Không khó để nhận ra, hiện nay có một bộ phận đảng viên dần trở nên xa rời sinh hoạt chi bộ. Có người đi họp nhưng tâm trí để ở chỗ khác. Có người đến vì nghĩa vụ chứ không vì mong muốn được trao đổi, xây dựng. Có người viện cớ công việc, sức khỏe, bận rộn gia đình để vắng mặt trong các buổi sinh hoạt định kỳ. Khi đó, sinh hoạt chi bộ không còn là một nhu cầu tự thân mà chỉ là một “phần việc phải làm” trong tháng...
Điều đáng suy ngẫm ở đây không chỉ là sự giảm sút về hình thức, mà sâu xa hơn là dấu hiệu của sự phai nhạt về lý tưởng. Một đảng viên khi còn tha thiết với sinh hoạt chi bộ nghĩa là vẫn còn tha thiết với tổ chức đảng; đó là hứng thú với việc góp ý, tự phê bình và lắng nghe, nghĩa là họ vẫn còn khát khao được rèn luyện. Nhưng nếu tất cả trở nên hời hợt, nếu những buổi sinh hoạt chỉ để “có mặt”, không có tranh luận, không có sự chân thành, không có sự lay động, thì đó là hồi chuông báo động về tình trạng “nhạt Đảng”.
Chúng ta, dù đang giữ chức vụ gì, công tác ở đâu cũng nên tự hỏi: “Mình đã thật sự nghiêm túc với sinh hoạt chi bộ chưa?". Giữ được ngọn lửa người đảng viên, có lẽ không bắt đầu từ điều gì lớn lao; đôi khi chỉ là giữ cho mình thói quen đến họp đúng giờ, lắng nghe bằng sự cầu thị, phát biểu bằng tấm lòng và góp ý bằng tinh thần xây dựng, vậy thôi cũng minh chứng cho hành động của người tử tế.
Sinh hoạt chi bộ không phải là thủ tục, mà đây là nhịp đập của tổ chức đảng ở cơ sở. Nếu một đảng viên không còn thiết tha với sinh hoạt chi bộ, thì dù đứng trong hàng ngũ Đảng, sớm muộn họ cũng sẽ rời xa con đường mà mình từng lựa chọn. Và nếu có dự sinh hoạt chi bộ cũng trở nên... vô hồn./.
Môi trường ST.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét