Cứ đến dịp kỷ niệm 30/4 hằng năm, lại xuất hiện những cụm từ cũ rích, cố tình tô vẽ lại những quan điểm sai lầm. Gần đây, trên một trang xưng là của cộng đồng người Việt ở nước ngoài vẫn nhắc lại những từ ngữ như “tháng Tư là tháng "vo gạo bằng nước mắt”, “mùa quốc hận-tháng tư đen”. Nhiều trang mạng viết coi cuộc kháng chiến thực chất chỉ là nội chiến, là chiến tranh ủy nhiệm, chiến tranh ý thức hệ nên không có gì đáng tự hào. Một số ít người tự cho mình là cấp tiến, tùy tiện phán xét quá khứ, cho rằng kỷ niệm ngày chiến thắng không phải là một việc “tử tế”
Cù Huy Hà Vũ, kẻ sinh ra trong một gia đình cách mạng, từng bị
tòa án tuyên án khi bóp méo sự thật về cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, gây
chia rẽ, thù hằn dân tộc. Gần đây, khi sang Mỹ, Vũ phát ngôn cho rằng, hòa hợp
dân tộc không dừng ở hòa hợp giữa hai bên “thắng cuộc” và "thua cuộc"
mà còn là hòa hợp giữa những nhà dân chủ với chính quyền hiện nay. Chỉ khi nào
“chế độ cộng sản sụp đổ, người Việt mới có hòa hợp, hòa giải”. Nguyễn Lân
Thắng, "kẻ đốt đền" trong một gia đình khoa học thì lại muốn nổi
tiếng bằng những lời xảo ngôn: "Mình mong ngày 30/4 sẽ chuyển thành ngày
tưởng niệm những mất mát của dân tộc, đừng nói chuyện ai thắng, ai thua". Lý
Thái Hùng, kẻ tự xưng là "tổng bí thư" của tổ chức khủng bố Việt Tân
gần đây đã hô hào biến ngày 30/4 từ "quốc hận" trở thành “tinh thần
quốc kháng” để chống lại chế độ cộng sản.
Tháng 9/2018, tại Washington (Mỹ), cái gọi là “tập hợp vì dân
chủ cho Việt Nam” đã tổ chức hội thảo có chủ đề “Nhìn lại chiến tranh Việt Nam”
và đưa ra một số luận điểm bịa đặt, biện hộ cho cuộc chiến tranh phi nghĩa. Họ
kêu gọi: “Việt Nam vẫn chưa có tự do, vẫn chưa có dân chủ. Thành ra sứ mệnh của
người trẻ tại hải ngoại sẽ phải tiếp tục đồng hành, tiếp tục tranh đấu cho tự
do và dân chủ”.
Xung quanh bộ phim tài liệu 10 tập The Vietnam War (Chiến tranh
Việt Nam) được Mỹ công chiếu, một số người trong nhóm "Văn đoàn độc
lập" đã xét lại lịch sử: “Có nhất thiết phải qua chiến tranh mới giành
được độc lập không? Giá chúng ta tìm một con đường khác ít xương máu hơn cho
nền độc lập của đất nước thì quý biết nhường nào?”. "Nếu không cần chống
Mỹ, miền Nam có giàu như Hàn Quốc không?".
Để xem xét lịch sử thì cần phải có cái nhìn toàn diện, khách
quan, tôn trọng sự thật. Cho dù cuộc kháng chiến đã lùi xa 50 năm hay lâu dài
hơn nữa thì lịch sử dân tộc và thế giới đều ghi nhận và chúng ta phải luôn
khẳng định, tự hào về thắng lợi của một cuộc kháng chiến chính nghĩa, trường
kỳ, vĩ đại vì nền hòa bình, độc lập, tự do của Tổ quốc. Đúng như Báo cáo chính
trị tại Đại hội Đảng lần thứ IV, đại hội đầu tiên sau ngày đất nước thống nhất
đã ghi rõ: “Năm tháng sẽ trôi qua, nhưng thắng lợi của nhân dân ta trong sự
nghiệp kháng chiến chống Mỹ, cứu nước mãi mãi được ghi vào lịch sử dân tộc ta
như một trong những trang chói lọi nhất, một biểu tượng sáng ngời về sự toàn
thắng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng và trí tuệ con người, và đi vào lịch sử
thế giới như một chiến công vĩ đại của thế kỷ 20, một sự kiện có tầm quan trọng
quốc tế to lớn và có tính thời đại sâu sắc".
Nhà sử
học người Pháp, kiêm chuyên gia nghiên cứu về lịch sử Đông Dương Alain Rusco
cho rằng, sự kiện 30/4 “gây tiếng vang lớn trên trường quốc tế về một dân tộc
không chịu khuất phục trước quân thù… để có được chiến thắng này hàng triệu
người dân Việt Nam đã ngã xuống trong nhiều thập kỷ đầy cam go, quyết liệt”.
Trong cuốn hồi ký “Tổng hành dinh trong mùa xuân toàn thắng”,
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đúc kết một trong những đặc điểm nổi bật về cuộc
kháng chiến là: “Cả nước đánh Pháp, đánh Mỹ, không phân biệt tiền tuyến, hậu
phương. Ý chí thống nhất Tổ quốc là thế và lực mạnh trong chiến tranh. Nước
Việt Nam là một. Dân tộc Việt Nam là một. Chiến trường Việt Nam là một. Cả dân
tộc kết thành một khối trong tình đồng bào cùng chung giống nòi Hồng Lạc, không
thể cắt chia. Thù nhà nợ nước là chung của cả dân tộc…”. Những kẻ ngày nay
xuyên tạc cho rằng bên này, bên kia mới là thắng cuộc, bên này mới là giải
phóng bên kia… chẳng những không hiểu cội nguồn lịch sử mà còn xúc phạm xương
máu cha ông.
Trên thực tế, chính những người trong cuộc là Mỹ và chính quyền
Sài Gòn cũng đều đã thừa nhận tính chính nghĩa của cuộc kháng chiến của dân tộc
Việt Nam; chỉ một bộ phận chống cộng, mang nặng hận thù và những kẻ "tự
diễn biến", "tự chuyển hóa" ngày nay mới tin vào những luận điệu
như chiến tranh ý thức hệ, nội chiến hay quan điểm lập lờ “bên nào thắng thì
nhân dân đều bại”(!).
Chính Robert McNamara, cựu Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ, người
được xem là “kiến trúc sư” của cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam đã rút ra 11
“sai lầm một cách tồi tệ”, đáng chú ý nhất là đã lẫn lộn cuộc đấu tranh ý thức
hệ với cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc của cả một dân tộc. Ông viết: "Chúng
ta (Mỹ) đã đánh giá sai khi đó (và từ đó đến nay) những chủ đích địa chính trị
của các đối thủ là mở rộng làn sóng đỏ xuống Đông Nam Á và chúng ta đã phóng
đại những mối nguy hại từ hành động của họ đối với nước Mỹ”. Henry Kissinger,
cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ viết: "Hà Nội chỉ chiến đấu với một lẽ duy nhất,
đó là lòng yêu nước của họ. Và một nước Việt Nam thống nhất dưới sự lãnh đạo
của những người cộng sản Việt Nam, chiến thắng vào năm 1975…”.
Giáo sư Trần Chung Ngọc, một người Mỹ gốc Việt, một cựu quân
nhân trong quân lực Việt Nam cộng hòa từng có nhiều bài viết phân tích sâu sắc
về cuộc chiến tranh. Ông viết: “Mỹ không có lý do nào chính đáng để can thiệp
vào Việt Nam từ năm 1945 đến năm 1975. Mỹ đã bất kể đến công pháp quốc tế,
không dựa trên pháp lý mà dựa trên “luật rừng” và “cường quyền thắng công lý” để
can thiệp vào Việt Nam với ý đồ “bành trướng thế lực và ảnh hưởng trên toàn khu
vực”
Phẫn nộ với ý kiến cho rằng "không cần chiến tranh sau này
đất nước vẫn giàu mạnh", nhà sử học người Mỹ gốc Việt Nguyễn Mạnh Quang đã
viết: “Trừ phi không biết hoặc thuộc loại phản quốc, khi có một nước khác đến
ngồi trên đầu làm chủ, không có một người dân tử tế nào bằng lòng chờ cho có
ngày bọn thực dân tự động trả lại cơ đồ ông cha mình cả. Nếu theo luận điệu ươn
hèn như trên, thì những công lao và sự hy sinh của hàng triệu anh hùng nghĩa sĩ
trong các lực lượng nghĩa quân kháng chiến của nhân dân ta trong đại cuộc đánh
đuổi giặc Pháp ngoại xâm từ năm 1858 đến 1954 đều là vô ích hay sao! Và hàng
triệu anh hùng nghĩa sĩ đã ngã xuống trong cuộc chiến 1954-1975 để đòi lại miền
Nam trong tay Mỹ, đem lại thống nhất cho đất nước cũng là vô ích hay sao! Ðưa
ra luận điệu này là tỏ ra vô ơn với hàng triệu anh hùng nghĩa sĩ đã ngã xuống
cho Tổ quốc Việt Nam được trường tồn”.
Một trong 9 biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội
bộ mà Nghị quyết Trung ương 4 khóa XII chỉ ra là: “Hạ thấp, phủ nhận những
thành quả cách mạng; thổi phồng khuyết điểm của Đảng, Nhà nước. Xuyên tạc lịch
sử, bịa đặt, vu cáo các lãnh tụ tiền bối và lãnh đạo Đảng, Nhà nước”. Mỗi cán
bộ, đảng viên và người dân cần hết sức tỉnh táo để phát hiện, ngăn chặn.
Không chỉ cán bộ, đảng viên mà mỗi người dân yêu nước Việt Nam
cũng cần phải có tiếng nói đúng với lương tâm và lẽ phải. Quá khứ không chỉ là
lịch sử mà còn là hành trang, là sức mạnh tinh thần, là dòng máu Lạc Hồng tạo
nên nhân cách của mỗi người dân đất Việt. Nếu quên tổ tiên, quên công lao của
thế hệ đi trước, quên những hy sinh cao cả vì độc lập, tự do của dân tộc thì
không thể là người Việt Nam chân chính.
Sự dối trá, hèn hạ phỉ báng lịch sử, khơi gợi hận thù để lặp lại
sai lầm, kích động mâu thuẫn… không chỉ là hành động vô luân, vô ơn với tiền
nhân, với người hy sinh vì hòa bình, độc lập, thống nhất mà còn là sự phá hoại
tương lai của dân tộc. Chúng ta phải kiên quyết lên án, xóa bỏ những tư tưởng
ấy để “mở nền thái bình muôn thuở", "dập tắt chiến tranh muôn đời”./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét