“Diễn biến hòa bình” là chiến lược
của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch nhằm chống phá, tiến tới lật đổ
chế độ chính trị ở các nước xã hội chủ nghĩa. Về bản chất, so với các chiến lược
và mục tiêu trong thời kỳ chiến tranh lạnh, chiến lược “diễn biến hòa
bình” nhằm chống đến cùng chủ nghĩa xã hội và không thay đổi. Trong tình hình
và thời cơ mới, chiến lược này chỉ thay đổi phương thức và thủ đoạn, đó là “chiến
thắng không cần chiến tranh”, “không đánh mà thắng”, hoặc “cuộc cách mạng
nhung”, “cách mạng màu”, có nghĩa là, về bản chất sâu xa, họ vẫn tiến hành một
cuộc chiến tranh, nhưng như họ đã từng tuyên bố, đó là một cuộc “chiến tranh
không có khói súng”. Điều đó có nghĩa là mục đích cuối cùng của chiến lược “diễn biến hòa bình” là xóa bỏ các nước xã hội
chủ nghĩa. Để đạt được điều đó, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch xác định
các mục tiêu cơ bản sau:
Một là, xóa bỏ chủ nghĩa Mác - Lênin để thay thế bằng hệ tư tưởng
tư sản trong các nước xã hội chủ nghĩa. Các nhà lý luận của chiến lược “diễn biến
hòa bình” cho rằng, tư tưởng là lĩnh vực có tầm quan trọng hàng đầu, vì vậy, mục
tiêu phải đạt được là tước bỏ vũ khí tư tưởng của đối phương và coi đó là khâu
đột phá của chiến lược “diễn biến hòa bình”.
Hai là, xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, thực hiện đa nguyên
chính trị, đa đảng đối lập trong các nước xã hội chủ nghĩa. Luận điệu được sử dụng
thường xuyên là đảng cộng sản độc quyền là “độc tài”, là “bóp nghẹt dân chủ”,
vì thế phải thay bằng chế độ chính trị đa đảng! Từ đó, tìm mọi cách nhen nhóm
các lực lượng phản động chống đối, cơ hội chính trị trong các nước xã hội chủ
nghĩa.
Ba là, gây mất ổn định về chính trị trong các nước xã hội chủ
nghĩa. Thủ đoạn thường xuyên được sử dụng là lợi dụng, kích động những vấn đề
“dân chủ”, “nhân quyền”, “dân tộc”, “tôn giáo” để gây mâu thuẫn nội bộ, phá vỡ
sự đồng thuận xã hội và khi có thời cơ lôi kéo một bộ phận quần chúng vào các
cuộc bạo loạn chính trị. Các thế lực thù địch bỏ ra nhiều công sức và cả tiền bạc
để lôi kéo, tập hợp “những người bất đồng chính kiến”, thực chất là những phần
tử chống chủ nghĩa xã hội, phủ nhận sự lãnh đạo của đảng cộng sản, dùng họ làm
“cơ sở”, “nội ứng” cho việc thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình”.
Bốn là, làm suy yếu, chệch hướng phát triển của nền kinh tế, tiến tới
chi phối, lũng đoạn, khống chế kinh tế.
Năm là, chuyển hóa văn hóa, đạo đức, lối sống xã hội chủ nghĩa theo
quỹ đạo và các giá trị phương Tây, từ đó làm biến đổi theo chiều hướng tiêu cực
và tha hóa con người, dẫn tới biến chất cả một xã hội.
Sáu là, “phi chính trị hóa” để vô hiệu hóa quân đội và công an.
Những mục tiêu cơ bản
trên có quan hệ chặt chẽ với nhau, nếu để các thế lực thù địch thực hiện được
thì điều không tránh khỏi là họ sẽ đạt đến mục đích cuối cùng là xóa bỏ chủ
nghĩa xã hội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét