Hiện
nay, bên cạnh đại đa số nhận thức đúng thì vẫn có những cán bộ, đảng viên có nhận
thức lệch lạc về giá trị, ý nghĩa của Chiến thắng 30-4-1975 - Ngày giải phóng
miền Nam, thống nhất đất nước. Họ đã ăn phải "bả độc" thông tin của
các thế lực thù địch, để từ đó có những biểu hiện "tự diễn biến",
"tự chuyển hóa", sai lệch trong nhận thức và hành động.
Vừa
qua, tôi đã có một cuộc tranh luận khá gay gắt với một người bạn làm quản lý tại
một tờ báo điện tử có tiếng, nhiều người đọc. Trong các sản phẩm báo chí của
báo điện tử này, khi đưa, nhắc tới ngày 30-4-1975 thì chỉ viết rằng đây là
“Ngày thống nhất đất nước”. Tưởng báo có chút nhầm lẫn, tôi đã gọi điện nhắc
người bạn của mình làm ở đó rằng phải gọi chính xác về kỷ niệm ngày 30-4-1975
là kỷ niệm “Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”.
Nhưng
đáng tiếc, bạn tôi trả lời rằng, họ không nhầm lẫn, mà đây là chủ trương, quan
điểm của Ban biên tập tờ báo trên khi định nghĩa ngày 30-4-1975. Ngay cả “Lễ kỷ
niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, tờ báo trên cũng chỉ
ghi là “Lễ kỷ niệm 50 năm Ngày thống nhất đất nước”.
Tôi
nói rằng: “Các bạn đã vi phạm đạo đức báo chí, vì nhà báo không được quyền thay
đổi tên gọi của một sự kiện, một lễ kỷ niệm để từ đó làm thay đổi cách hiểu về
bản chất của nó”. Sau đó, tờ báo ấy chỉ chấp nhận sửa lại đúng tên gọi về lễ kỷ
niệm quốc gia sắp được tổ chức là “Lễ kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam,
thống nhất đất nước”. Còn trên các bản tin của họ thì vẫn đề ngày 30-4-1975 là
Ngày thống nhất đất nước!
Có
thể những người quản lý tại tờ báo điện tử nọ nghĩ rằng họ làm vậy với ý nghĩa
"khép lại quá khứ" để hướng tới tương lai, nêu cao tinh thần hòa hợp
dân tộc... Tuy nhiên, cách làm ấy của họ chính là làm thay đổi bản chất của sự
kiện, chính là một kiểu lật sử, xúc phạm công lao, xương máu của thế hệ đi trước.
Bởi vì phần lớn chúng ta đều hiểu rằng, không có “giải phóng miền Nam” thì sao
có “thống nhất đất nước” được!
Có
những người đặt câu hỏi theo kiểu vặn vẹo rằng: Nói là “giải phóng miền Nam”, vậy
thì ai giải phóng ai?
Có
thể thấy rõ ràng là: Dân tộc Việt Nam, đồng bào, chiến sĩ cả hai miền
Nam-Bắc đã mang sức mình để tự giải phóng mình khỏi ách thống trị của đế quốc Mỹ
và bọn tay sai phản động tại miền Nam Việt Nam.
Tại
sao phải “giải phóng miền Nam” thì mới “thống nhất đất nước”? Chúng ta cần phải
thấy rằng, “thống nhất đất nước” là một thành tựu vĩ đại, là một đích đến của mấy
chục năm kháng chiến chống Mỹ, cứu nước tính từ khi đất nước bị chia cắt sau Hiệp
định Geneva năm 1954. Thành tựu này chỉ đạt được sau Chiến thắng vĩ đại
30-4-1975, khi quân và dân hai miền Nam-Bắc đã giải phóng miền Nam khỏi ách thống
trị của thực dân kiểu mới là đế quốc Mỹ và tay sai là ngụy quyền. Như thế,
“giải phóng miền Nam” là điều kiện tiên quyết để “thống nhất đất nước”. Sau khi
miền Nam được giải phóng thì hai miền Bắc-Nam đã tiến hành Hội nghị hiệp thương
chính trị để thống nhất nước nhà về mặt Nhà nước.
Lại
có người lý sự rằng, "có nhất thiết phải thống nhất đất nước Việt Nam bằng
các hành động quân sự, có nhất thiết phải đổ máu không? Liệu có giải pháp hòa
bình để thống nhất đất nước không?".
Có
thể thấy, từ các nhà lãnh đạo cho tới mỗi người dân Việt Nam, không ai muốn có
chiến tranh, không ai muốn phải đổ máu. Hòa bình, độc lập, tự do, hạnh phúc
luôn là những điều mỗi người Việt Nam ước mong, ấp ủ. Đấu tranh bằng biện pháp
chính trị, bằng biện pháp ngoại giao để thống nhất đất nước luôn được Đảng ta đặc
biệt coi trọng.
Tuy
nhiên, thống nhất đất nước tại Việt Nam chỉ có được sau những kết quả về đấu
tranh quân sự. Với những chiến thắng dồn dập về quân sự của quân và dân cả nước
trước kẻ địch, mà đỉnh cao là Chiến thắng 30-4-1975, chúng ta mới có thể kết
thúc chiến tranh. Và cũng chỉ vì thua trên chiến trường, mà quyết định là sau
thất bại của trận tập kích đường không 12 ngày đêm “Điện Biên Phủ trên không”
trên bầu trời Hà Nội tháng 12-1972 thì đế quốc Mỹ mới chịu ký Hiệp định Paris
năm 1973 và rút quân chủ lực khỏi miền Nam Việt Nam. Như vậy, thực tế là giải
pháp chính trị chỉ đạt được kết quả khi đối phương thất bại trên chiến trường.
