.

Nghe đại diện nhóm người trình bày xong, Tổng biên tập bước sang Phòng Bạn đọc, một lúc sau, đồng chí Trịnh Tường, Trưởng phòng Bạn đọc cầm sang mấy lá thư bạn đọc vừa gửi về. Trong đó có lá thư của các cựu chiến binh xã Canh Nậu, huyện Thạch Thất, TP Hà Nội. Lá thư khẳng định bài diễn đàn đã nêu ra một vấn đề rất thời sự, đúng với thực trạng của xã Canh Nậu và đề nghị Báo QĐND tiếp tục cử phóng viên về xã điều tra và phản ánh sâu hơn nữa, cụ thể hơn nữa để tạo nên một phong trào chống tiêu cực rộng rãi trong toàn xã hội...

Ông Trưởng phòng Bạn đọc vừa đọc xong thì Tổng biên tập nói, đại ý rằng chuyện ở bài báo không chỉ riêng của một làng, một xã mà là một vấn đề đang rất thời sự của xã hội. Đó chính là sứ mệnh dự báo của báo chí, các nhà báo có bản lĩnh, có trách nhiệm với xã hội phải có trách nhiệm trước ngòi bút của mình!

Khi viết lại những câu chuyện này, tôi dường như thấy ông bên cạnh. Một Tổng biên tập hết sức khiêm nhường và kiệm lời. Ông chỉ dành lời khen, chê cho một bài viết hay và chưa hay, đúng và chưa đúng. Ngay cả lời khuyên với một phóng viên dưới quyền ông cũng chắt chiu từng ý, từng lời.

Tháng 4-1988, tôi viết một phóng sự dài kỳ: “Ghi chép ở Trường Sa”. Bài phóng sự đến tay ông, chỉ một tiếng sau, ông gọi tôi lên và trao lại cho tôi bản thảo. Tôi có thói quen liếc mắt lên góc trái bản thảo và bắt gặp chữ ông: "Viết lại!". Phải thừa nhận ông đọc nhanh, nhìn những dấu chấm đỏ trên bản thảo, tôi biết ngay ông không bỏ sót một chữ nào. Nhiều đoạn ông gạch nham nhở, đánh dấu hỏi. Nhất là những trang tôi miêu tả cảnh chiến sĩ hy sinh, đọc đến đó bao nhiêu lần mà nước mắt tôi cứ chực ào ra. Khi tôi chưa kịp hiểu ra điều gì thì ông đã nhắc: “Người làm báo không nên khóc cho nhân vật, sự kiện. Nếu nước mắt làm cho thế giới không còn chiến tranh thì trái đất sẽ ngập chìm trong nước mắt. Ngòi bút là vũ khí của nhà báo, vũ khí phải sắc, phải nhọn mới chiến thắng được kẻ thù!”. Rồi ông lại nhìn tôi thật nghiêm khắc, nói tiếp: “Hai người cùng nhìn xuống, một người nhìn thấy vũng nước, còn nhà báo thì nhìn thấy những vì sao!”...

Thiếu tướng HỒ ANH THẮNG (nguyên Phó tổng biên tập Báo Quân đội nhân dân, nguyên Giám đốc Trung tâm-Phát thanh Truyền hình Quân đội).

Ảnh: Thiếu tướng Trần Công Mân gắn huy hiệu tặng Tổng biên tập Báo Chiến sĩ Xô-viết, Quân khu Xibian, Liên Xô (năm 1987 - Ảnh tư liệu).
Yêu nước ST.