Cũng
đã có những cơ hội để thống nhất đất nước Việt Nam bằng các giải pháp hòa bình,
tổng tuyển cử, nhưng đế quốc Mỹ và tay sai luôn tìm mọi cách phá hoại các giải
pháp hòa bình để thống nhất Việt Nam, hòng giữ được sự thống trị của mình tại
miền Nam Việt Nam.
Nếu
như không có sự can thiệp của đế quốc Mỹ và sự tráo trở của chính quyền Ngô
Đình Diệm thì đất nước ta có thể sẽ thống nhất bằng một cuộc tổng tuyển cử hòa
bình vào năm 1956 như trong nội dung của Hiệp định Geneva. Tuy nhiên, đế quốc Mỹ
và chính quyền Ngô Đình Diệm đã phá hoại Hiệp định Geneva, cố tình
không tổ chức hiệp thương tổng tuyển cử trên cả nước để thống nhất đất nước. Bởi
lúc đó, Mỹ-Diệm định lượng được rằng, nếu tổng tuyển cử diễn ra thì chiến thắng
sẽ dễ dàng về tay Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hòa dưới sự lãnh đạo của Chủ
tịch Hồ Chí Minh.
Bởi
lúc đó, uy tín của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hòa
rất lớn, hợp lòng dân, đã lãnh đạo nhân dân đánh thắng thực dân Pháp xâm lược với
Chiến thắng Điện Biên Phủ "chấn động địa cầu". Thậm chí, tình báo Mỹ
đã kết luận rằng, nếu có tổng tuyển cử thì kết quả tốt nhất cho Mỹ-Diệm là ít
nhất khoảng 80% dân số sẽ bầu cho Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Năm
1973, ngụy quyền cũng không hề muốn ký Hiệp định Paris để chấm dứt
chiến tranh, nhưng dưới sức ép của Mỹ (do Mỹ không thể kham nổi cuộc chiến nữa)
nên buộc phải ký. Trong Hiệp định Paris có các điều khoản về cam kết tôn trọng
ngừng bắn, giữ vững hòa bình ở miền Nam Việt Nam, giải quyết các tranh chấp bằng
thương lượng và tránh mọi xung đột bằng vũ lực.
Hiệp
định Paris cũng quy định vấn đề thống nhất nước Việt Nam bằng phương pháp hòa
bình, thời gian thống nhất sẽ do miền Bắc và miền Nam Việt Nam thỏa thuận. Tuy
nhiên, ngay sau khi Hiệp định Paris được ký kết, ngụy quân đã lập tức vi phạm
hiệp định khi thực hiện hàng loạt cuộc hành quân đánh phá, nống lấn vào
vùng giải phóng. Thậm chí giới lãnh đạo ngụy quyền còn lên kế hoạch toàn diện,
lâu dài giai đoạn 1973-1978 hòng bình định miền Nam Việt Nam, tiếp tục đàn áp,
dìm nhân dân miền Nam trong bể máu.
Tổng
thống ngụy quyền Nguyễn Văn Thiệu tuyên bố rằng: “Đừng nói giải pháp chính trị,
giải pháp chính trị rồi đưa tới cộng sản.... Hễ nó (Quân giải phóng) giỏi, nó
thắng mình chịu. Mình thắng, nó phải chịu. Không có cái chánh phủ liên hiệp
tiên quyết... Sẽ không có tổng tuyển cử, sẽ không có chính phủ liên hiệp, sẽ
không có phân chia vùng kiểm soát, sẽ không có lực lượng thứ ba và không có một
Chính phủ Cách mạng lâm thời nào”.
Với
tính chất phản động của ngụy quyền, thì vấn đề hòa giải, hòa hợp dân tộc, khả
năng tổng tuyển cử để thống nhất đất nước đối với dân tộc Việt Nam trở nên phi
thực tế. Nếu như không có sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình của Đảng ta, tài thao
lược của các tướng lĩnh Quân đội ta, sự anh dũng của quân dân ta để làm nên Chiến
thắng 30-4-1975 thì sẽ không thể có đất nước Việt Nam hòa bình, thống nhất và
phát triển của ngày hôm nay. Sự đầu hàng của chính quyền Dương Văn Minh là sự đầu
hàng vô điều kiện.
Chiến
thắng 30-4-1975 đã được ghi vào lịch sử là chiến thắng vĩ đại của dân tộc Việt
Nam để thống nhất đất nước, được thế giới công nhận và khâm phục. Do vậy, thế hệ
hôm nay, khi nhắc tới công lao của cha ông cần hết sức trân trọng và biết ơn. Cần
phải tìm hiểu lịch sử với thái độ tôn trọng và thận trọng, nhất là đối với các
sự kiện lớn, các nhà lãnh đạo đã được ghi danh vào lịch sử, không được tự ý
thay đổi các tên gọi của các sự kiện lịch sử. Đặc biệt là cần tìm hiểu lịch sử
từ các nguồn chính thức, chính thống, tránh bị tiêm nhiễm, ảnh hưởng từ các nguồn
thông tin không rõ ràng, bởi đằng sau các thông tin, đánh giá về các sự kiện lịch
sử từ các nguồn không chính thống đều có thể tiềm ẩn những mưu đồ chính trị.
Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét